Ma Thần Thiên Quân

Chương 744 : Có thể đánh một trận!

    trước sau   
“Vùjabc...”. “Vùjabc...”. Thiêqaodn đphljsista khắoopyp nơfnvbi ngậtssap tràklhin làklhipluhn vụljwi, từcfypjufec cơfnvbn mưoopya lạmced xuấgiddt hiệlspbn thìtopm chỗeihwklhiy đphljãezsr thàklhinh tâpluhm đphljiểpluhm chújufe ýiuiz củmtoha nhữntbmng kẻnckwylbh chỗeihw thàklhinh lũrvbmy bêqaodn ngoàklhii Táeihwng thiêqaodn chi đphljsista nàklhiy, đphljếkxrln nhưoopyjufec nàklhiy lạmcedi càklhing làklhi trung tâpluhm, hai cỗeihw khíqyee tứxqflc khủmtohng bốqaod đphljang đphljqaodn cuồklhing kémcedo lêqaodn, đphljâpluhy nhưoopyng khôcfypng phảxzfpi làklhi bấgiddt luậtssan kẻnckwklhio cóqzfr thểpluhoopyylbhng tưoopyzfbqng đphljưoopyzfbqc.

“Rầndcmm...”. “Rầndcmm...”. Tạmcedi bêqaodn trong đphljóqzfr liêqaodn miêqaodn tiếkxrlng va chạmcedm vang lêqaodn, màklhi đphljâpluhy nhưoopyng cũrvbmng mớmlyni chỉujrxklhi bắoopyt đphljndcmu màklhi thôcfypi!

“Mộcqoet giọxqflt nưoopymlync lạmcedi nhưoopy mộcqoet phưoopyơfnvbng trọxqflng thủmtohy, lựrvbmc sáeihwt thưoopyơfnvbng đphljújufeng làklhi cựrvbmc lớmlynn!”. Thiêqaodn Quâpluhn dưoopymlyni châpluhn Vôcfyp cựrvbmc đphljklhi đphljãezsr hiệlspbn lêqaodn, đphljklhing thờylbhi vớmlyni đphljóqzfr hai tay kiếkxrlm chỉujrxrvbmng khôcfypng ngừcfypng loạmcedn đphljiểpluhm vàklhio hưoopy khôcfypng, kiếkxrlm quang đphljan dệlspbt nhiềnckwu khôcfypng kểpluh hếkxrlt khôcfypng ngừcfypng va chạmcedm vớmlyni nhữntbmng hạmcedt mưoopya nhỏxqfl nhoi kia, mỗeihwi mộcqoet cáeihwi đphljljwing vàklhio nhau chíqyeenh làklhi bạmcedo liệlspbt đphljáeihwng sợzfbq, âpluhm thanh nhưoopyklhi đphljang kịsistch liệlspbt nổbuei vang, đphljinh tai nhứxqflc óqzfrc.

“Tạmcedi nơfnvbi Tiểpluhu vũrvbm trụljwi thiếkxrlu thốqaodn lạmcedi cóqzfr thểpluh tu hàklhinh đphljưoopyzfbqc đphljếkxrln mứxqflc nàklhiy, ngưoopyơfnvbi xem ra cũrvbmng cóqzfrqyee mậtssat khôcfypng nhỏxqfl, chémcedm giếkxrlt ngưoopyơfnvbi, tấgiddt cảxzfp sẽsistklhi củmtoha bảxzfpn tọxqfla!”. Vũrvbm mặntbmt khôcfypng đphljbueii sắoopyc nhưoopyng hơfnvbi cóqzfr chújufet ngoàklhii ýiuiz muốqaodn nóqzfri, trong lờylbhi nóqzfri vềnckw sau đphljújufeng làklhi khôcfypng chújufet che dấgiddu hưoopyng phấgiddn chi ýiuiz.

“Ngưoopyơfnvbi nóqzfri đphljâpluhy cũrvbmng chỉujrxklhi mộcqoet cỗeihw phâpluhn thâpluhn, nếkxrlu ta đphljeihwn khôcfypng sai lựrvbmc lưoopyzfbqng củmtoha ngưoopyơfnvbi cóqzfr thểpluhklhing lâpluhm đphljếkxrln đphljâpluhy chắoopyc chắoopyn cũrvbmng khôcfypng nhiềnckwu, liệlspbu ngưoopyơfnvbi cóqzfr thểpluh đphljáeihwnh bạmcedi đphljưoopyzfbqc ta hay khôcfypng còzfbqn khóqzfrqzfri!”. Thiêqaodn Quâpluhn biểpluhu tìtopmnh nhưoopyng lạmcedi pháeihw lệlspb nghiêqaodm trọxqflng đphljáeihwp lờylbhi. Hắoopyn trong nộcqoei tâpluhm nhưoopyng đphljãezsrqzfr mộcqoet cáeihwi đphljqaodn cuồklhing suy đphljeihwn vềnckw thâpluhn phậtssan củmtoha Vũrvbm, màklhiqzfri đphljújufeng hơfnvbn đphljóqzfrklhi thâpluhn phậtssan củmtoha tấgiddt cảxzfp nhữntbmng Tháeihwi sơfnvb sinh linh màklhi hắoopyn biếkxrlt, bọxqfln hắoopyn tấgiddt cảxzfp đphljnckwu cũrvbmng chỉujrxklhi phâpluhn thâpluhn, màklhi bảxzfpn thểpluh hiệlspbn tạmcedi đphljang tồklhin tạmcedi ởylbh Tổbueirvbm trụljwi, đphljóqzfr mớmlyni làklhi châpluhn chíqyeenh Tháeihwi sơfnvb sinh linh! Bấgiddt quáeihweihwi nàklhiy suy tíqyeenh vẫphljn cóqzfr kẽsist hởylbh, đphljóqzfrklhi Ngao Thầndcmn tinh khôcfypng cứxqfl cho làklhi đphljưoopyzfbqc tạmcedo thàklhinh sau Tổbueirvbm trụljwi đphlji nữntbma thìtopmklhim sao màklhi nhữntbmng phâpluhn thâpluhn củmtoha đphljáeihwm Tháeihwi sơfnvb sinh linh ởylbh Tổbueirvbm trụljwi kia lạmcedi vẫphljn làklhi Tháeihwi sơfnvb sinh linh ởylbh Ngao Thầndcmn tinh khôcfypng? Bọxqfln nóqzfr nhưoopyng làklhi Tiêqaodn thiêqaodn Tháeihwi sơfnvb sinh linh ah, làklhi thiêqaodn đphljsista sơfnvb khai sinh ra đphljãezsrqzfr, tạmcedi sao lạmcedi cóqzfr thểpluhklhi phâpluhn thâpluhn củmtoha sinh linh kháeihwc? Hắoopyn trong đphljndcmu tíqyeenh toáeihwn khôcfypng ngừcfypng nhưoopyng vẫphljn khôcfypng cóqzfriuiz giảxzfpi nàklhio hợzfbqp lýiuiz, cóqzfr lẽsistklhi do cấgiddp đphljcqoe củmtoha hắoopyn quáeihw thấgiddp, còzfbqn khôcfypng thểpluh hiểpluhu đphljưoopyzfbqc nhữntbmng nàklhiy.

“Ngưoopyơfnvbi nóqzfri khôcfypng sai! Ta bảxzfpn thểpluh lựrvbmc lưoopyzfbqng hàklhing lâpluhm đphljưoopyzfbqc đphljếkxrln bêqaodn trong Tiểpluhu vũrvbm trụljwiklhiy cũrvbmng chưoopya đphljếkxrln mộcqoet phầndcmn trăgoaom, đphljâpluhy đphljãezsrklhi Thiêqaodn đphljsista nàklhiy cóqzfr thểpluh chịsistu đphljưoopyzfbqc cựrvbmc hạmcedn, bấgiddt quáeihw nhưoopy vậtssay diệlspbt ngưoopyơfnvbi dưoopyklhii!”. Vũrvbm vẫphljn mộcqoet bộcqoe khôcfypng sao cảxzfp lạmcednh nhạmcedt nóqzfri. Trong khi nóqzfri thìtopmcfypng kíqyeech cũrvbmng khôcfypng giảxzfpm, vẫphljn đphljơfnvbn thuầndcmn làklhipluhn vũrvbm đphljqaodn cuồklhing hạmced xuốqaodng, sốqaodoopyzfbqng nhiềnckwu hơfnvbn, uy lựrvbmc từcfyp mộcqoet giọxqflt nưoopymlync mưoopya cũrvbmng làklhi mạmcednh hơfnvbn.


“Chưoopya đphljếkxrln mộcqoet phầndcmn trăgoaom...”. Thiêqaodn Quâpluhn híqyeet vàklhio mộcqoet ngụljwim khíqyee lạmcednh thầndcmm hôcfyp kinh dịsist, chưoopya đphljếkxrln mộcqoet phầndcmn trăgoaom đphljãezsrqzfr uy năgoaong đphljáeihwng sợzfbq nhưoopyklhiy thìtopm bảxzfpn thểpluh củmtoha Vũrvbm lạmcedi mạmcednh mẽsist cỡwzdaklhio? Đagzpâpluhy làklhizfbqn chưoopya nóqzfri hiệlspbn tạmcedi Vũrvbmzfbqn chưoopya tung ra đphljmcedi chiêqaodu hay thầndcmn thôcfypng gìtopm, đphljâpluhy đphljơfnvbn thuầndcmn chỉujrxklhi mộcqoet chújufet thiêqaodn phújufe thầndcmn thôcfypng tạmcedo mưoopya củmtoha Vũrvbmklhi thôcfypi, tạmcedi trong suy tíqyeenh củmtoha Thiêqaodn Quâpluhn thìtopmrvbm sẽsistzfbqn cóqzfrcfypng kíqyeech mạmcednh mẽsistfnvbn nhiềnckwu. Còzfbqn cóqzfr mộcqoet chújufet cáeihwi kia gọxqfli làklhi Thiêqaodn đphljsista cóqzfr thểpluh chịsistu đphljrvbmng đphljếkxrln cựrvbmc hạmcedn Thiêqaodn Quâpluhn cũrvbmng âpluhm thầndcmm nhớmlyn đphljếkxrln, Ngao Thầndcmn tinh khôcfypng làklhi mộcqoet chỗeihw Tiểpluhu vũrvbm trụljwi, nóqzfr khảxzfpgoaong chịsistu đphljrvbmng đphljưoopyzfbqc cưoopyylbhng giảxzfpqzfr thựrvbmc lựrvbmc giớmlyni hạmcedn màklhi thôcfypi, cao hơfnvbn nữntbma chắoopyc chắoopyn bịsistklhii xíqyeech đphlji ra, từcfyp nhữntbmng chỗeihw tiểpluhu vũrvbm trụljwi, bíqyee cảxzfpnh... thìtopm Thiêqaodn Quâpluhn đphljqaodi vớmlyni cáeihwi nàklhiy cũrvbmng khôcfypng khóqzfr tiếkxrlp nhậtssan, bấgiddt quáeihw hắoopyn cũrvbmng muốqaodn nhìtopmn mộcqoet chújufet Ngao Thầndcmn tinh khôcfypng cóqzfr thểpluh chịsistu đphljrvbmng đphljưoopyzfbqc cưoopyylbhng giảxzfp mạmcednh nhấgiddt làklhi cấgiddp đphljcqoeklhio.

“Ồwzda? Dĩwybe nhiêqaodn làklhiylbh thăgoaom dòzfbq thựrvbmc lựrvbmc củmtoha Bảxzfpn tọxqfla?”. Vốqaodn đphljang thoảxzfpi máeihwi đphljáeihwnh giáeihw Thiêqaodn Quâpluhn thìtopm đphljcqoet nhiêqaodn Vũrvbm biểpluhu hiệlspbn khôcfypng vui lạmcednh nhạmcedt nóqzfri. Hắoopyn chíqyeenh làklhi tầndcmng lớmlynp cao cao tạmcedi thưoopyzfbqng, cho dùjabcylbh đphljâpluhy chỉujrxklhi mộcqoet đphljmcedo phâpluhn thâpluhn đphljưoopyzfbqc bảxzfpn thểpluh lựrvbmc lưoopyzfbqng hàklhing lâpluhm nhưoopyng cũrvbmng làklhi thiêqaodn đphljsista nàklhiy chíqyee cao tồklhin tạmcedi, cảxzfpm thấgiddy Thiêqaodn Quâpluhn làklhi mộcqoet cáeihwi Hậtssau thiêqaodn Tháeihwi sơfnvb sinh linh nêqaodn cóqzfr chújufet hứxqflng thújufe, muốqaodn chậtssam rãezsri chơfnvbi chếkxrlt, vậtssay màklhijufec nàklhiy lạmcedi pháeihwt hiệlspbn ra Thiêqaodn Quâpluhn cũrvbmng đphljang nhưoopy muốqaodn thửwwez thựrvbmc lựrvbmc củmtoha hắoopyn, đphljâpluhy khôcfypng phảxzfpi làklhi tựrvbmtopmnh sỉujrx nhụljwic mìtopmnh sao? “Ngưoopyơfnvbi sẽsist chếkxrlt rấgiddt thảxzfpm!”. Nóqzfri đphljoạmcedn thìtopmrvbmng vưoopyơfnvbn tay đphljiểpluhm vàklhio hưoopy khôcfypng năgoaom chỗeihw, nhấgiddt thờylbhi năgoaom cáeihwi cộcqoet nưoopymlync nhưoopyqzfra thàklhinh thủmtohy long giưoopyơfnvbng nanh mújufea vuốqaodt lao vềnckw phíqyeea Thiêqaodn Quâpluhn.

“Ha? Ngưoopyơfnvbi thăgoaom dòzfbq ta thìtopm đphljưoopyzfbqc, ta muốqaodn thăgoaom dòzfbq lạmcedi thìtopm khôcfypng đphljưoopyzfbqc, đphljâpluhy làklhieihwi gìtopm chóqzfreihw đphljmcedo lýiuiz?”. Thiêqaodn Quâpluhn đphljklhing tửwwez lậtssap tứxqflc co rụljwit cưoopyylbhi lạmcednh nóqzfri. Tuy làklhi nhưoopy thếkxrl hắoopyn đphljáeihwy lòzfbqng cũrvbmng làklhi nghiêqaodm nghịsist mộcqoet trậtssan, Vũrvbm nhưoopyng đphljãezsr bắoopyt đphljndcmu nghiêqaodm tújufec rồklhii, năgoaom cáeihwi cộcqoet nưoopymlync kia mang theo năgoaom màklhiu kháeihwc nhau, nóqzfr khíqyee tứxqflc tỏxqfla ra cũrvbmng làklhi kháeihwc biệlspbt, Thiêqaodn Quâpluhn nhìtopmn khôcfypng nhầndcmm thìtopm đphljóqzfr thìtopmnh lìtopmnh chíqyeenh làklhigoaom loạmcedi châpluhn thủmtohy, uy lựrvbmc bấgiddt phàklhim.

“Ôogalng...”. “Ôogalng...”. Trong khi nóqzfri thìtopm trưoopymlync ngựrvbmc quang hoa lóqzfre lêqaodn, chíqyeen đphljmcedo tạmcedo hóqzfra thầndcmn quang lậtssap tứxqflc xuấgiddt hiệlspbn đphljáeihwnh vềnckw phíqyeea năgoaom đphljmcedo thủmtohy long kia, tạmcedi lújufec khôcfypng dựrvbm đphljeihwn đphljưoopyzfbqc uy lựrvbmc củmtoha đphljáeihwm châpluhn thủmtohy kia hắoopyn đphljưoopyơfnvbng nhiêqaodn khôcfypng dáeihwm lơfnvbklhi, vậtssan dụljwing côcfypng kíqyeech tốqaodi cưoopyylbhng.

“Thầndcmn quang?”. Vũrvbm nhìtopmn thấgiddy tạmcedo hóqzfra thầndcmn quang mộcqoet khắoopyc thìtopm mắoopyt hơfnvbi đphljbueii mộcqoet chújufet kinh ngạmcedc, khóqzfre miệlspbng sau đphljóqzfr nhếkxrlch lêqaodn ýiuiz vịsist thâpluhm trưoopyylbhng, châpluhn dĩwybe nhiêqaodn làklhioopymlync lêqaodn đphljáeihwnh vềnckw phíqyeea Thiêqaodn Quâpluhn. Nhìtopmn thấgiddy nhưoopy vậtssay thìtopm Thiêqaodn Quâpluhn áeihwnh mắoopyt cũrvbmng hơfnvbi biếkxrln, ýiuiz nghĩwybe lậtssap tứxqflc biếkxrln hóqzfra

“Rầndcmm...”. “Oàklhinh...”. Chíqyeen đphljmcedo tạmcedo hóqzfra thầndcmn quang bêqaodn trong năgoaom đphljmcedo trựrvbmc diệlspbn va chạmcedm cùjabcng vớmlyni năgoaom đphljmcedo châpluhn thủmtohy, còzfbqn lạmcedi bốqaodn đphljmcedo nhưoopyng làklhieihwch ra đphljáeihwnh vềnckw phíqyeea Vũrvbm. Va chạmcedm kịsistch liệlspbt truyềnckwn đphljếkxrln thìtopmrvbmng kémcedo theo khôcfypng gian mộcqoet vùjabcng ầndcmm ầndcmm sụljwip đphljbuei, màklhiqzfr lan rộcqoeng ra bêqaodn ngoàklhii tốqaodc đphljcqoervbmng nhanh vôcfypjabcng, phạmcedm vi mấgiddy trăgoaom dặntbmm lậtssap tứxqflc bịsistqzfra thàklhinh hưoopy khôcfypng. Kếkxrlt cụljwic đphljóqzfrklhi Tạmcedo hóqzfra thầndcmn quang tan vỡwzda, năgoaom đphljmcedo châpluhn thủmtohy kia vẫphljn theo đphljưoopyylbhng cũrvbm đphljáeihwnh hưoopymlynng Thiêqaodn Quâpluhn, nháeihwy mắoopyt liềnckwn đphljếkxrln.

“Thậtssat mạmcednh!”. Thiêqaodn Quâpluhn tâpluhm thầndcmn lậtssap tứxqflc kịsistch chấgiddn, hắoopyn hiệlspbn tạmcedi còzfbqn khôcfypng pháeihwt huy đphljưoopyzfbqc toàklhin bộcqoe thựrvbmc lựrvbmc mìtopmnh đphljang cóqzfr nhưoopyng cũrvbmng cóqzfreihwm thàklhinh, Tạmcedo hóqzfra thầndcmn quang va chạmcedm vớmlyni châpluhn thủmtohy kia lạmcedi gặntbmp thấgiddt bạmcedi, theo nhưoopy ưoopymlync tíqyeenh thìtopmrvbmng mớmlyni tiêqaodu hao đphljưoopyzfbqc bảxzfpy thàklhinh lựrvbmc lưoopyzfbqng củmtoha mấgiddy đphljmcedo châpluhn thủmtohy kia, đphljâpluhy mộcqoet phầndcmn làklhi do hắoopyn phâpluhn ra bốqaodn đphljmcedo tạmcedo hóqzfra thầndcmn quang ra côcfypng kíqyeech Vũrvbm nhưoopyng cũrvbmng khôcfypng thểpluhqzfri đphljưoopyzfbqc rõphljklhing, màklhi lạmcedi đphljqaodi phưoopyơfnvbng giốqaodng nhưoopyzfbqn khôcfypng cóqzfr pháeihwt ra toàklhin lựrvbmc, đphljiềnckwu nàklhiy cho thấgiddy hắoopyn muốqaodn đphljáeihwnh bạmcedi đphljqaodi phưoopyơfnvbng thìtopm chíqyee íqyeet cầndcmn phảxzfpi pháeihwt huy đphljưoopyzfbqc đphljếkxrln tốqaodi đphljujrxnh thựrvbmc lựrvbmc, nhưoopy vậtssay mớmlyni cóqzfr khoảxzfpng năgoaom thàklhinh thắoopyng lợzfbqi.

“Táeihwn đphlji!”. Cũrvbmng khôcfypng nghĩwybe nhiềnckwu hắoopyn tay phảxzfpi vi đphljao chémcedm vềnckw phíqyeea trưoopymlync, áeihwnh đphljao hung mãezsrnh ba đphljmcedo chémcedm vềnckw phíqyeea năgoaom đphljmcedo châpluhn thủmtohy đphljang đphljáeihwnh đphljếkxrln, theo nhưoopy ưoopymlync tíqyeenh nhưoopy vậtssay đphljãezsr đphljmtoh rồklhii.

“...”. Bêqaodn kia Vũrvbm nhìtopmn đphljếkxrln bốqaodn đphljmcedo Tạmcedo hóqzfra thầndcmn quang đphljáeihwnh vềnckw phíqyeea mìtopmnh thìtopm trêqaodn mặntbmt ýiuiz vịsist thâpluhm trưoopyylbhng càklhing đphljtssam, chỉujrx thấgiddy hắoopyn đphljcqoet nhiêqaodn vưoopyơfnvbn tay ra chụljwip vàklhio hưoopy khôcfypng, nhấgiddt thờylbhi mộcqoet màklhin nưoopymlync nhiềnckwu màklhiu xuấgiddt hiệlspbn nhưoopyklhi mộcqoet cáeihwi võphljng bao vềnckw phíqyeea bốqaodn đphljmcedo Tạmcedo hóqzfra thầndcmn quang. Tạmcedi xa xa Thiêqaodn Quâpluhn mộcqoet cáeihwi ýiuiz niệlspbm khẽsist đphljcqoeng thìtopm bốqaodn đphljmcedo Tạmcedo hóqzfra thầndcmn quang kia đphljcqoet nhiêqaodn chuyểpluhn hưoopymlynng hơfnvbi chújufet lùjabci lạmcedi rồklhii vòzfbqng qua màklhin sáeihwng đphljáeihwnh vềnckw phíqyeea Vũrvbm.

“Ồwzda...”. Vũrvbm trong mắoopyt lóqzfre lêqaodn kinh ngạmcedc, sau đphljóqzfr đphljklhing tửwwez lạmcedi đphljcqoet nhiêqaodn co lạmcedi, bốqaodn đphljmcedo Tạmcedo hoa thầndcmn quang kia còzfbqn khôcfypng đphljáeihwnh đphljếkxrln gầndcmn hắoopyn thìtopm đphljãezsr bạmcedo tạmcedc.

“Xuy...”. “Rắoopyc...”. “Oàklhinh...”. Cũrvbmng gầndcmn nhưoopyklhi đphljklhing thờylbhi đphljao quang đphljem năgoaom đphljmcedo châpluhn thủmtohy kia chémcedm táeihwn thìtopm Tạmcedo hóqzfra thầndcmn quang cũrvbmng bạmcedo tạmcedc sinh ra kinh thiêqaodn tiếkxrlng nổbuei, Vũrvbm thâpluhn hìtopmnh hoàklhin toàklhin bịsist biếkxrln mấgiddt ởylbh trong đphljóqzfr, tìtopmnh cảxzfpnh khóqzfrqzfri.

“...”. Thiêqaodn Quâpluhn xem nhưoopy đphljáeihwnh lémcedn thàklhinh côcfypng nhưoopyng cũrvbmng khôcfypng cóqzfr vui vẻnckw, tráeihwi lạmcedi càklhing thêqaodm nghiêqaodm nghịsist, giao thủmtoh vừcfypa rồklhii đphljcfypng xem nhưoopyklhizfbqa, bảxzfpn thâpluhn Thiêqaodn Quâpluhn nhưoopyng đphljãezsrylbh thếkxrl hạmced phong, Vũrvbmzfbqn khôcfypng cóqzfr nghiêqaodm tújufec, hiệlspbn tạmcedi chỉujrx e mớmlyni thựrvbmc sựrvbmklhi hung hiểpluhm. Thiêqaodn Quâpluhn chăgoaom chújufe nhìtopmn đphljếkxrln chỗeihw bạmcedo tạmcedc kia, trong đphljndcmu cũrvbmng khôcfypng hềnckwqzfr ýiuiz đphljsistnh đphlji vàklhio chỗeihw đphljóqzfrcfypng kíqyeech, tạmcedi khôcfypng cóqzfr nắoopym chắoopyc hắoopyn khôcfypng muốqaodn đphlji chủmtoh đphljcqoeng côcfypng kíqyeech mộcqoet cáeihwi khôcfypng lưoopyylbhng đphljưoopyzfbqc đphljqaodi thủmtoh.

“Vùjabc...”. “Ôogalng...”. Chỗeihw bạmcedo tạmcedc đphljóqzfr đphljcqoet nhiêqaodn chấgiddn đphljcqoeng, hỗeihwn loạmcedn lựrvbmc lưoopyzfbqng bịsist đphljzfbqy ra toàklhin bộcqoe, Vũrvbm thâpluhn ảxzfpnh cũrvbmng theo đphljóqzfr xuấgiddt hiệlspbn, quấgiddn quanh Vũrvbm hiệlspbn đphljang cóqzfr mộcqoet đphljndcmu dịsist thảxzfpi trưoopyylbhng hàklhi tỏxqfla ra đphljáeihwng sợzfbq khíqyee tứxqflc, chíqyeenh nóqzfr đphljãezsr đphljem toàklhin bộcqoe hỗeihwn loạmcedn lựrvbmc lưoopyzfbqng do bạmcedo tạmcedc đphljzfbqy ra, Thiêqaodn Quâpluhn nhìtopmn đphljếkxrln thìtopm lậtssap tứxqflc làklhim ra pháeihwn đphljeihwn, đphljâpluhy chíqyeenh làklhi Thiêqaodn cảxzfpnh củmtoha Vũrvbm, thôcfypng qua tríqyee nhớmlynrvbmng nhữntbmng Hỗeihwn đphljcqoen cảxzfpnh bịsist hắoopyn tưoopymlync đphljoạmcedt tinh hoa thìtopm đphljújufeng làklhi nhưoopy thếkxrl khôcfypng sai.


“Thựrvbmc đphljújufeng làklhi ngoàklhii ýiuiz muốqaodn, lạmcedi cóqzfr thểpluh ngưoopyng tụljwi thầndcmn quang đphljếkxrln mứxqflc nàklhiy, ngưoopyơfnvbi tu luyệlspbn nêqaodn làklhi đphljklhing thờylbhi sáeihwu loạmcedi lựrvbmc lưoopyzfbqng trởylbhqaodn đphljújufeng chứxqfl?”. Vũrvbm trêqaodn mặntbmt ýiuizoopyylbhi cựrvbmc lạmcednh nóqzfri. “Ha ha, thựrvbmc đphljújufeng làklhi cựrvbmc phẩzfbqm, ta sẽsist khôcfypng giếkxrlt ngưoopyơfnvbi, tráeihwi lạmcedi đphljem ngưoopyơfnvbi bắoopyt vềnckwklhim nôcfyp lệlspb, vĩwybenh viễphljn làklhim nôcfyp bộcqoec cho ta, ha ha!”. Sau đphljóqzfr hắoopyn trêqaodn mặntbmt càklhing làklhi pháeihwt ra cuồklhing nhiệlspbt cưoopyylbhi lớmlynn, châpluhn đphljmcedp hưoopy khôcfypng nhưoopyklhi mộcqoet cáeihwi nữntbm đphljếkxrl đphlji dạmcedo trong nhâpluhn gian, mộcqoet bưoopymlync hạmced xuốqaodng liềnckwn đphljpluh cho toàklhin bộcqoeoopy khôcfypng rung đphljcqoeng kịsistch liệlspbt, màklhi lạmcedi khôcfypng quáeihw ba bưoopymlync sẽsistqzfr thểpluh đphljếkxrln bêqaodn ngưoopyylbhi Thiêqaodn Quâpluhn pháeihwt đphljcqoeng côcfypng kíqyeech.

“Bắoopyt ta làklhim nôcfyp lệlspb?”. Thiêqaodn Quâpluhn nghe đphljếkxrln nhưoopy thếkxrl thìtopm hai mắoopyt pháeihwt lạmcednh, đphljqaodi phưoopyơfnvbng mộcqoet cáeihwi liềnckwn nhậtssan đphljsistnh bảxzfpn thâpluhn hắoopyn tu hàklhinh làklhieihwu loạmcedi lựrvbmc lưoopyzfbqng trởylbh? Tiếkxrlp đphljóqzfr nổbueii lêqaodn lửwweza giậtssan trậtssan trậtssan, đphljqaodi phưoopyơfnvbng nhưoopyng cũrvbmng quáeihw khôcfypng đphljpluh hắoopyn vàklhio mắoopyt rồklhii chứxqfl? Bấgiddt quáeihw hắoopyn cũrvbmng ngay lậtssap tứxqflc cóqzfrfnvb hộcqoei pháeihwt tiếkxrlt, Vũrvbm thâpluhn ảxzfpnh hoa lêqaodn đphljãezsr đphljếkxrln trưoopymlync mặntbmt hắoopyn, mộcqoet chỉujrx đphljiểpluhm ra, mộcqoet chỉujrxklhiy còzfbqn cáeihwch hắoopyn đphljếkxrln mưoopyylbhi mấgiddy trưoopyzfbqng thìtopm Thiêqaodn Quâpluhn lậtssap tứxqflc cảxzfpm giáeihwc đphljưoopyzfbqc cảxzfpoopy khôcfypng xung quanh hắoopyn đphljnckwu làklhiqzfra thủmtohy, áeihwp lựrvbmc khủmtohng bốqaod.

“Pháeihw cho ta!”. Thiêqaodn Quâpluhn dậtssam châpluhn xuốqaodng phíqyeea dưoopymlyni Vôcfyp cựrvbmc đphljklhi gầndcmm lêqaodn, áeihwp lựrvbmc kia đphljưoopyơfnvbng nhiêqaodn làklhi đphljếkxrln từcfyp Thiêqaodn cảxzfpnh củmtoha Vũrvbm, hắoopyn muốqaodn cảxzfpn lạmcedi mộcqoet chỉujrx củmtoha Vũrvbm thìtopm cầndcmn trưoopymlync tiêqaodn đphljáeihwnh tan cáeihwi nàklhiy rằvxcing buộcqoec mớmlyni đphljưoopyzfbqc. Theo Vôcfyp cựrvbmc đphljklhi chấgiddn đphljcqoeng thìtopm hắoopyn lậtssap tứxqflc cảxzfpm nhậtssan đphljưoopyzfbqc xung quanh áeihwp lựrvbmc giảxzfpm mạmcednh, hắoopyn mộcqoet cáeihwi kiếkxrlm chỉujrxrvbmng đphljiểpluhm ra, hắoopyn dồklhin tấgiddt cảxzfp kiếkxrlm quang lạmcedi tạmcedo thàklhinh mộcqoet đphljmcedo kiếkxrlm quang, uy năgoaong tuyệlspbt đphljqaodi mạmcednh mẽsist khôcfypng kémcedm thầndcmn thôcfypng củmtoha hắoopyn.

“Ồwzda? Dĩwybe nhiêqaodn lạmcedi cũrvbmng lĩwybenh ngộcqoe đphljưoopyzfbqc Thiêqaodn cảxzfpnh cấgiddp đphljcqoe hai, bằvxcing chújufet đphljóqzfr tu vi đphljãezsrwybenh ngộcqoe đphljưoopyzfbqc Thiêqaodn cảxzfpnh cấgiddp đphljcqoe hai xáeihwc thựrvbmc làklhi thiêqaodn tàklhii khóqzfrqzfr đphljưoopyzfbqc!”. Vũrvbm nhìtopmn đphljếkxrln thìtopmfnvbi chújufet kinh ngạmcedc, bấgiddt quáeihwrvbmng chỉujrx dừcfypng lạmcedi ởylbh đphljóqzfrklhi thôcfypi, trêqaodn mặntbmt ýiuizoopyylbhi khôcfypng giảxzfpm, mộcqoet chỉujrxklhiy cùjabcng Thiêqaodn Quâpluhn đphljáeihwnh ra kiếkxrlm quang va chạmcedm.

“Choang...”. “Rắoopyc...”. “Ah!”. Kiếkxrlm quang chịsistu khôcfypng đphljưoopyzfbqc mộcqoet cáeihwi hơfnvbi thởylbh liềnckwn đphljãezsr pháeihw toáeihwi, hai cáeihwi kiếkxrlm chỉujrx đphljljwing vàklhio nhau thìtopm Thiêqaodn Quâpluhn cảxzfpm nhậtssan đphljưoopyzfbqc kinh khủmtohng lựrvbmc lưoopyzfbqng truyềnckwn vàklhio hai đphljndcmu ngóqzfrn tay, tiếkxrlp đphljóqzfr mộcqoet tiếkxrlng gãezsry vỡwzda vang lêqaodn, cảxzfpm giáeihwc đphljau đphljmlynn truyềnckwn đphljếkxrln đphljpluh cho Thiêqaodn Quâpluhn khôcfypng nhịsistn đphljưoopyzfbqc hémcedt mộcqoet tiếkxrlng đphljau đphljmlynn, thâpluhn hìtopmnh bay ngưoopyzfbqc vềnckw phíqyeea sau.

“Ngưoopyơfnvbi chạmcedy khôcfypng đphljưoopyzfbqc!”. Vũrvbm khẽsistoopyylbhi nhạmcedt, kiếkxrlm chỉujrx biếkxrln đphljbueii hóqzfra thàklhinh thủmtoh trảxzfpo chụljwip vềnckw phíqyeea ngựrvbmc củmtoha Thiêqaodn Quâpluhn.

“Hừcfyp! Nghi ngon ăgoaon nhưoopy thếkxrl!”. Thiêqaodn Quâpluhn hừcfyp lạmcednh mộcqoet tiếkxrlng nóqzfri. Trựrvbmc diệlspbn va chạmcedm hắoopyn mớmlyni pháeihwt hiệlspbn đphljqaodi phưoopyơfnvbng lựrvbmc lưoopyzfbqng mạmcednh mẽsistfnvbn hắoopyn nhiềnckwu, trựrvbmc diệlspbn va chạmcedm thìtopm chỉujrx e hắoopyn tạmcedi lújufec toàklhin thịsistnh cũrvbmng khôcfypng chiếkxrlm đphljưoopyzfbqc quảxzfp ngon, do đphljóqzfrrvbmng chỉujrxqzfr thểpluh chuyểpluhn sang phưoopyơfnvbng thứxqflc kháeihwc, dùjabc sao thìtopm hắoopyn thủmtoh đphljoạmcedn côcfypng kíqyeech cũrvbmng khôcfypng thiếkxrlu.

“Ôogalng...”. Mi tâpluhm khẽsistqzfre, bạmcedch quang lậtssap tứxqflc lao ra đphljáeihwnh thẳmcedng vềnckw phíqyeea mi tâpluhm củmtoha Vũrvbm, ngưoopyylbhi sau vốqaodn đphljang muốqaodn chụljwip lêqaodn ngưoopyylbhi hắoopyn nhìtopmn thấgiddy nhưoopy vậtssay thìtopm áeihwnh mắoopyt cũrvbmng lậtssap tứxqflc biếkxrln hóqzfra, phảxzfpn cũrvbmng cũrvbmng làklhi cựrvbmc nhanh, trảxzfpo thếkxrl chợzfbqt thu lạmcedi nhưoopyklhi nhu thủmtohy vồklhiklhio đphljmcedo bạmcedch quang kia, đphljklhing thờylbhi vớmlyni đphljóqzfr châpluhn phảxzfpi cũrvbmng khẽsist đphljcqoeng mộcqoet cưoopymlync đphljmcedp thẳmcedng vềnckw phíqyeea bụljwing củmtoha Thiêqaodn Quâpluhn.

“Rầndcmm...”. Thiêqaodn Quâpluhn hiệlspbn tạmcedi đphljújufeng làklhi khôcfypng kịsistp phảxzfpn ứxqflng cáeihwi gìtopm, chỉujrxqzfrcfyp cựrvbmc đphljklhi tạmcedi lújufec mấgiddu chốqaodt nàklhiy khẽsistqzfre lêqaodn hóqzfra thàklhinh mộcqoet màklhin phòzfbqng hộcqoe cảxzfpn lạmcedi mộcqoet cưoopymlync nàklhiy, bấgiddt quáeihw cho dùjabcklhi nhưoopy thếkxrl Thiêqaodn Quâpluhn cũrvbmng nhưoopy nhậtssan lấgiddy trọxqflng kíqyeech lậtssap tứxqflc bịsist đphljáeihwnh bay vềnckw phíqyeea xa, toàklhin thâpluhn khíqyee huyếkxrlt quay cuồklhing, thếkxrl nhưoopyng kỳqayb lạmced đphljóqzfrklhi hắoopyn khóqzfre miệlspbng lạmcedi đphljang nhếkxrlch lêqaodn.

“Ah! Côcfypng kíqyeech linh hồklhin!”. Vũrvbm mộcqoet trảxzfpo vung lêqaodn chụljwip vàklhio bạmcedch quang nhưoopyng liềnckwn biếkxrlt sai, đphljmcedo bạmcedch quang kia nhưoopyng khôcfypng nhìtopmn bàklhin tay kia màklhi trựrvbmc tiếkxrlp đphljáeihwnh thẳmcedng vềnckw phíqyeea mi tâpluhm, đphljáeihwnh pháeihw linh hồklhin, đphljau đphljmlynn vìtopm bịsist bấgiddt ngờylbh, Vũrvbmrvbmng khôcfypng nhịsistn đphljưoopyzfbqc hémcedt thảxzfpm mộcqoet tiếkxrlng buôcfypng tha cho truy kíqyeech Thiêqaodn Quâpluhn.

“Hừcfyp! Hóqzfra ra ngưoopyơfnvbi cũrvbmng cóqzfr nhưoopyzfbqc đphljiểpluhm!”. Thiêqaodn Quâpluhn lùjabci lạmcedi phíqyeea xa ổbuein đphljsistnh lạmcedi thâpluhn hìtopmnh thìtopm nhìtopmn đphljếkxrln hừcfyp lạmcednh nóqzfri, hắoopyn trêqaodn tay hai ngóqzfrn tuy bịsistezsry nhưoopyng nêqaodn nhớmlyn hắoopyn cỗeihw thâpluhn thểpluhklhiy chíqyeenh làklhiqzfrzfbqn chứxqfla Bấgiddt hủmtoh vậtssat chấgiddt, sinh cơfnvb mạmcednh mẽsist tuyệlspbt cưoopyylbhng, mộcqoet chújufet thưoopyơfnvbng thếkxrlklhiy liềnckwn làklhi khỏxqfli hẳmcedn, khíqyee huyếkxrlt trong ngưoopyylbhi cũrvbmng rấgiddt nhanh đphljãezsrtopmnh ổbuein lạmcedi. Nhìtopmn đphljếkxrln bêqaodn kia thìtopm hắoopyn thậtssam chíqyee đphljãezsr nhìtopmn ra đphljưoopyzfbqc con đphljưoopyylbhng thắoopyng lợzfbqi, Vũrvbm đphljújufeng làklhi đphljưoopyzfbqc bảxzfpn thểpluhklhing lựrvbmc lưoopyzfbqng gia trìtopmqaodn đphljmcedt đphljếkxrln cựrvbmc hạmcedn củmtoha Ngao Thầndcmn tinh khôcfypng nàklhiy cóqzfr thểpluhqzfr, thếkxrl nhưoopyng linh hồklhin lựrvbmc lưoopyzfbqng lạmcedi khôcfypng cóqzfr thay đphljbueii, nóqzfri cáeihwch kháeihwc đphljóqzfrklhi đphljiểpluhm yếkxrlu nhấgiddt củmtoha Vũrvbm, Thiêqaodn Quâpluhn nếkxrlu tậtssan dụljwing tốqaodt thìtopmqzfr thểpluh đphljxzfpo ngưoopyzfbqc yếkxrlu thếkxrlrvbmng khôcfypng phảxzfpi khôcfypng cóqzfr khảxzfpgoaong, dĩwybe nhiêqaodn làklhiqzfr thểpluh đphljáeihwnh mộcqoet trậtssan, dùjabc sao thìtopm linh hồklhin lựrvbmc củmtoha hắoopyn cũrvbmng cóqzfr chỗeihw mạmcednh mẽsistfnvbn bìtopmnh thưoopyylbhng, thậtssam chíqyee đphljóqzfrklhi hắoopyn trong tay còzfbqn nắoopym giữntbm hai chủmtohng côcfypng kíqyeech linh hồklhin phưoopyơfnvbng pháeihwp.

“Ngưoopyơfnvbi chỉujrxqzfroopycfyp cảxzfpnh làklhim sao lạmcedi cóqzfr thểpluhcfypng kíqyeech linh hồklhin đphljáeihwng sợzfbq nhưoopy thếkxrl? Khôcfypng đphljújufeng! Ngưoopyơfnvbi chắoopyc chắoopyn khôcfypng phảxzfpi làklhi Tu giảxzfp củmtoha Ngao Thầndcmn tinh khôcfypng nàklhiy, bảxzfpn tọxqfla vớmlyni giếkxrlt ngưoopyơfnvbi, khôcfypng khôcfypng, ta phảxzfpi đphljpluh ngưoopyơfnvbi hứxqflng chịsistu đphljau đphljmlynn vôcfypjabcng vôcfyp tậtssan ngàklhin vạmcedn năgoaom! Đagzppluh ngưoopyơfnvbi linh hồklhin vạmcedn kiếkxrlp chịsistu đphljau đphljmlynn”. Đagzpau đphljmlynn chốqaodc láeihwt Vũrvbm mớmlyni tỉujrxnh táeihwo lạmcedi, nơfnvbi mi tâpluhm cóqzfr chújufet tia máeihwu làklhi minh chứxqflng tốqaodt nhấgiddt, nhìtopmn đphljếkxrln Thiêqaodn Quâpluhn thìtopmrvbm áeihwnh mắoopyt nhưoopy phun ra lửwweza giậtssan vôcfypjabcng gầndcmm lêqaodn, quấgiddn quanh ngưoopyylbhi Vũrvbm đphljmcedo trưoopyylbhng hàklhi dịsist thảxzfpi cũrvbmng rầndcmm rầndcmm chấgiddn đphljcqoeng, vôcfyp sốqaod tia nưoopymlync nhưoopy bắoopyp đphljùjabci đphljáeihwnh vềnckw phíqyeea Thiêqaodn Quâpluhn, uy năgoaong khôcfypng thểpluhoopyylbhng tưoopyzfbqng.

“...”. Thiêqaodn Quâpluhn nhìtopmn thấgiddy nhưoopy vậtssay thìtopm áeihwnh mắoopyt lậtssap tứxqflc biếkxrln đphljbueii, quảxzfp thựrvbmc làklhi đphljáeihwnh cũrvbmng kẻnckw đphljqaodn làklhieihwi thiệlspbt thòzfbqi, nhấgiddt làklhi mộcqoet cáeihwi kẻnckw đphljqaodn cóqzfr thựrvbmc lựrvbmc hủmtohy thiêqaodn diệlspbt đphljsista, trưoopymlync mặntbmt hắoopyn cáeihwi nàklhiy Vũrvbm đphljújufeng làklhi đphljqaodn rồklhii, côcfypng kíqyeech khôcfypng chújufet nàklhio giữntbm lạmcedi, mộcqoet dạmcedng khôcfypng phảxzfpi ta chếkxrlt chíqyeenh làklhi ngưoopyơfnvbi vong.


Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.