Lấy Chồng Bạc Tỷ

Chương 485 : Đe dọa

    trước sau   
Nhìzhafn theo xe củhtxta Trầrsvvn Việvtdet rờrilzi đdsiui, ngưajdtrilzi kia thu lạmnkki ácsbanh mắrtbat, đdsiuiệvtden thoạmnkki đdsiursvvt mộkvlft bêwpdzn bỗisoyng reo lêwpdzn.

Hắrtban cầrsvvm lấisoyy nghe: “Khômrufng phảapqqi đdsiuãtcgvhhqli đdsiuqgytng chủhtxt đdsiukvlfng liêwpdzn lạmnkkc vớlmrui tômrufi sao? Cóhhql việvtdec tựqcxu nhiêwpdzn tômrufi sẽyasg gọxnvsi cho.”

Khômrufng biếrfsvt ngưajdtrilzi bêwpdzn kia đdsiuưajdtrilzng dâmrnmy nóhhqli gìzhaf, bàmhfkn tay cầrsvvm đdsiuiệvtden thoạmnkki củhtxta ngưajdtrilzi nàmhfky bỗisoyng nắrtbam chặrsvvt, giọxnvsng nóhhqli càmhfkng thêwpdzm âmrnmm u lạmnkknh lẽyasgo: “Đbmrzãtcgvajdtroisng bồyavncsbat qua sômrufng khóhhql giữxffszhafnh, tựqcxu lo cho mìzhafnh đdsiui. Chuyệvtden củhtxta tômrufi còpqtfn chưajdta tớlmrui lưajdtroist ai bậpqtfn tâmrnmm.”

Bỏlacg lạmnkki lờrilzi đdsiuóhhql, ngưajdtrilzi kia cúrilzp đdsiuiệvtden thoạmnkki, năgffym ngóhhqln tay xiếrfsvt lạmnkki thậpqtft chặrsvvt, nắrtbam thậpqtft chặrsvvt đdsiuiệvtden thoạmnkki trong tay, nếrfsvu khômrufng phảapqqi đdsiuiệvtden thoạmnkki đdsiuhtxt rắrtban chắrtbac, cóhhql lẽyasg đdsiuãtcgv bịrdgj hắrtban bóhhqlp nácsbat.



gffyi Trầrsvvn Việvtdet dẫbecen Giang Nhung tớlmrui làmhfk phòpqtfng làmhfkm việvtdec củhtxta Ivan, đdsiuyavnng thờrilzi còpqtfn mang theo bảapqqn thảapqqo thiếrfsvt kếrfsv lễxrdz phụfeosc cóhhql mạmnkkng che mặrsvvt củhtxta Giang Nhung, đdsiuxnvs Ivan giúrilzp bọxnvsn họxnvsmhfkm hàmhfkng mẫbeceu lễxrdz phụfeosc cóhhql mạmnkkng che mặrsvvt trong lễxrdzajdtlmrui.




Ivan nhìzhafn Trầrsvvn Việvtdet, bấisoyt mãtcgvn nóhhqli: “Leo, anh đdsiuqgytng ỷswezmhfko anh cóhhql chúrilzt tiềwpdzn dơgffy bẩcsban, liềwpdzn muốspwan biếrfsvn tômrufi thàmhfknh nhàmhfk thiếrfsvt kếrfsvajdt nhâmrnmn củhtxta anh.”

Trầrsvvn việvtdet hừqgyt nhẹdwxa mộkvlft tiếrfsvng, nóhhqli: “Anh đdsiuqgytng nóhhqli vớlmrui tômrufi anh làmhfkm nhàmhfk thiếrfsvt kếrfsv chỉqcxuzhaf đdsiuam mêwpdzmhfk khômrufng phảapqqi vìzhaf tiềwpdzn.”

Ivan nóhhqli: “Cứisoy cho làmhfk anh nóhhqli đdsiuúrilzng đdsiui, tômrufi làmhfkm thiếrfsvt kếrfsvspteng thậpqtft sựqcxu bởjpvei vìzhafmrufi yêwpdzu thíroisch chứisoy khômrufng phảapqqi vìzhaf kiếrfsvm tiềwpdzn.”

Trầrsvvn Việvtdet nóhhqli: “Nếrfsvu khômrufng cóhhql tiềwpdzn, thiếrfsvt kếrfsv củhtxta anh còpqtfn cóhhql giácsba trịrdgj sao?”

Trầrsvvn Việvtdet vừqgyta nóhhqli vậpqtfy, Ivan cũspteng cảapqqm thấisoyy khômrufng phảapqqi khômrufng cóhhqlrois, chuyệvtden gìzhafspteng cầrsvvn cóhhql tiềwpdzn mớlmrui thômrufng suốspwat đdsiuc.

hhql đdsiuiềwpdzu, anh ta cầrsvvn tiềwpdzn, nhưajdtng cácsbach anh ta kiếrfsvm tiềwpdzn cóhhql rấisoyt nhiềwpdzu, cũspteng khômrufng nhấisoyt đdsiurdgjnh phảapqqi bịrdgj tổkozyng giácsbam đdsiuspwac Trầrsvvn kia sai khiếrfsvn.

“Juliett, tômrufi muốspwan nghỉqcxu ngơgffyi, tiễxrdzn khácsbach.” Ivan chíroisnh làmhfk ngưajdtrilzi nhưajdt vậpqtfy, thiếrfsvt kếrfsv thờrilzi trang thếrfsvmhfko đdsiuwpdzu chỉqcxu dựqcxua vàmhfko cảapqqm hứisoyng củhtxta mìzhafnh, cho dùspwa Tổkozyng Giácsbam đdsiuspwac Trầrsvvn tựqcxuzhafnh tớlmrui cửfeosa, anh ta vẫbecen khômrufng nểxnvs mặrsvvt mũsptei nhưajdt thưajdtrilzng.

“Ivan, anh cóhhql muốspwan tiếrfsvp tụfeosc mởjpve phòpqtfng làmhfkm việvtdec ởjpve thàmhfknh phốspwa Giang Bắrtbac khômrufng?” Trầrsvvn Việvtdet khômrufng nặrsvvng khômrufng nhẹdwxahhqli mộkvlft câmrnmu nhưajdtmrnmy.

Trầrsvvn Việvtdet nóhhqli câmrnmu nàmhfky thậpqtft nhẹdwxa nhàmhfkng, ngưajdtrilzi tinh tưajdtrilzng vừqgyta nghe liềwpdzn biếrfsvt làmhfk anh đdsiuang đdsiue dọxnvsa Ivan, chỉqcxu cầrsvvn Trầrsvvn Việvtdet mởjpve miệvtdeng, mỗisoyi giờrilz mỗisoyi phúrilzt đdsiuwpdzu cóhhql thểxnvs khiếrfsvn Ivan khômrufng ởjpve lạmnkki Giang Bắrtbac đdsiuưajdtroisc nữxffsa.

Khômrufng chỉqcxu khômrufng ởjpve lạmnkki đdsiuưajdtroisc Giang Bắrtbac,nếrfsvu Trầrsvvn Việvtdet thậpqtft sựqcxu muốspwan hạmnkki anh ta, liềwpdzn cóhhql thểxnvs khiếrfsvn Ivan biếrfsvn mấisoyt khỏlacgi giớlmrui thiếrfsvt kếrfsv.

Nhưajdtng bọxnvsn họxnvsspwa sao cũspteng làmhfk bạmnkkn bèxrdz quen biếrfsvt nhiềwpdzu năgffym, Trầrsvvn Việvtdet đdsiuspwai phóhhql vớlmrui kẻwvqf đdsiurdgjch tựqcxuhhql thủhtxt đdsiuoạmnkkn, nhưajdtng đdsiuspwai vớlmrui bạmnkkn bèxrdz, anh vẫbecen rấisoyt thâmrnmn thiệvtden.

Thậpqtft sựqcxu thâmrnmn thiệvtden sao?

Nhìzhafn Ivan nhưajdtmrnmy, làmhfkhhql thểxnvs biếrfsvt Trầrsvvn Việvtdet cóhhql thậpqtft sựqcxu thâmrnmn thiệvtden hay khômrufng rồyavni.




Ivan hung hăgffyng trừqgytng Trầrsvvn Việvtdet mộkvlft cácsbai, nóhhqli: “Juliet, cômruf lấisoyy sốspwa đdsiuo cho bàmhfk Trầrsvvn đdsiui, làmhfkm xong ghi chéyasgp lạmnkki, rồyavni nóhhqli vớlmrui ômrufng Trầrsvvn, sau mưajdtrilzi ngàmhfky cóhhql thểxnvs tớlmrui xem sảapqqn phẩcsbam.”

Juliet vẫbecen ngoan ngoãtcgvn đdsiui chuyểxnvsn lờrilzi cho Trầrsvvn Việvtdet, Trầrsvvn Việvtdet xua tay, ra hiệvtdeu cômruf đdsiuqgytng nóhhqli nữxffsa, Ivan gàmhfko lớlmrun tiếrfsvng nhưajdt vậpqtfy, anh lạmnkki khômrufng đdsiuiếrfsvc, sao lạmnkki khômrufng nghe đdsiuưajdtroisc chứisoy.

Sảapqqn phẩcsbam Ivan làmhfkm ra chắrtbac chắrtban làmhfk sảapqqn phẩcsbam hoàmhfkn mỹwmdp, dùspwa anh ta bịrdgj éyasgp phảapqqi nhậpqtfn đdsiuơgffyn hàmhfkng nàmhfky, Ivan cũspteng khômrufng cóhhql chúrilzt qua loa nàmhfko.

Khômrufng hổkozymhfk nhàmhfk thiếrfsvt kếrfsv thờrilzi trang top đdsiursvvu thếrfsv giớlmrui, dùspwamhfk lấisoyy sốspwa đdsiuo cho Giang Nhung, cũspteng phảapqqi cẩcsban thậpqtfn hơgffyn ngưajdtrilzi khácsbac, khômrufng cho phéyasgp cóhhql chúrilzt sai lầrsvvm nàmhfko.

hhql đdsiuiềwpdzu, trong quácsba trìzhafnh đdsiuo, gưajdtơgffyng mặrsvvt vàmhfk giọxnvsng đdsiuiệvtdeu củhtxta Ivan đdsiuwpdzu khômrufng đdsiuưajdtroisc tốspwat, bịrdgj Trầrsvvn Việvtdet đdsiue dọxnvsa, anh ta cũspteng chỉqcxuhhql thểxnvs than thởjpve hai tiếrfsvng, ầrsvvm ĩybrc giậpqtfn dỗisoyi mộkvlft chúrilzt.



rilzc rờrilzi đdsiui, Giang Nhung nghĩybrc đdsiuếrfsvn bộkvlf dạmnkkng uấisoyt ứisoyc vừqgyta rồyavni củhtxta ivan, “phốspwac” mộkvlft tiếrfsvng nởjpve nụfeosajdtrilzi: “Ôdwdnng Trầrsvvn, đdsiuâmrnmu cóhhql ai nhưajdt anh. Rõcsqpmhfkng làmhfk nhờrilz ngưajdtrilzi ta giúrilzp, lạmnkki còpqtfn đdsiue dọxnvsa ngưajdtrilzi ta, anh khiếrfsvn ivan rấisoyt uấisoyt ứisoyc đdsiuóhhql.”

Trầrsvvn Việvtdet nóhhqli: “Em đdsiuãtcgv gặrsvvp bao nhiêwpdzu ngưajdtrilzi nhờrilz vảapqq ngưajdtrilzi khácsbac làmhfkm việvtdec màmhfk thàmhfknh cômrufng?”

Giang Nhung nghiêwpdzm túrilzc suy nghĩybrcmruft lácsbat, cũspteng thậpqtft sựqcxu khômrufng thấisoyy mấisoyy ngưajdtrilzi nhờrilz vảapqq ngưajdtrilzi khácsbac làmhfkm việvtdec màmhfk thàmhfknh cômrufng.

Trầrsvvn Việvtdet tiếrfsvp tụfeosc nóhhqli: “Nhờrilz vảapqq ngưajdtrilzi ta làmhfkm việvtdec, việvtdec cóhhql thểxnvs hoàmhfkn thàmhfknh hiệvtdeu suấisoyt vômrufspwang thấisoyp. Biếrfsvt rõcsqp hiệvtdeu suấisoyt thấisoyp, sao anh còpqtfn phảapqqi cầrsvvu xin? Uy hiếrfsvp, dụfeos dỗisoy, cácsbach tốspwat nhưajdt vậpqtfy, tạmnkki sao khômrufng làmhfkm?”

“Đbmrzóhhqlmhfk logic gìzhaf chứisoy?” Giang Nhung quảapqq thậpqtft khômrufng nghĩybrc tớlmrui ômrufng Trầrsvvn nhàmhfkzhafnh lạmnkki làmhfk ômrufng Trầrsvvn nhưajdt vậpqtfy.

Trầrsvvn Việvtdet nhìzhafn Giang Nhung, tìzhafnh ýdwxamrnmu xa màmhfkhhqli: “Anh chỉqcxumhfk dựqcxua vàmhfko tìzhafnh hìzhafnh thựqcxuc tếrfsvmhfk giảapqqi thíroisch cho em hiểxnvsu. Trong xãtcgv hộkvlfi nàmhfky củhtxta chúrilzng ta, cácsbach gìzhaf khômrufng cóhhqlcsbac dụfeosng, cácsbach gìzhaf hiệvtdeu quảapqq nhấisoyt. Mộkvlft chuyệvtden cóhhql thểxnvs hoàmhfkn thàmhfknh hay khômrufng, rấisoyt nhiềwpdzu ngưajdtrilzi chỉqcxu xem kếrfsvt quảapqqmhfk khômrufng xem quácsba trìzhafnh.”

Giang Nhung bĩybrcu mômrufi, “Anh đdsiuang dạmnkky dỗisoy em sao?”




Trầrsvvn Việvtdet xoa xoa đdsiursvvu cômruf, “Anh làmhfk cho em biếrfsvt, anh cóhhql rấisoyt nhiềwpdzu mặrsvvt em khômrufng biếrfsvt, hay làmhfk mộkvlft mặrsvvt em khômrufng thểxnvs chấisoyp nhậpqtfn, hay làmhfk…”

Giang Nhung giơgffy tay che miệvtdeng Trầrsvvn Việvtdet, nóhhqli: “Em nóhhqli rồyavni, mặrsvvc kệvtde anh làmhfkm gìzhaf, anh đdsiuwpdzu làmhfk ngưajdtrilzi ủhtxtng hộkvlf trung thàmhfknh nhấisoyt củhtxta anh.”

Mặrsvvc kệvtde đdsiuúrilzng hay sai, bấisoyt kểxnvs đdsiuiềwpdzu gìzhaf, cômruf đdsiuwpdzu đdsiuisoyng sau lưajdtng anh, ủhtxtng hộkvlf anh.

Trầrsvvn Việvtdet cầrsvvm tay Giang Nhung, nóhhqli: “Cảapqqm ơgffyn bàmhfk Trầrsvvn tin tưajdtjpveng anh nhưajdt vậpqtfy.”

Hai con hổkozy, hai con hổkozy

Đbmrzkvlft nhiêwpdzn lạmnkki vang lêwpdzn tiếrfsvng nhạmnkkc thiếrfsvu nhi hai con hổkozy.

Nhưajdtng lầrsvvn nàmhfky khômrufng phảapqqi chuômrufng đdsiuiệvtden thoạmnkki củhtxta Trầrsvvn Việvtdet màmhfkmhfk chuômrufng đdsiuiệvtden thoạmnkki củhtxta Giang Nhung, Tiểxnvsu Nhung Nhung thíroisch dùspwang bàmhfki hai con hổkozymhfkm nhạmnkkc chuômrufng, bọxnvsn họxnvs đdsiuwpdzu càmhfki bàmhfki hácsbat nàmhfky làmhfkm chuômrufng đdsiuiệvtden thoạmnkki.

Giang Nhung lấisoyy đdsiuiệvtden thoạmnkki ra vừqgyta nhìzhafn, làmhfk ngưajdtrilzi anh trai Tiêwpdzu Kìzhafnh Hàmhfk củhtxta cômruf, gầrsvvn đdsiuâmrnmy đdsiuwpdzu xuấisoyt quỷswez nhậpqtfp thầrsvvn, đdsiuãtcgvgffyn hai ngàmhfky cômruf khômrufng gặrsvvp gọxnvsi tớlmrui.

Giang Nhung hỏlacgi: “Anh, cóhhql chuyệvtden gìzhaf sao?”

Tiêwpdzu Kìzhafnh Hàmhfkhhqli: “Trưajdta mai gặrsvvp mặrsvvt đdsiui, cóhhql việvtdec muốspwan nóhhqli vớlmrui em.”

Giang Nhung gậpqtft đdsiursvvu: “vâmrnmng, đdsiuưajdtroisc ạmnkk.”



Ngàmhfky hômrufm sau đdsiuúrilzng lúrilzc làmhfk chủhtxt nhậpqtft, nơgffyi Tiêwpdzu Kìzhafnh Hàmhfk hẹdwxan Giang Nhung làmhfk nhàmhfk anh ta.




Trưajdtlmruc kia mỗisoyi lầrsvvn Giang Nhung muốspwan tớlmrui nhàmhfk anh ta, anh ta cũspteng cóhhqlzhafm ngưajdtrilzi dọxnvsn dẹdwxap nhàmhfk cửfeosa sạmnkkch sàmhfknh sanh, tuyệvtdet đdsiuspwai khômrufng đdsiuxnvs Giang Nhung cảapqqm thấisoyy anh ta làmhfk mộkvlft anh trai lômrufi thômrufi.

rilzc Giang Nhung đdsiuếrfsvn làmhfkajdtrilzi mộkvlft giờrilz trưajdta, Tiêwpdzu Kìzhafnh Hàmhfk đdsiuang bậpqtfn bộkvlfn trong phòpqtfng bếrfsvp, nóhhqli làmhfk muốspwan xàmhfko hai móhhqln ăgffyn, đdsiuxnvs Giang Nhung thửfeosmhfki nấisoyu nưajdtlmrung củhtxta anh ta.

Giang Nhung đdsiuisoyng ởjpve cửfeosa phòpqtfng bếrfsvp, nhìzhafn dácsbang vẻwvqf luốspwang cuốspwang tay châmrnmn củhtxta Tiêwpdzu Kìzhafnh Hàmhfk, cômruf rấisoyt muốspwan tớlmrui giúrilzp anh ta mộkvlft tay, nhưajdtng vừqgyta bưajdtlmruc vàmhfko đdsiuãtcgv bịrdgj Tiêwpdzu Kìzhafnh Hàmhfk đdsiucsbay vềwpdz.

Anh ta nóhhqli: “Đbmrzãtcgvhhqli làmhfk anh nấisoyu cho em ăgffyn, em cứisoy chờrilzjpve phòpqtfng khácsbach làmhfk đdsiuưajdtroisc.”

Giang Nhung nóhhqli: “Em lo lắrtbang anh làmhfkm nhàmhfk bếrfsvp nổkozy tung.”

Tiêwpdzu Kìzhafnh Hàmhfk trừqgytng cômruf mộkvlft cácsbai: “Còpqtfn nhiềwpdzu lờrilzi nữxffsa thửfeos xem.”

Giang Nhung nhúrilzn vai: “Vậpqtfy em khômrufng nóhhqli nữxffsa. Đbmrzúrilzng rồyavni, hômrufm qua anh gọxnvsi muốspwan nóhhqli chuyệvtden gìzhaf vớlmrui em?”

Tiêwpdzu Kìzhafnh Hàmhfk đdsiursvvt móhhqln ăgffyn đdsiuãtcgvmhfko xong lêwpdzn bàmhfkn, nóhhqli: “Chíroisnh làmhfk nhớlmru em, nêwpdzn mờrilzi em đdsiuếrfsvn nhàmhfk ngồyavni mộkvlft chúrilzt.”

Giang Nhung nóhhqli: “Trưajdtlmruc đdsiuâmrnmy lúrilzc anh nhớlmru em, khômrufng phảapqqi đdsiuwpdzu tựqcxuzhafnh chạmnkky tớlmrui Nặrsvvc Viêwpdzn sao?”

Tiêwpdzu Kìzhafnh Hàmhfk từqgytng nóhhqli, lúrilzc nhớlmru mẹdwxa con hai ngưajdtrilzi thưajdtrilzng chạmnkky tớlmrui Nặrsvvc Viêwpdzn, khômrufng chỉqcxuhhql thểxnvs thăgffym Giang Nhung, còpqtfn cóhhql thểxnvs chơgffyi vớlmrui Tiểxnvsu Nhung Nhung.

Ngàmhfky hômrufm qua anh ta gọxnvsi đdsiuiệvtden thoạmnkki cho Giang Nhung, nóhhqli cóhhql việvtdec muốspwan bàmhfkn vớlmrui cômruf, hômrufm nay cômruf tớlmrui, anh ta còpqtfn nóhhqli khômrufng cóhhql chuyệvtden gìzhaf.

Khômrufng biếrfsvt làmhfk anh ta quácsba rảapqqnh rỗisoyi, hay làmhfk anh ta cảapqqm thấisoyy cômruf quácsba rảapqqnh rỗisoyi, lạmnkki bàmhfky ra tròpqtf chơgffyi vômruf vịrdgj nhưajdtmrnmy.

Tiêwpdzu Kìzhafnh Hàmhfkpqtfn nóhhqli: “Sau nàmhfky em rảapqqnh rõcsqpi liềwpdzn thưajdtrilzng tớlmrui thăgffym anh đdsiui, cóhhql thểxnvs mang Tiểxnvsu Nhung Nhung tớlmrui cùspwang thìzhafmhfkng tốspwat.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.