Ma Thần Thiên Quân

Chương 792 : Một cái cũng không chạy được

    trước sau   
“Vùkfkv...”. “Vùkfkv...”. Hưiceg khôdwkgng loạpxzan lưicegu, phong bạpxzao hỗayvgn loạpxzan, Thầppzzn Quâdavjn cùkfkvng Ma Quâdavjn nhưiceg hai cánfywi đedhoiểkpjfm sánfywng duy nhấqqdbt ởnafn trong chỗayvg hỗayvgn loạpxzan lựllnrc lưicegbsvbng nàzleiy, chỉuubh khánfywc nhau mộtdmdt chúfezit bọhojrn hắedhon làzlei mộtdmdt trắedhong mộtdmdt đedhoen màzlei thôdwkgi. Bọhojrn hắedhon hiệhlpzn tạpxzai khôdwkgng thểkpjf nghi ngờerle đedhoãdxky trởnafn thàzleinh tâdavjm đedhoiểkpjfm, vôdwkg luậofton làzlei đedhoánfywm ngưicegerlei Áoqidm Vũqqdb, Âsvgnn Vũqqdb, Đkfkvtdmdc Côdwkg Kiếwwtkm hay làzleiiceg Lan, Bíwrevch Lạpxzac Hoàzleing Tuyềnohin nhâdavjn mãdxky đedhonohiu vôdwkgkfkvng kinh sợbsvb nhìppzzn đedhoếwwtkn hai ngưicegerlei, kinh sợbsvb đedhoódwkgzlei thủidtt đedhooạpxzan cùkfkvng thựllnrc lựllnrc khủidttng bốqhdh củidtta bọhojrn hắedhon.

“Đkfkvãdxkynfywc ngưicegơlmxhi khôdwkgng códwkg ýiceg nghĩqqdba gìppzz thìppzz đedhonohiu chếwwtkt đedhoi!”. Ma Quâdavjn cùkfkvng Thầppzzn Quâdavjn đedhoqhdhi vớllnri nhữnohing đedhoiềnohiu nàzleiy đedhoưicegơlmxhng nhiêuubhn khôdwkgng thècysim đedhokpjf ýiceg đedhoếwwtkn, ngưicegerlei trưicegllnrc hơlmxhi chúfezit dừnafnng lạpxzai thìppzzqqdbng làzlei kẻroqk phánfyw tan khôdwkgng gian yêuubhn tĩqqdbnh lạpxzanh lùkfkvng nódwkgi, trong khi nódwkgi chuyệhlpzn thìppzzqqdbng đedhoãdxky xuấqqdbt thủidtt, hắedhon mộtdmdt đedhoao hưicegllnrng đedhoếwwtkn chỗayvg hai cánfywi thanh niêuubhn trọhojrng thưicegơlmxhng chậoftot vậoftot kia chékvydm xuốqhdhng, nhấqqdbt thờerlei xíwrevch hắedhoc đedhoan xen ánfywnh đedhoao phánfyw khôdwkgng màzlei đedhoi chékvydm vềnohi phíwreva hai ngưicegerlei kia, nơlmxhi nơlmxhi đedhoi qua chíwrevnh làzlei chôdwkgn vùkfkvi tấqqdbt cảuxkq.

“Chậoftoc! Cũqqdbng nêuubhn thu lưicegllnri!”. Thầppzzn Quâdavjn cũqqdbng làzlei tặvswyc lưicegywhqi mộtdmdt chúfezit, thâdavjn hìppzznh hódwkga thàzleinh đedhoiểkpjfm đedhoiểkpjfm quang tửcjzn đedhoánfywnh vềnohi phíwreva Dao sưiceg tỷasza kia, dĩqqdb nhiêuubhn làzlei muốqhdhn nhanh chódwkgng chékvydm giếwwtkt đedhoqhdhi phưicegơlmxhng, sau đedhoódwkgdwkgnfywi gìppzz rồoftoi nódwkgi.

“Chạpxzay!”. Đkfkvuhzdng đedhoppzzu nhấqqdbt trong ba ngưicegerlei đedhoưicegơlmxhng nhiêuubhn làzleinfywi kia Dao sưiceg tỷasza, nàzleing trưicegllnrc nay chưicega bao giờerledwkgnfywi cảuxkqm giánfywc vôdwkg lựllnrc khi đedhouhzdng trưicegllnrc đedhooftong bốqhdhi tu giảuxkq nhưiceg đedhouhzdng trưicegllnrc Thầppzzn Quâdavjn, đedhoqhdhi phưicegơlmxhng hódwkga thàzleinh bạpxzach sắedhoc quang tửcjznnfywi nàzleiy thủidtt đedhooạpxzan nàzleing làzlei lầppzzn đedhoppzzu tiêuubhn nghe đedhoếwwtkn, đedhoqhdhi mặvswyt vớllnri nódwkgzleing mộtdmdt chúfezit hi vọhojrng cũqqdbng khôdwkgng códwkg, tạpxzai khôdwkgng códwkg nắedhom chắedhoc nghĩqqdb ra phưicegơlmxhng phánfywp đedhoqhdhi phódwkg đedhoưicegbsvbc mộtdmdt chiêuubhu nàzleiy thìppzzzleing chắedhoc chắedhon sẽnfyw khôdwkgng đedhoi đedhoqhdhi đedhoppzzu vớllnri Thầppzzn Quâdavjn nữnohia, lựllnra chọhojrn hiệhlpzn tạpxzai nhưicegng chíwrevnh làzlei bỏsvgn chạpxzay.

“Chạpxzay...”. “Bồoftong...”. Dao sưiceg tỷasza mộtdmdt tiếwwtkng quánfywt lêuubhn liềnohin lậoftop tứuhzdc đedhokpjf cho hai cánfywi thanh niêuubhn cùkfkvng Bíwrevch Lạpxzac Hoàzleing Tuyềnohin tu giảuxkq mộtdmdt phưicegơlmxhng giậoftot mìppzznh tỉuubhnh lạpxzai, bọhojrn hắedhon mộtdmdt chúfezit suy nghĩqqdbqqdbng khôdwkgng códwkg lậoftop tứuhzdc thôdwkgi đedhotdmdng lựllnrc lưicegbsvbng chạpxzay trốqhdhn, ởnafn lạpxzai đedhoqhdhi đedhoppzzu vớllnri Thầppzzn Quâdavjn quỷasza dịtamzkfkvng Ma Quâdavjn hung hãdxkyn thìppzz bọhojrn hắedhon mộtdmdt chúfezit tựllnr tin cũqqdbng khôdwkgng códwkg, hiệhlpzn tạpxzai nhưicegng chỉuubhdwkg thểkpjf chạpxzay trốqhdhn mớllnri làzlei phưicegơlmxhng ánfywn tốqhdht nhấqqdbt. Lấqqdby Dao sưiceg tỷasza kia làzleim đedhoppzzu, từnafnng cánfywi vậofton dụhlpzng bíwrev phánfywp, ngọhojrc phùkfkv... dùkfkvng đedhokpjf chạpxzay trốqhdhn, hiệhlpzn tạpxzai bọhojrn hắedhon nhưicegng chỉuubh muốqhdhn đedhoàzleio mạpxzang, cánfywi gìppzzqqdbng khôdwkgng quan trọhojrng.

“Hừnafn! Cánfywc ngưicegơlmxhi chạpxzay đedhoqmwsng trờerlei!”. Đkfkvang lao đedhoếwwtkn côdwkgng kíwrevch thìppzz nhìppzzn thấqqdby đedhoqhdhi thủidtt chạpxzay mấqqdbt, Ma Quâdavjn nhấqqdbt thờerlei giậofton tíwrevm mặvswyt hừnafn lạpxzanh nódwkgi, trong khi nódwkgi thìppzz tay cầppzzm Huyếwwtkt Thiêuubhn đedhoao cũqqdbng lậoftop tứuhzdc vung loạpxzan chékvydm vàzleio hưiceg khôdwkgng, vôdwkg sốqhdh ánfywnh đedhoao cứuhzd nhưiceg thếwwtk chékvydm vàzleio hưiceg khôdwkgng truy sánfywt theo đedhoánfywm ngưicegerlei bỏsvgn chạpxzay,


“Ah! Đkfkvnafnng hòwrevng chạpxzay!”. Lýiceg Lan cùkfkvng mấqqdby ngưicegerlei Áoqidm Vũqqdb phảuxkqn ứuhzdng nhưicegng hơlmxhi chậoftom mộtdmdt chúfezit, nhìppzzn thấqqdby đedhoqhdhi thủidtt bỏsvgn chạpxzay thìppzz mớllnri tứuhzdc giậofton gầppzzm lêuubhn đedhouổqgyxi theo, bấqqdbt quánfyw bọhojrn hắedhon đedhoãdxky bỏsvgn đedhoi mộtdmdt chúfezit tiêuubhn cơlmxh, đedhoqhdhi phưicegơlmxhng códwkg thểkpjf liềnohiu lấqqdby thưicegơlmxhng tổqgyxn đedhokpjf đedhoàzleio thoánfywt thìppzz bọhojrn hắedhon cũqqdbng khódwkgzlei bắedhot lạpxzai.

“Khôdwkgng cầppzzn đedhouổqgyxi theo bọhojrn hắedhon! Chúfezing ta đedhouổqgyxi khôdwkgng kịtamzp”. Thầppzzn Quâdavjn nhìppzzn thấqqdby Dao sưiceg tỷasza cứuhzd nhưiceg vậoftoy biếwwtkn mấqqdbt trưicegllnrc mắedhot mìppzznh thìppzzqqdbng hơlmxhi chúfezit tứuhzdc giậofton nhưicegng lạpxzai khôdwkgng códwkg truy kíwrevch, ngưicegbsvbc lạpxzai càzleing làzlei ngăgiqzn cảuxkqn mọhojri ngưicegerlei truy đedhouổqgyxi, dùkfkv sao thìppzz hiệhlpzn tạpxzai ởnafn đedhoâdavjy cũqqdbng chỉuubhdwkgiceg Lan làzlei mộtdmdt cánfywi Hỗayvgn đedhotdmdn cảuxkqnh duy nhấqqdbt, hắedhon códwkg thểkpjf đedhouổqgyxi theo Đkfkvtamza Ngụhlpzc Đkfkvpxzao Chủidtt kia đedhokpjf truy sánfywt, thếwwtk nhưicegng còwrevn lạpxzai mấqqdby ngưicegerlei thìppzz khôdwkgng đedhoưicegbsvbc, Thầppzzn Quâdavjn, Ma Quâdavjn thựllnrc lựllnrc đedhoúfezing làzlei mạpxzanh mẽnfywlmxhn đedhoánfywm ngưicegerlei kia rấqqdbt nhiềnohiu nhưicegng tốqhdhc đedhotdmd lạpxzai khôdwkgng thểkpjf nhanh bằqmwsng, huốqhdhng chi đedhoqhdhi phưicegơlmxhng càzleing làzleikfkvng đedhoếwwtkn thủidtt đedhooạpxzan bảuxkqo mệhlpznh chạpxzay trốqhdhn? Cơlmxh bảuxkqn làzlei đedhouổqgyxi khôdwkgng kịtamzp, đedhouổqgyxi theo cũqqdbng vôdwkg dụhlpzng.

“Đkfkvpxzao hữnohiu! Khôdwkgng lẽnfyw cứuhzd nhưiceg vậoftoy đedhokpjf bọhojrn hắedhon chạpxzay thoánfywt vềnohiwrevch Lạpxzac Hoàzleing Tuyềnohin?”. Lýiceg Lan đedhoang cấqqdbp tốqhdhc đedhouổqgyxi theo Đkfkvtamza Ngụhlpzc Đkfkvpxzao Chủidtt nghe vậoftoy thìppzz đedhoúfezing làzlei khôdwkgng thểkpjf khôdwkgng dừnafnng lạpxzai thâdavjn hìppzznh, hơlmxhi chúfezit kinh ngạpxzac màzlei cổqgyx quánfywi quay đedhoppzzu lạpxzai nhìppzzn Thầppzzn Quâdavjn hỏsvgni.

“Bọhojrn ta khôdwkgng đedhouổqgyxi khôdwkgng códwkg nghĩqqdba làzlei bọhojrn hắedhon códwkg thểkpjf chạpxzay đedhoưicegbsvbc! Ởgjwl đedhoâdavjy đedhobsvbi kếwwtkt quảuxkq đedhoi!”. Thầppzzn Quâdavjn hơlmxhi chúfezit nghiêuubhng đedhoppzzu nhìppzzn sang Lýiceg Lan lạpxzanh nhạpxzat nódwkgi, tạpxzai mộtdmdt khắedhoc đedhoánfywm ngưicegerlei Bíwrevch Lạpxzac Hoàzleing Tuyềnohin cùkfkvng Thánfywi Huyềnohin môdwkgn ba ngưicegerlei chạpxzay trốqhdhn thìppzz Thiêuubhn Quâdavjn cùkfkvng Sưiceg Ngâdavjn cũqqdbng đedhoãdxky biếwwtkn mấqqdbt, đedhoâdavjy đedhoưicegơlmxhng nhiêuubhn chỉuubhdwkg thểkpjfzlei Thiêuubhn Quâdavjn đedhoíwrevch thâdavjn đedhouổqgyxi theo rồoftoi, hắedhon mụhlpzc đedhoíwrevch chíwrevnh làzlei bắedhot lấqqdby đedhoánfywm cưicegerleng giảuxkqzleiy đedhokpjfppzzm hiểkpjfu thôdwkgng tin củidtta Bíwrevch Lạpxzac Hoàzleing Tuyềnohin hiệhlpzn tạpxzai, chắedhoc chắedhon sẽnfyw khôdwkgng đedhokpjf bấqqdbt luậofton kẻroqkzleio chạpxzay.

“...”. Lýiceg Lan nghe vậoftoy thìppzzqqdbng hơlmxhi chúfezit ngẩhgpfn ra khôdwkgng hiểkpjfu, bấqqdbt quánfyw khi hắedhon nhìppzzn lạpxzai mấqqdby ngưicegerlei Áoqidm Vũqqdb thìppzz thấqqdby bọhojrn hắedhon mắedhot nhưiceg đedhoang phódwkgng quang, mộtdmdt chúfezit nghi vấqqdbn cũqqdbng khôdwkgng códwkg thìppzz đedhoang muốqhdhn nódwkgi gìppzz đedhoódwkgqqdbng biếwwtkt đedhoiềnohiu nuốqhdht xuốqhdhng, đedhoánfywm ngưicegerlei nàzleiy tu vi códwkg thểkpjf khôdwkgng bằqmwsng hắedhon nhưicegng thựllnrc lựllnrc đedhonohiu cao đedhoếwwtkn dọhojra ngưicegerlei, bọhojrn hắedhon đedhoãdxky nhưiceg thếwwtk tin tưicegnafnng đedhoưicegơlmxhng nhiêuubhn làzleidwkgiceg do, nghĩqqdb vậoftoy thìppzz hắedhon cũqqdbng liềnohin đedhouhzdng trêuubhn hưiceg khôdwkgng đedhoódwkg chờerle đedhobsvbi, Thầppzzn Quâdavjn, Ma Quâdavjn mấqqdby ngưicegerlei cũqqdbng nhưiceg đedhoang chờerle đedhobsvbi cánfywi gìppzz đedhoódwkg. Trêuubhn hưiceg khôdwkgng têuubhn Hỗayvgn đedhotdmdn cảuxkqnh củidtta Bíwrevch Lạpxzac Hoàzleing Tuyềnohin bịtamz Âsvgnn Vũqqdb mộtdmdt đedhoao đedhoánfywnh ngấqqdbt liềnohin đedhoãdxky bịtamz bọhojrn hắedhon khôdwkgng nhìppzzn đedhoếwwtkn, phảuxkqng phấqqdbt nhưicegzlei khôdwkgng khíwrev, sốqhdhng chếwwtkt đedhoãdxky bịtamz đedhotamznh sẵqqdbn.

...........................................

uubhn kia cánfywch Lýiceg gia tổqgyxng bộtdmd mấqqdby cánfywi tinh vựllnrc, ba vịtamz Hỗayvgn đedhotdmdn cảuxkqnh củidtta Bíwrevch Lạpxzac Hoàzleing Tuyềnohin cùkfkvng ba vịtamz thiêuubhn kiêuubhu củidtta Thánfywi Huyềnohin môdwkgn vôdwkgkfkvng chậoftot vậoftot chạpxzay trốqhdhn, thàzleinh côdwkgng chạpxzay thoánfywt đedhokpjf cho bọhojrn hắedhon códwkg cảuxkqm giánfywc khôdwkgng châdavjn thựllnrc, nhấqqdbt làzleiwrevch Lạpxzac Hoàzleing Tuyềnohin ba vịtamz Hỗayvgn đedhotdmdn cảuxkqnh, bọhojrn hắedhon làzleim sao cũqqdbng khôdwkgng ngờerle đedhoưicegbsvbc đedhoánfywm ngưicegerlei Thầppzzn Quâdavjn, Ma Quâdavjn lạpxzai nhưiceg thếwwtk dễbgaozleing buôdwkgng tha cho bọhojrn hắedhon, đedhouổqgyxi theo mộtdmdt chúfezit cũqqdbng khôdwkgng.

“Bọhojrn hắedhon vậoftoy màzlei khôdwkgng códwkg đedhouổqgyxi theo...”. Cánfywi kia mỹabgq phụhlpzkfkvng Áoqidm Vũqqdb tranh đedhoqqdbu khôdwkgng hiểkpjfu đedhoưicegbsvbc thởnafn nhẹchpc ra mộtdmdt hơlmxhi nódwkgi. Nàzleing bạpxzai trong tay Áoqidm Vũqqdb đedhoãdxky khôdwkgng thểkpjf chấqqdbp nhậofton, sau đedhoódwkgzleing làzlei nhìppzzn thấqqdby Thầppzzn Ma nhịtamz Quâdavjn phánfywt uy, song trọhojrng bấqqdbt ngờerleoftop đedhoếwwtkn đedhokpjfzleing cho dùkfkvzlei Hỗayvgn đedhotdmdn cảuxkqnh tâdavjm tíwrevnh cũqqdbng khódwkgdwkg thểkpjf lau đedhoi đedhoưicegbsvbc cánfywi nàzleiy kinh hoảuxkqng bódwkgng mờerle, khôdwkgng bịtamz đedhouổqgyxi theo truy sánfywt dĩqqdb nhiêuubhn làzleidwkg cảuxkqm giánfywc bưicegllnrc qua đedhoưicegbsvbc mộtdmdt lầppzzn sinh tửcjzn.

“Khôdwkgng phảuxkqi bọhojrn hắedhon khôdwkgng đedhouổqgyxi theo, màzleizlei bọhojrn hắedhon biếwwtkt đedhouổqgyxi theo cũqqdbng làzleidwkg dụhlpzng!”. Chạpxzay ởnafn đedhoppzzu nhấqqdbt Dao sưiceg tỷasza khuôdwkgn mặvswyt cũqqdbng đedhoang lạpxzanh lẽnfywo trầppzzm xuốqhdhng nódwkgi. “Bọhojrn hắedhon thựllnrc lựllnrc tuy rằqmwsng khôdwkgng hiểkpjfu thấqqdbu cưicegerleng đedhopxzai đedhoếwwtkn cựllnrc đedhoiểkpjfm nhưicegng tu vi châdavjn thựllnrc vẫejben chỉuubh dừnafnng lạpxzai ởnafnicegdwkg cảuxkqnh, tốqhdhc đedhotdmd sẽnfywdwkg giớllnri hạpxzan nhấqqdbt đedhotamznh, đedhouổqgyxi theo chúfezing ta cũqqdbng vôdwkg dụhlpzng nêuubhn bọhojrn hắedhon mớllnri khôdwkgng códwkg đedhouổqgyxi theo!”. Nàzleing nộtdmdi tâdavjm tuy rằqmwsng đedhoang vôdwkgkfkvng khódwkg chịtamzu nhưicegng vẫejben nhàzlein nhạpxzat giảuxkqi thíwrevch, nàzleing hiệhlpzn tạpxzai nghĩqqdb đedhoếwwtkn lúfezic kia thìppzz vẫejben đedhoang còwrevn sợbsvb, tuy rằqmwsng ngắedhon ngủidtti va chạpxzam nhưicegng Thầppzzn Quâdavjn kia quánfyw mứuhzdc đedhoánfywng sợbsvbkfkvng quỷasza dịtamz rồoftoi, nàzleing thậoftom chíwrevwrevn đedhoang đedhoem hắedhon so sánfywnh vớllnri Tổqgyxqqdb trụhlpz phíwreva trêuubhn Thiêuubhn bảuxkqng quánfywi vậoftot kia, nàzleing đedhoang suy đedhonfywn xem Thầppzzn Quâdavjn cùkfkvng Ma Quâdavjn códwkg phảuxkqi hay khôdwkgng làzlei mấqqdby tồofton tạpxzai ởnafn trêuubhn đedhoódwkg. Đkfkvưicegơlmxhng nhiêuubhn nàzleing hiệhlpzn tạpxzai đedhoang mặvswyc đedhotamznh Thầppzzn Ma nhịtamz Quâdavjn làzlei ngưicegerlei đedhoếwwtkn từnafn Tổqgyxqqdb trụhlpz nhưicegnfywc nàzleing, mụhlpzc đedhoíwrevch códwkg lẽnfywzlei đedhoang đedhoi lịtamzch lãdxkym, vềnohi phầppzzn vìppzz sao lạpxzai giúfezip Lýiceg gia cũqqdbng Hạpxzao Thiêuubhn Thầppzzn đedhotamza kia nàzleing khôdwkgng thểkpjf đedhonfywn đedhoưicegbsvbc.

“Bọhojrn hắedhon khôdwkgng thểkpjf đedhouổqgyxi... Ah!”. Mỹabgq phụhlpzkfkvng đedhoánfywm ngưicegerlei còwrevn lạpxzai nghe đedhoưicegbsvbc Dao sưiceg tỷasza giảuxkqi thíwrevch thìppzz mộtdmdt chúfezit tảuxkqng đedhoánfyw nặvswyng ởnafn trong lòwrevng cũqqdbng đedhoưicegbsvbc giảuxkqi tỏsvgna ra, bấqqdbt quánfyw trong khi đedhoang nódwkgi thìppzz đedhotdmdt nhiêuubhn dừnafnng lạpxzai, hai mắedhot biếwwtkn hódwkga rồoftoi kinh hôdwkg mộtdmdt tiếwwtkng, thâdavjn hìppzznh đedhoang lao nhanh cũqqdbng khôdwkgng nhịtamzn đedhoưicegbsvbc dừnafnng lạpxzai.

“Làzleim sao?”. Còwrevn lạpxzai mấqqdby ngưicegerlei nhấqqdbt làzlei Dao sưiceg tỷasza tuy rằqmwsng nhìppzzn nhưiceg đedhoang trấqqdbn đedhotamznh nhưicegng trong lòwrevng chíwrevnh đedhoang mộtdmdt trậofton bồofton chồofton, mỹabgq phụhlpz kia biểkpjfu hiệhlpzn códwkg chúfezit khánfywc lạpxza liềnohin đedhokpjfzleing mộtdmdt con tránfywi tim nghẹchpcn lêuubhn đedhoếwwtkn cổqgyx quay đedhoppzzu lạpxzai hỏsvgni.

“Hắedhon... Hắedhon...”. Mỹabgq phụhlpz chỉuubh vềnohi phíwreva trưicegllnrc khôdwkgng nódwkgi nêuubhn lờerlei, trong mắedhot khôdwkgng biếwwtkt làzlei kinh hãdxkyi hay còwrevn làzlei nghi hoặvswyc, theo chỉuubh tay củidtta nàzleing thìppzzgiqzm ngưicegerlei còwrevn lạpxzai cũqqdbng nhìppzzn đedhoếwwtkn, chỗayvg kia đedhoang đedhouhzdng mộtdmdt con vôdwkgkfkvng thầppzzn tuấqqdbn Bạpxzach dựllnrc thiêuubhn sưicegicegdwkg cảuxkqnh, nódwkg trêuubhn thâdavjn lựllnrc lưicegbsvbng tỏsvgna ra nhưicegng lạpxzai mạpxzanh mẽnfywlmxhn tu vi đedhoang códwkg nhiềnohiu, bấqqdbt quánfyw đedhoâdavjy khôdwkgng phảuxkqi làzlei đedhoiểkpjfm nhìppzzn màzlei bọhojrn hắedhon hưicegllnrng đedhoếwwtkn, bọhojrn hắedhon nhìppzzn đedhoếwwtkn đedhoódwkgzlei mộtdmdt cánfywi nhìppzzn nhưiceg thiếwwtku niêuubhn đedhochpcp đedhoếwwtkn yêuubhu dịtamzicegerlei bảuxkqy mưicegerlei tánfywm tuổqgyxi bạpxzach y nhưiceg ngọhojrc, trêuubhn thâdavjn khíwrev tứuhzdc siêuubhu nhiêuubhn màzlei thâdavjm thúfeziy đedhoang đedhouhzdng trêuubhn đedhouubhnh đedhoppzzu Bạpxzach dựllnrc thiêuubhn sưicegicegerlei cưicegerlei códwkg chúfezit lưicegerlei biếwwtkng nhìppzzn vềnohi phíwreva bọhojrn hắedhon.

“Cánfywc vịtamz chạpxzay đedhoưicegbsvbc vấqqdbt vảuxkq ah!”. Chắedhon đedhoppzzu bọhojrn hắedhon đedhoưicegơlmxhng nhiêuubhn chíwrevnh làzlei Thiêuubhn Quâdavjn cùkfkvng Sưiceg Ngâdavjn, hắedhon códwkg thểkpjf vậofton dụhlpzng hắedhoc đedhotdmdng đedhouổqgyxi theo cựllnrc nhanh nhưicegng đedhoánfywm ngưicegerlei kia vậofton dụhlpzng bíwrev phánfywp cùkfkvng thủidtt đedhooạpxzan giữnohi mạpxzang vôdwkgkfkvng mạpxzanh, hắedhon muốqhdhn nhấqqdbt thờerlei đedhouổqgyxi theo cũqqdbng khôdwkgng đedhoưicegbsvbc, dĩqqdb nhiêuubhn làzlei phảuxkqi chạpxzay qua gầppzzn ba cánfywi tinh vựllnrc mớllnri códwkg thểkpjf đedhoi đedhoppzzu chặvswyn lạpxzai, códwkg chúfezit vấqqdbt vảuxkq.


“Ngưicegơlmxhi... Ngưicegơlmxhi làzlei ai?”. Códwkg kinh nghiệhlpzm từnafn Thầppzzn Quâdavjn cùkfkvng Ma Quâdavjn, đedhoánfywm ngưicegerlei nàzleiy hiệhlpzn tạpxzai đedhonohiu nhưiceg chim sợbsvbzleinh cong, vôdwkgkfkvng thậofton trọhojrng, Bíwrevch Lạpxzac Hoàzleing Tuyềnohin Tôdwkgn giảuxkqdwkg chúfezit khôdwkgng đedhoưicegbsvbc tựllnr nhiêuubhn hỏsvgni. Nhìppzzn thiếwwtku niêuubhn kia nhưiceg thếwwtkzleio cũqqdbng thấqqdby tàzleidwkgn, chỉuubh e cũqqdbng khôdwkgng phảuxkqi bìppzznh thưicegerleng, dùkfkv sao thìppzz gầppzzn đedhoâdavjy Vựllnrc ngoạpxzai tu giảuxkq đedhoếwwtkn Ngao Thầppzzn tinh khôdwkgng cũqqdbng khôdwkgng íwrevt, lúfezic nàzleiy đedhohlpzng phảuxkqi mộtdmdt cánfywi cũqqdbng khôdwkgng tíwrevnh quánfyw lạpxza, dùkfkv sao thìppzz bọhojrn hắedhon cũqqdbng mớllnri vừnafna đedhohlpzng hai cánfywi rồoftoi ah.

“Hắedhoc hắedhoc, bêuubhn cạpxzanh ngưicegơlmxhi Đkfkvtamza Ngụhlpzc Đkfkvpxzao Chủidttdwkg thểkpjf cho ngưicegơlmxhi biếwwtkt Bảuxkqn tọhojra làzlei ai!”. Thiêuubhn Quâdavjn khẽnfywicegerlei cưicegerlei quánfywi dịtamz nhìppzzn sang Đkfkvtamza Ngụhlpzc Đkfkvpxzao Chủidttdwkgi. Đkfkvqhdhi phưicegơlmxhng hiệhlpzn tạpxzai chíwrevnh làzlei đedhoang trợbsvbn mắedhot hánfyw mồoftom khôdwkgng nódwkgi nêuubhn lờerlei, theo lờerlei Thiêuubhn Quâdavjn nódwkgi thìppzz mấqqdby ngưicegerlei kia liềnohin nghi hoặvswyc nhìppzzn Đkfkvtamza Ngụhlpzc Đkfkvpxzao Chủidtt, ngưicegerlei sau lậoftop tứuhzdc phun ra ba chữnohi “Vũqqdb Thiêuubhn Quâdavjn” đedhoppzzy lạpxzanh lẽnfywo.

“Hắedhon chíwrevnh làzlei Hạpxzao Thiêuubhn Thầppzzn đedhotamza Vũqqdb Thiêuubhn Quâdavjn, Ngao Thầppzzn tinh khôdwkgng côdwkgng nhậofton đedhohlpz nhấqqdbt quánfywi thai!”. Nhưiceg đedhokpjf nhấqqdbn mạpxzanh mộtdmdt chúfezit Đkfkvtamza Ngụhlpzc Đkfkvpxzao Chủidtt gằqmwsn từnafnng chữnohidwkgi.

“Cánfywi gìppzz? Lạpxzai làzlei Hạpxzao Thiêuubhn Thầppzzn đedhotamza ngưicegerlei?”. Ba cánfywi Thánfywi Huyềnohin môdwkgn thiêuubhn kiêuubhu nghe nódwkgi nhưiceg vậoftoy thìppzz liềnohin ánfywnh mắedhot cũqqdbng liềnohin biếwwtkn hódwkga nódwkgi, tiếwwtkp đedhoódwkg thầppzzm cưicegerlei bảuxkqn thâdavjn đedhoúfezing thậoftot làzlei hồofto đedhoofto, hơlmxhi mộtdmdt chúfezit lạpxzai đedhoãdxky sợbsvbdxkyi nhưiceg thếwwtk, vốqhdhn còwrevn nghĩqqdb Thiêuubhn Quâdavjn cũqqdbng làzleinfywi Vựllnrc ngoạpxzai thiêuubhn kiêuubhu nêuubhn mớllnri kiêuubhng kịtamz khôdwkgng thôdwkgi, hiệhlpzn tạpxzai nhưicegng đedhoãdxkynfywc đedhotamznh đedhoưicegbsvbc Thiêuubhn Quâdavjn làzlei Hạpxzao Thiêuubhn Thầppzzn đedhotamza bảuxkqn dâdavjn thìppzz lậoftop tứuhzdc khôdwkgi phụhlpzc lạpxzai vẻroqk kiêuubhu ngạpxzao, cánfywi kia Bạpxzach y thanh niêuubhn khôdwkgng nhìppzzn đedhoếwwtkn thưicegơlmxhng thếwwtk trêuubhn ngưicegerlei màzlei nhìppzzn vềnohi phíwreva Thiêuubhn Quâdavjn đedhoppzzy lạpxzanh lẽnfywo chi sắedhoc.

“Nếwwtku đedhoãdxkyzlei nghiệhlpzt chủidttng củidtta Hạpxzao Thiêuubhn Thầppzzn đedhotamza thìppzzdxkyy chếwwtkt đedhoi!”. Hắedhon mớllnri bịtamz dọhojra cho sợbsvbdxkyi, hiệhlpzn tạpxzai nhưicegng cầppzzn tìppzzm lạpxzai trưicegllnrc đedhoódwkg uy phong, đedhoècysi ékvydp Ngao Thầppzzn tinh khôdwkgng đedhoưicegơlmxhng đedhopxzai đedhohlpz nhấqqdbt thiêuubhn kiêuubhu khôdwkgng thểkpjf nghi ngờerle chíwrevnh làzlei mộtdmdt chuyệhlpzn vôdwkgkfkvng đedhoúfezing lúfezic, Thiêuubhn Quâdavjn nhưicegng chíwrevnh làzlei mộtdmdt cánfywi tốqhdht thíwrevdwkgkfkvng códwkg íwrevch. Hắedhon nódwkgi đedhooạpxzan thìppzz trêuubhn tay liềnohin nhiềnohiu hơlmxhn mộtdmdt cánfywi trưicegerleng thưicegơlmxhng, tay phảuxkqi mấqqdbt đedhoi nhưicegng tay tránfywi củidtta hắedhon huy thưicegơlmxhng cũqqdbng vôdwkgkfkvng thuầppzzn thụhlpzc, uy năgiqzng khôdwkgng códwkg chúfezit nàzleio suy yếwwtku, nhưicegqqdb khủidttng bốqhdh mạpxzanh mẽnfyw đedhoánfywnh vềnohi phíwreva Thiêuubhn Quâdavjn.

Thếwwtk nhưicegng hôdwkgm nay chúfezi đedhotamznh đedhoãdxkyzlei ngàzleiy hắedhon cùkfkvng mấqqdby ngưicegerlei còwrevn lạpxzai chạpxzay đedhoếwwtkn Lýiceg Lan tinh vựllnrc xui xẻroqko, xủidtti xẻroqko đedhoếwwtkn tậofton mạpxzang!

“Têuubhn nàzleiy bịtamz ngu sao?”. Thiêuubhn Quâdavjn cùkfkvng Sưiceg Ngâdavjn nhìppzzn đedhoếwwtkn têuubhn kia lạpxzai nhưiceg thếwwtk tựllnr luyệhlpzn thìppzz đedhoúfezing làzlei khôdwkgng nhịtamzn đedhoưicegbsvbc nghiêuubhng đedhoppzzu nhìppzzn sang, đedhoppzzy trờerlei thưicegơlmxhng ảuxkqnh đedhoánfywnh đedhoếwwtkn gầppzzn ngưicegerlei thìppzz Thiêuubhn Quâdavjn mớllnri vưicegơlmxhn ra tay phảuxkqi hódwkga kiếwwtkm đedhoiểkpjfm vàzleio hưiceg khôdwkgng, nhấqqdbt thờerlei kiếwwtkm quang nởnafn rộtdmd, đedhoan dệhlpzt lạpxzai thàzleinh mộtdmdt cánfywi trưicegerleng hàzlei kiếwwtkm quang đedhoem hưiceg khôdwkgng xỏsvgn xuyêuubhn đedhoánfywnh vềnohi phíwreva đedhoppzzy trờerlei thưicegơlmxhng ảuxkqnh.

“Rắedhoc...”. “Rắedhoc...”. “Ah...”. “Khôdwkgng tốqhdht!”. Kiếwwtkm quang đedhoi qua liềnohin khôdwkgng códwkg thứuhzdppzzwrevn sódwkgt lạpxzai, đedhoppzzy trờerlei thưicegơlmxhng ảuxkqnh gặvswyp đedhoếwwtkn mộtdmdt cánfywi liềnohin bịtamz đedhoánfywnh tan, bạpxzach y thanh niêuubhn kia mộtdmdt chúfezit cũqqdbng khôdwkgng ngờerle đedhoưicegbsvbc Thiêuubhn Quâdavjn thựllnrc lựllnrc lạpxzai nhưiceg thếwwtk khủidttng bốqhdh, nhấqqdbt thờerlei khôdwkgng thểkpjf tránfywnh thoánfywt, kiếwwtkm quang chékvydm đedhoếwwtkn thìppzz lậoftop tứuhzdc hékvydt thảuxkqm mộtdmdt tiếwwtkng kinh hãdxkyi, trêuubhn ngưicegerlei mánfywu còwrevn chưicega khôdwkg lạpxzai thêuubhm ra vôdwkg sốqhdh vếwwtkt thưicegơlmxhng khánfywc, phíwreva đedhoqmwsng sau hắedhon còwrevn lạpxzai mấqqdby ngưicegerlei đedhooftong tửcjzn lậoftop tứuhzdc co lạpxzai kinh hãdxkyi, cánfywi kia Dao sưiceg tỷasza kinh hãdxkyi hôdwkguubhn, cùkfkvng lúfezic thìppzzqqdbng huy đedhotdmdng trưicegerleng kiếwwtkm đedhoâdavjm đedhoếwwtkn phíwreva trưicegllnrc, phôdwkg thiêuubhn cánfywi đedhotamza kiếwwtkm quang hódwkga thàzleinh trưicegerleng hàzlei kia nhưicegng đedhoãdxkyicegllnrng vềnohi phíwreva cánfywc nàzleing.

“Liềnohiu mạpxzang!”. Thanh y thanh niêuubhn cùkfkvng còwrevn lạpxzai ba ngưicegerlei củidtta Bíwrevch Lạpxzac Hoàzleing Tuyềnohin cũqqdbng lậoftop tứuhzdc nhậofton ra tìppzznh huốqhdhng khôdwkgng đedhoưicegbsvbc, cảuxkq bốqhdhn thầppzzm hôdwkg thìppzzqqdbng dùkfkvng hếwwtkt sứuhzdc búfezi sữnohia mẹchpc ra vậofton chuyểkpjfn lựllnrc lưicegbsvbng đedhoánfywnh ra tốqhdhi cưicegerleng sánfywt chiêuubhu cùkfkvng kiếwwtkm quang va chạpxzam.

“Oàzleinh...”. “Ah...”. “Ah...”. Mộtdmdt tiếwwtkng kịtamzch liệhlpzt va chạpxzam vang lêuubhn, kiếwwtkm quang bắedhon ra bốqhdhn phưicegơlmxhng tánfywm hưicegllnrng đedhoánfywnh cho hưiceg khôdwkgng tan nánfywt khôdwkgng còwrevn thìppzzqqdbng vang lêuubhn mấqqdby tiếwwtkng hékvydt thảuxkqm, đedhouhzdng mũqqdbi chịtamzu sàzleio nhấqqdbt chíwrevnh làzleinfywi kia bạpxzach y thanh niêuubhn, hắedhon trêuubhn ngưicegerlei huyếwwtkt nhụhlpzc nhiềnohiu chỗayvg bịtamz gọhojrt xuốqhdhng, thấqqdbt khiếwwtku chảuxkqy mánfywu, hoàzlein toàzlein mấqqdbt đedhoi sứuhzdc chiếwwtkn đedhoqqdbu, còwrevn lạpxzai năgiqzm ngưicegerlei cũqqdbng khôdwkgng đedhoưicegbsvbc khánfyw giảuxkq, chỉuubhdwkg ba ngưicegerlei bao quánfywt hai cánfywi Thánfywi Huyềnohin môdwkgn thiêuubhn kiêuubhu cùkfkvng Bíwrevch Lạpxzac Hoàzleing Tuyềnohin làzlei xem nhưiceg an làzleinh nhưicegng cũqqdbng bịtamz thưicegơlmxhng nghiêuubhm trọhojrng, còwrevn lạpxzai hai ngưicegerlei kia thìppzz đedhoãdxky nhưiceg diềnohiu đedhouhzdt dâdavjy bay ngưicegbsvbc vềnohi phíwreva sau, trêuubhn thâdavjn khíwrev tứuhzdc mỏsvgnng manh đedhoếwwtkn cựllnrc đedhoiểkpjfm.

“Chạpxzay!”. Cảuxkqn lạpxzai mộtdmdt kiếwwtkm nàzleiy thìppzz Dao sưiceg tỷasza kia cũqqdbng liềnohin hôdwkguubhn, nódwkgi đedhooạpxzan thìppzz trêuubhn thâdavjn nàzleing quang hoa chợbsvbt lódwkge lêuubhn thìppzz thâdavjn thểkpjfqqdbng lậoftop tứuhzdc dung nhậoftop hưiceg khôdwkgng biếwwtkn mấqqdbt. Đkfkvâdavjy nhưicegng chíwrevnh làzlei lầppzzn đedhoppzzu tiêuubhn trong đedhoerlei nàzleing chậoftot vậoftot nhưiceg thếwwtk, bấqqdbt quánfyw hiệhlpzn tạpxzai khôdwkgng thểkpjf khôdwkgng làzleim gìppzz khánfywc, códwkg trờerlei mớllnri biếwwtkt bịtamz Thiêuubhn Quâdavjn bắedhot lạpxzai sẽnfywdwkg kếwwtkt cụhlpzc ra làzleim sao, nàzleing cầppzzn bằqmwsng mọhojri giánfyw giữnohi lạpxzai mạpxzang, thùkfkvzleiy vềnohi sau vẫejben còwrevn sốqhdhng thìppzz sẽnfywdwkg mộtdmdt ngàzleiy nàzleing códwkg thểkpjf trảuxkq đedhoưicegbsvbc.

“Ôivfvng...”. “Ôivfvng...”. Thanh y thanh niêuubhn cùkfkvng Tôdwkgn giảuxkq củidtta Bíwrevch Lạpxzac Hoàzleing Tuyềnohin cũqqdbng khôdwkgng nghĩqqdb nhiềnohiu, từnafnng cánfywi cũqqdbng vậofton dụhlpzng huyếwwtkt đedhotdmdn hódwkga thàzleinh huyếwwtkt quang chia thàzleinh hai đedhoưicegerleng chạpxzay trốqhdhn, đedhoánfywnh chếwwtkt bọhojrn hắedhon cũqqdbng khôdwkgng muốqhdhn bịtamznfywi nàzleiy quỷasza dịtamz thiếwwtku niêuubhn giữnohi lạpxzai.

“Hắedhoc! Tạpxzai trưicegllnrc mặvswyt ta cánfywc ngưicegơlmxhi chạpxzay đedhoqmwsng trờerlei! Mộtdmdt cánfywi cũqqdbng khôdwkgng chạpxzay đedhoưicegbsvbc!”. Thiêuubhn Quâdavjn nhìppzzn cảuxkq ba têuubhn kia bỏsvgn chạpxzay phưicegơlmxhng hưicegllnrng thìppzz khẽnfywicegerlei lạpxzanh mộtdmdt tiếwwtkng đedhoppzzy tựllnr tin nódwkgi. Trưicegllnrc ngưicegerlei hắedhon mộtdmdt cánfywi hắedhoc đedhotdmdng hưiceg khôdwkgng xuấqqdbt hiệhlpzn, thâdavjn hìppzznh đedhoppzzu nhậoftop vàzleio trong đedhoódwkg thìppzzqqdbng lậoftop tứuhzdc biếwwtkn mấqqdbt. Chỗayvgzleiy chỉuubhwrevn lạpxzai Sưiceg Ngâdavjn cùkfkvng ba cánfywi Hỗayvgn đedhotdmdn cảuxkqnh đedhoãdxky khôdwkgng còwrevn sứuhzdc chiếwwtkn đedhoqqdbu, lâdavjm vàzleio hôdwkgn mêuubh.

“...”. Thờerlei gian khôdwkgng đedhoếwwtkn ba mưicegơlmxhi hơlmxhi thởnafn sau thìppzz mộtdmdt cánfywi hắedhoc đedhotdmdng lạpxzai mởnafn ra, Thiêuubhn Quâdavjn bưicegllnrc ra khỏsvgni đedhoódwkg đedhoem ba ngưicegerlei mớllnri chạpxzay trốqhdhn nékvydm ra trêuubhn mặvswyt đedhoqqdbt, cảuxkq ba trêuubhn thâdavjn khíwrev tứuhzdc hoàzlein toàzlein biếwwtkn mấqqdbt, mộtdmdt thâdavjn tu vi bịtamz Thiêuubhn Quâdavjn phong ấqqdbn lạpxzai, cảuxkq ba hiệhlpzn tạpxzai đedhonohiu đedhoang dùkfkvng ánfywnh mắedhot nhưiceg nhìppzzn thấqqdby quánfywi vậoftot nhìppzzn Thiêuubhn Quâdavjn, nếwwtku khôdwkgng đedhoưicegbsvbc tựllnrppzznh chứuhzdng kiếwwtkn thìppzz cho dùkfkvdwkg đedhoánfywnh chếwwtkt bọhojrn hắedhon cũqqdbng khôdwkgng tin đedhoưicegbsvbc ah! Cánfywi nàzleiy thủidtt đedhooạpxzan chíwrevnh làzlei mộtdmdt chúfezit cũqqdbng khôdwkgng từnafnng nghe nódwkgi đedhoếwwtkn, đedhoâdavjy cơlmxh bảuxkqn khôdwkgng phảuxkqi làzlei thủidtt đedhooạpxzan màzlei mộtdmdt "ngưicegerlei" códwkg thểkpjfzleim đedhoưicegbsvbc.

“Đkfkvi thôdwkgi! Quay vềnohizleio!”. Thiêuubhn Quâdavjn mộtdmdt chúfezit cũqqdbng khôdwkgng đedhokpjf ýiceg bọhojrn hắedhon ánfywnh mắedhot, phấqqdbt tay lêuubhn đedhoem cảuxkq thảuxkqy sánfywu vịtamz Hỗayvgn đedhotdmdn cảuxkqnh cầppzzm lêuubhn rồoftoi đedhoi đedhoếwwtkn trêuubhn lưicegng Sưiceg Ngâdavjn nódwkgi, theo đedhoódwkg mộtdmdt cánfywi hắedhoc đedhotdmdng xuấqqdbt hiệhlpzn trưicegllnrc mặvswyt Sưiceg Ngâdavjn, cánfywi sau cũqqdbng khôdwkgng suy nghĩqqdb nhiềnohiu lậoftop tứuhzdc chui vàzleio biếwwtkn mấqqdbt. Tạpxzai chỗayvgzleiy khôdwkgng gian rấqqdbt nhanh liềnohin làzleinh lạpxzai nhưicegnafn đedhoâdavjy chưicega từnafnng xảuxkqy ra chuyệhlpzn gìppzz.


Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.