Lục Tiên

Quyển 3-Chương 152 : Chuyện cũ của Thánh hiền (4)

    trước sau   
Hoàpiwjng Minh thảokijn nhiêhdxln nóttcni: “Sau khi tấxlbgt cảokijhlabc Thiêhdxln Yêhdxlu chếhdxlt đvktpi, bêhdxln trong Thiêhdxln Hồcgmgng nhưsgwevtgfi phun biểfkcln tràpiwjo, tấxlbgt cảokij Nhâfkkmn tộwoilc đvktpcmeru đvktphdxln cuồcgmgng vui sưsgwexmxdng ca vang. Bấxlbgt quáhlab ta nhìmnuin thấxlbgy đvktpếhdxl cung nơlteji màpiwj ta đvktpãjpcz từcgmgng sốuszxng từcgmg nhỏikix biếhdxln thàpiwjnh biểfkcln lửprzna rồcgmgi thàpiwjnh đvktpuszxng hoang tàpiwjn đvktpfgtfhlabt, trong nộwoili tâfkkmm thậrrmyt sựfgtfttcn chúvtgft khôzmrvng bìmnuinh thưsgwegnjbng.”

“Loạxmjei cảokijm giáhlabc nàpiwjy, giốuszxng nhưsgwepiwj mộwoilt giấxlbgc mộwoilng rấxlbgt dàpiwji, rấxlbgt mệkikst mỏikixi, Ta nhìmnuin thấxlbgy tấxlbgt cảokij, nhìmnuin thấxlbgy chíyfuunh mìmnuinh tựfgtf tay hủoupcy diệkikst nơlteji mìmnuinh lớxmxdn lêhdxln từcgmg nhỏikix, hủoupcy diệkikst đvktpi nơlteji màpiwj ta vốuszxn thuộwoilc vềcmer, chíyfuunh làpiwjhdxlu Tộwoilc. Lúvtgfc đvktpóttcn, ta cảokijm giáhlabc giấxlbgc mơltej sẽoupc rấxlbgt nhanh đvktpếhdxln hồcgmgi kếhdxlt, sẽoupc phảokiji tỉkiksnh dậrrmyy.”

“Ta cho rằhdxlng lúvtgfc đvktpóttcn chỉkiksttcn mộwoilt mìmnuinh ta bởnyddi vìmnui thâfkkmn phậrrmyn củoupca mìmnuinh nêhdxln còsgwen tỉkiksnh táhlabo, nhưsgweng Nguyêhdxln đvktpxmjei ca thậrrmyt sựfgtf khôzmrvng thểfkcl xem nhưsgwe mộwoilt ngưsgwegnjbi bìmnuinh thưsgwegnjbng. Thờgnjbi đvktpiểfkclm tấxlbgt cảokij mọuirwi ngưsgwegnjbi đvktpcmeru mặhhvoc sứwloqc vui vẻvtgf, hắcaujn vôzmrvyvgang bìmnuinh tĩonwhnh gọuirwi năikixm ngưsgwegnjbi còsgwen lạxmjei tớxmxdi, đvktpcgmgng thờgnjbi đvktpiềcmeru đvktpwoilng binh hùyvgang tưsgwexmxdng mạxmjenh, bốuszx tríyfuu thiêhdxln la đvktplteja võoupcng đvktpfkcl mỗbzuii ngưsgwegnjbi dẫoroen đvktptalyu đvktpuổfgtfi theo giếhdxlt cháhlabu nhỏikix củoupca ta.”

“Quảokijpiwj rấxlbgt lợikixi hạxmjei, mộwoilt đvktpiểfkclm sai sóttcnt cũaseyng khôzmrvng cóttcn…” Hoàpiwjng Minh lắcaujc đvktptalyu, nhìmnuin Thẩsgwem Thạxmjech nhẹosfu nhàpiwjnh nóttcni mộwoilt câfkkmu nhưsgwe vậrrmyy, “Sau đvktpóttcn, khi tấxlbgt cảokij mọuirwi ngưsgwegnjbi nhậrrmyn lệkiksnh đvktpãjpcz đvktpi ra ngoàpiwji, lậrrmyp tứwloqc Thanh Long Sơltejn ởnyddhdxln trêhdxln Yêhdxlu tộwoilc đvktpếhdxl cung trốuszxng trảokiji hơltejn rấxlbgt nhiềcmeru, đvktphhvoc biệkikst làpiwj trong Yêhdxlu Hoàpiwjng đvktpiệkiksn, chỉkikssgwen hai ngưsgwegnjbi ta vàpiwj Nguyêhdxln đvktpxmjei ca.”

“Lúvtgfc đvktpóttcn ta cảokijm thấxlbgy cóttcn chúvtgft kỳuosp quáhlabi, đvktpuổfgtfi giếhdxlt tiểfkclu Yêhdxlu Hoàpiwjng, sựfgtfmnuinh quan trọuirwng nhưsgwe vậrrmyy, tạxmjei sao hắcaujn lạxmjei pháhlabi năikixm ngưsgwegnjbi vôzmrvikixng kia màpiwj khôzmrvng đvktpfkcl cho ta đvktpi?”

Thanh âfkkmm củoupca hắcaujn càpiwjng ngàpiwjy càpiwjng bìmnuinh tĩonwhnh, thờgnjbi gian dầtalyn trôzmrvi qua, tựfgtfa hồcgmg khôzmrvng còsgwen mang theo tìmnuinh cảokijm nữfkcla, thếhdxl nhưsgweng khôzmrvng biếhdxlt tạxmjei sao, nghe đvktpếhdxln đvktpóttcn, bỗbzuing nhiêhdxln trong lòsgweng Thẩsgwem Thạxmjech cảokijm thấxlbgy xiếhdxlt lạxmjei.


Thanh âfkkmm Hoàpiwjng minh dưsgwegnjbng nhưsgweaseyng bỗbzuing nhiêhdxln trầtalym xuốuszxng, thầtalyn sắcaujc trêhdxln mặhhvot cũaseyng cóttcn chúvtgft thay đvktpfgtfi, tựfgtfa nhưsgwe sa vàpiwjo mộwoilt đvktpoạxmjen hồcgmgi ứwloqc năikixm đvktpóttcn, hắcaujn chậrrmym rãjpczi nóttcni:

“Lúvtgfc đvktpóttcn, Nguyêhdxln đvktpxmjei ca đvktpwloqng trưsgwexmxdc mặhhvot ta, sau đvktpóttcn hắcaujn chậrrmym rãjpczi đvktpi lêhdxln nơlteji cao nhấxlbgt trong tòsgwea Yêhdxlu Hoàpiwjng đvktpiệkiksn.”

“Chỗbzui đvktpóttcn đvktphhvot mộwoilt cáhlabi bảokijo tọuirwa màpiwju vàpiwjng. Cáhlabi ghếhdxl kia khi còsgwen béacsd ta đvktpãjpcz từcgmgng thấxlbgy mộwoilt lầtalyn, chíyfuunh làpiwj phụnscq thâfkkmn bếhdxl ta sang đvktpâfkkmy xem.”

“Nghe nóttcni, từcgmgsgwea tớxmxdi nay chỉkiksttcn ngưsgwegnjbi thốuszxng trịltej toàpiwjn hộwoil Hồcgmgng Môzmrvng thếhdxl giớxmxdi,chíyfuunh làpiwjhdxlu Hoàpiwjng mớxmxdi cóttcn thểfkcl ngồcgmgi trêhdxln cáhlabi ghếhdxl đvktpóttcn.”

“Hắcaujn đvktpi tớxmxdi nhìmnuin cáhlabi ghếhdxl dựfgtfa khổfgtfng lồcgmg đvktpóttcn, đvktpưsgwea lưsgweng vềcmer phíyfuua ta, khôzmrvng biếhdxlt tạxmjei sao lúvtgfc đvktpóttcn trong lòsgweng ta đvktpwoilt nhiêhdxln kéacsdo căikixng, mộwoilt lờgnjbi cũaseyng khôzmrvng thểfkclttcni nêhdxln đvktpưsgweikixc, cứwloq nhưsgwe vậrrmyy kinh ngạxmjec nhìmnuin bóttcnng lưsgweng củoupca hắcaujn.”

“Cho đvktpếhdxln khi bỗbzuing nhiêhdxln hắcaujn xoay ngưsgwegnjbi lạxmjei nhìmnuin vềcmer phíyfuua ta.”

“Hắcaujn đvktpwloqng trêhdxln bảokijo tọuirwa, cao cao nhìmnuin xuốuszxng ta.”

“Trong đvktpgnjbi ta, chưsgwea bao giờgnjb thấxlbgy áhlabnh mắcaujt hắcaujn nhưsgwe vậrrmyy.”

***

“Kéacsdt…Kéacsdt…” Mộwoilt hồcgmgi âfkkmm thanh dịltej thưsgwegnjbng bỗbzuing nhiêhdxln từcgmghdxln ngưsgwegnjbi Hoàpiwjng Minh vang lêhdxln, làpiwjm cho Thẩsgwem Thạxmjech đvktpang bịltejfkkmu chuyệkiksn hấxlbgp dẫoroen khôzmrvng thểfkclpiwjo thoáhlabt ra đvktpưsgweikixc đvktpwoilt nhiêhdxln bừcgmgng tỉkiksnh, đvktpưsgwea mắcaujt nhìmnuin đvktpi, đvktpãjpcz thấxlbgy bàpiwjn tay bạxmjech cốuszxt củoupca Hoàpiwjng Minh từcgmg trong tay áhlabo đvktpưsgwea ra ngoàpiwji nhẹosfu nhàpiwjnh quéacsdt qua quan tàpiwji màpiwju vàpiwjng bêhdxln cạxmjenh hắcaujn.

Hắcaujn tựfgtfa hồcgmgaseyng khôzmrvng phảokiji cốuszx ýoupc, nhưsgwepiwj tiệkiksn tay làpiwjm vậrrmyy, thầtalyn sắcaujc trêhdxln mặhhvot hắcaujn hếhdxlt sứwloqc kỳuosp quáhlabi vàpiwj phứwloqc tạxmjep, dừcgmgng mộwoilt lúvtgfc sau, hắcaujn mớxmxdi thấxlbgp giọuirwng tiếhdxlp tụnscqc nóttcni:

“Ta khôzmrvng biếhdxlt vìmnuihlabi gìmnui Nguyêhdxln đvktpxmjei ca lạxmjei nhìmnuin ta nhưsgwe vậrrmyy, áhlabnh mắcaujt ấxlbgy khôzmrvng còsgwen ôzmrvn hòsgwea uy nghiêhdxlm nhưsgwe ngàpiwjy thưsgwegnjbng ta vốuszxn xem trọuirwng, áhlabnh mắcaujt làpiwjm ngưsgwegnjbi kháhlabc tin phụnscqc.Ta cũaseyng khôzmrvng nóttcni rõoupcpiwjng đvktpưsgweikixc đvktpếhdxln cùyvgang áhlabnh mắcaujt đvktpóttcn nhưsgwe thếhdxlpiwjo, thếhdxl nhưsgweng ta cảokijm giáhlabc cóttcn chúvtgft quen mắcaujt, giốuszxng nhưsgwe đvktpãjpcz từcgmgng gặhhvop ởnyddlteji nàpiwjo đvktpóttcn rồcgmgi.”

“Thậrrmyt lâfkkmu sau, khi ta ởnydd trong đvktplteja cung nàpiwjy, suy nghĩonwh trong thờgnjbi gian rấxlbgt dàpiwji, mớxmxdi đvktpwoilt nhiêhdxln nhớxmxd tớxmxdi, thìmnui ra làpiwj khi ta còsgwen béacsd, cóttcn mộwoilt lầtalyn léacsdn chạxmjey tớxmxdi tòsgwea đvktplteja cung phíyfuua sau Bàpiwjn Cổfgtf thầtalyn chơlteji, sau khi khắcaujc têhdxln mìmnuinh dưsgwexmxdi châfkkmn tưsgweikixng thầtalyn, trong phúvtgft chốuszxc quay đvktptalyu lạxmjei nhìmnuin thấxlbgy chíyfuunh làpiwj áhlabnh mắcaujt củoupca cỗbzui thầtalyn chi.”


Thẩsgwem Thạxmjech lắcaujp bắcaujp kinh hãjpczi, trong lúvtgfc nhấxlbgt thờgnjbi còsgwen khôzmrvng hiểfkclu rõoupc ýoupc tứwloq trong lờgnjbi nóttcni củoupca Hoàpiwjng Minh, Bàpiwjn Cổfgtf Thầtalyn Đzexriệkiksn hìmnuinh nhưsgwepiwj chỗbzuimnuinh đvktpãjpcz đvktpi qua trưsgwexmxdc kia, kểfkcl cảokijsgwea Bàpiwjn Cổfgtfsgweikixng thầtalyn hắcaujn cũaseyng đvktpãjpcz thấxlbgy qua, nhưsgweng màpiwjvtgfc ấxlbgy cóttcn lẽoupc khôzmrvng cẩsgwen thậrrmyn xem kỹcmer, nêhdxln cũaseyng khôzmrvng pháhlabt giáhlabc đvktpưsgweikixc mắcaujt tưsgweikixng thầtalyn cóttcn vấxlbgn đvktpcmermnui. Thếhdxl nhưsgweng nghe trong ýoupcttcni củoupca Hoảokijng Minh, dưsgwegnjbng nhưsgwe thậrrmyt sựfgtf trêhdxln tưsgweikixng thầtalyn đvktphdxlng kia cóttcnyfuu mậrrmyt nàpiwjo đvktpóttcn khôzmrvng muốuszxn cho ngưsgwegnjbi kháhlabc biếhdxlt.

“Ásutsnh mắcaujt lúvtgfc đvktpóttcn củoupca Nguyêhdxln đvktpxmjei ca giốuszxng nhưsgwepiwj thầtalyn chi cao cao tạxmjei thưsgweikixng nhìmnuin xuốuszxng chúvtgfng sinh, khôzmrvng phảokiji, khôzmrvng phảokiji chúvtgfng sinh, bởnyddi vìmnuivtgfc ấxlbgy trưsgwexmxdc mắcaujt hắcaujn chỉkiksttcn mộwoilt ngưsgwegnjbi làpiwj ta. Hắcaujn cứwloq nhưsgwe vậrrmyy lạxmjenh lùyvgang nhìmnuin ta, khôzmrvng cóttcnhlabt khíyfuu, cũaseyng khôzmrvng cóttcn đvktpltejch ýoupc, chỉkiksttcn lạxmjenh lùyvgang vàpiwjzmrvmnuinh.”

“Lúvtgfc ấxlbgy trong nộwoili tâfkkmm ta thậrrmyt sựfgtfttcn chúvtgft sợikix, ta khôzmrvng biếhdxlt đvktpếhdxln cùyvgang xảokijy ra chuyệkiksn gìmnui, vìmnui qua nhiềcmeru năikixm nhưsgwe vậrrmyy ta thậrrmyt sựfgtf chỉkiksyfuunh sợikix mộwoilt mìmnuinh hắcaujn, dùyvgavtgfc đvktpóttcn danh khíyfuuhdxln ngoàpiwji củoupca ta cũaseyng vôzmrvyvgang lớxmxdn, thậrrmym chíyfuuttcn ngưsgwegnjbi nóttcni làpiwjhlabi gìmnui thứwloq hai tháhlabnh nhâfkkmn, nhưsgweng ta biếhdxlt rõoupc nhữfkclng lờgnjbi đvktpóttcn đvktpcmeru thốuszxi lắcaujm, trưsgwexmxdc mắcaujt Nguyêhdxln đvktpxmjei ca, ta căikixn bảokijn cáhlabi gìmnuiaseyng khôzmrvng phảokiji. Ta… chẳzbbtng qua làpiwj mộwoilt ngưsgwegnjbi bầtalyy tôzmrvi trung thàpiwjnh nhấxlbgt củoupca hắcaujn thôzmrvi.”

“May mắcaujn làpiwjvtgfc ta bắcaujt đvktptalyu cảokijm thấxlbgy cóttcn chúvtgft khôzmrvng thởnydd nổfgtfi Nguyêhdxln đvktpxmjei ca khôzmrvi phụnscqc lạxmjei bìmnuinh thưsgwegnjbng, hắcaujn cũaseyng khôzmrvng cóttcn ýoupc đvktpltejnh ngồcgmgi xuốuszxng cáhlabi ghếhdxlpiwju vàpiwjng khổfgtfng lồcgmg kia, dùyvga chotấxlbgt cảokij mọuirwi ngưsgwegnjbi trêhdxln đvktpgnjbi nàpiwjy, kểfkcl cảokij ta đvktpcmeru cảokijm thấxlbgy chỉkiksttcn hắcaujn mớxmxdi cóttcnsgwehlabch ngồcgmgi cáhlabi ghếhdxl đvktpóttcn. Hắcaujn đvktpi đvktpếhdxln bêhdxln cạxmjenh ta, vỗbzui nhẹosfu mộwoilt cáhlabi lêhdxln bờgnjb vai ta, sau đvktpóttcnsgwegnjbi nóttcni vớxmxdi ta…”

“Hắcaujn cưsgwegnjbi nóttcni vớxmxdi ta…”

Hoàpiwjng Minh nóttcni đvktpếhdxln đvktpâfkkmy, bỗbzuing nhiêhdxln nhẹosfu giọuirwng lậrrmyp lạxmjei mộwoilt lầtalyn nữfkcla, sau đvktpóttcn khóttcne miệkiksng dưsgwegnjbng nhưsgwelteji run rẩsgwey mộwoilt chúvtgft, trong áhlabnh mắcaujt kinh ngạxmjec củoupca Thẩsgwem Thạxmjech, lẩsgwem bẩsgwem: “Hắcaujn nóttcni, nghe nóttcni phíyfuua dưsgwexmxdi Yêhdxlu tộwoilc đvktpếhdxl cung nàpiwjy còsgwen cóttcn mộwoilt đvktplteja cung khổfgtfng lồcgmg, trong đvktpóttcn cấxlbgt giấxlbgu mộwoilt cáhlabi thiêhdxln đvktpxmjei bíyfuu mậrrmyt, hai ngưsgwegnjbi ta vàpiwj ngưsgweơlteji cùyvgang đvktpi xem chứwloq.”

***

“Yêhdxlu tộwoilc đvktplteja cung, thiêhdxln đvktpxmjei bíyfuu mậrrmyt?”

Thẩsgwem Thạxmjech héacsd miệkiksng, mắcaujt khôzmrvng chớxmxdp nhìmnuin chằhdxlm chằhdxlm Hoàpiwjng Minh, cảokijm giáhlabc mìmnuinh tựfgtfa hồcgmg đvktpang từcgmg từcgmg tiếhdxlp cậrrmyn mộwoilt đvktpiềcmeru gìmnui đvktpóttcn chưsgwea bao giờgnjb đvktpưsgweikixc tiếhdxlt lộwoil.

Hoàpiwjng Minh nhẹosfu nhàpiwjng thởnydd ra mộwoilt hơlteji, dựfgtfa lưsgweng vàpiwjo quan tàpiwji màpiwju vàpiwjng, lạxmjei đvktpfkcl kim quang lậrrmyp lòsgwee trêhdxln mặhhvot hắcaujn, thanh âfkkmm mộwoilt lầtalyn nữfkcla bìmnuinh tĩonwhnh lạxmjei, nóttcni: “Ta khôzmrvng hềcmerttcn chúvtgft do dựfgtfpiwjo, liềcmern gậrrmyt đvktptalyu đvktpcgmgng ýoupc, đvktpcgmgng thờgnjbi trong lòsgweng suy nghĩonwh, quảokij nhiêhdxln đvktpxmjei ca vẫoroen hiểfkclu rõoupcpiwj tin tưsgwenyddng ta đvktpxlbgy. Cóttcn thểfkcl đvktpưsgweikixc chíyfuunh miệkiksng hắcaujn nóttcni làpiwj thiêhdxln đvktpxmjei bíyfuu mậrrmyt, tuyệkikst đvktpuszxi khôzmrvng phảokiji chuyệkiksn đvktpùyvgaa, nhấxlbgt đvktpltejnh so vớxmxdi việkiksc truy sáhlabt tiểfkclu Yêhdxlu Hoàpiwjng thựfgtfc chấxlbgt đvktpãjpcz khôzmrvng còsgwen quan trọuirwng nữfkcla phảokiji quan trọuirwng hơltejn gấxlbgp trăikixm nghìmnuin lầtalyn. Màpiwj hắcaujn, hiểfkcln nhiêhdxln cũaseyng chỉkiks tin tưsgwenyddng mộwoilt mìmnuinh ta, năikixm cáhlabi phếhdxl vậrrmyt kia tựfgtf nhiêhdxln làpiwj đvktpưsgweikixc đvktpiềcmeru đvktpwoilng đvktpi.”

“Cho nêhdxln khi đvktpóttcn ta thậrrmyt sựfgtf cao hứwloqng, tâfkkmm tìmnuinh đvktpxmjei ca thoạxmjet nhìmnuin cũaseyng khôzmrvng tệkiks, liềcmern dẫoroen ta đvktpếhdxln phíyfuua sau Yêhdxlu Hoàpiwjng đvktpiệkiksn nàpiwjy, tớxmxdi bêhdxln dưsgwexmxdi bảokijo tọuirwa đvktphdxlng kia, hắcaujn mởnydd ra cửprzna vàpiwjo củoupca mộwoilt mậrrmyt đvktpxmjeo.”

“Cáhlabi gìmnui?” Thẩsgwem Thạxmjech ngâfkkmy ngốuszxc mộwoilt chúvtgft, ngạxmjec nhiêhdxln nóttcni, “Hắcaujn làpiwjm sao tìmnuim đvktpưsgweikixc cửprzna vàpiwjo mậrrmyt đvktpxmjeo, lạxmjei làpiwjm sao biếhdxlt phưsgweơltejng pháhlabp mởnydd ra?”

Mộwoilt cáhlabi mậrrmyt đvktpxmjeo đvktpưsgweikixc mởnydd trựfgtfc tiếhdxlp dưsgwexmxdi bảokijo tọuirwa ởnyddhdxlu Hoàpiwjng đvktpiệkiksn, tầtalym quan trọuirwng quảokij thựfgtfc khôzmrvng cầtalyn nóttcni cũaseyng biếhdxlt, cóttcn thểfkcl biếhdxlt đvktpưsgweikixc bíyfuu mậrrmyt nàpiwjy cho dùyvgapiwj ngưsgwegnjbi bêhdxln trong Yêhdxlu tộwoilc tuyệkikst đvktpuszxi cũaseyng khôzmrvng nhiềcmeru, thậrrmym chíyfuu ngay cảokij ba đvktpếhdxln năikixm ngưsgwegnjbi cũaseyng chưsgwea đvktpếhdxln.

Sắcaujc mặhhvot Hoàpiwjng Minh nhìmnuin lạxmjei cóttcn chúvtgft phứwloqc tạxmjep, nóttcni: “Đzexrúvtgfng vậrrmyy, lúvtgfc ấxlbgy ta cũaseyng sợikix ngâfkkmy ngưsgwegnjbi, mậrrmyt đvktpxmjeo nàpiwjy, dùyvgapiwj ta từcgmgng làpiwj Hoàpiwjng tửprzn đvktpưsgweikixc Phụnscq hoàpiwjng yêhdxlu thưsgweơltejng nhấxlbgt, cũaseyng chưsgwea từcgmgng nghe nóttcni qua, nhưsgweng Nguyêhdxln đvktpxmjei ca lạxmjei dễkrbipiwjng tìmnuim đvktpưsgweikixc vàpiwj mởnydd ra. Tạxmjei mộwoilt khắcaujc nàpiwjy, thậrrmym chíyfuu thiếhdxlu chúvtgft nữfkcla ta đvktpãjpcz cho rằhdxlng Nguyêhdxln đvktpxmjei cóttcn phảokiji hay khôzmrvng cũaseyng làpiwj mộwoilt Yêhdxlu tộwoilc, vìmnui sao hắcaujn lạxmjei biếhdxlt đvktpưsgweikixc tuyệkikst đvktpxmjei bíyfuu mậrrmyt củoupca Yêhdxlu Hoàpiwjng nhấxlbgt mạxmjech chúvtgfng ta nhưsgwe vậrrmyy?”
==============
Trưsgwexmxdc bảokijo tọuirwa nhìmnuin Hoàpiwjng Minh
Tựfgtfa nhưsgwepiwjn Cổfgtfzmrvmnuinh lạxmjenh băikixng
Vấxlbgn Thiêhdxln cưsgwegnjbi nóttcni hỏikixi rằhdxlng
Đzexrlteja cung bíyfuu mậrrmyt cóttcn chăikixng muốuszxn vàpiwjo?
==============
Sau ngai vàpiwjng, Vấxlbgn Thiêhdxln tưsgwegnjbng bíyfuu mậrrmyt
Nguyêhdxln đvktpxmjei ca, tấxlbgt cảokij do huynh sao?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.