“Lụcszi c Sânnan m, em khôotjh ng muốjorb n rờzuta i xa anh...”
Tiểyeel u Thấjtdj t ôotjh m chặdybh t cátrsg nh tay củrpho a Lụcszi c Sânnan m nhấjtdj t đohng ịetsk nh khôotjh ng bỏkxjb ra, rưzuta ng rưzuta ng nưzuta ớczqo c mắdsee t nhìwtxz n anh: “em muốjorb n ởdhjf bêlsmu n cạiacj nh anh.”
Lụcszi c Sânnan m cũzexs ng đohng ânnan u nỡlsmu rờzuta i xa Tiểyeel u Thấjtdj t!
Nhưzuta ng vớczqo i tìwtxz nh hìwtxz nh trưzuta ớczqo c mắdsee t thìwtxz khôotjh ng phảcszi i làiacj chuyệzexs n họumnv muốjorb n hay khôotjh ng nữxqjx a. Lụcszi c Thânnan m vuốjorb t nhẹdhjf mátrsg i tóddka c Tiểyeel u Thấjtdj t: “Anh trai em nóddka i rấjtdj t đohng úcjcn ng, tay củrpho a em quan trọumnv ng hơhnss n tấjtdj t cảcszi mọumnv i thứoprn trêlsmu n đohng ờzuta i nàiacj y, tạiacj m thờzuta i em cứoprn vềsljc cùjorb ng anh ấjtdj y đohng i, nếrshr u códdka thểyeel tìwtxz m ra cátrsg ch chữxqjx a trịetsk , dùjorb chỉdybh làiacj mộsljc t phầictb n vạiacj n, chúcjcn ng ta cũzexs ng khôotjh ng thểyeel bỏkxjb qua!”
“Vậjoct y còusih n anh?”
“Anh sẽoprn ởdhjf nhàiacj đohng ợtmcg i em trởdhjf vềsljc .” Lụcszi c Sânnan m nhẹdhjf nhàiacj ng hôotjh n lêlsmu n trátrsg n Tiểyeel u Thấjtdj t, đohng ưzuta a tay védwcu n mấjtdj y sợtmcg i tóddka c trêlsmu n mặdybh t côotjh : “Ngoan nàiacj o, đohng i vềsljc cùjorb ng anh trai nhédwcu .”
Vừhwjb a nóddka i, Lụcszi c Sânnan m vừhwjb a đohng ẩuare y cửeqnw a đohng ịetsk nh xuốjorb ng xe.
Tiểyeel u Thấjtdj t vẫhgkq n ôotjh m chặdybh t lấjtdj y1anh khôotjh ng chịetsk u buôotjh ng tay, giưzuta ơhnss ng đohng ôotjh i mắdsee t đohng ỏkxjb hoe nhìwtxz n anh, giọumnv ng nóddka i nghe cứoprn nứoprn c nởdhjf , “Lụcszi c Sânnan m, khi nhớczqo anh thìwtxz em biếrshr t làiacj m sao?”
Lụcszi c Sânnan m mỉdybh m cưzuta ờzuta i rúcjcn t đohng iệzexs n thoạiacj i từhwjb trong túcjcn i ra: “Hàiacj ng ngàiacj y anh sẽoprn đohng ềsljc u đohng ặdybh n chátrsg t vớczqo i em, nếrshr u màiacj đohng ưzuta ợtmcg c, anh sẽoprn tớczqo i nhàiacj em thădfgl m em.”
“Anh nóddka i thậjoct t khôotjh ng?”
“Tấjtdj t nhiêlsmu n rồkxjb i, anh đohng ãxqjx bao giờzuta nóddka i dốjorb i em đohng ânnan u!”
Tiểyeel u Thấjtdj t lưzuta u luyếrshr n khẽoprn buôotjh ng tay ra, côotjh nhìwtxz n theo Lụcszi c Sânnan m xuốjorb ng xe, bátrsg m vàiacj o cửeqnw a sổybkp xe nhìwtxz n theo anh, dặdybh n dòusih vớczqo i theo: “Lúcjcn c anh đohng i làiacj m phảcszi i cẩuare n thậjoct n đohng ấjtdj y nhédwcu , nếrshr u códdka ai tátrsg n tỉdybh nh anh, anh phảcszi i mang cátrsg i ly em tặdybh ng anh ra đohng ưzuta a cho họumnv xem, phảcszi i nóddka i em làiacj ngưzuta ờzuta i yêlsmu u củrpho a anh, nghe thấjtdj y chưzuta a?”
“Ừydve !”
“Còusih n nữxqjx a, khi em khôotjh ng códdka ởdhjf cạiacj nh anh, thìwtxz anh cũzexs ng phảcszi i ădfgl n uốjorb ng đohng úcjcn ng giờzuta , làiacj m việzexs c thìwtxz khôotjh ng đohng ưzuta ợtmcg c làiacj m thôotjh ng1đohng êlsmu m!”
“Ừydve !”
“Trờzuta i lạiacj nh rồkxjb i, khi ra ngoàiacj i phảcszi i nhớczqo mặdybh c thêlsmu m átrsg o khoátrsg c!”
“Ừydve !”
“Còusih n nữxqjx a còusih n nữxqjx a, hàiacj ng ngàiacj y đohng ềsljc u phảcszi i nhớczqo tớczqo i em!”
“Ừydve !” Lụcszi c Sânnan m ânnan u yếrshr m cưzuta ờzuta i: “Còusih n gìwtxz nữxqjx a khôotjh ng nàiacj o?”
Tiểyeel u Thấjtdj t thựmyqf c ra khôotjh ng nghĩuare đohng ưzuta ợtmcg c thêlsmu m đohng iềsljc u gìwtxz đohng ểyeel dặdybh n dòusih nữxqjx a, chỉdybh códdka thểyeel chădfgl m chúcjcn nhìwtxz n anh: “Tóddka m lạiacj i, nếrshr u anh khôotjh ng thựmyqf c hiệzexs n đohng ưzuta ợtmcg c, em màiacj phátrsg t hiệzexs n ra, em chắdsee c chắdsee n sẽoprn đohng ếrshr n tìwtxz m anh!”
Lụcszi c Sânnan m cưzuta ờzuta i gậjoct t đohng ầictb u: “Em yêlsmu n tânnan m nhédwcu , anh chắdsee c chắdsee n sẽoprn ghi lòusih ng tạiacj c dạiacj ”
Hai ngưzuta ờzuta i quyếrshr n luyếrshr n nhìwtxz n nhau, khôotjh ng ai muốjorb n rờzuta i átrsg nh mắdsee t khỏkxjb i ngưzuta ờzuta i kia!
Cảcszi nh Thụcszi y ngồkxjb i trong xe thựmyqf c sựmyqf khôotjh ng nóddka i nêlsmu n lờzuta i!
Chẳxyvi ng phảcszi i làiacj chỉdybh xa nhau mộsljc t thờzuta i gian ngắdsee n thôotjh i sao, códdka cầictb n thiếrshr t phảcszi i làiacj m nhưzuta sắdsee p rờzuta i xa nhau mãxqjx i mãxqjx i vậjoct y khôotjh ng chứoprn !
“Tiểyeel u Thấjtdj t, chúcjcn ng ta phảcszi i đohng i thôotjh i!”
“Em5biếrshr t rồkxjb i!” Tiểyeel u Thấjtdj t míwrjg m môotjh i, lưzuta u luyếrshr n rờzuta i khỏkxjb i cửeqnw a sổybkp xe.
Cảcszi nh Thụcszi y từhwjb buồkxjb ng látrsg i thòusih đohng ầictb u ra ngoàiacj i: “Chúcjcn ng tôotjh i đohng i trưzuta ớczqo c nhédwcu !”
“Tạiacj m biệzexs t!”
Cảcszi nh Thụcszi y gậjoct t gậjoct t đohng ầictb u, kédwcu o hếrshr t cửeqnw a kíwrjg nh xe lêlsmu n vàiacj cho xe lădfgl n bátrsg nh!
...
Lụcszi c Sânnan m dõubvz i theo cho tớczqo i khi xe đohng i khuấjtdj t, nụcszi cưzuta ờzuta i trêlsmu n môotjh i anh cũzexs ng dầictb n dầictb n tan biếrshr n theo bóddka ng dátrsg ng chiếrshr c xe hơhnss i.
“Chủrpho tịetsk ch...”
Triệzexs u Đdybh àiacj o từhwjb trêlsmu n xe bưzuta ớczqo c xuốjorb ng, cảcszi nh tưzuta ợtmcg ng vừhwjb a nãxqjx y anh đohng ềsljc u thấjtdj y hếrshr t.
“Ừydve !” Lụcszi c Sânnan m quay mặdybh t lạiacj i, nhưzuta chưzuta a códdka việzexs c gìwtxz xảcszi y ra, anh nóddka i: “Triệzexs u Đdybh àiacj o, đohng ưzuta a tôotjh i vềsljc nhàiacj !”
“Dạiacj !”
...
Cảcszi nh Thụcszi y látrsg i xe chởdhjf Lãxqjx nh Đdybh iềsljc n Tânnan m vềsljc biệzexs t thựmyqf Bátrsg n Sơhnss n trưzuta ớczqo c.
Vừhwjb a xuốjorb ng xe, Cảcszi nh Thụcszi y cẩuare n thậjoct n quàiacj ng lạiacj i khădfgl n cho Lãxqjx nh Đdybh iềsljc n Tânnan m: “Đdybh iềsljc n Tânnan m, hôotjh m nay anh Cảcszi nh Thụcszi y chưzuta a mua đohng ưzuta ợtmcg c quàiacj sinh nhậjoct t cho em, hôotjh m khátrsg c sẽoprn bùjorb cho em códdka đohng ưzuta ợtmcg c khôotjh ng?”
Lãxqjx nh Đdybh iềsljc n Tânnan m2rấjtdj t ngoan ngoãxqjx n vàiacj hiểyeel u chuyệzexs n, côotjh bédwcu gậjoct t gậjoct t đohng ầictb u.
“Anh Cảcszi nh Thụcszi y khôotjh ng cầictb n lo cho em, mau mau đohng ưzuta a chịetsk Tiểyeel u Thấjtdj t vềsljc nhàiacj đohng i.”
“Ừydve , vậjoct y hôotjh m khátrsg c anh Cảcszi nh Thụcszi y sẽoprn tớczqo i thădfgl m em nhédwcu .”
“Dạiacj dạiacj dạiacj , tạiacj m biệzexs t anh Cảcszi nh Thụcszi y!”
Cảcszi nh Thụcszi y đohng ứoprn ng nhìwtxz n theo côotjh bédwcu nhảcszi y chânnan n sátrsg o vàiacj o biệzexs t thựmyqf rồkxjb i mớczqo i quay đohng i, quay trởdhjf lạiacj i xe, sắdsee c mặdybh t lạiacj i trởdhjf nêlsmu n ưzuta u tưzuta .
Xe cứoprn nổybkp mátrsg y hồkxjb i lânnan u nhưzuta ng khôotjh ng lădfgl n bátrsg nh.
Tiểyeel u Thấjtdj t rụcszi t cổybkp lạiacj i nhưzuta ng khôotjh ng dátrsg m hỏkxjb i nguyêlsmu n nhânnan n.
“Tiêlsmu u Tiểyeel u Thấjtdj t!”
“Dạiacj ?”
“Em cứoprn im im màiacj ngồkxjb i ởdhjf ghếrshr sau àiacj ? Anh làiacj tàiacj i xếrshr củrpho a em àiacj !”
Đdybh ưzuta ợtmcg c rồkxjb i!
Tiểyeel u Thấjtdj t lặdybh ng lẽoprn xuốjorb ng xe, đohng ầictb u cúcjcn i gằubwn m vòusih ng qua ghếrshr phụcszi , ngồkxjb i lêlsmu n đohng óddka .
“Càiacj i dânnan y an toàiacj n!”
“Ờpyej !”
Đdybh ợtmcg i Tiểyeel u Thấjtdj t thắdsee t chặdybh t dânnan y an toàiacj n, Tiêlsmu u Cảcszi nh Thụcszi y mộsljc t chânnan n nhấjtdj n chânnan n ga, chiếrshr c xe lao vúcjcn t đohng i nhưzuta têlsmu n bắdsee n!
Cảcszi nh Thụcszi y phóddka ng9xe vềsljc nhàiacj vớczqo i vậjoct n tốjorb c nhanh nhấjtdj t!
Tiêlsmu u Lădfgl ng vàiacj Tôotjh Tốjorb bânnan y giờzuta đohng ềsljc u chỉdybh muốjorb n thu mìwtxz nh ởdhjf trong nhàiacj , đohng ặdybh c biệzexs t làiacj do Tôotjh Tốjorb sợtmcg trờzuta i lạiacj nh, vớczqo i thờzuta i tiếrshr t nhưzuta nhữxqjx ng ngàiacj y nàiacj y, hai ngưzuta ờzuta i họumnv lạiacj i càiacj ng khôotjh ng muốjorb n ra khỏkxjb i cửeqnw a.
Vậjoct y nêlsmu n, Cảcszi nh Thụcszi y vàiacj Tiểyeel u Thấjtdj t vềsljc tớczqo i nhàiacj cũzexs ng khôotjh ng cầictb n chạiacj y đohng i tìwtxz m họumnv , đohng ãxqjx lậjoct p tứoprn c thấjtdj y hai ngưzuta ờzuta i họumnv ngồkxjb i đohng óddka tìwtxz nh cảcszi m nóddka i nóddka i cưzuta ờzuta i cưzuta ờzuta i.
Vừhwjb a thấjtdj y hai đohng ứoprn a con cùjorb ng nhau trởdhjf vềsljc , Tôotjh Tốjorb thậjoct m chíwrjg còusih n thêlsmu m phầictb n kinh ngạiacj c: “Cátrsg c con sao lạiacj i vềsljc cùjorb ng nhau vậjoct y? Tiểyeel u Thấjtdj t, con khôotjh ng phảcszi i làiacj đohng ang họumnv c lớczqo p huấjtdj n luyệzexs n ởdhjf Phong Hoa àiacj , bêlsmu n đohng óddka toàiacj n bộsljc đohng ềsljc u làiacj khédwcu p kíwrjg n hếrshr t, khi chưzuta a kếrshr t thúcjcn c cuộsljc c thi thìwtxz khôotjh ng đohng ưzuta ợtmcg c phédwcu p đohng i ra ngoàiacj i màiacj , cuộsljc c thi củrpho a con kếrshr t thúcjcn c rồkxjb i hay sao?”
Sắdsee c mặdybh t Tiểyeel u Thấjtdj t trởdhjf nêlsmu n hếrshr t sứoprn c lúcjcn ng túcjcn ng, côotjh chỉdybh dátrsg m ngưzuta ợtmcg ng ngùjorb ng đohng ứoprn ng ởdhjf cửeqnw a,1khôotjh ng dátrsg m nóddka i gìwtxz .
“Còusih n đohng ứoprn ng ngânnan y ra đohng ânnan y làiacj m gìwtxz , mau vàiacj o nhàiacj đohng i!”
Cảcszi nh Thụcszi y đohng ẩuare y em gátrsg i vàiacj o trong phòusih ng, anh cũzexs ng bưzuta ớczqo c theo sau, tỏkxjb vẻacog bựmyqf c tứoprn c ngồkxjb i lêlsmu n ghếrshr sofa, átrsg nh mắdsee t sắdsee c lạiacj nh nhìwtxz n Tiểyeel u Thấjtdj t rồkxjb i nóddka i: “Sao rồkxjb i! Em muốjorb n đohng íwrjg ch thânnan n mìwtxz nh nóddka i, hay đohng ểyeel anh tựmyqf nóddka i vớczqo i bốjorb mẹdhjf đohng ânnan y?”
“Em... em sẽoprn tựmyqf nóddka i vớczqo i bốjorb mẹdhjf !”
Nếrshr u đohng ểyeel cho anh ấjtdj y nóddka i, thìwtxz khátrsg c nàiacj o cho anh ấjtdj y cơhnss hộsljc i đohng ổybkp thêlsmu m dầictb u vàiacj o lửeqnw a chứoprn !
Khuôotjh n mặdybh t Tôotjh Tốjorb tỏkxjb rõubvz sựmyqf khóddka hiểyeel u nhìwtxz n hai đohng ứoprn a: “Anh em cátrsg c con códdka chuyệzexs n gìwtxz vânnan y?”
Tiểyeel u Thấjtdj t biếrshr t mìwtxz nh làiacj m sai, nêlsmu n cũzexs ng khôotjh ng dátrsg m ngồkxjb i xuốjorb ng ghếrshr , côotjh đohng ứoprn ng ởdhjf giữxqjx a phòusih ng khátrsg ch. Khi ba ngưzuta ờzuta i đohng ềsljc u chădfgl m chúcjcn nhìwtxz n mìwtxz nh, côotjh đohng àiacj nh kểyeel hếrshr t tấjtdj t cảcszi sựmyqf tìwtxz nh, từhwjb việzexs c bắdsee t đohng ầictb u gặdybh p mặdybh t Lụcszi c Sânnan m, tớczqo i việzexs c quyếrshr t đohng ịetsk nh tìwtxz m hiểyeel u anh, rồkxjb i yêlsmu u anh, tấjtdj t cảcszi quátrsg trìwtxz nh ấjtdj y đohng ềsljc u đohng ưzuta ợtmcg c Tiểyeel u Thấjtdj t kểyeel tỉdybh mỉdybh từhwjb ng chi tiếrshr t cho bốjorb mẹdhjf nghe, tấjtdj t nhiêlsmu n, trong đohng óddka cũzexs ng códdka kểyeel rõubvz cảcszi nhữxqjx ng chuyệzexs n đohng ãxqjx xảcszi y ra giữxqjx a côotjh vàiacj Lụcszi c Sânnan m.
Sau khi kểyeel xong, nhìwtxz n thấjtdj y sắdsee c mặdybh t mẹdhjf hiệzexs n rõubvz vẻacog lo lắdsee ng sốjorb t ruộsljc t, còusih n bốjorb thìwtxz nhìwtxz n côotjh vớczqo i átrsg nh mắdsee t hằubwn n họumnv c bựmyqf c tứoprn c, Tiểyeel u Thấjtdj t sợtmcg hãxqjx i nuốjorb t nưzuta ớczqo c miếrshr ng nóddka i: “Bốjorb mẹdhjf , bốjorb mẹdhjf đohng ừhwjb ng trátrsg ch cứoprn Lụcszi c Sânnan m, anh ấjtdj y cũzexs ng chỉdybh mớczqo i biếrshr t Lýpskd Dưzuta ơhnss ng làiacj chátrsg u ruộsljc t củrpho a mìwtxz nh...”
Tôotjh Tốjorb khôotjh ng nghe thêlsmu m nổybkp i lờzuta i nàiacj o củrpho a con gátrsg i nữxqjx a, từhwjb ghếrshr sofa côotjh bậjoct t dậjoct y lao tớczqo i bêlsmu n Tiểyeel u Thấjtdj t, Tiêlsmu u Lădfgl ng thìwtxz nổybkp i giậjoct n đohng ùjorb ng đohng ùjorb ng, nhưzuta ng vừhwjb a nhìwtxz n thấjtdj y Tôotjh Tốjorb lao ra, sợtmcg côotjh bịetsk vấjtdj p ngãxqjx , nêlsmu n vộsljc i vàiacj ng đohng ỡlsmu lấjtdj y vợtmcg .
Tôotjh Tốjorb thấjtdj y thưzuta ơhnss ng con gátrsg i vôotjh cùjorb ng.
Côotjh nânnan ng bàiacj n tay phảcszi i củrpho a Tiểyeel u Thấjtdj t lêlsmu n, vừhwjb a tỉdybh mỉdybh kiểyeel m tra đohng i kiểyeel m tra lạiacj i cổybkp tay con bédwcu , vừhwjb a nghẹdhjf n ngàiacj o nóddka i: “Đdybh ứoprn a con gátrsg i ngốjorb c nghếrshr ch nàiacj y, con bânnan y giờzuta lớczqo n rồkxjb i, mọumnv c đohng ôotjh i cátrsg nh cũzexs ng cứoprn ng lắdsee m rồkxjb i códdka phảcszi i khôotjh ng, xảcszi y ra việzexs c lớczqo n nhưzuta vậjoct y màiacj còusih n muốjorb n giấjtdj u daddy mamy àiacj !”
Tiểyeel u Thấjtdj t cũzexs ng đohng ãxqjx hiểyeel u ra sựmyqf sai trátrsg i củrpho a mìwtxz nh, đohng ôotjh i mắdsee t côotjh đohng ỏkxjb hoe: “Mamy, con sai rồkxjb i...”
“Tiêlsmu u Lădfgl ng, anh mau đohng i tìwtxz m bátrsg c sĩuare đohng i, bátrsg c sĩuare William đohng óddka , bátrsg c sĩuare William đohng óddka khôotjh ng phảcszi i làiacj rấjtdj t giỏkxjb i sao, nădfgl m đohng óddka em bịetsk thưzuta ơhnss ng nặdybh ng tớczqo i nhưzuta vậjoct y màiacj anh ấjtdj y còusih n cứoprn u đohng ưzuta ợtmcg c em, anh hãxqjx y mau mờzuta i anh ấjtdj y đohng ếrshr n đohng ânnan y đohng i, xem xem cổybkp tay củrpho a con bédwcu còusih n códdka cátrsg ch nàiacj o chữxqjx a trịetsk đohng ưzuta ợtmcg c khôotjh ng!”
“Tôotjh Tốjorb àiacj , em cứoprn bìwtxz nh tĩuare nh lạiacj i đohng ãxqjx , em yêlsmu n tânnan m, anh nhấjtdj t đohng ịetsk nh sẽoprn sắdsee p xếrshr p việzexs c nàiacj y màiacj ”
Nhìwtxz n con gátrsg i, Tiêlsmu u Lădfgl ng cũzexs ng rấjtdj t xóddka t xa!
Đdybh ứoprn a con gátrsg i củrpho a anh, anh đohng ãxqjx yêlsmu u thưzuta ơhnss ng nânnan ng niu nóddka suốjorb t hai mưzuta ơhnss i ba nădfgl m nay, chỉdybh vừhwjb a nhátrsg y mắdsee t mộsljc t cátrsg i, kếrshr t quảcszi lạiacj i xảcszi y ra sựmyqf việzexs c tàiacj y đohng ìwtxz nh nàiacj y.
Nhữxqjx ng kẻacog nhàiacj Lụcszi c gia đohng óddka !
Bọumnv n chúcjcn ng coi ngưzuta ờzuta i nhàiacj Tiêlsmu u gia nàiacj y đohng ãxqjx chếrshr t hếrshr t rồkxjb i sao!
Tiêlsmu u Lădfgl ng lậjoct p tứoprn c gọumnv i đohng iệzexs n thoạiacj i cho William, William cũzexs ng sốjorb t ruộsljc t muốjorb n chạiacj y qua ngay lậjoct p tứoprn c, “William,tìwtxz nh hìwtxz nh củrpho a Tiểyeel u Thấjtdj t nhưzuta vậjoct y liệzexs u códdka thểyeel chữxqjx a trịetsk đohng ưzuta ợtmcg c nữxqjx a khôotjh ng?”
“Cátrsg i nàiacj y, tôotjh i chưzuta a trựmyqf c tiếrshr p nhìwtxz n thấjtdj y tìwtxz nh hìwtxz nh vếrshr t thưzuta ơhnss ng nêlsmu n cũzexs ng chưzuta a dátrsg m kếrshr t luậjoct n đohng iềsljc u gìwtxz , tấjtdj t cảcszi cứoprn đohng ợtmcg i tôotjh i qua rồkxjb i sẽoprn xửeqnw lýpskd , ok?”
“Đdybh ưzuta ợtmcg c!”
Vừhwjb a cúcjcn p mátrsg y, Tiêlsmu u Lădfgl ng dưzuta ờzuta ng nhưzuta khôotjh ng thểyeel kiềsljc m chếrshr nổybkp i sựmyqf phẫhgkq n nộsljc củrpho a mìwtxz nh nữxqjx a, ngọumnv n lửeqnw a tứoprn c giậjoct n bừhwjb ng lêlsmu n trong mắdsee t anh: “Đdybh ưzuta ợtmcg c! Đdybh ưzuta ợtmcg c lắdsee m! Lụcszi c gia phảcszi i khôotjh ng, dátrsg m chọumnv c vàiacj o Tiêlsmu u gia chúcjcn ng ta àiacj , bọumnv n chúcjcn ng thựmyqf c sựmyqf cho rằubwn ng ngưzuta ờzuta i nhàiacj Tiêlsmu u gia đohng ềsljc u chếrshr t hếrshr t rồkxjb i hay sao!”
Tiể
Lụ
Như
“Vậ
“Anh sẽ
Vừ
Tiể
Lụ
“Anh nó
“Tấ
Tiể
“Ừ
“Cò
“Ừ
“Trờ
“Ừ
“Cò
“Ừ
Tiể
Lụ
Hai ngư
Cả
Chẳ
“Tiể
“Em5biế
Cả
“Tạ
Cả
...
Lụ
“Chủ
Triệ
“Ừ
“Dạ
...
Cả
Vừ
Lã
“Anh Cả
“Ừ
“Dạ
Cả
Xe cứ
Tiể
“Tiê
“Dạ
“Em cứ
Đ
Tiể
“Cà
“Ờ
Đ
Cả
Tiê
Vậ
Vừ
Sắ
“Cò
Cả
“Em... em sẽ
Nế
Khuô
Tiể
Sau khi kể
Tô
Tô
Cô
Tiể
“Tiê
“Tô
Nhì
Đ
Nhữ
Bọ
Tiê
“Cá
“Đ
Vừ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.