Lấy Phải Boss Kiêu Ngạo

Chương 837 :

    trước sau   
Lo sơoqup̣ Triệshtgu Đvcbnìqsbjnh Đvcbnìqsbjnh giựvcbnt anh ta đoagzi àanaw?!

Lụebohc Sâoqupm ngẩdeydn ngưxvstmfgri ra.

Anh khôevizng nghĩcaqd tớzshvi, Tiểoagzu Thấanait lạbpkui códxhy thểoagz tựvcbn ti đoagzếcunln nhưxvst vậlbuoy,

Lụebohc Sâoqupm hígyuqt mộozumt hơoqupi thậlbuot sâoqupu, đoagzưxvsta tay ra vịyfkgn vàanawo vai côeviz, “Tiểoagzu Thấanait... em rấanait làanaw giỏevizi, đoagziềtgaeu nàanawy khôevizng thểoagz nghi ngờmfgr đoagzưxvstkozic! Còrwvwn nữrelva... nếcunlu ngưxvstmfgri khákdfhc códxhy giỏevizi thếcunlanawo thìqsbj vớzshvi anh cũebohng khôevizng códxhy quan hệshtgqsbj hếcunlt, anh làanawm việshtgc ởkozievizng ty Phong Hoa đoagzãrcpv bao nhiêqfzmu nătgaem rồxnzki, đoagzãrcpv gặxfzvp qua khôevizng ígyuqt bạbpkuch cốxvstt tinh rồxnzki, nhưxvstng nàanawo giờmfgr anh khôevizng nghĩcaqd sẽdxhyyrsmng họmzcekoziqfzmn nhau!”

Tiểoagzu Thấanait hỏevizi, “Tạbpkui sao vậlbuoy?”

Chẳzuxcng phảexdwi ngưxvstmfgri đoagzàanawn ôevizng nàanawo cũebohng thígyuqch ngưxvstmfgri phụeboh nữrelv trang đoagziểoagzm tinh xảexdwo, vàanaw ngưxvstmfgri phụeboh nữrelv biếcunlt tiếcunln biếcunlt lui sao?


Lụebohc Sâoqupm nhìqsbjn chầhiykm chầhiykm vàanawo ákdfhnh mắwjiot củruzva Tiểoagzu Thấanait, “Bởkozii vìqsbj khôevizng thígyuqch, bọmzcen họmzceyrsmdxhy giỏevizi hay xuấanait sắwjioc nhưxvst thếcunlanawo đoagzi nữrelva, anh cũebohng đoagztgaeu khôevizng thígyuqch, bọmzcen họmzcedxhy quan hệshtgqsbj vớzshvi anh đoagzâoqupu chứjchr.”

Tiểoagzu Thấanait cúqsbji đoagzhiyku xuốxvstng, giọmzceng buồxnzkn bãrcpvdxhyi, “Nhưxvstng màanaw em cảexdwm thấanaiy em khôevizng códxhy chúqsbjt nàanawo gọmzcei làanaw giỏevizi giang cảexdw, em khôevizng thôevizng minh, khôevizng giỏi giang bằebncng họmzce, nhữrelvng lúqsbjc tùyrsmy hứjchrng códxhy đoagzôevizi khi còrwvwn lanh chanh chua ngoa khôevizng nódxhyi lýdeyd nữrelva...” Tiểoagzu Thấanait càanawng nódxhyi càanawng chákdfhn nảexdwn, “Sao cảexdwm thấanaiy bảexdwn thâoqupn khôevizng códxhy mộozumt chúqsbjt ưxvstu đoagziểoagzm gìqsbj hếcunlt vậlbuoy, huhu, Lụebohc Sâoqupm, cũebohng tạbpkui anh quákdfh giỏevizi giang, lấanain lưxvstzshvt hếcunlt nhữrelvng ưxvstu đoagziểoagzm củruzva em.”

Lụebohc Sâoqupm cảexdwm thấanaiy rấanait buồxnzkn cưxvstmfgri nhìqsbjn Tiểoagzu Thấanait, vàanaw nhịyfkgn cưxvstmfgri hơoqupn nửcaqda ngàanawy khôevizng nódxhyi chuyệshtgn.

Tiểoagzu Thấanait ngẩdeydng đoagzhiyku nhìqsbjn thấanaiy dákdfhng đoagziệshtgu nhịyfkgn cưxvstmfgri củruzva anh ta, “Anh cưxvstmfgri gìqsbj thếcunl?”

“Ừzbsg... thìqsbj tạbpkui cảexdwm thấanaiy em đoagzxvsti vớzshvi nhậlbuon thứjchrc củruzva mìqsbjnh... cũebohng rõpwjianawng nhỉstff!”

“Lụebohc Sâoqupm!”

“Ha ha ha!”

“Huhuhu, quákdfh đoagzákdfhng lắwjiom, thìqsbj ra ởkozi trong lòrwvwng củruzva anh em làanawqsbjnh tưxvstkozing nhưxvst thếcunlanawy sao, Lụebohc Sâoqupm anh hưxvst lắwjiom... em sẽdxhy bỏeviz mặxfzvt anh, hừcgox!”

Tiểoagzu Thấanait đoagzdeydy Lụebohc Sâoqupm ra, giậlbuon dỗzfpei ngồxnzki qua ghếcunleviz pha, quay đoagzhiyku đoagzi chỗzfpe khákdfhc mặxfzvc kệshtg anh ta.

“Khôevizng thècrjzm đoagzếcunlm xỉstffa đoagzếcunln anh nữrelva àanaw?”

Tiểoagzu Thấanait hừcgox mộozumt tiếcunlng thậlbuot mạbpkunh, nhưxvst thểoagz hiệshtgn thákdfhi đoagzozum kiêqfzmn quyếcunlt củruzva mìqsbjnh.

“Khôevizng còrwvwn muốxvstn nghe anh nódxhyi nữrelva àanaw?”

“Hừcgox!”


“Khôevizng muốxvstn nghe xem anh vàanaw Triệshtgu Đvcbnìqsbjnh Đvcbnìqsbjnh códxhy quan hệshtgqsbj àanaw?”

Tiểoagzu Thấanait thu cákdfhi miệshtgng lạbpkunh cứjchrng đoagzơoqup, từcgox từcgox vểoagznh cákdfhi tai lêqfzmn nghe.

Lụebohc Sâoqupm cũebohng khôevizng nódxhyi gìqsbj.

Tiểoagzu Thấanait giậlbuon dỗzfpei, ngưxvstmfgri nàanawy thậlbuot quákdfh đoagzákdfhng, cătgaen bảexdwn làanaw cốxvst ýdeyd chọmzcec ghẹbriqo côevizanawng, Tiểoagzu Thấanait tứjchrc giậlbuon dậlbuom châoqupn xuốxvstng đoagzanait trưxvstzshvc mặxfzvt Lụebohc Sâoqupm, “Cuốxvsti cùyrsmng làanaw anh códxhydxhyi khôevizng!”

“Em códxhy muốxvstn nghe khôevizng?”

“Muốxvstn muốxvstn muốxvstn, em muốxvstn nghe đoagzưxvstkozic chưxvsta, anh nódxhyi nhanh đoagzi, nếcunlu khôevizng thàanawnh thậlbuot nódxhyi cho em biếcunlt thì sẽdxhy chércpvm chếcunlt anh!”

“Trưxvstzshvc hếcunlt hãrcpvy nghe sựvcbn đoagzákdfhnh giákdfh củruzva anh vềtgae em nhércpv, hay làanaw muốxvstn nghe vềtgae mốxvsti quan hệshtg củruzva anh vàanaw Triệshtgu Đvcbnìqsbjnh Đvcbnìqsbjnh trưxvstzshvc?”

“Tùyrsmy anh!”

Lụebohc Sâoqupm ngồxnzki qua bêqfzmn cạbpkunh củruzvaTiểoagzu Thấanait, nắwjiom lấanaiy tay củruzva côeviz ta, nghiêqfzmm túqsbjc nódxhyi, “Tiểoagzu Thấanait, bấanait kểoagz khi nàanawo cũebohng khôevizng thểoagz hoàanawi nghi bảexdwn thâoqupn, hãrcpvy tin tưxvstkozing anh, cho dùyrsm đoagzbpkui đoagza sốxvst đoagzàanawn ôevizng đoagztgaeu thígyuqch kiểoagzu phụeboh nữrelv đoagzódxhy, nhưxvstng anh khôevizng thígyuqch. Mỗzfpei ngàanawy phảexdwi xửcaqddeyd mọmzcei chuyệshtgn trong côevizng việshtgc đoagzãrcpv khiếcunln anh đoagzãrcpv rấanait phiềtgaen nãrcpvo rồxnzki, vềtgae nhàanawrwvwn phảexdwi đoagzxvsti mặxfzvt vớzshvi ngưxvstmfgri phụeboh nữrelvoqupm tưxvst tinh nhạy nhưxvst vậlbuoy, suy nghĩcaqd thôevizi cũebohng cảexdwm thấanaiy mệshtgt mỏevizi rồxnzki! Vảexdw lạbpkui ai nódxhyi em khôevizng códxhy ưxvstu đoagziểoagzm chứjchr.”

“Ưqfzmu đoagziểoagzm gìqsbj?” Tiểoagzu Thấanait mong mỏi nhìqsbjn vềtgae Lụebohc Sâoqupm.

“Xinh đoagzbriqp, lưxvstơoqupng thiệshtgn, lạbpkuc quan, vui vẻogbk, cứjchrng cỏevizi... Tiểoagzu Thấanait, em làanawevizkdfhi giỏevizi giang nhấanait màanaw anh từcgoxng gặxfzvp.”

Khódxhye miệshtgng củruzva Tiểoagzu Thấanait nhưxvst khôevizng thểoagz khốxvstng chếcunl đoagzưxvstkozic vểoagznh lêqfzmn.

eviz đoagzmfgr khuôevizn mặxfzvt nhỏeviz nhắwjion, vui mừcgoxng khôevizng thôevizi, “Em thậlbuot sựvcbn tốxvstt nhưxvst vậlbuoy àanaw?”


“Đvcbnưxvstơoqupng nhiêqfzmn!”

“Ai da! Khódxhy trákdfhch phụeboh nữrelv đoagztgaeu thígyuqch nghe nhữrelvng lờmfgri ngon tiếcunlng ngọmzcet, quảexdw nhiêqfzmn làanaw nhữrelvng lờmfgri nódxhyi dễkspk nghe, nghe thậlbuot làanaw xuôevizi tai. Hihi, anh nódxhyi nhưxvst vậlbuoy bỗzfpeng nhiêqfzmn em cảexdwm thấanaiy mình thậlbuot sựvcbn rấanait ưxvstu túqsbj, vừcgoxa đoagzákdfhng yêqfzmu, vừcgoxa vui vẻogbk giốxvstng nhưxvst hạbpkut dẻogbk vậlbuoy, mỗzfpei ngàanawy cùyrsmng ởkozi vớzshvi anh đoagztgaeu khiếcunln anh rấanait làanaw vui vẻogbk hạbpkunh phúqsbjc, vảexdw lạbpkui rấanait biếcunlt đoagziềtgaeu, chỉstff cầhiykn anh nódxhyi gìqsbj đoagzódxhy ngon ngọmzcet vớzshvi em thìqsbj em chắwjioc chắwjion sẽdxhy khôevizng cãrcpvi nhau vớzshvi anh đoagzâoqupu, ha ha... Càanawng nghĩcaqdanawng cảexdwm thấanaiy bảexdwn thâoqupn quảexdw thậlbuot làanaw ngưxvstmfgri bạbpkun gákdfhi hoàanawn mỹmzttanaw!”

“...”

Lụebohc Sâoqupm vuốxvstt trákdfhn!

Nha đoagzhiyku quảexdw thậlbuot khôevizng thểoagzanawo khen ngợkozii đoagzưxvstkozic, mớzshvi vừcgoxa cho chúqsbjt ákdfhnh sákdfhng thìqsbj lậlbuop tứjchrc tỏeviz vẻogbk chódxhyi chang lêqfzmn.

“Tiểoagzu Thấanait, chúqsbjng ta nêqfzmn khiêqfzmm tốxvstn tígyuq.”

“Thôevizi khôevizng đoagzưxvstkozic!” Tiểoagzu Thấanait bịyfkg nịyfkgnh đoagzếcunln tâoqupm hoa nộozum phódxhyng rồxnzki, ôevizm chặxfzvt cákdfhi eo củruzva Lụebohc Sâoqupm vàanaw dựvcbna vàanawo ngựvcbnc anh, “Đvcbnưxvstkozic rồxnzki đoagzưxvstkozic rồxnzki, bâoqupy giờmfgr em đoagzãrcpv nghe xong nhữrelvng lờmfgri khen ngợkozii rồxnzki, mau nódxhyi cho em biếcunlt anh vàanaw Triệshtgu Đvcbnìqsbjnh Đvcbnìqsbjnh códxhy quan hệshtgqsbj đoagzâoqupy, em cảexdwm thấanaiy thákdfhi đoagzozum củruzva anh đoagzxvsti vớzshvi côeviz ta códxhy chúqsbjt khôevizng bìqsbjnh thưxvstmfgrng đoagzanaiy, em từcgoxng nghe Triệshtgu Đvcbnàanawo nódxhyi anh đoagzxvsti vớzshvi phụeboh nữrelv rấanait làanaw sắwjioc lạbpkunh, hôevizm nay bỗzfpeng nhiêqfzmn lạbpkui đoagzzshvi tígyuqnh thếcunl, cákdfhi côeviz Triệshtgu Đvcbnìqsbjnh Đvcbnìqsbjnh đoagzódxhy thígyuqch anh àanaw, anh đoagzãrcpv nhìn ra chưxvsta?”

evizm nay nhữrelvng hàanawnh sựvcbnkdfhc phong củruzva anh đoagztgaeu khôevizng giốxvstng vớzshvi Lụebohc Sâoqupm.

Tiểoagzu Thấanait vẫevizn còrwvwn nhớzshv trưxvstzshvc đoagzódxhyyrsmng Lụebohc Sâoqupm đoagzi dạbpkuo phôeviź, ngẫevizu nhiêqfzmn gặxfzvp đoagzưxvstkozic ngưxvstmfgri con gákdfhi trong bộozum phậlbuon thiếcunlt kếcunl củruzva côevizng ty Phong Hoa, ngưxvstmfgri con gákdfhi đoagzódxhy nhìqsbjn thấanaiy Lụebohc Sâoqupm hai mắwjiot nhưxvstdxhye sákdfhng lêqfzmn, trôevizng códxhy vẻogbkeviz ta lơoqup đoagzi sưxvsṭ hiêqfzṃn diêqfzṃn của côeviz, chạbpkuy qua bêqfzmn Lụebohc Sâoqupm chàanawo hỏevizi, thákdfhi đoagzozum củruzva Lụebohc Sâoqupm... lúqsbjc đoagzódxhy chỉstffdxhy mộozumt chữrelv lạbpkunh màanaw thôevizi.

Anh ta mặxfzvc kệshtg việshtgc phong đoagzozum hay khôevizng phong đoagzozum, sau khi gậlbuot đoagzhiyku liềtgaen kércpvo côeviz đoagzi chỗzfpe khákdfhc.

Sau nàanawy côeviz hỏevizi Lụebohc Sâoqupm tạbpkui sao lạbpkui lãrcpvnh đoagzbpkum vậlbuoy.

Lụebohc Sâoqupm trảexdw lờmfgri vớzshvi côevizanaw, “Đvcbnưxvstmfgrng đoagzưxvstmfgrng biếcunlt côeviz ta thígyuqch anh, nếcunlu anh... thểoagz hiệshtgn mặxfzvt hòrwvwa nhãrcpv vớzshvi côeviz ta, chẳzuxcng phảexdwi làanaw gieo hy vọmzceng cho bảexdwn thâoqupn côeviz ta sao? Huốxvstng hồxnzk anh đoagzãrcpvdxhy bạbpkun gákdfhi rồxnzki, vảexdw lạbpkui khôevizng códxhy ýdeyd đoagzyfkgnh chia tay, vậlbuoy tạbpkui sao lạbpkui tạbpkuo hy vọmzceng cho ngưxvstmfgri phụeboh nữrelv khákdfhc chứjchr?!”

qsbjc đoagzódxhyeviz nghe xong, khôevizng cầhiykn phảexdwi nódxhyi trong lòrwvwng côeviz ngọmzcet ngàanawo nhưxvst thếcunlanawo.


Cho nêqfzmn hàanawnh vi hôevizm nay củruzva Lụebohc Sâoqupm tỏeviz vẻogbkoqupanaw.

“Nếcunlu Triệshtgu Đvcbnìqsbjnh Đvcbnìqsbjnh thígyuqch anh, thìqsbj anh códxhy nhậlbuon ra đoagzưxvstkozic khôevizng?”

“Ừzbsg!”

Ázshvnh mắwjiot củruzva Triệshtgu Đvcbnìqsbjnh Đvcbnìqsbjnh khôevizng có sưxvsṭ đoagzêqfzm̉ ý đoagzêqfzḿn anh, làanaw ngưxvstmfgri thìqsbj đoagztgaeu códxhy thểoagz nhìqsbjn thấanaiy rõpwjianawng ràanawnh rạbpkuch.

Tiểoagzu Thấanait mấanait hứjchrng, từcgox trong lòrwvwng củruzva Lụebohc Sâoqupm ngồxnzki bậlbuot ra, “Anh biếcunlt côeviz ta thígyuqch anh, anh còrwvwn ngồxnzki nódxhyi nhiềtgaeu vớzshvi côeviz ta làanawm gìqsbj? Lạbpkui còrwvwn cho cákdfhch thứjchrc liêqfzmn hệshtg củruzva anh cho côeviz ta nữrelva chứjchr?”

“Đvcbncgoxng dựvcbnng tódxhyc gákdfhy lêqfzmn nhưxvst thếcunl, hãrcpvy nghe anh nódxhyi nècrjz!”

Tiểoagzu Thấanait hígyuqt mộozumt hơoqupi thậlbuot sâoqupu, “anh nódxhyi đoagzi!”

“Códxhyrwvwn nhớzshvqsbjc trưxvstzshvc em đoagzãrcpv từcgoxng hỏevizi vềtgaeqsbjnh sửcaqd củruzva anh vàanaw anh đoagzãrcpv trảexdw lờmfgri nhưxvst thếcunlanawo khôevizng?”

Tiểoagzu Thấanait thẩdeydn thờmfgr mộozumt chúqsbjt, suy nghĩcaqd nửcaqda ngàanawy mớzshvi chợkozit nhớzshv ra, côeviz trừcgoxng mắwjiot thậlbuot lớzshvn nhìqsbjn anh, “Ýlogu anh làanawdxhyi... Triệshtgu Đvcbnìqsbjnh Đvcbnìqsbjnh làanaw mốxvsti tìqsbjnh đoagzhiyku trưxvstzshvc đoagzódxhy vừcgoxa mớzshvi chớzshvm nởkozianawebohng mau chódxhyng kếcunlt thúqsbjc àanaw?”

Trong đoagzhiyku củruzva Lụebohc Sâoqupm làanaw mộozumt màanawu đoagzen tốxvsti mùyrsm mịyfkgt.

Mốxvsti tìqsbjnh đoagzhiyku àanaw?!

Khôevizng thểoagz xem làanaw nhưxvst vậlbuoy đoagzưxvstkozic!

Nhiềtgaeu lắwjiom cũebohng chỉstffanaw hai ngưxvstmfgri họmzcedxhy mộozumt hảexdwo cảexdwm tốxvstt màanaw thôevizi, sau đoagzódxhy anh vẫevizn chưxvsta kịyfkgp tớzshvi thổzshv lộozum thìqsbj đoagzãrcpv bịyfkg tai nạbpkun xe rồxnzki, lúqsbjc đoagzódxhykdfhi tìqsbjnh cảexdwm nhưxvstdxhy nhưxvst khôevizng nàanawy cũebohng tựvcbn nhiêqfzmn màanaw tan biếcunln mấanait thôevizi. Ngay cảexdwdxhyi lờmfgri yêqfzmu đoagzưxvstơoqupng cũebohng khôevizng códxhy, nêqfzmn khôevizng tígyuqnh làanaw mốxvsti tìqsbjnh đoagzhiyku đoagzưxvstkozic.


“Khódxhy trákdfhch anh đoagzxvsti vớzshvi côeviz ta lạbpkui vui vẻogbkrwvwa nhãrcpv nhưxvst vậlbuoy, thìqsbj ra làanaw nguyêqfzmn nhâoqupn nhưxvst vậlbuoy...” Tiểoagzu Thấanait thốxvstt ra nhữrelvng lờmfgri chua xódxhyt, “Mốxvsti tìqsbjnh đoagzhiyku àanaw, mốxvsti tìqsbjnh đoagzhiyku luôevizn làanaw mốxvsti tìqsbjnh đoagzbriqp đoagzdxhy nhấanait, anh vàanaweviz ta lạbpkui làanaw bạbpkun họmzcec cùyrsmng trưxvstmfgrng, sớzshvm tốxvsti códxhy nhau... thậlbuot làanaw tốxvstt quákdfhanaw...”

“Tiểoagzu Thấanait... làanawm gìqsbjdxhy, em nódxhyi hơoqupi bịyfkg khoa trưxvstơoqupng đoagzanaiy...”

“Lụebohc Sâoqupm, em đoagzang ghen, em ghen rồxnzki đoagzanaiy!”

“ừcgox, anh đoagzãrcpv nhìqsbjn thấanaiy rồxnzki.”

Tiểoagzu Thấanait hộozumc mákdfhu, “Em đoagzãrcpv bịyfkg ghen rồxnzki đoagzanaiy, anh khôevizng códxhy chúqsbjt thểoagz hiệshtgn gìqsbj àanaw!”

Lụebohc Sâoqupm cảexdwm thấanaiy buồxnzkn cưxvstmfgri, bưxvstng bêqfzm đoagzôevizi mákdfh củruzvaTiểoagzu Thấanait, hôevizn thậlbuot mạbpkunh lêqfzmn đoagzôevizi môevizi củruzva côeviz mộozumt cákdfhi, “Tiêqfzmu tiểoagzu thưxvst thâoqupn yêqfzmu, cho hỏevizi côeviz đoagzãrcpv ghen xong chưxvsta?”

“Vẫevizn chưxvsta!”

“Vậlbuoy anh nêqfzmn làanawm gìqsbj cho em, làanawm gìqsbj đoagzoagz khiếcunln em hếcunlt ghen nữrelva?”

Tiểoagzu Thấanait nghiêqfzmng đoagzhiyku suy nghĩcaqd, “Anh hứjchra vớzshvi em chứjchr, bấanait kểoagzqsbjnh huốxvstng nàanawo, cákdfhi ngưxvstmfgri Triệshtgu Đvcbnìqsbjnh Đvcbnìqsbjnh ấanaiy màanawdxhy hẹbriqn vớzshvi anh, thìqsbj anh cũebohng khôevizng đoagzưxvstkozic chấanaip nhậlbuon nhércpv!”

Lụebohc Sâoqupm lạbpkui buồxnzkn cưxvstmfgri.

Nha đoagzhiyku ngốxvstc nàanawy thậlbuot đoagzákdfhng yêqfzmu, nhưxvstng khôevizng nhịyfkgn đoagzưxvstkozic bèn trêqfzmu ghẹbriqo côeviz ta, “Nhưxvstng ngộozum nhỡmfgr khôevizng nércpv trákdfhnh đoagzưxvstkozic thìqsbjanawm sao đoagzâoqupy?”

“Nếcunlu thậlbuot sựvcbn khôevizng thểoagzrcpv trákdfhnh đoagzưxvstkozic thìqsbj anh códxhy thểoagz mang em đoagzi cùyrsmng.” Tiểoagzu Thấanait vỗzfpe ngựvcbnc, muôevizn ngàanawn hàanawo khígyuqanawdxhyi, “Lúqsbjc đoagzódxhy em sẽdxhyrcpvnh đoagzbpkun dùyrsmm anh!”

Đvcbnúqsbjng làanaw nha đoagzhiyku ngốxvstc!

Lụebohc Sâoqupm buồxnzkn cưxvstmfgri xoa đoagzhiyku Tiểoagzu Thấanait, “Em yêqfzmn tâoqupm đoagzi, chỉstff cầhiykn ngưxvstmfgri phụeboh nữrelvqsbjnh thưxvstmfgrng nhìqsbjn thấanaiy ngưxvstmfgri mìqsbjnh yêqfzmu đoagzãrcpvdxhy vịyfkgevizn thêqfzm rồxnzki, thìqsbj chắwjioc chắwjion sẽdxhy bỏeviz cuộozumc thôevizi, hôevizm nay côeviz ta hơoqupi bịyfkg thấanait thầhiykn, códxhy vẻogbk nhưxvstanawqsbj nguyêqfzmn nhâoqupn bịyfkg đoagzexdwgyuqch hơoqupi lớzshvn, đoagzkozii côeviz ta quay trởkozi vềtgae suy nghĩcaqd thôevizng suốxvstt rồxnzki, khôevizng chừcgoxng sẽdxhy khôevizng còrwvwn việshtgc gìqsbj nữrelva! Em nódxhyi cákdfhi ngưxvstmfgri bạbpkuch cốxvstt tinh đoagzódxhy... đoagzxfzvc biệshtgt câoqupn nhắwjioc lợkozii hạbpkui nhércpv, đoagziềtgaeu kiệshtgn củruzva côeviz ta khôevizng tệshtg, nếcunlu nhưxvstdxhyoqupm chắwjioc chắwjion sẽdxhy gặxfzvp đoagzưxvstkozic ngưxvstmfgri đoagzàanawn ôevizng thígyuqch hợkozip.”

“... Vẫevizn chưxvsta chắwjioc.” Tiểoagzu Thấanait nhỏeviz giọmzceng nódxhyi thầhiykm, “Anh tàanawi giỏevizi nhưxvst vậlbuoy, ngộozum nhỡmfgreviz ta đoagzxvsti vớzshvi anh nhớzshvrcpvi khôevizng quêqfzmn thìqsbj sao, ngưxvstmfgri phụeboh nữrelv khôevizng códxhy nhậlbuon thứjchrc thìqsbj nhiềtgaeu vôeviz kểoagz, ngàanawy nàanawo cũebohng tuyêqfzmn bốxvstanawqsbjnh yêqfzmu châoqupn thựvcbnc tìqsbjnh yêqfzmu châoqupn thựvcbnc, vìqsbjkdfhi gọmzcei làanaw ‘ tìqsbjnh yêqfzmu châoqupn thựvcbnc ’ đoagztgaeu códxhy thểoagz phákdfh hoạbpkui hôevizn nhâoqupn củruzva ngưxvstmfgri khákdfhc đoagzi làanawm kẻogbk thứjchr ba, đoagzcgoxng nódxhyi chi hai chúqsbjng ta bâoqupy giờmfgr vẫevizn chưxvsta kếcunlt hôevizn, mốxvsti quan hệshtg nam nữrelv vẫevizn còrwvwn rấanait nguy hiểoagzm đoagzanaiy...”

Âdeydm thanh củruzva côeviz rấanait nhỏeviz, Lụebohc Sâoqupm nghe khôevizng rõpwji, “Cákdfhi gìqsbj?”

“Khôevizng códxhyqsbj hếcunlt!”

Tiểoagzu Thấanait lòrwvwng dạbpku hẹbriqp hòrwvwi, nhưxvstng vẫevizn ra vẻogbk rộozumng lưxvstkozing, “ừcgox, em biếcunlt rồxnzki!”

Trêqfzmn thựvcbnc tếcunl...

Sựvcbn lo lắwjiong củruzva Tiểoagzu Thấanait khôevizng hềtgaexvst thừcgoxa.

Cuộozumc sốxvstng củruzva Tiểoagzu Thấanait xákdfhc đoagzyfkgnh làanawebohng bởkozii vìqsbjkdfhi côeviz Triệshtgu Đvcbnìqsbjnh Đvcbnìqsbjnh nàanawy màanaw nổzshvi lêqfzmn khôevizng ígyuqt sódxhyng giódxhy.

Đvcbnưxvstơoqupng nhiêqfzmn, vấanain đoagztgaeanawy thìqsbj sau nàanawy hãrcpvy bàanawn.

...

Nhữrelvng ngàanawy tiếcunlp theo sau, Tiểoagzu Thấanait trởkoziqfzmn bậlbuon bịyfkgu hơoqupn so vớzshvi Lụebohc Sâoqupm, quákdfhn càanaw phêqfzm vừcgoxa mớzshvi khai trưxvstơoqupng, côeviz ta làanaw mộozumt bàanaw chủruzv thìqsbj đoagzưxvstơoqupng nhiêqfzmn khôevizng thểoagz rảexdwnh rỗzfpei rồxnzki, mỗzfpei ngàanawy đoagztgaeu vàanawo quákdfhn phụeboh giúqsbjp, quákdfhn càanaw phêqfzm bậlbuon rộozumn từcgoxkdfhng đoagzếcunln tốxvsti, dòrwvwrcpvt xem hoạbpkut đoagzozumng kinh doanh củruzva quákdfhn, tígyuqnh toákdfhn lợkozii nhuậlbuon, códxhyqsbjc bậlbuon bịyfkgu đoagzếcunln mưxvstmfgri mộozumt mưxvstmfgri hai giờmfgr tốxvsti mớzshvi vềtgae đoagzếcunln nhàanaw.

Lụebohc Sâoqupm ngưxvstmfgri tổzshvng tàanawi lớzshvn nhưxvst vậlbuoy cũebohng khôevizng đoagzếcunln nổzshvi bậlbuon bịyfkgu nhưxvst Tiểoagzu Thấanait.

“Tiểoagzu Thấanait... nhữrelvng côevizng việshtgc trong quákdfhn cũebohng đoagzãrcpvanawo quỹmztt đoagzbpkuo rồxnzki, em khôevizng cầhiykn ngàanawy nàanawo cũebohng bậlbuon bịyfkgu nhưxvst thếcunl cảexdw.”

Tiểoagzu Thấanait hai ngàanawy nàanawy tâoqupm trạbpkung đoagzxfzvt biệshtgt hătgaeng hákdfhi, ngồxnzki bêqfzmn giưxvstmfgrng vui mừcgoxng khôevizn siếcunlt, “Lụebohc Sâoqupm Lụebohc Sâoqupm, mau qua đoagzâoqupy ngồxnzki, mau tớzshvi đoagzâoqupy, em cho anh xem ngạbpkuch kinh doanh củruzva mấanaiy ngàanawy nay, hahaha, lợkozii hạbpkui quákdfh, anh đoagzkdfhn xem mỗzfpei ngàanawy kiếcunlm đoagzưxvstkozic bao nhiêqfzmu nàanawy?”

Lụebohc Sâoqupm khoákdfhc lêqfzmn ngưxvstmfgri chiếcunlc ákdfho ngủruzv ngồxnzki bêqfzmn giưxvstmfgrng, “Mỗzfpei ngàanawy ba ngàanawn đoagzxnzkng?”

“Khôevizng chỉstff nhưxvst vậlbuoy! Anh đoagzkdfhn nữrelva đoagzi!”

“Bốxvstn ngàanawn?”

“Sákdfhu ngàanawn! Ha ha ha, mỗzfpei ngàanawy ngạbpkuch kinh doanh củruzva em đoagztgaeu códxhykdfhu ngàanawn đoagzxnzkng, sákdfhu ngàanawn đoagzxnzkng đoagzanaiy! Ngàanawy xưxvsta em kiêqfzmm chứjchrc mộozumt thákdfhng chỉstff kiếcunlm đoagzưxvstkozic códxhy hai ngàanawn đoagzxnzkng thôevizi đoagzanaiy, khôevizng ngờmfgr rằebncng sau khi mởkozi quákdfhn càanaw phêqfzm thìqsbj lạbpkui kiếcunlm đoagzưxvstkozic nhiềtgaeu nhưxvst vậlbuoy, hahaha, hạbpkunh phúqsbjc quákdfh.”

Lụebohc Sâoqupm khôevizng nhịyfkgn đoagzưxvstkozic nữrelva bècrjzn đoagzexdwgyuqch côeviz, “Tiểoagzu Thấanait, quákdfhn càanaw phêqfzm củruzva em códxhy bao nhiêqfzmu nhâoqupn viêqfzmn?”

“Mưxvstmfgri ngưxvstmfgri!”

“Vậlbuoy quákdfhn càanaw phêqfzm củruzva em thuêqfzm bao nhiêqfzmu mộozumt thákdfhng?”

“Mộozumt trătgaem ngàanawn!”

“Đvcbnoagz anh tígyuqnh cho em xem nhércpv, mưxvstmfgri ngưxvstmfgri nhâoqupn viêqfzmn, nhâoqupn viêqfzmn chígyuqnh thứjchrc bìqsbjnh quâoqupn mỗzfpei ngưxvstmfgri hếcunlt nătgaem ngàanawn, mưxvstmfgri ngưxvstmfgri thìqsbj mộozumt thákdfhng hếcunlt nătgaem mưxvstơoqupi ngàanawn, cộozumng thêqfzmm tiềtgaen thuêqfzm mặxfzvt bằebncng mộozumt trătgaem ngàanawn, cộozumng thêqfzmm phígyuq đoagziệshtgn nưxvstzshvc, tígyuqnh hếcunlt tấanait cảexdw chưxvsta kểoagz nguyêqfzmn liệshtgu thìqsbj mỗzfpei ngàanawy chi phígyuqebohng phảexdwi đoagzbpkut đoagzếcunln hơoqupn nătgaem ngàanawn rồxnzki... Bâoqupy giờmfgr mỗzfpei ngàanawy ngạbpkuch kinh doanh củruzva em chỉstffdxhykdfhu ngàanawn thôevizi sao?”

Lụebohc Sâoqupm nódxhyi mộozumt câoqupu, sắwjioc mặxfzvt củruzva Tiểoagzu Thấanait bỗzfpeng trởkoziqfzmn đoagzau khổzshv, khuôevizn mặxfzvt nhỏeviz cuốxvsti cùyrsmng cũebohng cau códxhy nhưxvst trákdfhi khổzshv qua.

“A a a, cho nêqfzmn ýdeyd củruzva anh làanaw, bâoqupy giờmfgr mỗzfpei ngàanawy em đoagztgaeu phảexdwi nằebncm trong trạbpkung thákdfhi bùyrsm tiềtgaen àanaw?!”

Lụebohc Sâoqupm khẳzuxcng đoagzyfkgnh gậlbuot đoagzhiyku.

“Mỗzfpei ngàanawy ngạbpkuch kinh doanh chỉstffdxhykdfhu ngàanawn đoagzxnzkng, nhưxvstng màanaw... nhữrelvng hạbpkut càanaw phêqfzm củruzva Tiểoagzu Thấanait đoagztgaeu đoagzưxvstkozic nhậlbuop từcgoxxvstzshvc ngoàanawi vềtgaeanawanawanaw phêqfzm hảexdwo hạbpkung, lợkozii nhuậlbuon sẽdxhy khôevizng đoagzưxvstkozic cao, lạbpkui cộozumng thêqfzmm phí đoagziệshtgn nưxvstzshvc vàanaw cộozumng thêqfzmm cákdfhc loạbpkui thứjchrc ătgaen kècrjzm khákdfhc, chốxvstng đoagzmfgr lắwjiom cũebohng chỉstff kiếcunlm đoagzưxvstkozic mộozumt nửcaqda. Nódxhyi cákdfhch khákdfhc mỗzfpei ngàanawy lợkozii nhuậlbuon củruzva em trêqfzmn thựvcbnc tếcunl chỉstff vỏevizn vẹbriqn ba ngàanawn đoagzxnzkng, vàanaw mỗzfpei ngàanawy em còrwvwn phảexdwi bùyrsm lỗzfpe thêqfzmm hai ngàanawn nữrelva!”

Tiểoagzu Thấanait kinh sợkozi trợkozin to mắwjiot, lậlbuop tứjchrc nằebncm sà xuốxvstng cákdfhi chătgaen màanaw khôevizng ngồxnzki dậlbuoy nổzshvi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.