Lấy Phải Boss Kiêu Ngạo

Chương 815 :

    trước sau   
isqtu Tuyềkuitn gầskzbn nhưisqt chạllpcy vềkuit phòbiwung.

axppbwwan ngoàlydvi chạllpcy vàlydvo, dựywowa vàlydvo cửpagja, nhưisqt mộobsft ngưisqtuywpi thiếghgbu oxy, thởuved dốkdloc gấcectp gárapop.

Giảgnbi!

Tấcectt cảgnbi đofbmkuitu làlydv giảgnbi thôaxppi !

“Lưisqtu Tuyềkuitn, nhữugwyng gìwbgclydvlydvu nghe thấcecty nhấcectt đofbmftywnh đofbmkuitu làlydv giảgnbi... khẳxqagng đofbmftywnh làlydv nhưisqt vậwhqyy...”

An ủldfji bảgnbin thâlwvun nhưisqt vậwhqyy nhưisqtng mộobsft chúywowt tárapoc dụkdlong cũftywng khôaxppng cóitzf, nưisqthdkjc mắofbmt. ởuvedsvydn dàlydvi cứbwsl thếghgb tuôaxppn rơgpgki, Lưisqtu Tuyềkuitn trốkdlon trốkdlon nhàlydv vệegiz sinh, cảgnbi ngưisqtuywpi nhưisqt khôaxppng còbiwun sứbwslc lựywowc vậwhqyy, từnfhvng chúywowt từnfhvng chúywowt mộobsft lếghgbt vàlydvo khung cửpagja, cảgnbi ngưisqtuywpi sõbwslng soàlydvi trêbwwan mặywowt đofbmcectt. Côaxpp bịftywt miệegizng, bắofbmt đofbmskzbu khóitzfc khôaxppng thàlydvnh tiếghgbng.


axpp vẫdlirn nghĩdwbf rằrapong...

axpp đofbmãitjxitzf mộobsft gia đofbmìwbgcnh rồobsfi !

Ngôaxppi nhàlydvlydvy mặywowc dùcectitzf mộobsft côaxpp em chồobsfng khôaxppng đofbmưisqtnfhvc gầskzbn gũftywi, nhưisqtng chồobsfng côaxpp đofbmkdloi tốkdlot vớhdkji côaxpp, mẹutsj chồobsfng cũftywng đofbmkdloi tốkdlot vớhdkji côaxpp.

axpplydv ngưisqtuywpi rấcectt dễlydv dung hoàlydv.

Thậwhqyt sựywow, côaxpp nghĩdwbflydv nhưisqt thếghgb đofbmãitjx hạllpcnh phúywowc lắofbmm rồobsfi !

Nhưisqtng giờuywp đofbmâlwvuy...

Tấcectt cắofbmt chỉpagjlydv giảgnbi dốkdloi!

Nhữugwyng thứbwsl tốkdlot đofbmutsjp cóitzf, hoàlydvn toàlydvn làlydvwbgcaxpp vẫdlirn còbiwun cóitzf chúywowt cóitzf thểmvai lợnfhvi dụkdlong đofbmưisqtnfhvc, cho nêbwwan mớhdkji thâlwvun thiệegizn nhưisqt vậwhqyy.

Trong đofbmskzby côaxpp đofbmobsft nhiêbwwan nhảgnbiy ra rấcectt nhiềkuitu tìwbgcnh tiếghgbt.

axppm côaxpp kếghgbt hôaxppn, mộobsft mìwbgcnh côaxpp ngồobsfi trong phòbiwung trang đofbmiểmvaim đofbmmvai trang đofbmiểmvaim, Tiểmvaiu Thấcectt vìwbgc quan tâlwvum tớhdkji côaxpp, cho nêbwwan lúywowc đofbmóitzf mặywowc dùcect tay vừnfhva mớhdkji hồobsfi phụkdloc đofbmưisqtnfhvc mộobsft chúywowt, nhưisqtng đofbmãitjx nhanh chóitzfng tớhdkji. Côaxpp nhớhdkj lạllpci nhữugwyng lờuywpi mạllpcc Tiểmvaiu Thấcectt nóitzfi khi đofbmóitzf.

“Ngưisqtuywpi nhàlydv Tầskzbn gia đofbmâlwvuu?”

Khi đofbmóitzf đofbmang đofbmofbmm chìwbgcm trong hạllpcnh phúywowc nêbwwan côaxppftywng khôaxppng nghĩdwbf ngợnfhvi gìwbgc nhiềkuitu, chỉpagj nghĩdwbflydv chắofbmc cóitzf việegizc gìwbgcbwwan chậwhqym trễlydv thôaxppi.

lwvuy giờuywp nghĩdwbf, việegizc gìwbgclydv lạllpci cóitzf thểmvai quan trọutsjng hơgpgkn việegizc kếghgbt hôaxppn củldfja chíbiwunh con trai mìwbgcnh?


Mẹutsj Tầskzbn...

svydn bảgnbin làlydv khôaxppng thíbiwuch côaxpp, cho nêbwwan mớhdkji cốkdlo ýllpc khôaxppng đofbmi tớhdkji xem bốkdlo cụkdloc nơgpgki cưisqthdkji thếghgblydvo màlydv...

axpp lạllpci nghĩdwbf tớhdkji thờuywpi gian sau hơgpgkn hai thárapong kếghgbt hôaxppn, mẹutsj Tầskzbn mặywowc dùcect trêbwwan miệegizng nóitzfi nhữugwyng lờuywpi tháraponh thiệegizn, nhưisqtng khi côaxpplydvm việegizc nhàlydv, bàlydvcecty từnfhv trưisqthdkjc tớhdkji giờuywp chưisqta bao giờuywp giúywowp đofbmyrqn... chắofbmc đofbmóitzfftywng lạllpcc vìwbgclydvcecty cảgnbim thấcecty nhữugwyng việegizc đofbmóitzflydvaxppng việegizc củldfja côaxpp đofbmóitzflydv.

Mặywowt đofbmcectt lạllpcnh lẽugwyo, Lưisqtu Tuyềkuitn ngồobsfi trêbwwan mặywowt đofbmcectt, toàlydvn thâlwvun cũftywng bắofbmt đofbmskzbu lạllpcnh buốkdlot.

Nhưisqtng trárapoi tim vớhdkji còbiwun thấcecty lạllpcnh hơgpgkn cảgnbirapoi lạllpcnh trêbwwan thâlwvun thểmvailydvy...

Nhữugwyng ngưisqtuywpi nàlydvy, sao lạllpci cóitzf thểmvai lừnfhva dốkdloi tìwbgcnh cảgnbim củldfja côaxpp nhưisqt vậwhqyy, sao lạllpci cóitzf thểmvai đofbmkdloi xửpagj vớhdkji côaxpp nhưisqt vậwhqyy !

axpplydvm hạllpci Tầskzbn Nham tổripfn thấcectt mộobsft ngàlydvn vạllpcn, nhưisqtng... giốkdlong nhưisqt Tiểmvaiu Thấcectt đofbmãitjxitzfi, côaxpp đofbmem lạllpci lợnfhvi nhuậwhqyn cho Tầskzbn Nham còbiwun lớhdkjn hơgpgkn cắofbmt mộobsft ngàlydvn vạllpcn đofbmóitzf, Tầskzbn Nham làlydv chồobsfng côaxpp, lẽugwylydvo thẻnfhv củldfja anh ấcecty lạllpci khôaxppng thểmvai đofbmmvai cho côaxppcectng tiêbwwau pha việegizc gia đofbmìwbgcnh... việegizc nàlydvy cũftywng khôaxppng đofbmưisqtnfhvc sao!

“Tạllpci sao, tạllpci sao...”

biwun Tầskzbn Nham...

“Tầskzbn Nham...”

Lặywowng lẽugwy đofbmutsjc cárapoi trêbwwan nàlydvy, tim củldfja côaxpp đofbmau tớhdkji mứbwslc khôaxppng thởuved nổripfi.

Tầskzbn Nham...

Khi đofbmóitzf tốkdlot cuộobsfc anh ấcecty chạllpcy tớhdkji muốkdlon kếghgbt hôaxppn cùcectng vớhdkji côaxpplydvitzf ýllpc đofbmftywnh gìwbgc


axpp khôaxppng biếghgbt!

axpp thậwhqyt sựywow khôaxppng biếghgbt !

...

isqtu Tuyềkuitn mộobsft đofbmêbwwam khôaxppng ngủldfj, nhìwbgcn chằrapom chằrapom vàlydvo áraponh sárapong nơgpgki cửpagja sổripf từnfhvng chúywowt từnfhvng chúywowt len lỏqfaai vàlydvo.

Khi bảgnbiy giờuywprapong, đofbmobsfng hồobsfrapoo thứbwslc củldfja Tầskzbn Nham bắofbmt đofbmskzbu đofbmripf chuôaxppng.

Tầskzbn Nham vừnfhva hérfun mắofbmt đofbmãitjx nhìwbgcn thấcecty Lưisqtu Tuyềkuitn đofbmang chíbiwunh diệegizn nhìwbgcn chằrapom chằrapom vàlydvo anh, anh giậwhqyt mìwbgcnh “Sao dậwhqyy sớhdkjm vậwhqyy?”

“Ừpfcb!”

Tầskzbn Nham tung chăsvydn vừnfhva đofbmftywnh bưisqthdkjc xuốkdlong, nhưisqtng liếghgbc thấcecty khoérfun mắofbmt Lưisqtu Tuyềkuitn sưisqtng đofbmqfaa “Mắofbmt sao vậwhqyy?”

Nhưisqt thếghgblydvy liệegizu cóitzf đofbmưisqtnfhvc coi làlydv quan tâlwvum tớhdkji côaxpp khôaxppng ?

isqtu Tuyềkuitn tìwbgcm đofbmllpci mộobsft lýllpc do đofbmmvaiitzfi,“Tốkdloi qua uốkdlong mộobsft cốkdloc cafe, nguyêbwwan mộobsft đofbmêbwwam ngủldfj khôaxppng ngon.”

Tầskzbn Nham cũftywng khôaxppng nghĩdwbf ngợnfhvi gìwbgc. tung chăsvydn bưisqthdkjc xuốkdlong giưisqtuywpng, nóitzfi “khôaxppng uốkdlong đofbmưisqtnfhvc cafe thìwbgc đofbmnfhvng cóitzf uốkdlong, buổripfi tốkdloi ngủldfj khôaxppng ngon ngưisqtuywpi khổripflydv chíbiwunh bảgnbin thâlwvun em đofbmóitzf !”

Mắofbmt nhìwbgcn thấcecty Tầskzbn Nham muốkdlon vàlydvo nhàlydv vệegiz sinh, Lưisqtu Tuyềkuitn giậwhqyt giậwhqyt gấcectu árapoo anh ấcecty.

“Sao vậwhqyy?”


“Tầskzbn Nham, Anh cóitzfbwwau em khôaxppng ?”

Tầskzbn Nham ngẩzsoan ngưisqtuywpi, nhậwhqyn thứbwslc thấcecty gìwbgc đofbmóitzf cau màlydvy lạllpci.

isqtu Tuyềkuitn đofbmmvaicecty thấcecty hếghgbt, cưisqtuywpi khỏqfaai cựywowc! anh ấcecty khárapong cựywowlwvuu hỏqfaai nàlydvy đofbmếghgbn vậwhqyy sao?

“Lưisqtu Tuyềkuitn, hôaxppm nay em sao vậwhqyy ?”

“Tốkdloi qua em cảgnbi đofbmêbwwam khôaxppng ngủldfj. em nghĩdwbf, nghĩdwbf tớhdkji việegizc chúywowng ta sau khi tưisqtơgpgkng phùcectng, em nghĩdwbf rấcectt lâlwvuu cũftywng khôaxppng thểmvai nghĩdwbf ra đofbmưisqtnfhvc sao anh lạllpci đofbmobsft nhiêbwwan gọutsji đofbmiệegizn cho em, hỏqfaai cóitzf muốkdlon kếghgbt hôaxppn hay khôaxppng... em chỉpagj muốkdlon biếghgbt, vìwbgc sao anh lạllpci muốkdlon kếghgbt hôaxppn? hoặywowc cóitzf thểmvaiitzfi, vìwbgc sao ngưisqtuywpi đofbmóitzf lạllpci làlydv em?”

Tầskzbn Nham đofbmbwslng bấcectt đofbmobsfng.

Anh lấcecty chiếghgbc kíbiwunh khôaxppng gọutsjng ởuved tủldfj đofbmskzbu giưisqtuywpng đofbmeo vàlydvo, bỗzsoang cóitzf chúywowt nhậwhqyn thứbwslc đofbmzsoay đofbmzsoay mắofbmt kíbiwunh “Thếghgb em đofbmãitjx nghĩdwbf đofbmưisqtnfhvc ra nguyêbwwan nhâlwvun gìwbgc chưisqta?”

isqtu Tuyềkuitn lắofbmc đofbmskzbu “Nếghgbu nhưisqt nghĩdwbf ra, em đofbmãitjx khôaxppng hỏqfaai rồobsfi.”

Hai ngưisqtuywpi đofbmkuitu trầskzbm xuốkdlong.

Khôaxppng khíbiwu trốkdlon phòbiwung dầskzbn dầskzbn trởuvedbwwan cứbwslng nhắofbmc lạllpcnh lẽugwyo.

Thờuywpi gian cứbwsl thếghgb chậwhqym chạllpcp trôaxppi đofbmi.

Tầskzbn Nham quay ngưisqtuywpi trịftywnh trọutsjng nhìwbgcn Lưisqtu Tuyềkuitn, lúywowc nàlydvy áraponh mắofbmt anh đofbmãitjx hồobsfi phụkdloc lạllpci sựywow lạllpcnh lẽugwyo cóitzf thưisqtuywpng ngàlydvy, “Tiểmvaiu Tuyềkuitn, bâlwvuy giờuywp anh vộobsfi đofbmi làlydvm, thờuywpi gian khôaxppng kịftywp nữugwya rồobsfi, cóitzfwbgc muốkdlon nóitzfi đofbmnfhvi sau khi anh vềkuit chúywowng ta nóitzfi tiếghgbp?”

Cứbwslrfuno dàlydvi thếghgblydvy... làlydv muốkdlon tìwbgcm lýllpc do đofbmmvai bịftywt miệegizng côaxpp lạllpci sao ?


isqtu Tuyềkuitn lắofbmc đofbmskzbu ,“Nhưisqtng phảgnbii làlydvm sao bâlwvuy giờuywp. hôaxppm nay em đofbmywowc biệegizt muốkdlon biếghgbt lýllpc do.”

axppng màlydvy Tầskzbn Nham cau chặywowt hơgpgkn.

ywowc đofbmóitzf sao anh lạllpci gọutsji đofbmiệegizn thoạllpci cho Lưisqtu Tuyềkuitn nóitzfi muốkdlon kếghgbt hôaxppn ưisqt? Bởuvedi vìwbgc ngưisqtuywpi con gárapoi màlydv anh yêbwwau bao nhiêbwwau năsvydm khôaxppng thècectm đofbmmvai ýllpc tớhdkji mong muốkdlon côaxpp đofbmnfhvng đofbmi lẻnfhv lạllpci, cứbwsl nhấcectt đofbmftywnh muốkdlon cùcectng vớhdkji mộobsft ngưisqtuywpi đofbmàlydvn ôaxppng ngoạllpci quốkdloc ra nưisqthdkjc ngoàlydvi. Khi đofbmóitzf trong tim anh gầskzbn nhưisqt rấcectt trốkdlong trảgnbii, đofbmau khổripf tớhdkji tậwhqyn nhiềkuitu ngàlydvy sau, suy nghĩdwbf củldfja anh dầskzbn dầskzbn thay đofbmripfi rồobsfi.

Nếghgbu nhưisqtsvydn Văsvydn cóitzf thểmvaiwbgc mộobsft cárapoi thérfunt xanh màlydv bỏqfaagpgki anh nhưisqt vậwhqyy, thếghgb thìwbgc anh sao lạllpci phảgnbii lưisqtu luyếghgbn mốkdloi tìwbgcnh nàlydvy chứbwsl?

Tầskzbn Nham anh đofbmâlwvuu phảgnbii khôaxppng cóitzf ngưisqtuywpi cầskzbn đofbmâlwvuu!

Khi đofbmóitzf trong đofbmskzbu anh cóitzfwbgcnh bóitzfng mộobsft ngưisqtuywpi nhảgnbiy ra đofbmóitzf chíbiwunh làlydvisqtu Tuyềkuitn, anh quêbwwan khôaxppng đofbmưisqtnfhvc áraponh mắofbmt củldfja côaxppisqtuywpi mấcectt năsvydm vềkuit trưisqthdkjc.

Cho nêbwwan mớhdkji cóitzf cuộobsfc đofbmiệegizn thoạllpci đofbmóitzf.

“Tiểmvaiu Tuyềkuitn...” Tầskzbn Nham tổripfng thểmvai ngôaxppn từnfhv ,“Anh chỉpagjitzf thểmvaiitzfi vớhdkji em. Cùcectng em kếghgbt hôaxppn làlydv suy nghĩdwbf rấcectt kỹgnbi củldfja anh sau đofbmóitzf mớhdkji đofbmưisqta ra quyếghgbt đofbmftywnh.”

“Thếghgb anh cóitzfbwwau em khôaxppng ?”

isqtu Tuyềkuitn kiêbwwan đofbmftywnh muốkdlon nghe đofbmưisqtnfhvc đofbmárapop árapon.

Đouusárapop árapon nàlydvy Tầskzbn Nham khôaxppng thểmvai trảgnbi lờuywpi đofbmưisqtnfhvc.

Anh đofbmưisqtơgpgkng nhiêbwwan cóitzf thểmvai dốkdloi lòbiwung nóitzfi yêbwwau côaxpp, nhưisqtng... anh khôaxppng nóitzfi ra đofbmưisqtnfhvc.

“Xin lỗzsoai, Tiểmvaiu Tuyềkuitn !”

Xin lỗzsoai...

isqtu Tuyềkuitn cúywowi mắofbmt xuốkdlong, lưisqtng bốkdlong đofbmbwslng thẳxqagng bỗzsoang thụkdlop hẳxqagn xuốkdlong, côaxpp tựywowisqtuywpi mìwbgcnh “Xin lỗzsoai... anh cóitzf biếghgbt khôaxppng Tầskzbn Nham, cảgnbi đofbmuywpi nàlydvy em ghérfunt nghe thấcecty nhấcectt chíbiwunh làlydv ba chữugwylydvy, mộobsft câlwvuu xin lỗzsoai... cóitzf thểmvai thoárapoi thárapoc quárapo nhiềkuitu quárapo nhiềkuitu thứbwsl rồobsfi.”

Tầskzbn Nham cau chặywowt màlydvy lạllpci.

Anh túywowm lấcecty vai củldfja Lưisqtu Tuyềkuitn “Khôaxppng cầskzbn biếghgbt hai chúywowng ta bắofbmt đofbmskzbu nhưisqt thếghgblydvo, nhưisqtng em chỉpagj cầskzbn nhớhdkj rằrapong, ngưisqtuywpi phụkdlo nữugwybwwan cạllpcnh anh làlydv em, em làlydv nữugwy chủldfj nhâlwvun củldfja Tầskzbn gia, làlydv mộobsft nửpagja củldfja anh, lẽugwylydvo nhưisqt vậwhqyy vớhdkji em vẫdlirn chưisqta đofbmldfj sao?”

“Thếghgb anh cóitzf thíbiwuch em khôaxppng?” Lưisqtu Tuyềkuitn lùcecti lạllpci mộobsft bưisqthdkjc.

Lầskzbn nàlydvy Tầskzbn Nham khôaxppng đofbmofbmn đofbmo gìwbgc ngay lậwhqyp tứbwslc trảgnbi lờuywpi, “Đouusưisqtơgpgkng nhiêbwwan!anh khôaxppng thểmvailydvo cùcectng vớhdkji mộobsft ngưisqtuywpi anh khôaxppng hềkuit thíbiwuch cầskzbu hôaxppn đofbmưisqtnfhvc!”

isqtu Tuyềkuitn ngẩzsoan ngưisqtuywpi.

Thìwbgc ra... Anh đofbmkdloi vớhdkji vớhdkji cũftywng khôaxppng phảgnbii làlydv hoàlydvn toàlydvn khôaxppng cóitzfwbgcnh cảgnbim.

Trong phúywowt chốkdloc, côaxpp khôaxppng biếghgbt nêbwwan vui hay buồobsfn nữugwya.

“Tầskzbn Nham...”

Tầskzbn Nham xoa đofbmskzbu côaxpp “Đouusưisqtnfhvc rồobsfi, thờuywpi gian củldfja anh thậwhqyt sựywow khôaxppng kịftywp nữugwya rồobsfi, em ngoan ngoãitjxn ởuved nhàlydv đofbmnfhvi anh vềkuit nhérfun?”

“Em muốkdlon đofbmi làlydvm!”

“Vấcectn đofbmkuitlydvy đofbmnfhvi anh vềkuititzfi đofbmưisqtnfhvc khôaxppng!”

Lầskzbn nàlydvy Tầskzbn Nham khôaxppng đofbmnfhvi phảgnbin ứbwslng củldfja Lưisqtu Tuyềkuitn xôaxppng thẳxqagng vàlydvo nhàlydv vệegiz sinh làlydvm vệegiz sinh cárapo nhâlwvun rồobsfi.

Tầskzbn Nham ăsvydn sárapong xong đofbmi luôaxppn, Lưisqtu Tuyềkuitn quay trởuved lạllpci nằrapom trêbwwan giưisqtuywpng, côaxpp khôaxppng muốkdlon xuốkdlong lầskzbu ăsvydn cơgpgkm, cũftywng khôaxppng muốkdlon đofbmkdloi mặywowt vớhdkji mẹutsj Tầskzbn vàlydv Tầskzbn Phi Ngữugwy, côaxpp khôaxppng cóitzf biếghgbt cárapoch diễlydvn hay nhưisqt vậwhqyy...

Nhưisqtng vớhdkji khôaxppng xuốkdlong lầskzbu, lạllpci cóitzf ngưisqtuywpi tớhdkji gõbwsl cửpagja.

“Cốkdloc cốkdloc cốkdloc——” từnfhvbwwan ngoàlydvi cóitzf tiếghgbng củldfja mẹutsj Tầskzbn “Tiểmvaiu Tuyềkuitn, con dậwhqyy chưisqta”

isqtu Tuyềkuitn khôaxppng nóitzfi gìwbgc.

Mẹutsj Tầskzbn rấcectt nhanh xoay nắofbmm cửpagja bưisqthdkjc vàlydvo phòbiwung, Lưisqtu Tuyềkuitn hoảgnbing loạllpcn nhắofbmm chặywowt mắofbmt lạllpci, dưisqthdkji chăsvydn tay nắofbmm chặywowt lấcecty ga giưisqtuywpng thàlydvnh mộobsft nắofbmm.

axpp cảgnbim nhậwhqyn đofbmưisqtnfhvc mẹutsj Tầskzbn bưisqthdkjc tớhdkji bêbwwan giưisqtuywpng, sau đofbmóitzf ngồobsfi xuốkdlong mérfunp giưisqtuywpng.

“Tiểmvaiu Tuyềkuitn, Tiểmvaiu Tuyềkuitn?”

“Mẹutsj?” Lưisqtu Tuyềkuitn mơgpgkgpgk hồobsf hồobsfrfun mắofbmt, vờuywp nhưisqt vừnfhva ngủldfj dậwhqyy.

Mẹutsj Tầskzbn cũftywng khôaxppng nghĩdwbf nhiềkuitu “Hôaxppm nay sao dậwhqyy muộobsfn vậwhqyy, ởuved đofbmâlwvuu khôaxppng khỏqfaae sao?”

isqtu Tuyềkuitn nhắofbmm mắofbmt khôaxppng nhìwbgcn bàlydvcecty, nhẹutsj nhàlydvng lắofbmc đofbmskzbu,“Tốkdloi qua uốkdlong mộobsft cốkdloc cafe, mộobsft đofbmêbwwam khôaxppn ngủldfj, trờuywpi sárapong cóitzf chúywowt buồobsfn ngủldfj thôaxppi ạllpc.”

“Thìwbgc ra làlydv nhưisqt vậwhqyy. nhanh dậwhqyy thôaxppi đofbmnfhvng ngủldfj nữugwya, bạllpcn ngàlydvy con màlydv ngủldfj, đofbmnfhvi tớhdkji tốkdloi lạllpci mấcectt ngủldfj đofbmóitzf.”

Nếghgbu nhưisqt trưisqthdkjc kia, Lưisqtu Tuyềkuitn sẽugwy đofbmem nhữugwyng lờuywpi nàlydvy nghĩdwbflydvlydvcecty thậwhqyt lòbiwung quan tâlwvum tớhdkji côaxpp.

Nhưisqtng sau chuyệegizn tốkdloi qua. côaxpp khôaxppng còbiwun cóitzflwvum thárapoi nghĩdwbf tốkdlot nhưisqt vậwhqyy nữugwya.

axpp nhìwbgcn lạllpci khôaxppng nghĩdwbfwbgc.

Sựywow quan tâlwvum tớhdkji côaxpp củldfja mẹutsj Tầskzbn, sao khi ăsvydn sárapong khôaxppng gọutsji vớhdkji xuốkdlong, màlydvlwvuy giờuywp lạllpci tớhdkji gọutsji côaxpp?

Gọutsji côaxpp xuốkdlong lầskzbu đofbmmvailydvm gìwbgc?

isqtu Tuyềkuitn khôaxppng muốkdlon bóitzfc mẽugwy mẹutsj Tầskzbn, xuốkdlong lầskzbu cuốkdloi cùcectng cũftywng biếghgbt vìwbgc sao bàlydvcecty lạllpci gọutsji côaxpp.

Xuốkdlong nhàlydv bếghgbp dưisqthdkji lầskzbu, mộobsft chồobsfng bárapot đofbmũftywa đofbmkuitu đofbmmvai trong chậwhqyu rửpagja bárapot chưisqta đofbmưisqtnfhvc rửpagja.

Tim Lưisqtu Tuyềkuitn thấcecty đofbmóitzfng băsvydng lạllpci.

axpp quay đofbmskzbu nhìwbgcn, mẹutsj Tầskzbn đofbmãitjx ngồobsfi trêbwwan ghếghgb sofa kếghgbt phòbiwung khárapoch xem tivi rồobsfi.

isqtu Tuyềkuitn nghiếghgbn răsvydng, âlwvum thầskzbm tựywowwbgcnh rửpagja hếghgbt chỗzsoarapot đofbmũftywa.

Buổripfi trưisqta, côaxpp giốkdlong nhưisqt khi bìwbgcnh thưisqtuywpng, lau chùcecti quérfunt dọutsjn sạllpcch sẽugwy toàlydvn bộobsf khu biệegizt thựywow.

Trưisqthdkjc kia khi làlydvm nhữugwyng côaxppng việegizc nàlydvy côaxpp luôaxppn thấcecty vui vẻnfhv hạllpcnh phúywowc.

Đouusâlwvuy làlydv nhàlydv củldfja côaxpp, khi quérfunt dọutsjn côaxpp thấcecty rấcectt ngọutsjt ngàlydvo, nhưisqtng bâlwvuy giờuywp, trong tâlwvum côaxpp chỉpagj thấcecty... bảgnbin thâlwvun thậwhqyt giốkdlong ngưisqtuywpi giúywowp việegizc!màlydv lạllpci còbiwun làlydv loạllpci giúywowp ngủldfjcectng !

Đouusnfhvi làlydvm xong việegizc nhàlydv, côaxpp đofbmãitjx bắofbmt đofbmskzbu thấcecty toàlydvn thâlwvun đofbmau nhứbwslc.

Tốkdloi hôaxppm đofbmóitzf, Tầskzbn Nham rấcectt sớhdkjm đofbmãitjx vềkuit nhàlydv rồobsfi.

Ăkiian xong cơgpgkm tốkdloi, Lưisqtu Tuyềkuitn trưisqthdkjc mặywowt mọutsji ngưisqtuywpi. lạllpci mộobsft lầskzbn nữugwya đofbmem chuyệegizn khi sárapong nóitzfi ra “Tầskzbn Nham, em muốkdlon đofbmi làlydvm.”

Tầskzbn Nham cau màlydvy, trong tâlwvum anh ấcecty khôaxppng cam tâlwvum lắofbmm khi đofbmmvaiaxpp ra ngoàlydvi đofbmi làlydvm.

“Hôaxppm nàlydvo anh cũftywng đofbmi sớhdkjm vềkuit muộobsfn, nếghgbu nhưisqt em cũftywng đofbmi làlydvm, thờuywpi gian hai ngưisqtuywpi gặywowp gỡyrqn sẽugwy rấcectt íbiwut, Tiểmvaiu Tuyềkuitn, anh muốkdlon cóitzf mộobsft ngưisqtuywpi vợnfhv, khôaxppng phảgnbii làlydv mộobsft ngưisqtuywpi phụkdlo nữugwy quyềkuitn lựywowc!Hơgpgkn nữugwya, trong nhàlydvftywng khôaxppng thiếghgbu thốkdlon tớhdkji mứbwslc đofbmmvai em phảgnbii ra ngoàlydvi đofbmi làlydvm,theo ýllpc kiếghgbn củldfja anh em ơgpgkn nhàlydv vẫdlirn hơgpgkn...”

Mẹutsj Tầskzbn rấcectt muốkdlon đofbmmvaiisqtu Tuyềkuitn ra ngoàlydvi đofbmi làlydvm, nhưisqtng nghe thấcecty con trai nóitzfi nhưisqt vậwhqyy, cũftywng nóitzfi vàlydvo giúywowp, “Đouusúywowng vậwhqyy, Tiểmvaiu Tuyềkuitn, bêbwwan ngoàlydvi côaxppng việegizc rấcectt vấcectt vảgnbi, con làlydv con gárapoi đofbmnfhvng đofbmmvai bịftyw mệegizt mỏqfaai quárapo

qiqiHA——

axppuved nhàlydv thìwbgc khôaxppng vấcectt vảgnbi phảgnbii khôaxppng!

Ngàlydvy nàlydvo cũftywng làlydvm việegizc nhàlydv nhẹutsj nhàlydvng hơgpgkn đofbmi làlydvm chắofbmc.

isqtu Tuyềkuitn cúywowi đofbmskzbu, “Nhưisqtng... em nghĩdwbf phụkdlo nữugwyitzf sựywow nghiệegizp củldfja riêbwwang mìwbgcnh thìwbgc vẫdlirn tốkdlot hơgpgkn.”

Tầskzbn Nham thởuvedlydvi,“Tiểmvaiu Tuyềkuitn, tuổripfi củldfja chúywowng ta cũftywng khôaxppng còbiwun bérfun nữugwya, suy nghĩdwbf củldfja anh bâlwvuy giờuywplydv chúywowng ta nhanh chóitzfng cóitzf con thìwbgc tốkdlot hơgpgkn, nếghgbu nhưisqt em thậwhqyt sựywow cứbwsl muốkdlon ra ngoàlydvi đofbmi làlydvm, vậwhqyy đofbmnfhvi sau khi sinh xong nhérfun!”

Con...

isqtu Tuyềkuitn cũftywng cóitzf nghĩdwbf tớhdkji con cárapoi.

axpp hoàlydvi nghi ngẩzsoan đofbmskzbu, “muốkdlon cóitzf con ?”

“Em khôaxppng muốkdlon sao ?”

isqtu Tuyềkuitn lắofbmc đofbmskzbu.

axpp sao lạllpci khôaxppng muốkdlon đofbmưisqtnfhvc chứbwsl

axpp đofbmywowc biệegizt rấcectt thíbiwuch trẻnfhv con, trong mộobsfng côaxppftywng muốkdlon cóitzf mộobsft giọutsjt márapou cùcectng huyếghgbt thốkdlong vớhdkji mìwbgcnh.

“Thếghgb thìwbgc chúywowng ta sẽugwy quyếghgbt đofbmftywnh nhưisqt vậwhqyy nhérfun, đofbmnfhvi em sinh xong con sẽugwy đofbmi làlydvm sau!”

“... Đouusưisqtnfhvc!”

Mộobsft sựywow việegizc đofbmãitjx đofbmưisqtnfhvc quyếghgbt đofbmftywnh nhưisqt vậwhqyy,trong tâlwvum mẹutsj Tầskzbn bỗzsoang cóitzf chúywowt khôaxppng đofbmưisqtnfhvc vui vẻnfhv, Tầskzbn Phi Ng càlydvng khôaxppng cóitzfwbgcitzfi đofbmưisqtnfhvc, nóitzfi cho cùcectng anh trai côaxpp ta muốkdlon nuôaxppi Lưisqtu Tuyềkuitn, chẳxqagng cóitzf liêbwwan quan gìwbgc đofbmếghgbn côaxpp ta cảgnbi

Trong tâlwvum mẹutsj Tầskzbn cóitzf chúywowt rấcectt cay cúywow

Tuổripfi nàlydvy đofbmi ra ngoàlydvi làlydvm việegizc tốkdlot bao nhiêbwwau

Nhưisqt thếghgb sẽugwy khôaxppng tiêbwwau vàlydvo tiềkuitn củldfja con trai bàlydvcecty !

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.