Lấy Phải Boss Kiêu Ngạo

Chương 843 :

    trước sau   
“Đbagdếwvkkn khônjteng sớazlom...”

shekn chưhjuoa đhnkpbgpci Tầyuefn mẫvodfu vàvunj Tầyuefn Phi Ngữwjru thởhjmv phàvunjo mộkjzut hơwvkki, Tầyuefn Nham lạjrtii nókafqi ra nửwvkka cânjteu còshekn lạjrtii, “nhưhjuong đhnkpãshek đhnkphnkp nghe đhnkpưhjuobgpcc tấgspdt cảhjmv lờxrnmi đhnkpatahi thoạjrtii củhnkpa hai ngưhjuoxrnmi!” 

Tầyuefn mẫvodfu vàvunj Tầyuefn Phi Ngữwjru trong lòshekng bỗuclmng chốatahc “khàvunj cha” mộkjzut cáiudsi

Sắxzklc mặqhxtt củhnkpa Tầyuefn Phi Ngữwjru cứatahng đhnkpơwvkk, “anh, anh nghe em giảhjmvi thíqebuch... khônjteng phảhjmvi làvunj nhưhjuo anh nghe thếwvkk đhnkpânjteu, em vàvunj mẹvsab khônjteng cókafqvunjm gìzulr vớazloi chịenjunjteu, thậvgdpt đhnkpókafq, cáiudsi gìzulrshekng khônjteng cókafqvunjm. Chútnaung em chỉfcvyvunj ghéfdhgt cônjtegspdy, đhnkpqhxtc việohmwt ghéfdhgt cônjte ta, vìzulr vậvgdpy mớazloi ởhjmv đhnkpânjtey nghĩohmw cảhjmvnh tưhjuobgpcng sau khi cônjte ta mấgspdt tíqebuch, thậvgdpt sựwdcq, chútnaung em cáiudsi gìzulrshekng khônjteng cókafqvunjm!”

Mặqhxtt củhnkpa Tânjten Nham giấgspdu trong bókafqng tốatahi, Tầyuefn mẫvodfu bàvunj Tầyuefn Phi Ngữwjru nhìzulrn khônjteng rõlcxp biểcfiuu cảhjmvm củhnkpa anh ấgspdy, Tầyuefn Phi Ngữwjru hổqpnm thẹvsabn rụrsswt cổqpnm lạjrtii, “anh, chútnaung em thậvgdpt sựwdcqiudsi gìzulrshekng khônjteng cókafqvunjm, anh tin em phảhjmvi khônjteng?!”

Mặqhxtt Tầyuefn Nham khônjteng chútnaut biểcfiuu cảhjmvm tiếwvkkn lạjrtii gầyuefn hai ngưhjuoxrnmi, anh cáiudsi gìzulrshekng khônjteng nókafqi, trựwdcqc tiếwvkkp từbvkq trong tútnaui lấgspdy ra đhnkpiệohmwn thoạjrtii


“Anh...”

“Tầyuefn Nham...”

Đbagdânjtey làvunj ýsmzczulr àvunj

“Tiểcfiuu Tuyềffqtn bịenjuiudsc ngưhjuoxrnmi đhnkpưhjuoa đhnkpi đhnkpânjteu rồrsswi!” Tầyuefn Nham áiudsnh mắxzklt sắxzklc béfdhgn nhìzulrn hai ngưhjuoxrnmi họtyia, “tônjtei chỉfcvy cho hai ngưhjuoxrnmi mộkjzut cơwvkk hộkjzui, nếwvkku nhưhjuo khônjteng nókafqi... tônjtei trựwdcqc tiếwvkkp báiudso cảhjmvnh sáiudst, tônjtei tin cảhjmvnh sáiudst sẽvunj đhnkpiềffqtu tra rõlcxpvunjng!”

Sắxzkln mặqhxtt củhnkpa Tầyuefn Phi Ngũshek biếwvkkn đhnkpqpnmi, giơwvkk tay ra đhnkpenjunh cưhjuoazlop lạjrtii đhnkpiệohmwn thoạjrtii củhnkpa Tầyuefn Nham

Tầyuefn Nham sớazlom đhnkpãshek dựwdcqqebunh đhnkpưhjuobgpcc cônjte sẽvunjvunjm nhưhjuo thếwvkk, nghiêuwqvng ngưhjuoxrnmi tráiudsnh cônjteng kíqebuch củhnkpa cônjte

“Tônjtei chỉfcvy cho hai ngưhjuoxrnmi thờxrnmi gian 30 giânjtey suy nghĩohmw!”

“Anh, anh cókafq biếwvkkt nếwvkku nhưhjuo anh báiudso cảhjmvnh sáiudst rồrsswi, em vàvunj mẹvsab hai ngưhjuoxrnmi sẽvunj sụrsswp đhnkpqpnm khônjteng, nókafqi khônjteng chưhjuong... nókafqi khônjteng chừbvkqng cảhjmv đhnkpxrnmi nàvunjy đhnkpffqtu bịenju ngồrsswi tùshek, anh, anh làvunj anh trai ruộkjzut củhnkpa em, anh làvunjm sao cókafq thểcfiuvunjm nhưhjuo thếwvkk!”

Tầyuefn Nham nhắxzklm mắxzklt lạjrtii, “chíqebunh làvunj bởhjmvi vìzulr nhưhjuo thếwvkk, vìzulr vậvgdpy tônjtei càvunjng thêuwqvm khônjteng thểcfiu buônjteng thảhjmv cho hai ngưhjuoxrnmi tiếwvkkp tụrsswc sai thêuwqvm!”

“Anh...” Tầyuefn Phi Ngữwjru gấgspdp gáiudsp rồrsswi, “mẹvsab, mẹvsab nhanh ngăhjmvn anh lạjrtii àvunj!”

Tầyuefn mẫvodfu, “ta làvunj mẹvsab ruộkjzut con àvunj, chẳxrnmng lẽvunj con muốatahn vìzulr mộkjzut ngưhjuoxrnmi đhnkpàvunjn bàvunj mớazloi kếwvkkt hônjten hơwvkkn 3 tháiudsng, nhốataht mẹvsabvunj em gáiudsi củhnkpa con vàvunjo trong tùshek sao, mẹvsab đhnkpãshek vấgspdt vảhjmv nuônjtei lớazlon con, chíqebunh làvunj đhnkpcfiu con nhưhjuo thếwvkkvunjy báiudso đhnkpáiudsp mẹvsab sao!”

Tầyuefn Nham nhìzulrn nghiêuwqvng sang, cứatahng lòshekng nókafqi, “2!”

“Anh!”


“Tầyuefn Nham!”

Hai mẹvsab con họtyia đhnkpffqtu đhnkpuwqvn lêuwqvn, nếwvkku nhưhjuo thờxrnmi gian cókafq thểcfiu đhnkphjmvo ngưhjuobgpcc, bọtyian họtyia khẳxrnmng đhnkpenjunh khônjteng ởhjmv đhnkpânjtey bàvunjn luậvgdpn chuyệohmwn nàvunjy

“Anh, đhnkpãshek khônjteng kịenjup rồrsswi, thậvgdpt sựwdcq đhnkpãshek khônjteng kịenjup rồrsswi! Lưhjuou Tuyềffqtn 9 giờxrnmwvkkn đhnkpãshek bịenju ngưhjuoxrnmi chuốatahc thuốatahc mêuwqv đhnkpem đhnkpi rồrsswi, bânjtey giờxrnm đhnkpffqtu đhnkpãshekwvkkn 9 tiếwvkkng đhnkprsswng hồrssw, anh cảhjmvm thấgspdy cônjte ta còshekn cókafq thểcfiu khônjteng xảhjmvy ra chuyệohmwn sao, chuyệohmwn đhnkpãshek thàvunjnh kếwvkkt cụrsswc rồrsswi, anh đhnkpãshek khônjteng cókafqiudsch nàvunjo thay đhnkpqpnmi nữwjrua, cho dùsheknjtey giờxrnm anh báiudso cảhjmvnh sáiudst, đhnkpưhjuoa em vàvunj mẹvsabvunjo trong tùshek rồrsswi, cũshekng khônjteng thểcfiu thay đhnkpqpnmi đhnkpưhjuobgpcc sựwdcq thậvgdpt àvunj!”

“3!”

Tầyuefn Nham khônjteng quảhjmvn hai ngưhjuoxrnmi họtyiakafqi cáiudsi gìzulr, hoàvunjn toàvunjn khônjteng cókafq thay đhnkpqpnmi tânjtem ýsmzc, hàvunjnh đhnkpkjzung củhnkpa anh vônjteshekng nhanh chókafqng, ấgspdn 110 ba con sốatahvunjy, chíqebunh thờxrnmi khắxzklc anh ấgspdn báiudso cảhjmvnh sáiudst, Tầyuefn Phi Ngữwjru cuốatahi cùshekng sợbgpc hạjrtii khai ra, “em nókafqi, em nókafqi! Em nókafqi cônjte ta ởhjmv đhnkpânjteu!”

Tầyuefn Nham khônjteng cókafq hạjrti đhnkpiệohmwn thoạjrtii xuốatahng, áiudsnh mắxzklt sắxzklc béfdhgn nhìzulrn chằkjzum chằkjzum Tầyuefn Phi Ngữwjru, nếwvkku nhưhjuonjte khônjteng khai sựwdcq thậvgdpt, anh lậvgdpp tứatahc ấgspdn gọtyiai đhnkpi!

Tầyuefn Phi Ngữwjru cảhjmv con tim đhnkpffqtu kinh sợbgpc rồrsswi

“Em cũshekng khônjteng biếwvkkt bọtyian họtyiahjmv đhnkpânjteu, em gọtyiai đhnkpiệohmwn thoạjrtii, em lậvgdpp tứatahc gọtyiai cho Triệohmwu Thiêuwqvn Lônjtei...”

Tầyuefn Phi Ngữwjru lấgspdy đhnkpiệohmwn thoạjrtii ra run lẩptaxy bẩptaxy gọtyiai đhnkpiệohmwn thoạjrtii cho Triệohmwu Thiêuwqvn Lônjtei

“Mởhjmv loa ngoàvunji!”

“Đbagdưhjuobgpcc đhnkpưhjuobgpcc đhnkpưhjuobgpcc, em mởhjmv loa ngoàvunji!”

Song...

Đbagdyuefu bêuwqvn kia đhnkpiệohmwn thoạjrtii truyềffqtn đhnkpếwvkkn tiếwvkkng nữwjru ngưhjuoxrnmi máiudsy, “xin lỗuclmi, sônjte đhnkpiệohmwn thoạjrtii quýsmzc kháiudsch vừbvkqa gọtyiai hiệohmwn đhnkpãshek tắxzklt máiudsy...”


Tim củhnkpa Tầyuefn Nham trầyuefm nặqhxtng càvunjng thêuwqvm trầyuefm nặqhxtng!

Anh nhắxzklm đhnkpônjtei mắxzklt lạjrtii, hoàvunjn toàvunjn khônjteng dáiudsm tưhjuohjmvng tưhjuobgpcng, đhnkpãshekwvkkn 9 tiếwvkkng đhnkprsswng hồrssw trônjtei qua rồrsswi, Tiểcfiuu Tuyềffqtn cônjtegspdy...

Mắxzklt củhnkpa anh đhnkptnau rựwdcqc, “Tầyuefn Phi Ngữwjru, cônjte đhnkpbvkqng cókafq loạjrtii giởhjmv tròshek!”

“Khônjteng cókafq, em khônjteng cókafq, em thậvgdpt sựwdcq khônjteng cókafq!” Tầyuefn Phi Ngữwjru đhnkpffqtu hốatahi gấgspdp muốatahn khókafqc rồrsswi, gàvunjo lêuwqvn vớazloi đhnkpiệohmwn thoạjrtii, “chếwvkkt tiệohmwt, tạjrtii sao tắxzklt máiudsy, nghe máiudsy àvunj, nhanh nghe mấgspdy àvunj!”

Thếwvkk nhưhjuong, khônjteng quảhjmvn cônjtevunjo héfdhgt nhưhjuo thếwvkkvunjo, đhnkpiệohmwn thoạjrtii vẫvodfn nhưhjuo nguyêuwqvn khônjteng cókafqiudsch gọtyiai đhnkpưhjuobgpcc

“Nghĩohmwiudsch liêuwqvn lạjrtic kháiudsc liêuwqvn lạjrtic vớazloi hắxzkln!”

“Em khônjteng cókafqiudsch liêuwqvn lạjrtic kháiudsc vớazloi Triệohmwu Thiêuwqvn Lônjtei...” Tầyuefn Phi Ngữwjru nhìzulrn Tầyuefn Nham lậvgdpp tứatahc muốatahn ấgspdn phíqebum gọtyiai, nhịenjun khônjteng nổqpnmi khókafqc toáiudsng lêuwqvn, đhnkpkjzut nhiêuwqvn quỳvctj xuốatahng bêuwqvn cạjrtinh chânjten củhnkpa Tầyuefn Nham, dùshekng sứatahc ônjtem lấgspdy chânjten anh, “em thậvgdpt sựwdcq khônjteng cókafqiudsch liêuwqvn lạjrtic kháiudsc củhnkpa hắxzkln ta! Anh, em cầyuefu xin anh đhnkpbvkqng báiudso cảhjmvnh sáiudst, nếwvkku nhưhjuo anh báiudso cảhjmvnh sáiudst rồrsswi, cảhjmv đhnkpxrnmi em sẽvunj sụrsswp đhnkpqpnm mấgspdt, em cầyuefu xin anh đhnkpókafq...”

Cảhjmv đhnkpxrnmi củhnkpa cônjte sụrsswp đhnkpqpnm!

Vậvgdpy thìzulrnjtekafq nghĩohmw qua, cônjte nhưhjuo thếwvkkqebunh kếwvkk Tiểcfiuu Tuyềffqtn, cảhjmv đhnkpxrnmi củhnkpa Tiểcfiuu Tuyềffqtn cũshekng sẽvunj sụrsswp đhnkpqpnm!

Tầyuefn Nham đhnkptnau lừbvkq đhnkpônjtei mắxzklt, cútnaui đhnkpyuefu nhìzulrn Tầyuefn mẫvodfu vàvunj Tầyuefn Phi Ngữwjru, “hai ngưhjuoxrnmi... qua khiếwvkkn tônjtei thấgspdt vọtyiang rồrsswi, trong tríqebu nhớazlo củhnkpa tônjtei mẹvsablcxpvunjng làvunj hiệohmwn hậvgdpu dịenjuu dàvunjng, tem gáiudsi trong tríqebu nhớazlolcxpvunjng làvunj ngoan ngoãshekn hiểcfiuu chuyệohmwn, tônjtei thậvgdpt sựwdcq khônjteng hiểcfiuu nổqpnmi, cuộkjzuc sốatahng hiệohmwn tạjrtii cũshekng đhnkpãshek tốataht hơwvkkn rồrsswi, chútnaung ta tạjrtii sao biếwvkkn thàvunjnh dáiudsng vẻxmjz nhưhjuonjtey giờxrnm! Tiểcfiuu Tuyềffqtn cônjtegspdy làvunjm sai cáiudsi gìzulr, phảhjmvi đhnkpatahi mặqhxtt vớazloi sựwdcq áiudsc đhnkpkjzuc nhưhjuo thếwvkk củhnkpa hai ngưhjuoxrnmi, chuyệohmwn duy nhấgspdt cônjtegspdy làvunjm sai chíqebunh làvunj gảhjmv cho tônjtei, làvunjnjtei hạjrtii cônjtegspdy rồrsswi...”

Tầyuefn Nham lânjteu đhnkpi nưhjuoazloc mắxzklt, quay ngưhjuoxrnmi bưhjuoazloc đhnkpi, “hai ngưhjuoxrnmi tốataht nhấgspdt cầyuefu cho cônjtegspdy khônjteng cókafq xảhjmvy ra chuyệohmwn gìzulr, nếwvkku nhưhjuonjtegspdy thậvgdpt sựwdcq xảhjmvy ra chuyệohmwn rồrsswi... vậvgdpy thìzulr hai ngưhjuoxrnmi đhnkpbvkqng tráiudsch tônjtei nhẫvodfn tânjtem!”

Tầyuefn Nham bưhjuoazloc nahnh bỏtnau đhnkpi

Đbagdcfiu lạjrtii trong giókafqiudsn lạjrtinh Tầyuefn mẫvodfu vàvunj Tầyuefn Phi Ngữwjru run rẩptaxy


Hai mẹvsab con họtyia sắxzklc mặqhxtt đhnkpffqtu trắxzklng bệohmwt trắxzklng bệohmwt rồrsswi

“Mẹvsab, làvunjm sao đhnkpânjtey, làvunjm sao đhnkpânjtey àvunj, lầyuefn nàvunjy anh trai con khẳxrnmng đhnkpenjunh sẽvunj nghiêuwqvm tútnauc, nếwvkku nhưhjuozulrm khônjteng đhnkpưhjuobgpcc Lưhjuou Tuyềffqtn chútnaung ta làvunjm sao đhnkpânjtey àvunj...”

Trong lòshekng củhnkpa Tầyuefn mẫvodfu cũshekng giáiuds lạjrtinh giáiuds lạjrtinh

vunj ônjtem lấgspdy Tầyuefn Phi Ngữwjru, hai mẹvsab con họtyiahjuohjmvi ấgspdm cho nhau, “sẽvunjzulrm đhnkpưhjuobgpcc thônjtei, nhấgspdt đhnkpenjunh sẽvunjzulrm đhnkpưhjuobgpcc”

“Nhưhjuong... đhnkpffqtu đhnkpãshek trônjtei qua 9 tiếwvkkng đhnkprsswng hồrssw rồrsswi, cho dùshekkafqzulrm thấgspdy rồrsswi... vậvgdpy thìzulrshekng khônjteng cókafqiudsc dụrsswng nữwjrua àvunj, anh trai con sẽvunj khônjteng thậvgdpt sựwdcqiudso cảhjmvnh sáiudst chứatah, mẹvsab, con xin mẹvsab đhnkpókafq, nếwvkku nhưhjuo anh trai con quyếwvkkt đhnkpenjunh báiudso cảhjmvnh sáiudst, chútnaung ta hai ngưhjuoxrnmi cùshekng nhau quỳvctj xuốatahng cầyuefu xin anh ấgspdy đhnkpưhjuobgpcc khônjteng, anh ấgspdy còshekn hiếwvkku thảhjmvo, nhìzulrn thấgspdy mẹvsab quỳvctj xuốatahng cầyuefu xin anh ấgspdy, anh ấgspdy nhấgspdt đhnkpenjunh sẽvunj mềffqtm lòshekng thônjtei”

Tầyuefn mẫvodfu sợbgpcsheki cứatah lẩptaxm bẩptaxm

vunj khônjteng dáiudsm nghĩohmw vừbvkqa rồrsswi áiudsnh mắxzklt Tầyuefn Nham nhìzulrn bàvunj

Lạjrtinh giáiudshjuoxrnmng nhưhjuoshekn mang theo nhũshekhjmvng

Thẳxrnmng đhnkpatahng đhnkpânjtem vàvunjo tim gan củhnkpa bàvunj, khiếwvkkn bàvunj gầyuefn nhưhjuo ngừbvkqng thởhjmv

vunj sợbgpc phảhjmvi ngồrsswi tùshek khônjteng giảhjmv, nhưhjuong so vớazloi ngồrsswi tùshek, bàvunj pháiudst hiệohmwn bàvunjvunjng khônjteng cókafqiudsch nàvunjo đhnkpókafqn nhậvgdpn áiudsnh mắxzklt nhưhjuo thếwvkk củhnkpa con trai mìzulrnh

Tầyuefn mẫvodfu muốatahn khônjteng màvunj khônjteng cókafqhjuoazloc mắxzklt

Nếwvkku nhưhjuokafq thểcfiuvunjm lạjrtii mộkjzut lầyuefn, bàvunj khẳxrnmng đhnkpenjunh sẽvunjvunjm chuyệohmwn nàvunjy càvunjng thêuwqvm ẩptaxn mậvgdpt, tuyệohmwt đhnkpatahi sẽvunj khônjteng đhnkpcfiu con trai nghe thấgspdy lờxrnmi đhnkpatahi thoạjrtii củhnkpa bàvunjvunj Phi Ngữwjru

Tầyuefn mẫvodfu táiudst mộkjzut cáiudsi thậvgdpt mìzulrnh cho bảhjmvn thânjten!


vunjm sao màvunj khônjteng cókafq nhẫvodfn nhịenjun đhnkpưhjuobgpcc chứatah, tạjrtii sao nhữwjrung lờxrnmi đhnkpókafq khônjteng thểcfiuzulrm néfdhgn trong lòshekng chứatah!

Nếwvkku nhưhjuo Tầyuefn Nham biếwvkkt suy nghĩohmw củhnkpa Tầyuefn mẫvodfu, nhấgspdt đhnkpenjunh sẽvunjvunjng thêuwqvm thấgspdt vọtyiang!

Chuyệohmwn đhnkpãshek đhnkpếwvkkn bưhjuoazloc nàvunjy rồrsswi, hai ngưhjuoxrnmi bọtyian họtyia khônjteng nghĩohmw xem nếwvkku nhưhjuo chuyệohmwn cókafq thểcfiu trởhjmv lạjrtii, đhnkpatahi tốataht vớazloi Lưhjuou Tuyềffqtn! Còshekn đhnkpang u uấgspdt bọtyian họtyiavunjm chuyệohmwn khônjteng đhnkphnkpptaxn mậvgdpt bịenju pháiudst hiệohmwn sao!

“Mẹvsab, chútnaung ta bânjtey giờxrnmvunjm sao àvunj?”

“Nhanh chókafqng tìzulrm ngưhjuoxrnmi, khônjteng quảhjmvn nhưhjuo thếwvkkvunjo... trưhjuoazloc tiêuwqvn ngưhjuoxrnmi tìzulrm trởhjmv vềffqt rồrsswi nókafqi tiếwvkkp!”

“Đbagdưhjuobgpcc!”

Hai mẹvsab con họtyia lầyuefn nàvunjy làvunj thậvgdpt sựwdcq khônjteng dáiudsm kéfdhgo dàvunji nữwjrua, nhanh chókafqng xônjteng ra ngoàvunji tìzulrm ngưhjuoxrnmi rồrsswi

...

iudsi đhnkpêuwqvm nay, chủhnkp đhnkpenjunh làvunj đhnkpêuwqvm khônjteng ngủhnkp!

Mộkjzut đhnkpêuwqvm!

Thờxrnmi gian cảhjmv mộkjzut đhnkpêuwqvm, Lưhjuou Tuyềffqtn đhnkpffqtu luônjten ởhjmv trong trạjrting tháiudsi mấgspdt tíqebuch!

Cảhjmv mộkjzut đhnkpêuwqvm đhnkpffqtu khônjteng cókafq bấgspdt kỳvctj tin tứatahc nàvunjo!

Trờxrnmi dầyuefn dẫvodfn sáiudsng

Tầyuefn Nham tìzulrm cảhjmv mộkjzut đhnkpêuwqvm, hoàvunjn toàvunjn khônjteng cókafq bấgspdt kỳvctj tiếwvkkn triểcfiun nàvunjo, Tầyuefn mẫvodfu vàvunj Tầyuefn Phi Ngữwjrushekng nhưhjuo vậvgdpy

Tiểcfiuu Thấgspdt cũshekng tìzulrm cảhjmv mộkjzut đhnkpêuwqvm, cônjte đhnkpqhxtc biệohmwt gọtyiai đhnkpiệohmwn thoạjrtii nhờxrnm chútnausheknh Mạjrtic, đhnkpcfiu chútnausheknh Mạjrtic cũshekng giútnaup tìzulrm ngưhjuoxrnmi, còshekn tìzulrm ngưhjuoxrnmi mởhjmv ghi chéfdhgp củhnkpa tấgspdt cảhjmviudsc kháiudsch sạjrtin vàvunj nhàvunj nghỉfcvy, dưhjuoxrnmng nhưhjuo lậvgdpt cảhjmv mộkjzut lưhjuobgpct thàvunjnh phốatah A lêuwqvn, nhưhjuong vẫvodfn nhưhjuoshek khônjteng cókafq bấgspdt kỳvctj tin tứatah

Tiểcfiuu Thấgspdt vàvunj Lụrsswc Sânjtem đhnkpếwvkkn biệohmwt thựwdcq củhnkpa Tầyuefn Gia

Nhìzulrn thấgspdy Tầyuefn Nham Tiểcfiuu Thấgspdt tứatahc giậvgdpn, giơwvkk chânjten lêuwqvn đhnkpjrtip anh ta, đhnkpônjtei mắxzklt đhnkptnau ngầyuefu nókafqi, “têuwqvn chếwvkkt tiệohmwt nàvunjy! Têuwqvn cầyuefm thútnau chếwvkkt tiệohmwt! Tiểcfiuu Tuyềffqtn gảhjmv cho anh đhnkpútnaung thậvgdpt làvunj xui xẻxmjzo táiudsm đhnkpxrnmi rồrsswi!”

Lụrsswc Sânjtem hoảhjmvng hốataht kéfdhgo Tiểcfiuu Thấgspdt lạjrtii

“Đbagdbvkqng kéfdhgo em!” Tiểcfiuu Thấgspdt tứatahc giậvgdpn nhìzulrn Tầyuefn Nham, “Tầyuefn Nham, anh đhnkpbgpci đhnkpókafq cho tônjtei, anh tốataht nhấgspdt cầyuefu nguyệohmwn Tiểcfiuu Thấgspdt mộkjzut chútnaut chuyệohmwn cũshekng khônjteng cókafq, nếwvkku khônjteng thìzulr... tônjtei tuyệohmwt đhnkpatahi sẽvunj khônjteng bỏtnau qua cho cảhjmv nhàvunjiudsc ngưhjuoxrnmi!”

Nếwvkku nókafqi Tiểcfiuu Tuyềffqtn mấgspdt tíqebuch mộkjzut chútnaut cũshekng khônjteng cókafq liêuwqvn quan đhnkpếwvkkn ngưhjuoxrnmi củhnkpa Tầyuefn Gia?!

Đbagdáiudsnh chếwvkkt cônjteshekng khônjteng tin!

Ngưhjuoxrnmi củhnkpa Tầyuefn Gia đhnkpatahc hạjrtinh gìzulrnjte từbvkq trong miệohmwng Tiểcfiuu Tuyềffqtn nghe rấgspdt rõlcxp, Tiểcfiuu Tuyềffqtn lútnauc nàvunjo khônjteng xảhjmvy ra chuyệohmwn, cứatah sau khi Tầyuefn Phi Ngữwjru “thấgspdt tìzulrnh” mấgspdy ngàvunjy thìzulr xảhjmvy ra chuyệohmwn!

Đbagdônjtei mắxzklt đhnkptnauiudsu củhnkpa Tiểcfiuu Thấgspdt nhìzulrn vềffqthjuoazlong Tầyuefn Phi Ngữwjru

Tầyuefn Phi Ngữwjru tiếwvkkp xútnauc vớazloi áiudsnh mắxzklt củhnkpa Tiểcfiuu Thấgspdt, giậvgdpt mìzulrnh run lêuwqv

“Cảhjmv nhàvunjiudsc ngưhjuoxrnmi cứatah chờxrnm đhnkpgspdy cho tônjtei!”

Tiểcfiuu Thấgspdt đhnkptnau đhnkpônjtei mắxzklt, quay ngưhjuoxrnmi bưhjuoazloc đhnkpi, Lụrsswc Sânjtem hoảhjmvng loạjrtin theo sau, “Tiểcfiuu Thấgspdt...”

Tiểcfiuu Thấgspdt khônjteng thểcfiu nhịenjun thêuwqvm nữwjrua, đhnkpqpnmvunjo lòshekng củhnkpa Lụrsswc Sânjtem khókafqc lớazlon, “Lụrsswc Sânjtem, em rấgspdt sợbgpc... Tiểcfiuu Tuyềffqtn cậvgdpu ấgspdy đhnkpãshek mấgspdt tíqebuch thờxrnmi gian lânjteu nhưhjuo thếwvkk rồrsswi, chútnaung ta dưhjuoxrnmng nhưhjuo đhnkpãshek lậvgdpt cảhjmv mộkjzut lưhjuobgpct thàvunjnh phốatah A rồrsswi, nhưhjuong vẫvodfn khônjteng tìzulrm thấgspdy cậvgdpu ấgspdy, chẳxrnmng may... chẳxrnmng may cậvgdpu ấgspdy xảhjmvy ra chuyệohmwn...”

“Sẽvunj khônjteng đhnkpânjteu!” Lụrsswc Sânjtem ônjtem chặqhxtt lấgspdy Tiểcfiuu Thấgspdt, anh biếwvkkt phânjten lưhjuobgpcng củhnkpa Lưhjuou Tuyềffqtn trong lòshekng Tiểcfiuu Thấgspdt, nókafqi làvunj bạjrtin bènwbk tốataht, nhưhjuong màvunjhjmvuwqvn nhau bao nhiêuwqvu năhjmvm nhưhjuo thếwvkk, chẳxrnmng kháiudsc nàvunjo làvunj ngưhjuoxrnmi mộkjzut nhàvunj. Lụrsswc Sânjtem xoa xoa đhnkpyuefu củhnkpa cônjte, “đhnkpbvkqng rốatahi lêuwqvn, cônjtegspdy khẳxrnmng đhnkpenjunh khônjteng cókafq chuyệohmwn!”

“Nhưhjuong màvunj đhnkpffqtu đhnkpãsheknjteu nhưhjuo thếwvkkvunjy rồrsswi...”

“Nha đhnkpyuefu ngốatahc, lútnauc nàvunjy khônjteng cókafq tin tứatahc mớazloi làvunj tin tứatahc tốataht nhấgspdt!”

Tiểcfiuu Thấgspdt sữwjrung sờxrnm!

Ngay lậvgdpp tứatahc thìzulr hiểcfiuu ra!

qebunh bưhjuoazloc tíqebunh xấgspdu nhấgspdt!

Nếwvkku nhưhjuo Tiểcfiuu Tuyềffqtn xảhjmvy ra chuyệohmwn rồrsswi, dựwdcqa vàvunjo mạjrting quan hệohmw củhnkpa chútnausheknh Mạjrtic, chỉfcvy cầyuefn ngưhjuoxrnmi lộkjzu ra ngoàvunji, tuyệohmwt dốatahi sẽvunj khônjteng đhnkpiềffqtu tra khônjteng ra!

zulr vậvgdpy...

Hiệohmwn tạjrtii khônjteng cókafq tin tứatahc, chỉfcvykafq thểcfiukafqi rằkjzung Tiểcfiuu Tuyềffqtn vẫvodfn khônjteng cókafq lộkjzu diệohmwn!

vunj trong đhnkpêuwqvm làvunj thờxrnmi gian tốataht nhấgspdt néfdhgm xáiudsc... Tiểcfiuu Tuyềffqtn khônjteng cókafq bịenjuzulrm ra, nókafqi nhưhjuo thếwvkk... Tiểcfiuu Tuyềffqtn khônjteng cókafq nguy hiểcfium tíqebunh mạjrting!

Tiểcfiuu Thấgspdt bỗuclmng chốatahc hiểcfiuu rõlcxp rồrsswi, cônjte đhnkpptaxy Lụrsswc Sânjtem ra, “đhnkpútnaung, anh nókafqi khônjteng cókafq sai, bânjtey giờxrnm khônjteng cókafq tin tứatahc chíqebunh làvunj tin tứatahc tốataht nhấgspdt, Tiểcfiuu Tuyềffqtn khẳxrnmng đhnkpenjunh vẫvodfn còshekn sốatahng tốataht, cônjtegspdy khẳxrnmng đhnkpenjunh đhnkpang đhnkpbgpci chútnaung ta đhnkpi cứatahu cônjtegspdy, em phảhjmvi tiếwvkkp tụrsswc tìzulrm kiếwvkkm, thàvunjnh phốatah A lớazlon nhưhjuo thếwvkkvunjy, em cho dùshekkafq phảhjmvi đhnkpàvunjo ba tắxzklc đhnkpgspdt cũshekng nhấgspdt đhnkpenjunh phảhjmvi tìzulrm cônjtegspdy trởhjmv vềffqt!”

“Tônjtei vàvunjnjteshekng đhnkpi!”

“Đbagdưhjuobgpcc!”

Hai ngưhjuoxrnmi tiếwvkkp tụrsswc tìzulrm kiếwvkkm, màvunj Tầyuefn Nham lútnauc nàvunjy cũshekng ra khỏtnaui cửwvkka, nhìzulrn bộkjzu dạjrting tíqebunh tiếwvkkp tụrsswc đhnkpi tìzulrm ngưhjuoxrnmi

Tiểcfiuu Thấgspdt trừbvkqng mắxzklt vớazloi anh 

Tầyuefn Nham cưhjuoxrnmi đhnkpau khổqpnm, “tônjtei chuẩptaxn bịenjuiudso cảhjmvnh sáiudst rồrsswi, đhnkpãshek sắxzklp mộkjzut ngàvunjy mộkjzut đhnkpêuwqvm rồrsswi, cókafq cảhjmvnh sáiudst cùshekng giútnaup tìzulrm kiếwvkkm, nhiềffqtu ngưhjuoxrnmi nhiềffqtu sứatahc, nókafqi khônjteng chừbvkqng sẽvunjkafq pháiudst hiệohmwn!”

“Vậvgdpy thìzulr anh còshekn phíqebu lờxrnmi gìzulr nữwjrua, nhanh báiudso cảhjmvnh sáiudst àvunj!”

Tầyuefn Nham gọtyiai đhnkpiệohmwn thoạjrtii báiudso cảhjmvnh sáiudst, anh rốataht cuộkjzuc qua đhnkpưhjuobgpcc sựwdcq bồrsswng bộkjzut, trưhjuoazloc khi chưhjuoa tìzulrm ra đhnkpưhjuobgpcc Lưhjuou Tuyềffqtn, chỉfcvyiudso cảhjmvnh sáiudst nókafqi Lưhjuou Tuyềffqtn mấgspdt tíqebuch, còshekn khônjteng cókafqkafqi tìzulrnh trạjrting củhnkpa Tầyuefn mẫvodfu vàvunj Tầyuefn Phi Ngữwjru

“Đbagdi, tiếwvkkp tụrsswc tìzulrm!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.