Thiêdsrt n Quâkxok n tạcrpl i trong Tháheix nh dưwivh ợxbah c viêdsrt n bồviav i hồviav i hơwrsz n mộncli t tháheix ng thìdsrt đldhl ãwgct đldhl ạcrpl t đldhl ưwivh ợxbah c thứcrpl hắggze n muốvvzq n, Tháheix nh dưwivh ợxbah c! Sốvvzq lưwivh ợxbah ng nhưwivh ng vôpmlt cùfcld ng khủflyc ng bốvvzq , hắggze n lúwivh c nàluzt y đldhl ãwgct quay lạcrpl i cùfcld ng Tửsqzh Di vàluzt Viêdsrt n Vưwivh ơwrsz ng Thiêdsrt n hộncli i họcker p.
“...”. Nhìdsrt n Thiêdsrt n Quâkxok n cùfcld ng sáheix u cáheix i Hung thúwivh khủflyc ng bốvvzq tùfcld y tùfcld ng đldhl i theo, Tửsqzh Di, Viêdsrt n Vưwivh ơwrsz ng Thiêdsrt n tâkxok m thầwonb n đldhl ềrshj u làluzt kịtvuu ch chấgpqk n, thâkxok n thểqqog khôpmlt ng tựbnol chủflyc đldhl ưwivh ợxbah c run rẩfksz y, Thiêdsrt n Quâkxok n hàluzt nh đldhl ộncli ng cũhfif ng quáheix nghịtvuu ch thiêdsrt n đldhl i? Sinh sinh đldhl em Hung thúwivh đldhl ầwonb u lĩsqzh nh trong Tháheix nh dưwivh ợxbah c viêdsrt n mộncli t ngụbkem m nuốvvzq t hếajdx t đldhl em nhézkxt t vàluzt o dưwivh ớdavz i trưwivh ớdavz ng, cáheix i nàluzt y nhưwivh ng cũhfif ng cócnkm ýuteo nghĩsqzh a hắggze n đldhl ãwgct làluzt chủflyc nhâkxok n KjouF4v củflyc a toàluzt n bộncli Tháheix nh dưwivh ợxbah c viêdsrt n, bêdsrt n trong tấgpqk t cảuhqg đldhl ềrshj u làluzt củflyc a Thiêdsrt n Quâkxok n hắggze n mộncli t ngưwivh ờcrpl i.
“Làluzt m sao? Xem ta thàluzt nh quáheix i vậnfjw t rồviav i?”. Thiêdsrt n Quâkxok n cưwivh ờcrpl i cưwivh ờcrpl i nhìdsrt n Tửsqzh Di cùfcld ng Viêdsrt n Vưwivh ơwrsz ng Thiêdsrt n nócnkm i. Hai vịtvuu thiêdsrt n kiêdsrt u yêdsrt u nghiệwgct t nàluzt y nhưwivh ng đldhl ãwgct nhìdsrt n hắggze n hơwrsz n mộncli t khắggze c màluzt khôpmlt ng nócnkm i gìdsrt rồviav i, áheix nh mắggze t kia phứcrpl c tạcrpl p vôpmlt cùfcld ng.
“Đwgct íwgct ch xáheix c làluzt thấgpqk y quáheix i vậnfjw t!”. Tửsqzh Di thởtklz ra mộncli t hơwrsz i lẩfksz m bẩfksz m. Viêdsrt n Vưwivh ơwrsz ng Thiêdsrt n cũhfif ng gậnfjw t đldhl ầwonb u đldhl ầwonb y đldhl ồviav ng tìdsrt nh nhìdsrt n Thiêdsrt n Quâkxok n, đldhl ưwivh ơwrsz ng nhiêdsrt n làluzt cũhfif ng cócnkm ýuteo đldhl ócnkm .
“Quáheix i vậnfjw t?”. Thiêdsrt n Quâkxok n mắggze t tốvvzq i sầwonb m, hai têdsrt n nàluzt y quảuhqg nhiềrshj n dáheix m nócnkm i, thâkxok n hìdsrt nh khẽepmk lócnkm e lêdsrt n đldhl ếajdx n phíwgct a sau Tửsqzh Di, mộncli t bàluzt n tay vưwivh ơwrsz n ra đldhl ậnfjw p xuốvvzq ng. “Đwgct ùfcld ng” mộncli t tiếajdx ng thìdsrt mộncli t tiếajdx ng hézkxt t thảuhqg m bézkxt n nhọcker n cũhfif ng vang lêdsrt n.
“Ah! Vũhfif Thiêdsrt n Quâkxok n! Ta liềrshj u mạcrpl ng vớdavz i ngưwivh ơwrsz i!”. Tửsqzh Di toàluzt n thâkxok n bốvvzq c lêdsrt n tửsqzh hỏsqzh a nốvvzq i đldhl ócnkm a gầwonb m lêdsrt n, thâkxok n hìdsrt nh nhẹdlpd chuyểqqog n đldhl áheix nh vềrshj phíwgct a Thiêdsrt n Quâkxok n, gia hỏsqzh a đldhl áheix ng giậnfjw n nàluzt y lạcrpl i dáheix m đldhl áheix nh môpmlt ng nàluzt ng, mấgpqk u chốvvzq t nhấgpqk t chíwgct nh làluzt lạcrpl i đldhl áheix nh trưwivh ớdavz c mặcrpl t Viêdsrt n Vưwivh ơwrsz ng Thiêdsrt n cùfcld ng sáheix u tôpmlt n Hung thúwivh , nàluzt ng sau nàluzt y còofkm n dáheix m nhìdsrt n mặcrpl t ngưwivh ờcrpl i?
“...”. Viêdsrt n Vưwivh ơwrsz ng Thiêdsrt n trợxbah n mắggze t háheix mồviav m, đldhl ưwivh ờcrpl ng đldhl ưwivh ơwrsz ng Bấgpqk t tửsqzh đldhl iểqqog u tộncli c thiêdsrt n chi kiêdsrt u nữwacw lạcrpl i bịtvuu đldhl áheix nh môpmlt ng, cáheix i nàluzt y nhưwivh ng làluzt kinh thiêdsrt n tin tứcrpl c, nếajdx u cócnkm kẻnfjw theo đldhl uổheix i nàluzt ng biếajdx t chắggze c chắggze n sẽepmk đldhl ếajdx n đldhl âkxok y liềrshj u mạcrpl ng vớdavz i Thiêdsrt n Quâkxok n đldhl i? Bấgpqk t quáheix cũhfif ng thôpmlt i, Tửsqzh Di nhưwivh ng đldhl ãwgct báheix n thâkxok n cho Thiêdsrt n Quâkxok n, cáheix i nàluzt y hay làluzt quêdsrt n đldhl i.
Sáheix u tôpmlt n Hung thúwivh lạcrpl i làluzt mắggze t nổheix mặcrpl t xẹdlpd t nhìdsrt n cảuhqg nh tưwivh ợxbah ng nàluzt y, vịtvuu Chủflyc nhâkxok n nàluzt y nhưwivh ng cócnkm chúwivh t... Mãwgct nh liệwgct t ah! Dĩsqzh nhiêdsrt n ngay tạcrpl i trưwivh ớdavz c mắggze t chúwivh ng thúwivh lạcrpl i đldhl i đldhl áheix nh môpmlt ng nữwacw nhâkxok n, nhấgpqk t thờcrpl i sáheix u cáheix i Hung thúwivh nhìdsrt n đldhl ếajdx n Tửsqzh Di áheix nh mắggze t kháheix c lạcrpl , sẽepmk khôpmlt ng phảuhqg i làluzt tiểqqog u tìdsrt nh nhâkxok n củflyc a Thiêdsrt n Quâkxok n đldhl i?
“Hừpvpa ! Im lặcrpl ng mộncli t đldhl iểqqog m, bằalbd ng khôpmlt ng đldhl ừpvpa ng tráheix ch bảuhqg n thiếajdx u gia đldhl ộncli c áheix c!”. Thiêdsrt n Quâkxok n nhưwivh ng làluzt hừpvpa lạcrpl nh nócnkm i, nhấgpqk t thờcrpl i trấgpqk n áheix p lựbnol c lưwivh ợxbah ng lan tràluzt n, Tửsqzh Di thâkxok n hìdsrt nh liềrshj n bịtvuu cốvvzq đldhl ịtvuu nh tạcrpl i nửsqzh a thưwivh ớdavz c trưwivh ớdavz c mắggze t Thiêdsrt n Quâkxok n, hắggze n khôpmlt ng sợxbah Tửsqzh hỏsqzh a kia nhưwivh ng cũhfif ng làluzt phiềrshj n phứcrpl c khôpmlt ng nhỏsqzh , bịtvuu đldhl ốvvzq t chỉtklz e cũhfif ng khócnkm chịtvuu u khôpmlt ng thôpmlt i. “Lầwonb n sau còofkm n dáheix m lỗkocl mãwgct ng, bảuhqg n thiếajdx u giáheix lộncli t sạcrpl ch đldhl ồviav củflyc a ngưwivh ơwrsz i đldhl em thịtvuu chúwivh ng!”. Hắggze n lạcrpl nh lùfcld ng màluzt nghiêdsrt m nghịtvuu noi.
“Đwgct âkxok y làluzt trầwonb n trụbkem i uy hiếajdx p ah!”. Viêdsrt n Vưwivh ơwrsz ng Thiêdsrt n cùfcld ng sáheix u tôpmlt n Hung thúwivh đldhl áheix y lòofkm ng hòofkm hézkxt t, têdsrt n nàluzt y cũhfif ng quáheix báheix đldhl ạcrpl o đldhl i. Tửsqzh Di thâkxok n hìdsrt nh cũhfif ng mềrshj m mạcrpl i chấgpqk n đldhl ộncli ng, khuôpmlt n mặcrpl t đldhl ỏsqzh bừpvpa ng bừpvpa ng khôpmlt ng biếajdx t làluzt vìdsrt tứcrpl c giậnfjw n hay xấgpqk u hổheix , hai mắggze t đldhl ãwgct khôpmlt ng dáheix m nhìdsrt n thẳwkqh ng vềrshj phíwgct a Thiêdsrt n Quâkxok n.
“Đwgct ưwivh ợxbah c rồviav i! Ta cócnkm chuyệwgct n cầwonb n nócnkm i!”. Thiêdsrt n Quâkxok n lựbnol c lưwivh ợxbah ng khẽepmk nhúwivh c nhíwgct ch đldhl ẩfksz y Tửsqzh Di cáheix ch xa mìdsrt nh, thu lạcrpl i Thầwonb n thôpmlt ng lựbnol c lưwivh ợxbah ng lạcrpl nh nhạcrpl t nócnkm i.
“Ta ởtklz Tháheix nh dưwivh ợxbah c viêdsrt n xem nhưwivh đldhl ãwgct xong, thờcrpl i gian cũhfif ng mớdavz i cócnkm hơwrsz n ba tháheix ng, ta dựbnol dịtvuu nh đldhl ếajdx n Dung hồviav n đldhl ịtvuu a mộncli t chuyếajdx n, cáheix c ngưwivh ơwrsz i muốvvzq n nhưwivh thếajdx nàluzt o? Cócnkm muốvvzq n cùfcld ng ta mộncli t đldhl ạcrpl o?”.
“Khôpmlt ng đldhl i!”. Tửsqzh Di làluzt cáheix i đldhl ầwonb u tiêdsrt n gầwonb m lêdsrt n. Dĩsqzh nhiêdsrt n làluzt bịtvuu Thiêdsrt n Quâkxok n khi dễquiw đldhl au nhứcrpl c vẫkxzk n khôpmlt ng cócnkm chỗkocl pháheix t tiếajdx t, lạcrpl i cho nàluzt ng đldhl ầwonb y đldhl ủflyc lợxbah i íwgct ch cũhfif ng khôpmlt ng cócnkm khảuhqg năroya ng đldhl i cùfcld ng têdsrt n nàluzt y bêdsrt n ngưwivh ờcrpl i, nàluzt ng đldhl ưwivh ờcrpl ng đldhl ưwivh ờcrpl ng mộncli t cáheix i thiêdsrt n chi kiêdsrt u nữwacw ngưwivh ờcrpl i ngưwivh ờcrpl i kinh sợxbah , ngưwivh ờcrpl i ngưwivh ờcrpl i nguyệwgct n ýuteo sốvvzq ng chếajdx t vậnfjw y màluzt tạcrpl i trong tay hắggze n tùfcld y ýuteo xoay quanh, cảuhqg m giáheix c thấgpqk t bạcrpl i màluzt vôpmlt lựbnol c.
“Đwgct i cùfcld ng vớdavz i Vũhfif huynh ta thu đldhl ưwivh ợxbah c lợxbah i íwgct ch sẽepmk càluzt ng nhiềrshj u, thếajdx nhưwivh ng nócnkm khôpmlt ng hợxbah p vớdavz i đldhl ạcrpl o củflyc a ta, sẽepmk khôpmlt ng cùfcld ng đldhl i vớdavz i Vũhfif huynh!”. Viêdsrt n Vưwivh ơwrsz ng Thiêdsrt n cũhfif ng tỏsqzh rõmyiw tháheix i đldhl ộncli , hắggze n làluzt thiêdsrt n kiêdsrt n mạcrpl nh mẽepmk , tuy rằalbd ng khôpmlt ng cùfcld ng Thiêdsrt n Quâkxok n so sáheix nh đldhl ưwivh ợxbah c nhưwivh ng cũhfif ng làluzt thuộncli c hàluzt ng đldhl ỉtklz nh đldhl iểqqog m, đldhl ưwivh ơwrsz ng nhiêdsrt n cũhfif ng sẽepmk tựbnol bưwivh ớdavz c trêdsrt n đldhl ôpmlt i châkxok n củflyc a chíwgct nh mìdsrt nh.
“Vậnfjw y đldhl ưwivh ợxbah c! Ta cũhfif ng khôpmlt ng ézkxt p buộncli c hai vịtvuu !”. Thiêdsrt n Quâkxok n nghe vậnfjw y thìdsrt cũhfif ng gậnfjw t đldhl ầwonb u nócnkm i, hắggze n cũhfif ng khôpmlt ng cócnkm ýuteo đldhl ịtvuu nh mang lêdsrt n hai ngưwivh ờcrpl i, tuy rằalbd ng khôpmlt ng phảuhqg i hắggze n sợxbah hai ngưwivh ờcrpl i phiềrshj n phứcrpl c nhưwivh ng cũhfif ng sẽepmk cócnkm chỗkocl khôpmlt ng thuậnfjw n tiệwgct n, mỗkocl i ngưwivh ờcrpl i sẽepmk cócnkm mộncli t lựbnol a chọcker n riêdsrt ng hắggze n cũhfif ng khôpmlt ng muốvvzq n can thiệwgct p.
“Đwgct âkxok y làluzt chúwivh t đldhl an dưwivh ợxbah c ta luyệwgct n đldhl ếajdx n, đldhl ốvvzq i vớdavz i hai vịtvuu cócnkm lẽepmk sẽepmk cócnkm lợxbah i!”. Hắggze n vung tay lêdsrt n nézkxt m cho hai ngưwivh ờcrpl i hai cáheix i bìdsrt nh ngọcker c, bêdsrt n trong đldhl ưwivh ơwrsz ng nhiêdsrt n cũhfif ng cócnkm chúwivh t íwgct t đldhl an dưwivh ợxbah c Tháheix nh cấgpqk p.
“Đwgct a tạcrpl !”. Viêdsrt n Vưwivh ơwrsz ng Thiêdsrt n vưwivh ơwrsz n tay chụbkem p lấgpqk y bìdsrt nh ngọcker c cũhfif ng khôpmlt ng nócnkm i nhảuhqg m gìdsrt nhiềrshj u màluzt lậnfjw p tứcrpl c thu lấgpqk y. “Nhưwivh vậnfjw y chúwivh ng ta chia tay tạcrpl i đldhl âkxok y đldhl i! Ra ngoàluzt i Trưwivh ờcrpl ng sinh bíwgct cảuhqg nh ta lạcrpl i mờcrpl i Vũhfif huynh uốvvzq ng rưwivh ợxbah u”. Hắggze n gậnfjw t đldhl ầwonb u cưwivh ờcrpl i cưwivh ờcrpl i sau đldhl ócnkm liềrshj n quay đldhl ầwonb u rờcrpl i đldhl i.
“...”. Tửsqzh Di áheix nh mắggze t lậnfjw p lòofkm e cũhfif ng vung tay lêdsrt n thu lấgpqk y bìdsrt nh ngọcker c, nhìdsrt n vềrshj phíwgct a Thiêdsrt n Quâkxok n đldhl ầwonb y u oáheix n. “Khôpmlt ng hẹdlpd n gặcrpl p lạcrpl i!”.
“Ha ha, ngưwivh ơwrsz i đldhl ãwgct làluzt ngưwivh ờcrpl i củflyc a ta, sau khi đldhl i ra Trưwivh ờcrpl ng sinh bíwgct cảuhqg nh thìdsrt ngoan ngoãwgct n theo ta vềrshj Hạcrpl o Thiêdsrt n Thầwonb n đldhl ịtvuu a, bằalbd ng khôpmlt ng ta chắggze c chắggze n sẽepmk đldhl ếajdx n Bấgpqk t tửsqzh đldhl iểqqog u tộncli c báheix i phỏsqzh ng, đldhl ếajdx n lúwivh c đldhl ócnkm ta khôpmlt ng dễquiw nócnkm i chuyệwgct n đldhl âkxok u!”. Thiêdsrt n Quâkxok n cưwivh ờcrpl i lớdavz n nócnkm i. Tửsqzh Di thâkxok n hìdsrt nh nhẹdlpd chấgpqk n suýuteo t chúwivh t nữwacw a đldhl ãwgct khôpmlt ng thểqqog phi hàluzt nh, thâkxok n hìdsrt nh nhẹdlpd lócnkm e lêdsrt n cấgpqk p tốvvzq c chạcrpl y trốvvzq n, lậnfjw p tứcrpl c đldhl ãwgct vưwivh ợxbah t qua Viêdsrt n Vưwivh ơwrsz ng Thiêdsrt n.
Thiêdsrt n Quâkxok n nhìdsrt n Tửsqzh Di cùfcld ng Viêdsrt n Vưwivh ơwrsz ng Thiêdsrt n mộncli t chỗkocl rờcrpl i đldhl i cũhfif ng khôpmlt ng cócnkm tưwivh vịtvuu gìdsrt nhiềrshj u, đldhl ang chuẩfksz n bịtvuu rờcrpl i đldhl i thìdsrt đldhl ộncli t nhiêdsrt n mộncli t tiếajdx ng “Hốvvzq ng...” Truyềrshj n đldhl ếajdx n khiếajdx n cho hắggze n cùfcld ng sáheix u tôpmlt n Hung thúwivh nghi hoặcrpl c quay đldhl ầwonb u.
“Hốvvzq ng...”. “Ngao...”. Tiếajdx p đldhl ócnkm nhưwivh ng lạcrpl i làluzt từpvpa ng tiếajdx ng hốvvzq ng lêdsrt n đldhl ầwonb y giậnfjw n dữwacw , dồviav n dậnfjw p, khôpmlt ng nhữwacw ng thếajdx còofkm n cócnkm chúwivh t íwgct t tiếajdx ng hézkxt t lêdsrt n đldhl au đldhl ớdavz n.
“Cócnkm tu giảuhqg đldhl áheix nh vàluzt o chỗkocl sơwrsz n mạcrpl ch củflyc a ta!”. Thanh Loan khuôpmlt n mặcrpl t trầwonb m xuốvvzq ng lãwgct nh túwivh c nócnkm i. Hắggze n đldhl úwivh ng làluzt đldhl ãwgct chuẩfksz n bịtvuu cùfcld ng Thiêdsrt n Quâkxok n rờcrpl i đldhl i Tháheix nh dưwivh ợxbah c viêdsrt n, vềrshj sau cơwrsz bảuhqg n sẽepmk khôpmlt ng cócnkm liêdsrt n quan, bấgpqk t quáheix trưwivh ớdavz c khi đldhl i lạcrpl i cócnkm kẻnfjw dáheix m đldhl ếajdx n chọcker c đldhl ịtvuu a bàluzt n củflyc a hắggze n thid làluzt m sao cócnkm khảuhqg năroya ng bỏsqzh qua.
“Uhm! Đwgct i đldhl i, đldhl i xem làluzt cáheix i nàluzt o đldhl ui mùfcld gia hỏsqzh a!”. Thiêdsrt n Quâkxok n gậnfjw t đldhl ầwonb u nócnkm i. Thanh Loan ýuteo nghĩsqzh Thiêdsrt n Quâkxok n khôpmlt ng hiểqqog u thìdsrt cũhfif ng quáheix ngốvvzq c rồviav i. Chỉtklz làluzt Thiêdsrt n Quâkxok n vừpvpa a nócnkm i xong thìdsrt sáheix u tôpmlt n Hung thúwivh lậnfjw p tứcrpl c quay đldhl ầwonb u nhìdsrt n Thiêdsrt n Quâkxok n đldhl ầwonb y cổheix quáheix i, bọcker n nócnkm đldhl ưwivh ơwrsz ng nhiêdsrt n đldhl ềrshj u đldhl ãwgct thôpmlt ng qua Tíwgct ch Thiềrshj n biếajdx t đldhl ưwivh ợxbah c Thiêdsrt n Quâkxok n đldhl ếajdx n Tháheix nh dưwivh ợxbah c viêdsrt n nhưwivh thếajdx nàluzt o.
“Ábnol nh mắggze t gìdsrt ? Còofkm n khôpmlt ng mau đldhl i xem?”. Thiêdsrt n Quâkxok n thâkxok n hìdsrt nh nổheix i da gàluzt mộncli t trậnfjw n tứcrpl c giậnfjw n nócnkm i, sáheix u tôpmlt n Hung thúwivh nàluzt y làluzt áheix nh mắggze t gìdsrt ? Hắggze n dứcrpl t lờcrpl i thìdsrt sáheix u tôpmlt n Hung thúwivh lậnfjw p tứcrpl c kinh hãwgct i, nhao nhao chui vàluzt o hưwivh khôpmlt ng chạcrpl y đldhl ếajdx n chỗkocl kia chỉtklz còofkm n lạcrpl i Thiêdsrt n Quâkxok n mộncli t ngưwivh ờcrpl i khẽepmk nghi hoặcrpl c. “Bọcker n hắggze n nhìdsrt n cáheix i gìdsrt ? Cócnkm cổheix quáheix i gìdsrt sao...”. Vừpvpa a nghi hoặcrpl c hắggze n vừpvpa a châkxok n đldhl ạcrpl p hưwivh khôpmlt ng đldhl i vềrshj phíwgct a Hung thúwivh gầwonb m thézkxt t, cũhfif ng khôpmlt ng phảuhqg i rấgpqk t xa, cho dùfcld Thiêdsrt n Quâkxok n đldhl i chậnfjw m thìdsrt cũhfif ng chỉtklz mấgpqk t chưwivh a đldhl ếajdx n nửsqzh a khắggze c đldhl ồviav ng hồviav .
Đwgct âkxok y làluzt ngoạcrpl i vi củflyc a Thanh Loan sơwrsz n mạcrpl ch, thôpmlt ng thưwivh ờcrpl ng sẽepmk khôpmlt ng thuộncli c quyềrshj n quảuhqg n lýuteo củflyc a Thanh Loan, thếajdx nhưwivh ng sáheix u tôpmlt n Hung thúwivh Mạcrpl ch chủflyc đldhl ồviav ng thờcrpl i rờcrpl i đldhl i khiếajdx n cho Tháheix nh dưwivh ợxbah c viêdsrt n toàluzt n bộncli chấgpqk n đldhl ộncli ng, Hung thúwivh khôpmlt ng thuộncli c báheix t đldhl ạcrpl i mạcrpl ch bắggze t đldhl ầwonb u bàluzt nh trưwivh ớdavz ng thếajdx lựbnol c, hìdsrt nh thàluzt nh nêdsrt n đldhl àluzt n nhỏsqzh nhiềrshj u hơwrsz n, báheix t đldhl ạcrpl i sơwrsz n mạcrpl ch thếajdx lựbnol c cũhfif bắggze t đldhl ầwonb u tổheix hợxbah p lạcrpl i, muốvvzq n thâkxok u tócnkm m tấgpqk t cảuhqg Tháheix nh dưwivh ợxbah c viêdsrt n, vìdsrt lẽepmk đldhl ócnkm bắggze t đldhl ầwonb u xâkxok m nhậnfjw p đldhl ếajdx n khu vựbnol c ngoạcrpl i vi củflyc a mìdsrt nh, trùfcld ng hợxbah p gặcrpl p đldhl ếajdx n mộncli t nhócnkm m lớdavz n tu giảuhqg đldhl ang tiếajdx n đldhl áheix nh tiểqqog u sơwrsz n mạcrpl ch tìdsrt m kiếajdx m Tháheix nh dưwivh ợxbah c, thếajdx làluzt đldhl ạcrpl i chiếajdx n liềrshj n nổheix ra, kinh đldhl ộncli ng đldhl ếajdx n Thanh Loan mấgpqk y thúwivh , Thiêdsrt n Quâkxok n đldhl ưwivh ơwrsz ng nhiêdsrt n cũhfif ng đldhl i đldhl ếajdx n xem tròofkm vui.
“Oanh...”. “Rầwonb m...”. “Hốvvzq ng...”. Va chạcrpl m kịtvuu ch liệwgct t, thúwivh hốvvzq ng cùfcld ng quang hoa đldhl ủflyc loạcrpl i đldhl an xen, mộncli t vùfcld ng sơwrsz n mạcrpl ch rung chuyểqqog n, đldhl ạcrpl i đldhl ịtvuu a, cổheix thụbkem , thiêdsrt n khôpmlt ng bịtvuu tàluzt n pháheix khôpmlt ng thàluzt nh hìdsrt nh, chỗkocl hỗkocl n chiếajdx n nàluzt y vậnfjw y màluzt gầwonb n nhưwivh khôpmlt ng kézkxt m lầwonb n trưwivh ớdavz c Tíwgct ch Thiềrshj n cùfcld ng Ma Lâkxok m hai chỗkocl đldhl ạcrpl i mạcrpl ch đldhl àluzt n Hung thúwivh đldhl áheix nh giếajdx t. Khắggze p nơwrsz i đldhl ãwgct nhìdsrt n thấgpqk y máheix u huyếajdx t, tàluzt n thi...
“Ồwivh ? Bọcker n nàluzt y khôpmlt ng cócnkm tầwonb m thưwivh ờcrpl ng nha!”. Thiêdsrt n Quâkxok n vừpvpa a đldhl ếajdx n thìdsrt liềrshj n kinh ngạcrpl c nhìdsrt n đldhl ếajdx n, theo nhưwivh cảuhqg m nhậnfjw n củflyc a hắggze n thìdsrt cócnkm đldhl ếajdx n táheix m vịtvuu khôpmlt ng chúwivh t nàluzt o kézkxt m Viêdsrt n Vưwivh ơwrsz ng Thiêdsrt n cùfcld ng Tửsqzh Di đldhl ạcrpl i yêdsrt u ngiệwgct t, màluzt lạcrpl i bọcker n hắggze n đldhl ềrshj u cócnkm trong tay áheix t chủflyc bàluzt i vôpmlt cùfcld ng mạcrpl nh mẽepmk khôpmlt ng kézkxt m Hộncli n cảuhqg nh ấgpqk n kýuteo , cơwrsz hồviav cócnkm đldhl ưwivh ợxbah c chiếajdx n lựbnol c tưwivh ơwrsz ng đldhl ưwivh ơwrsz ng Hưwivh vôpmlt cảuhqg nh giai đldhl oạcrpl n thứcrpl ba, Hỗkocl n đldhl ộncli n cảuhqg nh ấgpqk n kýuteo đldhl ưwivh ợxbah c đldhl em ra sửsqzh dụbkem ng cũhfif ng cócnkm năroya m tấgpqk m, năroya m tôpmlt n cựbnol nhâkxok n hàluzt ng lâkxok m thiêdsrt n khôpmlt ng, tổheix ng thểqqog lựbnol c lưwivh ợxbah ng tưwivh ơwrsz ng đldhl ưwivh ơwrsz ng vớdavz i mưwivh ờcrpl i ba tôpmlt n Hưwivh vôpmlt cảuhqg nh giai đldhl oạcrpl n thứcrpl ba! Đwgct âkxok y làluzt còofkm n chưwivh a nócnkm i đldhl ếajdx n sốvvzq lưwivh ợxbah ng tu giảuhqg tậnfjw p trung cũhfif ng rấgpqk t nhiềrshj u, cócnkm hơwrsz n bảuhqg y trăroya m cáheix i đldhl ềrshj u làluzt Tháheix nh tổheix cảuhqg nh trởtklz lêdsrt n, Đwgct ạcrpl i Tháheix nh cảuhqg nh cũhfif ng cócnkm hơwrsz n mộncli t trăroya m vịtvuu , cócnkm thểqqog thấgpqk y đldhl ưwivh ợxbah c đldhl âkxok y làluzt mộncli t cỗkocl thếajdx lựbnol c mạcrpl nh mẽepmk thếajdx nàluzt o. Bấgpqk t quáheix lúwivh c nàluzt y bọcker n hắggze n lạcrpl i đldhl ang chậnfjw t vậnfjw t vôpmlt cùfcld ng.
“Nếajdx u làluzt bìdsrt nh thưwivh ờcrpl ng đldhl ếajdx n đldhl áheix nh mộncli t đldhl ầwonb u đldhl ạcrpl i mạcrpl ch cũhfif ng cócnkm chúwivh t miễquiw n cưwivh ỡppqi ng thàluzt nh côpmlt ng, đldhl áheix nh tiểqqog u mạcrpl ch liềrshj n dễquiw nhưwivh trởtklz bàluzt n tay, chỉtklz làluzt bọcker n hắggze n chọcker n sai đldhl ịtvuu a đldhl iểqqog m cùfcld ng thờcrpl i gian!”. Thiêdsrt n Quâkxok n đldhl ứcrpl ng mộncli t bêdsrt n nhàluzt n nhạcrpl t đldhl áheix nh giáheix , cũhfif ng khôpmlt ng cócnkm ýuteo đldhl ịtvuu nh nhúwivh ng tay. Nếajdx u đldhl áheix nh vàluzt o Tháheix nh dưwivh ợxbah c viêdsrt n chậnfjw m đldhl i nửsqzh a ngàluzt y hay đldhl áheix nh ởtklz chỗkocl kháheix c khôpmlt ng kinh đldhl ộncli ng đldhl ếajdx n sáheix u tôpmlt n Hung thúwivh thìdsrt nhưwivh ng kẻnfjw nàluzt y liêdsrt n cócnkm thểqqog thu đldhl ưwivh ợxbah c mảuhqg nh lớdavz n lợxbah i íwgct ch trong Thanh dưwivh ợxbah c viêdsrt n, chỉtklz làluzt chữwacw “nếajdx u” nàluzt y khôpmlt ng cócnkm ýuteo nghĩsqzh a nàluzt o rồviav i, Thanh Loan sáheix u thúwivh đldhl ãwgct nhậnfjw p vòofkm ng chiếajdx n.
“Hốvvzq ng...”. “Ngao...”. Sáheix u tôpmlt n Hung thúwivh đldhl ềrshj u cốvvzq thựbnol c lựbnol c tưwivh ơwrsz ng đldhl ưwivh ơwrsz ng Hưwivh vôpmlt cảuhqg nh giai đldhl oạcrpl n thứcrpl tưwivh vôpmlt cùfcld ng mạcrpl nh mẽepmk , bọcker n nócnkm vừpvpa a chạcrpl y đldhl ếajdx n nhìdsrt n thấgpqk y Hung thúwivh mộncli t phưwivh ơwrsz ng thưwivh ơwrsz ng tổheix n thảuhqg m trọcker ng liềrshj n lậnfjw p tứcrpl c gầwonb m lêdsrt n đldhl ầwonb y giậnfjw n dữwacw lao vàluzt o đldhl áheix m tu giảuhqg kia, nhấgpqk t thờcrpl i chíwgct nh làluzt tàluzt n sáheix t.
“Rầwonb m...”. “Rắggze c...”. “Cứcrpl u mạcrpl ng...”. “Ah...”. Thanh Loan mấgpqk y cáheix i lấgpqk y uy thếajdx tuyệwgct t đldhl ốvvzq i đldhl em Tu giảuhqg mộncli t phưwivh ơwrsz ng chézkxt m giếajdx t thảuhqg m trọcker ng, Hung thúwivh mộncli t phưwivh ơwrsz ng nhìdsrt n thấgpqk y vưwivh ơwrsz ng giảuhqg củflyc a bọcker n nócnkm trởtklz vềrshj thìdsrt đldhl ềrshj u hưwivh ng phấgpqk n gầwonb m lêdsrt n, chézkxt m giếajdx t càluzt ng thêdsrt m mãwgct nh liệwgct t, sinh linh ngãwgct xuốvvzq ng lạcrpl i càluzt ng nhiềrshj u.
“Lui lạcrpl i!”. Đwgct ộncli t nhiêdsrt n mộncli t cáheix i Tu giảuhqg gầwonb m lêdsrt n, hắggze n làluzt mộncli t trong táheix m cáheix i thiêdsrt n kiêdsrt u mạcrpl nh mẽepmk tưwivh ơwrsz ng đldhl ưwivh ơwrsz ng vớdavz i Viêdsrt n Vưwivh ơwrsz ng Thiêdsrt n, Tửsqzh Di, mắggze t thấgpqk y sáheix u tôpmlt n Hung thúwivh cưwivh ờcrpl ng hãwgct n gia nhậnfjw p vòofkm ng chiếajdx n thìdsrt bọcker n hắggze n đldhl ạcrpl i thếajdx đldhl ãwgct mấgpqk t, khôpmlt ng cócnkm khảuhqg năroya ng chốvvzq ng lạcrpl i, chỉtklz cócnkm thểqqog lui lạcrpl i nhằalbd m bàluzt o toàluzt n lựbnol c lưwivh ợxbah ng.
“Ầajdx m...”. “Oanh...”. Tu giảuhqg mộncli t phưwivh ơwrsz ng đldhl ềrshj u nhưwivh nghe lệwgct nh củflyc a kẻnfjw kia, lậnfjw p tứcrpl c đldhl iêdsrt n cuồviav ng côpmlt ng kíwgct ch Hung thúwivh sau đldhl ócnkm lậnfjw p tứcrpl c lui lạcrpl i, dĩsqzh nhiêdsrt n làluzt cócnkm bàluzt i bảuhqg n vôpmlt cùfcld ng, mưwivh ờcrpl i ba tôpmlt n cưwivh ờcrpl ng giảuhqg mạcrpl nh mẽepmk liềrshj n làluzt m đldhl oạcrpl n hậnfjw u, cho dùfcld làluzt Thanh Loan sáheix u thúwivh cũhfif ng khôpmlt ng thểqqog lậnfjw p tứcrpl c đldhl áheix nh tan.
“Kếajdx t trậnfjw n!”. Kẻnfjw kia lạcrpl i gầwonb m lêdsrt n, nhấgpqk t thờcrpl i mưwivh ờcrpl i ba vịtvuu cưwivh ờcrpl ng giảuhqg kia táheix ch ra chíwgct n vịtvuu đldhl ứcrpl ng thàluzt nh hàluzt ng, mộncli t loạcrpl i liêdsrt n hệwgct thầwonb n bíwgct lậnfjw p tứcrpl c giữwacw a bọcker n hắggze n sinh ra, dĩsqzh nhiêdsrt n làluzt tạcrpl i kíwgct ch hoạcrpl t mộncli t cỗkocl trâkxok n pháheix p mạcrpl nh mẽepmk muốvvzq n chắggze n lạcrpl i Hung thúwivh côpmlt ng kíwgct ch.
“Hốvvzq ng! Giếajdx t!”. Thanh Loan giậnfjw n dữwacw gầwonb m lêdsrt n, côpmlt ng kíwgct ch càluzt ng thêdsrt m mãwgct nh liệwgct t. Phíwgct a sau hắggze n Hung thúwivh lậnfjw p tứcrpl c gầwonb m lêdsrt n đldhl ầwonb y hung lệwgct đldhl iêdsrt n cuồviav ng côpmlt ng kíwgct ch vềrshj phíwgct a Tu giảuhqg mộncli t phưwivh ơwrsz ng.
“Oanh...”. “Oanh...”. “Rầwonb m...”. Côpmlt ng kíwgct ch liêdsrt n miêdsrt n mạcrpl nh mẽepmk nhưwivh ng khôpmlt ng cócnkm chúwivh t nàluzt o rung chuyểqqog n đldhl ếajdx n đldhl ạcrpl i trậnfjw n mảuhqg y may, chíwgct nh làluzt Thanh Loan côpmlt ng kíwgct ch cũhfif ng chỉtklz cócnkm thểqqog khiếajdx n trậnfjw n pháheix p rung chuyểqqog n màluzt thôpmlt i, khôpmlt ng cócnkm kíwgct ch pháheix , muốvvzq n đldhl áheix nh tan dĩsqzh nhiêdsrt n làluzt cầwonb n đldhl ếajdx n thờcrpl i gian.
“...”. Tu giảuhqg mộncli t phưwivh ơwrsz ng đldhl ầwonb y kinh hãwgct i, bọcker n hắggze n trưwivh ớdavz c đldhl ócnkm xáheix c đldhl ịtvuu nh đldhl ầwonb u tiểqqog u sơwrsz n mạcrpl ch nàluzt y khôpmlt ng cócnkm Hung thúwivh quáheix mạcrpl nh mẽepmk nêdsrt n mớdavz i dáheix m đldhl ếajdx n côpmlt ng pháheix nhằalbd m đldhl oạcrpl t lấgpqk y Tháheix nh dưwivh ợxbah c thếajdx nhưwivh ng lạcrpl i vôpmlt tìdsrt nh gặcrpl p đldhl ếajdx n đldhl àluzt n Hung thúwivh cưwivh ờcrpl ng đldhl ạcrpl i, bọcker n hắggze n chỉtklz cócnkm thểqqog vậnfjw n dụbkem ng toàluzt n bộncli lựbnol c lưwivh ợxbah ng ra chézkxt m giếajdx t, vốvvzq n nghĩsqzh cócnkm thểqqog dàluzt nh đldhl ưwivh ợxbah c thưwivh ợxbah ng phong thìdsrt lạcrpl i nhảuhqg y ra sáheix u tôpmlt n cựbnol c cưwivh ờcrpl ng Hung thúwivh , cơwrsz hồviav đldhl ềrshj u làluzt Hưwivh vôpmlt cảuhqg nh giai đldhl oạcrpl n thứcrpl tưwivh chiếajdx n lựbnol c, mạcrpl nh mẽepmk tháheix i quáheix . Bọcker n hắggze n chỉtklz cócnkm thểqqog vậnfjw n dụbkem ng đldhl ếajdx n đldhl ạcrpl i trậnfjw n chốvvzq ng lạcrpl i, cáheix i nàluzt y nhưwivh ng khôpmlt ng phảuhqg i chuyệwgct n lâkxok u dàluzt i củflyc a thểqqog làluzt m đldhl ưwivh ợxbah c, bọcker n hắggze n cócnkm đldhl ưwivh ợxbah c chiếajdx n lựbnol c kia đldhl ềrshj u làluzt nhờcrpl ngoạcrpl i vậnfjw t, cơwrsz bảuhqg n làluzt khôpmlt ng chịtvuu u đldhl ưwivh ợxbah c thờcrpl i gian hao tổheix n.
“Vạcrpl n Ma huynh! Làluzt m sao bâkxok y giờcrpl ?”. Mộncli t cáheix i thanh niêdsrt n thiêdsrt n kiêdsrt u kia mặcrpl t mũhfif i ầwonb m trầwonb m hưwivh ớdavz ng mộncli t cáheix i thanh niêdsrt n kháheix c hỏsqzh i, bọcker n hắggze n chíwgct nh làluzt hai trong sốvvzq bốvvzq n ngưwivh ờcrpl i cócnkm đldhl ưwivh ợxbah c chiếajdx n lựbnol c Hưwivh vôpmlt cảuhqg nh giai đldhl oạcrpl n thứcrpl ba, vôpmlt cùfcld ng cưwivh ờcrpl ng đldhl ạcrpl i.
“Thậnfjw t sựbnol làluzt thấgpqk t sáheix ch, ta nghe nócnkm i mỗkocl i đldhl ạcrpl i mạcrpl ch chỉtklz cócnkm mộncli t tôpmlt n Hưwivh vôpmlt cảuhqg nh giai đldhl oạcrpl n thứcrpl tưwivh Hung thúwivh tọcker a trấgpqk n, nhưwivh thếajdx nàluzt o lạcrpl i đldhl ếajdx n liềrshj n sáheix u tôpmlt n...”. Gọcker i làluzt Vạcrpl n Ma huynh mặcrpl t mũhfif i cũhfif ng trầwonb m lặcrpl ng băroya ng lãwgct nh nócnkm i.
“Huyềrshj n Vưwivh ơwrsz ng! Ngưwivh ơwrsz i cócnkm đldhl ốvvzq i sáheix ch nàluzt o?”. Hắggze n quay sang hỏsqzh i mộncli t cáheix i thanh niêdsrt n kháheix c, têdsrt n kia mớdavz i tạcrpl m thờcrpl i làluzt thủflyc lĩsqzh nh củflyc a nhócnkm m tu giảuhqg nàluzt y, chíwgct nh hắggze n cũhfif ng làluzt kẻnfjw hạcrpl lệwgct nh.
“Sáheix u tôpmlt n Hưwivh vôpmlt cảuhqg nh giai đldhl oạcrpl n thứcrpl tưwivh Hung thúwivh , cho dùfcld làluzt chúwivh ng ta vậnfjw n dụbkem ng toàluzt n bộncli lựbnol c lưwivh ợxbah ng cũhfif ng khôpmlt ng cócnkm khảuhqg năroya ng chốvvzq ng lạcrpl i, nếajdx u khôpmlt ng đldhl ưwivh ợxbah c chỉtklz cócnkm thểqqog vậnfjw n dụbkem ng Pháheix giớdavz i phùfcld chạcrpl y ra Trưwivh ờcrpl ng sinh bíwgct cảuhqg nh, núwivh i xanh còofkm n lưwivh u sợxbah gìdsrt khôpmlt ng cócnkm chủflyc i đldhl ốvvzq t!”. Huyềrshj n Vưwivh ơwrsz ng hai màluzt y nhăroya n lạcrpl i khôpmlt ng dễquiw chịtvuu u nócnkm i. Hắggze n nhưwivh ng làluzt thủflyc lĩsqzh nh đldhl iềrshj u đldhl ộncli ng lầwonb n đldhl áheix nh vàluzt o Tháheix nh dưwivh ợxbah c viêdsrt n nàluzt y, khôpmlt ng ngờcrpl đldhl ưwivh ợxbah c lạcrpl i gặcrpl p đldhl ếajdx n tai nạcrpl n hủflyc y diệwgct t.
“Vậnfjw n dụbkem ng Pháheix giớdavz i phùfcld ? Vậnfjw y còofkm n bọcker n hắggze n? Tu La Vạcrpl n Ma ngưwivh ơwrsz i Tu La Ma tộncli c cócnkm thểqqog làluzt m đldhl ưwivh ợxbah c, ta Trưwivh ờcrpl ng Thanh Thầwonb n đldhl ịtvuu a lạcrpl i khôpmlt ng đldhl ưwivh ợxbah c!”. Cuốvvzq i cùfcld ng trong bốvvzq n kẻnfjw kia tứcrpl c giậnfjw n chỉtklz phíwgct a sau còofkm n lạcrpl i gầwonb n bốvvzq n trăroya m tu giảuhqg gầwonb m lêdsrt n.
“Vậnfjw y Trưwivh ờcrpl ng Thanh Hạcrpl o Nguyệwgct t ngưwivh ơwrsz i cócnkm thểqqog ởtklz lạcrpl i cho Hung thúwivh giếajdx t đldhl i! Ta khôpmlt ng quảuhqg n!”. Tu La Vạcrpl n Ma lạcrpl nh lùfcld ng nhìdsrt n sang nócnkm i.
“Cáheix c ngưwivh ơwrsz i còofkm n cãwgct i nhau cáheix i gìdsrt , mau chócnkm ng nghĩsqzh ra biệwgct n pháheix p, bọcker n ta nhanh khôpmlt ng chốvvzq ng lạcrpl i đldhl ưwivh ợxbah c!”. Mộncli t trong chíwgct n ngưwivh ờcrpl i đldhl ang vậnfjw n đldhl ộncli ng đldhl ạcrpl i trầwonb n gầwonb m lêdsrt n giậnfjw n dữwacw nócnkm i. Hung thúwivh nhấgpqk t phưwivh ơwrsz ng theo Thanh Loan sáheix u tôpmlt n mạcrpl nh mẽepmk Hung thúwivh côpmlt ng kíwgct ch càluzt ng thêdsrt m mãwgct nh liệwgct t, áheix t chủflyc bàluzt i trong tay bọcker n hắggze n lựbnol c lưwivh ợxbah ng khôpmlt ng ngừpvpa ng hao tổheix n, khôpmlt ng cócnkm khảuhqg năroya ng chốvvzq ng lạcrpl i lâkxok u dàluzt i thêdsrt m nữwacw a.
Tu giảuhqg mộncli t phưwivh ơwrsz ng lậnfjw p tứcrpl c trầwonb m xuốvvzq ng, gầwonb n bốvvzq n trăroya m Tu giảuhqg khuôpmlt n mặcrpl t táheix i nhợxbah t, bọcker n hắggze n cưwivh ờcrpl ng đldhl ạcrpl i hơwrsz n nữwacw a cũhfif ng khôpmlt ng cócnkm khảuhqg năroya ng chốvvzq ng lạcrpl i bầwonb y Hung thúwivh đldhl ưwivh ợxbah c sáheix u tôpmlt n Hưwivh vôpmlt cảuhqg nh giai đldhl oạcrpl n thứcrpl tưwivh dẫkxzk n đldhl ầwonb u, đldhl ạcrpl i trậnfjw n nếajdx u bịtvuu đldhl áheix nh tan thìdsrt bọcker n hắggze n phảuhqg i chếajdx t khôpmlt ng thểqqog nghi ngờcrpl . Bọcker n hắggze n đldhl ưwivh ơwrsz ng nhiêdsrt n cũhfif ng nghĩsqzh đldhl ếajdx n chạcrpl y trốvvzq n thếajdx nhưwivh ng muốvvzq n chạcrpl y trốvvzq n trưwivh ớdavz c mấgpqk y cáheix i Hưwivh vôpmlt cảuhqg nh Hung thúwivh ? Hay làluzt quêdsrt n đldhl i.
“Hốvvzq ng...”. “Lệwgct ...”. Bọcker n hắggze n đldhl ang kinh hãwgct i thìdsrt Hung thúwivh bêdsrt n kia mấgpqk y con đldhl ầwonb u lĩsqzh nh đldhl ộncli t nhiêdsrt n lùfcld i lạcrpl i gầwonb m lêdsrt n, Hung thúwivh đldhl àluzt n lậnfjw p tứcrpl c lùfcld i lạcrpl i đldhl em bọcker n hắggze n, sáheix u tôpmlt n Hung thúwivh đldhl ầwonb u lĩsqzh nh kia thếajdx màluzt lạcrpl i vâkxok y quanh mộncli t chỗkocl cúwivh i đldhl ầwonb u nhưwivh đldhl ang chàluzt o đldhl ócnkm n vưwivh ơwrsz ng giảuhqg củflyc a bọcker n nócnkm , hàluzt nh đldhl ộncli ng cổheix quáheix i nhấgpqk t thờcrpl i khiếajdx n cho Tu giảuhqg mộncli t phưwivh ơwrsz ng kinh sợxbah nhìdsrt n lạcrpl i. Còofkm n cócnkm Hung thúwivh cưwivh ờcrpl ng đldhl ạcrpl i hơwrsz n nữwacw a đldhl ếajdx n đldhl ầwonb y thìdsrt bọcker n nócnkm còofkm n cócnkm thểqqog sốvvzq ng sócnkm t?
“Ha ha, Huyềrshj n Vâkxok n vưwivh ơwrsz ng triềrshj u, Tu La Ma tộncli c, Trưwivh ờcrpl ng Thanh Thầwonb n đldhl ịtvuu a...”. Mộncli t giọcker ng cưwivh ờcrpl i lớdavz n vang lêdsrt n, mộncli t cáheix i bạcrpl ch y thanh niêdsrt n nhưwivh làluzt thầwonb n nhâkxok n đldhl i xuốvvzq ng thếajdx gian đldhl ạcrpl p hưwivh khôpmlt ng trốvvzq ng rỗkocl ng xuấgpqk t hiệwgct n trưwivh ớdavz c mặcrpl t sáheix u tôpmlt n Hung thúwivh . “Thiêdsrt n đldhl ưwivh ờcrpl ng nhiềrshj u lốvvzq i cáheix c ngưwivh ơwrsz i khôpmlt ng đldhl i, Đwgct ịtvuu a ngụbkem c vôpmlt lốvvzq i cáheix c ngưwivh ơwrsz i lạcrpl i muốvvzq n đldhl âkxok m vàluzt o, đldhl ểqqog Vũhfif Thiêdsrt n Quâkxok n ta tiễquiw n cáheix c ngưwivh ơwrsz i quay trởtklz lạcrpl i Thiêdsrt n đldhl ưwivh ờcrpl ng!”.
Táheix c giảuhqg : Đwgct ếajdx Thanh
“...”. Nhì
“Là
“Đ
“Quá
“Ah! Vũ
“...”. Viê
Sá
“Hừ
“Đ
“Đ
“Ta ở
“Khô
“Đ
“Vậ
“Đ
“Đ
“...”. Tử
“Ha ha, ngư
Thiê
“Hố
“Có
“Uhm! Đ
“Á
Đ
“Oanh...”. “Rầ
“Ồ
“Nế
“Hố
“Rầ
“Lui lạ
“Ầ
“Kế
“Hố
“Oanh...”. “Oanh...”. “Rầ
“...”. Tu giả
“Vạ
“Thậ
“Huyề
“Sá
“Vậ
“Vậ
“Cá
Tu giả
“Hố
“Ha ha, Huyề
Tá
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.