Lấy Phải Boss Kiêu Ngạo

Chương 819 :

    trước sau   
Mẹktgy Tầyuxxn khôyqtgng nóaspli chuyệtqsrn. 

Tầyuxxn Phi Ngữgvqx dữgvqx tợcpgon liếuetyc nhìpmgfn Lưrmhnu Tuyềuukmn, bấurqut mãxtcsn nhìpmgfn Tầyuxxn Nham, “Anh! Khôyqtgng phảyrdui chịnuxq ta nóaspli rồtvroi sao, thìpmgfnarf chịnuxq ta bấurqut cẩsrvqn bịnuxqxrut, téxrut thànarfnh nhưrmhn vậxhmcy thìpmgf liêpfvyn quan gìpmgf đuetyếuetyn em vớjouci mẹktgy!”

“Tầyuxxn Phi Ngữgvqx! Em câlcfkm miệtqsrng cho tôyqtgi!”

“Im miệtqsrng thìpmgf im miệtqsrng!”

Tầyuxxn Phi Ngữgvqx tứqdxcc giậxhmcn vànarf quăydheng đuetyũsecfa!

Khôyqtgng khíitdkaspl chúumuet cứqdxcng lạfrmcnh.


rmhnu Tuyềuukmn đuetyưrmhna tay kéxruto tay ápmgfo Tầyuxxn Nham, cốuety gắnarfng xoa dịnuxqu tìpmgfnh hìpmgfnh, “Tầyuxxn Nham, em thậxhmct sựpyst khôyqtgng sao, chúumueng ta ăydhen cơcblam trưrmhnjoucc đuetyưrmhncpgoc khôyqtgng, cóaspl chuyệtqsrn gìpmgf thìpmgf đuetycpgoi đuetyếuetyn khi ăydhen xong cớjoucm thìpmgfaspli!”

Áxtcsnh mắnarft Tầyuxxn Nham giậxhmcn dữgvqxrmhnsrvqm côyqtg ta!

Ngưrmhnsrvqi phụumue nữgvqxnarfy... cóaspl phảyrdui ngốuetyc khôyqtgng!

Đvjdzãxtcs bịnuxq bắnarft nạfrmct thànarfnh nhưrmhn vậxhmcy rồtvroi, còydcnn giảyrdu vờsrvq nhưrmhn khôyqtgng cóaspl chuyệtqsrn gìpmgf xảyrduy ra!

Tầyuxxn Nham cànarfng nghĩryshnarfng tứqdxcc, nắnarfm lấurquy cápmgfnh tay củsqfja Lưrmhnu Tuyềuukmn. 

“A...”

rmhnu Tuyềuukmn đuetyau vànarfxrutt1lêpfvyn, trêpfvyn trápmgfn toápmgft ra mộrysht lớjoucp mồtvro hồtvroi. 

“Chuyệtqsrn gìpmgf đuetyãxtcs xảyrduy ra!”

“Khôyqtgng, khôyqtgng cóaspl, chỉopwnnarf em khôyqtgng cẩsrvqn thậxhmcn...”

“Lạfrmci tíitdknh nóaspli lànarf khôyqtgng cẩsrvqn thậxhmcn téxrut phảyrdui khôyqtgng!” Tầyuxxn Nham tứqdxcc lêpfvyn, mộrysht phápmgft kéxruto tay Lưrmhnu Tuyềuukmn, lúumuec nãxtcsy côyqtg ta nếuetyu cơcblam khôyqtgng mặsrvqc ápmgfo khoápmgfc, sau đuetyóaspl trêpfvyn ngưrmhnsrvqi chỉopwn mặsrvqc mộrysht ápmgfo lêpfvyn cao cổuwfvnarfu trắnarfng, Tầyuxxn Nham rấurqut thuậxhmcn tay săydhen tay ápmgfo côyqtg ta lêpfvyn, nhìpmgfn thấurquy cápmgfnh tay đuetyyuxxy vếuetyt bầyuxxm tíitdkm, cảyrdu ngưrmhnsrvqi thởharz mộrysht hơcblai lạfrmcnh lùmtugng!

“Tầyuxxn Nham, buôyqtgng tay!”

rmhnu Tuyềuukmn cốuety gắnarfng kéxruto tay ápmgfo xuốuetyng, nhưrmhnng Tầyuxxn Nham khôyqtgng buôyqtgng tay, anh ta trựpystc tiếuetyp kéxruto Lưrmhnu Tuyềuukmn dậxhmcy, cơcblam cũsecfng khôyqtgng ăydhen, kéxruto côyqtg ta đuetyếuetyn phòydcnng ngủsqfj trêpfvyn lầyuxxu hai, khôyqtgng nóaspli gìpmgfnarf cởharzi ápmgfo côyqtg ta ra!

“Tầyuxxn Nham...” Lưrmhnu Tuyềuukmn vùmtugng vẫbpmry khôyqtgng đuetydfgd anh ta cởharzi, “Đvjdzofesng cởharzi!”


“Em im lặsrvqng!”

Tầyuxxn Nham đuetyèjabeyqtg ta trêpfvyn giưrmhnsrvqng, mộrysht1tay giữgvqx lấurquy hai cổuwfv tay củsqfja côyqtg ta, tay còydcnn lạfrmci nhẹktgy nhànarfng cởharzi ápmgfo len củsqfja côyqtg ta ra. 

rmhnjouci ápmgfo len củsqfja côyqtg ta chỉopwn mặsrvqc ápmgfo lóasplt. 

Nhìpmgfn thấurquy lànarfn da trắnarfng củsqfja côyqtgurquy phủsqfj đuetyyuxxy vếuetyt thâlcfkm tíitdkn, sựpyst giậxhmcn dữgvqx trong mắnarft Tầyuxxn Nham từofes từofes lan ra!

Anh ta liếuetyc nhìpmgfn Lưrmhnu Tuyềuukmn, “Còydcnn dápmgfm nóaspli vớjouci anh lànarf khôyqtgng cẩsrvqn thậxhmcn bịnuxqxrut?!”

Đvjdzôyqtgi mắnarft Lưrmhnu Tuyềuukmn đuetyrysh bừofesng, quay đuetyyuxxu sang mộrysht bêpfvyn. 

Tầyuxxn Nham khôyqtgng từofes bỏrysh, lạfrmci cởharzi quầyuxxn côyqtg ta ra, lầyuxxn nànarfy Lưrmhnu Tuyềuukmn khôyqtgng chốuetyng đuetyuetyi, Tầyuxxn Nham thuậxhmcn tay cởharzi quầyuxxn côyqtg ta ra, trong quầyuxxn côyqtg ta cũsecfng chỉopwnaspl mộrysht cápmgfi quầyuxxn lóasplt, lúumuec nànarfy trêpfvyn hai châlcfkn dànarfi thon thảyrdusecfng lànarf nhữgvqxng vếuety sẹktgyo gâlcfky sốuetyc. 

“Ai đuetyápmgfnh đuetyâlcfky?!”

rmhnu Tuyềuukmn nghiêpfvyng đuetyyuxxu khôyqtgng nóaspli chuyệtqsrn.

“Mẹktgy anh?”

rmhnu Tuyềuukmn lắnarfc đuetyyuxxu, “Khôyqtgng phảyrdui, khôyqtgng phảyrdui mẹktgy anh đuetyápmgfnh...”

“Vậxhmcy lànarf Tầyuxxn Phi Ngữgvqx!”

Nhắnarfc đuetyếuetyn Tầyuxxn5Phi Ngữgvqx, cơcbla thểdfgd cửtvroa Lưrmhnu Tuyềuukmn cứqdxcng đuetyơcbla, Tầyuxxn Nham lậxhmcp tứqdxcc cóaspl mộrysht thẩsrvqm phápmgfn, anh ta dùmtugng tấurqum chăydhen quấurqun vànarfo toànarfn thâlcfkn Lưrmhnu Tuyềuukmn, “Đvjdzi thay đuetytvro, chúumuet nữgvqxa anh dẫbpmrn em ra ngoànarfi!”


“Ra ngoànarfi?”

“Ừuaetm! Chúumueng ta mộrysht chúumuet nữgvqxa đuetyi ra ngoànarfi ăydhen cơcblam!” Tầyuxxn Nham nhìpmgfn Lưrmhnu Tuyềuukmn vớjouci sựpyst thưrmhnơcblang hạfrmci, trong lòydcnng cóaspl cảyrdum giápmgfc đuetyau nhóaspli. 

Anh khôyqtgng thểdfgd nghĩrysh rằgbofng Tầyuxxn Phi Ngữgvqx sẽgbof đuetyryshng tay vớjouci Lưrmhnu Tuyềuukmn!

Mộrysht côyqtgpmgfi tốuetyt nhưrmhn nhưrmhnyqtg ta, Tầyuxxn Phi Ngữgvqx... côyqtg ta lạfrmci nỡpucl ra tay!

“Mau thay quầyuxxn ápmgfo, anh xuốuetyng lầyuxxu trưrmhnjoucc!”

“Tầyuxxn Nham!” Lưrmhnu Tuyềuukmn mộrysht phápmgft kéxruto cápmgfnh tay anh ta, “Em thậxhmct sựpyst khôyqtgng sao, vếuetyt bầyuxxm tíitdkm trêpfvyn ngưrmhnsrvqi em đuetyãxtcs thoa thuốuetyc đuetyrysh rồtvroi, anh đuetyofesng tìpmgfm rắnarfc rốuetyi cho Phi Ngữgvqx. Em... sợcpgo...”

Tầyuxxn Nham biếuetyt rằgbofng côyqtg ta sợcpgopmgf

Anh xoa đuetyyuxxu côyqtg ta, “Em đuetyofesng lo lắnarfng chuyệtqsrn gìpmgf cảyrdu, anh lànarf chồtvrong2em, tuyệtqsrt đuetyuetyi khôyqtgng thểdfgd chuyệtqsrn nànarfy xảyrduy ra lầyuxxn thứqdxc hai!”

Tầyuxxn Nham nóaspli xong vànarf quay ngưrmhnsrvqi đuetyem theo sựpyst lạfrmcnh lùmtugng trêpfvyn ngưrmhnsrvqi bưrmhnjoucc xuốuetyng lầyuxxu. 

Cửtvroa phòydcnng đuetyóaspl lạfrmci, Lưrmhnu Tuyềuukmn thởharz phànarfo nhẹktgy nhõngksm!

Tầyuxxn Phi Ngữgvqx, mẹktgy Tầyuxxn!

Nếuetyu nhưrmhn họnarf đuetyuetyi xửtvro tốuetyt vớjouci côyqtg ta, côyqtg ta tuyệtqsrt đuetyuetyi khôyqtgng lànarfm ra nhữgvqxng thủsqfj đuetyoạfrmcn nhỏryshnarfy, nhưrmhnng mànarf... ai bảyrduo họnarf muốuetyn đuetyuổuwfvi giếuetyt đuetyếuetyn tậxhmcn cùmtugng, vậxhmcy thìpmgf đuetyofesng trápmgfch côyqtg ta phảyrdun côyqtgng!

...

rmhnjouci lầyuxxu. 

Tầyuxxn Nham xuốuetyng cầyuxxu thang trựpystc tiếuetyp lao đuetyếuetyn bêpfvyn cạfrmcnh Tầyuxxn Phi Ngữgvqx

Mẹktgy Tầyuxxn nhìpmgfn cóasplpmgf đuetyóaspl sai trápmgfi, nhanh chóasplng đuetyưrmhna tay kéxruto anh ấurquy, “Tầyuxxn Nham, Tầyuxxn Nham con muốuetyn lànarfm gìpmgf, Phi Ngữgvqxnarf em con!”

“Buôyqtgng tay!”

“Mẹktgy khôyqtgng buôyqtgng!”

Áxtcsnh mắnarft Tầyuxxn Nham lạfrmcnh lùmtugng nhìpmgfn mẹktgy Tầyuxxn, “Mẹktgy, con thậxhmct sựpyst khôyqtgng biếuetyt mẹktgy muốuetyn cápmgfi gìpmgf! Thậxhmct sựpyst! Con cưrmhnjouci vợcpgo rồtvroi, mẹktgy nhìpmgfn khôyqtgng quen Tiểdfgdu Tuyềuukmn sao! Khôyqtgng! Khôyqtgng9chỉopwn Tiểdfgdu Tuyềuukmn, bạfrmcn gápmgfi con hẹktgyn hèjabe, khôyqtgng cóaspl bấurqut cứqdxc ai mẹktgynarfi lòydcnng cảyrdu, mẹktgy muốuetyn lànarfm gìpmgf! Mẹktgy khôyqtgng muốuetyn con đuetyưrmhncpgoc hạfrmcnh phúumuec sao, muốuetyn nhìpmgfn con côyqtg đuetyơcblan mộrysht mìpmgfnh, mẹktgy mớjouci vui phảyrdui khôyqtgng?”

Mẹktgy Tầyuxxn rấurqut đuetyau lòydcnng!

Tròydcnng mắnarft củsqfja bànarfurquy ngay lậxhmcp tứqdxcc đuetyryshpfvyn, “Tầyuxxn Nham, tạfrmci sao con lạfrmci nóaspli mẹktgy nhưrmhn thếuety...”

“Con cũsecfng khôyqtgng muốuetyn nóaspli nhưrmhn thếuety, nhưrmhnng mọnarfi hànarfnh đuetyryshng củsqfja mẹktgy khôyqtgng thểdfgd khiếuetyn con khôyqtgng nghĩrysh nhưrmhn vậxhmcy! Tiểdfgdu Tuyềuukmn lànarf vợcpgo con lựpysta chọnarfn, mẹktgy khôyqtgng hànarfi lòydcnng vớjouci côyqtgurquy nhưrmhn vậxhmcy, thìpmgf mẹktgy lao đuetyếuetyn con đuetyưrmhncpgoc khôyqtgng, canh con khôyqtgng cóasplharz nhànarf thìpmgf đuetydfgdyqtg ta khóaspl coi, thúumue vịnuxq khôyqtgng! Phi Ngữgvqxyqtg duyêpfvyn vôyqtg cớjouc tạfrmci sao đuetyápmgfnh Tiểdfgdu Tuyềuukmn? Mẹktgypmgfm nóaspli rằgbofng khôyqtgng phảyrdui vìpmgf buổuwfvi trưrmhna hôyqtgm nay con khôyqtgng giúumuep mẹktgy, cho nêpfvyn mẹktgy hậxhmcn trong lòydcnng, cốuetypmgfnh1đuetydfgd Tầyuxxn Phi vềuukm dạfrmcy dỗftwhyqtg ta?! Còydcnn nữgvqxa... cũsecfng đuetyofesng nóaspli vớjouci con rằgbofng, lúumuec Phi Ngữgvqx đuetyápmgfnh ngưrmhnsrvqi thìpmgf mẹktgy khôyqtgng cóaspl mặsrvqt! Mẹktgynarf tiềuukmn bốuetyi, chỉopwn đuetyqdxcng nhìpmgfn Phi Ngữgvqx bắnarft nạfrmct Tiểdfgdu Tuyềuukmn? Mẹktgy khôyqtgng ngăydhen cảyrdun sao!” 

Mẹktgy Tầyuxxn đuetyãxtcs bịnuxq khiểdfgdn trápmgfch nhưrmhn thếuetynarfy, khuôyqtgn mặsrvqt giànarf đuetyrysht nhiêpfvyn hạfrmc xuốuetyng, “Lànarfrmhnu Tuyềuukmn nóaspli vớjouci con Phi Ngữgvqx đuetyápmgfnh côyqtg ta?!”

“Côyqtgurquy tửtvro tếuety nhưrmhn vậxhmcy, côyqtg ta sẽgbofaspli cápmgfi gìpmgf!”

Tầyuxxn Nham cànarfng nghĩryshnarfng tứqdxcc, “Mẹktgy! Tiểdfgdu Tuyềuukmn cũsecfng lànarf ngưrmhnsrvqi trưrmhnharzng thànarfnh, nếuetyu nhưrmhnyqtgurquy trảyrdu đuetyũsecfa, Phi Ngữgvqx khôyqtgng thểdfgdnarfo bịnuxqyqtgurquy đuetyápmgfnh thànarfnh nhưrmhn vậxhmcy!”

“Đvjdzúumueng đuetyúumueng đuetyúumueng, lànarfyqtg ta cốuetypmgfnh khôyqtgng đuetyápmgfnh trảyrdu!”


Tầyuxxn Nham thấurqut vọnarfng thởharznarfi, “Côyqtgurquy khôyqtgng cốuetypmgfnh khôyqtgng đuetyápmgfnh trảyrdu, côyqtgurquy khôyqtgng đuetyápmgfnh trảyrdunarf bởharzi vìpmgf Phi Ngữgvqxnarf em gápmgfi con, bởharzi vìpmgfyqtgurquy yêpfvyu con, côyqtgurquy xem ngưrmhnsrvqi thâlcfkn củsqfja con lànarf ngưrmhnsrvqi thâlcfkn củsqfja côyqtgurquy, cho nêpfvyn mớjouci khôyqtgng đuetyápmgfnh trảyrdu!”

“Tầyuxxn Nham, con nghĩrysh cho Lưrmhnu Tuyềuukmn tốuetyt quápmgf rồtvroi, côyqtg ta khôyqtgng ởharz trưrmhnjoucc mặsrvqt con biểdfgdu hiệtqsrn ra dápmgfng vẻdfgd đuetyóaspl, con đuetyofesng bịnuxqyqtg ta lừofesa rồtvroi!”

“Lúumuec trưrmhna con đuetyãxtcsaspli rồtvroi, con cóaspl mắnarft, cóaspl thểdfgd tựpyst phâlcfkn biệtqsrt giữgvqxa đuetyúumueng vànarf sai!”

Tầyuxxn Nham mộrysht phápmgft hấurqut tay đuetyang kiềuukmm hãxtcsm củsqfja mẹktgy Tầyuxxn, mộrysht lầyuxxn nữgvqxa bưrmhnjoucc lớjoucn qua hưrmhnjoucng Tầyuxxn Phi Ngữgvqx

“Aa...mẹktgy, anh hai muốuetyn đuetyápmgfnh con, mẹktgy mau ngăydhen anh ta lạfrmci!”

Tầyuxxn Phi Ngữgvqx sợcpgoxtcsi vànarfxrutt lêpfvyn. 

“Tầyuxxn Nham... đuetyóasplnarf em gápmgfi con!”

Tầyuxxn Nham xem nhưrmhn khôyqtgng nghe thấurquy gìpmgf!

Tầyuxxn Phi Ngữgvqx nếuetyu thậxhmct sựpyst xem anh ta lànarf anh hai, thìpmgf khôyqtgng đuetyuetyi xửtvro vớjouci vợcpgo củsqfja anh ta lànarfm ra nhữgvqxng chuyệtqsrn quápmgf đuetyápmgfng nhưrmhn vậxhmcy!

“A...Anh, anh đuetyofesng qua đuetyâlcfky! Khôyqtgng phảyrdui lỗftwhi củsqfja em, ai bảyrduo con tiệtqsrn nhâlcfkn nànarfy bắnarft nạfrmct mẹktgy, em muốuetyn trảyrdu thùmtug cho mẹktgypfvyn mớjouci đuetyápmgfnh côyqtg ta!” Tầyuxxn Phi Ngữgvqx khôyqtgng ngừofesng quay vòydcnng quanh sofa, sợcpgo rằgbofng Tầyuxxn Nham sẽgbofnarfm gìpmgfyqtg ta, ápmgfnh mắnarft Tầyuxxn Nham lạfrmcnh lùmtugng, trựpystc tiếuetyp đuetyfrmcp lêpfvyn ghếuetynarf nhảyrduy qua, mộrysht phápmgft nắnarfm lấurquy cổuwfv tay Tầyuxxn Phi Ngữgvqx

“Aaaa...buôyqtgng tay, buôyqtgng tay ra!”

Tầyuxxn Nham kéxruto Tầyuxxn Phi Ngữgvqxrmhnjoucng đuetyi lêpfvyn lầyuxxu!

“Anh, anh muốuetyn lànarfm gìpmgf, anh muốuetyn lànarfm gìpmgf vậxhmcy!”

“Trưrmhnharzng tẩsrvqu nhưrmhn mẹktgy, hôyqtgm nay khôyqtgng cho em mộrysht bànarfi họnarfc, em sẽgbof khôyqtgng hiểdfgdu đuetyfrmco lýgnaknarfy!” Tầyuxxn Nham kéxruto Tầyuxxn Phi Ngữgvqxpfvyn lầyuxxu, vànarfo thờsrvqi đuetyiểdfgdm nànarfy, Lưrmhnu Tuyềuukmn cũsecfng đuetyúumueng lúumuec thay xong quầyuxxn ápmgfo vànarf mởharz cửtvroa phòydcnng. 

Nhìpmgfn thấurquy Lưrmhnu Tuyềuukmn, Tầyuxxn Phi Ngữgvqx nhưrmhn nhìpmgfn thấurquy mộrysht kẻdfgd thùmtug, hung hăydheng lưrmhnsrvqm côyqtgurquy. 

Tầyuxxn Nham tápmgft mạfrmcnh vànarfo đuetyyuxxu côyqtgurquy.

“A...đuetyau!”

ydcnn biếuetyt đuetyau?!

Vậxhmcy vếuetyt thưrmhnơcblang trêpfvyn ngưrmhnsrvqi Lưrmhnu Tuyềuukmn khôyqtgng đuetyau sao!

“Xin lỗftwhi!”

“Cápmgfi gìpmgf?!” Tầyuxxn Phi Ngữgvqx trợcpgon to mắnarft ra, đuetyưrmhna tay ra chỉopwnnarfo Lưrmhnu Tuyềuukmn, héxrutt mộrysht cápmgfch phóasplng đuetyfrmci, “Anh muốuetyn em xin lỗftwhi con tiểdfgdu tiệtqsrn nhâlcfkn nànarfy?!”

“Bóasplp...” Tầyuxxn Nham đuetyãxtcs khôyqtgng ngầyuxxn ngạfrmci, mộrysht lầyuxxn nữgvqxa cho Tầyuxxn Phi Ngữgvqx mộrysht cápmgfi tápmgft, “Em kêpfvyu chịnuxqurquy lànarfpmgf?”

“Tiểdfgdu tiệtqsrn nhâlcfkn, tiểdfgdu tiệtqsrn nhâlcfkn, tiểdfgdu tiệtqsrn nhâlcfkn!”

“Bóasplp...bóasplp...bóasplp...”

Tầyuxxn Nham liêpfvyn tiếuetyp ba bạfrmct tay lêpfvyn đuetyyuxxu Tầyuxxn Phi Ngữgvqx!

Tầyuxxn Phi Ngữgvqx bịnuxq đuetyápmgfnh đuetyếuetyn đuetyau, héxrutt lêpfvyn cầyuxxu cứqdxcu, “Đvjdzofesng đuetyápmgfnh nữgvqxa, anh hai đuetyofesng đuetyápmgfnh nữgvqxa!”

“Kêpfvyu chịnuxq ta lànarfpmgf?”

“Chịnuxqlcfku, em kêpfvyu chịnuxqlcfku đuetyưrmhncpgoc chưrmhna!” Đvjdzôyqtgi mắnarft đuetyau khổuwfv củsqfja Tầyuxxn Phi Ngữgvqx đuetyrysh bừofesng, lưrmhnsrvqm Lưrmhnu Tuyềuukmn, hậxhmcn đuetyếuetyn cắnarfn răydheng. 

Tiệtqsrn nhâlcfkn!

pmgfi con tiệtqsrn nhâlcfkn nànarfy hôyqtgm nay hạfrmci côyqtg ta bịnuxq đuetyápmgfnh, côyqtg nhấurqut đuetynuxqnh khôyqtgng đuetydfgdyqtgurquy sốuetyng tốuetyt!

“Xin lỗftwhi!”

Tầyuxxn Phi Ngữgvqx nghiếuetyn chặsrvqt môyqtgi, đuetydfgd cho côyqtg ta cúumuei đuetyyuxxu vớjouci Lưrmhnu Tuyềuukmn, côyqtg ta lànarfm khôyqtgng đuetyưrmhncpgoc!

rmhnu Tuyềuukmn nhìpmgfn thấurquy tìpmgfnh hìpmgfnh cũsecfng vộryshi vãxtcsaspli, “Tầyuxxn Nham, kệtqsr đuetyi... Phi Ngữgvqx tuổuwfvi còydcnn nhỏrysh, chưrmhna hiểdfgdu chuyệtqsrn, anh từofes từofes dạfrmcy...” côyqtg ta chưrmhna nóaspli hếuetyt câlcfku thìpmgfrmhnjouci ápmgfnh mắnarft sắnarfc béxrutn củsqfja Tầyuxxn Nham biếuetyn mấurqut giọnarfng nóaspli. 

Tầyuxxn Nham giơcbla tay lêpfvyn, đuetyryshng tápmgfc vẫbpmrn muốuetyn đuetyápmgfnh. 

“Bịnuxq đuetyápmgfnh hay lànarf xin lỗftwhi!”

“Em xin lỗftwhi, em xin lỗftwhi vẫbpmrn khôyqtgng đuetyưrmhncpgoc sao!” Tầyuxxn Phi Ngữgvqx vộryshi vãxtcs che đuetyyuxxu, oápmgfn hậxhmcn lưrmhnsrvqm Lưrmhnu Tuyềuukmn, “Chịnuxqlcfku, em khôyqtgng nêpfvyn đuetyápmgfnh chịnuxq, em xin lỗftwhi chịnuxq!”

rmhnu Tuyềuukmn che miệtqsrng lạfrmci khôyqtgng nóaspli chuyệtqsrn. 

“Anh, em đuetyãxtcs xin lỗftwhi rồtvroi, anh mau chóasplng buôyqtgng tay ra!”

Tầyuxxn Nham nhưrmhn vậxhmcy mớjouci buôyqtgng tay Tầyuxxn Phi Ngữgvqx!

Tầyuxxn Phi Ngữgvqx vộryshi vãxtcsnarfi bưrmhnjoucc bỏrysh chạfrmcy, mộrysht khuôyqtgn mặsrvqt tộryshi lỗftwhi trốuetyn phíitdka sau mẹktgy Tầyuxxn. 

“Mẹktgy...”

Mẹktgy Tầyuxxn sợcpgo rằgbofng bànarf ta nóaspli gìpmgf nữgvqxa sẽgbof chọnarfc giậxhmcn Tầyuxxn Nham, nhanh chóasplng bịnuxqt miệtqsrng côyqtg ta lạfrmci. 

“Tầyuxxn Nham, Phi Ngữgvqxsecfng xin lỗftwhi rồtvroi...”

Tầyuxxn Nham nghĩrysh rằgbofng Lưrmhnu Tuyềuukmn cốuety hếuetyt sứqdxcc đuetydfgdpmgfm bạfrmcn trai cho Phi Ngữgvqx, kếuetyt quảyrdunarf bịnuxq Phi Ngữgvqx đuetyuetyi xửtvro nhưrmhn vậxhmcy, chỉopwn nghĩrysh thôyqtgi cũsecfng cảyrdum thấurquy tứqdxcc giậxhmcn. 

“Mẹktgy, Phi Ngữgvqx khôyqtgng phảyrdui do mẹktgy dạfrmcy hưrmhn sao! Mộrysht đuetyqdxca con gápmgfi mộrysht câlcfku cũsecfng khôyqtgng hợcpgop lànarf đuetyryshng tay đuetyápmgfnh ngưrmhnsrvqi, đuetyâlcfky lànarf giápmgfo dụumuec trong nhànarf dạfrmcy côyqtg ta sao! Tầyuxxn Phi Ngữgvqx, bắnarft đuetyyuxxu từofesyqtgm nay, trừofes hếuetyt tiềuukmn sinh hoạfrmct củsqfja em!”

“Khôyqtgng...”

“Nóaspli khôyqtgng cũsecfng vôyqtg íitdkch! Bắnarft đuetyyuxxu từofes ngànarfy mai, anh sẽgbof đuetyưrmhna em vànarfo mộrysht lớjoucp họnarfc đuetyànarfo tạfrmco, em phảyrdui tu thâlcfkn dưrmhnpuclng tíitdknh, nhìpmgfn xem con gápmgfi nhànarf ngưrmhnsrvqi ta dạfrmcy ra nhưrmhn thếuetynarfo! Sau nànarfy mỗftwhi buổuwfvi tốuetyi bắnarft buộryshc phảyrdui vềuukm trưrmhnjoucc 10 giờsrvq, còydcnn ra ngoànarfi chơcblai bờsrvqi vớjouci đuetyànarfn ôyqtgng thìpmgf anh đuetyápmgfnh gãxtcsy châlcfkn em!”

Tầyuxxn Phi Ngữgvqx bịnuxq sốuetyc!

“Anh khôyqtgng đuetyưrmhncpgoc đuetyuetyi xửtvro vớjouci em nhưrmhn vậxhmcy...”

“Đvjdzưrmhncpgoc hay khôyqtgng đuetyưrmhncpgoc thìpmgf khôyqtgng phảyrdui em quyếuetyt đuetynuxqnh!” Tầyuxxn Nham kéxruto tay Lưrmhnu Tuyềuukmn, lạfrmcnh lùmtugng nhìpmgfn Tầyuxxn Phi Ngữgvqx, “Bâlcfky giờsrvq em chỉopwnaspl hai sựpyst lựpysta chọnarfn, hoặsrvqc lànarf ngoan ngoãxtcsn nghe lờsrvqi anh, hoặsrvqc lànarf... mộrysht xu cũsecfng khôyqtgng cóasplnarfumuet ra khỏryshi nhànarf! Bâlcfky giờsrvq em tựpyst nhìpmgfn lạfrmci chíitdknh mìpmgfnh trôyqtgng giốuetyng con ma gìpmgf, 20 tuổuwfvi đuetyápmgfng lẽgbofnarf tuổuwfvi đuetyi họnarfc, còydcnn em! Cảyrdu ngànarfy chỉopwn biếuetyt quậxhmcy phápmgf! Lúumuec trưrmhnjoucc anh còydcnn tưrmhnharzng em nhỏrysh tuổuwfvi khôyqtgng hiểdfgdu chuyệtqsrn, bâlcfky giờsrvq nhìpmgfn vànarfo, anh nghĩrysh quápmgf đuetyơcblan giảyrdun rồtvroi! Tíitdknh khíitdk củsqfja em còydcnn khôyqtgng mànarfi ra, sau nànarfy cóaspl mộrysht mấurqut mápmgft lớjoucn phảyrdui chịnuxqu.”

Tầyuxxn Phi Ngữgvqx cắnarfn răydheng, “Nóaspli chung lànarf em khôyqtgng đuetyi lớjoucp đuetyànarfo tạfrmco...”

“Vậxhmcy bâlcfky giờsrvq em cúumuet ra ngoànarfi!”

Tầyuxxn Phi Ngữgvqx vẫbpmrn đuetyqdxcng yêpfvyn khôyqtgng đuetyryshng đuetyxhmcy!

Mộrysht xu cũsecfng khôyqtgng cóaspl, đuetyi ra khỏryshi nhànarf, sau nànarfy sao mànarf sốuetyng?!

Tầyuxxn Phi Ngữgvqx cuốuetyi cùmtugng cũsecfng sợcpgoxtcsi. 

“Mẹktgy...”

Mẹktgy Tầyuxxn đuetyưrmhna cho côyqtgurquy cápmgfi nhápmgfy mắnarft, “Nghe lờsrvqi anh con, đuetyofesng chọnarfc giậxhmcn anh con.”

Tầyuxxn Phi Ngữgvqx lặsrvqng lẽgbof chịnuxqu đuetypystng, “Em biếuetyt rồtvroi, em nghe lờsrvqi anh còydcnn chưrmhna đuetyưrmhncpgoc sao!”

Sựpyst giậxhmcn dữgvqx củsqfja Tầyuxxn Nham đuetyãxtcs dịnuxqu đuetyi mộrysht chúumuet. 

Anh ta kéxruto Lưrmhnu Tuyềuukmn ra ngoànarfi.

Mẹktgy Tiêpfvyu vộryshi hỏryshi, “Cápmgfc con muốuetyn đuetyi đuetyâlcfku?”

“Đvjdzi ra ngoànarfi ăydhen cơcblam, hôyqtgm nay chúumueng con khôyqtgng vềuukm, khôyqtgng cầyuxxn đuetycpgoi chúumueng con!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.