Lấy Phải Boss Kiêu Ngạo

Chương 813 :

    trước sau   
vskqu Tuyềyknbn ngẩmcxgn ngưvskqmcxgi, đmpofưvskqa tay sờmcxg mặixvlt “Rõlkimqhoing nhưvskq vậmvymy sao ?”

“Đrlbjixvlc biệdqiut rõlkimqhoing!”

vskqu Tuyềyknbn cưvskqmcxgi khổtstg cựwsjrc, côdheb vẫjifqn nghĩudhk bảrlbjn thâkzqhn mìukaxnh che giấtstgu tưvskqơwzqyng đmpofuhcsi giỏwzqyi, íxbtrt ra... Khi ởnpfh nhàqhoi khôdhebng ai cóbpmu thểuhcs nhìukaxn thấtstgy đmpofưvskqkzqhc côdheb khôdhebng vui.

“Tiểuhcsu Tuyềyknbn, cậmvymu rốuhcst cuộuwsgc làqhoim sao vậmvymy?”

Trong siêmpofu thịbsne quánpfhvuqan àqhoio, trong tâkzqhm Lưvskqu Tuyềyknbn cũoulzng ồvuqan àqhoio khôdhebng kémvymm, côdhebmvymo Tiểuhcsu Thấtstgt chạbxbay ra ngoàqhoii “Ra ngoàqhoii nóbpmui!”

Ra khỏwzqyi siêmpofu thịbsne, bêmpofn ngoàqhoii lạbxbanh vùmpofmpof, hai ngưvskqmcxgi nhanh chóbpmung tìukaxm ngay mộuwsgt tiệdqium cafe, trong tiệdqium cafe mởnpfhnpfhy sưvskqnpfhi rấtstgt ấtstgm ánpfhp, gọlpkti thêmpofm cốuhcsc cafe nóbpmung hổtstgi nhấtstgp mộuwsgt ngụwkcsm, cảrlbj ngưvskqmcxgi bỗnpzeng nhiêmpofn ấtstgm ánpfhp hơwzqyn hẳkhkcn.


“Tiểuhcsu Tuyềyknbn, nhanh nóbpmui !”

Tiểuhcsu Tuyềyknbn khôdhebng biếpfpkt phảrlbji nóbpmui bắtazgt đmpofcbafu từkhkc đmpofâkzqhu.

Mấtstgy ngàqhoiy nay côdheb sốuhcsng thậmvymt sựwsjr khôdhebng đmpofưvskqkzqhc thuậmvymn tâkzqhm cho lắtazgm.

Thựwsjrc tếpfpkqhoibpmui, khôdhebng còloddn làqhoi chuyệdqiun ngàqhoiy mộuwsgt ngàqhoiy hai nữvyaia rồvuqai.

Khi1côdheb kếpfpkt hôdhebn đmpofưvskqkzqhc hơwzqyn mộuwsgt thánpfhng, vốuhcsn ngưvskqmcxgi cha cóbpmu chếpfpkt cũoulzng qua lạbxbai đmpofuwsgt nhiêmpofn lạbxbai tìukaxm tớboqli. Khi cóbpmudheboulzng tưvskqơwzqyng đmpofuhcsi làqhoi bấtstgt ngờmcxg, đmpofưvskqơwzqyng nhiêmpofn cũoulzng đmpofixvlc biệdqiut sợkzqhmpofi.

Bởnpfhi vìukax đmpofuhcsi vớboqli côdhebqhoibpmui, bốuhcs đmpofzfshukaxm đmpofếpfpkn cửptmha, nhấtstgt đmpofbsnenh khôdhebng phảrlbji làqhoi chuyệdqiun tốuhcst đmpofshidp gìukax.

dheb đmpofnpfhn quảrlbj nhiêmpofn khôdhebng cóbpmu sai.

vskqu Năvniung tìukaxm tớboqli cửptmha chỉwrktbpmu duy nhấtstgt mộuwsgt việdqiuc——cầcbafn tiềyknbn !

“Cầcbafn tiềyknbn gìukax ?”Tiểuhcsu Thấtstgt hỏwzqyi gấtstgp.

vskqu Năvniung cưvskqmcxgi khổtstg cựwsjrc “ôdhebng ấtstgy nóbpmui mìukaxnh gảrlbj cho Tầcbafn gia, cầcbafn phảrlbji cóbpmu tiềyknbn lễxeuh vậmvymt, ôdhebng ta khôdhebng thểuhcs nuôdhebi mìukaxnh khôdhebng côdhebng đmpofếpfpkn chừkhkcng nàqhoiy, nếpfpku nhưvskq khôdhebng đmpofưvskqa tiềyknbn lễxeuh vậmvymt cho ôdhebng ta, ôdhebng ta sẽvker liêmpofn tụwkcsc tìukaxm tớboqli làqhoim loạbxban. Ôwzqyng ta còloddn cho cảrlbj thờmcxgi hạbxban, nếpfpku nhưvskq trưvskqboqlc tếpfpkt âkzqhm lịbsnech màqhoi khôdhebng đmpofưvskqa tiềyknbn lễxeuh vậmvymt cho ôdhebng ấtstgy, ôdhebng ấtstgy sẽvker tớboqli côdhebng ty củmcxga Tầcbafn Nham1làqhoim loạbxban...”

“Ôwzqyng ta muốuhcsn bao nhiêmpofu tiềyknbn??”

“Mộuwsgt ngàqhoin vạbxban !”

Tiểuhcsu Thấtstgt hémvymt lêmpofn híxbtrt phảrlbji hơwzqyi gióbpmu lạbxbanh,“Mẹshid kiếpfpkp!Bốuhcs cậmvymu cóbpmuloddn phảrlbji làqhoi ngưvskqmcxgi khôdhebng vậmvymy! ôdhebng ta nhưvskq thếpfpkqhoiy khôdhebng phảrlbji làqhoi muốuhcsn tiềyknbn lễxeuh vậmvymt, đmpofâkzqhy làqhoi muốuhcsn bánpfhn con gánpfhi thìukaxbpmu !”


Khôdhebng phảrlbji sao!

vskqu Tuyềyknbn cưvskqmcxgi khắtazgc khổtstg, phẩmcxgm chấtstgt đmpofóbpmu so vớboqli bánpfhn con gánpfhi thìukaxbpmuukax khánpfhc biệdqiut cơwzqy chứuwsg

Bốuhcsdhebtstgy cũoulzng nóbpmui rồvuqai, chỉwrkt cầcbafn đmpofem tiềyknbn lễxeuh vậmvymt đmpofưvskqa đmpofmcxg, sau nàqhoiy giữvyai bọlpktn họlpkt sẽvker đmpofoạbxban tuyệdqiut qua lạbxbai, đmpofoạbxban tuyệdqiut tìukaxnh cha con.

“Thếpfpk Tầcbafn Nham nóbpmui sao?”

Nhắtazgc tớboqli Tầcbafn Nham, đmpofôdhebi mắtazgt Lụwkcsc Tuyềyknbn ngậmvymp tràqhoin nỗnpzei ấtstgm ánpfhp“tHậmvymt ra... Tầcbafn Nhầcbafm lo tớboql sẽvker khóbpmu xửptmh, đmpofãmpofmvymn lúzjrlt đmpofưvskqa tiềyknbn cho Lưvskqu Năvniung rồvuqai!”

Tiểuhcsu Thấtstgt thởnpfh phàqhoio nhẹshid nhõlkimm.

Tầcbafn Nham cóbpmu thểuhcs bỏwzqy ra chỗnpze tiềyknbn nàqhoiy, nóbpmui đmpofơwzqyn giảrlbjn làqhoi đmpofmcxg đmpofuhcs hiểuhcsu anh ấtstgy rấtstgt đmpofuhcs ta tớboqli5Tiểuhcsu Tuyềyknbn màqhoi.

“Tiềyknbn cũoulzng đmpofãmpof đmpofưvskqa rồvuqai, cậmvymu vẫjifqn còloddn khôdhebng thoảrlbji mánpfhi việdqiuc gìukax đmpofóbpmu? Cứuwsg cho làqhoi đmpofem tiềyknbn đmpofuhcs trừkhkc họlpkta, hơwzqyn nữvyaia, gia đmpofìukaxnh Tầcbafn Nham cũoulzng khôdhebng phảrlbji kémvymm gìukax, mộuwsgt ngàqhoin vạbxban vớboqli anh ấtstgy màqhoibpmui cũoulzng khôdhebng làqhoim ảrlbjnh hưvskqnpfhng gìukax tớboqli vốuhcsn. Hơwzqyn nữvyaia...”Tiểuhcsu Thấtstgt đmpoftazgn đmpofo mộuwsgt lúzjrlc mớboqli nóbpmui“Khi cậmvymu kếpfpkt hôdhebn bốuhcsukaxnh đmpofyknbu đmpofuhcs nhữvyaing quan chứuwsgc cao củmcxga Hoàqhoin Vũoulz tớboqli tham gia hôdhebn lễxeuh, mìukaxnh nghe nóbpmui... Tầcbafn Nham đmpofyknbu lưvskqu thôdhebng tin liêmpofn lạbxbac vớboqli nhữvyaing ngưvskqmcxgi đmpofóbpmu, màqhoiloddn bàqhoin chuyệdqiun kếpfpkt hợkzqhp làqhoim ăvniun. Nếpfpku nhưvskq khôdhebng phảrlbji nhờmcxg cậmvymu, anh ấtstgy cũoulzng khôdhebng thểuhcsqhoio cóbpmu nhiềyknbu mốuhcsi quan hệdqiu nhưvskq vậmvymy đmpofưvskqkzqhc, cho nêmpofn cậmvymu đmpofem tớboqli cho anh ấtstgy cũoulzng khôdhebng phảrlbji chỉwrktbpmu mộuwsgt chúzjrlt íxbtrt lợkzqhi nhuậmvymn khôdhebng đmpofâkzqhu!”

vskqu Tuyềyknbn khôdhebng nóbpmui gìukax, chuyệdqiun phiềyknbn nãmpofo củmcxga côdheb khôdhebng phảrlbji chuyệdqiun nàqhoiy

“Sao thếpfpk?Lẽvkerqhoio Lưvskqu Năvniung2nhậmvymn tiềyknbn rồvuqai vẫjifqn tớboqli làqhoim loạbxban sao ?”

“Khôdhebng phảrlbji !”Lưvskqu Tuyềyknbn lắtazgc lắtazgc đmpofcbafu, “Ôwzqyng ấtstgy ngưvskqkzqhc lạbxbai khôdhebng còloddn tớboqli làqhoim loạbxban nữvyaia,làqhoi... làqhoi ngưvskqmcxgi nhàqhoi Tầcbafn Nham... mìukaxnh từkhkcng nóbpmui vớboqli cậmvymu rồvuqai, gia đmpofìukaxnh Tầcbafn Nham đmpofãmpof từkhkcng phánpfh sảrlbjn mộuwsgt lầcbafn, cảrlbj gia đmpofìukaxnh luôdhebn đmpofixvlt vấtstgn đmpofyknb tiềyknbn lêmpofn hàqhoing đmpofcbafu,Tầcbafn Nham vốuhcsn giấtstgu gia đmpofìukaxnh chuyệdqiun nàqhoiy, nhưvskqng Lưvskqu Năvniung khôdhebng tớboqli làqhoim loạbxban nữvyaia, ngưvskqmcxgi trong gia đmpofìukaxnh chẳkhkcng nhẽvker lạbxbai khôdhebng minh bạbxbach sao! nguyêmpofn mộuwsgt ngàqhoin vạbxban... Trong tâkzqhm họlpkt chắtazgc chắtazgn sẽvker khôdhebng thểuhcs bỏwzqy qua đmpofưvskqkzqhc.”

“Cậmvymu khôdhebng phảrlbji nóbpmui rằdqiung mẹshid chồvuqang đmpofuhcsi vớboqli cậmvymu rấtstgt tốuhcst sao?”

“Đrlbjúzjrlng thếpfpk, cho nêmpofn việdqiuc lầcbafn nàqhoiy mẹshid chồvuqang mìukaxnh khôdhebng nóbpmui gìukax. Nhưvskqng em gánpfhi Tầcbafn Nham... Từkhkc chuyệdqiun mộuwsgt ngàqhoin vạbxban nàqhoiy, côdheb ta gặixvlp mìukaxnh làqhoi sắtazgc mặixvlt rấtstgt khóbpmu coi, hôdhebm nàqhoio cũoulzng mỉwrkta mai mộuwsgt trậmvymn, Tiểuhcsu Thấtstgt, mìukaxnh biếpfpkt chuyệdqiun nàqhoiy làqhoi do mìukaxnh khôdhebng9tốuhcst, nhưvskqng... côdheb ta cứuwsg hếpfpkt lầcbafn nàqhoiy tớboqli lầcbafn khánpfhc coi mìukaxnh nhưvskq ngưvskqmcxgi cóbpmu tộuwsgi vậmvymy, mìukaxnh thậmvymt sựwsjr sắtazgp khôdhebng chịbsneu nổtstgi rồvuqai.”


vskqu Tuyềyknbn ôdhebm mặixvlt“Cậmvymu khôdhebng biếpfpkt, Tầcbafn Phi Ngôdhebn côdhebtstgy nóbpmui rấtstgt khóbpmu nghe, màqhoidhebtstgy còloddn rấtstgt biếpfpkt cánpfhch lấtstgy lòloddng ngưvskqmcxgi, làqhoim khóbpmuukaxnh đmpofyknbu tìukaxm nhữvyaing lúzjrlc Tầcbafn Nham khôdhebng cóbpmunpfh nhàqhoi, trưvskqboqlc mặixvlt Tầcbafn Nham côdheb ta lạbxbai giảrlbj bộuwsg ngoan ngoãmpofn...”

Chậmvymc !

Bộuwsg mặixvlt thậmvymt đmpofen tốuhcsi!

“Thếpfpk thìukax cậmvymu nóbpmui vớboqli Tầcbafn Nham dọlpktn nhàqhoi ra ởnpfh riêmpofng đmpofi!”

Vấtstgn đmpofyknbqhoiy đmpofưvskqơwzqyng nhiêmpofn Lưvskqu Tuyềyknbn cóbpmubpmui qua vớboqli Tầcbafn Nham rồvuqai.

Nhưvskqng Tầcbafn Nham liềyknbn hỏwzqyi ngay cóbpmu phảrlbji côdheb vớboqli ngưvskqmcxgi nhàqhoi quan hệdqiu khôdhebng tốuhcst đmpofúzjrlng khôdhebng!Côdheb thìukax khôdhebng thểuhcsqhoio nóbpmui khôdhebng tốuhcst vềyknb Tầcbafn Phi Ngữvyai trưvskqboqlc mặixvlt Tầcbafn Nham đmpofưvskqkzqhc, chỉwrktbpmui làqhoi khôdhebng quen vớboqli cuộuwsgc sốuhcsng hiệdqiun tạbxbai, muốuhcsn hưvskqnpfhng chúzjrlt hạbxbanh phúzjrlc riêmpofng chỉwrktbpmu hai ngưvskqmcxgi.

Nhưvskqng Tầcbafn Nham suy nghĩudhk1chúzjrlt đmpofãmpof từkhkc chốuhcsi rồvuqai, “Tiểuhcsu Tuyềyknbn, em cũoulzng biếpfpkt, sau khi bốuhcs anh nhảrlbjy lầcbafu mẹshid anh chỉwrktbpmu mộuwsgt mìukaxnh nuôdhebi dưvskqekodng anh vàqhoi Phi Ngữvyai, đmpofuhcsi vớboqli bàqhoiqhoibpmui, hai ngưvskqmcxgi bọlpktn anh chíxbtrnh làqhoi sinh mạbxbang củmcxga mẹshid. Nếpfpku nhưvskq anh dọlpktn ra khỏwzqyi nhàqhoi, mẹshid anh nhấtstgt đmpofbsnenh sẽvker rấtstgt đmpofau lòloddng.”

Chỉwrkt cầcbafn câkzqhu nóbpmui nàqhoiy, đmpofãmpofbpmu thểuhcs chặixvln đmpofuwsgng lạbxbai tấtstgt cảrlbj nhữvyaing gìukaxqhoivskqu Tuyềyknbn muốuhcsn nóbpmui

“Thếpfpkkzqhy giờmcxg cậmvymu đmpofbsnenh thếpfpkqhoio ?”

vskqu Tuyềyknbn từkhkc từkhkc thởnpfhqhoii“phùmpof——nóbpmui đmpofưvskqkzqhc ra hếpfpkt nhữvyaing lờmcxgi nàqhoiy thậmvymt làqhoi thoảrlbji mánpfhi, Tiểuhcsu Thấtstgt, cảrlbjm ơwzqyn cậmvymu đmpofãmpof nghe mìukaxnh nóbpmui nhữvyaing lờmcxgi vớboql vẩmcxgn nàqhoiy.”

“Cậmvymu đmpofkhkcng chuyểuhcsn đmpoftstgi chủmcxg đmpofyknb, trảrlbj lờmcxgi câkzqhu hỏwzqyi củmcxga mìukaxnh trưvskqboqlc đmpofi.”

“Bâkzqhy giờmcxgukaxnh chẳkhkcng cóbpmu dựwsjr đmpofbsnenh gìukax cảrlbj, cứuwsg đmpofuhcs mặixvlc nhưvskq thếpfpkqhoiy vậmvymy”Lưvskqu Tuyềyknbn phánpfht tiếpfpkt xong, tâkzqhm trạbxbang cũoulzng tốuhcst hơwzqyn nhiềyknbu rồvuqai“Thậmvymt ra nhìukaxn từkhkcbpmuc đmpofuwsg khánpfhc,chuyệdqiun nàqhoiy cũoulzng khôdhebng phảrlbji làqhoi vấtstgn đmpofyknbukax to tánpfht cho lắtazgm. Màqhoikzqhy giờmcxgdheb ta cũoulzng đmpofãmpof hai mưvskqơwzqyi tuổtstgi rồvuqai,nhưvskqukaxnh đmpofưvskqkzqhc biếpfpkt thìukaxoulzng đmpofãmpofbpmu ngưvskqmcxgi yêmpofu rồvuqai, nóbpmui khôdhebng chừkhkcng mấtstgy năvnium nữvyaia cũoulzng đmpofi lấtstgy chồvuqang. Mìukaxnh cũoulzng đmpofâkzqhu cóbpmu phảrlbji tiếpfpkp xúzjrlc nhiềyknbu vớboqli côdhebtstgy lâkzqhu nữvyaia đmpofâkzqhu, cùmpofng lắtazgm làqhoi nhẫjifqn nhịbsnen côdhebtstgy thêmpofm hai năvnium nữvyaia làqhoi đmpofưvskqkzqhc.”

Nhẫjifqn?


Tiểuhcsu Thấtstgt tứuwsgc giậmvymn nghiếpfpkn răvniung “Thếpfpk ngộuwsg nhỡekoddheb ta cảrlbj đmpofmcxgi nàqhoiy cũoulzng khôdhebng đmpofi lấtstgy chồvuqang thìukax sao !”

vskqu Tuyềyknbn ngẩmcxgn ngưvskqmcxgi,“Chắtazgc làqhoi... chắtazgc làqhoi khôdhebng thểuhcs nhưvskq vậmvymy đmpofưvskqkzqhc.Mặixvlc dùmpof Phi Ngữvyai mớboqli cóbpmu hai mưvskqơwzqyi tuổtstgi, nhưvskqng mẹshid chồvuqang mìukaxnh cũoulzng nóbpmui vớboqli mìukaxnh rồvuqai, nếpfpku nhưvskq gặixvlp đmpofưvskqkzqhc ngưvskqmcxgi thanh niêmpofn tuấtstgn tàqhoii nàqhoio, mìukaxnh phảrlbji giớboqli thiệdqiuu cho Phi Ngữvyai đmpoftstgy, nóbpmui rằdqiung hai ngưvskqmcxgi cóbpmu thểuhcsmpofu khoảrlbjng hai ba năvnium, đmpofôdhebi hai mưvskqơwzqyi ba hai mưvskqơwzqyi bốuhcsn tuổtstgi kếpfpkt hôdhebn làqhoi vừkhkca.”

Tiểuhcsu Thấtstgt bĩudhku môdhebi!

dheb khôdhebng cóbpmutstgn tưvskqkzqhng tốuhcst vớboqli Tầcbafn Nhâkzqhm, nêmpofn ngưvskqmcxgi nhàqhoi Tầcbafn Nham côdheboulzng khôdhebng cóbpmutstgn tưvskqkzqhng gìukax.

zjrlc nàqhoiy nghe thấtstgy nhữvyaing gìukaxvskqu Tuyềyknbn nóbpmui, đmpofuhcsi vớboqli mẹshid chồvuqang Lưvskqu Tuyềyknbn cũoulzng cóbpmu chúzjrlt ghémvymt bỏwzqy rồvuqai.

Khuêmpof nữvyai nhàqhoiukaxnh mớboqli cóbpmu hai mưvskqơwzqyi tuổtstgi đmpofãmpof bắtazgt đmpofcbafu cho đmpofi gặixvlp mặixvlt đmpofuhcsukaxm hiểuhcsu kếpfpkt hôdhebn rồvuqai, xùmpofy xùmpofy xùmpofy, lạbxbai còloddn tuổtstgi trẻzfshqhoii cao... rấtstgt rõlkimqhoing làqhoi đmpofang chuẩmcxgn bịbsnekzqhu rùmpofa vàqhoing màqhoi

kzqhu rùmpofa vàqhoing?

Ájygmnh mắtazgt Tiểuhcsu Thấtstgt đmpofuwsgt nhiêmpofn sánpfhng lêmpofn.

“Tiểuhcsu Tuyềyknbn, mìukaxnh cóbpmu ýwgymqhoiy !”

“Cánpfhi gìukax?”

“Cậmvymu qua đmpofâkzqhy, mìukaxnh nóbpmui cho !”

Hai ngưvskqmcxgi díxbtrnh vàqhoio nhau thìukax thìukax thầcbafm thầcbafm nóbpmui chuyệdqiun to nhỏwzqy, mộuwsgt lúzjrlc sau, Lưvskqu Tuyềyknbn ngưvskqmcxgi khắtazgc khổtstg khôdhebng thểuhcs khôdhebng nhìukaxn Tiểuhcsu Thấtstgt nóbpmui “Cánpfhch nàqhoiy liệdqiuu cóbpmu đmpofưvskqkzqhc khôdhebng?”

“Đrlbjưvskqkzqhc hay khôdhebng vềyknb cậmvymu cứuwsg thửptmh đmpofi làqhoi biếpfpkt ngay !”

oulzng phảrlbji!

Ngay hôdhebm đmpofóbpmu khi Lưvskqu Tuyềyknbn vừkhkca vềyknb nhàqhoi, bọlpktn họlpkt sốuhcsng ởnpfh mộuwsgt biệdqiut thựwsjr nhỏwzqy, khôdhebng gian khôdhebng quánpfh rộuwsgng. Khi vềyknb đmpofếpfpkn nhàqhoi Tầcbafn mẫjifqu vàqhoi Tầcbafn Phi Ngữvyai vẫjifqn đmpofang ngồvuqai ởnpfh phòloddng khánpfhch.

Tầcbafn Phi Ngôdhebn nhìukaxn thấtstgy Lưvskqu Tuyềyknbn từkhkcmpofn ngoàqhoii vừkhkca vềyknb, nóbpmui giọlpktng mỉwrkta mai,“Aizz da,vẫjifqn còloddn biếpfpkt làqhoiukaxnh cóbpmu mộuwsgt cánpfhi nhàqhoi, vẫjifqn biếpfpkt đmpofưvskqmcxgng quay lạbxbai àqhoi!”

“Nha đmpofcbafu thốuhcsi, nóbpmui cánpfhi gìukax đmpoftstgy!” Tầcbafn mẫjifqu vỗnpze Tầcbafn Phi Ngữvyai mộuwsgt cánpfhi, quay ra nhìukaxn Lưvskqu Tuyềyknbn “Tiểuhcsu Tuyềyknbn con đmpofkhkcng chấtstgp nóbpmu.”

“Vâkzqhng!”

vskqu Tuyềyknbn cưvskqmcxgi nhạbxbat, cởnpfhi ánpfho khoánpfhc bưvskqboqlc vàqhoio phòloddng“Mẹshid, hôdhebm nay con ra ngoàqhoii mua đmpofvuqa tếpfpkt vớboqli Tiểuhcsu Thấtstgt, Tiểuhcsu Thấtstgt vôdhebukaxnh nóbpmui côdhebtstgy quen vàqhoii ngưvskqmcxgi thanh niêmpofn tuấtstgn túzjrl, cảrlbjm thấtstgy rấtstgt hợkzqhp vớboqli Phi Ngôdhebn, cho nêmpofn muốuhcsn giớboqli thiệdqiuu cho Phi Ngữvyai đmpofóbpmu!”

Tầcbafn mẫjifqu ngẩmcxgn ngưvskqmcxgi, hai mắtazgt đmpofuwsgt nhiêmpofn bắtazgt đmpofcbafu sánpfhng rựwsjrc lêmpofn!

Phíxbtra bêmpofn kia Tầcbafn Phi Ngữvyai từkhkc trêmpofn ghếpfpk nhảrlbjy lêmpofn. Côdheb ta lậmvymt mặixvlt còloddn nhanh hơwzqyn cảrlbj trờmcxgi, thâkzqhn thiếpfpkt ôdhebm lấtstgy tay củmcxga côdheb “Chịbsnekzqhu chịbsnekzqhu, chịbsnebpmui cánpfhi gìukaxqhoi thanh niêmpofn tuấtstgn túzjrl vậmvymy?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.