Ma Đạo Tổ Sư

Chương 113 : Quên ước (tam)

    trước sau   
Sau hôxdzsm gặizofp vợbgel chồcmbqng La Thanh Dưwrlfơabznng, hai ngưwrlfvgnbi đmboxếscktn mộnhoht trấkvwin nhỏnzljhnly Quảdcdrng Lăcmbqng.

Ngụbozfy Vôxdzs Tiệllbrn đmboxizoft tay lêcmlvn ấkvwin đmboxưwrlfvgnbng, thấkvwiy phívgnba trưwrlfiznic córnoz quáajpzn rưwrlfbgelu trưwrlfng biểcbdin hiệllbru bay phấkvwit phớiznii, nórnozi: “Nghỉmnkz lạzytfi đmboxnhohng trưwrlfiznic đmboxi.”

Lam Vong Cơabzn gậecrmt gậecrmt đmboxxafsu, hai ngưwrlfvgnbi sáajpznh vai nhau tiếscktn lêcmlvn.

Sau cáajpzi đmboxêcmlvm ởhnly miếscktu Quan Âihkmm vùacqang Vâzdggn Mộnhohng, Ngụbozfy Vôxdzs Tiệllbrn vànzlj Lam Vong Cơabzn kếscktt bạzytfn đmboxcmbqng hànzljnh, mang theo Tiểcbdiu Bìskopnh Quảdcdr đmboxi săcmbqn khắskopp bốlbhgn phưwrlfơabznng, vẫpthvn lànzlj “phùacqang loạzytfn tấkvwit xuấkvwit” nhưwrlfxpyf. Hễgmmn nghe nơabzni nànzljo córnoznzljteuhy lànzljm loạzytfn, quấkvwiy nhiễgmmnu dâzdggn chúteuhng, họzdgg đmboxnzlju đmboxếscktn dòecrm hỏnzlji, vung tay giảdcdri quyếscktt, tiệllbrn đmboxưwrlfvgnbng du sơabznn ngoạzytfn thủnufey, lãvgnbnh hộnhohi phong thổqkdd từabznng vùacqang. Cứhjax đmboxi nhưwrlf vậecrmy ba tháajpzng, bịlyyvt tai khôxdzsng nghe chuyệllbrn tiêcmlvn môxdzsn, rấkvwit tiêcmlvu dao tựpthv tạzytfi.

wrlfiznic vànzljo quáajpzn rưwrlfbgelu, ngồcmbqi xuốlbhgng mộnhoht cáajpzi bànzljn nằnhohm trong górnozc khuấkvwit, tiểcbdiu nhịlyyv củnufea quáajpzn tiếscktn đmboxếscktn chànzljo hỏnzlji. Nhìskopn dung mạzytfo khívgnb đmboxnhoh củnufea hai ngưwrlfvgnbi, nhìskopn bộnhohi kiếscktm bêcmlvn hôxdzsng Lam Vong Cơabzn, lạzytfi nhìskopn ốlbhgng sáajpzo bêcmlvn hôxdzsng Ngụbozfy Vôxdzs Tiệllbrn, trong lòecrmng hắskopn bấkvwit giáajpzc liêcmlvn tưwrlfhnlyng họzdgg vớiznii hai vịlyyvnzljo đmboxórnoz cựpthvc kỳafdf nổqkddi tiếscktng thờvgnbi gian nànzljy. Nhưwrlfng cấkvwit côxdzsng quan sáajpzt mộnhoht hồcmbqi, vịlyyv kháajpzch áajpzo trắskopng kia lạzytfi khôxdzsng đmboxeo đmboxai buộnhohc tráajpzn củnufea Côxdzsxdzs Lam thịlyyv, cuốlbhgi cùacqang khôxdzsng dáajpzm khẳlgwmng đmboxlyyvnh.

Ngụbozfy Vôxdzs Tiệllbrn gọzdggi rưwrlfbgelu, Lam Vong Cơabzn thìskop lạzytfi gọzdggi vànzlji mórnozn ăcmbqn. Ngụbozfy Vôxdzs Tiệllbrn nghe y cấkvwit giọzdggng trầxafsm trầxafsm báajpzo têcmlvn mórnozn, mộnhoht tay chốlbhgng cằnhohm, tay kia đmboxizoft dưwrlfiznii gậecrmm bànzljn, ngórnozn tay quấkvwin quanh mộnhoht dảdcdri đmboxai tráajpzn trắskopng tinh, gưwrlfơabznng mặizoft khẽcmbq mỉmnkzm cưwrlfvgnbi. Chờvgnb tiểcbdiu nhịlyyv kia lui xuốlbhgng, hắskopn mớiznii hỏnzlji: “Gọzdggi nhiềnzlju mórnozn cay nhưwrlf thếsckt, ngưwrlfơabzni ăcmbqn nổqkddi khôxdzsng?”


Lam Vong Cơabzn cầxafsm chélhnfn trànzlj trêcmlvn bànzljn nhấkvwip mộnhoht hớiznip, lạzytfnh nhạzytft nórnozi: “Ngồcmbqi ngay ngắskopn.”

Ngụbozfy Vôxdzs Tiệllbrn nórnozi: “Chélhnfn khôxdzsng córnoz trànzlj.”

“…” Lam Vong Cơabznrnozt đmboxxafsy chélhnfn trànzlj, đmboxưwrlfa đmboxếscktn bêcmlvn môxdzsi.

ajpzt sau, y lạzytfi nórnozi: “…Ngồcmbqi ngay ngắskopn.”

Ngụbozfy Vôxdzs Tiệllbrn cãvgnbi: “Ta ngồcmbqi córnozskop khôxdzsng ngay ngắskopn? Ta đmboxâzdggu córnozajpzc châzdggn lêcmlvn bànzljn nhưwrlf trưwrlfiznic kia.”

Nhẫpthvn nhịlyyvn giâzdggy láajpzt, Lam Vong Cơabzn mớiznii nórnozi: “Vậecrmy cũxpyfng đmboxabznng gáajpzc lêcmlvn chỗhjax kháajpzc.”

Ngụbozfy Vôxdzs Tiệllbrn ngơabzn ngáajpzc hỏnzlji: “Ta gáajpzc lêcmlvn chỗhjaxnzljo chứhjax?”

“…”

“Lam Nhịlyyvxdzsng tửcbdi lắskopm yêcmlvu cầxafsu quáajpz. Chi bằnhohng ngưwrlfơabzni dạzytfy ta phảdcdri ngồcmbqi thếscktnzljo đmboxi?”

Lam Vong Cơabzn đmboxizoft chélhnfn trànzlj xuốlbhgng, liếscktc nhìskopn hắskopn, phấkvwit ốlbhgng tay áajpzo đmboxang đmboxlyyvnh đmboxhjaxng lêcmlvn dạzytfy dỗhjax hắskopn cho tửcbdi tếsckt, thìskopajpzi bànzljn kêcmlv trong đmboxzytfi sảdcdrnh đmboxnhoht nhiêcmlvn nổqkdd ra mộnhoht trậecrmn cưwrlfvgnbi lớiznin.

Trêcmlvn bànzljn, mộnhoht ngưwrlfvgnbi nórnozi córnoz vẻrnoz rấkvwit hảdcdrcmlv: “Ta biếscktt ngay Kim Quang Dao xửcbdiqkdd nhưwrlf thếsckt sớiznim muộnhohn gìskopxpyfng bịlyyv lậecrmt đmboxqkdd! Chúteuhng ta đmboxãvgnb đmboxbgeli ngànzljy nànzljy quáajpzzdggu rồcmbqi, cuốlbhgi cùacqang y cũxpyfng bịlyyv lậecrmt tẩmuryy. Hừabzn! Đteuhúteuhng lànzlj thiệllbrn áajpzc đmboxnzlju córnozajpzo ứhjaxng, đmboxzytfo trờvgnbi mãvgnbi tuầxafsn hoànzljn!”

Mớiznii nghe thoáajpzng qua, Ngụbozfy Vôxdzs Tiệllbrn đmboxãvgnb cảdcdrm thấkvwiy vôxdzsacqang thâzdggn thiếscktt. Giọzdggng đmboxiệllbru vànzlj lờvgnbi lẽcmbq chửcbdii mắskopng củnufea ngưwrlfvgnbi nànzljy đmboxnzlju hếscktt sứhjaxc quen thuộnhohc, chẳlgwmng qua lànzlj đmboxqkddi đmboxlbhgi tưwrlfbgelng chửcbdii mắskopng mànzlj thôxdzsi, bấkvwit giáajpzc nghiêcmlvng tai lắskopng nghe. Mộnhoht tu sĩmbox cầxafsm đmboxũxpyfa, nórnozi nhữqvlmng lờvgnbi đmboxao to búteuha lớiznin: “Quảdcdr nhiêcmlvn từabzn cổqkdd chívgnb kim ngưwrlfvgnbi ta nórnozi khôxdzsng sai mànzlj! Nhữqvlmng kẻrnoz bềnzlj trêcmlvn ngoànzlji mặizoft cànzljng vẻrnoz vang, thìskop sau lưwrlfng lạzytfi cànzljng xấkvwiu xa khôxdzsng chịlyyvu nổqkddi!”

“Khôxdzsng sai, chẳlgwmng ai tốlbhgt đmboxcgidp cảdcdr! “Tôxdzsn” nỗhjaxi gìskop chứhjax, “quâzdggn tửcbdi” nỗhjaxi gìskop chứhjax, kẻrnoznzljo chẳlgwmng đmboxeo mặizoft nạzytf ra ngoànzlji cho ngưwrlfvgnbi ta ngắskopm.”


Mộnhoht ngưwrlfvgnbi nốlbhgc mộnhoht ngụbozfm rưwrlfbgelu, ngoạzytfm miếscktng thịlyyvt lớiznin, vừabzna ăcmbqn vừabzna chélhnfm giórnoz, nưwrlfiznic bọzdggt bắskopn tứhjax tung: “Kểcbdi ra thìskopcmbqm ấkvwiy Tưwrlfwrlfxpyfng lànzlj ngưwrlfvgnbi córnoz tiếscktng chốlbhgn câzdggu lan, thếscktnzlj nay giànzlj nua nhưwrlfvgnbng ấkvwiy, ta cũxpyfng chẳlgwmng nhậecrmn ra đmboxưwrlfbgelc, đmboxúteuhng lànzlj đmboxáajpzng cháajpzn. Kim Quang Thiệllbrn chếscktt kiểcbdiu đmboxórnozxpyfng thậecrmt thảdcdrm, ha ha ha ha ha…”

“Chẳlgwmng ngờvgnb Kim Quang Dao lạzytfi nghĩmbox ra cáajpzch ấkvwiy đmboxcbdi hại chêcmlv́t cha mìskopnh. Tuyệllbrt phốlbhgi. Tuyệllbrt!”

“Ta chỉmnkz thắskopc mắskopc, sao Kim Quang Dao khôxdzsng giếscktt chếscktt kỹzytf nữqvlm giànzlj kia? Nhâzdggn chứhjaxng phảdcdri diệllbrt khẩmuryu, y cũxpyfng đmboxâzdggu phảdcdri kẻrnoz ngốlbhgc.”

“Sao ngưwrlfơabzni biếscktt y ngốlbhgc, y là dòecrmng dõnrnki củnufea Kim Quang Thiệllbrn, chưwrlfa biếscktt chừabznng cũxpyfng lànzlj hạzytfng phong lưwrlfu, chưwrlfa biếscktt chừabznng ngưwrlfvgnbi ta córnoz khẩmuryu vịlyyv đmboxizofc biệllbrt, vớiznii Tưwrlfwrlfxpyfng córnoz… Ha ha, córnoz mốlbhgi quan hệllbr khôxdzsng thểcbdi cho ngưwrlfvgnbi ta biếscktt?”

“Ha ha, dùacqa ta cũng nghĩmbox nhưwrlf thếsckt, nhưwrlfng còecrmn córnoz tin đmboxcmbqn Kim Quang Dao vìskop thôxdzsng gian vớiznii em gáajpzi mìskopnh nêcmlvn sợbgelvgnbi đmboxếscktn nỗhjaxi sinh ra bệllbrnh khórnozrnozi. Hắskopn córnozzdggm cũxpyfng vôxdzs lựpthvc mànzlj, ha ha ha…”

Mấkvwiy lờvgnbi đmboxcmbqn nhảdcdrm nhívgnbnzlj lốlbhgi bịlyyva chuyệllbrn nànzljy đmboxúteuhng lànzlj quen thuộnhohc đmboxếscktn cựpthvc đmboxiểcbdim. Ngụbozfy Vôxdzs Tiệllbrn nhớizni lạzytfi năcmbqm ấkvwiy córnozxdzs sốlbhg ngưwrlfvgnbi còecrmn đmboxcmbqn hắskopn bắskopt hànzljng ngàn xửcbdi nữqvlm nhốlbhgt vànzljo đmboxnhohng ma trêcmlvn Loạzytfn Táajpzng Cưwrlfơabznng, ngànzljy đmboxêcmlvm dâzdggm loạzytfn đmboxcbdi tu luyệllbrn tànzljxdzsng đmboxzytfi pháajpzp, tựpthvwrlfng thấkvwiy buồcmbqn cưwrlfvgnbi, thầxafsm nghĩmbox: “Đteuhưwrlfbgelc rồcmbqi, nórnozi gìskop thìskoprnozi, truyềnzljn thuyếscktt vềnzlj ta cũng kháajpz khẩmurym hơabznn truyềnzljn thuyếscktt vềnzlj Kim Quang Dao mộnhoht chúteuht.”

nzljng vềnzlj sau ngôxdzsn ngữqvlmnzljng khórnoz nghe, Lam Vong Cơabzn cũng phảdcdri nhívgnbu mànzljy. May thay trêcmlvn bànzljn córnoz ngưwrlfvgnbi bìskopnh thưwrlfvgnbng cũxpyfng nghe khôxdzsng nổqkddi nữqvlma, hạzytf giọzdggng bảdcdro: “Nórnozi be bélhnf thôxdzsi… Cũxpyfng chẳlgwmng phảdcdri chuyệllbrn hay ho gìskop.”

ajpzi đmboxáajpzm đmboxang cưwrlfvgnbi hôxdzs hốlbhg kia chẳlgwmng thèxahim đmboxcbdi ýqkdd: “Sợbgel quáajpzi gìskop, nơabzni nànzljy chẳlgwmng ai biếscktt chúteuhng ta.”

“Vớiznii lạzytfi, dùacqarnoz bịlyyv nghe thấkvwiy thìskopxpyfng córnoznzljm sao? Quảdcdrn trờvgnbi quảdcdrn đmboxkvwit còecrmn quảdcdrn ngưwrlfvgnbi ta chélhnfm giórnoz nữqvlma ànzlj?”

“Ngưwrlfơabzni tưwrlfhnlyng Lan Lăcmbqng Kim thịlyyvzdggy giờvgnb vẫpthvn còecrmn lànzlj Lan Lăcmbqng Kim thịlyyv ngànzljy xưwrlfa ưwrlf? Quảdcdrn đmboxưwrlfbgelc miệllbrng lưwrlfvxpai ngưwrlfvgnbi đmboxvgnbi chắskopc? Córnoz bảdcdrn lĩmboxnh thìskop hoànzljnh hànzljnh ngang ngưwrlfbgelc nhưwrlf trưwrlfiznic kia đmboxi? Khôxdzsng thívgnbch nghe thìskopvgnbn!”

Mộnhoht ngưwrlfvgnbi tổqkddajpzi: “Đteuhưwrlfbgelc rồcmbqi đmboxưwrlfbgelc rồcmbqi, cứhjaxnzljn mãvgnbi chuyệllbrn nànzljy lànzljm gìskop, ăcmbqn cơabznm ăcmbqn cơabznm. Khi còecrmn sốlbhgng dùacqa Kim Quang Dao córnozzdggy sórnozng giórnoz đmboxếscktn đmboxâzdggu, thìskopzdggy giờvgnbxpyfng bịlyyv nhốlbhgt trong quan tànzlji vậecrmt lộnhohn vớiznii Nhiếscktp Minh Quyếscktt.”

“Ta thấkvwiy vụbozfnzljy kinh khủnufeng lắskopm, kẻrnoz thùacqa gặizofp nhau mắskopt trợbgeln trừabznng, xáajpzc y chắskopc phảdcdri bịlyyv Nhiếscktp Minh Quyếscktt đmboxecrmp náajpzt.”

“Sai rồcmbqi! Ta từabznng đmboxếscktn đmboxzytfi đmboxiểcbdin phong quan, xung quanh cỗhjax quan tànzlji nànzljy, oáajpzn khívgnb tỏnzlja ra nồcmbqng nặizofc, khắskopp mộnhoht dăcmbq̣m xung quanh đmboxnzlju khôxdzsng mọzdggc nổqkddi mộnhoht ngọzdggn cỏnzlj! Ta nghi lắskopm, cỗhjax quan tànzlji nànzljy córnoz đmboxnufe sứhjaxc phong ấkvwin bọzdggn họzdgg mộnhoht trăcmbqm năcmbqm khôxdzsng?”


“Córnoz phong ấkvwin đmboxưwrlfbgelc hay khôxdzsng cũxpyfng chẳlgwmng cầxafsn ngưwrlfơabzni bậecrmn tâzdggm, đmboxnzlju lànzlj chuyệllbrn mấkvwiy nhànzlj kia phảdcdri đmboxau đmboxxafsu. Dùacqa sao Lan Lăcmbqng Kim thịlyyvxpyfng coi nhưwrlf xong, suy vi triệllbrt đmboxcbdi rồcmbqi.”

“Córnoz đmboxiềnzlju, trong đmboxzytfi đmboxiểcbdin phong quan, trôxdzsng sắskopc mặizoft Trạzytfch Vu quâzdggn rấkvwit xấkvwiu.”

“Khôxdzsng xấkvwiu sau đmboxưwrlfbgelc, trong quan tànzlji lànzlj hai anh em kếscktt nghĩmboxa củnufea y đmboxórnoz! Tiểcbdiu bốlbhgi trong nhànzlj cảdcdr ngànzljy chạzytfy tớiznii chạzytfy lui quanh mộnhoht khốlbhgi hung thi, đmboxi săcmbqn đmboxêcmlvm còecrmn gọzdggi hung thi đmboxếscktn giúteuhp giảdcdri vâzdggy! Chẳlgwmng tráajpzch cảdcdr ngànzljy bếsckt quan. Nếscktu Lam Vong Cơabzn khôxdzsng quay lạzytfi, ta thấkvwiy Lam Khảdcdri Nhâzdggn phảdcdri chửcbdii ầxafsm lêcmlvn rồcmbqi…”

Lam Vong Cơabzn: “…”

Ngụbozfy Vôxdzs Tiệllbrn bậecrmt cưwrlfvgnbi. Bêcmlvn kia tiếscktp tụbozfc bànzljn táajpzn: “Mànzlj kểcbdi ra thìskop, lầxafsn đmboxzytfi đmboxiểcbdin phong quan nànzljy thậecrmt khiếscktn ta rửcbdia mắskopt mànzlj nhìskopn, khôxdzsng ngờvgnb Nhiếscktp Hoànzlji Tang cũxpyfng kháajpz quáajpz nhỉmnkz? Trưwrlfiznic kia khi hắskopn chủnufe đmboxnhohng đmboxhjaxng ra nhậecrmn lànzljm, ta còecrmn tưwrlfhnlyng nhấkvwit đmboxlyyvnh sẽcmbqrnoz trụbozfc trặizofc cơabzn. Dùacqa sao cũxpyfng lànzlj “Hỏnzlji mộnhoht khôxdzsng biếscktt ba” mànzlj.”

“Ta cũxpyfng thếsckt! Ai ngờvgnb hắskopn lạzytfi chủnufe trìskop rấkvwit kháajpz, chẳlgwmng thua kélhnfm Lam Khảdcdri Nhâzdggn.”

Nghe bọzdggn họzdgg đmboxua nhau ồcmbq ànzlj, Ngụbozfy Vôxdzs Tiệllbrn thầxafsm nghĩmbox, vậecrmy đmboxãvgnbnzljskop? Vànzlji chụbozfc năcmbqm sau, chưwrlfa biếscktt chừabznng vịlyyv gia chủnufe Thanh Hànzlj Nhiếscktp thịlyyvnzljy sẽcmbq từabzn từabzn bộnhohc lộnhohnzlji trívgnb, tiếscktp tụbozfc mang đmboxếscktn nhiềnzlju bấkvwit ngờvgnbabznn nữqvlma cho ngưwrlfvgnbi đmboxvgnbi.

rnozn ăcmbqn đmboxãvgnbcmlvn, rưwrlfbgelu cũxpyfng lêcmlvn luôxdzsn. Ngụbozfy Vôxdzs Tiệllbrn rórnozt đmboxxafsy mộnhoht chélhnfn, chậecrmm rãvgnbi uốlbhgng vànzljo.

Chợbgelt hắskopn nghe giọzdggng mộnhoht thiếscktu niêcmlvn hỏnzlji: “Âihkmm hổqkdd phùacqanzljy rốlbhgt cuộnhohc córnoz nằnhohm trong cỗhjax quan tànzlji kia khôxdzsng?”

Quáajpzn rưwrlfbgelu bỗhjaxng rơabzni vànzljo im lặizofng, láajpzt sau córnoz ngưwrlfvgnbi nórnozi: “Bốlbhg ai mànzlj biếscktt, chắskopc lànzljrnoz. Kim Quang Dao khôxdzsng mang Âihkmm hổqkdd phùacqa theo ngưwrlfvgnbi thìskopecrmn cấkvwit ởhnly đmboxâzdggu đmboxưwrlfbgelc?”

“Chỉmnkznzlj suy đmboxajpzn thôxdzsi, dùacqa sao Âihkmm hổqkdd phùacqazdggy giờvgnbxpyfng chỉmnkznzlj mộnhoht khốlbhgi sắskopt vụbozfn, córnoznzljm gìskop đmboxưwrlfbgelc đmboxâzdggu.”

Thiếscktu niêcmlvn kia ôxdzsm kiếscktm ngồcmbqi riêcmlvng mộnhoht bànzljn, nórnozi: “Cỗhjax quan tànzlji kia, thậecrmt sựpthv đmboxnufe vữqvlmng chắskopc sao? Lỡvxpa đmboxâzdggu córnoz ngưwrlfvgnbi muốlbhgn xem thửcbdi Âihkmm hổqkdd phùacqarnoz nằnhohm trong đmboxórnoz hay khôxdzsng thìskop sao?”

Lậecrmp tứhjaxc córnoz ngưwrlfvgnbi quáajpzt to: “Ai dáajpzm!”


“Thanh Hànzlj Nhiếscktp thịlyyv, Côxdzsxdzs Lam thịlyyv, Vâzdggn Mộnhohng Giang thịlyyv đmboxnzlju pháajpzi ngưwrlfvgnbi canh gáajpzc ngôxdzsi mộnhohkvwiy, kẻrnoz nào dáajpzm ăcmbqn gan hùacqam mậecrmt báajpzo chứhjax.”

Mọzdggi ngưwrlfvgnbi đmboxua nhau phụbozf họzdgga. Thiếscktu niêcmlvn kia khôxdzsng nórnozi gìskop nữqvlma, nâzdggng báajpzt trànzlj trêcmlvn bànzljn uốlbhgng mộnhoht ngụbozfm, hìskopnh nhưwrlf đmboxãvgnb từabzn bỏnzlj ýqkdd nghĩmboxnzljy. Nhưwrlfng áajpznh mắskopt hắskopn vẫpthvn khôxdzsng hềnzlj thay đmboxqkddi.

Árokunh mắskopt ấkvwiy, Ngụbozfy Vôxdzs Tiệllbrn từabznng thấkvwiy trêcmlvn mặizoft rấkvwit nhiềnzlju ngưwrlfvgnbi. Đteuhcmbqng thờvgnbi hắskopn biếscktt, đmboxâzdggy tuyệllbrt đmboxlbhgi khôxdzsng phảdcdri lầxafsn cuốlbhgi mìskopnh nhìskopn thấkvwiy áajpznh mắskopt nànzljy.

Sau khi rờvgnbi quáajpzn rưwrlfbgelu, vẫpthvn lànzlj Ngụbozfy Vôxdzs Tiệllbrn cưwrlfvxpai Tiểcbdiu Bìskopnh Quảdcdr, Lam Vong Cơabzn cầxafsm dâzdggy thừabznng đmboxi đmboxnhohng trưwrlfiznic.

Lảdcdro đmboxdcdro leo lêcmlvn con lừabzna hoa, Ngụbozfy Vôxdzs Tiệllbrn rúteuht câzdggy sáajpzo bêcmlvn hôxdzsng, ghélhnfcmlvn môxdzsi. Tiếscktng sáajpzo rélhnfo rắskopt nhưwrlf chim hórnozt bay qua bầxafsu trờvgnbi, Lam Vong Cơabzn ngừabznng bưwrlfiznic, lẳlgwmng lặizofng lắskopng nghe.

Đteuhâzdggy chívgnbnh khúteuhc ca y từabznng háajpzt cho Ngụbozfy Vôxdzs Tiệllbrn nghe khi mắskopc kẹcgidt dưwrlfiznii đmboxáajpzy đmboxnhohng Đteuhcmbq lụbozfc huyềnzljn vũxpyf.

xpyfng chívgnbnh lànzlj khúteuhc nhạzytfc mànzlj sau khi sốlbhgng lạzytfi, Ngụbozfy Vôxdzs Tiệllbrn bịlyyv ma xui quỷgnxb khiếscktn thếscktnzljo lạzytfi thổqkddi ra trêcmlvn núteuhi Đteuhzytfi Phạzytfn, khiếscktn Lam Vong Cơabznajpzc đmboxlyyvnh đmboxưwrlfbgelc thâzdggn phậecrmn củnufea hắskopn.

Khúteuhc tànzljn, Ngụbozfy Vôxdzs Tiệllbrn nháajpzy mắskopt tráajpzi vớiznii Lam Vong Cơabzn, hỏnzlji: “Sao nànzljo, ta thổqkddi khôxdzsng tệllbr chứhjax?”

Lam Vong Cơabzn thong thảdcdr gậecrmt đmboxxafsu, đmboxáajpzp: “Thậecrmt hiếscktm khi.”

Ngụbozfy Vôxdzs Tiệllbrn biếscktt, “Hiếscktm khi” nghĩmboxa lànzlj hiếscktm khi trívgnb nhớizni hắskopn tốlbhgt đmboxưwrlfbgelc mộnhoht lầxafsn, liềnzljn bậecrmt cưwrlfvgnbi nórnozi: “Ngưwrlfơabzni đmboxabznng córnoz thùacqa dai chuyệllbrn nànzljy mànzlj, chuyệllbrn trưwrlfiznic kia lànzlj ta sai đmboxưwrlfbgelc chưwrlfa nànzljo? Mànzlj trívgnb nhớizni ta kélhnfm cũxpyfng phảdcdri tráajpzch mẹcgid ta.”

Lam Vong Cơabzn hỏnzlji: “Vìskop sao?”

Ngụbozfy Vôxdzs Tiệllbrn chốlbhgng tay lêcmlvn đmboxxafsu Tiểcbdiu Bìskopnh Quảdcdr, Trầxafsn Tinh trong tay xoay vùacqaacqa: “Mẹcgid ta từabznng nórnozi, con phảdcdri nhớizni chuyệllbrn tốlbhgt ngưwrlfvgnbi kháajpzc lànzljm cho con, chứhjax đmboxabznng nhớizni chuyệllbrn tốlbhgt con lànzljm cho ngưwrlfvgnbi kháajpzc. Trong lòecrmng đmboxabznng córnoz giữqvlm quáajpz nhiềnzlju chuyệllbrn, córnoz thếsckt mớiznii vui vẻrnoz tựpthv do.”

Đteuhâzdggy cũxpyfng lànzlj mộnhoht trong nhữqvlmng chuyệllbrn hiếscktm hoi vềnzlj cha mẹcgidnzlj hắskopn córnoz thểcbdi nhớizni kỹzytf.


Vừabzna thảdcdr cho suy nghĩmbox bay bổqkddng chốlbhgc láajpzt đmboxãvgnb bịlyyv Ngụbozfy Vôxdzs Tiệllbrn kélhnfo vềnzlj, thấkvwiy Lam Vong Cơabzn đmboxang chăcmbqm chúteuh nhìskopn mìskopnh, hắskopn nórnozi: “Mẹcgid ta còecrmn bảdcdro…”

Thấkvwiy hắskopn lềnzlj mềnzlj khôxdzsng nórnozi nốlbhgt nửcbdia câzdggu còecrmn lạzytfi, Lam Vong Cơabzn hỏnzlji: “Bảdcdro gìskop?”

Ngụbozfy Vôxdzs Tiệllbrn ngoắskopc ngoắskopc ngórnozn tay vớiznii y, lànzljm mặizoft nghiêcmlvm túteuhc. Lam Vong Cơabzn lạzytfi gầxafsn hơabznn mộnhoht chúteuht, Ngụbozfy Vôxdzs Tiệllbrn liềnzljn cúteuhi ngưwrlfvgnbi, ghélhnf tai y nórnozi: “…Bảdcdro ngưwrlfơabzni đmboxãvgnbnzlj ngưwrlfvgnbi củnufea ta rồcmbqi.”

Lam Vong Cơabzn khẽcmbq nhívgnbu châzdggn mànzljy, đmboxang đmboxlyyvnh mởhnly miệllbrng thìskop Ngụbozfy Vôxdzs Tiệllbrn đmboxãvgnbwrlfiznip lờvgnbi: “Khôxdzsng biếscktt thẹcgidn, khôxdzsng đmboxhjaxng đmboxskopn, nhạzytft nhẽcmbqo, ngôxdzsng cuồcmbqng, lạzytfi đmboxang nórnozi nhăcmbqng nórnozi cuộnhohi, córnoz phảdcdri khôxdzsng? Đteuhưwrlfbgelc rồcmbqi, ta thay ngưwrlfơabzni nórnozi. Tua đmboxi tualạzytfi cũxpyfng chỉmnkzrnoznzlji từabzn, đmboxúteuhng lànzlj chẳlgwmng thay đmboxqkddi gìskop hếscktt. Ta cũxpyfng lànzlj ngưwrlfvgnbi củnufea ngưwrlfơabzni rồcmbqi, vậecrmy lànzljecrma, córnoz đmboxưwrlfbgelc khôxdzsng?”

So bềnzlj miệllbrng lưwrlfvxpai trơabznn tru, Lam Vong Cơabznmboxnh viễgmmnn cũng khôxdzsng sáajpznh bằnhohng Ngụbozfy Vôxdzs Tiệllbrn, chỉmnkz lạzytfnh nhạzytft đmboxáajpzp: “Ngưwrlfơabzni nórnozi đmboxưwrlfbgelc lànzlj đmboxưwrlfbgelc.”

Ngụbozfy Vôxdzs Tiệllbrn kélhnfo kélhnfo dâzdggy cưwrlfơabznng con lừabzna hoa: “Nhưwrlfng hỏnzlji thậecrmt nhélhnf, khúteuhc nhạzytfc nànzljy ta đmboxãvgnb thửcbdi đmboxizoft hơabznn táajpzm mưwrlfơabzni cáajpzi têcmlvn, ngưwrlfơabzni khôxdzsng vừabzna lòecrmng cáajpzi nànzljo hảdcdr?”

Lam Vong Cơabznwrlfơabznng quyếscktt nórnozi: “Khôxdzsng.”

“Lànzljm sao thếsckt? Ta thấkvwiy gọzdggi lànzlj ‘Khúteuhc ca đmboxlyyvnh tìskopnh củnufea Lam Trạzytfm Ngụbozfy Anh’ cũxpyfng rấkvwit hay.”

Lam Vong Cơabzn im lặizofng. Ngụbozfy Vôxdzs Tiệllbrn lạzytfi bắskopt đmboxxafsu lảdcdrm nhảdcdrm: “Hoặizofc lànzlj “khúteuhc háajpzt mỗhjaxi ngànzljy củnufea Hànzljm Quang Di Lăcmbqng” cũng râzdgǵt hay, nghe rấkvwit gợbgeli chuyệllbrn…”

Lam Vong Cơabznskopnh nhưwrlf khôxdzsng muốlbhgn nghe thêcmlvm mộnhoht cáajpzi têcmlvn nànzljo nữqvlma, bèxahin nórnozi: “Córnoz rồcmbqi.”

“Córnozajpzi gìskop?”

“Têcmlvn.”

Ngụbozfy Vôxdzs Tiệllbrn kinh ngạzytfc hỏnzlji: “Córnoz rồcmbqi hảdcdr? Nếscktu córnoz rồcmbqi thìskop ngưwrlfơabzni mau nórnozi đmboxi, rốlbhgt cuộnhohc lànzljcmlvn gìskop. Thếscktnzlj ngưwrlfơabzni chẳlgwmng chịlyyvu nórnozi cho ta, hạzytfi ta mấkvwit bao nhiêcmlvu thờvgnbi gian giúteuhp ngưwrlfơabzni nghĩmboxcmlvn, lãvgnbng phívgnb thôxdzsng minh tànzlji trívgnb củnufea ta.”

Trầxafsm mặizofc giâzdggy láajpzt, Lam Vong Cơabzn đmboxáajpzp: “Vong Tiệllbrn.”

“A?”

“Khúteuhc ca têcmlvn lànzlj ‘Vong Tiệllbrn’.”

Ngụbozfy Vôxdzs Tiệllbrn trợbgeln tròecrmn hai mắskopt.

ajpzt sau, hắskopn ôxdzsm bụbozfng cưwrlfvgnbi ngặizoft nghẽcmbqo: “Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha chẳlgwmng tráajpzch ngưwrlfơabzni mãvgnbi khôxdzsng chịlyyvu nórnozi cho ta biếscktt, hórnoza ra lànzljlhnfn lúteuht đmboxizoft mộnhoht cáajpzi têcmlvn nhưwrlf thếsckt, dụbozfng tâzdggm lộnhoh liễgmmnu quáajpz rồcmbqi. Nhưwrlfng mànzlj Lam Trạzytfm ngưwrlfơabzni đmboxizoft têcmlvn từabzn hồcmbqi nànzljo vậecrmy ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha…”

Lam Vong Cơabznskopnh nhưwrlf đmboxãvgnb sớiznim lưwrlfvgnbng trưwrlfiznic Ngụbozfy Vôxdzs Tiệllbrn sẽcmbqrnoz phảdcdrn ứhjaxng nànzljy, nhìskopn hắskopn cưwrlfvgnbi ngặizoft nghẽcmbqo trêcmlvn lưwrlfng Tiểcbdiu Bìskopnh Quảdcdr, y chỉmnkz biếscktt khe khẽcmbq lắskopc đmboxxafsu. Nélhnft mặizoft nhìskopn nhưwrlf bấkvwit đmboxskopc dĩmbox, mànzlj khórnoze môxdzsi đmboxãvgnb lặizofng lẽcmbq cong lêcmlvn mộnhoht đmboxưwrlfvgnbng nhànzljn nhạzytft, trong đmboxôxdzsi mắskopt cũxpyfng tảdcdrn ra gợbgeln sórnozng môxdzsng lung.

Y đmboxưwrlfa tay ra đmboxvxpa eo Ngụbozfy Vôxdzs Tiệllbrn, đmboxnzlj phòecrmng hắskopn ngãvgnb từabzn trêcmlvn lưwrlfng lừabzna xuốlbhgng đmboxkvwit. Vấkvwit vảdcdr lắskopm mớiznii nhịlyyvn cưwrlfvgnbi nổqkddi, Ngụbozfy Vôxdzs Tiệllbrn nghiêcmlvm túteuhc nórnozi: “‘Vong Tiệllbrn’ ànzlj, râzdgǵt hay, hay lắskopm luôxdzsn! Ta thívgnbch. Đteuhúteuhng, phảdcdri gọzdggi bằnhohng cáajpzi têcmlvn nànzljy.”

Lam Vong Cơabzn mặizoft khôxdzsng đmboxqkddi sắskopc: “Ta cũng thívgnbch.”

Ngụbozfy Vôxdzs Tiệllbrn nórnozi: “Nghe rấkvwit quy phạzytfm, rấkvwit Côxdzsxdzs Lam thịlyyv, ta thấkvwiy córnoz thểcbdi đmboxưwrlfa thẳlgwmng vànzljo tậecrmp sáajpzch nhạzytfc củnufea nhànzljajpzc ngưwrlfơabzni, yêcmlvu cầxafsu tấkvwit cảdcdr đmboxllbr tửcbdixdzsxdzs Lam thịlyyv nhấkvwit đmboxlyyvnh phảdcdri tậecrmp luyệllbrn. Nếscktu chúteuhng nórnoz hỏnzlji, Hànzljm Quang quâzdggn, têcmlvn khúteuhc nhạzytfc nànzljy giảdcdri thívgnbch ra sao? Thìskop ngưwrlfơabzni córnoz thểcbdirnozi cho chúteuhng biếscktt, khúteuhc nhạzytfc nànzljy sáajpzng táajpzc trong hoànzljn cảdcdrnh nànzljo.”

Thấkvwiy hắskopn lạzytfi bắskopt đmboxxafsu nórnozi nhảdcdrm, Lam Vong Cơabzn lặizofng lẽcmbq dắskopt Tiểcbdiu Bìskopnh Quảdcdr chởhnly theo Ngụbozfy Vôxdzs Tiệllbrn, siếscktt chặizoft sợbgeli dâzdggy thừabznng mảdcdrnh trong lòecrmng bànzljn tay, tiếscktp tụbozfc tiếscktn vềnzlj phívgnba trưwrlfiznic. Ngụbozfy Vôxdzs Tiệllbrn thìskop vẫpthvn tiếscktp tụbozfc bắskopn liêcmlvn thanh: “Chúteuhng ta sắskopp tớiznii sẽcmbq đmboxi đmboxâzdggu? Đteuhãvgnbzdggu khôxdzsng uốlbhgng Thiêcmlvn Tửcbdi Tiếscktu, chi bằnhohng mìskopnh vềnzljxdzsxdzs, đmboxếscktn trấkvwin Thảdcdri Y chơabzni mộnhoht chuyếscktn?”

Lam Vong Cơabzn đmboxáajpzp: “Đteuhưwrlfbgelc.”

“Đteuhãvgnb nhiềnzlju năcmbqm trôxdzsi qua, thủnufey hànzljnh uyêcmlvn ởhnly đmboxórnoz đmboxãvgnb trừabzn sạzytfch rồcmbqi chứhjax? Nếscktu thúteuhc phụbozf ngưwrlfơabzni córnoz thểcbdi miễgmmnn cưwrlfvxpang chịlyyvu đmboxưwrlfbgelc ta, thìskopvgnby giấkvwiu ta trong phòecrmng ngưwrlfơabzni chung vớiznii mấkvwiy hũxpyfwrlfbgelu nànzljy. Còecrmn nếscktu khôxdzsng chịlyyvu nổqkddi ta, thìskop hai ta hãvgnby đmboxếscktn thăcmbqm Ôrnozn Ninh đmboxi, nghe nórnozi hắskopn vànzlj đmboxáajpzm Tưwrlf Truy đmboxi săcmbqn đmboxêcmlvm chung rấkvwit hòecrma thuậecrmn.”

“Ừorpa.”

“Córnoz đmboxiềnzlju nghe nórnozi gia quy Côxdzsxdzs Lam thịlyyv lạzytfi vừabzna sửcbdia mộnhoht lưwrlfbgelt nữqvlma hảdcdr? Ta bảdcdro nànzljy, khốlbhgi đmboxáajpz quy huấkvwin trêcmlvn ngọzdggn núteuhi trưwrlfiznic cửcbdia nhànzljajpzc ngưwrlfơabzni, còecrmn chỗhjax đmboxcbdi viếscktt ànzlj…”

Giórnozajpzt ùacqaa tớiznii, quầxafsn áajpzo hai ngưwrlfvgnbi bay phấkvwit phơabzn nhưwrlf gợbgeln sórnozng xuâzdggn.

Ngụbozfy Vôxdzs Tiệllbrn đmboxórnozn giórnoz, nhìskopn theo bórnozng lưwrlfng Lam Vong Cơabzn, nheo mắskopt lạzytfi, khoanh châzdggn lêcmlvn, kinh ngạzytfc pháajpzt hiệllbrn ra mìskopnh córnoz thểcbdi giữqvlm nguyêcmlvn tưwrlf thếsckt đmboxizofc sắskopc nànzljy trêcmlvn lưwrlfng Tiểcbdiu Bìskopnh Quảdcdrnzlj khôxdzsng ngãvgnb.

Đteuhâzdggy chỉmnkznzlj mộnhoht chuyệllbrn vặizoft vãvgnbnh tẻrnoz nhạzytft, nhưwrlfng hắskopn lạzytfi lànzljm nhưwrlf pháajpzt hiệllbrn ra đmboxiềnzlju gìskop mớiznii mẻrnoz thúteuh vịlyyv lắskopm, nórnozng lòecrmng muốlbhgn chia sẻrnoz vớiznii Lam Vong Cơabzn, bèxahin la lêcmlvn: “Lam Trạzytfm, nhìskopn ta, mau nhìskopn ta!”

Giốlbhgng nhưwrlfcmbqm xưwrlfa, Ngụbozfy Vôxdzs Tiệllbrn mỉmnkzm cưwrlfvgnbi gọzdggi y, y cũng nhìskopn sang.

Từabznkvwiy trởhnly đmboxi, đmboxãvgnbmboxnh viễgmmnn chẳlgwmng thểcbdi dờvgnbi mắskopt.

*HOÀiwkgN CHÍirjfNH VĂrmlvN*

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.