Lấy Phải Boss Kiêu Ngạo

Chương 767 :

    trước sau   
Đqlpvxhhku làdqby Tiêyjhbu Tiểjftuu Thấnqkut, côvurk ta cânlibu dẫsdyrn con! Chúauqj nhỏnmdw chúauqj khôvurkng biếldjdt, Tiêyjhbu Tiểjftuu Thấnqkut làdqby 1 phụwrtz nữisfk phóyjhbng khoájtkdng, ởtruc trưcvcchdipng côvurk ta nổneiti tiếldjdng làdqby chuyêyjhbn đpgfai dụwrtz dỗabyi ngưcvcchdipi khájtkdc, nếldjdu chúauqj khôvurkng1tin cóyjhb thểjftuyjhbn diễfupun đpgfaàdqbyn củjtkda trưcvcchdipng chúauqjng con coi, cóyjhb 1 bàdqbyn viếldjdt liêyjhbn quan đpgfaếldjdn côvurk ta, cóyjhb mốtyghi quan hệneit ájtkdi muộnoabi vớymczi nhiềxhhku ngưcvcchdipi đpgfaàdqbyn ôvurkng.”

Sắbebuc mặvurkt Lụwrtzc Sânlibm càdqbyng nguy hiểjftum.

ayhncvccơunwxng còneitn tưcvcctrucng Lụwrtzc Sânlibm tin nhữisfkng gìfkda anh nóyjhbi, lậwrtzp tứplsoc lạlkxfi nóyjhbi, “Thậwrtzt sựascxdqby Tiêyjhbu Tiểjftuu Thấnqkut cânlibu dẫsdyrn con, chúauqj nhỏnmdw chúauqj nghĩiwbq xem, nếldjdu khôvurkng phảisfki côvurk ta đpgfajftu con vàdqbyo phòneitng, con cũlkxfng khôvurkng cóyjhb card phòneitng, làdqbym sao cóyjhb thểjftudqbyo đpgfaưcvccnxfgc! Thậwrtzt sựascx khôvurkng lừabyia chúauqj, làdqby Tiểjftuu Thấnqkut cho con vàdqbyo phòneitng, côvurk ta nóyjhbi dạlkxfo gầeuvdn đpgfaânliby chúauqj đpgfai côvurkng tájtkdc, côvurk ta côvurk đpgfaơunwxn, cho nêyjhbn kêyjhbu con vàdqbyo... chúauqj nhỏnmdwlkxfng biếldjdt, Tiêyjhbu Tiểjftuu Thấnqkut xinh đpgfanxfgp gợnxfgi cảisfkm nhưcvcc vậwrtzy, con cũlkxfng làdqby đpgfaàdqbyn ôvurkng, bịpgfanlibu dẫsdyrn 1 cájtkdi thìfkda mấnqkut lýayhn tríflek, cho nêyjhbn mớymczi làdqbym ra loạlkxfi chuyệneitn đpgfaóyjhb...”

Tiểjftuu Thấnqkut tứplsoc đpgfaếldjdn toàdqbyn thânlibn5run rẩhdipy!

yjhbn cặvurkn bãpqhrdqbyy!

Đqlpvếldjdn lúauqjc nàdqbyy rồdteri vậwrtzy màdqbyneitn tạlkxft nưcvccymczc dơunwxyjhbn ngưcvcchdipi côvurk!


Tiểjftuu Thấnqkut nhìfkdan sang Lụwrtzc Sânlibm!

Sắbebuc mặvurkt Lụwrtzc Sânlibm ânlibm trầeuvdm đpgfaếldjdn cóyjhb thểjftu chảisfky ra nưcvccymczc, thấnqkuy côvurk nhìfkdan qua, Lụwrtzc Sânlibm ôvurkm chặvurkt côvurk, nhẹnxfg vỗabyi vai côvurk, Tiểjftuu Thấnqkut lậwrtzp tứplsoc bìfkdanh tĩiwbqnh lạlkxfi.

Khôvurkng quan tânlibm Lýayhncvccơunwxng nóyjhbi gìfkda, chỉdter cầeuvdn Lụwrtzc Sânlibm tin côvurkdqby đpgfaưcvccnxfgc, nhưcvcc vậwrtzy làdqbypqhrn nguyệneitn rồdteri!

“Chúauqj nhỏnmdw, thậwrtzt sựascx nhưcvcc nhữisfkng gìfkda con nóyjhbi, chúauqj đpgfaabying đpgfajftu con tiệneitn nhânlibn nàdqbyy che mắbebut!”

“Triệneitu Đqlpvàdqbyo!”

“Cóyjhb!”

“Đqlpvájtkdnh thêyjhbm trậwrtzn nữisfka, thuậwrtzn tiệneitn bịpgfat cájtkdi miệneitng thốtyghi đpgfaóyjhb lạlkxfi!”

Triệneitu Đqlpvàdqbyo lậwrtzp tứplsoc xoădtern tay ájtkdo, nghiếldjdn rădterng đpgfaếldjdn gầeuvdn Lýayhncvccơunwxng, 1 quyềxhhkn đpgfaájtkdnh qua, Lýayhncvccơunwxng buồdtern bãpqhr hừabyi 1 tiếldjdng, “Nóyjhbi bậwrtzy nóyjhbi bạlkxf đpgfaeuvdy miệneitng, tao nhìfkdan màdqbyy khôvurkng thuậwrtzn mắbebut lânlibu rồdteri, đpgfaájtkdnh chếldjdt màdqbyy!”

“Aaa...”

Lầeuvdn nàdqbyy Triệneitu Đqlpvàdqbyo đpgfaájtkdnh rấnqkut tàdqbyn nhẫsdyrn, đpgfaájtkdnh 10 mấnqkuy phúauqjt, Lýayhncvccơunwxng đpgfaãpqhr nằybdgm2bấnqkut đpgfanoabng dưcvccymczi đpgfanqkut.

“Tổneitng tàdqbyi, bânliby giờhdip cầeuvdn làdqbym gìfkda?”

“Bỏnmdwdqbyo đpgfadtern cảisfknh sájtkdt!”

“Dạlkxf đpgfaưcvccnxfgc!”


Triệneitu Đqlpvàdqbyo lấnqkuy chădtern bọdwuzc Lýayhncvccơunwxng lạlkxfi, kédnkho 2 chânlibn củjtkda hắbebun, nhưcvcc đpgfaang kédnkho vali vậwrtzy, kédnkho dưcvccymczi đpgfanqkut vàdqby đpgfai vềxhhk trưcvccymczc!

auqjc nàdqbyy Lýayhncvccơunwxng mũlkxfi chua mặvurkt sưcvccng, toàdqbyn thânlibn đpgfaau nhứplsoc, đpgfaếldjdn kêyjhbu thảisfkm cũlkxfng kêyjhbu khôvurkng ra tiếldjdng.

...

Khi hai ngưcvcchdipi đpgfaóyjhb rờhdipi khỏnmdwi phòneitng, trưcvccymczc phòneitng chỉdterneitn lạlkxfi Tiểjftuu Thấnqkut vàdqby Lụwrtzc Sânlibm hai ngưcvcchdipi.

Lụwrtzc Sânlibm vẫsdyrn luôvurkn ôvurkm Tiểjftuu Thấnqkut khôvurkng lỏnmdwng tay.

“Còneitn sợnxfg khôvurkng?”

Tiểjftuu Thấnqkut buồdtern bãpqhr “ừabyi” 1 tiếldjdng!

Lụwrtzc Sânlibm càdqbyng ôvurkm chặvurkt hơunwxn “Đqlpvabying sợnxfg, cóyjhb anh đpgfaânliby!”

“Ừrolf!”

Tiểjftuu Thấnqkut sợnxfg đpgfaếldjdn hai tròneitng mắbebut đpgfaxhhku đpgfanmdw, nếldjdu Lýayhncvccơunwxng thậwrtzt sựascxdqbym gìfkdavurk, côvurklkxfng khôvurkng biếldjdt côvurk thậwrtzt sựascxyjhblkxfng khíflek đpgfatyghi mặvurkt vớymczi Lụwrtzc Sânlibm hay khôvurkng!

Lụwrtzc Sânlibm chỉdter cảisfkm thấnqkuy sơunwx mi trưcvccymczc ngựascxc từabying chúauqjt ưcvccymczt đpgfasdyrm, lòneitng anh thắbebut chặvurkt.

“Đqlpvabying sợnxfg, sau nàdqbyy anh sẽbbov9khôvurkng đpgfajftu em chịpgfau nhữisfkng tổneitn thưcvccơunwxng nhưcvcc vậwrtzy nữisfka!”

“Cóyjhb anh ởtruc đpgfaânliby em khôvurkng sợnxfg!”


Hai ngưcvcchdipi yêyjhbn lặvurkng ôvurkm đpgfatyghi phưcvccơunwxng, cứplso nhưcvcc vậwrtzy 1h đpgfadterng hồdter, tânlibm trạlkxfng củjtkda Tiểjftuu Thấnqkut mớymczi bìfkdanh tĩiwbqnh lạlkxfi.

Lụwrtzc Sânlibm buôvurkng Tiểjftuu Thấnqkut ra, mặvurkt côvurkcvccng còneitn lợnxfgi hạlkxfi hơunwxn.

Cảisfk ngưcvcchdipi anh bịpgfa 1 nỗabyii đpgfaau xa lạlkxf chiếldjdm trọdwuzn, bịpgfa thưcvccơunwxng trêyjhbn mặvurkt Tiểjftuu Thấnqkut, nhưcvccng hìfkdanh nhưcvcc đpgfaau trong lòneitng anh.

Lụwrtzc Sânlibm đpgfaưcvcca tay, nhẹnxfg nhàdqbyng xoa 1 cájtkdi.

Tiểjftuu Thấnqkut bịpgfa đpgfaau hơunwxi rụwrtzt lạlkxfi.

Lụwrtzc Sânlibm lậwrtzp tứplsoc thu tay lạlkxfi, “Rấnqkut đpgfaau phảisfki khôvurkng?”

“Khôvurkng đpgfaau nhưcvccauqjc nãpqhry.” Nhưcvccng Tiểjftuu Thấnqkut phájtkdt hiệneitn vấnqkun đpgfaxhhk nghiêyjhbm trọdwuzng hơunwxn, “Lụwrtzc Sânlibm, tay phảisfki củjtkda em... hìfkdanh nhưcvcc khôvurkng đpgfanoabng đpgfaưcvccnxfgc nữisfka.”

Sắbebuc mặvurkt Lụwrtzc Sânlibm thay đpgfaneiti.

Anh nhanh chóyjhbng cầeuvdm tay phảisfki Tiểjftuu Thấnqkut, trêyjhbn cổneit tay phảisfki củjtkda côvurkyjhb 2 đpgfaưcvcchdipng rạlkxfch rấnqkut sânlibu màdqbyu tíflekm đpgfanmdw, “Đqlpvânliby làdqby chuyệneitn gìfkda?”

“Lýayhncvccơunwxng dùsdyrng lòneitng bàdqbyn1tay làdqbym đpgfaóyjhb.”

Da tay vốtyghn dĩiwbq trắbebung nhưcvcc ngọdwuzc bânliby giờhdipvurk lựascxc rơunwxi xuốtyghng, nhưcvccdqby hoa bịpgfadnkho vậwrtzy! Trájtkdn Lụwrtzc Sânlibm hiệneitn lêyjhbn gânlibn xanh, lậwrtzp tứplsoc ẵascxm ngang Tiểjftuu Thấnqkut lêyjhbn, “Đqlpvi bệneitnh việneitn, lậwrtzp tứplsoc đpgfai bệneitnh việneitn!”

Tiểjftuu Thấnqkut đpgfanoabt nhiêyjhbn kinh ngạlkxfc!

“Lụwrtzc Sânlibm, chânlibn củjtkda anh...”


Chânlibn anh vậwrtzy màdqby đpgfaplsong đpgfaưcvccnxfgc rồdteri!

“Trưcvccymczc tiêyjhbn đpgfaabying quan tânlibm chuyệneitn nàdqbyy, đpgfaếldjdn bệneitnh việneitn!”

...

Nửdksxa tiếldjdng sau, Triệneitu Đqlpvàdqbyo lájtkdi xe chởtruc hai ngưcvcchdipi đpgfaếldjdn bệneitnh việneitn.

Kếldjdt quảisfk kiểjftum tra rấnqkut nhanh đpgfaãpqhryjhb.

“Bịpgfa thưcvccơunwxng đpgfaếldjdn gânlibn cốtyght rồdteri, 1 dânliby gânlibn trêyjhbn cổneit tay bịpgfa đpgfaplsot rồdteri!”

Lụwrtzc Sânlibm truy hỏnmdwi, “Hậwrtzu quảisfk nhưcvcc thếldjddqbyo?”

“Tiếldjdp theo thìfkda dễfupudqbyng rồdteri, nhưcvccng tay nàdqbyy... sợnxfgdqby sau nàdqbyy khôvurkng cầeuvdm đpgfaưcvccnxfgc đpgfadter nặvurkng.”

Tim Lụwrtzc Sânlibm lậwrtzp tứplsoc trầeuvdm xuốtyghng!

Vậwrtzy màdqbyyjhb thểjftu nghiêyjhbm trọdwuzng nhưcvcc vậwrtzy!

Tiểjftuu Thấnqkut nhìfkdan tay phảisfki co giậwrtzt củjtkda bảisfkn thânlibn, tròneitng mắbebut đpgfanmdwyjhbn, “Vậwrtzy tôvurki... còneitn cóyjhb thểjftu vẽbbov khôvurkng?”

jtkdc sĩiwbq tiếldjdc nuốtyghi lắbebuc đpgfaeuvdu, “Sợnxfgdqby nhữisfkng côvurkng việneitc cầeuvdn cổneit tay xoay chuyểjftun trong thờhdipi gian dàdqbyi, sau nàdqbyy côvurklkxfng khôvurkng làdqbym đpgfaưcvccnxfgc.”

Lụwrtzc Sânlibm nắbebum chặvurkt quyềxhhkn!


Tiểjftuu Thấnqkut cóyjhb thiêyjhbn phúauqjdqbym nhàdqby thiếldjdt kếldjd, anh cóyjhb thểjftu nhìfkdan thấnqkuy, Tiểjftuu Thấnqkut rấnqkut thíflekch làdqbym nghềxhhkdqbyy, nhữisfkng trang phụwrtzc côvurk thiếldjdt kếldjd ra đpgfaxhhku mang phong cájtkdch củjtkda cájtkd nhânlibn côvurk! Kêyjhbu côvurk sau nàdqbyy khôvurkng thểjftu vẽbbov nữisfka...

Đqlpvânliby làdqby chuyệneitn tàdqbyn nhẫsdyrn đpgfaếldjdn mứplsoc nàdqbyo!

Lụwrtzc Sânlibm khôvurkng bỏnmdw cuộnoabc, “Nếldjdu tôvurki tìfkdam bệneitnh việneitn giỏnmdwi nhấnqkut, bájtkdc sĩiwbq giỏnmdwi nhấnqkut thìfkda sao, cóyjhb thểjftu hồdteri phụwrtzc khôvurkng...”

jtkdc sĩiwbq lắbebuc đpgfaeuvdu, “Cădtern bảisfkn khôvurkng thểjftudqbyo!”

Áisfknh sájtkdng hy vọdwuzng cuốtyghi cùsdyrng cũlkxfng bịpgfa vụwrtzt tắbebut.

yjhbn tĩiwbqnh!

Khôvurkng khíflekyjhbn tĩiwbqnh nhưcvcc chếldjdt vậwrtzy!

jtkdc sĩiwbqyjhb chúauqjt khôvurkng chịpgfau đpgfaưcvccnxfgc loạlkxfi ájtkdp lựascxc nàdqbyy, nhẹnxfg nhàdqbyng từabyi phòneitng bệneitnh rờhdipi đpgfai.

Trong lòneitng Tiểjftuu Thấnqkut rấnqkut khóyjhb chịpgfau. 

Sau nàdqbyy khôvurkng thểjftu vẽbbov nữisfka, cũlkxfng khôvurkng thểjftu mang đpgfadter nặvurkng, vậwrtzy tay nàdqbyy củjtkda côvurk khájtkdc gìfkda vớymczi tàdqbyn phếldjd!

“Xin lỗabyii, Tiểjftuu Thấnqkut!”

“Cájtkdi gìfkda?”

“Nếldjdu Lýayhncvccơunwxng khôvurkng cóyjhb quan hệneit vớymczi nhàdqby bọdwuzn anh, thìfkda hắbebun sẽbbov khôvurkng xuấnqkut hiệneitn ởtruc khájtkdch sạlkxfn, càdqbyng khôvurkng thểjftu xảisfky ra loạlkxfi chuyệneitn nàdqbyy!”

“Chuyệneitn nàdqbyy khôvurkng thểjftu trájtkdch anh!” Tiểjftuu Thấnqkut cốtygh gắbebung cổneitlkxf tinh thầeuvdn cho mìfkdanh, cốtygh gắbebung làdqbym bộnoab dạlkxfng thưcvcc thảisfk, “Em cảisfkm thấnqkuy nhưcvccnliby giờhdiplkxfng tốtyght, anh xem, anh cóyjhb 1 chânlibn bịpgfa cắbebut mang chânlibn giảisfk, bânliby giờhdip 1 tay củjtkda em khôvurkng khájtkdc tàdqbyn phếldjddqby mấnqkuy, bânliby giờhdip hai ngưcvcchdipi chúauqjng ta quảisfk thựascxc làdqby trờhdipi sinh 1 cặvurkp!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.