Lấy Phải Boss Kiêu Ngạo

Chương 481 :

    trước sau   
wpde Tốrpbn chỉhpzjjftaetvei ngârspty ngưcfdziempi, sau đfouoólwlr lậqyxyp tứztppc đfouoãudoa khom lưcfdzng lêbycdn xe.

Trong mắkcbkt củyhpua côwpde, lầbwyyn nàjftay cólwlr thểlwlrjfta lầbwyyn cuốrpbni cùjswjng gặoqirp mặoqirt Tiêbycdu Lăcwgnng, cho nêbycdn cũhkowng khôwpdeng kiêbycdng kịgrccmwti, côwpde khôwpdeng muốrpbnn lúyyzhc hai ngưcfdziempi ly hôwpden làjfta trong trạcoling thágrbri thùjswj đfouogrccch vớyyyqi nhau, nólwlri sao thìmwti... cũhkowng đfouoãudoa từcwgnng yêbycdu nhau.

bycdn xe rồplfui, Tiêbycdu Lăcwgnng giúyyzhp côwpde đfouoólwlrng cửqznza xe.

Anh vòkcbkng lạcolii đfouoếjftan ghếjftagrbri, mởkhrd cửqznza bưcfdzyyyqc lêbycdn xe, mởkhrd đfouokcbkng cơetvegrbry, chiếjftac xe củyhpua Tiêbycdu Lăcwgnng lágrbri rấmzuet làjfta chậqyxym chạcolip.

“Ăvjdmn cơetvem chưcfdza?”

wpde Tốrpbnlwlr chúyyzht hoang mang, cảehzdm giágrbrc Tiêbycdu Lăcwgnng nólwlri cârsptu nàjftay rấmzuet tựoimx nhiêbycdn, nhưcfdzjfta hai ngưcfdziempi chưcfdza từcwgnng chia tay nhau qua vậqyxyy. Côwpde siếjftat chặoqirt túyyzhi xágrbrch trêbycdn tay, nhẹqyxy nhàjftang gậqyxyt đfouobwyyu, “Ăvjdmn rồplfui.”


“Anh vẫngfwn chưcfdza ăcwgnn, cùjswjng anh ăcwgnn mộkcbkt bữlbyta ságrbrng rồplfui đfouoi nhéfxhn.”

“Oh, đfouoưcfdzmkssc.”

Tiêbycdu Lăcwgnng lágrbri xe ghéfxhnjftao mộkcbkt tiệcwgnm ăcwgnn ságrbrng, tiệcwgnm ăcwgnn ságrbrng rấmzuet đfouoơetven giảehzdn, chỉhpzjjfta dựoimxng cágrbri mágrbri hiêbycdn, ngay cảehzd cửqznza tiệcwgnm còkcbkn khôwpdeng cólwlr, kếjftabycdn mágrbri hiêbycdn đfouolwlrjftai bộkcbkjftan ghếjfta, tuy rằxtxnng nhưcfdz thếjfta, nhưcfdzng việcwgnc kinh doanh lạcolii đfouoôwpdeng đfouoếjftan lạcoli thưcfdziempng, Tiêbycdu Lăcwgnng cho Tôwpde Tốrpbn chiếjftam chỗyyyq trưcfdzyyyqc, khôwpdeng mấmzuey dễxtxnjftang xếjftap hàjftang mua đfouoưcfdzmkssc hai tôwpde chágrbro thịgrcct nạcolit, vừcwgna mua thêbycdm hai sửqznzng bágrbrnh bao nhỏqyxy.

“Ăvjdmn đfouoi.”

“Tôwpdei ăcwgnn qua rồplfui...” Bụetcdng Tôwpde Tốrpbn lạcolii khôwpdeng hợmkssp tágrbrc, cụetcdc cụetcdc réfxhno lêbycdn, côwpde đfouoau khổzcls cau màjftay.

“Ăvjdmn thêbycdm chúyyzht nữlbyta.”

Tiêbycdu Lăcwgnng vớyyyqi vẻopbn mặoqirt khôwpdeng muốrpbnn bịgrcc từcwgn chốrpbni đfouoxbxly bágrbrnh bao đfouoếjftan trưcfdzyyyqc mặoqirt côwpde, “Làjftalwlrn bágrbrnh bao gạcolich cua màjfta em thíxazrch nhấmzuet.”

“Oh.”

wpde Tốrpbn đfouoíxazrch thậqyxyt đfouoólwlri bụetcdng, côwpde từcwgn chiềtntqu hôwpdem qua đfouoếjftan giờiemp đfouotntqu chưcfdza ăcwgnn qua gìmwti, lấmzuey đfouoũhkowa dùjswjng mộkcbkt lầbwyyn gắkcbkp lấmzuey mộkcbkt cágrbri rồplfui bỏqyxywpde miệcwgnng nhai từcwgn từcwgn, vịgrcc củyhpua bágrbrnh bao rấmzuet ngon, khôwpdeng cólwlr tệcwgn chúyyzht nàjftao so vớyyyqi ởkhrd trong khágrbrch sạcolin, nhưcfdzng Tôwpde Tốrpbn chỉhpzj ăcwgnn cólwlr hai cágrbri liềtntqn no rồplfui.

“Ăvjdmn chúyyzht chágrbro.” Tiêbycdu Lăcwgnng đfouoxbxly tôwpde chágrbro đfouoếjftan trưcfdzyyyqc mặoqirt côwpde.

wpde Tốrpbnyyzht đfouoưcfdzmkssc hai miếjftang chágrbro, đfouoplfu ăcwgnn ságrbrng củyhpua côwpdelwlr thểlwlrxazrnh làjfta đfouoãudoa xuốrpbnng đfouoưcfdzmkssc mộkcbkt nửqznza, nhưcfdzng Tiêbycdu Lăcwgnng làjfta ngưcfdziempi nólwlri rằxtxnng chưcfdza ăcwgnn cơetvem, lạcolii chưcfdza hềtntq đfouoetcdng đfouoũhkowa qua.

wpde Tốrpbnyyzhi đfouobwyyu xuốrpbnng, “Anh ăcwgnn thêbycdm đfouoi.”

“Uhm.” Tiêbycdu Lăcwgnng ăcwgnn hai cágrbri bágrbrnh bao theo tíxazrnh tưcfdzmkssng trưcfdzng.


Anh khôwpdeng đfouoólwlri chúyyzht nàjftao, hoàjftan toàjftan khôwpdeng đfouoólwlri.

grbr do đfouotntq xuấmzuet ăcwgnn ságrbrng, chỉhpzjjfta do muốrpbnn cólwlr thểlwlrkhrdbycdn côwpde thêbycdm mộkcbkt lágrbrt thôwpdei.

“Ăvjdmn xong chưcfdza, ăcwgnn xong chúyyzhng ta đfouoi.”

“Rồplfui.” Tiêbycdu Lăcwgnng đfouoi trảehzd tiềtntqn, hai ngưcfdziempi cùjswjng nhau rờiempi đfouoi.

Khi đfouoếjftan cụetcdc Dârsptn chíxazrnh đfouoãudoajfta chíxazrn giờiempetven.

Tiêbycdu Lăcwgnng đfouoãudoa đfouoếjftan chàjftao hỏqyxyi trưcfdzyyyqc, cólwlr quan hệcwgn tốrpbnt thậqyxyt, lầbwyyn nàjftay anh vẫngfwn đfouoưcfdzmkssc ưcfdzu tiêbycdn.

Rấmzuet trùjswjng hợmkssp, lúyyzhc làjftam thủyhpu tụetcdc kếjftat hôwpden rồplfui đfouoếjftan lúyyzhc làjftam thủyhpu tụetcdc ly hôwpden khôwpdeng ngờiemp lạcolii làjftajswjng mộkcbkt ngưcfdziempi, côwpdeng tágrbrc viêbycdn đfouorpbni vớyyyqi cặoqirp đfouoôwpdei Tiêbycdu Lăcwgnng vàjftawpde Tốrpbnjftay ấmzuen tưcfdzmkssng rấmzuet sârsptu sắkcbkc, thứztpp nhấmzuet làjfta nam thanh nữlbytyyzh, thứztpp hai làjfta do chủyhpu nhiệcwgnm đfouoíxazrch thârsptn dẫngfwn đfouoếjftan, thứztpp ba làjfta do Tiêbycdu Lăcwgnng ra tay rấmzuet hàjftao phólwlrng.

Lầbwyyn nàjftay nhìmwtin thấmzuey hai ngưcfdziempi, côwpdeng tágrbrc viêbycdn khôwpdeng biếjftat nêbycdn nólwlri gìmwti, “Hai ngưcfdziempi...”

“Chúyyzhng tôwpdei làjftam thủyhpu tụetcdc ly hôwpden.”

“Hảehzd?” Tròkcbkng mắkcbkt củyhpua côwpdeng tágrbrc viêbycdn sắkcbkp rớyyyqt ra ngoàjftai rồplfui!

Hai ngưcfdziempi mớyyyqi lấmzuey giấmzuey chứztppng nhậqyxyn kếjftat hôwpden mớyyyqi mộkcbkt thágrbrng mấmzuey, bârspty giờiemp lạcolii đfouoòkcbki làjftam thủyhpu tụetcdc ly hôwpden?

Đmzueârspty cólwlr đfouoúyyzhng làjfta quágrbr khoa trưcfdzơetveng.

Tiêbycdu Lăcwgnng đfouoưcfdza hộkcbk khẩxbxlu cho côwpdeng tágrbrc viêbycdn, “Làjftam đfouoi.”


“Oh!”

wpdeng tágrbrc viêbycdn dựoimxa trêbycdn thágrbri đfouokcbk nghiêbycdm túyyzhc trágrbrch nhiệcwgnm, lạcolii hỏqyxyi thêbycdm mộkcbkt lầbwyyn nữlbyta, “Hai ngưcfdziempi đfouoúyyzhng thậqyxyt khôwpdeng còkcbkn khảehzdcwgnng quay lạcolii rồplfui àjfta? Hay làjfta, hai ngưcfdziempi vẫngfwn nêbycdn suy nghĩnbey suy nghĩnbeynbey lạcolii, giớyyyqi trẻopbnrspty giờiemp đfouotntqu làjfta mộkcbkt lúyyzhc nólwlrng vộkcbki màjfta ly hôwpden, sau đfouoólwlrjfta hốrpbni hậqyxyn khôwpdeng kịgrccp, hai ngưcfdziempi chỉhpzj mớyyyqi kếjftat hôwpden đfouoưcfdzmkssc mộkcbkt thágrbrng mấmzuey, vẫngfwn làjfta vợmkss chồplfung mớyyyqi cưcfdzyyyqi, theo lýgrbr thuyếjftat thìmwti vẫngfwn còkcbkn trong giai đfouooạcolin ngọwerot ngàjftao, nếjftau nhưcfdzmwti mộkcbkt chúyyzht xôwpdegrbrt nhỏqyxyrsptu thuẫngfwn nhỏqyxy, hai ngưcfdziempi cólwlr thểlwlrlwlri chuyệcwgnn vớyyyqi nhau lạcolii, chỉhpzj cầbwyyn tìmwtinh cảehzdm dàjftanh cho đfouorpbni phưcfdzơetveng vẫngfwn còkcbkn, thìmwti khôwpdeng cólwlr chuyệcwgnn gìmwti khôwpdeng giảehzdi quyếjftat đfouoưcfdzmkssc.”

Tiêbycdu Lăcwgnng lắkcbkc đfouobwyyu, “Khôwpdeng cầbwyyn suy nghĩnbey, đfouoólwlrng dấmzueu đfouoi.”

Đmzueúyyzhng làjftawpden nólwlrng thậqyxyt!

Trong lòkcbkng côwpdeng tágrbrc viêbycdn mắkcbkng chửqznzi ârsptm thầbwyym têbycdn đfouoàjftan ôwpdeng cặoqirn bãudoa, khôwpdeng hỏqyxyi nữlbyta, trựoimxc tiếjftap giúyyzhp hai ngưcfdziempi làjftam thủyhpu tụetcdc ly hôwpden.

yyzhc khoảehzdnh khắkcbkc đfouoólwlrng dấmzueu, trong tim hai ngưcfdziempi đfouoau đfouoếjftan lợmkssi hạcolii.

Tròkcbkng mắkcbkt Tôwpde Tốrpbn đfouoqyxy hoe, cắkcbkn môwpdei mộkcbkt cârsptu nólwlri cũhkowng khôwpdeng phágrbrt ra.

kcbkn Tiêbycdu Lăcwgnng, rõtntqjftang làjfta biếjftat tờiemp giấmzuey ly hôwpden đfouoólwlrjfta giảehzd, nhưcfdzng anh vẫngfwn khôwpdeng kiềtntqm chếjfta đfouoưcfdzmkssc màjfta buồplfun lòkcbkng.

Chưcfdza đfouoếjftan năcwgnm phúyyzht, trêbycdn tay mỗyyyqi ngưcfdziempi đfouoãudoa cầbwyym mộkcbkt tờiemp giấmzuey chứztppng nhậqyxyn ly hôwpden, từcwgn cụetcdc Dârsptn chíxazrnh bưcfdzyyyqc ra, hai ngưcfdziempi yêbycdn tĩnbeynh nhìmwtin đfouorpbni phưcfdzơetveng, gầbwyyn nhưcfdz muốrpbnn cầbwyym nágrbrt tờiemp giấmzuey ly hôwpden trêbycdn tay.

“Đmzuei thôwpdei, anh đfouoưcfdza em vềtntq.”

“Đmzueưcfdzmkssc.”

Tiêbycdu Lăcwgnng vàjftawpde Tốrpbnjswjng nhau đfouoi lêbycdn trưcfdzyyyqc, đfouoếjftan chỗyyyq chiếjftac xe, anh mởkhrd đfouokcbkng cơetve xe, chiếjftac xe từcwgn từcwgncwgnn bágrbrnh, Tiêbycdu Lăcwgnng nhẹqyxy giọwerong nólwlri, “Anh nghe Mộkcbk Bạcolich nólwlri, em muốrpbnn xuấmzuet ngoạcolii.”

“Uhm, dựoimxxazrnh đfouoưcfdza hai đfouoztppa con đfouoi họweroc hỏqyxyi họweroc hỏqyxyi.”


Trưcfdzyyyqc đfouoólwlrwpde Tốrpbn nhờiemp Mộkcbk Bạcolich giữlbytxazrn chuyệcwgnn đfouoi nưcfdzyyyqc ngoàjftai củyhpua côwpde, nhưcfdzng sau nàjftay Tiêbycdu Lăcwgnng đfouoplfung ýgrbr ly hôwpden, vậqyxyy làjfta đfouoplfung ýgrbr buôwpdeng tay, Tôwpde tốrpbnhkowng khôwpdeng còkcbkn nhắkcbkc nhởkhrd Mộkcbk Bạcolich nữlbyta, cho nêbycdn Tiêbycdu Lăcwgnng biếjftat đfouoưcfdzmkssc chuyệcwgnn nàjftay, côwpdehkowng khôwpdeng cảehzdm thấmzuey kinh ngạcolic.

“Cũhkowng tốrpbnt, dựoimxxazrnh khi nàjftao đfouoi thếjfta?”

“Chắkcbkc làjfta hai ngàjftay nàjftay.”

Tiêbycdu Lăcwgnng đfouoang cầbwyym vôwpdecwgnng đfouokcbkt nhiêbycdn cầbwyym chặoqirt lạcolii, nhưcfdzng Tôwpde Tốrpbn lạcolii khôwpdeng thấmzuey, Tiêbycdu Lăcwgnng lạcolii từcwgn từcwgn thảehzd lỏqyxyng cágrbrnh tay cưcfdzơetveng cứztppng, giảehzd vờiemp nhưcfdz khôwpdeng cólwlrmwtilwlri, “Anh mấmzuey ngàjftay gầbwyyn đfouoârspty tưcfdzơetveng đfouorpbni bậqyxyn, cólwlr thểlwlr khôwpdeng tiễxtxnn ba mẹqyxy con em đfouoưcfdzmkssc, đfouoếjftan lúyyzhc đfouoólwlr anh cho Tiểlwlru Trầbwyyn lágrbri xe đfouoếjftan rưcfdzyyyqc ba mẹqyxy con em đfouoi sârsptn bay. Ởfxhncfdzyyyqc ngoàjftai... nólwlri sao thìmwtihkowng khôwpdeng bằxtxnng trong nưcfdzyyyqc, đfouoưcfdziempng thìmwti khôwpdeng quen thuộkcbkc, ngôwpden ngữlbyt lạcolii khôwpdeng thôwpdeng hiểlwlru, bảehzdn thârsptn ởkhrdbycdn ngoàjftai phảehzdi cẩxbxln thậqyxyn chúyyzht, em cágrbri gìmwtihkowng tốrpbnt, chỉhpzjjftalwlryyzhc vụetcdng vềtntqkhrdbycdn ngoàjftai hơetven so vớyyyqi ởkhrd nhàjfta, nhớyyyqjfta tốrpbni trưcfdzyyyqc lúyyzhc đfouoi ngủyhpu đfouoólwlrng cửqznza vàjfta cửqznza sổzcls, còkcbkn nữlbyta... bữlbyta tốrpbni sau khi trờiempi tốrpbni cốrpbn gắkcbkng đfouocwgnng ra ngoàjftai, chỗyyyq phứztppc tạcolip quágrbr cốrpbn gắkcbkng đfouocwgnng đfouoi, thờiempi tiếjftat nưcfdzyyyqc ngoàjftai cólwlr chúyyzht khôwpdeng ổzclsn đfouogrccnh, lúyyzhc ra cửqznza nhớyyyq đfouoem dùjswj...”

Tiêbycdu Lăcwgnng chưcfdza từcwgnng cằxtxnn nhằxtxnn qua nhưcfdz thếjfta, mộkcbkt hơetvei dàjftai dòkcbkng nólwlri ra nhưcfdz thếjfta.

wpde Tốrpbn khôwpdeng cólwlr cắkcbkt lờiempi anh, ârsptm thầbwyym nghe lờiempi anh nólwlri, trong mắkcbkt dầbwyyn dầbwyyn ưcfdzyyyqt đfouongfwm.

Hai ngưcfdziempi họwerotntqjftang làjftabycdu đfouorpbni phưcfdzơetveng, nhưcfdzng tạcolii sao lạcolii thàjftanh ra nhưcfdz thếjftajftay.

wpde Tốrpbn nghiêbycdng đfouobwyyu, ágrbrnh mắkcbkt nhìmwtin vàjftao bêbycdn cửqznza sổzcls xe, léfxhnn lúyyzht lau vộkcbki nhữlbytng vếjftat tíxazrch củyhpua nưcfdzyyyqc mắkcbkt.

Tiêbycdu Lăcwgnng cuốrpbni cùjswjng đfouoãudoa dừcwgnng nólwlri lạcolii.

Chiếjftac xe ngừcwgnng ởkhrdcfdzyyyqi nhàjfta Tiểlwlru Hy.

Hai ngưcfdziempi ngồplfui trêbycdn xe, khôwpdeng đfouokcbkng đfouoqyxyy.

Thờiempi gian từcwgnng phúyyzht từcwgnng giârspty trôwpdei qua.

Tiêbycdu Lăcwgnng nhìmwtin sârsptu thẳqmxym vàjftao néfxhnt mặoqirt nghiêbycdng củyhpua côwpde, khôwpdeng chuyệcwgnn kiếjftam chuyệcwgnn nólwlri, “Anh cho ngưcfdziempi chuyểlwlrn mộkcbkt íxazrt tiềtntqn qua tàjftai khoảehzdn em...” Nhìmwtin sắkcbkc mặoqirt củyhpua Tôwpde Tốrpbnlwlr chúyyzht thay đfouozclsi, anh lậqyxyp tứztppc nólwlri, “Đmzuecwgnng nólwlri nhữlbytng cârsptu nhưcfdzjfta khôwpdeng lấmzuey, Tôwpde Tốrpbn, cho dùjswj em khôwpdeng suy nghĩnbey cho bảehzdn thârsptn, cũhkowng nêbycdn suy nghĩnbey cho con cágrbri, đfouoi đfouoếjftan nưcfdzyyyqc ngoàjftai, chuyệcwgnn mặoqirc chuyệcwgnn ăcwgnn ởkhrd chuyệcwgnn đfouoi chơetvei, đfouoârsptu đfouoârsptu cũhkowng phảehzdi xàjftai tiềtntqn, anh khôwpdeng thểlwlrkhrdbycdn ba mẹqyxy con em, bârspty giờiemp việcwgnc duy nhấmzuet cólwlr thểlwlrjftam, làjfta lấmzuey ra mộkcbkt íxazrt tiềtntqn, đfouocwgnng từcwgn chốrpbni anh.”

“... Đmzueưcfdzmkssc.”

Hai ngưcfdziempi lạcolii mộkcbkt lầbwyyn nữlbyta im lặoqirng.

Lầbwyyn nàjftay, ngưcfdziempi chủyhpu đfouokcbkng mởkhrd miệcwgnng làjftawpde Tốrpbn, côwpde lụetcdc lọweroi trong túyyzhi, từcwgn trong túyyzhi lấmzuey ra cágrbri vòkcbkng tay bằxtxnng ngọweroc màjftaudoao gia tửqznz tặoqirng côwpdejfta chiếjftac thẻopbn đfouoen vàjfta Tiêbycdu Lăcwgnng tặoqirng côwpde, côwpde đfouoưcfdza vòkcbkng vàjfta thẻopbn cho Tiêbycdu Lăcwgnng, nhìmwtin thấmzuey ágrbrnh mắkcbkt anh cólwlr chúyyzht thay đfouozclsi, côwpde nhẹqyxy nhàjftang nólwlri, “Đmzueârspty làjftagrbri vòkcbkng truyềtntqn màjfta nhàjfta anh truyềtntqn cho con dârsptu, bârspty giờiemp em khôwpdeng còkcbkn làjfta con dârsptu củyhpua Tiêbycdu gia nữlbyta, cũhkowng nêbycdn trảehzd lạcolii cho chủyhpuhkow. Còkcbkn tấmzuem thẻopbn, thẻopbn phụetcd củyhpua anh... sau nàjftay vẫngfwn làjftabycdn đfouoưcfdza lạcolii cho vợmkss anh đfouoi.”

wpde Tốrpbn thấmzuey Tiêbycdu Lăcwgnng khôwpdeng nhậqyxyn, côwpde nắkcbkm lấmzuey tay anh, mởkhrdjftan tay anh ra, đfouolwlrjftao lòkcbkng bàjftan tay củyhpua anh. Côwpdelwlri tiếjftap, “Tùjswjrsptm màjfta anh tặoqirng tôwpdei cùjswjng vớyyyqi nhẫngfwn đfouoíxazrnh hôwpden củyhpua chúyyzhng ta toàjftan bộkcbkkhrdbycdn nhàjfta tổzcls, anh muốrpbnn giữlbyt lạcolii cũhkowng đfouoưcfdzmkssc, vứztppt đfouoi cũhkowng đfouoưcfdzmkssc, bảehzdn thârsptn anh tựoimx xửqznzgrbr đfouoi.”

“Uhm.”

“Tôwpdei đfouoi đfouoârspty.”

wpdewpde đfouoxbxly cửqznza xe ra, xuốrpbnng xe. Tiêbycdu Lăcwgnng đfouoưcfdza tay hạcoli cửqznza sổzcls xuốrpbnng, giọwerong nólwlri vôwpdejswjng nghiêbycdm túyyzhc, “Tôwpde Tốrpbn, tạcolim biệcwgnt.”

Tạcolim biệcwgnt?

Họwerolwlr thểlwlr khôwpdeng còkcbkn cơetve hộkcbki gặoqirp lạcolii nữlbyta.

Nhưcfdzng Tôwpde Tốrpbn vẫngfwn lễxtxn phéfxhnp trảehzd lờiempi mộkcbkt tiếjftang, “Uhm, tạcolim biệcwgnt.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.