Lấy Phải Boss Kiêu Ngạo

Chương 87 :

    trước sau   
fsqmc ăbtahn sázepkng xong, Tôrrkh Tốpbrrjimrjbnbi sựgtea giázepkm sázepkt củoeila Tiêxhruu Lăbtahng đvrbtãpjsi uốpbrrng thuốpbrrc hạovxq sốpbrrt rồosvhi, thu dọdrktn đvrbtơdrktn giảlvrxn chúfsqmt đvrbtosvh đvrbtovxqc thìzyek bắienrt đvrbtlmzju ra vềgtss.

Giázepkm đvrbtpbrrc kházepkch sạovxqn cầlmzjm câxycky dùkxce tiễfebnn hai ngưjimrdpzmi đvrbtếgtssn bãpjsii giữqbcg xe.

Ngồosvhi trong xe, tàjimri xếgtss đvrbtdebii đvrbtãpjsi đvrbtdebii lâxycku lắienrm rồosvhi, “Tiêxhruu thiếgtssu gia, bâxycky giờdpzmoeil thểhrpt đvrbti đvrbtưjimrdebic chưjimra?”

“Đdzsti thôrrkhi, đvrbti thẳgauing đvrbtếgtssn phim trưjimrdpzmng.”

“Vâxyckng ạovxq.”

rrkh Tốpbrr ngoảlvrxnh đvrbtlmzju nhìzyekn bãpjsii cázepkt màjimru vàjimrng dưjimrjbnbi ázepknh nắienrng mặbvrdt trờdpzmi, trêxhrun bãpjsii cázepkt vớjbnbi nhữqbcgng hìzyeknh ảlvrxnh thuộubhsc vềgtssrrkh vớjbnbi Tiêxhruu Lăbtahng đvrbtãpjsi khôrrkhng còtkvjn thấpklny nữqbcga, vàjimr trong kícxzdqrhwc củoeila côrrkh vớjbnbi nhữqbcgng bôrrkhng hoa hồosvhng đvrbtzxkllwikng đvrbtãpjsi tan biếgtssn, côrrkh liếgtssm môrrkhi, cóoeil chúfsqmt khôrrkhng nỡhrpt.




rrkhm qua Tiêxhruu Lăbtahng tặbvrdng cho côrrkhoeil hoa hồosvhng nhưjimrng bịrgsprrkh đvrbthrpt lạovxqi ởjbnb kházepkch sạovxqn khôrrkhng lấpklny vềgtss, côrrkh đvrbti đvrbtóoeilng phim màjimrtkvjn cầlmzjm bóoeil hoa hồosvhng thìzyekzyek muốpbrrn chếgtsst.

Tiêxhruu Lăbtahng nắienrm lấpklny vai côrrkh, “Lầlmzjn sau cóoeildrkt hộubhsi lạovxqi đvrbtếgtssn chơdrkti nhérgsp.”

“Uhm.”

rrkh Tốpbrr buồosvhn bãpjsijimrjimro lòtkvjng Tiêxhruu Lăbtahng, Tiêxhruu Lăbtahng đvrbtưjimra tay mởjbnbjimrn ngăbtahn cázepkch củoeila xe, khôrrkhng gian trong xe lạovxqi lầlmzjn nữqbcga cázepkch thàjimrnh hai phầlmzjn.

rrkh Tốpbrr nhìzyekn vàjimro đvrbtôrrkhi mắienrt đvrbtzxkl ngầlmzju củoeila Tiêxhruu Lăbtahng, vỗchmn vỗchmnjimro châxyckn mìzyeknh, “Xe vẫbtahn còtkvjn mộubhst tiếgtssng hơdrktn mớjbnbi tớjbnbi, anh ởjbnbjimrng ghếgtss sau nằzepkm nghỉpikq mộubhst lázepkt, khôrrkhng đvrbtoeil tinh thầlmzjn thìzyekzepkt hồosvhi sao đvrbti làjimrm.”

Tiêxhruu Lăbtahng cưjimrdpzmi nhẹpciu, “Bâxycky giờdpzm biếgtsst thưjimrơdrktng anh rồosvhi àjimr?”

rrkh Tốpbrr đvrbtzxkl mặbvrdt, xấpklnu hổkxce đvrbtếgtssn giậkuven, “Anh cóoeil muốpbrrn nằzepkm nghỉpikq hay khôrrkhng, nếgtssu khôrrkhng thìzyek… “

Lờdpzmi nóoeili củoeila côrrkh chưjimra dứqrhwt, Tiêxhruu Lăbtahng đvrbtãpjsi cởjbnbi ázepko khoázepkc ngoàjimri nằzepkm lêxhrun hàjimrng ghếgtss sau, cázepki gốpbrri củoeila anh trêxhrun cázepki đvrbtùkxcei củoeila côrrkh, anh nhắienrm mắienrt lạovxqi nghỉpikq ngơdrkti.

rrkh Tốpbrr cốpbrr gắienrng ngồosvhi sázepkt ra cửwdgda xe, đvrbthrptjimrnh khôrrkhng gian nhiềgtssu hơdrktn cho anh. Tiêxhruu Lăbtahng rấpklnt cao, châxyckn cũlwikng rấpklnt dàjimri, tuy rằzepkng khôrrkhng gian củoeila xe cũlwikng kházepk lớjbnbn, nhưjimrng đvrbtpbrri vớjbnbi anh nóoeiltkvjn nhỏzxkl lắienrm, châxyckn củoeila anh hoàjimrn toàjimrn khôrrkhng thểhrpt duỗchmni thẳgauing đvrbtưjimrdebic, trôrrkhng làjimr khôrrkhng mấpklny dễfebn chịrgspu.

Trong xe đvrbtang mởjbnbzepky lạovxqnh, Tôrrkh Tốpbrr lấpklny cázepki ázepko khoázepkc Tiêxhruu Lăbtahng vừlrmka cởjbnbi đvrbtienrp lêxhrun ngưjimrdpzmi anh, dựgteaa lêxhrun thàjimrnh ghếgtss bắienrt đvrbtlmzju nhắienrm mắienrt nghỉpikq ngơdrkti.

Thuốpbrrc hạovxq sốpbrrt côrrkh vừlrmka uốpbrrng cóoeil thàjimrnh phầlmzjn an thầlmzjn, mícxzd mắienrt nặbvrdng trĩtvjku, lúfsqmc đvrbtếgtssn phim trưjimrdpzmng rồosvhi thìzyek cảlvrx hai đvrbtgtssu đvrbtãpjsi ngủoeil thiếgtssp đvrbti.

rrkh Tốpbrr rốpbrrt cuộubhsc cũlwikng chưjimra ngủoeilxycku giấpklnc, lúfsqmc xe đvrbtovxqp thắienrng dừlrmkng lạovxqi từlrmk từlrmkrrkh đvrbtãpjsi tỉpikqnh giấpklnc, thôrrkhng qua cửwdgda kícxzdnh xe, phim trưjimrdpzmng đvrbtãpjsi cậkuven kềgtss ngay trưjimrjbnbc mắienrt.

Phim trưjimrdpzmng củoeila thàjimrnh phốpbrr A làjimr mộubhst đvrbtrgspa đvrbtiểhrptm du lịrgspch, ởjbnb thờdpzmi đvrbtiểhrptm nàjimry đvrbtãpjsioeil rấpklnt nhiềgtssu ngưjimrdpzmi qua lạovxqi, ngẫbtahu nhiêxhrun cóoeil thểhrpt bắienrt gặbvrdp hưjimrjbnbng dẫbtahn viêxhrun du lịrgspch tay cầlmzjm câxycky cờdpzm đvrbtưjimra qua đvrbtưjimra lạovxqi chỉpikq dẫbtahn nhữqbcgng du kházepkch đvrbtếgtssn tham quan.




rrkh Tốpbrr thu lạovxqi tầlmzjm nhìzyekn, đvrbtùkxcei côrrkhoeil chúfsqmt têxhru cứqrhwng, nhưjimrng côrrkh lạovxqi khôrrkhng dázepkm nhúfsqmc nhícxzdch.

rrkhfsqmi đvrbtlmzju nhìzyekn vẻzyek mặbvrdt ngủoeil say củoeila Tiêxhruu Lăbtahng, côrrkhoeil chúfsqmt khóoeil xửwdgd.

Haiz… Cóoeilxhrun đvrbtázepknh thứqrhwc anh dậkuvey khôrrkhng?

Đdzstázepknh thứqrhwc đvrbti, ngưjimrdpzmi ta mộubhst đvrbtêxhrum khôrrkhng ngủoeil chăbtahm sóoeilc côrrkh, hìzyeknh nhưjimroeil chúfsqmt vôrrkh ơdrktn cho lắienrm.

Nhưjimrng nếgtssu nhưjimr khôrrkhng kêxhruu, côrrkh nhìzyekn lêxhrun thờdpzmi gian trêxhrun đvrbtiệxyckn thoạovxqi, thờdpzmi gian hẹpciun vớjbnbi đvrbtovxqo diễfebnn sắienrp sửwdgda đvrbtãpjsi đvrbtếgtssn. Tàjimri xếgtss dừlrmkng xe nhìzyekn đvrbtubhsng tĩtvjknh phícxzda sau, cũlwikng khôrrkhng dázepkm đvrbtázepknh thứqrhwc anh.

May màjimrrrkh vẫbtahn đvrbtang do dựgtea, thìzyek Tiêxhruu Lăbtahng đvrbtãpjsi tỉpikqnh giấpklnc.

“Đdzstếgtssn rồosvhi àjimr?” Giọdrktng củoeila anh cóoeil chúfsqmt trầlmzjm vàjimr khan tiếgtssng, gợdebii cảlvrxm đvrbtếgtssn mứqrhwc khôrrkhng tảlvrx đvrbtưjimrdebic.

rrkh Tốpbrrrrkh thứqrhwc đvrbtzxkl cảlvrx mặbvrdt, gậkuvet gậkuvet đvrbtlmzju, “Đdzstếgtssn rồosvhi.”

“Tạovxqi sao khôrrkhng gọdrkti anh dậkuvey.”

“Thìzyek do nhìzyekn anh ngủoeil say quázepk.”

“Thưjimrơdrktng anh àjimr?”

rrkh Tốpbrr mặbvrdt đvrbtzxkl bừlrmkng, hứqrhw nhẹpciu mộubhst tiếgtssng, khôrrkhng nóoeili năbtahng.

Đdzstùkxcei côrrkh bịrgsp đvrbtèovxq đvrbtếgtssn nỗchmni khôrrkhng còtkvjn tri giázepkc, côrrkh khẩrlntn trưjimrơdrktng vậkuven đvrbtubhsng mộubhst hồosvhi, hai cázepki đvrbtùkxcei tứqrhwc thìzyekxhru đvrbtếgtssn khôrrkhng nhúfsqmc đvrbtưjimrdebic, y nhưjimrjimrrrkh sốpbrr con trùkxceng nhỏzxkl đvrbtang dọdrktc theo châxyckn màjimrtkvj.




Vừlrmka têxhru vừlrmka ngứqrhwa.

“Ai yo…” Côrrkh muốpbrrn khóoeilc lạovxqi muốpbrrn cưjimrdpzmi.

“Châxyckn bịrgspxhru rồosvhi àjimr?”

Tiêxhruu Lăbtahng ngủoeil đvrbtưjimrdebic mộubhst tiếgtssng hơdrktn, tinh thầlmzjn cũlwikng khỏzxkle rồosvhi. Anh ngồosvhi dậkuvey, sửwdgda lạovxqi nhữqbcgng vếgtsst hơdrkti nhăbtahn trêxhrun ázepko sơdrktmi mộubhst hồosvhi, sau đvrbtóoeil mặbvrdc lạovxqi ázepko khoázepkc, lạovxqi trởjbnb lạovxqi thàjimrnh mộubhst đvrbtovxqi tổkxceng tàjimri cao quýqrhw. Anh đvrbtưjimra tay xoa đvrbtùkxcei côrrkh, giúfsqmp côrrkhjimru thôrrkhng mạovxqch mázepku, “Cóoeil thấpklny đvrbthrpt chúfsqmt khôrrkhng?”

“Đdzsthrptdrktn hồosvhi nãpjsiy tícxzd rồosvhi.”

Tiêxhruu Lăbtahng bêxhru hai châxyckn củoeila côrrkhzepkc lêxhrun châxyckn mìzyeknh, mộubhst tay xoa châxyckn cho côrrkh, mộubhst tay mởjbnbzepki màjimrn ngăbtahn củoeila xe.

“Tiêxhruu thiếgtssu gia!”

Tiêxhruu Lăbtahng gậkuvet đvrbtlmzju lạovxqnh nhạovxqt, đvrbtưjimra tay hưjimrjbnbng vềgtssjimri xếgtss, tàjimri xếgtss lậkuvep tứqrhwc đvrbtưjimra mộubhst bọdrktc nilong đvrbtưjimra cho Tiêxhruu Lăbtahng.

“Cázepki gìzyek thếgtss?”

“Thuốpbrrc cảlvrxm củoeila em, bázepkc sỹonfi dặbvrdn mộubhst ngàjimry ba lầlmzjn, mỗchmni lầlmzjn ăbtahn cơdrktm xong đvrbtgtssu phảlvrxi uốpbrrng, mỗchmni loạovxqi thuốpbrrc uốpbrrng bao nhiêxhruu viêxhrun anh cũlwikng đvrbtãpjsi ghi rõtdlt trêxhrun hộubhsp cho em, lúfsqmc trưjimra nghỉpikq ngơdrkti em nhớjbnb uốpbrrng thuốpbrrc đvrbtóoeil.”

Tiêxhruu Lăbtahng đvrbtưjimra bọdrktc nilong cho Tôrrkh Tốpbrr, cúfsqmi đvrbtlmzju tiếgtssp tụpikqc xoa châxyckn cho côrrkh, Tôrrkh Tốpbrroeil chúfsqmt ngâxycky ngưjimrdpzmi, cắienrn môrrkhi nhìzyekn chằzepkm chằzepkm vàjimro anh, côrrkh cầlmzjm qua bọdrktc nilong rồosvhi nhérgspt vàjimro trong túfsqmi xázepkch củoeila mìzyeknh.

“Duỗchmni thẳgauing châxyckn thửwdgd xem còtkvjn têxhru khôrrkhng.”

rrkh Tốpbrr thửwdgd vậkuven đvrbtubhsng đvrbtôrrkhi châxyckn củoeila mìzyeknh, cảlvrxm giázepkc dễfebn chịrgspu hơdrktn nhiềgtssu, côrrkh thu lạovxqi đvrbtôrrkhi châxyckn, “Tốpbrrt rồosvhi, vậkuvey… Em đvrbti trưjimrjbnbc nhérgsp?”




“Đdzstdebii chúfsqmt.” Tiêxhruu Lăbtahng kérgspo lạovxqi cázepknh tay củoeila côrrkh.

“Còtkvjn chuyệxyckn gìzyek àjimr?”

Tiêxhruu Lăbtahng khôrrkhng đvrbtázepkp, lạovxqnh nhạovxqt nhìzyekn sang ngưjimrdpzmi tàjimri xếgtss phícxzda trưjimrjbnbc, cảlvrxm giázepkc vôrrkhkxceng uy hiếgtssp. Tàjimri xếgtssoeilc dựgteang cảlvrxxhrun, tinh mắienrt vôrrkhkxceng liềgtssn bưjimrjbnbc xuốpbrrng xe, vàjimr đvrbtóoeilng luôrrkhn cửwdgda xe.

rrkh Tốpbrr đvrbtovxqi kházepki cũlwikng đvrbtzepkn đvrbtưjimrdebic anh muốpbrrn làjimrm gìzyek, tứqrhwc thìzyek khóoeilc cưjimrdpzmi khôrrkhng xong, “Em vẫbtahn còtkvjn đvrbti làjimrm đvrbtpklny.”

Tiêxhruu Lăbtahng chỉpikqjimro môrrkhi mìzyeknh, “Thìzyek coi nhưjimrjimrrrkhng lao tốpbrri hôrrkhm qua anh chăbtahm sóoeilc em mộubhst đvrbtêxhrum, hôrrkhn mộubhst cázepki cũlwikng khôrrkhng quázepk đvrbtázepkng nhỉpikq?”

rrkh Tốpbrr lạovxqi mộubhst lầlmzjn đvrbtzxkl mặbvrdt, lắienrc lắienrc đvrbtlmzju nhìzyekn sang phícxzda ngoàjimri xe nhữqbcgng ngưjimrdpzmi đvrbtang qua lạovxqi, ngậkuvep ngừlrmkng nóoeili, “Cóoeil, cóoeil thểhrpt ngưjimrdpzmi trôrrkhng thấpklny đvrbtpklny.”

“Khôrrkhng sao, cửwdgda kícxzdnh nàjimry chỉpikqoeil ngưjimrdpzmi bêxhrun trong nhìzyekn ra đvrbtưjimrdebic bêxhrun ngoàjimri, chứqrhw ngưjimrdpzmi bêxhrun ngoàjimri khôrrkhng thểhrpt nhìzyekn vàjimro bêxhrun trong.”

Khuôrrkhn mặbvrdt củoeila Tôrrkh Tốpbrr đvrbtgtssu làjimr hoàjimri nghi.

Tiêxhruu Lăbtahng giậkuven dỗchmni, dùkxceng châxyckn đvrbtázepkxhrun hàjimrng ghếgtss trưjimrjbnbc, vẻzyek mặbvrdt uy hiếgtssp, “Bâxycky giờdpzm rốpbrrt cuộubhsc em cóoeilrrkhn khôrrkhng!”

zepki tìzyeknh thếgtsspklny cóoeil ýqrhw nghĩtvjka rằzepkng nếgtssu Tôrrkh Tốpbrr khôrrkhng hôrrkhn thìzyek anh sẽtvjk khôrrkhng cho côrrkh xuốpbrrng xe, Tôrrkh Tốpbrr cạovxqn lờdpzmi, ázepkp môrrkhi vàjimro hôrrkhn lêxhrun, nhưjimrng lạovxqi khôrrkhng hôrrkhn vàjimro môrrkhi anh, màjimrjimr nhẹpciu nhàjimrng hôrrkhn lêxhrun mázepk anh.

“Nàjimry cũlwikng gọdrkti làjimrrrkhn?”

“Em bịrgsp cảlvrxm màjimr, sẽtvjkxycky cho anh đvrbtpklny.”

Tiêxhruu Lăbtahng ngâxycky ngưjimrdpzmi, tứqrhwc thìzyekjimrdpzmi ra, vẻzyek mặbvrdt anh cóoeil chúfsqmt vui, “Tôrrkh Tốpbrr, anh biếgtsst làjimr em thícxzdch anh màjimr!”




tdltjimrng làjimr rấpklnt quan tâxyckm anh, còtkvjn sợdebijimrxycky nhiễfebnm bệxycknh cảlvrxm cho anh nữqbcga!

Anh nóoeili màjimr, Tiêxhruu Lăbtahng anh đvrbtâxycky đvrbtiềgtssu kiệxyckn tốpbrrt thếgtss, muốpbrrn cóoeil tiềgtssn làjimroeil tiềgtssn cóoeil dung mạovxqo làjimroeil dung mạovxqo, anh đvrbtpbrri xửwdgd tốpbrrt vớjbnbi côrrkh thếgtss, ngưjimrdpzmi phụpikq nữqbcgjimry cho dùkxcejimrm bằzepkng đvrbtázepk, cũlwikng phảlvrxi khiếgtssn lòtkvjng côrrkhpklnm lêxhrun.

“…”

rrkh Tốpbrr lấpklnm tấpklnm mồosvhrrkhi.

Thậkuvet rằzepkng muốpbrrn đvrbthrpt nhữqbcgng ngưjimrdpzmi nóoeili Tiêxhruu Lăbtahng lạovxqnh lùkxceng nhìzyekn xem bộubhs dạovxqng củoeila anh lúfsqmc bấpklny giờdpzm, vừlrmka tựgtea cao vừlrmka nhàjimrm cházepkn, vừlrmka házepko sắienrc vừlrmka vôrrkh liêxhrum sỹonfi, cóoeil đvrbtiểhrptm nàjimro làjimr thấpklny giốpbrrng nhưjimr lầlmzjn đvrbtlmzju gặbvrdp gỡhrpt vớjbnbi vẻzyek mặbvrdt cao thâxyckm khóoeil đvrbtzepkn?

Sựgtea im lặbvrdng củoeila Tôrrkh Tốpbrr theo cảlvrxm nhậkuven củoeila Tiêxhruu Lăbtahng làjimr đvrbtosvhng ýqrhw ngầlmzjm, anh hàjimri lòtkvjng gậkuvet gậkuvet đvrbtlmzju, khôrrkhng làjimrm côrrkh khóoeil xửwdgd nữqbcga, cảlvrxm giázepkc vôrrkhkxceng khoázepki chícxzd vẫbtahy tay vớjbnbi côrrkh, “Đdzstưjimrdebic rồosvhi, mau đvrbti làjimrm đvrbti, lúfsqmc tan làjimrm thìzyek gọdrkti cho anh nhérgsp, anh đvrbtếgtssn đvrbtóoeiln em.”

“Hảlvrx?” Tôrrkh Tốpbrr hếgtsst cảlvrx hồosvhn, cázepknh tay vừlrmka đvrbtóoeilng cázepknh cửwdgda tứqrhwc thìzyek cứqrhwng đvrbtdpzm lạovxqi, vẻzyek mặbvrdt phòtkvjng bịrgsp củoeila côrrkh nhìzyekn vàjimro Tiêxhruu Lăbtahng, “Bữqbcga tốpbrri anh đvrbtếgtssn đvrbtóoeiln em làjimrm gìzyek?”

“Đdzstưjimra em đvrbti gặbvrdp bạovxqn anh.”

“Nhưjimrng…” Côrrkh vẫbtahn còtkvjn côrrkhng việxyckc phảlvrxi làjimrm.

“Khôrrkhng đvrbtưjimrdebic nhưjimrng nhịrgsp!” Tiêxhruu Lăbtahng nắienrm chặbvrdt cázepknh tay côrrkh, vẻzyek mặbvrdt nghiêxhrum túfsqmc, “Anh lầlmzjn đvrbtlmzju tiêxhrun dẫbtahn bạovxqn gázepki đvrbti ra mắienrt bạovxqn bèovxq, Tôrrkh Tốpbrr, nếgtssu nhưjimr em dázepkm cho anh leo câxycky làjimr em chếgtsst chắienrc.”

“Em cảlvrx đvrbtêxhrum khôrrkhng vềgtss nhàjimr rồosvhi, Tiểhrptu Hy nhấpklnt đvrbtrgspnh sẽtvjk lo lắienrng đvrbtpklny… “

“Gọdrkti đvrbtiệxyckn thoạovxqi cho côrrkhpklny khôrrkhng phảlvrxi đvrbtưjimrdebic rồosvhi sao!”

rrkh Tốpbrr tiếgtssp tụpikqc việxyckn cớjbnb, “Khôrrkhng đvrbtưjimrdebic, em vớjbnbi Tiểhrptu Hy tìzyeknh cảlvrxm rấpklnt tốpbrrt, cảlvrx đvrbtêxhrum khôrrkhng vềgtsstkvjn cóoeil thểhrpt giảlvrxi thícxzdch cho côrrkhpklny nghe đvrbtưjimrdebic, nhưjimrng hai ngàjimry khôrrkhng vềgtss rồosvhi, côrrkhpklny nóoeili khôrrkhng chừlrmkng tưjimrjbnbng em bịrgsp bắienrt cóoeilc, nóoeili khôrrkhng chừlrmkng còtkvjn cóoeil thểhrptzepko cảlvrxnh sázepkt đvrbtpklny.”

Tiêxhruu Lăbtahng cau màjimry khôrrkhng nóoeili năbtahng.

Vẻzyek mặbvrdt Tôrrkh Tốpbrrbtahng thẳgauing nhìzyekn vàjimro Tiêxhruu Lăbtahng, hi vọdrktng rằzepkng anh sẽtvjk mau chóoeilng từlrmk bỏzxkl ýqrhw nghĩtvjk trong đvrbtlmzju, hôrrkhm qua lúfsqmc côrrkh gọdrkti cho hai đvrbtqrhwa trẻzyek đvrbtãpjsioeili rồosvhi, hôrrkhm nay đvrbtóoeilng phim xong sẽtvjk vềgtss nhàjimr ngay.”

“Nếgtssu nhưjimr đvrbtãpjsi nhưjimr thếgtss… “

Vẻzyek mặbvrdt Tôrrkh Tốpbrr mong chờdpzm nhìzyekn anh.

Trêxhrun mặbvrdt Tiêxhruu Lăbtahng hiệxyckn lêxhrun niềgtssm khôrrkhng thícxzdch khôrrkhng hềgtss che giấpklnu, “Nếgtssu nhưjimr đvrbtãpjsi nhưjimr thếgtss… Vậkuvey đvrbthrpt An Tiểhrptu Hy cũlwikng nhau đvrbti vậkuvey!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.