Ma Thần Thiên Quân

Chương 251 : Thật là đệ đệ?

    trước sau   
Quay lạxigyi vớkakdi Đzrqlxigyo trầhqyan hồhwii đeatsxigyi chiếjerpn. Đzrqlázmqlnh nhau cấeatsp đeatscqdu lựelldc lưmhbwsdtgng khôpbqjng ngừhzczng đeatskakd thăsquong, đeatsếjerpn lúziklc nàxtfly đeatsãtgap đeatsxigyt đeatsếjerpn mộcqdut cấeatsp đeatscqduxtflng thêxhuom đeatsázmqlng sợsdtg! Uy năsquong đeatsãtgap khôpbqjng thểrwop đeatszmqln đeatsyndanh

“Chạxigym!...”. “Uỳaneynh!”. Cựelld kiếjerpm đeatsázmqlnh lêxhuon Luâhwiin hồhwiii chi bàxtfln lậfpoip tứekdic vang lêxhuon kinh thiêxhuon tiếjerpng nổnbrd, kèrkdem theo đeatsótgapmhbw khôpbqjng cũifrgng nhưmhbw mộcqdut tờaney giấeatsy bịyndaswgyzmqlch tan vỡtgap, Luâhwiin hồhwiii chi bàxtfln bịynda đeatsázmqlnh đeatsếjerpn rạxigyn nứekdit sắdpxgp tan vỡtgap, Cựelld kiếjerpm bótgapng mờaneyifrgng bịynda cảfrkgn lạxigyi, mộcqdut kígtygch nàxtfly Vũifrg Thiêxhuon lầhqyan đeatshqyau tiêxhuon nắdpxgm giữvchi thưmhbwsdtgng phong!

“Ha ha, dázmqlm khinh thưmhbwaneyng ta thìjerp đeatsâhwiiy chígtygnh làxtfl ngưmhbwơtqqii kếjerpt quảfrkg, tiếjerpp đeatsi cho ta...”. Vũifrg Thiêxhuon thấeatsy vậfpoiy thìjerpmhbwaneyi lạxigynh nótgapi, hắdpxgn đeatsưmhbwơtqqing nhiêxhuon khôpbqjng bỏrwop qua cơtqqi hộcqdui đeatsang chiếjerpm thưmhbwsdtgng phong nàxtfly, lạxigyi tiếjerpp tụrujbc côpbqjng kígtygch côpbqjng sázmqlt vềkakd phígtyga Thầhqyan Quâhwiin. Hắdpxgn cũifrgng khôpbqjng thểrwop duy trìjerp Thiêxhuon phạxigyt chi kiếjerpm bótgapng mờaney quázmqlhwiiu, thờaneyi gian nàxtfly hắdpxgn cầhqyan dốnytrc sứekdic đeatsázmqlnh bạxigyi Thầhqyan Quâhwiin!

“Hựelld...”. Thầhqyan Quâhwiin thâhwiin thểrwop nhẹbvok chấeatsn, Thầhqyan tôpbqjng bịynda pházmql khiếjerpn hắdpxgn châhwiin thâhwiin cũifrgng gặsgiap phảfrkgi phảfrkgn phệmymq, cổnbrd họoxjrng đeatsãtgap ngòqenhn ngọoxjrt nhưmhbwng hắdpxgn cưmhbwaneyng hàxtflnh nuốnytrt xuốnytrng lạxigynh lùxigyng nhìjerpn Vũifrg Thiêxhuon cùxigyng Thiêxhuon phạxigyt chi kiếjerpm hìjerpnh chiếjerpu bótgapng mờaney. “Khôpbqjng hổnbrd danh Thiêxhuon phạxigyt chi kiếjerpm, cho dùxigy chỉflayxtfl mộcqdut cázmqli hìjerpnh chiếjerpu cũifrgng cótgap đeatsázmqlng sợsdtg nhưmhbw vậfpoiy uy năsquong...”. Hắdpxgn lẩhqyam bẩhqyam kinh nghi nótgapi. Thếjerp nhưmhbwng chỉflaytgap nhưmhbw vậfpoiy đeatsãtgap muốnytrn đeatsázmqlnh bạxigyi hắdpxgn? Đzrqlázmqlp ázmqln làxtfl khôpbqjng. “Hừhzcz! Chủiarf quan rồhwiii...”. Hắdpxgn hừhzcz lạxigynh mộcqdut tiếjerpng, quanh thâhwiin vốnytrn chỉflaytgap Luâhwiin hồhwiii chi lựelldc lúziklc nàxtfly lạxigyi nhộcqdun nhạxigyo thêxhuom mấeatsy loạxigyi lựelldc lưmhbwsdtgng kházmqlc, cùxigyng Thiêxhuon phạxigyt chi kiếjerpm hìjerpnh chiếjerpu bótgapng mờaney tranh đeatseatsu hắdpxgn khôpbqjng tiếjerpp tụrujbc giữvchi lạxigyi nữvchia.

“Dung!”. Thầhqyan Quâhwiin vưmhbwơtqqin ra hai tay, bốnytrn loạxigyi lựelldc lưmhbwsdtgng lấeatsy Luâhwiin hồhwiii làxtflm trung tâhwiim tựelld đeatscqdung cuốnytrn lấeatsy nhau, hắdpxgn giốnytrng nhưmhbw thầhqyan tházmqlnh lâhwiim thếjerp đeatsekding giữvchia khôpbqjng trung che đeatsi đeatsxigyi thếjerp, mộcqdut loạxigyi lựelldc lưmhbwsdtgng càxtflng thêxhuom kinh khủiarfng xuấeatst hiệmymqn trêxhuon tay hắdpxgn, lựelldc lưmhbwsdtgng còqenhn chưmhbwa xuấeatst ra thìjerpmhbw khôpbqjng đeatsãtgap nhộcqdun nhạxigyo màxtfl bắdpxgt đeatshqyau.

“Hảfrkg?”. Vũifrg Thiêxhuon chígtygnh làxtfl tu giảfrkg ngay gầhqyan đeatsótgap nhấeatst, lạxigyi khôpbqjng bịynda bao nhiêxhuou ảfrkgnh hưmhbwwyvnng đeatsếjerpn tầhqyam nhìjerpn cùxigyng cảfrkgm nhâhwiin, hắdpxgn đeatsãtgap nhìjerpn thấeatsy Thầhqyan Quâhwiin kinh khủiarfng sázmqlt chiêxhuou. “Làxtflm sao cótgap thểrwop...”. Ngay khi lựelldc lưmhbwsdtgng bắdpxgt đeatshqyau hiệmymqn lêxhuon hắdpxgn tim khôpbqjng tựelld chủiarf đeatsfpoip nhanh, trázmqln khôpbqjng hiểrwopu chảfrkgy ra mồhwiipbqji lạxigynh, hắdpxgn con ngưmhbwơtqqii lótgape lêxhuon đeatsxhuon cuồhwiing cắdpxgn răsquong huy đeatscqdung Cựelld kiếjerpm bótgapng mờaney khôpbqjng chúziklt chậfpoim trễifrg đeatsãtgap đeatsázmqlnh vềkakd phígtyga Thầhqyan Quâhwiin.


“Hừhzcz!”. Thầhqyan Quâhwiin hừhzcz lạxigynh mộcqdut tiếjerpng lạxigynh lùxigyng nhìjerpn Thiêxhuon phạxigyt chi kiếjerpm bótgapng mờaney. “Nếjerpu ngưmhbwơtqqii châhwiin thâhwiin đeatsếjerpn đeatsâhwiiy ta lậfpoip tứekdic quay đeatshqyau bỏrwop chạxigyy, thếjerp nhưmhbwng chỉflay mộcqdut cázmqli hìjerpnh chiếjerpu... Toázmqli cho ta!”. Hắdpxgn tay nắdpxgm thàxtflnh quyềkakdn, bốnytrn loạxigyi dung hợsdtgp lựelldc lưmhbwsdtgng nhộcqdun nhạxigyo đeatsázmqlm vềkakd phígtyga Thiêxhuon phạxigyt chi kiếjerpm bótgapng mờaney đeatsang hưmhbwkakdng hắdpxgn chéswgym xuốnytrng.

“...”. Vũifrg Thếjerp Nguyệmymqt chígtygnh làxtfl tu giảfrkgwyvn gầhqyan nhấeatst quan sázmqlt kinh khủiarfng đeatsxigyi chiếjerpn nàxtfly, càxtflng xem nàxtflng càxtflng kinh hãtgapi, nếjerpu khôpbqjng cótgap lựelldc lưmhbwsdtgng nhìjerpn nhưmhbw âhwiim nhu nhưmhbwng dẻtibeo dai đeatsang bao vâhwiiy bảfrkgo vệmymq lấeatsy nàxtflng thìjerp chỉflay cầhqyan dưmhbw chấeatsn củiarfa cuộcqduc chiếjerpn kia đeatsãtgap đeatsiarf chéswgym giếjerpt nàxtflng rồhwiii, nàxtflng thậfpoit khôpbqjng hiểrwopu hai têxhuon kia nếjerpu đeatsãtgapmhbwaneyng đeatsxigyi nhưmhbw vậfpoiy tạxigyi sao khôpbqjng dừhzczng lạxigyi nhẹbvok nhàxtflng nótgapi chuyệmymqn ah, nếjerpu khôpbqjng may cảfrkg hai đeatskakdu làxtfltgapi thậfpoit thìjerp bọoxjrn hắdpxgn chígtygnh làxtfl huynh đeatsmymq rồhwiii, đeatsázmqlnh lêxhuon khôpbqjng phảfrkgi làxtfl rấeatst khótgap ngừhzczng lạxigyi sao?

xtfl nhiêxhuon Vũifrg Thếjerp Nguyệmymqt khôpbqjng nghĩxtfl đeatsếjerpn mộcqdut chuyệmymqn, đeatsázmqlnh đeatsếjerpn lúziklc nàxtfly Vũifrg Thiêxhuon hay Thầhqyan Quâhwiin đeatskakdu cótgap lẽybtp đeatsãtgap nhậfpoin đeatsyndanh mộcqdut phầhqyan rồhwiii, chỉflayxtfl bọoxjrn hắdpxgn đeatsãtgaphwiiu chưmhbwa gặsgiap đeatsnytri thủiarf, đeatsázmqlnh nhau rấeatst khótgapzmqlch ra, khôpbqjng nhữvching thếjerpxtflng đeatsázmqlnh càxtflng hăsquong, làxtflm sao cótgap thểrwop đeatsơtqqin giảfrkgn dừhzczng tay? Mặsgiat kházmqlc, Vũifrg Thiêxhuon khiếjerpn Thầhqyan Quâhwiin cótgap cảfrkgm giázmqlc rấeatst quázmqli dịynda, Thầhqyan Quâhwiin đeatsưmhbwơtqqing nhiêxhuon muốnytrn biếjerpt cảfrkgm giázmqlc nàxtfly làxtfljerp. Bọoxjrn hắdpxgn cho dùxigy thậfpoit làxtfl huynh đeatsmymq chỉflay sợsdtg vẫfkefn khôpbqjng thểrwop trázmqlnh đeatsưmhbwsdtgc mộcqdut trậfpoin chiếjerpn.

“Ầhzczm...”. Thầhqyan Quâhwiin nắdpxgm đeatseatsm đeatsázmqlnh lêxhuon Thiêxhuon phạxigyt chi kiếjerpm bótgapng mờaneymhbwtgapi kiếjerpm, cựelld kiếjerpm trăsquom trưmhbwsdtgng so vớkakdi Thầhqyan Quầhqyan thìjerp nhưmhbw mộcqdut con voi đeatsang đeatsèrkdexhuon đeatsázmqlnh mộcqdut con kiếjerpn, chỉflayxtfl kếjerpt quảfrkgxtflm ngưmhbwaneyi ta khótgap đeatszmqln, Thầhqyan Quâhwiin nắdpxgm đeatseatsm mang theo kinh thiêxhuon lựelldc lưmhbwsdtgng đeatsázmqlnh vỡtgap Thiêxhuon phạxigyt chi kiếjerpm bótgapng mờaney!

“Khặsgiac...”. Vũifrg Thiêxhuon theo Thiêxhuon phạxigyt chi kiếjerpm bótgapng mờaney bịynda đeatshqyay lùxigyi thìjerpifrgng khôpbqjng đeatsưmhbwsdtgc may mắdpxgn, lựelldc lưmhbwsdtgng phảfrkgn chấeatsn khiếjerpn hắdpxgn bịynda đeatsázmqlnh bay vềkakd phígtyga sau nhưmhbw diềkakdu bịynda đeatsekdit dâhwiiy, cùxigyng vớkakdi đeatsótgap thìjerpxtflnh lặsgiang khu vựelldc cũifrgng tan rãtgap bịynda Hỗcqdun loạxigyn thay thếjerp. Hắdpxgn házmql miệmymqng phun ra mộcqdut ngụrujbm mázmqlu lớkakdn, khuôpbqjn mặsgiat tuấeatsn mỹcbah khôpbqjng còqenhn chúziklt huyếjerpt sắdpxgc.

“Dừhzczng lạxigyi ởwyvn đeatsâhwiiy!”. Khôpbqjng chúziklt nàxtflo ngừhzczng lạxigyi sau khi đeatsázmqlnh bay Vũifrg Thiêxhuon, Thầhqyan Quâhwiin thâhwiin hìjerpnh nhưmhbwswgyo ngang khôpbqjng gian đeatsãtgap đeatsekding phígtyga trêxhuon Vũifrg Thiêxhuon, tay phảfrkgi lựelldc lưmhbwsdtgng dung hợsdtgp nâhwiing lêxhuon vỗcqdu vềkakd phígtyga Vũifrg Thiêxhuon đeatsflaynh đeatshqyau, uy lựelldc kinh khủiarfng xéswgy ra khôpbqjng gian nhưmhbw muốnytrn chẻtibe phiếjerpn thiêxhuon đeatsyndaa nàxtfly thàxtflnh đeatsôpbqji.

“...”. Vũifrg Thiêxhuon con ngưmhbwơtqqii khiếjerpp sợsdtg nhìjerpn côpbqjng kígtygch Thầhqyan Quâhwiin đeatsãtgap đeatsếjerpn trưmhbwkakdc mặsgiat, trựelldc diệmymqn lựelldc lưmhbwsdtgng kinh khủiarfng kia hắdpxgn mớkakdi biếjerpt, bảfrkgn thâhwiin hắdpxgn bạxigyi cũifrgng khôpbqjng oan, lựelldc lưmhbwsdtgng kia đeatsãtgapmhbwsdtgt ra Chung cựelldc lựelldc lưmhbwsdtgng màxtfl bọoxjrn hắdpxgn cótgap thểrwop vậfpoin dụrujbng rồhwiii! Khótgape miệmymqng đeatsdpxgng cházmqlt hắdpxgn đeatscqdut nhiêxhuon khôpbqjng chúziklt nàxtflo sợsdtgtgapi, thay vàxtflo đeatsótgapxtfl nhếjerpch méswgyp đeatshqyay quỷvxsk dịynda, phốnytri hợsdtgp vớkakdi khótgape miệmymqng mázmqlu tưmhbwơtqqii đeatsang chảfrkgy ra cótgap chúziklt dọoxjra ngưmhbwaneyi, hắdpxgn házmql miệmymqng phun ra mộcqdut tia sázmqlng màxtflu xanh, thìjerpnh lìjerpnh làxtfl mộcqdut cázmqli ngọoxjrc bàxtfli. Chỉflayxtfl mộcqdut cázmqli ngọoxjrc bàxtfli “ázmqlm khígtyg” nàxtfly cótgap thểrwop khiếjerpn Thầhqyan Quâhwiin khôpbqjng tiếjerpp tụrujbc côpbqjng sázmqlt hắdpxgn?

Đzrqlázmqlp ázmqln làxtfl tuyệmymqt đeatsnytri cótgap thểrwop! Thầhqyan Quâhwiin con ngưmhbwơtqqii co rụrujbt, thâhwiin thểrwop nhẹbvok chấeatsn mộcqdut cázmqli cho thấeatsy ngọoxjrc bàxtfli màxtflu xanh kia tuyệmymqt đeatsnytri cótgap khảfrkgsquong ngăsquon cảfrkgn hắdpxgn pházmqlt ra đeatsxigyi chiêxhuou hủiarfy thiêxhuon diệmymqt đeatsyndaa!

“...”. Thầhqyan Quâhwiin côpbqjng kígtygch mang theo kinh thiêxhuon vĩxtfl đeatsyndaa lựelldc lưmhbwsdtgng, nếjerpu làxtfl đeatsázmqlnh xuốnytrng thìjerp đeatshzczng nótgapi Vũifrg Thiêxhuon nàxtfly mộcqdut cázmqli Tházmqlnh tổnbrdmhbwkakdc thứekdi chígtygn cótgap chiếjerpn lựelldc Hưmhbwpbqj cảfrkgnh giai đeatsoạxigyn nhấeatst thựelldc lựelldc màxtfl cho dùxigyxtfl mộcqdut cázmqli châhwiin chígtygnh Hưmhbwpbqj cảfrkgnh bưmhbwkakdc thứekdi nhấeatst đeatsxigyi năsquong cũifrgng bịyndapbqjjerpnh diệmymqt sázmqlt! Thếjerp nhưmhbwng ngọoxjrc bàxtfli màxtflu xanh kia xuấeatst hiệmymqn khiêxhuon hắdpxgn lâhwiim vàxtflo khótgap xửjkgs, tay phảfrkgi hắdpxgn đeatsang hạxigy thẳzftdng xuốnytrng đeatshqyau Vũifrg Thiêxhuon lúziklc nàxtfly đeatscqdut nhiêxhuon hótgapa chảfrkgo vòqenhng sang phígtyga bêxhuon trázmqli, hiểrwopm hiểrwopm trázmqlnh đeatsi khôpbqjng đeatsázmqlnh lêxhuon Vũifrg Thiêxhuon đeatshqyau lầhqyau, mộcqdut đeatsxigyo côpbqjng kígtygch nàxtfly biếjerpn thàxtflnh mộcqdut cộcqdut sázmqlng đeatsázmqlnh vàxtflo Đzrqlxigyo trầhqyan hồhwii phia sâhwiiu.

“Hừhzcz...”. Hắdpxgn lạxigynh rêxhuon mộcqdut tiếjerpng, nửjkgsa đeatsưmhbwaneyng đeatscqdut nhiêxhuon thu lạxigyi côpbqjng kígtygch khiếjerpn hắdpxgn cũifrgng khôpbqjng chúziklt nàxtflo thoảfrkgi mázmqli, chỉflayxtfl hắdpxgn cũifrgng khôpbqjng mấeatsy đeatsrwop ývchi bảfrkgn thâhwiin gặsgiap thưmhbwơtqqing thếjerp khôpbqjng đeatsázmqlng cótgap kia màxtfl chăsquom chúzikl nhìjerpn lêxhuon ngọoxjrc bàxtflo màxtflu xanh.

“Uỳaneynh!”. Thầhqyan Quâhwiin đeatscqdut nhiêxhuon ởwyvn phúziklt cuốnytri thay đeatsnbrdi hưmhbwkakdng côpbqjng kígtygch đeatsázmqlnh lêxhuon Đzrqlxigyo trầhqyan hồhwii, uy lựelldc to lớkakdn va chạxigym vang lêxhuon mộcqdut tiếjerpng nổnbrd lớkakdn khuấeatsy đeatscqdung cảfrkg Đzrqlxigyo trầhqyan hồhwii, khiếjerpn cho tấeatst thảfrkgy Thígtyg luyệmymqn giảfrkg đeatsang ởwyvnxhuon trong Đzrqlxigyo trầhqyan hồhwii đeatskakdu bịynda đeatsfrkg đeatscqdung, bọoxjrn hắdpxgn đeatsãtgap khôpbqjng thểrwop tiếjerpp tụrujbc ngộcqdu đeatsxigyo, bịyndazmqlch ra trong quázmql trìjerpnh ngộcqdu đeatsxigyo bọoxjrn hắdpxgn lậfpoip tứekdic lâhwiim vàxtflo đeatsxhuon cuồhwiing tứekdic giậfpoin muốnytrn đeatsi tìjerpm kẻtibe kia chéswgym giếjerpt.

“ahhh... Rúziklt cụrujbc làxtfl kẻtibextflo ngăsquon cảfrkgn ta hoàxtfln thàxtflnh Đzrqlxigyo củiarfa mìjerpnh...”. Cótgap tu giảfrkg gầhqyam lêxhuon.

“Ta muốnytrn giếjerpt hắdpxgn...”. Nhữvching Thígtyg luyệmymqn gảfrkgi đeatsưmhbwơtqqing nhiêxhuon vôpbqjxigyng tứekdic giậfpoin lậfpoip tứekdic bay ra Đzrqlxigyo trầhqyan hồhwii, đeatsyndanh hưmhbwkakdng mộcqdut chúziklt thìjerp bọoxjrn hắdpxgn liềkakdn nhưmhbw châhwiiu chấeatsu bay vềkakd mộcqdut phígtyga, nơtqqii đeatsótgap chígtygnh làxtfl phưmhbwơtqqing hưmhbwkakdng củiarfa côpbqjng kígtygch cộcqdui nguồhwiin ah!

tgapi thìjerphwiiu nhưmhbwng sựelld việmymqc chỉflay nhưmhbw mộcqdut chúziklt thoázmqlng qua màxtfl thôpbqji, “thủiarf phạxigym” lúziklc nàxtfly cũifrgng khôpbqjng chúziklt nàxtflo đeatsrwop ývchi việmymqc mìjerpnh “vôpbqji vàxtflng” giảfrkgi quyếjerpt hậfpoiu quảfrkg kia, hắdpxgn đeatsang cótgap việmymqc quan trọoxjrng hơtqqin cầhqyan chứekding thựelldc, hắdpxgn tay phảfrkgi vưmhbwơtqqin lêxhuon nắdpxgm lấeatsy ngọoxjrc bàxtfli màxtflu xanh sờaney sờaneyxhuon chữvchiifrgwyvn trêxhuon đeatsótgap, chầhqyam chậfpoim nhưmhbwng chắdpxgc chắdpxgn, hắdpxgn tay phảfrkgi thậfpoim chígtygqenhn đeatsang run run, tạxigyi vìjerp trêxhuon đeatsótgaptgap khígtyg tứekdic quen thuộcqduc màxtfl hắdpxgn biếjerpt.

“Hắdpxgc hắdpxgc, ởwyvnxhuon ngoàxtfli làxtflm “chuyệmymqn tốnytrt” lạxigyi dấeatsu ta!”. Thầhqyan Quâhwiin im lặsgiang mộcqdut chúziklt đeatscqdut nhiêxhuon cưmhbwaneyi hắdpxgc hắdpxgc quázmqli dịynda nhưmhbwmhbwaneyi trêxhuon nỗcqdui đeatsau củiarfa ngưmhbwaneyi kházmqlc nótgapi. “Nếjerpu từhzcz đeatshqyau Đzrqlmymq xuấeatst ra vậfpoit nàxtfly, chúziklng ta đeatsãtgap khôpbqjng cầhqyan đeatsázmqlnh nhau sốnytrng chếjerpt nhưmhbw vậfpoiy!”. Nắdpxgm lấeatsy thanh ngọoxjrc lệmymqnh bàxtfli Thầhqyan Quâhwiin quay sang nhìjerpn Vũifrg Thiêxhuon cázmqlch đeatsótgap khôpbqjng xa nótgapi.

“Hừhzcz! Ngưmhbwơtqqii cótgapjerp chứekding minh mìjerpnh làxtfl ca ca ta?”. Vũifrg Thiêxhuon hừhzcz lạxigynh nótgapi. Hắdpxgn khótgape miệmymqng còqenhn chưmhbwa lau đeatsi mázmqlu tưmhbwơtqqii.

“Ha ha! Tígtygnh tìjerpnh còqenhn lớkakdn nhưmhbw vậfpoiy, đeatsxigyi ca ta khôpbqjng đeatsúziklng khôpbqjng đeatsưmhbwsdtgc sao? Chỉflaytgap thểrwop trázmqlch Đzrqlmymq khôpbqjng đeatsưmhbwa ra vậfpoit nàxtfly ah!”,. Thầhqyan Quâhwiin cưmhbwaneyi khan nótgapi. “Hôpbqjm nay làxtfl ngay vui củiarfa chúziklng ta Vũifrg gia đeatsâhwiiy!”. Hắdpxgn vung tay lêxhuon, mộcqdut đeatsxigyo lựelldc lưmhbwsdtgng hótgapa ra nhu lựelldc cuốnytrn lêxhuon đeatsang ởwyvn xa xa Vũifrg Thếjerp Nguyệmymqt lạxigyi gầhqyan. “Phảfrkgi khôpbqjng Côpbqjpbqj củiarfa ta?”. Hắdpxgn cưmhbwaneyi cưmhbwaneyi nhìjerpn Vũifrg Thếjerp Nguyệmymqt nótgapi.


Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.