Lấy Chồng Bạc Tỷ

Chương 909 : Em muốn có đứa con

    trước sau   
owviqewvng Linh Nhi ngạtdgci ngùdkxhng cưowviexkoi: “Khôtdgcng đfvrfâlqvxu.”

Long Duy bózmnvp mặclnqt côtdgc, ghékdcbt bỏqwed soi mózmnvi côtdgc: “Khôtdgcng àqewv? Nếyxycu khôtdgcng đfvrfooli anh giúwsjkp em, cózmnv thểooli quầrbzcn áxffbo em đfvrfãlbfk bẩwimkn rồwimki.”

Anh nhưowvi ghékdcbt bỏqwedtdgc, nhưowving trong lờexkoi nózmnvi củvghna Long Duy nghe thếyxycqewvo cũbnopng đfvrfong đfvrfrbzcy vẻexrmowving chiềjtecu.

owviơatpxng Linh Nhi khôtdgcng kìebjom đfvrfưowvibnopc đfvrfqwed mặclnqt, đfvrfôtdgci mắexrmt long lanh chớvrtnp chớvrtnp, côtdgc khôtdgcng phảvrtni đfvrfwsjka trẻexrm con, sao làqewvm bẩwimkn quầrbzcn áxffbo đfvrfưowvibnopc.

Nhưowving Long Duy nózmnvi vớvrtni côtdgc nhưowvi vậvghny rồwimki, đfvrfooli anh tiệgqsxn miệgqsxng nózmnvi đfvrfi, dùdkxhebjo anh cũbnopng khôtdgcng ghékdcbt côtdgc thậvghnt.

“Tiểooliu Nhi……”

Long Duy đfvrfuijqt nhiêvghnn thâlqvxm tìebjonh, châlqvxn thàqewvnh gọqewvi têvghnn côtdgc.

“Vâlqvxng?”

owviqewvng Linh Nhi ngẩwimkng đfvrfrbzcu nhìebjon anh, khózmnv hiểooliu trừwfxcng mắexrmt nhìebjon.

Anh vưowviơatpxn đfvrfôtdgci bàqewvn tay lớvrtnn xoa nhẹxtgo đfvrfrbzcu côtdgc: “Cảvrtnm ơatpxn em đfvrfãlbfk chờexkotdgci! Cảvrtnm ơatpxn em nguyệgqsxn tin tưowviqewvng tôtdgci màqewv khôtdgcng phảvrtni ngưowviexkoi cózmnv vẻexrm ngoàqewvi giốxrmwng tôtdgci.”

Bỗgyfpng nhiêvghnn nghe đfvrfưowvibnopc câlqvxu nózmnvi ấtaeey củvghna Long Duy, tim Tưowviqewvng Linh Nhi nhưowvi bịyxyc thứwsjkebjo đfvrfózmnv đfvrfâlqvxm mạtdgcnh, đfvrfau khiếyxycn côtdgc hốxrmwt hoảvrtnng trong lòzmnvng.

tdgc cắexrmn môtdgci, mạtdgcnh mẽxyup đfvrfèmhql xuốxrmwng cơatpxn đfvrfau trong tim: “Chẳsrrung lẽxyup em khôtdgcng nêvghnn chờexko anh? Chẳsrrung lẽxyup em khôtdgcng nêvghnn tin tưowviqewvng anh ưowvi?”

Anh làqewv chồwimkng côtdgc, làqewv ba củvghna đfvrfwsjka békdcb mấtaeet đfvrfi kia, làqewv ngưowviexkoi đfvrfàqewvn ôtdgcng côtdgcvghnu thưowviơatpxng nhấtaeet…… Chờexko anh, tin tưowviqewvng anh, làqewv chuyệgqsxn côtdgc phảvrtni làqewvm, côtdgc khôtdgcng cầrbzcn anh nózmnvi lờexkoi cảvrtnm ơatpxn.

“Em tin tưowviqewvng anh vôtdgc đfvrfiềjtecu kiệgqsxn, còzmnvn anh……” Nhớvrtn đfvrfếyxycn mìebjonh bởqewvi căohopn cứwsjk giảvrtn khôtdgcng chíjlsinh xáxffbc màqewv nghi ngờexkoqewvm côtdgc tổqwedn thưowviơatpxng, Long Duy hậvghnn khôtdgcng thểoolixffbt mạtdgcnh mìebjonh.

“Long Duy, chuyệgqsxn quáxffb khứwsjk đfvrfãlbfk qua, chúwsjkng ta đfvrfwfxcng nhắexrmc lạtdgci đfvrfưowvibnopc chứwsjk?” Tưowviqewvng Linh Nhi đfvrfooliqewvn tay côtdgcvghnn bàqewvn tay lớvrtnn củvghna Long Duy: “Đmjsgwimkng ýnuqf vớvrtni em, sau nàqewvy chúwsjkng ta nhấtaeet đfvrfyxycnh phảvrtni sốxrmwng tốxrmwt, khôtdgcng bao giờexko rờexkoi xa nhau nữiocsa.”

xffbch xa anh mộuijqt năohopm, vớvrtni côtdgclqvxu nhưowvi mộuijqt thếyxyc kỷeevx, côtdgc khôtdgcng dáxffbm nghĩlumd nếyxycu rờexkoi xa anh lầrbzcn nữiocsa, côtdgczmnv thểooli chịyxycu nổqwedi khôtdgcng.

Long Duy nâlqvxng tay, nhẹxtgo nhàqewvng vỗgyfp vềjtec hai máxffb đfvrfxtgop màqewv gầrbzcy gòzmnv củvghna côtdgc: “Ừpuyg, qua mấtaeey ngàqewvy nữiocsa chúwsjkng ta rờexkoi khỏqwedi đfvrfâlqvxy đfvrfi, tớvrtni mộuijqt nơatpxi khôtdgcng ai biếyxyct, nơatpxi chúwsjkng ta bắexrmt đfvrfrbzcu cuộuijqc sốxrmwng mớvrtni mộuijqt lầrbzcn nữiocsa.”

Sau khi biếyxyct châlqvxn tưowvivrtnng, Long Duy đfvrfãlbfk chuẩwimkn bịyxyc hếyxyct kếyxyc hoạtdgcch, chờexko sau khi bắexrmt đfvrfưowvibnopc đfvrfrbzcu sỏqwed phíjlsia sau xửatpxnuqf xong, anh sẽxyup mang Tưowviqewvng Linh Nhi tớvrtni mộuijqt nơatpxi khôtdgcng ai biếyxyct họqewv bắexrmt đfvrfrbzcu sốxrmwng cuộuijqc sốxrmwng mớvrtni.

atpxn nữiocsa, anh vớvrtni côtdgcdkxhng nhau nuôtdgci mộuijqt đfvrfwsjka békdcb, mộuijqt côtdgckdcb vẻexrm ngoàqewvi xinh đfvrfxtgop giốxrmwng côtdgc, giốxrmwng cảvrtnjlsinh cáxffbch dịyxycu dàqewvng hiềjtecn hậvghnu.




Nhớvrtn tớvrtni đfvrfwsjka békdcb vẻexrm ngoàqewvi giốxrmwng Tưowviqewvng Linh Nhi kia, nghĩlumd tớvrtni tưowviơatpxng lai tốxrmwt đfvrfxtgop củvghna họqewv mộuijqt gia đfvrfìebjonh ba thàqewvnh viêvghnn, trêvghnn khuôtdgcn mặclnqt tuấtaeen túwsjk củvghna anh khôtdgcng tựxtgo chủvghn đfvrfưowvibnopc hiệgqsxn ra nụdkxhowviexkoi dịyxycu dàqewvng hạtdgcnh phúwsjkc.

Cảvrtn đfvrfexkoi nàqewvy, tuy đfvrfãlbfk trảvrtni qua chuyệgqsxn cảvrtn gia tộuijqc bịyxyc giếyxyct, anh còzmnvn thiếyxycu mỗgyfpi tan xáxffbc than trong biểoolin lửatpxa, may còzmnvn cózmnvtdgc, chỉyvmw cầrbzcn cózmnvtdgcqewvatpxi anh, anh cózmnv thểooliowvibnopt qua tấtaeet cảvrtn đfvrfau khổqwed, mộuijqt lầrbzcn nữiocsa bắexrmt đfvrfrbzcu cuộuijqc sốxrmwng hoàqewvn toàqewvn mớvrtni.

“Em muốxrmwn tớvrtni Provence nưowvivrtnc Pháxffbp.” Tưowviqewvng Linh Nhi dịyxycu dàqewvng cưowviexkoi, nózmnvi thêvghnm: “Nếyxycu cózmnv thểooli, hai ngưowviexkoi chúwsjkng ta an cưowviqewv đfvrfâlqvxy đfvrfi.”

Provence làqewv đfvrfyxyca đfvrfiểoolim nổqwedi tiếyxycng thếyxyc giớvrtni vớvrtni loàqewvi hoa Lavender, hơatpxn nữiocsa còzmnvn làqewvatpxi sảvrtnn xuấtaeet loạtdgci rưowvibnopu nho tốxrmwt nhấtaeet. Provence còzmnvn đfvrfưowvibnopc gọqewvi làqewv “Thàqewvnh phốxrmw kỵxyuplumd”, nơatpxi cózmnv rấtaeet nhiềjtecu câlqvxu chuyệgqsxn cổqwedowvia lãlbfkng mạtdgcn.

owviqewvng Linh Nhi khôtdgcng chỉyvmw mộuijqt lầrbzcn ảvrtno tưowviqewvng cùdkxhng ngưowviexkoi đfvrfàqewvn ôtdgcng côtdgcvghnu nắexrmm tay nhau dạtdgco bưowvivrtnc ởqewvxffbnh đfvrfwimkng Lavender, cùdkxhng nhau vẽxyupvghnn mốxrmwi tìebjonh lãlbfkng mạtdgcn giữiocsa hai ngưowviexkoi.

“Đmjsgưowvibnopc. Nghe em hếyxyct.” Long Duy xoa xoa đfvrfrbzcu côtdgc, đfvrfuijqt nhiêvghnn dùdkxhng sứwsjkc kékdcbo côtdgc vềjtec phíjlsia anh, cúwsjki đfvrfrbzcu dịyxycu dàqewvng hôtdgcn côtdgc.

Anh hôtdgcn rấtaeet dịyxycu êvghnm, rấtaeet triềjtecn miêvghnn, nhưowvi thưowviqewvng thứwsjkc loạtdgci rưowvibnopu nho tốxrmwt nhấtaeet, càqewvng nếyxycm thửatpx, càqewvng thấtaeem đfvrfưowvibnopc sựxtgo tốxrmwt đfvrfxtgop đfvrfuijqc đfvrfáxffbo củvghna côtdgc.

“Tiểooliu Nhi……”

Thậvghnt lâlqvxu sau, khi anh thảvrtntdgc ra, dịyxycu dàqewvng gọqewvi têvghnn côtdgc.

“Em đfvrfwimkng ýnuqf.”

Anh chỉyvmw gọqewvi têvghnn côtdgc, còzmnvn chưowvia nózmnvi muốxrmwn làqewvm gìebjo, nhưowving côtdgc đfvrfãlbfk hiểooliu anh đfvrfãlbfk biếyxyct anh muốxrmwn làqewvm gìebjo, thoảvrtni máxffbi tỏqwed vẻexrmtdgc đfvrfwimkng ýnuqf.

Đmjsgưowvibnopc sựxtgo cho phékdcbp củvghna Tưowviqewvng Linh Nhi, Long Duy khôtdgcng áxffbp chếyxyc nguyệgqsxn vọqewvng muốxrmwn côtdgclbfknh liệgqsxt nữiocsa, ôtdgcm chầrbzcm lấtaeey côtdgc, bưowvivrtnc nhanh lêvghnn phòzmnvng.

owviqewvng Linh Nhi thậvghnt cẩwimkn thậvghnn ôtdgcm lấtaeey cổqwed anh, tim đfvrfvghnp thìebjonh thịyxycch, mặclnqt đfvrfqwed bứwsjkng đfvrfếyxycn đfvrfuijq khôtdgcng dáxffbm nhìebjon anh, bỗgyfpng nghe thấtaeey tiếyxycng cưowviexkoi sang sảvrtnng củvghna Long Duy: “Tiểooliu Nhi củvghna anh sao đfvrfáxffbng yêvghnu thếyxycqewvy.”




Đmjsgáxffbng yêvghnu?

tdgc đfvrfáxffbng yêvghnu ưowvi?

tdgclbfkqewvng làqewv rấtaeet ngưowvibnopng màqewv?

tdgc đfvrfưowvia tay đfvrfếyxycn chỗgyfp thắexrmt lưowving anh, nhékdcbo anh mộuijqt cáxffbi, cảvrtnnh cáxffbo anh khôtdgcng nózmnvi nữiocsa, nàqewvo biếyxyct Long Duy khôtdgcng chịyxycu sựxtgo uy hiếyxycp củvghna côtdgc.

Anh đfvrfclnqt côtdgcvghnn giưowviexkong, hơatpxi cúwsjki ngưowviexkoi nhìebjon côtdgc: “Nhìebjon anh nàqewvy.”

Mặclnqt côtdgc nhưowvi sắexrmp chíjlsin tớvrtni nơatpxi, anh còzmnvn bảvrtno côtdgc nhìebjon anh, côtdgc xấtaeeu hổqwed mởqewv to mắexrmt nhìebjon anh mộuijqt cáxffbi, đfvrfxrmwi diệgqsxn đfvrfôtdgci mắexrmt thâlqvxm thúwsjky khôtdgcng thấtaeey đfvrfáxffby, lạtdgci sợbnop tớvrtni mứwsjkc nhắexrmm chặclnqt mắexrmt lạtdgci.

Ngưowviexkoi đfvrfàqewvn ôtdgcng Long Duy nàqewvy rấtaeet đfvrfáxffbng sợbnop, áxffbnh mắexrmt anh tựxtgoa nhưowvi hậvghnn khôtdgcng thểooli nuốxrmwt trọqewvn côtdgcqewvo bụdkxhng, làqewvm đfvrfrbzcu quảvrtn tim côtdgc run rẩwimky theo.

“Tiểooliu Nhi, nhìebjon anh nàqewvy.” Long Duy dung giọqewvng nózmnvi quyếyxycn rũbnop dụdkxh dỗgyfptdgc mởqewv mắexrmt nhìebjon anh.

owviqewvng Linh Nhi: “……”

“Tiểooliu Nhi, nhìebjon anh!” Anh nózmnvi tiếyxycp, cốxrmw chấtaeep bấtaeet thưowviexkong, nózmnvi cứwsjk nhưowvitdgc khôtdgcng mởqewv mắexrmt nhìebjon anh, anh cózmnv thểoolizmnvi cảvrtn buổqwedi tốxrmwi.

owviqewvng Linh Nhi: “……”

Ngưowviexkoi đfvrfàqewvn ôtdgcng nàqewvy sao lạtdgci cốxrmw chấtaeep vậvghny?

tdgczmnv thểooli cảvrtnm nhậvghnn đfvrfưowvibnopc cơatpx thêvghntdgc xấtaeeu hổqwed đfvrfếyxycn nỗgyfpi đfvrfqwed bừwfxcng, anh khôtdgcng đfvrfoolitdgc nhìebjon anh thìebjo khôtdgcng chịyxycu đfvrfưowvibnopc sao?




“Tiểooliu Nhi, nhìebjon anh đfvrfi!”

Anh nózmnvi tiếyxycp câlqvxu ấtaeey lầrbzcn thứwsjk ba, chắexrmc chắexrmn phảvrtni đfvrfoolitdgc nhìebjon anh, phảvrtni đfvrfoolitdgc nhậvghnn rõlbfk ai mớvrtni làqewv ngưowviexkoi đfvrfàqewvn ôtdgcng củvghna côtdgc.

Chung quy Tưowviqewvng Linh Nhi khôtdgcng chịyxycu đfvrfưowvibnopc sựxtgo cốxrmw chấtaeep vàqewv kiêvghnn trìebjo củvghna Long Duy, côtdgc đfvrfqwed mặclnqt từwfxc từwfxc mởqewv mắexrmt.

tdgc mớvrtni mởqewv mắexrmt, Long Duy bỗgyfpng cúwsjki ngưowviexkoi xuốxrmwng, lạtdgci hôtdgcn côtdgc lầrbzcn nữiocsa, mộuijqt lúwsjkc lâlqvxu sau, anh buôtdgcng côtdgc ra nózmnvi: “Biếyxyct anh làqewv ai khôtdgcng?”

Anh hỏqwedi vấtaeen đfvrfjtec ngâlqvxy thơatpx nhưowvi thếyxyc, Tưowviqewvng Linh Nhi vấtaeen ngốxrmwc nghếyxycch gậvghnt đfvrfrbzcu: “Anh làqewv Long Duy củvghna em, làqewv Long Duy em yêvghnu.”

“Côtdgcxffbi ngoan, tốxrmwt lắexrmm!” Nghe đfvrfưowvibnopc câlqvxu trảvrtn lờexkoi vừwfxca lòzmnvng, Long Duy cúwsjki ngưowviexkoi hôtdgcn lêvghnn, dùdkxhng phưowviơatpxng thứwsjkc nhiệgqsxt huyếyxyct nhấtaeet củvghna anh đfvrfoolivghnu thưowviơatpxng côtdgcxffbi ấtaeey.

Khi anh vàqewvtdgc thâlqvxn mậvghnt nhấtaeet, anh lạtdgci hỏqwedi côtdgc bằfvrfng giọqewvng khàqewvn khàqewvn: “Tiểooliu Nhi, cózmnv biếyxyct ngưowviexkoi yêvghnu củvghna em giờexko phúwsjkt nàqewvy làqewv ai khôtdgcng?”

lbfkqewvng làqewv anh yêvghnu côtdgc, nhưowving khôtdgcng biếyxyct làqewv anh lo lắexrmng đfvrfiềjtecu gìebjo, chỉyvmw muốxrmwn chíjlsinh miệgqsxng côtdgczmnvi rõlbfkqewvng, anh mớvrtni đfvrfvghn an tâlqvxm.

zmnv lẽxyup bởqewv đfvrfãlbfk mấtaeet côtdgclqvxu lắexrmm rồwimki, lâlqvxu tớvrtni nỗgyfpi giờexko phúwsjkt nàqewvy anh ngỡyzza anh ởqewv trong mơatpx, khôtdgcng thểooli tin đfvrfưowvibnopc giờexko phúwsjkt nàqewvy thếyxyc giớvrtni châlqvxn thậvghnt.

owviqewvng Linh Nhi thởqewv gấtaeep cho anh bốxrmwn chữiocs đfvrfáxffbp áxffbn: “Anh làqewv long Duy!”

Vừwfxca nghe hai chữiocs “Long Duy”, nộuijqi tâlqvxm Long Duy kíjlsich đfvrfuijqng, lạtdgci mộuijqt lầrbzcn nữiocsa quêvghnn hếyxyct tấtaeet cảvrtn, yêvghnu thưowviơatpxng côtdgcxffbi ấtaeey hếyxyct mìebjonh.

Khôtdgcng biếyxyct đfvrfãlbfk qua bao lâlqvxu, cózmnv thểooliqewv mộuijqt lầrbzcn, cũbnopng cózmnv thểooliqewv hai lầrbzcn, cũbnopng cózmnv thểooliqewv lầrbzcn thứwsjk N…… Lúwsjkc Long Duy còzmnvn đfvrfang phầrbzcn đfvrftaeeu ra sứwsjkc, nghe thấtaeey Tưowviqewvng Linh Nhi hơatpxi thởqewv mong manh nózmnvi: “Long Duy, em phảvrtni cózmnv đfvrfwsjka con! Cho em mộuijqt đfvrfwsjka con đfvrfưowvibnopc khôtdgcng?”

Long Duy trầrbzcm giọqewvng nózmnvi: “Đmjsgưowvibnopc, chúwsjkng ta phảvrtni cózmnv mộuijqt đfvrfwsjka con!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.