Lấy Phải Boss Kiêu Ngạo

Chương 466 :

    trước sau   
Nhưueaxng trạulucng thátujti lạulucc quan củnljza Tiêcilbu Lăcilbng khôwaxcng duy trìwkgl đudecưueaxlorxc bao lâedkyu!

Anh vừiavta mớlsgsi nhậhuhdn tôwaxc canh từiavt tay Mộdogt Bạulucch, chuẩttoln bịyhed ngồrwzwi ởysgg sofa gầiavtn Tôwaxc Tốrnla, đudecdogtt nhiêcilbn Tôwaxc Tốrnla quay đudeciavtu nójxlbi vớlsgsi Mộdogt Bạulucch, “Mộdogt Bạulucch, em cójxlb chúeppmt mệrwzwt, muốrnlan quay vềwtie phòrwzwng, anh đudecttoly em vềwtie phòrwzwng đudecưueaxlorxc khôwaxcng?”

Mộdogt Bạulucch nhìwkgln nhìwkgln Tiêcilbu Lăcilbng, lạuluci nhìwkgln Tôwaxc Tốrnla, anh khẽchbg ho 1 tiếteenng, “Đjccudogtt nhiêcilbn anh nhớlsgsjxlb chuyệrwzwn phảzqkli làowmkm, anh đudeci trưueaxlsgsc, Tiêcilbu Lăcilbng, ởysgg đudecâedkyy giao cho cậhuhdu, đudecúeppmng rồrwzwi! Châedkyn củnljza Tôwaxc Tốrnla cầiavtn thoa thuốrnlac, thuốrnlac đudecrfkv trêcilbn đudeciavtu giưueaxnggpng củnljza côwaxchuzqy, látujtt nữiafga cậhuhdu dùppmyng nưueaxlsgsc nójxlbng rửwawea châedkyn cho côwaxchuzqy, sau đudecójxlb mớlsgsi thoa thuốrnlac, đudecúeppmng rồrwzwi, bátujtc sĩcxuwjxlbi, châedkyn củnljza côwaxchuzqy khôwaxcng đudecưueaxlorxc xuốrnlang giưueaxnggpng, cho nêcilbn khôwaxcng đudecưueaxlorxc đudecrfkvwaxchuzqy tựjkvkowmkm! Tớlsgs đudeci trưueaxlsgsc!”

waxc Tốrnla gấhuzqp gátujtp, “Mộdogt Bạulucch!”

edkyy giờnggpwaxc khôwaxcng muốrnlan tiếteenp xúeppmc vớlsgsi Tiêcilbu Lăcilbng!

Mộdogtt chúeppmt cũuneqng khôwaxcng muốrnlan!


Mộdogt Bạulucch nhưueax khôwaxcng nhìwkgln thấhuzqy sựjkvk khôwaxcng tìwkglnh nguyệrwzwn củnljza côwaxc,1nhìwkgln côwaxcueaxnggpi átujti ngạuluci, “Anh thậhuhdt sựjkvkjxlb việrwzwc, đudeci trưueaxlsgsc, ngàowmky mai lạuluci đudecếteenn thăcilbm em!”

Mộdogt Bạulucch nójxlbi xong, cởysggi tạulucp dềwtie ra, ra lốrnlai vàowmko thay giàowmky vàowmko, vẫodpwy tay vớlsgsi mọmcvri ngưueaxnggpi rồrwzwi đudecójxlbng cửwawea rờnggpi đudeci.

Đjccudogtt nhiêcilbn Tôwaxc Tốrnlajxlb cảzqklm giátujtc bịyhed qua cầiavtu rúeppmt vátujtn!

eppmc nàowmky Tiêcilbu Lăcilbng cựjkvkc kỳovrs cảzqklm kíclogch Mộdogt Bạulucch.

eppmc tìwkglnh cảzqklm củnljza anh vàowmkwaxc Tốrnla gặcxuwp khójxlb khăcilbn, cậhuhdu ta khôwaxcng nhâedkyn lúeppmc phátujt hoạuluci còrwzwn tạuluco cơwoak hộdogti tốrnlat cho anh, lòrwzwng khoan dung nàowmky khôwaxcng phảzqkli ai cũuneqng làowmkm đudecưueaxlorxc!

Ýgnyb đudecrwzw củnljza Tiêcilbu Lăcilbng vốrnlan dĩcxuw khôwaxcng ởysgg bữiafga ăcilbn.

waxc canh rấhuzqt nhanh đudecưueaxlorxc uốrnlang hếteent, sau đudecójxlb dặcxuwn hai đudeciokba nhỏimck, “Hai đudeciokba nhanh chójxlbng vềwtie phòrwzwng làowmkm bàowmki tậhuhdp, ngàowmky mai còrwzwn nghỉhuhd thêcilbm 1 ngàowmky nữiafga làowmk hếteent rồrwzwi, ngàowmky mốrnlat hai đudeciokba còrwzwn phảzqkli đudeci họmcvrc đudecójxlb.”

“Biếteent rồrwzwi ạuluc.”

Tiêcilbu Lăcilbng cầiavtm tay cầiavtm củnljza xe lăcilbn, “Anh đudecttoly em vềwtie phòrwzwng!”

waxc Tốrnlaclogm môwaxci khôwaxcng nójxlbi chuyệrwzwn, ai cũuneqng cójxlb thểrfkv thấhuzqy sựjkvk phảzqkln khátujtng trêcilbn mặcxuwt côwaxc.

Tiêcilbu1Lăcilbng coi nhưueax khôwaxcng phátujtt hiệrwzwn, chỉhuhd lo đudecttoly côwaxc vềwtie phòrwzwng.

Khi vàowmko phòrwzwng, anh hỏimcki Tôwaxc Tốrnla, “Bâedkyy giờnggp muốrnlan nghỉhuhd ngơwoaki sao!”

waxc Tốrnla gậhuhdt đudeciavtu.


edkyy giờnggp nghỉhuhd ngơwoaki mớlsgsi cójxlb thểrfkv ngăcilbn đudecưueaxlorxc chuyệrwzwn tiếteenp tụjccuc tiếteenp xúeppmc vớlsgsi Tiêcilbu Lăcilbng!

Tiêcilbu Lăcilbng vàowmko nhàowmk vệrwzw sinh lấhuzqy 1 thau nưueaxlsgsc nójxlbng, đudecưueaxa tay ẵyhedm Tôwaxc Tốrnlacilbn giưueaxnggpng, Tôwaxc Tốrnla đudecdogtt nhiêcilbn phảzqkln khátujtng, “Khôwaxcng cầiavtn, tôwaxci cójxlb thểrfkv tựjkvkcilbn!”

Tiêcilbu Lăcilbng vẫodpwn ẵyhedm côwaxc, thấhuzqy toàowmkn thâedkyn côwaxc cứiokbng đudecnggp, tim Tiêcilbu Lăcilbng chua xójxlbt, nhưueaxng trêcilbn mặcxuwt chỉhuhdjxlb lo lắdvlzng, “Mộdogt Bạulucch nójxlbi rồrwzwi, em khôwaxcng thểrfkv xuốrnlang giưueaxnggpng.” Anh nhẹzqkl nhàowmkng đudecrfkvwaxc Tốrnla ngồrwzwi đudecàowmkng hoàowmkng trêcilbn giưueaxnggpng, đudecrfkv hai châedkyn côwaxc thảzqklcilbn mécxuwp giưueaxnggpng, anh quỳovrs xuốrnlang, xắdvlzn quầiavtn Tôwaxc Tốrnlacilbn.

“Anh làowmkm gìwkgl!”

“Giúeppmp em rửwawea châedkyn, ốrnlang quầiavtn sẽchbg ưueaxlsgst.”

Tiêcilbu Lăcilbng xắdvlzn quầiavtn lêcilbn tớlsgsi bắdvlzp châedkyn, sau đudecójxlb cầiavtm hai châedkyn côwaxc, đudecrfkvowmko thau, nưueaxlsgsc nójxlbng phủnljzcilbn châedkyn vàowmk mắdvlzt cátujt củnljza côwaxc, Tiêcilbu Lăcilbng quỳovrs kếteencilbn, cong lưueaxng giúeppmp côwaxc rửwawea châedkyn.

ueaxlsgsi5châedkyn truyềwtien lạuluci cảzqklm giátujtc ma sátujtt nhẹzqkl nhàowmkng!

waxc Tốrnlaueaxnggpng nhưueax khôwaxcng thểrfkv chịyhedu đudecưueaxlorxc!

“Tiêcilbu Lăcilbng, anh khôwaxcng cầiavtn nhưueax vậhuhdy!”

Đjccudogtng tátujtc Tiêcilbu Lăcilbng ngừiavtng lạuluci, nhưueaxng rấhuzqt nhanh tiếteenp tụjccuc, “Anh chỉhuhd khôwaxcng muốrnlan em bịyhed thưueaxơwoakng.”

1 câedkyu nójxlbi nhưueaxng Tôwaxc Tốrnla nghe ra hai ýegyu.

waxc khôwaxcng chúeppmt cảzqklm tìwkglnh míclogm môwaxci, “Nhưueaxng tôwaxci đudecãgrpy bịyhed thưueaxơwoakng rồrwzwi!”

“Xin lỗwaxci!”


Mắdvlzt Tôwaxc Tốrnla đudecdogtt nhiêcilbn ẩttolm ưueaxlsgst, xin lỗwaxci? Xin lỗwaxci cójxlb íclogch sao! Vếteent thưueaxơwoakng đudecãgrpy tạuluco thàowmknh, 1 câedkyu xin lỗwaxci nhẹzqkl nhàowmkng làowmk muốrnlan xoátujt sạulucch sao!

Tiêcilbu Lăcilbng cũuneqng biếteent lúeppmc nàowmky nójxlbi xin lỗwaxci khôwaxcng cójxlbtujtc dụjccung gìwkgl!

Nhưueaxng nếteenu khôwaxcng nójxlbi, trong lòrwzwng anh sẽchbgrwzwn khójxlb chịyhedu hơwoakn.

Khôwaxcng khíclog trong phòrwzwng ngưueaxng trọmcvrng lầiavtn nữiafga.

Tiêcilbu Lăcilbng nhớlsgs lạuluci trưueaxlsgsc kia khi anh vàowmkwaxc Tốrnlaysgg chung phòrwzwng, cójxlbeppmc 2 ngưueaxnggpi cũuneqng khôwaxcng nójxlbi chuyệrwzwn, nhưueaxng chỉhuhd cầiavtn átujtnh mắdvlzt tiếteenp xúeppmc, hai ngưueaxnggpi đudecwtieu sẽchbg mỉhuhdm cưueaxnggpi, nhưueaxng bâedkyy giờnggp, hai ngưueaxnggpi trởysgg thàowmknh nhưueax vậhuhdy đudecwtieu làowmk tạuluci anh.

“Tôwaxc Tốrnla, anh thậhuhdt sựjkvk biếteent sai rồrwzwi, anh đudecãgrpy2chuyểrfkvn ra khỏimcki nhàowmk tổaxqj, sau nàowmky sẽchbg khôwaxcng quay lạuluci nữiafga.”

“Đjccuâedkyy làowmk chuyệrwzwn riêcilbng củnljza anh, khôwaxcng cầiavtn phảzqkli nójxlbi vớlsgsi tôwaxci.”

Tim Tiêcilbu Lăcilbng lậhuhdp tứiokbc trầiavtm xuốrnlang, anh ngẩttolng đudeciavtu nhìwkgln Tôwaxc Tốrnla, từiavtng câedkyu từiavtng chữiafg hỏimcki côwaxc, “Em, thậhuhdt sựjkvk quyếteent tâedkym muốrnlan chia tay vớlsgsi anh sao?”

Mắdvlzt Tôwaxc Tốrnla đudecimckcilbn, tíclog nữiafga làowmk chảzqkly nưueaxlsgsc mắdvlzt!

waxc cắdvlzn răcilbng chịyhedu đudecjkvkng, quậhuhdt cưueaxnggpng gậhuhdt đudeciavtu, “Tiêcilbu Lăcilbng, đudeclorxi 2 ngàowmky nữiafga châedkyn tôwaxci làowmknh rồrwzwi, tôwaxci sẽchbg kiếteenm luậhuhdt sưueax đudecrfkvowmkm thủnljz tụjccuc ly hôwaxcn, vớlsgsi lạuluci chúeppmng ta mớlsgsi đudecăcilbng kýegyu kếteent hôwaxcn cójxlbowmki ngàowmky, tàowmki sảzqkln củnljza anh tôwaxci đudecwtieu khôwaxcng cầiavtn, tôwaxci chỉhuhd cầiavtn 2 con!”

“Tôwaxc Tốrnla, hôwaxcn nhâedkyn khôwaxcng phảzqkli tròrwzw đudecùppmya, chúeppmng ta khôwaxcng thểrfkv dễppmyowmkng nójxlbi ly hôwaxcn nhưueax vậhuhdy, đudecưueaxlorxc khôwaxcng?”

Dễppmyowmkng?

waxc Tốrnla cảzqklm thấhuzqy chuyệrwzwn ly hôwaxcn côwaxc khôwaxcng hềwtie dễppmyowmkng nójxlbi ra!


waxc đudecdogtng đudechuhdy châedkyn, “Tôwaxci rửwawea xong rồrwzwi, tôwaxci muốrnlan nghỉhuhd.”

Tiêcilbu Lăcilbng lấhuzqy châedkyn củnljza côwaxc từiavt trong thau lêcilbn, lấhuzqy khăcilbn bôwaxcng khôwaxc lau, lấhuzqy thuốrnlac từiavtudeciavtu giưueaxnggpng xuốrnlang, sau khi đudecmcvrc xong hưueaxlsgsng dẫodpwn sửwawe dụjccung thìwkgl thoa đudecwtieu lêcilbn mắdvlzt cátujt châedkyn củnljza côwaxc, lúeppmc thoa vôwaxc ýegyu đudecjccung vàowmko mắdvlzt cátujtwaxc, Tôwaxc Tốrnla bịyhed đudecau rụjccut châedkyn lạuluci.

Tiêcilbu Lăcilbng dùppmyng tay cầiavtm bắdvlzp châedkyn côwaxc lạuluci, “Vếteent thưueaxơwoakng phảzqkli thoa thuốrnlac mớlsgsi làowmknh đudecưueaxlorxc!”

“Vếteent thưueaxơwoakng trêcilbn cơwoak thểrfkv quảzqkl thậhuhdt dễppmyowmknh hơwoakn nhiềwtieu!”

sfwon ýegyuowmk vếteent thưueaxơwoakng trong lòrwzwng khôwaxcng cójxlbtujtch nàowmko làowmknh đudecưueaxlorxc sao!

Tiêcilbu Lăcilbng cưueaxnggpi khổaxqj 1 tiếteenng, anh thoa xong thuốrnlac, đudecrfkv châedkyn củnljza Tôwaxc Tốrnlaowmko trong chăcilbn, sau đudecójxlb đudecem thau nưueaxlsgsc rửwawea châedkyn củnljza côwaxc đudeci đudecaxqj!

Tròrwzwng mắdvlzt Tôwaxc Tốrnlajxlbng lêcilbn.

Giúeppmp côwaxc rửwawea châedkyn, đudecaxqjueaxlsgsc rửwawea châedkyn...

Nhữiafgng chuyệrwzwn nàowmky đudecwtieu làowmk lầiavtn đudeciavtu Tiêcilbu Lăcilbng làowmkm!

Nếteenu làowmk trưueaxlsgsc đudecâedkyy, côwaxc nghĩcxuwuneqng khôwaxcng dátujtm nghĩcxuw ngưueaxnggpi cao cao tạuluci thưueaxơwoakng nhưueax Tiêcilbu Lăcilbng, cũuneqng cójxlb ngàowmky cúeppmi đudeciavtu chăcilbm sójxlbc ngưueaxnggpi khátujtc.

Tiêcilbu Lăcilbng rấhuzqt nhanh quay lạuluci.

waxc Tốrnla nhắdvlzm mắdvlzt lạuluci khôwaxcng nhìwkgln anh.

cxuwp giưueaxnggpng khẽchbg thấhuzqp xuốrnlang, Tiêcilbu Lăcilbng ngồrwzwi bêcilbn mécxuwp. Dùppmyowmk nhắdvlzm mắdvlzt, Tôwaxc Tốrnla1cũuneqng cảzqklm nhậhuhdn đudecưueaxlorxc átujtnh nhìwkgln củnljza Tiêcilbu Lăcilbng trêcilbn mặcxuwt côwaxc. Côwaxc đudecdvlzp châedkyn, 1 tay che bụjccung, ngoàowmki đudecau lòrwzwng chỉhuhdjxlb đudecau lòrwzwng.

“Tôwaxc Tốrnla, lầiavtn nàowmky dùppmy em nójxlbi gìwkgl, tuyệrwzwt đudecrnlai anh cũuneqng khôwaxcng đudecrwzwng ýegyu ly hôwaxcn! Quan hệrwzw gia đudecìwkglnh anh sẽchbg thu xếteenp tốrnlat...”

waxc Tốrnla lậhuhdp tứiokbc mởysgg mắdvlzt ngắdvlzt lờnggpi anh, “Thu xếteenp? Tôwaxci hỏimcki anh, anh tíclognh thu xếteenp nhưueax thếteenowmko? Mẹzqkl anh cójxlb thểrfkv phátujt hoạuluci hôwaxcn lễppmy 1 lầiavtn, cũuneqng cójxlb thểrfkv phátujt hoạuluci tìwkglnh cảzqklm củnljza chúeppmng ta! Anh muốrnlan tôwaxci tha thứiokb cho anh, tôwaxci hỏimcki anh, anh muốrnlan tôwaxci tha thứiokb nhưueax thếteenowmko? Cho dùppmywaxci khôwaxcng tíclognh toátujtn chuyệrwzwn anh chạulucy đudeci giữiafga hôwaxcn lễppmy lầiavtn nàowmky đudeci, sau nàowmky thìwkgl sao? Anh chuyểrfkvn ra khỏimcki nhàowmk tổaxqj thìwkgljxlb thểrfkv giảzqkli quyếteent đudecưueaxlorxc vấhuzqn đudecwtie sao? Khôwaxcng thểrfkv! Anh làowmk đudecang chạulucy trốrnlan! Anh khôwaxcng gặcxuwp mẹzqkl anh vàowmk Tiêcilbu Diệrwzwp Lạulucc? Vậhuhdy lầiavtn sau bàowmk ta tớlsgsi quỳovrs trưueaxlsgsc mặcxuwt anh, kêcilbu anh đudeci xem Tiêcilbu Diệrwzwp Lạulucc, anh thậhuhdt sựjkvkjxlb thểrfkv xem nhưueax khôwaxcng cójxlb chuyệrwzwn gìwkgl sao?”

Tiêcilbu Lăcilbng cứiokbng họmcvrng.

Ba mẹzqkl nuôwaxci anh 12 năcilbm, nếteenu mẹzqkl quỳovrs trưueaxlsgsc mặcxuwt anh lầiavtn nữiafga, anh làowmkm sao cójxlb thểrfkv xem nhưueax khôwaxcng thểrfkv đudecưueaxlorxc!

waxc Tốrnla thấhuzqy vậhuhdy cưueaxnggpi ra tiếteenng, “Cho nêcilbn... nguồrwzwn gốrnlac củnljza sựjkvk việrwzwc anh khôwaxcng hềwtie giảzqkli quyếteent, tôwaxci làowmkm sao tha thứiokb cho anh, làowmkm sao dátujtm tha thứiokb!”

Nhưueaxng cójxlb 1 đudeciềwtieu, Tiêcilbu Lăcilbng cójxlb thểrfkv đudeczqklm bảzqklo vớlsgsi Tôwaxc Tốrnla, “Tôwaxc Tốrnla, đudeciềwtieu em nójxlbi đudecwtieu đudecúeppmng, bàowmk ta cójxlb sai nhưueax thếteenowmko cũuneqng làowmk mẹzqkl anh! Anh khôwaxcng thểrfkvowmkm gìwkglowmkhuzqy, nhưueaxng anh cójxlb thểrfkv bảzqklo đudeczqklm vớlsgsi em, sau nàowmky anh sẽchbg khôwaxcng gặcxuwp Diệrwzwp Lạulucc nữiafga! Giốrnlang nhưueax em nójxlbi vậhuhdy, chia tay rồrwzwi thìwkglowmk ngưueaxnggpi xa lạuluc, sau nàowmky côwaxchuzqy đudecrnlai vớlsgsi anh màowmkjxlbi, chỉhuhdowmk ngưueaxnggpi xa lạuluc!”

“Tiêcilbu Lăcilbng, đudeciavtng tựjkvkwkglnh gạuluct mìwkglnh, mẹzqkl anh vàowmk Tiêcilbu Diệrwzwp Lạulucc díclognh lấhuzqy nhau, anh khôwaxcng thểrfkvowmko tátujtch họmcvr ra đudecưueaxlorxc!”

“Khôwaxcng! Tôwaxc Tốrnla, anh sẽchbg chứiokbng minh cho em thấhuzqy! Bâedkyy giờnggp em cójxlb thểrfkv khôwaxcng tha thứiokb cho anh! Nhưueaxng anh sẽchbg đudeclorxi! 1 năcilbm cũuneqng đudecưueaxlorxc, 2 năcilbm cũuneqng đudecưueaxlorxc, 3 năcilbm 5 năcilbm cũuneqng đudecưueaxlorxc! Anh nhấhuzqt đudecyhednh cójxlb thểrfkv chứiokbng minh anh vàowmk Tiêcilbu Diệrwzwp Lạulucc khôwaxcng còrwzwn mốrnlai quan hệrwzwwkgl nữiafga, anh sẽchbgppmyng thờnggpi gian đudecrfkv chứiokbng mìwkglnh, anh cũuneqng sẽchbg đudeclorxi đudecếteenn ngàowmky em cójxlb thểrfkv tha thứiokb cho anh!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.