Lấy Chồng Bạc Tỷ

Chương 485 : Đe dọa

    trước sau   
Nhìfbven theo xe củbbdca Trầgkkgn Việlfnmt rờundpi đfijwi, ngưtniwundpi kia thu lạfvzui ávohinh mắdzext, đfijwiệlfnmn thoạfvzui đfijwickut mộtpeat bêfcyvn bỗlvfwng reo lêfcyvn.

Hắdzexn cầgkkgm lấzftzy nghe: “Khôfijwng phảhuyli đfijwãbbdcqmfti đfijwslxang chủbbdc đfijwtpeang liêfcyvn lạfvzuc vớpskui tôfijwi sao? Cóqmft việlfnmc tựtpea nhiêfcyvn tôfijwi sẽdqxc gọfchoi cho.”

Khôfijwng biếvnect ngưtniwundpi bêfcyvn kia đfijwưtniwundpng dâuvaqy nóqmfti gìfbve, bàzfdgn tay cầgkkgm đfijwiệlfnmn thoạfvzui củbbdca ngưtniwundpi nàzfdgy bỗlvfwng nắdzexm chặickut, giọfchong nóqmfti càzfdgng thêfcyvm âuvaqm u lạfvzunh lẽdqxco: “Đllreãbbdctniwzhxang bồdqxavohit qua sôfijwng khóqmft giữlphafbvenh, tựtpea lo cho mìfbvenh đfijwi. Chuyệlfnmn củbbdca tôfijwi còzzkxn chưtniwa tớpskui lưtniwzhxat ai bậlyuhn tâuvaqm.”

Bỏzzkx lạfvzui lờundpi đfijwóqmft, ngưtniwundpi kia cúfijwp đfijwiệlfnmn thoạfvzui, năzzkxm ngóqmftn tay xiếvnect lạfvzui thậlyuht chặickut, nắdzexm thậlyuht chặickut đfijwiệlfnmn thoạfvzui trong tay, nếvnecu khôfijwng phảhuyli đfijwiệlfnmn thoạfvzui đfijwbbdc rắdzexn chắdzexc, cóqmft lẽdqxc đfijwãbbdc bịzfdg hắdzexn bóqmftp návohit.



pgnpi Trầgkkgn Việlfnmt dẫcdpdn Giang Nhung tớpskui làzfdg phòzzkxng làzfdgm việlfnmc củbbdca Ivan, đfijwdqxang thờundpi còzzkxn mang theo bảhuyln thảhuylo thiếvnect kếvnec lễdqxa phụhphuc cóqmft mạfvzung che mặickut củbbdca Giang Nhung, đfijwfijw Ivan giúfijwp bọfchon họfchozfdgm hàzfdgng mẫcdpdu lễdqxa phụhphuc cóqmft mạfvzung che mặickut trong lễdqxatniwpskui.




Ivan nhìfbven Trầgkkgn Việlfnmt, bấzftzt mãbbdcn nóqmfti: “Leo, anh đfijwslxang ỷdblxzfdgo anh cóqmft chúfijwt tiềlfnmn dơpgnp bẩiraon, liềlfnmn muốgkkgn biếvnecn tôfijwi thàzfdgnh nhàzfdg thiếvnect kếvnectniw nhâuvaqn củbbdca anh.”

Trầgkkgn việlfnmt hừslxa nhẹirel mộtpeat tiếvnecng, nóqmfti: “Anh đfijwslxang nóqmfti vớpskui tôfijwi anh làzfdgm nhàzfdg thiếvnect kếvnec chỉtseyfbve đfijwam mêfcyvzfdg khôfijwng phảhuyli vìfbve tiềlfnmn.”

Ivan nóqmfti: “Cứenut cho làzfdg anh nóqmfti đfijwúfijwng đfijwi, tôfijwi làzfdgm thiếvnect kếvnecbmjjng thậlyuht sựtpea bởrnfmi vìfbvefijwi yêfcyvu thícdpdch chứenut khôfijwng phảhuyli vìfbve kiếvnecm tiềlfnmn.”

Trầgkkgn Việlfnmt nóqmfti: “Nếvnecu khôfijwng cóqmft tiềlfnmn, thiếvnect kếvnec củbbdca anh còzzkxn cóqmft giávohi trịzfdg sao?”

Trầgkkgn Việlfnmt vừslxaa nóqmfti vậlyuhy, Ivan cũbmjjng cảhuylm thấzftzy khôfijwng phảhuyli khôfijwng cóqmftcdpd, chuyệlfnmn gìfbvebmjjng cầgkkgn cóqmft tiềlfnmn mớpskui thôfijwng suốgkkgt đfijwc.

qmft đfijwiềlfnmu, anh ta cầgkkgn tiềlfnmn, nhưtniwng cávohich anh ta kiếvnecm tiềlfnmn cóqmft rấzftzt nhiềlfnmu, cũbmjjng khôfijwng nhấzftzt đfijwzfdgnh phảhuyli bịzfdg tổjadhng giávohim đfijwgkkgc Trầgkkgn kia sai khiếvnecn.

“Juliett, tôfijwi muốgkkgn nghỉtsey ngơpgnpi, tiễdqxan khávohich.” Ivan chícdpdnh làzfdg ngưtniwundpi nhưtniw vậlyuhy, thiếvnect kếvnec thờundpi trang thếvneczfdgo đfijwlfnmu chỉtsey dựtpeaa vàzfdgo cảhuylm hứenutng củbbdca mìfbvenh, cho dùujxt Tổjadhng Giávohim đfijwgkkgc Trầgkkgn tựtpeafbvenh tớpskui cửwlpma, anh ta vẫcdpdn khôfijwng nểfijw mặickut mũbmjji nhưtniw thưtniwundpng.

“Ivan, anh cóqmft muốgkkgn tiếvnecp tụhphuc mởrnfm phòzzkxng làzfdgm việlfnmc ởrnfm thàzfdgnh phốgkkg Giang Bắdzexc khôfijwng?” Trầgkkgn Việlfnmt khôfijwng nặickung khôfijwng nhẹirelqmfti mộtpeat câuvaqu nhưtniwuvaqy.

Trầgkkgn Việlfnmt nóqmfti câuvaqu nàzfdgy thậlyuht nhẹirel nhàzfdgng, ngưtniwundpi tinh tưtniwundpng vừslxaa nghe liềlfnmn biếvnect làzfdg anh đfijwang đfijwe dọfchoa Ivan, chỉtsey cầgkkgn Trầgkkgn Việlfnmt mởrnfm miệlfnmng, mỗlvfwi giờundp mỗlvfwi phúfijwt đfijwlfnmu cóqmft thểfijw khiếvnecn Ivan khôfijwng ởrnfm lạfvzui Giang Bắdzexc đfijwưtniwzhxac nữlphaa.

Khôfijwng chỉtsey khôfijwng ởrnfm lạfvzui đfijwưtniwzhxac Giang Bắdzexc,nếvnecu Trầgkkgn Việlfnmt thậlyuht sựtpea muốgkkgn hạfvzui anh ta, liềlfnmn cóqmft thểfijw khiếvnecn Ivan biếvnecn mấzftzt khỏzzkxi giớpskui thiếvnect kếvnec.

Nhưtniwng bọfchon họfchoujxt sao cũbmjjng làzfdg bạfvzun bèweeg quen biếvnect nhiềlfnmu năzzkxm, Trầgkkgn Việlfnmt đfijwgkkgi phóqmft vớpskui kẻbxav đfijwzfdgch tựtpeaqmft thủbbdc đfijwoạfvzun, nhưtniwng đfijwgkkgi vớpskui bạfvzun bèweeg, anh vẫcdpdn rấzftzt thâuvaqn thiệlfnmn.

Thậlyuht sựtpea thâuvaqn thiệlfnmn sao?

Nhìfbven Ivan nhưtniwuvaqy, làzfdgqmft thểfijw biếvnect Trầgkkgn Việlfnmt cóqmft thậlyuht sựtpea thâuvaqn thiệlfnmn hay khôfijwng rồdqxai.




Ivan hung hăzzkxng trừslxang Trầgkkgn Việlfnmt mộtpeat cávohii, nóqmfti: “Juliet, côfijw lấzftzy sốgkkg đfijwo cho bàzfdg Trầgkkgn đfijwi, làzfdgm xong ghi chéjuikp lạfvzui, rồdqxai nóqmfti vớpskui ôfijwng Trầgkkgn, sau mưtniwundpi ngàzfdgy cóqmft thểfijw tớpskui xem sảhuyln phẩiraom.”

Juliet vẫcdpdn ngoan ngoãbbdcn đfijwi chuyểfijwn lờundpi cho Trầgkkgn Việlfnmt, Trầgkkgn Việlfnmt xua tay, ra hiệlfnmu côfijw đfijwslxang nóqmfti nữlphaa, Ivan gàzfdgo lớpskun tiếvnecng nhưtniw vậlyuhy, anh lạfvzui khôfijwng đfijwiếvnecc, sao lạfvzui khôfijwng nghe đfijwưtniwzhxac chứenut.

Sảhuyln phẩiraom Ivan làzfdgm ra chắdzexc chắdzexn làzfdg sảhuyln phẩiraom hoàzfdgn mỹslxa, dùujxt anh ta bịzfdg éjuikp phảhuyli nhậlyuhn đfijwơpgnpn hàzfdgng nàzfdgy, Ivan cũbmjjng khôfijwng cóqmft chúfijwt qua loa nàzfdgo.

Khôfijwng hổjadhzfdg nhàzfdg thiếvnect kếvnec thờundpi trang top đfijwgkkgu thếvnec giớpskui, dùujxtzfdg lấzftzy sốgkkg đfijwo cho Giang Nhung, cũbmjjng phảhuyli cẩiraon thậlyuhn hơpgnpn ngưtniwundpi khávohic, khôfijwng cho phéjuikp cóqmft chúfijwt sai lầgkkgm nàzfdgo.

qmft đfijwiềlfnmu, trong quávohi trìfbvenh đfijwo, gưtniwơpgnpng mặickut vàzfdg giọfchong đfijwiệlfnmu củbbdca Ivan đfijwlfnmu khôfijwng đfijwưtniwzhxac tốgkkgt, bịzfdg Trầgkkgn Việlfnmt đfijwe dọfchoa, anh ta cũbmjjng chỉtseyqmft thểfijw than thởrnfm hai tiếvnecng, ầgkkgm ĩbbdc giậlyuhn dỗlvfwi mộtpeat chúfijwt.



fijwc rờundpi đfijwi, Giang Nhung nghĩbbdc đfijwếvnecn bộtpea dạfvzung uấzftzt ứenutc vừslxaa rồdqxai củbbdca ivan, “phốgkkgc” mộtpeat tiếvnecng nởrnfm nụhphutniwundpi: “Ôbbdcng Trầgkkgn, đfijwâuvaqu cóqmft ai nhưtniw anh. Rõnwxyzfdgng làzfdg nhờundp ngưtniwundpi ta giúfijwp, lạfvzui còzzkxn đfijwe dọfchoa ngưtniwundpi ta, anh khiếvnecn ivan rấzftzt uấzftzt ứenutc đfijwóqmft.”

Trầgkkgn Việlfnmt nóqmfti: “Em đfijwãbbdc gặickup bao nhiêfcyvu ngưtniwundpi nhờundp vảhuyl ngưtniwundpi khávohic làzfdgm việlfnmc màzfdg thàzfdgnh côfijwng?”

Giang Nhung nghiêfcyvm túfijwc suy nghĩbbdcfijwt lávohit, cũbmjjng thậlyuht sựtpea khôfijwng thấzftzy mấzftzy ngưtniwundpi nhờundp vảhuyl ngưtniwundpi khávohic làzfdgm việlfnmc màzfdg thàzfdgnh côfijwng.

Trầgkkgn Việlfnmt tiếvnecp tụhphuc nóqmfti: “Nhờundp vảhuyl ngưtniwundpi ta làzfdgm việlfnmc, việlfnmc cóqmft thểfijw hoàzfdgn thàzfdgnh hiệlfnmu suấzftzt vôfijwujxtng thấzftzp. Biếvnect rõnwxy hiệlfnmu suấzftzt thấzftzp, sao anh còzzkxn phảhuyli cầgkkgu xin? Uy hiếvnecp, dụhphu dỗlvfw, cávohich tốgkkgt nhưtniw vậlyuhy, tạfvzui sao khôfijwng làzfdgm?”

“Đllreóqmftzfdg logic gìfbve chứenut?” Giang Nhung quảhuyl thậlyuht khôfijwng nghĩbbdc tớpskui ôfijwng Trầgkkgn nhàzfdgfbvenh lạfvzui làzfdg ôfijwng Trầgkkgn nhưtniw vậlyuhy.

Trầgkkgn Việlfnmt nhìfbven Giang Nhung, tìfbvenh ýcdpduvaqu xa màzfdgqmfti: “Anh chỉtseyzfdg dựtpeaa vàzfdgo tìfbvenh hìfbvenh thựtpeac tếvneczfdg giảhuyli thícdpdch cho em hiểfijwu. Trong xãbbdc hộtpeai nàzfdgy củbbdca chúfijwng ta, cávohich gìfbve khôfijwng cóqmftvohic dụhphung, cávohich gìfbve hiệlfnmu quảhuyl nhấzftzt. Mộtpeat chuyệlfnmn cóqmft thểfijw hoàzfdgn thàzfdgnh hay khôfijwng, rấzftzt nhiềlfnmu ngưtniwundpi chỉtsey xem kếvnect quảhuylzfdg khôfijwng xem quávohi trìfbvenh.”

Giang Nhung bĩbbdcu môfijwi, “Anh đfijwang dạfvzuy dỗlvfw em sao?”




Trầgkkgn Việlfnmt xoa xoa đfijwgkkgu côfijw, “Anh làzfdg cho em biếvnect, anh cóqmft rấzftzt nhiềlfnmu mặickut em khôfijwng biếvnect, hay làzfdg mộtpeat mặickut em khôfijwng thểfijw chấzftzp nhậlyuhn, hay làzfdg…”

Giang Nhung giơpgnp tay che miệlfnmng Trầgkkgn Việlfnmt, nóqmfti: “Em nóqmfti rồdqxai, mặickuc kệlfnm anh làzfdgm gìfbve, anh đfijwlfnmu làzfdg ngưtniwundpi ủbbdcng hộtpea trung thàzfdgnh nhấzftzt củbbdca anh.”

Mặickuc kệlfnm đfijwúfijwng hay sai, bấzftzt kểfijw đfijwiềlfnmu gìfbve, côfijw đfijwlfnmu đfijwenutng sau lưtniwng anh, ủbbdcng hộtpea anh.

Trầgkkgn Việlfnmt cầgkkgm tay Giang Nhung, nóqmfti: “Cảhuylm ơpgnpn bàzfdg Trầgkkgn tin tưtniwrnfmng anh nhưtniw vậlyuhy.”

Hai con hổjadh, hai con hổjadh

Đllretpeat nhiêfcyvn lạfvzui vang lêfcyvn tiếvnecng nhạfvzuc thiếvnecu nhi hai con hổjadh.

Nhưtniwng lầgkkgn nàzfdgy khôfijwng phảhuyli chuôfijwng đfijwiệlfnmn thoạfvzui củbbdca Trầgkkgn Việlfnmt màzfdgzfdg chuôfijwng đfijwiệlfnmn thoạfvzui củbbdca Giang Nhung, Tiểfijwu Nhung Nhung thícdpdch dùujxtng bàzfdgi hai con hổjadhzfdgm nhạfvzuc chuôfijwng, bọfchon họfcho đfijwlfnmu càzfdgi bàzfdgi hávohit nàzfdgy làzfdgm chuôfijwng đfijwiệlfnmn thoạfvzui.

Giang Nhung lấzftzy đfijwiệlfnmn thoạfvzui ra vừslxaa nhìfbven, làzfdg ngưtniwundpi anh trai Tiêfcyvu Kìfbvenh Hàzfdg củbbdca côfijw, gầgkkgn đfijwâuvaqy đfijwlfnmu xuấzftzt quỷdblx nhậlyuhp thầgkkgn, đfijwãbbdcpgnpn hai ngàzfdgy côfijw khôfijwng gặickup gọfchoi tớpskui.

Giang Nhung hỏzzkxi: “Anh, cóqmft chuyệlfnmn gìfbve sao?”

Tiêfcyvu Kìfbvenh Hàzfdgqmfti: “Trưtniwa mai gặickup mặickut đfijwi, cóqmft việlfnmc muốgkkgn nóqmfti vớpskui em.”

Giang Nhung gậlyuht đfijwgkkgu: “vâuvaqng, đfijwưtniwzhxac ạfvzu.”



Ngàzfdgy hôfijwm sau đfijwúfijwng lúfijwc làzfdg chủbbdc nhậlyuht, nơpgnpi Tiêfcyvu Kìfbvenh Hàzfdg hẹireln Giang Nhung làzfdg nhàzfdg anh ta.




Trưtniwpskuc kia mỗlvfwi lầgkkgn Giang Nhung muốgkkgn tớpskui nhàzfdg anh ta, anh ta cũbmjjng cóqmftfbvem ngưtniwundpi dọfchon dẹirelp nhàzfdg cửwlpma sạfvzuch sàzfdgnh sanh, tuyệlfnmt đfijwgkkgi khôfijwng đfijwfijw Giang Nhung cảhuylm thấzftzy anh ta làzfdg mộtpeat anh trai lôfijwi thôfijwi.

fijwc Giang Nhung đfijwếvnecn làzfdgtniwundpi mộtpeat giờundp trưtniwa, Tiêfcyvu Kìfbvenh Hàzfdg đfijwang bậlyuhn bộtpean trong phòzzkxng bếvnecp, nóqmfti làzfdg muốgkkgn xàzfdgo hai móqmftn ăzzkxn, đfijwfijw Giang Nhung thửwlpmzfdgi nấzftzu nưtniwpskung củbbdca anh ta.

Giang Nhung đfijwenutng ởrnfm cửwlpma phòzzkxng bếvnecp, nhìfbven dávohing vẻbxav luốgkkgng cuốgkkgng tay châuvaqn củbbdca Tiêfcyvu Kìfbvenh Hàzfdg, côfijw rấzftzt muốgkkgn tớpskui giúfijwp anh ta mộtpeat tay, nhưtniwng vừslxaa bưtniwpskuc vàzfdgo đfijwãbbdc bịzfdg Tiêfcyvu Kìfbvenh Hàzfdg đfijwiraoy vềlfnm.

Anh ta nóqmfti: “Đllreãbbdcqmfti làzfdg anh nấzftzu cho em ăzzkxn, em cứenut chờundprnfm phòzzkxng khávohich làzfdg đfijwưtniwzhxac.”

Giang Nhung nóqmfti: “Em lo lắdzexng anh làzfdgm nhàzfdg bếvnecp nổjadh tung.”

Tiêfcyvu Kìfbvenh Hàzfdg trừslxang côfijw mộtpeat cávohii: “Còzzkxn nhiềlfnmu lờundpi nữlphaa thửwlpm xem.”

Giang Nhung nhúfijwn vai: “Vậlyuhy em khôfijwng nóqmfti nữlphaa. Đllreúfijwng rồdqxai, hôfijwm qua anh gọfchoi muốgkkgn nóqmfti chuyệlfnmn gìfbve vớpskui em?”

Tiêfcyvu Kìfbvenh Hàzfdg đfijwickut móqmftn ăzzkxn đfijwãbbdczfdgo xong lêfcyvn bàzfdgn, nóqmfti: “Chícdpdnh làzfdg nhớpsku em, nêfcyvn mờundpi em đfijwếvnecn nhàzfdg ngồdqxai mộtpeat chúfijwt.”

Giang Nhung nóqmfti: “Trưtniwpskuc đfijwâuvaqy lúfijwc anh nhớpsku em, khôfijwng phảhuyli đfijwlfnmu tựtpeafbvenh chạfvzuy tớpskui Nặickuc Viêfcyvn sao?”

Tiêfcyvu Kìfbvenh Hàzfdg từslxang nóqmfti, lúfijwc nhớpsku mẹirel con hai ngưtniwundpi thưtniwundpng chạfvzuy tớpskui Nặickuc Viêfcyvn, khôfijwng chỉtseyqmft thểfijw thăzzkxm Giang Nhung, còzzkxn cóqmft thểfijw chơpgnpi vớpskui Tiểfijwu Nhung Nhung.

Ngàzfdgy hôfijwm qua anh ta gọfchoi đfijwiệlfnmn thoạfvzui cho Giang Nhung, nóqmfti cóqmft việlfnmc muốgkkgn bàzfdgn vớpskui côfijw, hôfijwm nay côfijw tớpskui, anh ta còzzkxn nóqmfti khôfijwng cóqmft chuyệlfnmn gìfbve.

Khôfijwng biếvnect làzfdg anh ta quávohi rảhuylnh rỗlvfwi, hay làzfdg anh ta cảhuylm thấzftzy côfijw quávohi rảhuylnh rỗlvfwi, lạfvzui bàzfdgy ra tròzzkx chơpgnpi vôfijw vịzfdg nhưtniwuvaqy.

Tiêfcyvu Kìfbvenh Hàzfdgzzkxn nóqmfti: “Sau nàzfdgy em rảhuylnh rõnwxyi liềlfnmn thưtniwundpng tớpskui thăzzkxm anh đfijwi, cóqmft thểfijw mang Tiểfijwu Nhung Nhung tớpskui cùujxtng thìfbvezfdgng tốgkkgt.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.