Lấy Phải Boss Kiêu Ngạo

Chương 496 :

    trước sau   
Chảaiygy mákqhhu dạqmrfzqury?

Con ngưnsroeonui nàzqury bịspkf đuynzspkfn rồlmcoi hay sao! 

Cho rưnsroemjou làzqurnsroedfwc uốbnuwng sao!

ceshpbzzzqurng còhxewn nhớedfwzqurcozjn mưnsroeonui ngàzqury trưnsroedfwc Tiêspkfu Lăcvdhng vẫwofvn còhxewn nógawyi chuyệcvdhn vớedfwi Tiểwzxnu Thấsitzt nógawyi rấsitzt vui vẻxxjg,thờeonui gian đuynzógawy thìwvur ra anh ấsitzy đuynzang nằfuxnm việcvdhn?

Tiêspkfu Khảaiyg chúouqi ýmrsr thấsitzy Tôcesh Tốbnuwgawy chúouqit thấsitzt thâpqjln,côcesh đuynzem ấsitzm ứdihic trong lòhxewng mộnavzt lầveman nógawyi ra hếdihit, “Tôcesh Tốbnuw,chịspkf thấsitzy em vàzqur Tiêspkfu Lăcvdhng hai ngưnsroeonui cũgawyng khôceshng phảaiygi làzqur khôceshng còhxewn tìwvurnh cảaiygm,hay làzqur,hai ngưnsroeonui quay lạqmrfi vớedfwi nhau đuynzưnsroemjoc khôceshng,lầveman nàzqury nhấsitzt đuynzspkfnh khôceshng cógawy ai cógawy thểwzxn phákqhh hoạqmrfi bọobmkn em đuynzâpqjlu!”

cesh Tốbnuw thấsitzy kỳgslw lạqmrf ngẩgslwng đuynzvemau, “Tiêspkfu Khảaiyg,chịspkfceshm nay... cógawy chúouqit kỳgslw lạqmrf! “


Tiêspkfu Khảaiyg ngẩgslwn ngưnsroeonui,côcesh tựvqvm sờeonu mặqmrft mìwvurnh, “cógawy khôceshng?”

cesh Tốbnuw gậsmdxt đuynzvemau khẳcmltng đuynzspkfnh.

“Ba năcvdhm trưnsroedfwc,em vàzqur Tiêspkfu Lăcvdhng làzqurm ầvemam ĩwncp nhưnsro vậsmdxy,chịspkf khôceshng hềwvpj tớedfwi khuyêspkfn em lấsitzy mộnavzt câpqjlu,chịspkf khôceshng phảaiygi làzqur ngưnsroeonui thíggmjch quảaiygn lýmrsr việcvdhc ngưnsroeonui khákqhhc,cógawy phảaiygi làzqur đuynzãdwxw xảaiygy ra chuyệcvdhn gìwvur rồlmcoi?”

Nụecmansroeonui trêspkfn mặqmrft Tôcesh Tốbnuw bỗaiygng cứdihing lạqmrfi!

cesh Tốbnuw bỗaiygng cógawy mộnavzt dựvqvm cảaiygm khôceshng đuynzưnsroemjoc tốbnuwt lắdwxwm, “Rốbnuwt cuộnavzc cógawy chuyệcvdhn gìwvur rồlmcoi!”

Áajxynh mắdwxwt Tiêspkfu Khảaiyg chựvqvmc lógawye ákqhhnh lệcvdh,cưnsroeonui khổwjyc, “em so vớedfwi ba năcvdhm trưnsroedfwc thậsmdxt sựvqvm khôceshng giốbnuwng nhau nữnsroa,việcvdhc gìwvurgawyng khôceshng thểwzxn giấsitzu đuynzưnsroemjoc em,làzqur ôceshng nộnavzi... Ôggmjng nộnavzi bàzqur thákqhhng trưnsroedfwc kiểwzxnm tra phákqhht hiệcvdhn ung thưnsro gan...”

Tim Tôcesh Tốbnuw nhưnsro trùcozjng xuốbnuwng.

Giọobmkng Tiêspkfu Khảaiyg nứdihic nởeonu,lấsitzy tay che mặqmrft, “Bákqhhc sĩwncpgawyi tếdihizquro ung thưnsro đuynzãdwxw khuếdihich tákqhhn,màzqur tuổwjyci củgawya ôceshng nộnavzi cũgawyng cao rồlmcoi,nếdihiu nhưnsro phẫwofvu thuậsmdxt rấsitzt cógawy khảaiygcvdhng chịspkfu khôceshng nổwjyci, ôceshng nộnavzi cũgawyng khôceshng đuynzlmcong ta làzqurm phẫwofvu thuậsmdxt,ôceshng nógawyi trịspkf hoákqhh liệcvdhu tógawyc sẽmrsr rụecmang hếdihit, rấsitzt khógawy nhìwvurn, ôceshng nógawyi ôceshng làzqur mộnavzt ngưnsroeonui chiếdihin sĩwncp, chếdihit cũgawyng phảaiygi đuynzwncpp mộnavzt chúouqit...”

cesh Tốbnuw nghĩwncp tớedfwi ngưnsroeonui giàzqurgawyhxewng nhâpqjln hậsmdxu đuynzógawy,trong tâpqjlm khôceshng ngừrmnlng tựvqvm trákqhhch, “Tạqmrfi sao... Khôceshng nógawyi cho em biếdihit.”

“Ôggmjng nộnavzi khôceshng đuynzwzxngawyi cho em biếdihit.”Tiêspkfu Khảaiygouqit giấsitzy lau nưnsroedfwc mắdwxwt.Sựvqvm tồlmcon tạqmrfi củgawya ôceshng nộnavzi đuynzbnuwi vớedfwi vớedfwi màzqurgawyi còhxewn quan trọobmkng hơcozjn cảaiyg cha mẹwncp,làzqur ôceshng nộnavzi mộnavzt tay nuôceshi nấsitzng côcesh tớedfwi lớedfwn,khôceshng cógawy ôceshng nộnavzi khôceshng thểwzxngawycesh, bâpqjly giờeonu, tâpqjlm nguyệcvdhn lớedfwn nhấsitzt củgawya ôceshng nộnavzi bâpqjly giờeonuzqurcesh Tốbnuwzqur Tiêspkfu Lăcvdhng hoàzqur hợemjop trởeonu lạqmrfi,cógawy thểwzxn mỗaiygi ngàzqury nhìwvurn thấsitzy Tiểwzxnu Thấsitzt vàzqur Cảaiygnh Thuỵusds vui vẻxxjg íggmjt bêspkfn cạqmrfnh.Cho nêspkfn cứdihi cho làzqurcesh quảaiygn chuyệcvdhn nhiềwvpju,côceshgawyng phảaiygi nógawyi rõpbzz cho Tôcesh Tốbnuw biếdihit, “Chịspkf vốbnuwn đuynzspkfnh lézukln liêspkfn lạqmrfc vớedfwi em,nógawyi cho em biếdihit tìwvurnh hìwvurnh củgawya ôceshng nộnavzi,nhưnsrong ôceshng nộnavzi nógawyi em đuynzãdwxw đuynzi mỹqxjt rồlmcoi,khôceshng chắdwxwc nhưnsrong cógawy khi cũgawyng đuynzãdwxwgawy cuộnavzc sốbnuwng riêspkfng.Bởeonui vìwvur sứdihic khỏwpgee củgawya ôceshng màzqur bắdwxwt em vềwvpj,nhưnsro thếdihi đuynzbnuwi vớedfwi em thậsmdxt làzqur khôceshng côceshng bằfuxnng,cho nêspkfn ôceshng nộnavzi đuynzãdwxw ra lệcvdhnh,tấsitzt cảaiyg mọobmki ngưnsroeonui đuynzwvpju khôceshng đuynzưnsroemjoc nógawyi vớedfwi em!”

cesh Tốbnuwggmjm chặqmrft môceshi, “Bâpqjly giờeonuwvurnh hìwvurnh củgawya ôceshng nộnavzi thếdihizquro rồlmcoi?”

“Ôggmjng nộnavzi khôceshng đuynzlmcong ýmrsreonu việcvdhn,nógawyi tìwvurnh hìwvurnh bâpqjly giờeonu củgawya ôceshng ởeonu việcvdhn cũgawyng khôceshng cógawykqhhc dụecmang gìwvur,thàzqureonu nhàzqurhxewn hơcozjn.Bốbnuw mẹwncp chịspkf vẫwofvn đuynzang trong quâpqjln đuynznavzi cơcozj bảaiygn vềwvpj khôceshng kịspkfp,bâpqjly giờeonu chúouqi ngàzqury nàzquro cũgawyng ởeonu nhàzqur chăcvdhm sógawyc ôceshng nộnavzi,chịspkf ngàzqury nàzquro tan làzqurm cũgawyng vềwvpj nhàzqurgawy vớedfwi ôceshng luôceshn,Tiêspkfu Lăcvdhng cũgawyng vậsmdxy.Sau khi em rờeonui đuynzi,Tiêspkfu Lăcvdhng vốbnuwn nógawyi khôceshng bao giờeonunsroedfwc châpqjln vàzquro nhàzqurgawy nữnsroa,nhưnsrong sau khi sứdihic khỏwpgee củgawya ôceshng nộnavzi cógawy vấsitzn đuynzwvpj,ngàzqury hôceshm nàzquro cũgawyng vậsmdxy cậsmdxu ấsitzy khôceshng cầveman biếdihit làzqurm muộnavzn đuynzếdihin mấsitzy nhưnsrong cũgawyng đuynzwvpju vềwvpj qua nhàzqur! Tôcesh Tốbnuw... em khôceshng biếdihit chứdihi,chịspkf nhìwvurn thấsitzy ôceshng nộnavzi nhưnsro vậsmdxy chịspkf thậsmdxt sựvqvmpqjlt thưnsroơcozjng.Ôggmjng vìwvur khôceshng muốbnuwn đuynzwzxn mọobmki ngưnsroeonui lo lắdwxwng,nhữnsrong lúouqic đuynzau ôceshng đuynzwvpju nhịspkfn,còhxewn nhữnsrong lúouqic đuynzau quákqhh toàzqurn trốbnuwn vàzquro phòhxewng uốbnuwng thuốbnuwc giảaiygm đuynzau.Rấsitzt nhiềwvpju lầveman đuynzêspkfm chịspkf nhìwvurn thấsitzy ôceshng nộnavzi đuynzi tớedfwi nhàzqur bếdihip lấsitzy nưnsroedfwc uốbnuwng thuốbnuwc,khi ôceshng bịspkf đuynzau eo khôceshng thểwzxn đuynzdihing thẳcmltng đuynzưnsroemjoc...”

cesh Tốbnuw nắdwxwm chặqmrft cốbnuwc tràzqur trong tay.


Khi côcesh tổwjycn thưnsroơcozjng nhâpqjlt tuyệcvdht vọobmkng nhấsitzt,căcvdhm hậsmdxn Tiêspkfu Lăcvdhng,căcvdhm hậsmdxn mẹwncp Tiêspkfu,cũgawyng căcvdhm hậsmdxn Tiêspkfu Diệcvdhp Lạqmrfc,nhưnsrong chỉiiudgawy duy nhấsitzt ôceshng nộnavzi,côcesh từrmnl đuynzvemau tớedfwi cuốbnuwi đuynzwvpju mang trong tim mộnavzt lòhxewng cảaiygm ơcozjn.Từrmnl lầveman đuynzvemau tiêspkfn gặqmrfp mặqmrft cho tớedfwi lúouqic côcesh rờeonui đuynzi,lãdwxwo gia tửwvpjspkfu thưnsroơcozjng Cảaiygnh Thụecmay vàzqur Tiểwzxnu Thấsitzt nhưnsro thếdihizquro côcesh đuynzwvpju đuynzwzxn ýmrsr thấsitzy.Màzqur từrmnl khi bắdwxwt đuynzvemau cho tớedfwi khi côceshzqur Tiêspkfu Lăcvdhng chia tay,trong thờeonui gian đuynzógawycesh khôceshng phảaiygi chưnsroa từrmnlng phạqmrfm sai lầvemam,nhưnsrong lãdwxwo gia tửwvpj từrmnl trưnsroedfwc tớedfwi giờeonu chưnsroa mộnavzt câpqjlu trákqhhch cứdihicesh.

Thậsmdxm chíggmj,ngay từrmnlouqic côceshzqur Tiêspkfu Lăcvdhng mớedfwi bắdwxwt đuynzvemau,côcesh nghĩwncp rằfuxnng ngưnsroeonui nhàzqur Tiêspkfu Lăcvdhng sẽmrsr phảaiygn đuynzbnuwi,nhưnsrong lãdwxwo gia tửwvpj khôceshng! ôceshng từrmnl trưnsroedfwc tớedfwi giờeonu chưnsroa bao giờeonu tỏwpge thákqhhi đuynznavz xem thưnsroeonung côcesh,lạqmrfi còhxewn càzqurng quan tâpqjlm yêspkfu thưnsroơcozjng côceshzqur bọobmkn trẻxxjgcozjn.

pqjly giờeonu bấsitzt thìwvurnh lìwvurnh nghe thấsitzy tìwvurnh trạqmrfng củgawya lãdwxwo gia tửwvpj,tim củgawya côcesh nhưnsro bịspkf dao cứdihia vậsmdxy,từrmnlng nhákqhht từrmnlng nhákqhht đuynzau đuynzedfwn.

“Tôcesh Tốbnuw,thậsmdxt ra kểwzxn cảaiyg lầveman lầveman em cógawy khôceshng quay lạqmrfi,chịspkfgawyng dựvqvm đuynzspkfnh tớedfwi mỹqxjtwvurm em, thậsmdxt đuynzsitzy!Chịspkf khôceshng thểwzxn đuynzwzxn ôceshng nộnavzi ra đuynzi đuynzvemay hốbnuwi tiếdihic nhưnsro vậsmdxy đuynzưnsroemjoc.Bákqhhc sĩwncpgawyng đuynzãdwxw thôceshng bákqhho cho bọobmkn chịspkf rồlmcoi,ôceshng nộnavzi giỏwpgei lắdwxwm giỏwpgei lắdwxwm cũgawyng chỉiiudhxewn nửwvpja năcvdhm sinh mệcvdhnh. Chịspkfgawyng đuynzãdwxw nghĩwncp kỹqxjt rồlmcoi,kểwzxn cảaiyg em đuynzãdwxwgawy cuộnavzc sốbnuwng riêspkfng củgawya em,chịspkfgawyng sẽmrsr đuynzi mỹqxjt đuynzưnsroa em,Cảaiygnh Thụecmay vàzqur Tiểwzxnu Thấsitzt trởeonu vềwvpj!bâpqjly giờeonu ôceshng nộnavzi chỉiiudgawy hai ưnsroedfwc nguyệcvdhn,thứdihi nhấsitzt làzqur nhìwvurn thấsitzy em vàzqur Tiêspkfu Lăcvdhng hòhxewa hợemjop,thứdihi hai làzqur nhớedfw hai đuynzdihia trẻxxjg! chuyệcvdhn củgawya em vàzqur Tiêspkfu Lăcvdhng tấsitzt cảaiyg mọobmki ngưnsroeonui đuynzwvpju khôceshng cógawy quyềwvpjn gìwvur can thiệcvdhp, nhưnsrong bọobmkn sẽmrsr khôceshng giốbnuwng vậsmdxy,bấsitzt luậsmdxn nhưnsro thếdihizquro nhưnsrong nhữnsrong ngàzqury cuốbnuwi đuynzeonui củgawya ôceshng,đuynzưnsroa hai đuynzdihia bêspkfn vềwvpjspkfn ôceshng đuynzi!”

cesh Tốbnuw cứdihing ngắdwxwc gậsmdxt đuynzvemau, “Chúouqit nữnsroa em sẽmrsr đuynzqmrft vézukl đuynzwzxn hai đuynzdihia nógawy vềwvpjnsroedfwc!”

Tiêspkfu Khảaiyg ngẩgslwn ngưnsroeonui mộnavzt chúouqit, côcesh vẫwofvn nghĩwncp đuynzwzxn thuyếdihit phụecmac Tôcesh Tốbnuw cầveman rấsitzt nhiềwvpju thờeonui gian, khôceshng nghĩwncp đuynzưnsroemjoc rằfuxnng côceshsitzy lạqmrfi nhanh chógawyng đuynzlmcong ýmrsr tớedfwi vậsmdxy.

ceshggmjch đuynznavzng nắdwxwm lấsitzy tay Tôcesh Tốbnuw, “Tôcesh Tốbnuw,chịspkf biếdihit ngay làzqurpqjlm em lưnsroơcozjng thiệcvdhn nhấsitzt,ôceshng nộnavzi thậsmdxt sựvqvm muốbnuwn đuynzưnsroemjoc nhìwvurn thấsitzy em vàzqur bọobmkn trẻxxjg.Chịspkf vẫwofvn còhxewn mộnavzt việcvdhc khôceshng thểwzxn khôceshng yêspkfu cầvemau em giúouqip đuynzzfmv,nếdihiu nhưnsro em cógawy thờeonui gian,mong em tớedfwi nhàzqurgawy thăcvdhm ôceshng đuynzưnsroemjoc khôceshng?ôceshng nộnavzi thíggmjch nhấsitzt nákqhho nhiệcvdht,nếdihiu nhưnsro em tớedfwi,ôceshng nhấsitzt đuynzspkfnh sẽmrsr rấsitzt vui mừrmnlng.”

cesh Tốbnuw nghĩwncp tớedfwi ngưnsroeonui ôceshng gầvemay gòhxew mỏwpgeng manh,hoàzqurn toàzqurn khôceshng thểwzxnzquro cựvqvm tuyệcvdht đuynzưnsroemjoc, “Đydxvưnsroemjoc!”

“Chọobmkn ngàzqury khôceshng bằfuxnng chạqmrfm ngàzqury,hay làzqur chúouqing ta ăcvdhn cơcozjm xong vềwvpj luôceshn nhézukl.”

cesh Tốbnuw đuynzdwxwn đuynzo mộnavzt chúouqit,côceshouqii đuynzvemau nhìwvurn phụecmac trang củgawya mìwvurnh, “Em mặqmrfc nhưnsro thếdihizqury,khôceshng đuynzưnsroemjoc thíggmjch hợemjop cho lắdwxwm.”

“Gìwvurzqur khôceshng thíggmjch hợemjop,đuynzlmcoceshng sởeonu em mặqmrfc rấsitzt đuynzwncpp màzqur,màzqur ôceshng nộnavzi muốbnuwn nhìwvurn thấsitzy làzqur em,chắdwxwc chắdwxwn khôceshng quan tâpqjlm tớedfwi chuyệcvdhn em mặqmrfc gìwvur đuynzâpqjlu!”

“Vậsmdxy, đuynzưnsroemjoc rồlmcoi.”

gawyi đuynzemjoi ăcvdhn xong cơcozjm,nhưnsrong thựvqvmc tếdihi,hai ngưnsroeonui nógawyi đuynzếdihin bệcvdhnh tìwvurnh củgawya lãdwxwo gia tửwvpj,ai cũgawyng ăcvdhn khôceshng đuynzưnsroemjoc nhiềwvpju nữnsroa.Bữnsroa tốbnuwi ăcvdhn xong,Tiêspkfu Khảaiygkqhhi xe đuynzưnsroa Tôcesh Tốbnuw vềwvpj nhàzqurgawy,trêspkfn đuynzưnsroeonung cógawy ghézukl qua tiệcvdhm hoa quảaiyg,Tôcesh Tốbnuw mua mộnavzt làzqurn hoa quảaiyg cầvemam tớedfwi biếdihiu lãdwxwo gia tửwvpj.


wvurnh ảaiygnh nàzqury làzqurm côcesh nhớedfw lạqmrfi lầveman đuynzvemau tiêspkfn tớedfwi nhàzqurgawy chàzquro hỏwpgei,côceshzqur Tiêspkfu Lăcvdhng tìwvurm gầveman nửwvpja ngàzqury,cũgawyng xákqhhch mộnavzt làzqurn hoa quảaiyg tớedfwi.

cesh Tốbnuw vẫwofvn còhxewn đuynzang nghĩwncpceshng lung,xe đuynzãdwxw tớedfwi trưnsroedfwc cổwjycng nhàzqurgawy từrmnl khi nàzquro côcesh khôceshng hềwvpj chúouqi ýmrsr.

Tiêspkfu Khảaiyg đuynzaiyg xe, “Tôcesh Tốbnuw?”

“Vâpqjlng!” Tôcesh Tốbnuw đuynzspkfnh thầveman lạqmrfi, “Tớedfwi rồlmcoi?”

“Tớedfwi rồlmcoi! “

cesh Tốbnuwkqhhch hoa quảaiyg xuốbnuwng xe,nhìwvurn thấsitzy khu vưnsroeonun quen thuộnavzc,côceshcozji thởeonuzquri,ákqhhnh mắdwxwt vừrmnla quay,ởeonu ngay chỗaiyg đuynzaiyg xe trưnsroedfwc củgawya lớedfwn,ởeonucozji đuynzógawyspkfn tĩwncpnh đuynzaiyg mộnavzt chiếdihic xe,Tôcesh Tốbnuw đuynznavzt nhiêspkfn trởeonuspkfn hồlmcoi hộnavzp! 

Đydxvsitzy làzqur xe củgawya Tiêspkfu Lăcvdhng! 

Tiêspkfu Lăcvdhng, anh ấsitzy tan làzqurm rồlmcoi?

cesh Tốbnuw chỉiiud nghĩwncp tớedfwi thăcvdhm ôceshng nộnavzi,hoàzqurn toàzqurn khôceshng cógawy chuẩgslwn bịspkf tớedfwi việcvdhc sẽmrsr gặqmrfp mặqmrft Tiêspkfu Lăcvdhng,lúouqic nàzqury đuynzdihing trưnsroedfwc củgawya hoa viêspkfn, ngậsmdxp ngừrmnlng vàzquro cũgawyng khôceshng đuynzưnsroemjoc màzqur ra cũgawyng khôceshng xong. 

“Tôcesh Tốbnuw, đuynzi vàzquro thôceshi!”

“Vâpqjlng,đuynzưnsroemjoc!”

Đydxvếdihin cũgawyng đuynzếdihin rồlmcoi, cũgawyng khôceshng đuynzưnsroemjoc phézuklp lùcozji lạqmrfi nữnsroa rồlmcoi!

cesh Tốbnuwggmjt sâpqjlu khôceshng cógawy ngụecma ýmrsrwvur,cùcozjng Tiêspkfu Khảaiygcozjng đuynzi vàzquro hoa viêspkfn! 

Giốbnuwng nhưnsro ba năcvdhm trưnsroedfwc,ởeonu đuynzâpqjly gầveman nhưnsro khôceshng thay đuynzwjyci!Đydxvàzquri phun nưnsroedfwc âpqjlm nhạqmrfc ởeonu cổwjycng cũgawyng giốbnuwng y hệcvdht trưnsroedfwc kia,Tôcesh Tốbnuwgawy mộnavzt chúouqit lơcozj đuynzãdwxwng,phảaiygng phấsitzt nhưnsrocesh chưnsroa từrmnlng rờeonui đuynzi vậsmdxy!

Đydxvi tớedfwi trưnsroedfwc cửwvpja phòhxewng khákqhhch,Tôcesh Tốbnuw cừrmnla nhìwvurn đuynzãdwxw thấsitzy lãdwxwo gia tửwvpj ngồlmcoi đuynzobmkc bákqhho ởeonu trêspkfn sofa tạqmrfi phòhxewng khákqhhch.

spkfn cạqmrfnh lãdwxwo gia tửwvpjzqur mộnavzt ngưnsroeonui mặqmrfc ákqhho sơcozj mi trắdwxwng quầveman âpqjlu đuynzen... Tiêspkfu Lăcvdhng! 

Nhưnsro thểwzxn nhậsmdxn thứdihic đuynzưnsroemjoc tầvemam mắdwxwt củgawya côceshsitzy,Tiêspkfu Lăcvdhng đuynznavzt nhiêspkfn quay lạqmrfi nhìwvurn!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.