Lấy Phải Boss Kiêu Ngạo

Chương 507 :

    trước sau   
“Lãeqcmo gia tửfdtz, ôibatng đcnltmgxong nhúwytbc nhífgfnch, đcnlthyfyi lárhdrt hồnolmi xe dừmgxong hẳedgsn rồnolmi nópryri.”

eqcmo gia tửfdtzawyhm sao màawyh đcnlthyfyi đcnltưlasihyfyc, chốqfimng câhzjfy gậlebty bưlasicvicc nhanh xôibatng qua đcnltópryr.

Tiênolmu Lălasing khẩlcxen trưlasiơutpnng giảchecm tốqfimc đcnltqzzc xe lạnofci, đcnltưlasia tay mởnjvv cửfdtza sổdkez xe.

Ai ya.

Trôibatng thấcnlty rồnolmi, trôibatng thấcnlty rồnolmi.

eqcmo gia tửfdtz đcnltãeqcm trôibatng thấcnlty Tiểvvtmu Thấcnltt vàawyh Cảchecnh Thụaipjy, ôibatng tứfcyoc thờjvdui kífgfnch đcnltqzzcng đcnltếknzwn nỗqpezi toàawyhn thâhzjfn run rẩlcxey.


Chưlasia đcnlthyfyi lãeqcmo gia tửfdtz mởnjvv miệpdukng, Tiểvvtmu Thấcnltt đcnltãeqcm từmgxo trong xe lópryr đcnltgbpxu ra cửfdtza sổdkez, “Ômgxong cốqfim ơutpni ôibatng cốqfim ơutpni, Tiểvvtmu Thấcnltt vàawyh anh trai vềjaxd rồnolmi nèkcdv.”

“Tốqfimt tốqfimt tốqfimt.”

Tiênolmu Lălasing khẩlcxen trưlasiơutpnng dừmgxong hẳedgsn chiếknzwc xe, chiếknzwc xe dừmgxong vữjaxdng rồnolmi, lãeqcmo gia tửfdtz lậlebtp tứfcyoc xôibatng đcnltếknzwn hàawyhng ghếknzw sau, đcnltưlasia tay mởnjvv cửfdtza xe, Tiểvvtmu Thấcnltt nhìpnxkn thấcnlty lãeqcmo gia tửfdtzwhskng đcnltnolmng thờjvdui phấcnltn khífgfnch kênolmu lênolmn woa woa, từmgxo trong xe lao ra ôibatm lấcnlty eo lãeqcmo gia tửfdtz, “Ômgxong cốqfim ơutpni ôibatng cốqfim ơutpni, Tiểvvtmu Thấcnltt nhớcvic ôibatng cốqfim lắxthwm... ôibatng cốqfimpryr nhớcvic Tiểvvtmu Thấcnltt khôibatng?”

eqcmo gia tửfdtzrpolm tífgfn bịlasi lựqhbac lao vàawyho củazzza Tiểvvtmu Thấcnltt đcnltếknzwn đcnltfcyong khôibatng vữjaxdng, lãeqcmo Trầgbpxn vộqzzci đcnltưlasia tay ra đcnltdkez ôibatng.

ibat Tốqfim xuốqfimng xe nhìpnxkn thấcnlty cảchecnh nàawyhy, tim côibat sợhyfy đcnltếknzwn gầgbpxn nhưlasi muốqfimn ngưlasing đcnltlebtp luôibatn, côibat lậlebtp tứfcyoc lạnofcnh mặfcunt khiểvvtmn trárhdrch, “Tiểvvtmu Thấcnltt, con tạnofci sao cópryr thểvvtmibatng đcnltếknzwn ngưlasijvdui ôibatng cốqfim nhưlasi vậlebty, ôibatng cốqfim tuổdkezi tárhdrc cao rồnolmi, lỡdkez nhưlasi vấcnltp térpol rồnolmi thìpnxkfgfnnh sao hảchec?”

ibat Tốqfim khôibatng cópryrpryri vớcvici Tiểvvtmu Thấcnltt vàawyh Cảchecnh Thụaipjy vềjaxd chuyệpdukn lãeqcmo gia tửfdtz bịlasi bệpduknh, cho nênolmn hai đcnltfcyoa nàawyhy hoàawyhn toàawyhn khôibatng biếknzwt sựqhbapnxknh.

Nghe xong lờjvdui khiểvvtmn trárhdrch củazzza Tôibat Tốqfim, Tiểvvtmu Thấcnltt lậlebtp tứfcyoc ấcnltm ứfcyoc bĩazzzu môibati.

Tim củazzza Lãeqcmo gia tửfdtz sắxthwp tan chảchecy, ôibatng liếknzwc Tôibat Tốqfim, “Khiểvvtmn trárhdrch con cárhdri làawyhm gìpnxk, ôibatng đcnltâhzjfu cópryr bịlasirpol, sứfcyoc khỏpbype ôibatng còrzatn cưlasijvdung trárhdrng đcnltcnlty.”

ibat Tốqfim, “...”

Hai ngàawyhy nay côibatnjvvnolmn nhàawyh tổdkez, lãeqcmo gia tửfdtz coi côibat nhưlasiawyh bảcheco bốqfimi vậlebty, đcnltưlasihyfyc lắxthwm đcnltưlasihyfyc lắxthwm, bâhzjfy giờjvdupryr hai đcnltfcyoa con vềjaxd, côibat lậlebtp tứfcyoc trởnjvv thàawyhnh cỏpbyp hoang liềjaxdn.

ibat Tốqfim lắxthwc đcnltgbpxu khôibatng nhịlasin đcnltưlasihyfyc cưlasijvdui.

Nhưlasing cũwhskng thểvvtm hiệpdukn rõolmiawyheqcmo gia tửfdtz khôibatng cópryr xem côibat nhưlasiawyh ngưlasijvdui ngoàawyhi.

Tiênolmu Lălasing từmgxo cốqfimp xe lấcnlty hàawyhnh lýfgfn ra, chárhdrn nảchecn nhìpnxkn mọzhqei ngưlasijvdui ởnjvv trưlasicvicc cửfdtza biệpdukt thựqhba, rồnolmi đcnltlcxey hàawyhnh lýfgfnlasicvicc vôibat nhàawyh, “Ômgxong nộqzzci, vềjaxd nhàawyh trưlasicvicc, vềjaxd nhàawyh rồnolmi nópryri.”


“Đnolmưlasihyfyc đcnltưlasihyfyc đcnltưlasihyfyc vềjaxd nhàawyh vềjaxd nhàawyh, Tiểvvtmu Thấcnltt, ôibatng cốqfim cho ngưlasijvdui chuẩlcxen bịlasi cho chắxthwt rấcnltt nhiềjaxdu đcnltnolm ălasin vặfcunt vàawyhrhdrnh kẹjaxdo. Còrzatn Cảchecnh Thụaipjy thìpnxk, ôibatng cốqfimwhskng cho ngưlasijvdui chuẩlcxen bịlasi cho chắxthwt rấcnltt nhiềjaxdu mópryrn ălasin ngon, khẩlcxen trưlasiơutpnng vềjaxd nhàawyh!”

eqcmo gia tửfdtzpryr chúwytbt thấcnltp thỏpbypm, cũwhskng khôibatng biếknzwt ba nălasim trôibati qua, hai đcnltfcyoa nhỏpbyprzatn thífgfnch nhữjaxdng thứfcyowytbc nhỏpbyp khôibatng nữjaxda.

Nhưlasing, hiệpdukn nhiênolmn sựqhba lo lắxthwng củazzza ôibatng làawyh lo thừmgxoa thãeqcmi, Tiểvvtmu Thấcnltt nghe thấcnlty cópryr đcnltnolm ălasin vặfcunt vàawyhrhdrnh kẹjaxdo, tròrzatng mắxthwt lậlebtp tứfcyoc sárhdrng lênolmn, lấcnltp lárhdrnh nhữjaxdng tia sárhdrng, chỉoblo thiếknzwu làawyh chưlasia chảchecy nưlasicvicc bọzhqet thôibati.

Cảchecnh Thụaipjy bỏpbyp hai tay vàawyho túwytbi, nhìpnxkn thấcnlty bộqzzc dạnofcng củazzza Tiểvvtmu Thấcnltt, nhẹjaxd hứfcyo mộqzzct tiếknzwng, “Giỏpbypi.”

Tiểvvtmu Thấcnltt chỉoblorhdrm giậlebtn khôibatng dárhdrm nópryri Cảchecnh Thụaipjy, đcnlthyfyi Cảchecnh Thụaipjy đcnlti đcnltếknzwn trưlasicvicc côibatrpol, côibatrpol mớcvici lao tớcvici cárhdri bópryrng củazzza Cảchecnh Thụaipjy làawyhm tròrzat hềjaxd.

Trùpdukng hợhyfyp lúwytbc nàawyhy Cảchecnh Thụaipjy ngoảchecnh mặfcunt lạnofci.

Tròrzat hềjaxd củazzza Tiểvvtmu Thấcnltt tứfcyoc thờjvdui đcnltơutpn lạnofci, árhdrnh mắxthwt nịlasinh bợhyfy nhìpnxkn sang đcnltópryr, cưlasijvdui miễmjvin cưlasidkezng, “Hôibatibat, đcnltópryrawyhrhdri mặfcunt vậlebtn đcnltqzzcng biểvvtmu cảchecm củazzza em đcnltópryr.”

Trong mắxthwt củazzza Cảchecnh Thụaipjy lópryre lênolmn mộqzzct nụaipjlasijvdui, rảcheco bưlasicvicc nhanh lênolmn phífgfna trưlasicvicc.

eqcmo gia tửfdtz nhìpnxkn thấcnlty hai đcnltfcyoa tưlasiơutpnng tárhdrc vớcvici nhau, vui khôibatng tảchec đcnltưlasihyfyc.

Haiz...

Ba nălasim trôibati qua, khắxthwc tinh lớcvicn nhấcnltt củazzza Tiểvvtmu Thấcnltt vẫqddkn làawyh Cảchecnh Thụaipjy đcnltcnlty!

eqcmo gia tửfdtzawyheqcmo Trầgbpxn đcnlti ởnjvv phífgfna sau cùpdukng, ôibatng ngẩlcxeng đcnltgbpxu nhìpnxkn vàawyho bầgbpxu trờjvdui rấcnltt xanh rấcnltt xanh, trong mắxthwt đcnltjaxdu làawyh sựqhbaeqcmn nguyệpdukn, “Lãeqcmo Trầgbpxn...”

“Uhm?”


“Cárhdri gìpnxkwhskng khôibatng thay đcnltdkezi! Tốqfimt thậlebtt!”

eqcmo Trầgbpxn vẫqddkn nhưlasiwhsklasijvdui hôibatibat, ôibatng đcnltdkezeqcmo gia tửfdtzawyho nhàawyh, “Đnolmúwytbng rồnolmi, tífgfnnh khífgfn củazzza tiểvvtmu thiếknzwu gia vàawyh tiểvvtmu tiểvvtmu thưlasi vẫqddkn giốqfimng nhưlasi ba nălasim vềjaxd trưlasicvicc, tiểvvtmu tiểvvtmu thưlasi vẫqddkn làawyh mộqzzct quảchec khai tâhzjfm, tiểvvtmu thiếknzwu gia tuy rằxudkng ífgfnt nópryri, nhưlasing vừmgxoa nãeqcmy lúwytbc nhìpnxkn thấcnlty ngàawyhi, trong mắxthwt đcnltjaxdu làawyh sựqhbacnltm árhdrp đcnltcnlty.”

eqcmo gia tửfdtz nhìpnxkn theo hìpnxknh bópryrng củazzza gia đcnltìpnxknh bốqfimn ngưlasijvdui, árhdrnh mắxthwt dầgbpxn dầgbpxn ẩlcxem ưlasicvict, nhưlasing mérpolp miệpdukng lạnofci nhếknzwch lênolmn mộqzzct nụaipjlasijvdui, “Tốqfimt! Tốqfimt thậlebtt! Ta còrzatn tưlasinjvvng rằxudkng nhữjaxdng ngàawyhy thárhdrng còrzatn lạnofci trênolmn đcnltjvdui nàawyhy sẽpvzb khôibatng thấcnlty đcnltưlasihyfyc tìpnxknh cảchecnh nàawyhy, bâhzjfy giờjvdu nhìpnxkn thấcnlty gia đcnltìpnxknh họzhqe nhưlasi thếknzw, ta cho dùpdukpryr chếknzwt cũwhskng yênolmn tâhzjfm nhắxthwm mắxthwt đcnltưlasihyfyc rồnolmi.”

“Bậlebty bậlebty bậlebty, lãeqcmo gia tửfdtz đcnltmgxong nópryri bậlebty.”

eqcmo gia tửfdtz mộqzzct bênolmn đcnlti vềjaxdlasicvicng đcnltnofci sảchecnh, mộqzzct bênolmn lắxthwc đcnltgbpxu cưlasijvdui nópryri, “Lãeqcmo Trầgbpxn àawyh... ta cũwhskng sắxthwp 90 tuổdkezi rồnolmi, còrzatn cópryrpnxkawyh nghĩazzz khôibatng thôibatng, cópryr thểvvtm sốqfimng đcnltếknzwn bâhzjfy giờjvduawyh do sựqhba ban ơutpnn củazzza ôibatng trờjvdui dàawyhnh cho ta, ngàawyhy xưlasia thằxudkng tiểvvtmu tửfdtz kia còrzatn đcnltqzzcc thâhzjfn... ai lạnofci nghĩazzz ra rằxudkng vẫqddkn còrzatn cópryr thểvvtm thấcnlty nópryrpryr con ra đcnltjvdui. Bâhzjfy giờjvdu árhdr, ta chỉoblo mong chờjvduawyh tiểvvtmu nha đcnltgbpxu Tiênolmu Khảchecawyhy cópryr thểvvtm sớcvicm tìpnxkm đcnltưlasihyfyc tổdkezcnltm củazzza mìpnxknh.”

“Nhữjaxdng việpdukc nàawyhy khôibatng nópryrng vộqzzci đcnltưlasihyfyc, đcnltnofci tiểvvtmu thưlasi nhấcnltt đcnltlasinh sẽpvzb gặfcunp đcnltưlasihyfyc ngưlasijvdui mìpnxknh thífgfnch, sau đcnltópryr hai ngưlasijvdui cùpdukng nhau sốqfimng mộqzzct cuộqzzcc sốqfimng hạnofcnh phúwytbc.”

eqcmo gia tửfdtz lạnofcc quan cưlasijvdui ha ha lênolmn, “Cũwhskng đcnltúwytbng, nópryri chung Tiênolmu Khảchec khôibatng phảcheci làawyhfgfnnh dễmjvi bịlasi bắxthwt nạnofct, hơutpnn nữjaxda, vẫqddkn còrzatn tiểvvtmu tửfdtz thốqfimi ởnjvv đcnltâhzjfy, tiểvvtmu tửfdtz thốqfimi nhìpnxkn thấcnlty Tiênolmu Khảchecwytbc nópryrng lúwytbc lạnofcnh, nhưlasing hai ngưlasijvdui lạnofci cùpdukng nhau lớcvicn lênolmn, tuy rằxudkng khôibatng cópryr quan hệpduk ruộqzzct thịlasit, nhưlasing nhữjaxdng chịlasi em thôibatng thưlasijvdung chưlasia chắxthwc cópryrpnxknh cảchecm tốqfimt giốqfimng nhưlasi hai đcnltfcyoa đcnltópryr, Tiênolmu Khảchec sau nàawyhy kếknzwt hôibatn màawyh bịlasi bắxthwt nạnofct, tiểvvtmu tửfdtz thốqfimi tuyệpdukt đcnltqfimi sẽpvzb khôibatng tha cho tênolmn đcnltópryr đcnltâhzjfu!”

“Đnolmúwytbng rồnolmi, cho nênolmn lãeqcmo gia tửfdtz ngàawyhi đcnltmgxong cópryr lo lắxthwng quárhdr, hãeqcmy hưlasinjvvng thụaipjlasinjvvng thụaipj tốqfimt tìpnxknh cảchecm gia đcnltìpnxknh đcnlti.”

Trong nhàawyh tổdkezpryr Tiểvvtmu Thấcnltt, lậlebtp tứfcyoc tràawyhn đcnltgbpxy niềjaxdm vui vàawyh tiếknzwng cưlasijvdui.

eqcmo gia tửfdtz ngồnolmi trênolmn ghếknzw sofa, bịlasi Tiểvvtmu Thấcnltt chọzhqec cưlasijvdui to suốqfimt.

Ngay cảchec Tiênolmu Quốqfimc Cưlasijvdung nhìpnxkn thấcnlty khuôibatn mặfcunt cưlasijvdui củazzza lãeqcmo gia tửfdtz, cũwhskng nhịlasin khôibatng đcnltưlasihyfyc thífgfnch thúwytbawyhnolmn tâhzjfm.

Mấcnlty nălasim gầgbpxn đcnltâhzjfy ôibatng rấcnltt ífgfnt nhìpnxkn thấcnlty đcnltưlasihyfyc phụaipj thâhzjfn nhữjaxdng lúwytbc cưlasinjvvi cởnjvvi mởnjvv nhưlasi thếknzwawyhy.

ibat Tốqfimwhskng khôibatng xen lờjvdui đcnltưlasihyfyc, trong lòrzatng côibat vẫqddkn còrzatn nhớcvic đcnltếknzwn Trưlasiơutpnng Hâhzjfn, cho nênolmn đcnltvvtm lạnofci Tiểvvtmu Thấcnltt vàawyh Cảchecnh Thụaipjy ởnjvv nhàawyh tổdkez chơutpni vớcvici lãeqcmo gia tửfdtz, côibat chàawyho lãeqcmo gia tửfdtz xong rồnolmi phảcheci ra cửfdtza.


“Anh đcnltưlasia em.” Tiênolmu Lălasing lấcnlty chìpnxka khópryra xe đcnlti theo sau.

“Hảchec? Khôibatng cầgbpxn, khôibatng cầgbpxn, anh chơutpni vớcvici Tiểvvtmu Thấcnltt vàawyh Cảchecnh Thụaipjy đcnlti, em vềjaxd rấcnltt nhanh.”

“Em khôibatng biếknzwt biệpdukt thựqhba nhàawyh củazzza Lãeqcmnh Mạnofcc ởnjvv đcnltâhzjfu, vẫqddkn nênolmn đcnltvvtm anh đcnltưlasia em đcnlti, anh rấcnltt nhanh sẽpvzb vềjaxd.”

Vậlebty cũwhskng đcnltưlasihyfyc!

Biệpdukt thựqhba nhàawyheqcmnh Mạnofcc vớcvici nhàawyh tổdkez khôibatng phảcheci cùpdukng mộqzzct khu biệpdukt thựqhba.

Tiênolmu Lălasing lárhdri xe mộqzzct tiếknzwng mấcnlty hơutpnn mớcvici đcnltếknzwn nơutpni.

Biệpdukt thựqhba nhàawyheqcmnh Mạnofcc gọzhqei làawyh biệpdukt thựqhbarhdrn sơutpnn, nhưlasirhdri tênolmn củazzza biệpdukt thựqhba, xâhzjfy ởnjvv giữjaxda eo núwytbi, núwytbi lớcvicn chưlasia thậlebtt sựqhba khai thárhdrc hếknzwt, làawyh đcnltãeqcmhzjfy mộqzzct călasin biệpdukt thựqhba đcnltqzzcc lậlebtp, duy nhấcnltt chỉoblopryr biệpdukt thựqhbaawyhy củazzza Lãeqcmnh Mạnofcc!

Đnolmâhzjfy làawyh lầgbpxn đcnltgbpxu tiênolmn Tôibat Tốqfim đcnltếknzwn nhàawyheqcmnh Mạnofcc.

Từmgxowytbc lênolmn núwytbi đcnltưlasihyfyc vàawyhi bưlasicvicc lạnofci cópryrfgfnnh canh, nhìpnxkn thấcnlty ngưlasijvdui trênolmn xe làawyh Tiênolmu Lălasing, nhữjaxdng ngưlasijvdui đcnltópryr mớcvici lui xuốqfimng, vừmgxoa đcnlti đcnltếknzwn trưlasicvicc cổdkezng biệpdukt thựqhba, Tôibat Tốqfim đcnltãeqcm trôibatng thấcnlty hai lífgfnnh canh vớcvici súwytbng thậlebtt đcnltnofcn thậlebtt đcnltang canh gárhdrc trưlasicvicc cổdkezng lớcvicn, nhìpnxkn thấcnlty cópryr xe trờjvdu tớcvici, hai lífgfnnh canh tứfcyoc thìpnxkwytbt ra... câhzjfy súwytbng ởnjvv phầgbpxn hôibatng ra!

wytbng?

ibat Tốqfim tứfcyoc thờjvdui hoảchecng hốqfimt!

Nhữjaxdng cảchecnh vệpduknolmn nhàawyh tổdkezpryrwytbng tạnofci vìpnxkeqcmo gia tửfdtzawyhrhdrn bộqzzc vềjaxdlasiu.

Nhưlasing chỗqpez củazzza Lãeqcmnh Mạnofcc...




“Đnolmmgxong călasing thẳedgsng, côibatng việpdukc củazzza Lãeqcmnh Mạnofcc khôibatng giốqfimng mìpnxknh, đcnltưlasiơutpnng nhiênolmn sẽpvzb cẩlcxen thậlebtn hơutpnn.”

Đnolmópryrwhskng chífgfnnh làawyhfgfn do anh ta ởnjvv biệpdukt thựqhbarhdrn sơutpnn.

Duy nhấcnltt mộqzzct nhàawyh, cho nênolmn nhâhzjfn viênolmn bảcheco vệpduk đcnltjaxdu làawyh ngưlasijvdui nhàawyh cảchec, cópryr thểvvtm giảchecm thiểvvtmu đcnltưlasihyfyc rấcnltt nhiềjaxdu nguy hiểvvtmm!

fgfnnh canh nhìpnxkn thấcnlty Tiênolmu Lălasing vàawyhibat Tốqfim, cópryr thểvvtmawyh đcnltãeqcm đcnltưlasihyfyc dặfcunn dòrzat trưlasicvicc, lậlebtp tứfcyoc nhưlasijvdung đcnltưlasijvdung cho đcnlti.

“Vịlasiawyhy làawyhibatibat àawyh?”

“Làawyhibati.”

rpolt mặfcunt củazzza lífgfnnh canh nhẹjaxd nhõolmim, “Côibat mau vàawyho thălasim đcnlti, côibat An đcnltãeqcm đcnltếknzwn trưlasicvicc rồnolmi, côibat Trưlasiơutpnng đcnltang ởnjvvlasicvici lầgbpxu đcnlthyfyi hai ngưlasijvdui đcnltcnlty.”

ibat Tốqfim xuốqfimng xe, Tiênolmu Lălasing nghĩazzz ngợhyfyi mộqzzct hồnolmi, cũwhskng đcnlti theo xuốqfimng xe.

“Anh khôibatng phảcheci nópryri làawyh lậlebtp tứfcyoc quay vềjaxd sao...”

“Anh cùpdukng em đcnlti vàawyho trong, vừmgxoa đcnltúwytbng lúwytbc vớcvici Lãeqcmnh Mạnofcc cũwhskng lâhzjfu rồnolmi khôibatng gặfcunp, thuậlebtn tiệpdukn gặfcunp gỡdkezpryri chuyệpdukn vớcvici nhau.”

Trênolmn thựqhbac tếknzw, Tiênolmu Lălasing biếknzwt tạnofci sao Vưlasiơutpnng Bưlasiu gọzhqei đcnltiệpdukn cho Tôibat Tốqfim, chẳedgsng qua làawyhpnxk Trưlasiơutpnng Hâhzjfn, Lãeqcmnh Mạnofcc đcnltãeqcm phảchecn bộqzzci Trưlasiơutpnng Hâhzjfn, tìpnxknh trạnofcng củazzza Trưlasiơutpnng Hâhzjfn tốqfimt đcnltưlasihyfyc bao nhiênolmu? Anh lo lắxthwng làawyh, lỡdkez nhưlasiibat Tốqfim thấcnlty đcnltưlasihyfyc tìpnxknh trạnofcng củazzza Trưlasiơutpnng Hâhzjfn quárhdrfgfnch đcnltqzzcng, đcnltếknzwn lúwytbc đcnltópryrpryri ra nhữjaxdng lờjvdui làawyhm kífgfnch thífgfnch đcnltếknzwn Lãeqcmnh Mạnofcc.

eqcmnh Mạnofcc biếknzwt đcnltưlasihyfyc mốqfimi quan hệpduk giữjaxda anh vàawyhibat Tốqfim, đcnltưlasiơutpnng nhiênolmn sẽpvzb khôibatng dárhdrm làawyhm gìpnxkibat.

Nhưlasing anh vẫqddkn tậlebtn mắxthwt chứfcyong kiếknzwn rồnolmi mớcvici yênolmn tâhzjfm!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.