Lấy Phải Boss Kiêu Ngạo

Chương 472 :

    trước sau   
“Khôugxing, khôugxing phảpesli nhưbssh vậqdmay, tôugxii tin anh Tiêlpxhu Lăharwng vẫjgugn còvitqn tìooalnh cảpeslm vớpuubi tôugxii, chúesltng tôugxii đxxdaãkopi lớpuubn lêlpxhn cùljnbng nhau, anh ấqdmay sao cótgek thểwjos khôugxing cótgekooalnh cảpeslm vớpuubi tôugxii, Tôugxi Tốpuub, tôugxii sẽugxi khôugxing tin nhữndztng lờeslti côugxitgeki đxxdaâpuubu, tôugxii sẽugxi khôugxing bao giờeslt tin!”

ugxi Tốpuub nhúesltn nhúesltn vai, “Tin hay khôugxing tùljnby côugxi

Tiêlpxhu Diệkopip Lạpbgxc hốpuubt hoảpeslng!

Anh Tiêlpxhu Lăharwng muốpuubn kếcyrgt hôugxin. Thậqdmat ra côugxi khôugxing muốpuubn vềpiodbsshpuubc, nhưbsshng mẹnmklugxi nhâpuubn lúesltc côugxiugxin mêlpxh đxxdaem côugxi vềpiod đxxdaâpuuby, lúesltc côugxi tỉfcwpnh lạpbgxi đxxdaãkopi thấqdmay anh Tiêlpxhu Lăharwng, khôugxing cầweiln nótgeki cũbsshng biếcyrgt côugxi vui nhưbssh thếcyrgjhgzo, tráfcwpi tim tưbsshasskng chừxkspng đxxdaãkopi chếcyrgt 6 năharwm trưbsshpuubc nhưbssh đxxdaưbsshfcwpc sốpuubng lạpbgxi.

esltc đxxdaótgekugxi đxxdaãkopi nghĩfacr, anh Tiêlpxhu Lăharwng vìooalugxijhgz khôugxing đxxdai đxxdaếcyrgn buổxreki hôugxin lễxaex, nghĩfacr rằharwng trong lòvitqng Tiêlpxhu Lăharwng vẫjgugn còvitqn cótgekugxi!

ugxi luôugxin cho rằharwng sởasskfacr anh Tiêlpxhu Lăharwng còvitqn do dựvitqpuuby dưbssha làjhgzooal anh ấqdmay vớpuubi Tôugxi Tốpuubljnbooalbsshng đxxdaãkopilpxhu nhau đxxdaưbsshfcwpc hơiacin nửocxja năharwm,1lạpbgxi cótgek vớpuubi nhau 2 đxxdanhcza con, nêlpxhn côugxitgek thểwjos hiểwjosu đxxdaưbsshfcwpc lýcpiv do tạpbgxi sao anh do dựvitq, côugxi luôugxin mong chờesltooal Tiêlpxhu Lăharwng vẫjgugn đxxdapuubi xửocxj vớpuubi côugxi rấqdmat tốpuubt, vẫjgugn mong chờeslt đxxdaếcyrgn mộcacmt ngàjhgzy anh sẽugxi dọxxdan ra khỏpiodi căharwn nhàjhgz đxxdaótgek.


Chuyệkopin nàjhgzy đxxdapuubi vớpuubi côugxi quảpesl thậqdmat nhưbsshivwlt đxxdaáfcwpnh ngang tai!

fcwpu năharwm qua côugxi đxxdaãkopi cốpuub gắnfxxng cắnfxxt đxxdanhczt mọxxdai liêlpxhn lạpbgxc vớpuubi anh, nhìooaln cũbsshng khôugxing nhìooaln mộcacmt cáfcwpi, đxxdaiệkopin thoạpbgxi mộcacmt cuộcacmc cũbsshng khôugxing cho anh gọxxdai, đxxdaếcyrgn mộcacmt láfcwp thưbsshbsshng khôugxing viếcyrgt cho anh! Sáfcwpu năharwm qua, côugxi đxxdaãkopi quan vớpuubi cuộcacmc sốpuubng côugxi đxxdacacmc, nghĩfacr rằharwng bảpesln thâpuubn sẽugxi mỉfcwpm cưbssheslti màjhgz chúesltc phúesltc Tiêlpxhu Lăharwng tìooalm đxxdaưbsshfcwpc ýcpiv trung nhâpuubn củbfhna mìooalnh, nhưbsshng giờesltugxi mớpuubi pháfcwpt hiệkopin ra mìooalnh làjhgzm khôugxing đxxdaưbsshfcwpc!

Nếcyrgu nhưbssh khôugxing gặwsnyp nhau, côugxitgek thểwjos chịotdku đxxdavitqng đxxdaưbsshfcwpc sựvitqugxi đxxdacacmc nàjhgzy.

Nhưbsshng cótgek gặwsnyp nhau hếcyrgt lầweiln nàjhgzy đxxdaếcyrgn lầweiln kháfcwpc!

Anh Tiêlpxhu Lăharwng chíztrtnh làjhgz thuốpuubc phiệkopin củbfhna côugxi, mộcacmt khi đxxdaãkopiztrtnh vàjhgzo sẽugxi khôugxing1thểwjos bỏpiod đxxdaưbsshfcwpc, càjhgzng muốpuubn buôugxing lạpbgxi càjhgzng khôugxing thểwjos buôugxing!

Cho nêlpxhn côugxi từxksp Tiêlpxhu Diệkopip Lạpbgxc đxxdaơiacin thuầweiln tháfcwpnh thiệkopin màjhgz trởassk thàjhgznh mộcacmt Tiêlpxhu Diệkopip Lạpbgxc bụmjieng đxxdaweily toan tíztrtnh!

ugxibsshng tựvitq thấqdmay bảpesln thâpuubn đxxdaáfcwpng khinh bỉfcwp!

Thếcyrg nhưbsshng... côugxibsshng làjhgz con ngưbssheslti, cũbsshng làjhgz phụmjie nữndzt, cũbsshng sẽugxitgekooalnh yêlpxhu!

jhgzooalnh yêlpxhu lớpuubn nhấqdmat củbfhna côugxijhgz Tiêlpxhu Lăharwng, côugxi muốpuubn ởassklpxhn cạpbgxnh anh —— Cảpesl đxxdaeslti!

ugxilpxhn... côugxi tựvitqtgeki vớpuubi mìooalnh, phảpesli íztrtch kỷbssh mộcacmt lầweiln!

Chỉfcwp mộcacmt lầweiln thôugxii!

“Tôugxi Tốpuub, xem nhưbssh nhữndztng lờeslti chịotdktgeki làjhgz đxxdaúesltng, cũbsshng xem nhưbssh anh Tiêlpxhu Lăharwng khôugxing yêlpxhu tôugxii thậqdmat, nhưbsshng tôugxii vẫjgugn khôugxing cam tâpuubm...” Tiêlpxhu Diệkopip Lạpbgxc ngẩkrkkng cao đxxdaweilu, mắnfxxt rưbsshng rưbsshng, tay nắnfxxm chặwsnyt thàjhgznh nắnfxxm đxxdaqdmam, “Anh Tiêlpxhu Lăharwng đxxdapuubi vớpuubi tôugxii làjhgz ngưbssheslti đxxdaàjhgzn ôugxing tốpuubt nhấqdmat trêlpxhn thếcyrg gian nàjhgzy, nếcyrgu rờeslti khỏpiodi anh ấqdmay tôugxii sẽugxi khôugxing tìooalm đxxdaưbsshfcwpc ai tốpuubt hơiacin nữndzta, sáfcwpu năharwm trưbsshpuubc rờeslti đxxdai... tôugxii hốpuubi hậqdman rồwvnvi, lúesltc đxxdaótgekvitqn quáfcwp trẻpuub, căharwn bảpesln5khôugxing thểwjos nghĩfacr xa tớpuubi vậqdmay! Nếcyrgu nhưbssh cho tôugxii lựvitqa chọxxdan thêlpxhm mộcacmt lầweiln nữndzta, cótgek chếcyrgt tôugxii cũbsshng lựvitqa chọxxdan ởassk lạpbgxi bêlpxhn cạpbgxnh anh ấqdmay, nếcyrgu cầweiln phảpesli chếcyrgt cũbsshng phảpesli chếcyrgt bêlpxhn cạpbgxnh anh ấqdmay, nếcyrgu vậqdmay thìooalljnbugxii cũbsshng sẽugxibsshng sẽugxi đxxdawjos lạpbgxi đxxdaưbsshfcwpc dấqdmau ấqdman sâpuubu đxxdaqdmam trong lòvitqng củbfhna anh ấqdmay! Tôugxii đxxdaãkopiugxii hậqdman mộcacmt lầweiln, khôugxing thểwjos lạpbgxi hốpuubi hậqdman thêlpxhm lầweiln nữndzta, cho nêlpxhn... Tôugxi Tốpuub,tôugxii muốpuubn cạpbgxnh tranh côugxing bằharwng vớpuubi chịotdk!”

Giốpuubng nhưbssh sợfcwpugxi Tốpuub sẽugxi phảpesln đxxdapuubi, Tiêlpxhu Diệkopip Lạpbgxc nótgeki vừxkspa nhanh vừxkspa gấqdmap gáfcwpp, “Tôugxii biếcyrgt hiệkopin giờesltooalnh cảpeslm giữndzta chịotdkjhgz anh Tiêlpxhu Lăharwng đxxdaang lúesltc khôugxing tốpuubt, nếcyrgu bâpuuby giờesltugxii xen vàjhgzo sẽugxi khôugxing phảpesli làjhgz quâpuubn tửocxj, nhưbsshng tôugxii khôugxing còvitqn cáfcwpch nàjhgzo kháfcwpc, tôugxii phảpesli vìooal hạpbgxnh phúesltc củbfhna mìooalnh màjhgz đxxdaqdmau tranh, dùljnbtgek phảpesli mang danh làjhgz kẻpuub thứnhcz ba tôugxii cũbsshng khôugxing quan tâpuubm! Cho nêlpxhn chịotdk khôugxing thểwjos ngăharwn cảpesln tôugxii, cũbsshng khôugxing thểwjos ngăharwn cảpesln đxxdaưbsshfcwpc2tôugxii, lầweiln nàjhgzy tôugxii nhấqdmat quyếcyrgt khôugxing bỏpiod cuộcacmc!”


ugxi Tốpuub gậqdmat gậqdmat đxxdaweilu, “Nótgeki xong rồwvnvi phảpesli khôugxing, nếcyrgu nótgeki xong rồwvnvi thìooalugxii khôugxing tiếcyrgp nữndzta”.

Tiêlpxhu Diệkopip Lạpbgxc cắnfxxn chặwsnyt môugxii, nhìooaln Tôugxi Tốpuub vẫjgugn tĩfacrng lặwsnyng nhưbssh khôugxing cótgek chuyệkopin gìooal liềpiodn khôugxing kìooalm đxxdaưbsshfcwpc lửocxja giậqdman, trừxkspng mắnfxxt nhìooaln Tôugxi Tốpuub, “Tôugxi Tốpuub, chịotdkesltc nàjhgzo cũbsshng cótgek thểwjosooalnh tĩfacrnh nhưbssh vậqdmay hay sao? Chịotdk thậqdmat sựvitq khôugxing sợfcwpugxii sẽugxibsshpuubp anh Tiêlpxhu Lăharwng đxxdai mấqdmat hay sao, hay làjhgztgeki chịotdk khôugxing cótgeklpxhu anh Tiêlpxhu Lăharwng đxxdai!”

“Bởasski vìooalugxii hiểwjosu anh ấqdmay”, Tôugxi Tốpuub khẽugxi nhếcyrgch môugxii cưbssheslti, “Tiêlpxhu Diệkopip Lạpbgxc, uổxrekng cho côugxi tựvitqtgeki làjhgzljnbng lớpuubn lêlpxhn từxksp nhỏpiod vớpuubi anh ấqdmay, từxksp khi côugxi rờeslti đxxdai vàjhgzo năharwm trưbsshpuubc đxxdaãkopitgek thểwjos nhậqdman ra côugxi khôugxing hềpiod hiểwjosu anh ấqdmay, cho dùljnbugxii cùljnbng Tiêlpxhu Lăharwng cótgek ly hôugxin, tôugxii đxxdai xa vàjhgzi năharwm khôugxing vềpiod, côugxi vớpuubi anh ấqdmay cũbsshng khôugxing cótgek khảpeslharwng đxxdaếcyrgn vớpuubi nhau.”

Tiêlpxhu Diệkopip Lạpbgxc khôugxing nótgeki gìooal, nhưbsshng mặwsnyt9thìooal đxxdawjos lộcacm vẻpuub khôugxing tin.

ugxi Tốpuub nhúesltn nhúesltn vai,”Thíztrtch tin thìooal tin, khôugxing tin thìooal thôugxii!”

ugxi đxxdaeo túeslti xáfcwpch, từxksp ghếcyrgugxi pha đxxdanhczng dậqdmay, hỏpiodi lạpbgxi lầweiln nữndzta, “Côugxitgeki xong rồwvnvi phảpesli khôugxing?”

Tiêlpxhu Diệkopip Lạpbgxc cắnfxxn chặwsnyt môugxii, gậqdmat đxxdaweilu.

“Vậqdmay tôugxii đxxdai trưbsshpuubc đxxdaâpuuby!”, Tôugxi Tốpuub quay ngưbssheslti đxxdai rấqdmat dứnhczt khoáfcwpt.

Hai ngưbssheslti phụmjie nữndzt tạpbgxi nơiacii màjhgz đxxdapuubi phưbsshơiacing khôugxing thểwjos nhìooaln thấqdmay, mộcacmt ngưbssheslti thìooal ôugxim mặwsnyt khótgekc nứnhczc nởassk, mộcacmt ngưbssheslti thìooalbsshpuubc ra khỏpiodi cửocxja, ngửocxja đxxdaweilu nhìooaln bầweilu trờeslti mờeslt mịotdkt tốpuubi tăharwm, tâpuubm trạpbgxng cháfcwpn nảpesln.

...

lpxhn ngoàjhgzi trờeslti đxxdaãkopi bắnfxxt đxxdaweilu rơiacii tuyếcyrgt, tuyếcyrgt rơiacii rấqdmat nhỏpiod, cơiaci hồwvnv kiếcyrgn ngưbssheslti kháfcwpc khôugxing cảpeslm nhậqdman đxxdaưbsshfcwpc gìooal.

ugxi Tốpuub đxxdaưbssha tay xoa xoa bụmjieng củbfhna mìooalnh, nhớpuub đxxdaếcyrgn đxxdanhcza con trong bụmjieng, cốpuub gắnfxxng nởassk nụmjiebssheslti gưbsshfcwpng gạpbgxo, khôugxing thểwjos đxxdawjospuubm trạpbgxng khôugxing tốpuubt củbfhna mìooalnh ảpeslnh hưbsshasskng đxxdaếcyrgn sựvitq pháfcwpt triểwjosn củbfhna đxxdanhcza con trong bụmjieng.

ugxi buộcacmc lạpbgxi khăharwn choàjhgzng cổxrek, vừxkspa đxxdaotdknh bưbsshpuubc đxxdai thi xéivwlo xéivwlo bêlpxhn kia cótgek mộcacmt ngưbssheslti cầweilm câpuuby1gậqdmay gỗkleh xuấqdmat hiệkopin, cứnhcz nhắnfxxm vềpiod phíztrta côugxijhgz nhàjhgzo tớpuubi.


“Tôugxi Tốpuub, ngưbsshơiacii dáfcwpm làjhgzm Tôugxi Diệkopip Lạpbgxc đxxdaau lòvitqng, ta đxxdaáfcwpnh chếcyrgt ngưbsshơiacii, đxxdaáfcwpnh chếcyrgt ngưbsshơiacii!”

“A ——‘

ugxi Tốpuubharwn bảpesln khôugxing nghĩfacr tớpuubi mẹnmkl củbfhna Tiêlpxhu Diệkopip Lạpbgxc sẽugxiugxing ra vàjhgzo lúesltc nàjhgzy, chỉfcwp biếcyrgt nhanh chótgekng tráfcwpnh néivwl, hai tay ôugxim chặwsnyt lấqdmay bụmjieng củbfhna mìooalnh, Mẹnmkl củbfhna Tiêlpxhu Diệkopip Lạpbgxc đxxdaáfcwpnh mộcacmt gậqdmay rấqdmat mạpbgxnh vàjhgzo đxxdaweilu củbfhna Tôugxi Tốpuub, côugxi đxxdaau đxxdapuubn la lêlpxhn mộcacmt tiếcyrgng, trưbsshpuubc mắnfxxt chỉfcwp thấqdmay mộcacmt màjhgzu đxxdaen, xéivwlm chúesltt nhấqdmat xỉfcwpu!

“Dừxkspng, dừxkspng tay, Con cótgek thai...”

jhgz ta căharwn bảpesln khôugxing cho Tôugxi Tốpuubtgekiaci hộcacmi lêlpxhn tiếcyrgng, liêlpxhn tiếcyrgp đxxdaáfcwpnh mấqdmay gậqdmay vàjhgzo ngưbssheslti côugxi, còvitqn dùljnbng tay xôugxi ngãkopiugxi Tốpuub, “Sao trêlpxhn đxxdaeslti cótgek thểwjostgek ngưbssheslti đxxdaàjhgzn bàjhgz đxxdacacmc áfcwpc nhưbsshugxi! Mộcacmt đxxdanhcza béivwlbsshơiacing thiệkopin nhưbssh Diệkopip Lạpbgxc màjhgz ngưbsshơiacii cũbsshng khôugxing buôugxing tha, muốpuubn gìooal thìooal cứnhcz kiếcyrgm bàjhgz giàjhgzjhgzy, ngưbsshơiacii bắnfxxt nạpbgxt Diệkopip Lạpbgxc làjhgzm gìooal!”

Trưbsshpuubc mắnfxxt Tôugxi Tốpuub chỉfcwp thấqdmay mộcacmt màjhgzu đxxdaen, côugxi cốpuub gắnfxxng đxxdanhczng vữndztng, nhưbsshng mẹnmkl củbfhna Tiêlpxhu Diệkopip Lạpbgxc quáfcwp hung hãkopin, côugxi muốpuubn kêlpxhu cứnhczu nhưbsshng xung quanh đxxdaótgek khôugxing cótgek ai đxxdai ngang, Tôugxi Tốpuub liêlpxhn tụmjiec bịotdkugxi ngãkopi, trong lòvitqng côugxi chỉfcwpvitqn sựvitq tuyệkopit vọxxdang, côugxi ngãkopi xuốpuubng đxxdaqdmat, lưbsshng đxxdaqdmap vàjhgzo bậqdmac thang củbfhna tiệkopim càjhgz phêlpxh, côugxi đxxdaau đxxdaếcyrgn khôugxing thểwjos tảpesl nổxreki, khuôugxin mặwsnyt nhanh chótgekng chỉfcwpvitqn mộcacmt màjhgzu trắnfxxng bệkopich

jhgz ta còvitqn chưbssha thấqdmay đxxdabfhn, mắnfxxt nổxreki gâpuubn máfcwpu, tứnhczc giậqdman đxxdaqdmam đxxdaáfcwp liêlpxhn tụmjiec vàjhgzo ngưbssheslti Tôugxi Tốpuub.

Trêlpxhn đxxdaùljnbi, trêlpxhn lưbsshng, trêlpxhn cáfcwpnh tay, trêlpxhn đxxdaweilu!

Phàjhgzm làjhgz nhữndztng chỗklehtgek thểwjos đxxdapbgxp bàjhgz ta đxxdapiodu khôugxing buôugxing tha, nhìooaln thấqdmay Tôugxi Tốpuub đxxdaang ôugxim bụmjieng mìooalnh đxxdawjos bảpeslo vệkopi, nghĩfacrbsshng khôugxing cầweiln nghĩfacr, bàjhgz liềpiodn nhanh chótgekng đxxdapbgxp liêlpxhn tụmjiec vàjhgzo đxxdaótgek..

“A —— Khôugxing!”

Bụmjieng dưbsshpuubi củbfhna Tôugxi Tốpuub đxxdaau đxxdapuubn kinh khủbfhnng, sắnfxxc mặwsnyt trắnfxxng bệkopich, Tôugxi Tốpuub cảpeslm nhậqdman đxxdaưbsshfcwpc bêlpxhn ngoàjhgzi bụmjieng thìooal đxxdaau đxxdapuubn tộcacmt cùljnbng, bêlpxhn dưbsshpuubi thìooaltgek mộcacmt nưbsshpuubc ấqdmam đxxdaang chảpesly xuốpuubng!

“A ——“

ugxi Tốpuubivwlt lớpuubn lêlpxhn, dùljnbng hếcyrgt chúesltt sứnhczc tàjhgzn còvitqn lạpbgxi ôugxim lấqdmay châpuubn củbfhna bàjhgz ta, cốpuub gắnfxxng đxxdakrkky bàjhgz ta ngãkopi xuốpuubng!

Mẹnmkl củbfhna Tiêlpxhu Diệkopip Lạpbgxc ngãkopi rầweilm xuốpuubng đxxdaqdmat!

Tiêlpxhu Diệkopip Lạpbgxc ngồwvnvi trong quáfcwpn càjhgz phêlpxh cuốpuubi cùljnbng cũbsshng bịotdkjhgzn đxxdaáfcwpnh đxxdaáfcwpm ngoàjhgzi quáfcwpn càjhgz phêlpxh hấqdmap dẫjgugn, nhìooaln thấqdmay mẹnmklooalnh ngãkopi xuốpuubng dưbsshpuubi đxxdaqdmat, côugxi nhanh chótgekng chạpbgxy đxxdaếcyrgn dìooalu bàjhgz, “Mẹnmkl, sao mẹnmkl lạpbgxi ởassk đxxdaâpuuby!”

Mẹnmkl củbfhna Tiêlpxhu Diệkopip Lạpbgxc đxxdaau đxxdaếcyrgn nótgeki khôugxing thàjhgznh lờeslti!

Tiêlpxhu Diệkopip Lạpbgxc ngay lậqdmap tứnhczc chuyểwjosn hưbsshpuubng nhìooaln sang Tôugxi Tốpuub, tứnhczc giậqdman chửocxji côugxi, “Tôugxi Tốpuub, chịotdk rốpuubt cuộcacmc muốpuubn cáfcwpi gìooal, cho dùljnb mẹnmklugxii cótgektgeki vớpuubi chịotdk nhữndztng câpuubu khótgek nghe nhưbssh thếcyrgjhgzo, chịotdkbsshng đxxdaâpuubu cầweiln phảpesli nhưbssh vậqdmay, mẹnmklugxii tuổxreki đxxdaãkopi lớpuubn, sao chịotdktgek thểwjos đxxdaáfcwpnh bàjhgz nhưbssh vậqdmay!”

Nhưbsshng nhanh chótgekng Tiêlpxhu Diệkopip Lạpbgxc đxxdaãkopitgeki khôugxing ra lờeslti, trưbsshpuubc mắnfxxt côugxijhgzugxi Tốpuub đxxdaang bịotdkfcwpu nhuộcacmm đxxdapiod hếcyrgt quầweiln, côugxi sợfcwpkopii nhìooaln mẹnmkl củbfhna mìooalnh, “Mẹnmkl, đxxdaâpuuby làjhgz sao, Mau! Mau chótgekng đxxdaưbssha đxxdaếcyrgn bệkopinh việkopin! Mau chótgekng đxxdaưbssha đxxdaếcyrgn bệkopinh việkopin!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.