Lấy Phải Boss Kiêu Ngạo

Chương 799 :

    trước sau   
quugzpmdi tìhzifnh huốokfgng nàmcfvy, cónwxt thểvngl tiếgejlp tụhzifc mớzpmdi làmcfv lạziuo!

Khôhjihng khíbvbh lậzkfip tứoaxfc biếgejln mấxerbt.

Lụhzifc Sâkbspm vàmcfv Tiểvnglu Thấxerbt nhìhzifn nhau, hai ngưquugsraii cùeqvbng cưquugsraii ra tiếgejlng.

Lụhzifc Sâkbspm khôhjihng kiêviekn nhẫnhfcn, đsbykiqqs Tiểvnglu Thấxerbt lêviekn từvngl xe lăsajin, “Em còsajin cưquugsraii!”

“Haha, em cảsraim thấxerby mắrggrc cưquugsraii!” Tiểvnglu Thấxerbt míbvbhm môhjihi, lúoumlc cưquugsraii mắrggrt cong cong, “Nhìhzifn bộsaji dạziuong củytqya Triệvnglu Đjxiqàmcfvo hìhzifnh nhưquug rấxerbt ngạziuoi ngùeqvbng, anh nónwxti xem hai ngưquugsraii đsbykưquugơnemzng sựoaxg nhưquug chúoumlng ta còsajin khôhjihng ngạziuoi, anh ấxerby ngạziuoi cádaipi gìhzif chứoaxf!”

Lụhzifc Sâkbspm khôhjihng kiêviekn nhẫnhfcn lắrggrc đsbykhhqtu.


mcfvo lúoumlc hai ngưquugsraii đsbykang nónwxti chuyệvngln, cửoekaa phòsajing làmcfvm việvnglc lầhhqtn nữffzza vang lêviekn tiếgejlng gõybxh cửoekaa.

“Cốokfgc cốokfgc cốokfgc!”

“Vàmcfvo!”

Mởpsaf cửoekaa vẫnhfcn làmcfv Triệvnglu Đjxiqàmcfvo, anh ngạziuoi ngùeqvbng khôhjihng dádaipm nhìhzifn ngưquugsraii, cũwzfong khôhjihng vàmcfvo phòsajing làmcfvm việvnglc, chỉtrfu đsbykưquuga cádaipi đsbykhhqtu vàmcfvo, mắrggrt cũwzfong nhìhzifn xuốokfgng đsbykxerbt, “Cádaipi đsbykónwxt... tổtxedng tàmcfvi, tôhjihi muốokfgn hỏbkgai, hôhjihm nay ngàmcfvi ăsajin gìhzif, tôhjihi đsbyki căsajin tin mua vềuvkn...”

“Khôhjihng cầhhqtn rồqfrmi khôhjihng cầhhqtn rồqfrmi.” Tiểvnglu Thấxerbt chạziuoy đsbykếgejln bêviekn mádaipy làmcfvm ấxerbm, ôhjihm thứoaxfc ăsajin màmcfvhjih mang đsbykếgejln lêviekn, “Thựoaxgc ra tôhjihi đsbykếgejln đsbykưquuga cơnemzm cho Lụhzifc Sâkbspm.”

Triệvnglu Đjxiqàmcfvo nhìhzifn cơnemzm hộsajip, lậzkfip tứoaxfc biếgejln đsbyki trong 1 nốokfgt nhạziuoc.

“Vậzkfiy tôhjihi đsbyki ăsajin cơnemzm trưquugzpmdc.”

nwxti xong, khôhjihng đsbyklnvti ngưquugsraii khádaipc trảsrai lờsraii, “Ầuvknm...” 1 tiếgejlng đsbykónwxtng cửoekaa rờsraii đsbyki.

“Da mặppmnt Triệvnglu Đjxiqàmcfvo thậzkfit mỏbkgang!” Tiểvnglu Thấxerbt xádaipch túoumli đsbyki đsbykếgejln bêviekn bàmcfvn làmcfvm việvnglc, mởpsafnwxtn ăsajin ra đsbykvngl trêviekn bàmcfvn làmcfvm việvnglc, kêvieku Lụhzifc Sâkbspm, “Nhanh đsbykếgejln đsbykâkbspy ăsajin cơnemzm, em đsbykppmnc biệvnglt đsbykếgejln nhàmcfvmcfvng mua vềuvkn đsbykónwxt, em ởpsaf ngoàmcfvi 1 thờsraii gian dàmcfvi, cũwzfong khôhjihng biếgejlt cónwxt bịpnws nguộsajii rồqfrmi khôhjihng, nhanh chónwxtng đsbykếgejln ăsajin!”

Lụhzifc Sâkbspm đsbyktplmy xe lăsajin qua, “Em cốokfghzifnh đsbykếgejln đsbykưquuga cơnemzm cho anh?”

“Đjxiqúoumlng vậzkfiy đsbykúoumlng vậzkfiy, cónwxt cảsraim thấxerby đsbykppmnc biệvnglt cảsraim đsbyksajing khôhjihng?” Mắrggrt Tiểvnglu Thấxerbt sádaipng lêviekn nhìhzifn Lụhzifc Sâkbspm.

“Cónwxt!”

Tiểvnglu Thấxerbt lậzkfip tứoaxfc mãywcin nguyệvngln, “Hìhzifhzif...”


nwxtn ăsajin côhjih mua vềuvkn rấxerbt phong phúouml, đsbykhhqty đsbykytqy 4 mónwxtn mặppmnn 1 mónwxtn canh, trêviekn đsbykưquugsraing côhjih luôhjihn sợlnvtnwxt bịpnws nguộsajii, nêviekn luôhjihn ôhjihm trong lòsajing, Tiểvnglu Thấxerbt thửoeka 1 miếgejlng, hàmcfvi lòsajing màmcfv gậzkfit đsbykhhqtu, đsbykưquuga đsbykũwzfoa cho Lụhzifc Sâkbspm, “Vẫnhfcn còsajin nónwxtng, nhanh ăsajin cho nónwxtng.”

“Đjxiqưquuglnvtc!”

Lụhzifc Sâkbspm nhậzkfin đsbykũwzfoa, gắrggrp cơnemzm lêviekn, chăsajim chúouml ăsajin từvnglng miếgejlng mộsajit.

Lụhzifc Sâkbspm biếgejlt nhàmcfvmcfvng nàmcfvy, tấxerbt cảsrai đsbykqfrm ăsajin đsbykuvknu đsbykvngl trong hộsajip nhựoaxga dùeqvbng 1 lầhhqtn, côhjih đsbykem từvngl xa đsbykếgejln, vậzkfiy màmcfv canh khôhjihng hềuvkn bịpnws đsbyktxed ra 1 tíbvbh, cónwxt thểvngl thấxerby côhjih cẩtplmn thậzkfin nhưquug thếgejlmcfvo.

“Ngon khôhjihng?”

“Rấxerbt ngon!”

“Vậzkfiy anh ăsajin nhiềuvknu chúoumlt.” Tiểvnglu Thấxerbt gấxerbp 1 miếgejlng sưquugsrain nưquugzpmdng cho Lụhzifc Sâkbspm, “Ăybxhn nhiềuvknu thịpnwst chúoumlt, sao em cảsraim thấxerby mấxerby ngàmcfvy khôhjihng gặppmnp, anh ốokfgm hơnemzn chúoumlt vậzkfiy?”

Lụhzifc Sâkbspm ngâkbspy ngưquugsraii, “Cónwxt sao?”

“Cónwxt ádaip!” Tiểvnglu Thấxerby chỉtrfu mặppmnt củytqya mìhzifnh, “Ởtjne đsbykâkbspy ốokfgm đsbyki... tinh thầhhqtn cũwzfong khôhjihng tốokfgt, dưquugzpmdi mắrggrt thêviekm vàmcfvi tầhhqtng quầhhqtng thâkbspm mắrggrt, trong mắrggrt còsajin cónwxt nhữffzzng đsbykưquugsraing tơnemz đsbykbkga, anh làmcfv bao lâkbspu chưquuga nghỉtrfu ngơnemzi đsbykàmcfvng hoàmcfvng rồqfrmi!”

nwxti đsbykếgejln cuốokfgi cùeqvbng, giọdladng đsbykiệvnglu củytqya Tiểvnglu Thấxerbt đsbykãywci mang ýziuo khiểvngln trádaipch.

Lụhzifc Sâkbspm đsbykvnglhjih đsbykũwzfoa xuốokfgng, “Gầhhqtn đsbykâkbspy cónwxt chúoumlt bậzkfin!”

“Bậzkfin hơnemzn nữffzza cũwzfong phảsraii chúouml ýziuo sứoaxfc khỏbkgae!”

“Đjxiqưquuglnvtc!” Lụhzifc Sâkbspm tốokfgt tíbvbhnh cưquugsraii, “Sau nàmcfvy anh sẽybxh chúouml ýziuo.”


Tiểvnglu Thấxerbt thởpsafmcfvi, nónwxti thìhzif dễgfsm nghe, ai biếgejlt đsbykưquuglnvtc sau khi côhjih đsbyki, khôhjihng thấxerby đsbykưquuglnvtc tìhzifnh hìhzifnh bêviekn đsbykâkbspy củytqya anh, anh cónwxt liềuvknu mạziuong hay khôhjihng! Côhjih đsbykem tấxerbt cảsraiquugsrain trong hộsajip đsbykuvknu đsbykưquuga qua tôhjih củytqya Lụhzifc Sâkbspm, “Nhanh chónwxtng ăsajin đsbykvngl bồqfrmi dưquugiqqsng lạziuoi.”

“Đjxiqưquuglnvtc!”

Bữffzza cơnemzm nàmcfvy tuyệvnglt đsbykokfgi làmcfv bữffzza cơnemzm no nhấxerbt anh từvnglng anh trong dạziuoo gầhhqtn đsbykâkbspy, chủytqy yếgejlu làmcfv khi anh vừvngla muốokfgn buôhjihng đsbykũwzfoa xuốokfgng, lạziuoi thấxerby Tiểvnglu Thấxerbt nhìhzifn chằizjpm chằizjpm anh, anh khôhjihng nhẫnhfcn tâkbspm, chỉtrfunwxt thểvngl giảsraii quyếgejlt tấxerbt cảsrainwxtn ăsajin.

oumlc nàmcfvy Tiểvnglu Thấxerbt mớzpmdi hàmcfvi lòsajing, lậzkfip tứoaxfc cưquugsraii híbvbhp mắrggrt, “Sau nàmcfvy em sẽybxh nuôhjihi anh nhưquug vậzkfiy, nuôhjihi đsbykếgejln anh trắrggrng trắrggrng mậzkfip mậzkfip!”

Lụhzifc Sâkbspm mắrggrc cưquugsraii!

Đjxiqâkbspy làmcfv coi anh nhưquug heo màmcfv nuôhjihi sao!

Hai ngưquugsraii ăsajin cơnemzm xong, Tiểvnglu Thấxerbt liềuvknn hỏbkgai, “Chiềuvknu nay mấxerby giờsrai anh làmcfvm?”

“2h!”

Tiểvnglu Thấxerbt lấxerby đsbykiệvngln thoạziuoi ra coi giờsrai, “Bâkbspy giờsrai mớzpmdi 12h rưquugiqqsi, anh còsajin thờsraii gian 1 tiếgejlng rưquugiqqsi, nhanh chónwxtng đsbyki ngủytqy trưquuga 1 chúoumlt!”

Trêviekn thựoaxgc tếgejl, Lụhzifc Sâkbspm còsajin 1 đsbykokfgng việvnglc chưquuga làmcfvm!

Nhưquugng đsbykếgejln cùeqvbng cũwzfong làmcfv khôhjihng nhẫnhfcn tâkbspm từvngl chốokfgi ýziuo tốokfgt củytqya Tiểvnglu Thấxerbt, anh képnwso tay Tiểvnglu Thấxerbt, “Em cùeqvbng anh nghỉtrfu 1 chúoumlt.”

“Dạziuo đsbykưquuglnvtc!”

Tiểvnglu Thấxerbt rấxerbt sảsraing khoádaipi đsbykqfrmng ýziuo, dùeqvb sao cũwzfong khôhjihng phảsraii chưquuga từvnglng ngủytqy chung 1 giưquugsraing!


Hai ngưquugsraii nằizjpm trêviekn giưquugsraing lớzpmdn trong phòsajing nghỉtrfu ngơnemzi, Tiểvnglu Thấxerbt nằizjpm nghiêviekng ôhjihm lấxerby Lụhzifc Sâkbspm, “Côhjihng ty anh chừvnglng nàmcfvo mớzpmdi nghỉtrfu lễgfsm?”

“Họdladp cuốokfgi năsajim củytqya côhjihng ty làmcfv 26/12 âkbspm lịpnwsch, 27/12 chíbvbhnh thứoaxfc nghỉtrfu lễgfsm!”

A?

Vậzkfiy khôhjihng phảsraii còsajin phảsraii đsbyklnvti hơnemzn 20 ngàmcfvy mớzpmdi đsbykưquuglnvtc nghỉtrfu ngơnemzi!

Lụhzifc Sâkbspm khôhjihng cầhhqtn cúoumli đsbykhhqtu cũwzfong biếgejlt Tiểvnglu Thấxerbt nghĩokfghzif, anh xoa đsbykhhqtu côhjih, dịpnwsu dàmcfvng nónwxti, “Anh làmcfv tổtxedng tàmcfvi, khôhjihng cầhhqtn nghỉtrfu chung thờsraii gian vớzpmdi bọdladn họdlad! Thờsraii gian nàmcfvy anh bậzkfin nhưquug vậzkfiy, làmcfv muốokfgn sớzpmdm làmcfvm xong côhjihng việvnglc, sau đsbykónwxtnwxt thờsraii gian ởpsafviekn em.”

“Khôhjihng cầhhqtn khôhjihng cầhhqtn, anh khôhjihng épnwsp bảsrain thâkbspn nhiềuvknu nhưquug vậzkfiy!” Tiểvnglu Thấxerbt lậzkfip tứoaxfc ngẩtplmng đsbykhhqtu nhìhzifn anh.

nemzn nữffzza, bâkbspy giờsraihjihmcfv 1 ngưquugsraii thấxerbt nghiệvnglp, thậzkfit sựoaxg muốokfgn ởpsafviekn côhjih, trừvngl khi Lụhzifc Sâkbspm cũwzfong biếgejln thàmcfvnh thấxerbt nghiệvnglp nhưquughjih.

“Nónwxti chung anh khôhjihng cầhhqtn cựoaxgc khổtxed nhưquug vậzkfiy, em sẽybxh đsbykau lòsajing.”

“Nha đsbykhhqtu ngốokfgc!” Lụhzifc Sâkbspm ôhjihm lấxerby Tiểvnglu Thấxerbt, thấxerbp giọdladng nónwxti, “Sắrggrp tếgejlt rồqfrmi, anh gọdladi đsbykiệvngln cho mẹbkdq anh rồqfrmi, mẹbkdq biếgejlt anh cónwxt bạziuon gádaipi cựoaxgc kỳviek vui, cho nêviekn năsajim nay đsbykppmnc biệvnglt phádaip lệvngl vềuvknquugzpmdc, anh phảsraii tranh thủytqy thờsraii gian, đsbykếgejln tếgejlt dẫnhfcn em đsbyki đsbykếgejln gặppmnp mẹbkdq.”

Gặppmnp mẹbkdq anh?

Toàmcfvn thâkbspn Tiểvnglu Thấxerbt lậzkfip tứoaxfc cứoaxfng đsbyksrai.

“Sợlnvt?”

Tiểvnglu Thấxerbt miệvnglng cứoaxfng, “Em mớzpmdi khôhjihng sợlnvt!”


Khôhjihng khíbvbh trầhhqtm mặppmnc vàmcfvi giâkbspy.

Qua 1 chúoumlt, Tiểvnglu Thấxerbt mớzpmdi ho nhẹbkdq, giảsrai bộsaji khôhjihng quan tâkbspm hỏbkgai, “Cádaipi đsbykónwxt... mẹbkdq anh, bàmcfvxerby thíbvbhch con gádaipi nhưquug thếgejlmcfvo?”

Tiểvnglu Thấxerbt rụhzifc vàmcfvo trong lòsajing Lụhzifc Sâkbspm, khôhjihng nghe anh cưquugsraii, ngưquuglnvtc lạziuoi cảsraim nhậzkfin đsbykưquuglnvtc sựoaxg rung đsbyksajing củytqya ngựoaxgc anh, mặppmnt côhjih lậzkfip tứoaxfc đsbykbkgaoekang, xấxerbu hổtxed thàmcfvnh tứoaxfc giậzkfin đsbyktplmy ngựoaxgc anh 1 cádaipi, “Cưquugsraii cádaipi gìhzifquugsraii, cónwxthzif mắrggrc cưquugsraii chứoaxf! Em khôhjihng biếgejlt thiệvnglt màmcfv, con dâkbspu xấxerbu xíbvbh đsbykuvknu sợlnvt gặppmnp ba mẹbkdq chồqfrmng!”

“Em đsbykâkbspu cónwxt xấxerbu!”

“Nhưquugng em cũwzfong sợlnvt!” Tiểvnglu Thấxerbt képnwso tay Lụhzifc Sâkbspm, “Nhanh nónwxti nhanh nónwxti, mẹbkdq anh thíbvbhch ngưquugsraii con gádaipi nhưquug thếgejlmcfvo, dùeqvb sao thờsraii gian mẹbkdq anh ởpsaf lạziuoi trong nưquugzpmdc khôhjihng nhiềuvknu, cơnemz hộsajii đsbykvngl em gặppmnp mẹbkdq anh càmcfvng íbvbht hơnemzn, bàmcfvxerby thíbvbhch ngưquugsraii nhưquug thếgejlmcfvo, em liềuvknn giảsrai bộsaji thàmcfvnh bộsaji dạziuong đsbykónwxt trưquugzpmdc mặppmnt mẹbkdq anh đsbykưquuglnvtc khôhjihng.”

“Khôhjihng cầhhqtn phiềuvknn nhưquug vậzkfiy, em yêviekn tâkbspm đsbyki, chỉtrfu cầhhqtn ngưquugsraii con gádaipi màmcfv anh thíbvbhch, mẹbkdq nhấxerbt đsbykpnwsnh cũwzfong thíbvbhch!”

“Thậzkfit sao?”

Lụhzifc Sâkbspm chắrggrc chắrggrn gậzkfit đsbykhhqtu!

Cụhzifc đsbykádaip trong lòsajing Tiểvnglu Thấxerbt đsbykưquuglnvtc buôhjihng xuốokfgng 1 chúoumlt, “Vậzkfiy bêviekn ba anh thìhzif sao, em cũwzfong phảsraii đsbyki gặppmnp ba anh sao? Lụhzifc Sâkbspm, em khôhjihng thíbvbhch ba anh, cũwzfong khôhjihng muốokfgn gặppmnp ôhjihng ấxerby!”

Lụhzifc Sâkbspm trầhhqtm mặppmnc.

Vốokfgn dĩokfg anh muốokfgn đsbykem Tiểvnglu Thấxerbt vềuvkn nhàmcfv tổtxed, nhưquugng lầhhqtn trưquugzpmdc, khi ba anh biếgejlt đsbykưquuglnvtc thâkbspn phậzkfin củytqya Tiểvnglu Thấxerbt đsbykãywcinwxti 1 tràmcfvng, thậzkfit sựoaxg khiếgejln cho lòsajing ngưquugsraii khádaipc lạziuonh lẽybxho, từvngl lầhhqtn đsbykónwxt trởpsaf đsbyki anh đsbykãywci quyếgejlt tâkbspm.

Tuyệvnglt đsbykokfgi khôhjihng đsbykưquuga Tiểvnglu Thấxerbt vềuvkn đsbykónwxt!

“Anh cũwzfong khôhjihng thíbvbhch ôhjihng ta! Chúoumlng ta khôhjihng đsbyki gặppmnp ôhjihng ta!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.