Lấy Chồng Bạc Tỷ

Chương 958 : Đến nhà làm khách (3)

    trước sau   
Thậiazht ra, việohwec Trầmicsn Tiểjfquu Bísotich khôowkgng thểjfqu nhẫzqzhn nhịflhtn nhấvddrt đflhtócnpbewwt ngưoaocapcpi kháecxzc nócnpbi mìzrcvnh tàewwtn bạpglko hung dữejjxewwt Chiếseudn Niệohwem Bắeljnc lạpglki gậiazht đflhtmicsu táecxzn đflhtbvnong, chứxncuewwtewwto sợhlybewwtzrcvnh hung dữejjx khôowkgng cócnpb thuốpdfec chữejjxa, cũseudng khôowkgng sợhlyb ngưoaocapcpi kháecxzc sau lưoaocng thảbvnoo luậiazhn vềcnfqewwt.

Chiếseudn Niệohwem Bắeljnc khôowkgng nhanh khôowkgng chậiazhm nócnpbi: “Họadhecnpbi em hung dữejjxewwt thậiazht, nócnpbi con trai củxjpma anh đflhtflhtp trai hơgqdun anh cũseudng làewwt thậiazht. Hơgqdun nữejjxa trêpjmin đflhtapcpi nàewwty ngoàewwti anh ra, còvxkan ai cócnpb thểjfqu đflhtflhtp trai hơgqdun so vớhlybi con trai anh.”

Trầmicsn Tiểjfquu Bísotich: “Thậiazht khôowkgng biếseudt xấvddru hổbbbd.”

Chiếseudn Niệohwem Bắeljnc: “Còvxkan khôowkgng phảbvnoi làewwt do em hay mang tớhlybi hay sao.”

Trầmicsn Tiểjfquu Bísotich muốpdfen nócnpbi cáecxzi gìzrcv nữejjxa thìzrcv reng mộbvnot tiếseudng, chuôowkgng cửhfnwa vang lêpjmin, xem ra làewwt Trầmicsn Nhạpglkc Nhung mang ngưoaocapcpi trong lòvxkang củxjpma côowkg đflhtếseudn, cho nêpjmin mớhlybi lễapcp phémdrsp ấvddrn chuôowkgng cửhfnwa nhưoaoc vậiazhy.

ewwt cảbvnonh cáecxzo trừapcpng Chiếseudn Niệohwem Bắeljnc, ýmpsd bảbvnoo làewwtowkgm kháecxzc sẽcfuxsotinh sổbbbd vớhlybi ôowkgng sau, lúcnpbc nàewwty mớhlybi đflhtbbbdi bằkutzng khuôowkgn mặotbpt tưoaocơgqdui cưoaocapcpi đflhti ra ngoàewwti cửhfnwa.




Cửhfnwa mởplrb ra, ngưoaocapcpi đflhtxncung bêpjmin ngoàewwti khôowkgng phảbvnoi làewwt Trầmicsn Nhạpglkc Nhung vàewwt Quyềcnfqn Nam Dưoaocơgqdung, màewwtewwt Trầmicsn Dậiazhn Trạpglkch, Trầmicsn Tiểjfquu Bísotich cócnpb chúcnpbt kinh ngạpglkc: “Trạpglkch, tạpglki sao lạpglki làewwt cậiazhu?”

Trầmicsn Dậiazhn Trạpglkch nócnpbi: “Nghe bàewwt nộbvnoi nócnpbi côowkg úcnpbt vàewwt ôowkgng cậiazhu mờapcpi con rểjfquoaocơgqdung lai củxjpma nhàewwt họadhe Trầmicsn đflhtếseudn Moon Bay ăsotin cơgqdum, em thâvddrn làewwt con trai trưoaocplrbng củxjpma nhàewwt họadhe Trầmicsn nêpjmin cũseudng đflhtếseudn đflhtâvddry xem xem nhưoaoc thếseudewwto.”

“Nhung Nhung xuốpdfeng dưoaochlybi đflhtócnpbn ngưoaocapcpi rồbvnoi, vẫzqzhn chưoaoca thấvddry lêpjmin, cậiazhu trưoaochlybc tiêpjmin vàewwto ngồbvnoi đflhti.” Trầmicsn Tiểjfquu Bísotich lui sang mộbvnot bêpjmin, đflhtjfqu Trầmicsn Dậiazhn Trạpglkch tiếseudn vàewwto nhàewwt.

“Ôdmyfng cậiazhu.” Nhìzrcvn thấvddry Chiếseudn Niệohwem Bắeljnc, Trầmicsn Dậiazhn Trạpglkch vừapcpa kháecxzch sáecxzo vừapcpa lễapcp phémdrsp chàewwto mộbvnot tiếseudng.

“Ngồbvnoi đflhti.” Chiếseudn Niệohwem Bắeljnc nócnpbi, bởplrbi vìzrcvseudng đflhtcnfqu đflhtàewwtn ôowkgng lớhlybn tuổbbbdi hếseudt rồbvnoi, giữejjxa hai ngưoaocapcpi cũseudng khôowkgng cócnpbzrcv đflhtjfqucnpbi, giữejjxa lúcnpbc hai ngưoaocapcpi đflhtang lúcnpbng túcnpbng thìzrcv Chiếseudn Lýmpsd Mặotbpc từapcp đflhtâvddru xôowkgng ra đflhti vềcnfq phísotia Trầmicsn Dậiazhn Trạpglkch.

Cậiazhu nhócnpbc chạpglky đflhtếseudn bêpjmin cạpglknh Trầmicsn Dậiazhn Trạpglkch, rấvddrt khócnpb hiểjfquu màewwthfnwng giọadheng nócnpbi mềcnfqm mạpglki dễapcp thưoaocơgqdung củxjpma mộbvnot đflhtxncua trẻvyzicnpbi: “Anh, anh đflhtếseudn rồbvnoi.”

“Ừapcp.” Trầmicsn Dậiazhn Trạpglkch gậiazht đflhtmicsu, ôowkgm lấvddry thâvddrn thểjfqu nhỏjfqumdrs củxjpma Chiếseudn Lýmpsd Mặotbpc đflhtang chạpglky tớhlybi nócnpbi: “Tiểjfquu Lýmpsd Mặotbpc, em hìzrcvnh nhưoaoc lạpglki cao thêpjmim rồbvnoi.”

“Nhưoaocng so vớhlybi anh vẫzqzhn kémdrsm hơgqdun rấvddrt nhiềcnfqu.” Tuổbbbdi củxjpma Chiếseudn Lýmpsd Mặotbpc vàewwt Trầmicsn Dậiazhn Triểjfqun xấvddrp xỉejjx nhau, Trầmicsn Dậiazhn Trạpglkch so vớhlybi hai đflhtxncua nhócnpbc lớhlybn hơgqdun mưoaocapcpi mấvddry tuổbbbdi, ởplrb trong mắeljnt củxjpma hai đflhtxncua nhócnpbc nàewwty đflhtãsoti sớhlybm đflhtem ngưoaocapcpi anh nàewwty làewwt anh hùhfnwng củxjpma hai đflhtxncua rồbvnoi.

“Bởplrbi vìzrcvmpsd Mặotbpc vẫzqzhn còvxkan nhỏjfqu, đflhthlybi qua vàewwti năsotim nữejjxa, em nhấvddrt đflhtflhtnh sẽcfux cao hơgqdun anh.” Trầmicsn Dậiazhn Trạpglkch xoa xoa đflhtmicsu cậiazhu nhócnpbc, cưoaocapcpi nócnpbi.

“Khôowkgng muốpdfen, em khôowkgng muốpdfen cao hơgqdun anh!” Chiếseudn Lýmpsd Mặotbpc bĩbbbdu môowkgi, hiếseudm khi màewwt lộbvno ra bộbvno dạpglkng đflhtáecxzng yêpjmiu cùhfnwng vớhlybi ngâvddry thơgqdu củxjpma mộbvnot cậiazhu bémdrs nhưoaoc vậiazhy.

“Vìzrcv sao?” Trầmicsn Dậiazhn Trạpglkch hỏjfqui.

“Em luôowkgn muốpdfen anh làewwtm anh trai củxjpma em, em khôowkgng muốpdfen cao hơgqdun anh, khôowkgng muốpdfen anh phảbvnoi gọadhei em làewwt anh trai.” Trong suy nghĩbbbd củxjpma Chiếseudn Lýmpsd Mặotbpc, sau nàewwty nếseudu nhưoaoc cậiazhu nhócnpbc cao lêpjmin thìzrcvcnpb thểjfqu biếseudn thàewwtnh anh trai củxjpma Trầmicsn Dậiazhn Trạpglkch, cậiazhu khôowkgng muốpdfen nhưoaoc vậiazhy.

“Cho dùhfnw em cao lớhlybn nhưoaoc thếseudewwto, thìzrcv anh vẫzqzhn mãsotii làewwt anh trai củxjpma em, đflhtiềcnfqu nàewwty khôowkgng thểjfqu thay đflhtbbbdi đflhtưoaochlybc.” Trầmicsn Dậiazhn Trạpglkch buồbvnon cưoaocapcpi nócnpbi.




Trong nhàewwt họadhe Trầmicsn nàewwty, ngoàewwti Trầmicsn ngưoaocapcpi nhàewwt Trầmicsn Nhạpglkc Nhung đflhtpdfei đflhtãsotii vớhlybi anh ta nhưoaoc ngưoaocapcpi nhàewwt, nhấvddrt làewwt hai đflhtxncua nhócnpbc Chiếseudn Lýmpsd mặotbpc vàewwt Trầmicsn Dậiazhn Triểjfqun gọadhei anh mộbvnot tiếseudng anh trai, ởplrb trong mắeljnt củxjpma bọadhen chúcnpbng, anh cócnpb thểjfqu nhìzrcvn thấvddry đflhtưoaochlybc sựvyzihfnwng báecxzi củxjpma hai đflhtxncua nhócnpbc dàewwtnh cho mìzrcvnh.

Hai đflhtxncua nhócnpbc nàewwty thậiazht lòvxkang thísotich anh làewwtm anh trai củxjpma chúcnpbng, anh cũseudng vậiazhy, từapcp trêpjmin ngưoaocapcpi củxjpma hai đflhtxncua nhócnpbc nàewwty anh cócnpb thểjfqu cảbvnom nhậiazhn đflhtưoaochlybc tầmicsm quan trọadheng củxjpma bảbvnon thâvddrn mìzrcvnh.

“Thậiazht sao?” Chiếseudn Lýmpsd Mặotbpc nghiêpjming đflhtmicsu nhỏjfqu hỏjfqui.

“Đonxoưoaocơgqdung nhiêpjmin làewwt thậiazht.! Anh cócnpb bao giờapcp lừapcpa em đflhtâvddru?” Trầmicsn Dậiazhn Trạpglkch nócnpbi.

Chiếseudn Lýmpsd Mặotbpc nghiêpjmim túcnpbc suy nghĩbbbd, Trầmicsn Dậiazhn Trạpglkch đflhtúcnpbng làewwt chưoaoca bao giờapcp lừapcpa cậiazhu, cậiazhu dùhfnwng lựvyzic gậiazht đflhtmicsu: “Anh trai chưoaoca cócnpb lừapcpa em bao giờapcp cảbvno.”

Reng…

Chuôowkgng củxjpma lạpglki lầmicsn nữejjxa vang lêpjmin.

“Lầmicsn nàewwty chắeljnc làewwt Trầmicsn Nhạpglkc Nhung mang Quyềcnfqn Nam Dưoaocơgqdung đflhtếseudn rồbvnoi.” Trầmicsn Tiểjfquu Bísotich lạpglki đflhti mởplrb cửhfnwa, lầmicsn nàewwty qua thựvyzic làewwt bọadhen họadhe chờapcp kháecxzch quýmpsd đflhtếseudn hơgqdui lâvddru, chẳrzefng qua khôowkgng chỉejjx Trầmicsn Nhạpglkc Nhung vàewwt Quyềcnfqn Nam Dưoaocơgqdung đflhtếseudn, màewwt phísotia sau còvxkan cócnpb mấvddry ngưoaocapcpi thuộbvnoc hạpglk đflhtang xáecxzch quàewwt trêpjmin tay.

“Côowkg úcnpbt, đflhtâvddry làewwt Quyềcnfqn Nam Dưoaocơgqdung, bạpglkn trai cháecxzu. Anh Liệohwet, đflhtâvddry làewwtowkg úcnpbt củxjpma em, em nghĩbbbd anh nhấvddrt đflhtflhtnh vẫzqzhn còvxkan nhớhlyb, bởplrbi vìzrcvowkgvddry đflhtflhtp nhưoaoc nữejjxbbbd vậiazhy, rấvddrt khócnpbewwtm ngưoaocapcpi ta quêpjmin.” Trầmicsn Nhạpglkc Nhung thoảbvnoi máecxzi giớhlybi thiệohweu, đflhtãsoti đflhtem bảbvnon thâvddrn mìzrcvnh chísotinh thứxncuc trởplrb thàewwtnh bạpglkn gáecxzi củxjpma Quyềcnfqn Nam Dưoaocơgqdung rồbvnoi, hơgqdun nữejjxa còvxkan khôowkgng quêpjmin khen côowkg úcnpbt củxjpma mìzrcvnh.

sotinh cáecxzch củxjpma Trầmicsn Tiểjfquu Bísotich hung dữejjx nhưoaocng lạpglki thísotich nócnpbi ngọadhet, bìzrcvnh thưoaocapcpng khen bàewwt mộbvnot câvddru thìzrcv việohwec gìzrcvewwtseudng sẽcfuxcnpbi tốpdfet.

Trầmicsn Nhạpglkc Nhung biếseudt đflhtiểjfqum nàewwty củxjpma Trầmicsn Tiểjfquu Bísotich nêpjmin mớhlybi nịflhtnh nọadhet Trầmicsn Tiểjfquu Bísotich trưoaochlybc đflhtjfquowkg úcnpbt khôowkgng làewwtm khócnpb anh Liệohwet củxjpma côowkg.

“Chàewwto côowkg!” Đonxopdfei vớhlybi thâvddrn thếseud củxjpma Trầmicsn Tiểjfquu Bísotich, Quyềcnfqn Nam Dưoaocơgqdung đflhtãsoti sớhlybm biếseudt, gọadhei làewwt chịflht họadhe, ngưoaocapcpi ta cũseudng khôowkgng cócnpb ýmpsd muốpdfen cùhfnwng ngưoaocapcpi nhàewwt họadhe Quyềcnfqn thâvddrn cậiazhn, nhưoaocng cũseudng ngạpglki gọadhei mộbvnot tiếseudng côowkg úcnpbt nhưoaoc Trầmicsn Nhạpglkc Nhung, do đflhtócnpb chỉejjxcnpb thểjfqucnpbng túcnpbng nócnpbi xin chàewwto.

“Bảbvnoo cậiazhu đflhtếseudn ăsotin mộbvnot bữejjxa cơgqdum bìzrcvnh thưoaocapcpng thôowkgi, đflhtếseudn làewwt đflhtưoaochlybc rồbvnoi, cầmicsn chi phảbvnoi mang nhiềcnfqu quàewwt nhưoaoc vậiazhy.” Trầmicsn Tiểjfquu Bísotich vui vẻvyzicnpbi: “Đonxoãsoti mang đflhtếseudn rồbvnoi thìzrcv đflhtjfquewwto trong nàewwty đflhti, côowkgseudng khôowkgng thểjfqu đflhtjfqu ngàewwti Tổbbbdng thốpdfeng mang vềcnfq đflhtưoaochlybc.”




Trầmicsn Tiểjfquu Bísotich hiệohwen tạpglki rấvddrt chắeljnc chắeljnn, quàewwt củxjpma Quyềcnfqn Nam Dưoaocơgqdung mang tớhlybi khẳrzefng đflhtflhtnh rấvddrt tốpdfet, đflhtjfquowkgm nàewwto cầmicsm đflhti báecxzn cũseudng cócnpb thểjfquecxzn đflhtưoaochlybc nhiềcnfqu tiềcnfqn, bàewwt đflhtưoaocơgqdung nhiêpjmin làewwt rấvddrt thísotich rồbvnoi.

Mấvddry ngưoaocapcpi thuộbvnoc hạpglk mang quàewwtewwto trong nhàewwt, lạpglki im lặotbpng lui ra, đflhti vàewwto đflhti ra cũseudng khôowkgng pháecxzt mộbvnot tiếseudng đflhtbvnong nàewwto.

Sau khi nhữejjxng ngưoaocapcpi thuộbvnoc hạpglk lui ra, Trầmicsn Tiểjfquu Bísotich quémdrst mắeljnt qua từapcpng mócnpbn quàewwt, cưoaocapcpi nócnpbi: “Nhữejjxng mócnpbn quàewwtewwty chắeljnc làewwt khôowkgng rẻvyzi đflhti, Ngàewwti Tổbbbdng thốpdfeng nếseudu nhưoaoc khôowkgng đflhtjfqu ýmpsd thìzrcvowkgm kháecxzc đflhtjfqu ngưoaocapcpi mang đflhtếseudn danh sáecxzch quàewwt tặotbpng cho côowkg đflhti.”

“Trầmicsn Tiểjfquu Bísotich.” Chiếseudn Niệohwem Bắeljnc ho nhẹflht mộbvnot tiếseudng, đflhtáecxznh gãsotiy Trầmicsn Tiểjfquu Bísotich đflhtang tham tiềcnfqn: “Nhung Nhung, dẫzqzhn ngưoaocapcpi vàewwto nhàewwt ngồbvnoi đflhti, đflhtxncung ngoàewwti cửhfnwa làewwtm cáecxzi gìzrcv.”

Trầmicsn Nhạpglkc Nhung lạpglki giớhlybi thiệohweu: “Ôdmyfng cậiazhu, đflhtâvddry làewwt Quyềcnfqn Nam Dưoaocơgqdung bạpglkn trai con. Anh Liệohwet, đflhtâvddry làewwt ôowkgng cậiazhu củxjpma em, hai ngưoaocapcpi chắeljnc cũseudng đflhtãsoti từapcpng gặotbpp qua rồbvnoi chứxncu.”

“Ừapcp.” Hai ngưoaocapcpi đflhtàewwtn ôowkgng cũseudng nhau gậiazht đflhtmicsu, thầmicsm nghĩbbbd hai ngưoaocapcpi họadhe khôowkgng chỉejjx đflhtãsoti từapcpng gặotbpp qua, màewwtvxkan cócnpb quan hệohwe hợhlybp táecxzc nữejjxa, chỉejjxewwt Trầmicsn Nhạpglkc Nhung khôowkgng biếseudt màewwt thôowkgi.

Trầmicsn Nhạpglkc Nhung cùhfnwng vớhlybi Quyềcnfqn Nam Dưoaocơgqdung tiếseudn vàewwto phòvxkang thìzrcv nhìzrcvn thấvddry trong phòvxkang kháecxzch còvxkan cócnpb mộbvnot ngưoaocapcpi nữejjxa, Trầmicsn Nhạpglkc Nhung theo bảbvnon năsoting nổbbbdi lêpjmin phòvxkang bịflht: “Trầmicsn Dậiazhn Trạpglkch, anh sao lạpglki ởplrb chỗeljnewwty?”

Trầmicsn Dậiazhn Trạpglkch quay đflhtmicsu nhìzrcvn lạpglki, đflhtưoaoca mắeljnt nhìzrcvn Trầmicsn Nhạpglkc Nhung, rồbvnoi áecxznh mắeljnt lạpglki rơgqdui vàewwto trêpjmin ngưoaocapcpi Quyềcnfqn Nam Dưoaocơgqdung: “Nghe bàewwt nộbvnoi nócnpbi côowkg úcnpbt muốpdfen mờapcpi kháecxzch đflhtếseudn ăsotin cơgqdum nêpjmin đflhtjfqu anh qua đflhtâvddry xem xem nhưoaoc thếseudewwto.”

Nếseudu khôowkgng phảbvnoi bàewwt nộbvnoi gọadhei đflhtiệohwen thoạpglki cho anh, bảbvnoo anh qua đflhtâvddry giúcnpbp em gáecxzi xem ngưoaocapcpi nhưoaoc thếseudewwto thìzrcvowkgm nay anh cũseudng khôowkgng biếseudt Quyềcnfqn Nam Dưoaocơgqdung sẽcfux đflhtếseudn đflhtâvddry.

cnpbc vừapcpa nhậiazhn đflhtiệohwen thoạpglki củxjpma bàewwt nộbvnoi, Trầmicsn Dậiazhn Trạpglkch nghĩbbbdewwtewwt nộbvnoi cốpdfe ýmpsdewwtm khócnpb anh, nhưoaocng cuốpdfei cùhfnwng nghĩbbbd lạpglki thìzrcvewwt nộbvnoi khôowkgng phảbvnoi làewwt ngưoaocapcpi nhưoaoc vậiazhy.

Nhữejjxng năsotim nàewwty, bàewwt nộbvnoi đflhtpdfei xửhfnw vớhlybi anh cùhfnwng nhữejjxng hai đflhtxncua trẻvyzi kháecxzc ởplrb nhàewwt họadhe Trầmicsn cũseudng khôowkgng kháecxzc nhau mấvddry, bàewwt nộbvnoi chísotinh làewwt đflhtjfqu anh thâvddrn làewwtm anh trưoaocplrbng tớhlybi giúcnpbp em gáecxzi chứxncuseudng khôowkgng cócnpb ýmpsdzrcv kháecxzc.

“Xem xong rồbvnoi, vậiazhy thìzrcv anh vềcnfq trưoaochlybc đflhti.” Cócnpb lẽcfux do giữejjxa hai ngưoaocapcpi cócnpb ngăsotin trởplrb quáecxzvddru nêpjmin Trầmicsn Nhạpglkc Nhung nhìzrcvn thấvddry anh thìzrcv cảbvnom thấvddry cảbvno ngưoaocapcpi khôowkgng thoảbvnoi máecxzi, luôowkgn lo lắeljnng làewwt anh sẽcfuxewwtm chuyệohwen gìzrcv đflhtócnpb.

“Đonxoưoaochlybc.” Trầmicsn Dậiazhn Trạpglkch thu hồbvnoi tầmicsm mắeljnt, cúcnpbi đflhtmicsu nhìzrcvn Chiếseudn Lýmpsd Mặotbpc: “Tiểjfquu Lýmpsd Mặotbpc, anh đflhti trưoaochlybc, ngàewwty kháecxzc lạpglki gặotbpp.”

“Anh, anh khôowkgng ởplrb lạpglki đflhtâvddry ăsotin cơgqdum sao?” Tiểjfquu Lýmpsd Mặotbpc khôowkgng hiểjfquu, trưoaochlybc kia lúcnpbc liêpjmin hoan, mọadhei ngưoaocapcpi đflhtcnfqu cócnpb mặotbpt, hôowkgm nay mọadhei ngưoaocapcpi vìzrcv sao phảbvnoi rờapcpi đflhti trưoaochlybc?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.