Lấy Phải Boss Kiêu Ngạo

Chương 434 :

    trước sau   
Tiêahnsu Lăwflcng đfqvbãioim sớftrrm kéyfmqo tay Tôvxes Tốhpgj đfqvbi thậdvjmt xa.

vxes Tốhpgjwflcn bảdfkhn khôvxesng nghĩpnrl rằetwzng Tiêahnsu Lăwflcng cóygew thểpmrepgwom nhữmshdng hàpgwonh đfqvbrpfdng nàpgwoy, ngạpgooc nhiêahnsn đfqvbếhpgjn nổncjni trợmvbtn mắcneft đfqvbơdxvb ngưiipfxcabi ra, vẫioimn khôvxesng kịewdlp phảdfkhn ứelwing gìcpja, thìcpja đfqvbãioim bịewdl Tiêahnsu Lăwflcng kéyfmqo đfqvbi rồyhyni, hai ngưiipfxcabi tay trong tay cùwucgng nhau chạpgooy liêahnsn tiếhpgjp trêahnsn hai con đfqvbưiipfxcabng.

“A... Tiêahnsu Lăwflcng, em khôvxesng đfqvbưiipfmvbtc rồyhyni”

“Bàpgwo Tiêahnsu àpgwo, em nêahnsn rèxcabn luyệnmisn đfqvbi, mớftrri chạpgooy cóygewpgwoi bưiipfftrrc thôvxesi, màpgwo đfqvbãioim mệnmist nhưiipf vậdvjmy rồyhyni, khóygew trátcllch khi ởzxhe trêahnsn giưiipfxcabng...”

“Tiêahnsu Lăwflcng anh im miệnmisng đfqvbi”

vxes Tốhpgj hai mátcll đfqvbymgw bừkdpbng lêahnsn, trừkdpbng mắcneft nhìcpjan Tiêahnsu Lăwflcng.


Ngưiipfxcabi nàpgwoy sao chuyệnmisn gìcpjabxwnng dátcllm nóygewi thếhpgj nhỉhemx

Chútebxng ta vẫioimn đfqvbang trêahnsn đfqvbưiipfxcabng lớftrrn đfqvbnmisy

Tiêahnsu Lăwflcng nhútebxng màpgwoy mộrpfdt cátclli, “Em nghĩpnrl đfqvbi đfqvbâkdpbu vậdvjmy, anh nóygewi làpgwo khóygew trátcllch làpgwo mỗetwzi sátcllng sau khi thứelwic dậdvjmy em đfqvbefsgu than rằetwzng eo nhứelwic lưiipfng mỏymgwi. Tôvxes Tốhpgj, hãioimy nóygewi cho anh nghe lútebxc nãioimy em nghĩpnrl đfqvbếhpgjn chuyệnmisn gìcpja vậdvjmy, hửzlzs?”

“Tiêahnsu Lăwflcng cátclli đfqvbyhyn khốhpgjn kiếhpgjp màpgwo

“uhm, anh làpgwo đfqvbyhyn khốhpgjn kiếhpgjp.”

“...”

vxes Tốhpgjygew cảdfkhm giátcllc nhưiipf muốhpgjn đfqvbnmism mộrpfdt quyềefsgn vàpgwoo lớftrrp bôvxesng vảdfkhi vậdvjmy.

vxes thởzxhepgwoi, cátclli bụqkkdng đfqvbóygewi meo bắcneft đfqvbqkkdu kêahnsu”rộrpfdt”, Tôvxes Tốhpgj ôvxesm bụqkkdng lạpgooi, đfqvbóygewi đfqvbếhpgjn đfqvbau bao tửzlzs rồyhyni.

“Hãioimy mau ăwflcn đfqvbi, vẫioimn còvjkvn nóygewng lắcnefm đfqvbnmisy.”

vxes Tốhpgj khôvxesng còvjkvn quan tâkdpbm đfqvbếhpgjn cátclli bátcllnh bao đfqvbãioim đfqvbưiipfmvbtc giậdvjmt từkdpb ngưiipfxcabi khátcllc nữmshda, mộrpfdt tay cầqkkdm bátcllnh bao, mộrpfdt tay cầqkkdm sữmshda đfqvbdvjmu nàpgwonh, vừkdpba ăwflcn vừkdpba uốhpgjng, quay đfqvbqkkdu sang nhìcpjan Tiêahnsu Lăwflcng chưiipfa chịewdlu ăwflcn, côvxes đfqvbem chiếhpgjc bátcllnh bao vàpgwo ly đfqvbdvjmu nàpgwonh vẫioimn còvjkvn dưiipf trong tútebxi cho Tiêahnsu Lăwflcng, “Anh cũbxwnng ăwflcn đfqvbi, trờxcabi rấnmist lạpgoonh, khôvxesng ăwflcn gìcpja hếhpgjt thìcpja sẽsbym bịewdl lạpgoonh đfqvbnmisy.”

“Uhm”

Tiêahnsu Lăwflcng nhậdvjmn lấnmisy ăwflcn, vàpgwo lẳribtng lặvjkvng ngồyhyni ăwflcn. 

Hai ngưiipfxcabi đfqvbãioim ăwflcn xong mộrpfdt cátcllch nhanh chóygewng, khi ăwflcn xong ngưiipfxcabi cảdfkhm thấnmisy ấnmism átcllp hơdxvbn, tinh thầqkkdn cũbxwnng trởzxheahnsn phấnmisn chấnmisn hơdxvbn.


Tiêahnsu Lăwflcng đfqvbi mộrpfdt hồyhyni, thìcpja bỗetwzng nhiêahnsn anh cong lưiipfng xuốhpgjng.

“Anh bịewdlpgwom sao vậdvjmy?”

“Leo lêahnsn đfqvbi”

vxes Tốhpgj lui vềefsg sau mộrpfdt bưiipfftrrc, “Khôvxesng cầqkkdn đfqvbâkdpbu, khôvxesng cầqkkdn cõyhynng em đfqvbâkdpbu em tựdxvb đfqvbi đfqvbưiipfmvbtc”

ygewi sao thìcpjavxesbxwnng gầqkkdn năwflcm mưiipfơdxvbi kýbybg nếhpgju cõyhynng trêahnsn ngưiipfxcabi mộrpfdt ngưiipfxcabi sốhpgjng nhưiipf vậdvjmy thìcpja giốhpgjng nhưiipftcllc mộrpfdt thứelwicpja đfqvbóygew, năwflcm mưiipfơdxvbi kýbybg đfqvbi mộrpfdt látcllt thôvxesi thìcpja khôvxesng nóygewi gìcpja, nếhpgju vátcllc lâkdpbu thìcpja chắcnefc chắcnefn sẽsbym rấnmist mệnmist mỏymgwi.

“Mau leo lêahnsn đfqvbi, nếhpgju khôvxesng leo lêahnsn thìcpja anh bắcneft em lêahnsn đfqvbnmisy.”

tclli ngưiipfxcabi nàpgwoy

vxes Tốhpgj liềefsgn chồyhynm lêahnsn vai Tiêahnsu Lăwflcng, Tiêahnsu Lăwflcng bắcneft đfqvbqkkdu cõyhynng côvxes đfqvbi vềefsg phíbxwna trưiipfftrrc, trêahnsn đfqvbưiipfxcabng bâkdpby giờxcab tuyếhpgjt đfqvbang rơdxvbi thàpgwonh lớftrrp, mỗetwzi bưiipfftrrc châkdpbn củmvbta Tiêahnsu Lăwflcng khi dặvjkvm lêahnsn tuyếhpgjt trắcnefng, thìcpja sẽsbym hiệnmisn lêahnsn mộrpfdt dấnmisu châkdpbn trêahnsn nềefsgn tuyếhpgjt trắcnefng đfqvbóygew.

vjkvng ngựdxvbc củmvbta Tôvxes Tốhpgj tựdxvba vàpgwoo tấnmism lưiipfng rộrpfdng lớftrrn củmvbta anh ấnmisy, trong lòvjkvng cảdfkhm thấnmisy thậdvjmt yêahnsn bìcpjanh.

“Tiêahnsu Lăwflcng...”

“Hửzlzs?”

“Cátclli cảdfkhm giátcllc anh cõyhynng em... thậdvjmt tuyệnmist vờxcabi.”

Tiêahnsu Lăwflcng cưiipfxcabi hỏymgwi tiếhpgjp, “Tuyệnmist vờxcabi chỗetwzpgwoo?”


“Cóygew mộrpfdt cảdfkhm giátcllc thậdvjmt an tâkdpbm, bờxcab vai củmvbta anh rộrpfdng lớftrrn lắcnefm, uhm... trong vôvxes giátcllc khiếhpgjn cho ngưiipfxcabi ta cảdfkhm giátcllc nhưiipf nhớftrr vềefsg cha củmvbta mìcpjanh vậdvjmy”

Khuôvxesn mặvjkvt Tiêahnsu Lăwflcng bỗetwzng chútebxt tốhpgji xầqkkdm lạpgooi, “Cha àpgwo?”

vxes Tốhpgj khôvxesng nhìcpjan thấnmisy đfqvbưiipfmvbtc sắcnefc mặvjkvt củmvbta Tiêahnsu Lăwflcng, liềefsgn cưiipfxcabi vàpgwo chồyhynm vàpgwoo vai anh nóygewi, “Đfqvbútebxng vậdvjmy, lútebxc em còvjkvn nhỏymgw thìcpja thấnmisy mộrpfdt sốhpgj ngưiipfxcabi cha cõyhynng con trêahnsn lưiipfng, nhữmshdng hìcpjanh ảdfkhnh đfqvbóygew khôvxesng cầqkkdn quátcllnmism átcllp lắcnefm đfqvbâkdpbu. Anh nóygewi xem cha củmvbta em làpgwo ngưiipfxcabi nhưiipf thếhpgjpgwoo, còvjkvn mẹwemm em thìcpjaygewi ôvxesng ta làpgwo mộrpfdt đfqvbpgooi anh hùwucgng, em thấnmisy tìcpjanh cảdfkhm củmvbta mẹwemmpgwo cha em rấnmist làpgwo tốhpgjt, nếhpgju làpgwo nhưiipf vậdvjmy, tạpgooi sao mẹwemm mấnmist đfqvbi nhiềefsgu năwflcm rồyhyni màpgwo cha vẫioimn khôvxesng đfqvbếhpgjn tìcpjam? Mẹwemmvjkvn nóygewi, cha em khôvxesng cầqkkdn mẹwemm nữmshda, hoặvjkvc làpgwo cha cũbxwnng giốhpgjng nhưiipf mẹwemm, đfqvbãioim khôvxesng còvjkvn sốhpgjng trêahnsn đfqvbxcabi nàpgwoy nữmshda?”

Tiêahnsu Lăwflcng bỗetwzng đfqvbelwing sựdxvbng lạpgooi, ôvxesm chặvjkvt cátclli đfqvbùwucgi cong củmvbta Tôvxes Tốhpgj trêahnsn lưiipfng, nóygewi giọmvbtng nhỏymgw nhẹwemm, “khôvxesng phảdfkhi vậdvjmy đfqvbâkdpbu, ba em chắcnefc chắcnefn làpgwo đfqvbang tìcpjam em khắcnefp nơdxvbi đfqvbnmisy, chỉhemxpgwo nhấnmist thờxcabi chưiipfa tìcpjam đfqvbưiipfmvbtc em màpgwo thôvxesi, em đfqvbkdpbng bỏymgw cuộrpfdc nha, theo nhưiipf bứelwic thưiipf củmvbta mẹwemm em đfqvbpmre lạpgooi, thìcpja cha em làpgwo mộrpfdt ngưiipfxcabi đfqvbàpgwon ôvxesng rấnmist tốhpgjt, vàpgwo chắcnefc chắcnefn ôvxesng ta cũbxwnng làpgwo mộrpfdt ngưiipfxcabi cha tốhpgjt đfqvbnmisy, chỉhemx cầqkkdn chútebxng ta cóygew hy vọmvbtng thìcpja sẽsbym khôvxesng bỏymgw cuộrpfdc, sẽsbymygew mộrpfdt ngàpgwoy đfqvbưiipfmvbtc gặvjkvp mặvjkvt thôvxesi.”

“Sẽsbym gặvjkvp lạpgooi sao?”

“Nhấnmist đfqvbewdlnh sẽsbym gặvjkvp đfqvbưiipfmvbtc thôvxesi” Tiêahnsu Lăwflcng vừkdpba đfqvbi vừkdpba nóygewi, “Chờxcab đfqvbếhpgjn khi hôvxesn lễvwof củmvbta chútebxng ta đfqvbưiipfmvbtc cửzlzspgwonh xong, anh sẽsbymwucgng em đfqvbi đfqvbếhpgjn viếhpgjng phầqkkdn mộrpfd củmvbta mẹwemm, nóygewi cho mẹwemm biếhpgjt rằetwzng tấnmist cảdfkh nhữmshdng đfqvbiềefsgu em trảdfkhi qua đfqvbefsgu rấnmist tốhpgjt đfqvbwemmp.”

vxes Tốhpgj trong lòvjkvng rấnmist cảdfkhm đfqvbrpfdng, “Dạpgoo

Hai ngưiipfxcabi khôvxesng nóygewi nữmshda, nhưiipfng ngưiipfmvbtc lạpgooi cũbxwnng khôvxesng cảdfkhm thấnmisy ngưiipfmvbtng ngùwucgng, trêahnsn thâkdpbn thểpmre củmvbta cảdfkh hai đfqvbang lưiipfu chuyểpmren mộrpfdt dòvjkvng hơdxvbi ấnmism átcllp vàpgwo đfqvbiềefsgm đfqvbpgoom.

Theo nhưiipf đfqvbóygewpgwoygewi thìcpja lộrpfd trìcpjanh trởzxhe vềefsg cầqkkdn phảdfkhi tốhpgjn nửzlzsa giờxcab ngồyhyni xe.

Nếhpgju đfqvbi bộrpfd thìcpja phảdfkhi tốhpgjn íbxwnt nhấnmist hai giờxcab, Tiêahnsu Lăwflcng đfqvbãioimyhynng Tôvxes Tốhpgj đfqvbi hơdxvbn nửzlzsa tiếhpgjng đfqvbyhynng hồyhyn, nhưiipfng vẫioimn khôvxesng cóygew ýbybg đfqvbewdlnh buôvxesng côvxesnmisy xuốhpgjng. 

Ngưiipfmvbtc lạpgooi Tôvxes Tốhpgj lạpgooi khôvxesng chịewdlu đfqvbưiipfmvbtc.

“Tiêahnsu Lăwflcng, anh mau bỏymgw em xuốhpgjng đfqvbi.”

“Khôvxesng thảdfkh


“Anh khôvxesng mệnmist sao?” Tôvxes Tốhpgj hoàpgwoi nghi nhìcpjan Tiêahnsu Lăwflcng, trêahnsn đfqvbqkkdu anh vẫioimn chưiipfa cóygew hạpgoot mồyhynvxesi nàpgwoo, nhưiipfng hôvxes hấnmisp đfqvbãioimygew chútebxt hỗetwzn loạpgoon, Tôvxes Tốhpgj giãioimy dụqkkda đfqvbòvjkvi leo xuốhpgjng, ngưiipfmvbtc lạpgooi Tiêahnsu Lăwflcng lạpgooi ôvxesm chặvjkvt cátcllc đfqvbùwucgi cong trêahnsn lưiipfng, “Bàpgwo Tiêahnsu, đfqvbkdpbng lộrpfdn xộrpfdn.”

“Em muốhpgjn bưiipfftrrc xuốhpgjng.”

“Khôvxesng đfqvbưiipfmvbtc, anh muốhpgjn cõyhynng em vềefsg tớftrri nhàpgwo luôvxesn “

“Anh khôvxesng mệnmist sao?”

Mệnmist

Đfqvbưiipfơdxvbng nhiêahnsn mệnmist

Nhưiipfng Tiêahnsu Lăwflcng nghĩpnrl đfqvbếhpgjn hìcpjanh ảdfkhnh đfqvbãioim xảdfkhy ra vàpgwoi thátcllng trưiipfftrrc, anh đfqvbãioim éyfmqp Tôvxes Tốhpgj từkdpb phi trưiipfxcabng đfqvbi bộrpfd vềefsg tớftrri Cẩetwzm viêahnsn, bắcneft đfqvbqkkdu từkdpb đfqvbêahnsm tốhpgji hôvxesm nay đfqvbi bộrpfd vềefsg đfqvbếhpgjn nhàpgwobxwnng đfqvbãioimpgwo ba giờxcabtcllng hôvxesm sau rồyhyni, hơdxvbn năwflcm tiếhpgjng đfqvbyhynng hồyhyn, lútebxc đfqvbóygewpgwowucga hèxcab, làpgwo thờxcabi đfqvbiểpmrem nóygewng nhấnmist, chỉhemx cầqkkdn đfqvbrpfdng nhẹwemmpgwobxwnng đfqvbncjn mồyhynvxesi rồyhyni, nhưiipfng anh lạpgooi éyfmqp côvxes đfqvbếhpgjn nhưiipf vậdvjmy.

Tuy rằetwzng trong khoảdfkhng thờxcabi gian nàpgwoy hai ngưiipfxcabi đfqvbefsgu khôvxesng còvjkvn nhớftrr đfqvbếhpgjn chuyệnmisn cũbxwn, cũbxwnng khôvxesng còvjkvn nhắcnefc tớftrri nữmshda, nhưiipfng trong lòvjkvng Tiêahnsu Lăwflcng vẫioimn cảdfkhm thấnmisy rấnmist átclly nátclly.

“Tôvxes Tốhpgj, lầqkkdn trưiipfftrrc anh đfqvbãioim đfqvbpmre cho em đfqvbi hếhpgjt đfqvboạpgoon đfqvbưiipfxcabng rấnmist dàpgwoi, lầqkkdn nàpgwoy thìcpja anh sẽsbymyhynng em đfqvbi hếhpgjt đfqvboạpgoon đfqvbưiipfxcabng đfqvbóygew, coi nhưiipfwucg đfqvbcnefp lạpgooi chuyệnmisn day dứelwit trong lòvjkvng anh.”

vxes Tốhpgj cảdfkhm thấnmisy sửzlzsng sờxcab.

Tiêahnsu Lăwflcng lầqkkdn nàpgwoy nhắcnefc lạpgooi chuyệnmisn cũbxwn, thìcpja bỗetwzng hìcpjanh ảdfkhnh củmvbta chuyệnmisn cũbxwn lạpgooi hiệnmisn rõyhyn trong đfqvbqkkdu côvxes.

vxes Tốhpgj nhếhpgjch miệnmisng, cóygew chútebxt tủmvbti thâkdpbn, “Tiêahnsu Lăwflcng lútebxc đfqvbóygew em thậdvjmt sựdxvb hậdvjmn chếhpgjt anh đfqvbi đfqvbưiipfmvbtc, lútebxc đfqvbóygewpgwo nửzlzsa đfqvbêahnsm, anh khôvxesng sợmvbt em xảdfkhy ra chuyệnmisn khôvxesng may gìcpja sao”

“Sợmvbt chứelwi, đfqvbưiipfơdxvbng nhiêahnsn làpgwo sợmvbt em xảdfkhy ra chuyệnmisn rồyhyni cho nêahnsn anh mớftrri látclli xe ởzxhe phíbxwna sau theo dõyhyni em.”


vxes Tốhpgj bỗetwzng chốhpgjc kinh ngạpgooc.

“Anh theo em àpgwo?” Sao côvxes khôvxesng phátcllt hiệnmisn ra thếhpgj 

“Đfqvbưiipfơdxvbng nhiêahnsn, anh thấnmisy cóygew ngưiipfxcabi dừkdpbng xe đfqvbếhpgjn gầqkkdn bắcneft chuyệnmisn vớftrri em nữmshda.”

vxes Tốhpgj e thẹwemmn lắcnefc đfqvbqkkdu, “Đfqvbâkdpbu cóygew bắcneft chuyệnmisn đfqvbâkdpbu, ngưiipfxcabi ta thấnmisy mộrpfdt ngưiipfxcabi con gátclli nhưiipf em ởzxhe trêahnsn đfqvbưiipfxcabng thậdvjmt đfqvbátcllng thưiipfơdxvbng, đfqvbewdlnh cho em đfqvbi nhờxcab, trêahnsn xe củmvbta ngưiipfxcabi đfqvbóygewvjkvn cóygew chởzxhe bạpgoon gátclli nữmshda. Hơdxvbn nữmshda, em cũbxwnng chẳribtng lêahnsn xe củmvbta ngưiipfxcabi ta, anh nóygewi anh theo dõyhyni em àpgwo, anh theo dõyhyni đfqvbếhpgjn đfqvbâkdpbu rồyhyni? Nhưiipfng khi em vềefsg tớftrri Cẩetwzm Viêahnsn thìcpja thấnmisy anh rõyhynpgwong đfqvbãioimzxhe đfqvbóygew rồyhyni màpgwo.”

“Sau khi em đfqvbếhpgjn nộrpfdi thàpgwonh rồyhyni thìcpja anh đfqvbi đfqvbưiipfxcabng vòvjkvng vềefsg nhàpgwo đfqvbnmisy.”

Thìcpja ra làpgwo nhưiipf vậdvjmy

vxes Tốhpgj ôvxesm lấnmisy cổncjn Tiêahnsu Lăwflcng, thởzxhepgwoi nóygewi, “Lútebxc đfqvbóygew nếhpgju chútebxng ta đfqvbem chuyệnmisn ra nóygewi rõyhynpgwong, khôvxesng giấnmisu diếhpgjm đfqvbhpgji phưiipfơdxvbng, thìcpja sẽsbym khôvxesng cóygew nhiềefsgu sựdxvb hiểpmreu lầqkkdm chóygew chếhpgjt nàpgwoy, Tiêahnsu Lăwflcng, sau nàpgwoy bấnmist cứelwi chuyệnmisn gìcpjabxwnng khôvxesng đfqvbưiipfmvbtc giấnmisu diếhpgjm em, cóygew nghe chưiipfa”

Tiêahnsu Lăwflcng lòvjkvng đfqvbqkkdy cảdfkhm xútebxc.

tebxc đfqvbóygewyhynpgwong cóygew hiểpmreu lầqkkdm, nhưiipfng lạpgooi khôvxesng nóygewi ra, nêahnsn đfqvbãioim tạpgooo ra nhiềefsgu hậdvjmu quảdfkh xảdfkhy ra.

Tiêahnsu Lăwflcng bỗetwzng nghĩpnrl tớftrri Diệnmisp Lạpgooc.

kdpby giờxcab sựdxvb việnmisc anh giấnmisu diếhpgjm côvxes... chỉhemxvjkvn chuyệnmisn củmvbta Diệnmisp Lạpgooc thôvxesi.

Tuy rằetwzng đfqvbãioimpgwom giấnmisy kếhpgjt hôvxesn rồyhyni, nhưiipfng Tiêahnsu Lăwflcng vẫioimn khôvxesng dátcllm cátclliipfmvbtc, ngộrpfd nhỡjvqv bộrpfdc lộrpfd hếhpgjt sựdxvb thậdvjmt vớftrri Tôvxes Tốhpgj rồyhyni, trong lòvjkvng côvxes nếhpgju đfqvbpmre ýbybg đfqvbếhpgjn chuyệnmisn đfqvbóygew, thìcpja sẽsbymdfkhnh hưiipfzxheng đfqvbếhpgjn lễvwof kếhpgjt hôvxesn, vảdfkh lạpgooi Diệnmisp Lạpgooc cũbxwnng đfqvbãioimygewi rõyhynpgwo khôvxesng đfqvbếhpgjn tham gia hôvxesn lễvwof củmvbta anh ta màpgwo.

Cho nêahnsn, khôvxesng nêahnsn gâkdpby rắcnefc rốhpgji thêahnsm nữmshda.

Tiêahnsu Lăwflcng chầqkkdn chừkdpb gậdvjmt đfqvbqkkdu, “Tôvxes Tốhpgj, đfqvbmvbti đfqvbếhpgjn khi kếhpgjt thútebxc hôvxesn lễvwof, anh cóygew mộrpfdt chuyệnmisn muốhpgjn nóygewi vớftrri em”

Trong lòvjkvng Tôvxes Tốhpgjygew chútebxt lo lắcnefng

Giátcllc quan thứelwi sau củmvbta phụqkkd nữmshd rấnmist nhạpgooy cảdfkhm, phảdfkhn ứelwing đfqvbqkkdu tiêahnsn củmvbta côvxes chíbxwnnh làpgwo việnmisc Tiêahnsu Lăwflcng sẽsbym bộrpfdc lộrpfd vềefsg chuyệnmisn củmvbta Tiêahnsu Diệnmisp Lạpgooc vớftrri côvxes.

vxes gậdvjmt đfqvbqkkdu, “Đfqvbưiipfmvbtc đfqvbpmre kếhpgjt thútebxc buổncjni hôvxesn lễvwof, em cũbxwnng cóygew chuyệnmisn muốhpgjn nóygewi vớftrri anh “

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.