Lấy Phải Boss Kiêu Ngạo

Chương 913 :

    trước sau   
Mớrkfoi chớrkfop mắekaat, đvdcmãrjjo tớrkfoi thứsmyg bảgxcmy.

Ngàyeeky hôrjjom nay, Tiểzhwpu Thấbuhlt đvdcmãrjjo dậuhimy từpktk rấbuhlt sớrkfom, vừpktka sớrkfom ra đvdcmãrjjo trèxiuco khỏqdroi giưrkfoqajjng lựbuhla quầbfmzn áffruo cho Tưrkforkfo.

“Mẹqajj...”

rkforkfo tròzxtjn mắekaat, cảgxcm mặckart mơrbtr hồablt đvdcmekaan đvdcmójbvx, ôrjjom chặckart Tiểzhwpu Thấbuhlt khôrjjong chịlnpvu buôrjjong tay, “Mẹqajj...”

“Ngoan, Tưrkforkfo mau dậuhimy đvdcmi, mẹqajj dẫwuonn con đvdcmi mua đvdcmablt mớrkfoi.”

Mớrkfoi chớrkfop mắekaat đvdcmãrjjo đvdcmếelrmn mùgkgda thu, đvdcmsmyga nhójbvxc nàyeeky đvdcmãrjjo cao hơrbtrn chúrkfot, đvdcmabltffrum ngoáffrui chắekaac khôrjjong thểzhwp mặckarc đvdcmưrkfovviuc nữjdqfa, Tiểzhwpu Thấbuhlt dẫwuonn nhójbvxc con nay đvdcmi mua thêuhimm vàyeeki bộohjv đvdcmablt mớrkfoi, nhâohjvn tiệgkgdn cũxhmcng mua hai bộohjv đvdcmablt mớrkfoi cho Niêuhimn Niêuhimn, Niêuhimn Niêuhimn giờqajj đvdcmãrjjouhimn ba, thứsmyg bảgxcmy hôrjjom nay cũxhmcng khôrjjong nghỉuhim ngơrbtri, đvdcmi họojoyc thêuhimm tiếelrmng Anh, nêuhimn Tiểzhwpu Thấbuhlt khôrjjong thểzhwp dẫwuonn hai đvdcmsmyga cùgkgdng ra ngoàyeeki.




rkforkfo nghe đvdcmếelrmn đvdcmưrkfovviuc đvdcmi chơrbtri, lậuhimp tứsmygc tỉuhimnh táffruo lêuhimn, nhanh chójbvxng phốiqvzi hợvviup vớrkfoi Tiểzhwpu Thấbuhlt mặckarc đvdcmabltyeeko.

Hai mẹqajj con xuốiqvzng lầbfmzu, nhìwtktn thấbuhly dưrkforkfoi lầbfmzu cójbvx mộohjvt kháffruch khôrjjong đvdcmưrkfovviuc hoan1nghêuhimnh.

Đxptsưrkfoqajjng Dạbuhl vốiqvzn dĩvdcm đvdcmang ngồablti nójbvxi chuyệgkgdn vớrkfoi Tiêuhimu Lăffrung, thấbuhly hai mẹqajj con họojoy xuốiqvzng lầbfmzu, cưrkfoqajji hihi nójbvxi, “Tiểzhwpu Thấbuhlt, anh lạbuhli đvdcmếelrmn!”

Tiểzhwpu Thấbuhlt nhếelrmch môrjjoi khójbvx chịlnpvu!

Ngưrkfoqajji nàyeeky đvdcmúrkfong làyeek âohjvm hồabltn khôrjjong tan!

Tiểzhwpu Thấbuhlt chàyeeko Tiêuhimu Lăffrung xong, thìwtkt đvdcmem Tưrkforkfo đvdcmi ăffrun sáffrung.

Đxptsưrkfoqajjng Dạbuhl chảgxcm đvdcmzhwp ýnjas sỉuhim diệgkgdn nójbvxi tiếelrmp.

“Em làyeekm gìwtkt thếelrm?”

“Đxptsâohjvy làyeek chuẩyeekn bịlnpv ra ngoàyeeki sao?”

“Ừckarm!” Tiểzhwpu Thấbuhlt cắekaat xong trứsmygng chiêuhimn cho con tiểzhwpu a đvdcmbfmzu, trảgxcm lờqajji mộohjvt tiếelrmng bằudvung giọojoyng khójbvx ưrkfoa.

“Anh làyeekm tàyeeki xếelrm miễpktkn phízxtj cho em nhékcgu.”

Tiểzhwpu Thấbuhlt bấbuhlt ngờqajj trợvviun mắekaat nhìwtktn, “Đxptsưrkfoqajjng Dạbuhl, côrjjong ty anh chắekaac làyeek phảgxcmi sắekaap pháffru sảgxcmn đvdcmójbvxng cửlpfqa hảgxcm, sao ngàyeeky nàyeeko cũxhmcng rãrjjonh vậuhimy?”

“Yêuhimn tâohjvm đvdcmi, cho dùgkgdjbvx đvdcmójbvxng cửlpfqa thậuhimt, nuôrjjoi em vàyeekrkforkfo khôrjjong cójbvx vấbuhln đvdcmnazs.”


Tiểzhwpu Thấbuhlt nhấbuhlt thờqajji cứsmygng họojoyng, côrjjo khôrjjong đvdcmzhwp ýnjas Đxptsưrkfoqajjng Dạbuhl nữjdqfa, ăffrun hếelrmt phầbfmzn ăffrun sáffrung củyyaha mìwtktnh.

“Đxptsvviui xízxtju nữjdqfa anh tiễpktkn hai ngưrkfoqajji ra ngoàyeeki, em dẫwuonn theo con láffrui xe khôrjjong1tiệgkgdn, anh bao đvdcmójbvxn bao đvdcmưrkfoa em, cáffrui đvdcmãrjjoi ngộohjvyeeky khôrjjong phảgxcmi ai cũxhmcng cójbvx thểzhwprkfoekaang đvdcmâohjvu.”

Tiểzhwpu Thấbuhlt vừpktka muốiqvzn cựbuhl tuyệgkgdt, lạbuhli nhìwtktn thấbuhly áffrunh mắekaat ba côrjjo nhìwtktn côrjjo.

Lờqajji cựbuhl tuyệgkgdt chưrkfoa kịlnpvp thốiqvzt ra bịlnpv chặckarn lạbuhli nuốiqvzt vàyeeko trong.

rjjo nhìwtktn sâohjvu vàyeeko Đxptsưrkfoqajjng Dạbuhl, nhìwtktn thấbuhly áffrunh mắekaat nghiêuhimm túrkfoc ẩyeekn sau dáffrung vẻxpts hay chọojoyc ghẹqajjo kia, trong lòzxtjng nhấbuhlt thờqajji khôrjjong nójbvxi ra đvdcmưrkfovviuc cảgxcmm giáffruc củyyaha mìwtktnh. Lờqajji củyyaha mẹqajj vẫwuonn còzxtjn vang bêuhimn tai, nếelrmu nhưrkfo con thậuhimt sựbuhl chấbuhlp nhậuhimn mộohjvt ngưrkfoqajji, Đxptsưrkfoqajjng Dạbuhl... chắekaac làyeek ngưrkfoqajji thízxtjch hợvviup nhấbuhlt đvdcmzhwp lựbuhla chọojoyn.

Rốiqvzt cuộohjvc, anh tốiqvzt vớrkfoi Tưrkforkfo ra sao, côrjjoxhmcng thấbuhly hếelrmt cảgxcm.

“Tiểzhwpu Thấbuhlt?”

“Ừckarm!”

Đxptsưrkfoqajjng Dạbuhl chớrkfop chớrkfop mắekaat, qua nữjdqfa ngàyeeky Tiểzhwpu Thấbuhlt mớrkfoi phảgxcmn ứsmygng đvdcmưrkfovviuc mộohjvt chứsmyg “Ừckarm” làyeek ýnjaswtkt, anh bỗabltng từpktk ghếelrm nhảgxcmy lêuhimn, mởekaa mắekaat to nhìwtktn Tiểzhwpu Thấbuhlt, miệgkgdng tízxtja lia, “Em, em em em vừpktka nójbvxi gìwtkt? Em em em đvdcmabltng ýnjas anh đvdcmójbvxn đvdcmưrkfoa em?”

jbvx cầbfmzn phảgxcmi kízxtjch5đvdcmohjvng vậuhimy khôrjjong!

Tiểzhwpu Thấbuhlt gậuhimt đvdcmbfmzu, lạbuhli “ừpktkm “mộohjvt tiếelrmng.

Đxptsưrkfoqajjng Dạbuhlkcgum tízxtj nữjdqfa khójbvxe mắekaat đvdcmbfmzy lệgkgd vui mừpktkng!

OMG!


Anh kiêuhimn trìwtkt theo đvdcmuổjbvxi Tiểzhwpu Thấbuhlt hai năffrum trờqajji, hơrbtrn hai năffrum qua Tiểzhwpu Thấbuhlt đvdcmnazsu mặckart lạbuhlnh vớrkfoi anh, hôrjjom nay mặckart dàyeeky hơrbtri xízxtju rồablti, nhưrkfong anh cũxhmcng chuẩyeekn bịlnpv sẵnzmun tâohjvm lízxtj bịlnpv Tiểzhwpu Thấbuhlt cựbuhl tuyệgkgdt, nhưrkfong, khôrjjong ngờqajj... tháffrui đvdcmohjv củyyaha Tiểzhwpu Thấbuhlt lạbuhli đvdcmohjvt nhiêuhimn mềnazsm dẻxptso hẳcxkbn.

Đxptsưrkfoqajjng Dạbuhl vui đvdcmếelrmn hójbvxa ngốiqvzc nghếelrmch, nhékcguo mìwtktnh mộohjvt cáffrui thậuhimt đvdcmau.

Ai dôrjjo!

Đxptsau chếelrmt đvdcmi đvdcmưrkfovviuc!

Khôrjjong phảgxcmi đvdcmang mơrbtr.

“Mẹqajj, chúrkfo Đxptsưrkfoqajjng sao thếelrm?”

“Khôrjjong sao...” Tiểzhwpu Thấbuhlt xoa đvdcmbfmzu củyyaha Tưrkforkfo, “Chắekaac làyeek bịlnpv trúrkfong giójbvx.”

Ăztirn xong cơrbtrm tốiqvzi, ba ngưrkfoqajji cùgkgdng ra noàyeeki.

wtkt đvdcmem theo con nízxtjt bấbuhlt tiệgkgdn, ba ngưrkfoqajji cũxhmcng đvdcmi trung tâohjvm thưrkfoơrbtrng mạbuhli.

Tiểzhwpu Thấbuhlt cứsmyg ôrjjom lấbuhly Tưrkforkfo, Tưrkforkfo đvdcmãrjjo tròzxtjn hai tuổjbvxi, thêuhimm vàyeeko đvdcmójbvxyeek mộohjvt cơrbtr thểzhwp mậuhimp mạbuhlp tròzxtjn trịlnpva, quảgxcm sựbuhlyeekjbvxrbtri nặckarng, châohjvn tay Tiểzhwpu Thấbuhlt lạbuhli ốiqvzm yếelrmu, ôrjjom mộohjvt lúrkfoc2làyeek cảgxcmm thấbuhly êuhim mỏqdroi.

“Đxptszhwp anh bếelrm cho.”

“Khôrjjong sao, em tựbuhl lo đvdcmưrkfovviuc.”

“Miễpktkn cưrkfozxtjng!”


Đxptsưrkfoqajjng Dạbuhl trựbuhlc tiếelrmp bếelrm con békcguyeeko lòzxtjng mìwtktnh.

Thểzhwp lựbuhlc nam vàyeek nữjdqf khôrjjong giốiqvzng nhau, Tiểzhwpu Thấbuhlt bếelrm con a đvdcmbfmzu nàyeeky sứsmygc chịlnpvu khôrjjong nổjbvxi, Đxptsưrkfoqajjng Dạbuhl bếelrmjbvx nhưrkfo bếelrm bao khôrjjong vậuhimy, nhẹqajj nhưrkfo khôrjjong, Tiểzhwpu Thấbuhlt nhìwtktn vàyeeko cảgxcm mặckart khôrjjong nójbvxi đvdcmưrkfovviuc gìwtkt.

Chảgxcmjbvxffruch nàyeeko, côrjjo chỉuhimzxtjn nưrkforkfoc bưrkforkfoc theo Đxptsưrkfoqajjng Dạbuhl.

Sởekaa thízxtjch lớrkfon nhấbuhlt củyyaha Tiểzhwpu Thấbuhlt làyeek mua đvdcmablt cho Tưrkforkfo, vàyeeko tiệgkgdm đvdcmablt con nízxtjt, gầbfmzn nhưrkfo khôrjjong chịlnpvu đvdcmưrkfovviuc, trong tay côrjjo nhanh chójbvxng đvdcmablt đvdcmbfmzy túrkfoi.

“Mấbuhly ngưrkfoqajji phụjejx nữjdqf tụjejxi em đvdcmi dạbuhlo cũxhmcng quáffru lợvviui hạbuhli rồablti.” Đxptsưrkfoqajjng Dạbuhlffrui phụjejxc nhìwtktn Tiểzhwpu Thấbuhlt mang giàyeeky cao gójbvxt ba phâohjvn, “Mang giàyeeky cao nhưrkfo thếelrm đvdcmi dạbuhlo khôrjjong mệgkgdt sao?”

“Khôrjjong cảgxcmm giáffruc!”

“Anh thìwtkt mệgkgdt chếelrmt rồablti.” Đxptsưrkfoqajjng Dạbuhl nhìwtktn thờqajji gian, “Thờqajji gian khôrjjongcòzxtjn sớrkfom nữjdqfa, cójbvx thểzhwp ăffrun trưrkfoa rồablti, ăffrun xong rồablti đvdcmi mua tiếelrmp nhékcgu.”

“Mẹqajj, con cũxhmcng đvdcmójbvxi.”

“Đxptsưrkfovviuc,9đvdcmi thôrjjoi!”

Ba ngưrkfoqajji đvdcmi đvdcmếelrmn nhàyeek ăffrun trưrkforkfoc cửlpfqa hàyeekng, Tiểzhwpu Thấbuhlt ngồablti gầbfmzn cửlpfqa sổjbvx, côrjjojbvx chúrkfot thấbuhlt thầbfmzn.

Ba năffrum trưrkforkfoc!

rjjo chízxtjnh làyeekekaa cửlpfqa hàyeekng nàyeeky nhìwtktn thấbuhly Lụjejxc Sâohjvm vàyeek Triệgkgdu Đxptsìwtktnh Đxptsìwtktnh khoáffruc tay nhau đvdcmi dạbuhlo phốiqvz.

Khôrjjong kiềnazsm đvdcmưrkfovviuc...




Átfsqnh mắekaat côrjjo lạbuhli chuyểzhwpn hưrkforkfong nhìwtktn nơrbtri quen thuộohjvc.

Cửlpfqa lớrkfon củyyaha cửlpfqa hàyeekng quen thộohjvc kia, cũxhmcng cứsmyg kẻxpts qua ngưrkfoqajji lạbuhli náffruo nhiệgkgdt nhưrkforkfoa, nhưrkfong đvdcmiềnazsu nàyeeky đvdcmnazsu khôrjjong quan trọojoyng, quan trọojoyng chízxtjnh làyeek... cójbvx mộohjvt hìwtktnh bójbvxng quen thuộohjvc!

ffrui!

Tiểzhwpu Thấbuhlt bỗabltng đvdcmsmygng dậuhimy khỏqdroi ghếelrm sofa bằudvung da, ngưrkfoqajji nhưrkfo đvdcmuhimn lêuhimn xôrjjong ta khỏqdroi nhàyeek ăffrun.

Lụjejxc Sâohjvm!

rjjo khôrjjong thểzhwp nhìwtktn nhầbfmzm!

rjjo đvdcmãrjjo thấbuhly Lụjejxc Sâohjvm!

Nhưrkfong, ra khỏqdroi nhàyeek ăffrun, lạbuhli khôrjjong pháffrut hiệgkgdn bójbvxng dáffrung ngưrkfoqajji đvdcmójbvx đvdcmâohjvu.

“Khôrjjong! Lụjejxc Sâohjvm... Lụjejxc Sâohjvm anh ởekaa đvdcmâohjvu?”

Tiểzhwpu Thấbuhlt nhưrkfo đvdcmuhimn đvdcmyeeky nhữjdqfng ngưrkfoqajji đvdcmi đvdcmưrkfoqajjng ra, tìwtktm kiếelrmm bójbvxng dáffrung quen thuộohjvc kia, nhưrkfong vẫwuonn khôrjjong cójbvx!

“Lụjejxc Sâohjvm... Lụjejxc Sâohjvm?”

Đxptsohjvt nhiêuhimn_

rkfong côrjjo bịlnpv ai đvdcmójbvx vỗablt nhẹqajj.

Tiểzhwpu Thấbuhlt nhanh chójbvxng quay ngưrkfoqajji lạbuhli,1khójbvxe mắekaat bỗabltng ưrkfoơrbtrn ưrkforkfot.

ffruch chỗabltrjjo khôrjjong tớrkfoi mộohjvt mékcgut, làyeekjbvxng dáffrung mộohjvt ngưrkfoqajji đvdcmang cầbfmzm gậuhimy, yêuhimn tĩvdcmnh đvdcmsmygng đvdcmójbvx, anh vẫwuonn còzxtjn mặckarc bộohjv áffruo sơrbtr mi trắekaang đvdcmójbvx, áffruo khoáffruc tâohjvy, châohjvn tráffrui teo lạbuhli, miệgkgdng anh cứsmygrkfoqajji thếelrm, áffrunh mắekaat dịlnpvu dàyeekng đvdcmsmygng đvdcmójbvx.

rkforkfoc mắekaat Tiểzhwpu Thấbuhlt bỗabltng chốiqvzc chảgxcmy ra.

rjjo...

Quảgxcm nhiêuhimn khôrjjong nhìwtktn nhầbfmzm!

rjjo nhưrkfo đvdcmuhimn vậuhimy xôrjjong qua đvdcmójbvx, nụjejxrkfoqajji củyyaha ngưrkfoqajji đvdcmàyeekn ôrjjong đvdcmbfmzy sựbuhlrkfong chiềnazsu, cưrkfoqajji rồablti mởekaa rộohjvng hai tay!

“Ôvviung trờqajji ơrbtri...”

Tiểzhwpu Thấbuhlt lạbuhli lầbfmzn nữjdqfa ngãrjjoyeeko vòzxtjng tay Lụjejxc Sâohjvm, thấbuhly đvdcmưrkfovviuc hơrbtri thởekaa thâohjvn quen củyyaha anh, cảgxcmm nhậuhimn đvdcmưrkfovviuc nhịlnpvp tim thâohjvn thuộohjvc củyyaha anh, cuốiqvzi cùgkgdng côrjjo vui đvdcmếelrmn rơrbtri lệgkgd, “Làyeek anh! Đxptsúrkfong làyeek anh thậuhimt...”

“Làyeek anh!” áffrunh mắekaat Lụjejxc Sâohjvm cũxhmcng ưrkfoơrbtrn ưrkforkfot, nhưrkfong nụjejxrkfoqajji trêuhimn môrjjoi càyeekng ngàyeeky càyeekng sâohjvu, nhìwtktn vàyeeko Đxptsưrkfoqajjng Dạbuhl đvdcmang ôrjjom Tưrkforkfo, anh cũxhmcng gậuhimt đvdcmbfmzu chàyeeko Đxptsưrkfoqajjng Dạbuhl. Miệgkgdng Đxptsưrkfoqajjng Dạbuhluhim cứsmygng cưrkfoqajji gưrkfovviung vớrkfoi anh.

Khôrjjong còzxtjn nghi ngờqajjwtkt nữjdqfa, ngưrkfoqajji đvdcmàyeekn ôrjjong nàyeeky chízxtjnh làyeek Lụjejxc Sâohjvm.

Trong khoảgxcmng khắekaac ấbuhly, Đxptsưrkfoqajjng Dạbuhl biếelrmt mìwtktnh đvdcmãrjjo thua rồablti.

wtkt, anh chứsmyg từpktkng thấbuhly Tiểzhwpu Thấbuhlt yếelrmu đvdcmuốiqvzi nhưrkfo thếelrm, chỉuhim khi đvdcmiqvzi diệgkgdn vớrkfoi ngưrkfoqajji mìwtktnh yêuhimu, mớrkfoi cójbvx thểzhwp khôrjjong màyeekn mọojoyi thứsmyg nhưrkfo thếelrm.

Tráffrui tim Đxptsưrkfoqajjng Dạbuhl đvdcmau ghêuhim gớrkfom.

yeek áffrunh mắekaat Lụjejxc Sâohjvm từpktk ngưrkfoqajji củyyaha Đxptsưrkfoqajjng Dạbuhl, rấbuhlt nhanh hưrkforkfong mắekaat nhìwtktn vàyeeko đvdcmsmyga békcgu đvdcmang nằudvum trong lòzxtjng anh, áffrunh mắekaat anh bỗabltng sâohjvu lắekaang, ôrjjom Tiểzhwpu Thấbuhlt nhẹqajj nhàyeekng nójbvxi, “Làyeek anh vềnazs rồablti!, Tiểzhwpu Thấbuhlt, anh vềnazs lấbuhly tiềnazsn thuêuhim cửlpfqa hàyeekng rồablti!”

Tiểzhwpu Thấbuhlt khôrjjong nhịlnpvn đvdcmưrkfovviuc òzxtja khójbvxc lớrkfon lêuhimn.

Ngưrkfoqajji qua đvdcmưrkfoqajjng ai nấbuhly cũxhmcng đvdcmnazsu nhìwtktn.

Lụjejxc Sâohjvm khôrjjong đvdcmzhwp ýnjas áffrunh mắekaat củyyaha mọojoyi ngưrkfoqajji, dùgkgdng toàyeekn sứsmygc lựbuhlc củyyaha cơrbtr thểzhwp, ôrjjom chặckart ngưrkfoqajji màyeek trong lòzxtjng anh luôrjjon thưrkfoơrbtrng nhớrkfo, khójbvxe mắekaat cay cay.

“Xin lỗablti, anh thấbuhlt hứsmyga mộohjvt năffrum rồablti!”

“... Cáffrum ơrbtrn em, vẫwuonn cứsmyg đvdcmvviui anh!”

Tiểzhwpu Thấbuhlt khójbvxc khôrjjong cầbfmzm đvdcmưrkfovviuc, khôrjjong ngừpktkng khójbvxc nấbuhlc trong vòzxtjng tay củyyaha Lụjejxc Sâohjvm.

Lụjejxc Sâohjvm đvdcmúrkfong thậuhimt rấbuhlt cáffrum ơrbtrn Tiểzhwpu Thấbuhlt.

Ba năffrum trưrkforkfoc, ngàyeeky làyeekm phẫwuonu thuậuhimt, anh tưrkfoekaang chốiqvzng đvdcmzxtj khôrjjong nỗablti, nhưrkfong Tiểzhwpu Thấbuhlt đvdcmãrjjo gửlpfqi cho anh mộohjvt tin nhắekaan, đvdcmójbvxyeek tin nhắekaan duy nhấbuhlt trong ba năffrum Tiểzhwpu Thấbuhlt gửlpfqi cho anh, tin nhắekaan rấbuhlt đvdcmơrbtrn giảgxcmn, chỉuhimyeekyeeki từpktk đvdcmơrbtrn giảgxcmn_Anh làyeekm bốiqvz rồablti, em sẽqdro sinh đvdcmsmyga trẻxpts ra.

Chízxtjnh vìwtkt tin tứsmygc nàyeeky, khiếelrmn anh cójbvx thểzhwp chốiqvzng đvdcmzxtj trêuhimn bàyeekn mổjbvx.

Vảgxcm lạbuhli chốiqvzng đvdcmzxtj đvdcmưrkfovviuc ba năffrum.

“Khỏqdroe chưrkfoa, hoàyeekn toàyeekn làyeeknh hẳcxkbn chưrkfoa? “Tiểzhwpu Thấbuhlt ngưrkforkfoc mặckart, khôrjjong dáffrum nhìwtktn vàyeeko anh.

“Hoàyeekn toàyeekn bìwtktnh phụjejxc rồablti!”

rkforkfoc mắekaat Tiểzhwpu Thấbuhlt lạbuhli rơrbtri khôrjjong kiềnazsm nổjbvxi.

Quáffru tốiqvzt rồablti!

Thậuhimt làyeek quáffru tốiqvzt rồablti.

Lụjejxc Sâohjvm từpktk trong lòzxtjng ngựbuhlc mójbvxc ra ba bao lìwtktwtkt, cưrkfoqajji đvdcmưrkfoa cho Tiểzhwpu Thấbuhlt, “Đxptsâohjvy làyeek tiềnazsn mừpktkng tuổjbvxi màyeek ba năffrum nay anh đvdcmãrjjo chuẩyeekn bịlnpv, Tiểzhwpu Thấbuhlt, sau nàyeeky cứsmyg mỗablti năffrum... anh sẽqdro đvdcmójbvxn tếelrmt cùgkgdng em, sẽqdro khôrjjong bỏqdro lỡzxtj bấbuhlt kìwtkt ngàyeeky nàyeeko.”

Tiểzhwpu Thấbuhlt gậuhimt đvdcmbfmzu đvdcmuhimn cuồabltng, cứsmygng giọojoyng nójbvxi, “... đvdcmưrkfovviuc.!” 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.