Đoiki úamij ng lúamij c anh đwlpj ang nhìwxgt n côlehi chằqqic m chằqqic m, Giang Nhung bỗdxfe ng nhiêflkv n mởdjbj mắwiej t ra, áippb nh mắwiej t hai ngưctjh ờwhgt i giao nhau trêflkv n khôlehi ng trung.
“Anh làawqo m xong việubsj c rồjmgd i àawqo ?” Côlehi buồjmgd n ngủxetc , mờwhgt mịhsta t hỏhkam i.
“Giang Nhung…” Anh gọbfxf i têflkv n côlehi , giọbfxf ng nójyrf i củxetc a anh cójyrf chúamij t run rẩaxrt y.
“Dạyexi ?” Côlehi dụgdhl i mắwiej t.
“Hôlehi m nay em nójyrf i cho anh biếaxrt t, em mang thai con củxetc a chúamij ng ta àawqo ?” Anh dừpdmy ng lạyexi i mộttho t lúamij c lâwlpj u, mớgdhl i hỏhkam i ra mộttho t câwlpj u đwlpj ơecvl n giảnixk n nhưctjh thếaxrt .
Nghe thấwihp y câwlpj u hỏhkam i củxetc a anh, Giang Nhung rốcyvd t cuộttho c đwlpj ãsvif hiểjvmq u vìwxgt sao phảnixk n ứawqo ng củxetc a anh lạyexi i bìwxgt nh tĩzdey nh nhưctjh thếaxrt , thìwxgt ra ngưctjh ờwhgt i đwlpj àawqo n ôlehi ng nàawqo y đwlpj ang hoàawqo i nghi mìwxgt nh nghe lầthps m.
Anh nhấwihp t đwlpj ịhsta nh rấwihp t quan tâwlpj m, cho nêflkv n mớgdhl i cójyrf phảnixk n ứawqo ng ngốcyvd c nghếaxrt ch nhưctjh thếaxrt .
Côlehi nêflkv n nójyrf i nhưctjh thếaxrt nàawqo o vớgdhl i anh thìwxgt tốcyvd t hơecvl n?
“Giang Nhung àawqo …” Anh lạyexi i gọbfxf i têflkv n củxetc a côlehi , anh khẩaxrt n trưctjh ơecvl ng nuốcyvd t mộttho t ngụgdhl m nưctjh ớgdhl c bọbfxf t.
“Đoiki úamij ng thếaxrt , ngàawqo i Leo Trầthps n, em mang thai con củxetc a chúamij ng ta.” Côlehi gậxdoj t đwlpj ầthps u, liếaxrt c nhìwxgt n anh, khẽhrtj mỉcyvd m cưctjh ờwhgt i.
Giang Nhung vừpdmy a nójyrf i ra nhữlowq ng lờwhgt i nàawqo y, mộttho t lúamij c lâwlpj u, Trầthps n Việubsj t khôlehi ng cójyrf phảnixk n ứawqo ng gìwxgt , áippb nh mắwiej t anh nặmybj ng nềebvs nhìwxgt n côlehi , khôlehi ng nhìwxgt n ra đwlpj ưctjh ợcogd c anh đwlpj ang suy nghĩzdey gìwxgt ?
Dáippb ng vẻpbph ngốcyvd c nghếaxrt ch củxetc a anh, khôlehi ng biếaxrt t làawqo bởdjbj i vìwxgt nghe thấwihp y côlehi chắwiej c chắwiej n mìwxgt nh mang thai, hay làawqo do anh nghe thấwihp y côlehi gọbfxf i anh làawqo ngàawqo i Leo Trầthps n?
“Ngàawqo i Leo Trầthps n?” Giang Nhung quơecvl tay trưctjh ớgdhl c mắwiej t anh, cưctjh ờwhgt i hỏhkam i: “Chẳpdmy ng lẽhrtj anh nghe đwlpj ưctjh ợcogd c tin nàawqo y, anh khôlehi ng vui àawqo ?”
“Anh khôlehi ng cójyrf .” Anh lêflkv n giưctjh ờwhgt ng, nằqqic m xuốcyvd ng bêflkv n cạyexi nh côlehi , theo bảnixk n năqabw ng muốcyvd n đwlpj ưctjh a tay ra ôlehi m côlehi vàawqo o trong ngựbjrc c, thếaxrt nhưctjh ng anh nghĩzdey đwlpj ếaxrt n côlehi đwlpj ang mang thai, khôlehi ng thểjvmq tùgjos y tiệubsj n lộttho n xộttho n, anh thu tay vềebvs , khẩaxrt n trưctjh ơecvl ng khôlehi ng biếaxrt t nêflkv n đwlpj ểjvmq tay ởdjbj đwlpj âwlpj u.
Đoiki âwlpj y làawqo lầthps n đwlpj ầthps u tiêflkv n côlehi nhìwxgt n thấwihp y dáippb ng vẻpbph tay châwlpj n luốcyvd ng cuốcyvd ng củxetc a anh, Giang Nhung khôlehi ng khỏhkam i bậxdoj t cưctjh ờwhgt i, côlehi dứawqo t khoáippb t đwlpj ếaxrt n sáippb t bêflkv n cạyexi nh anh, côlehi đwlpj ang muốcyvd n nójyrf i chuyệubsj n liềebvs n nghe thấwihp y giọbfxf ng nójyrf i rấwihp t nghiêflkv m nghịhsta củxetc a anh: “Em nằqqic m yêflkv n đwlpj ójyrf , đwlpj ừpdmy ng lộttho n xộttho n.”
Giang Nhung chớgdhl p chớgdhl p mắwiej t, ủxetc y khuấwihp t nójyrf i: “Ngàawqo i Trầthps n, anh đwlpj âwlpj y làawqo vừpdmy a cójyrf con liềebvs n khôlehi ng cầthps n vợcogd nữlowq a àawqo ?”
Trầthps n Việubsj t: “…”
Anh khôlehi ng phảnixk i cójyrf con liềebvs n khôlehi ng cầthps n vợcogd , anh làawqo do mẹzjit anh khójyrf sinh sinh ra, anh rấwihp t lo lắwiej ng cho côlehi .
Giang Nhung gốcyvd i đwlpj ầthps u lêflkv n cáippb nh tay anh, thoảnixk i máippb i thởdjbj dàawqo i mộttho t tiếaxrt ng: “Ngàawqo i Leo Trầthps n, anh đwlpj ừpdmy ng quáippb lo lắwiej ng, em vàawqo con sẽhrtj khôlehi ng yếaxrt u ớgdhl t nhưctjh thếaxrt .”
Trầthps n Việubsj t nằqqic m bêflkv n cạyexi nh côlehi , cơecvl thểjvmq anh cứawqo ng ngắwiej c, khôlehi ng dáippb m cửjfwj đwlpj ộttho ng, dưctjh ờwhgt ng nhưctjh anh chỉcyvd hơecvl i dùgjos ng lựbjrc c mộttho t chúamij t sẽhrtj làawqo m tổhsta n thưctjh ơecvl ng đwlpj ếaxrt n côlehi .
Giang Nhung tiếaxrt p tụgdhl c nójyrf i: “Nhưctjh ng chuyệubsj n em mang thai, anh tạyexi m thờwhgt i đwlpj ừpdmy ng nójyrf i cho ngưctjh ờwhgt i lớgdhl n trong nhàawqo biếaxrt t, em nghe ngưctjh ờwhgt i ta nójyrf i, mang thai đwlpj ưctjh ợcogd c ba tháippb ng mớgdhl i cójyrf thểjvmq nójyrf i.”
“Ừttho .” Cho dùgjos cójyrf cáippb ch nójyrf i nàawqo y hay khôlehi ng, anh đwlpj ềebvs u nghe theo côlehi .
“Chúamij ng ta ngủxetc thôlehi i.” Côlehi hơecvl i di chuyểjvmq n, mặmybj t dáippb n vàawqo o trưctjh ớgdhl c ngựbjrc c anh: “Ngàawqo i Leo Trầthps n, chúamij c anh ngủxetc ngon.”
“Ngủxetc ngon.” Anh khẽhrtj gậxdoj t đwlpj ầthps u, cơecvl thểjvmq vẫaxrt n cứawqo ng ngắwiej c khôlehi ng dáippb m đwlpj ộttho ng đwlpj ậxdoj y, mộttho t lúamij c lâwlpj u sau, anh hỏhkam i: “Làawqo m sao em bỗdxfe ng nhiêflkv n lạyexi i tin tưctjh ởdjbj ng anh làawqo Leo Trầthps n?”
Trưctjh ớgdhl c kia, lúamij c anh nójyrf i cho côlehi biếaxrt t, côlehi cho rằqqic ng anh đwlpj ang nójyrf i đwlpj ùgjos a, hôlehi m nay vìwxgt sao côlehi lạyexi i đwlpj ộttho t nhiêflkv n tin tưctjh ởdjbj ng.
Hôlehi m nay, nhữlowq ng lờwhgt i nójyrf i vàawqo hàawqo nh đwlpj ộttho ng củxetc a côlehi đwlpj ềebvs u khiếaxrt n anh cảnixk m thấwihp y kháippb c vớgdhl i lúamij c trưctjh ớgdhl c, chẳpdmy ng lẽhrtj bởdjbj i vìwxgt côlehi biếaxrt t mìwxgt nh mang thai, cho nêflkv n côlehi mớgdhl i cójyrf nhữlowq ng hàawqo nh đwlpj ộttho ng kháippb c thưctjh ờwhgt ng nàawqo y ưctjh ?
“Bởdjbj i vìwxgt anh chíippb nh làawqo ngưctjh ờwhgt i đwlpj ójyrf .” Côlehi cưctjh ờwhgt i nójyrf i.
“Trưctjh ớgdhl c kia em nójyrf i, em rấwihp t cháippb n ghépujr t Leo Trầthps n.” Khi đwlpj ójyrf anh còebvs n cójyrf chúamij t lo lắwiej ng, anh lo lắwiej ng côlehi sẽhrtj khôlehi ng dễoiki dàawqo ng tiếaxrt p nhậxdoj n thâwlpj n phậxdoj n nàawqo y củxetc a anh.
“Em ghépujr t Leo Trầthps n thíippb ch nữlowq sắwiej c trong truyềebvs n thuyếaxrt t, thếaxrt nhưctjh ng em hiểjvmq u Leo Trầthps n khôlehi ng phảnixk i làawqo dạyexi ng ngưctjh ờwhgt i nhưctjh vậxdoj y, cho nêflkv n em vẫaxrt n sẽhrtj đwlpj ốcyvd i xửjfwj tốcyvd t vớgdhl i anh, anh yêflkv n tâwlpj m đwlpj i.” Cho dùgjos anh cójyrf thâwlpj n phậxdoj n gìwxgt , anh đwlpj ềebvs u làawqo chồjmgd ng côlehi , côlehi sẽhrtj chấwihp p nhậxdoj n anh.
Côlehi khôlehi ng mong thâwlpj n phậxdoj n Leo Trầthps n củxetc a anh cójyrf thểjvmq mang đwlpj ếaxrt n đwlpj iềebvs u gìwxgt cho côlehi , côlehi muốcyvd n thôlehi ng qua sựbjrc nỗdxfe lựbjrc c củxetc a mìwxgt nh đwlpj ểjvmq đwlpj ạyexi t đwlpj ưctjh ợcogd c nhữlowq ng thứawqo mìwxgt nh muốcyvd n, vìwxgt thếaxrt côlehi cójyrf thểjvmq thảnixk n nhiêflkv n tiếaxrt p nhậxdoj n thâwlpj n phậxdoj n nàawqo y củxetc a anh.
Côlehi đwlpj ưctjh a ra mộttho t lýwxgt do rấwihp t đwlpj ơecvl n giảnixk n, Trầthps n Việubsj t khôlehi ng biếaxrt t làawqo thậxdoj t hay giảnixk , anh khôlehi ng hỏhkam i nữlowq a, vỗdxfe nhẹzjit lêflkv n lưctjh ng côlehi , giốcyvd ng nhưctjh đwlpj ang dỗdxfe trẻpbph con, dỗdxfe côlehi chìwxgt m vàawqo o giấwihp c ngủxetc .
Gầthps n đwlpj âwlpj y Giang Nhung luôlehi n cảnixk m thấwihp y rấwihp t mệubsj t mỏhkam i, khôlehi ng bao lâwlpj u sau, côlehi ngủxetc thiếaxrt p đwlpj i, còebvs n Trầthps n Việubsj t lạyexi i khôlehi ng ngủxetc đwlpj ưctjh ợcogd c, nghĩzdey đwlpj ếaxrt n việubsj c trong bụgdhl ng côlehi cójyrf con củxetc a hai ngưctjh ờwhgt i bọbfxf n họbfxf , anh lạyexi i suy nghĩzdey nhiềebvs u hơecvl n.
Rốcyvd t cuộttho c làawqo bépujr trai hay bépujr gáippb i?
Đoiki ứawqo a nhỏhkam sinh ra sẽhrtj giốcyvd ng anh hay làawqo giốcyvd ng côlehi ?
Anh hy vọbfxf ng mìwxgt nh cójyrf mộttho t côlehi con gáippb i, mộttho t côlehi con gáippb i cójyrf dáippb ng dấwihp p giốcyvd ng côlehi , tíippb nh cáippb ch giốcyvd ng côlehi , cho dùgjos trảnixk i qua bao nhiêflkv u chuyệubsj n, vẫaxrt n luôlehi n tíippb ch cựbjrc c hưctjh ớgdhl ng vềebvs phíippb a trưctjh ớgdhl c, cójyrf đwlpj ưctjh ợcogd c cuộttho c sốcyvd ng vui vẻpbph .
Suy nghĩzdey mộttho t lúamij c lâwlpj u, bàawqo n tay anh thậxdoj n trọbfxf ng đwlpj ểjvmq lêflkv n bụgdhl ng côlehi , rõippb ràawqo ng cáippb i gìwxgt cũcixf ng khôlehi ng cảnixk m nhậxdoj n đwlpj ưctjh ợcogd c, thếaxrt nhưctjh ng anh dưctjh ờwhgt ng nhưctjh cójyrf thểjvmq cảnixk m thấwihp y nơecvl i đwlpj ójyrf cójyrf mộttho t tráippb i tim nhỏhkam đwlpj ang đwlpj ậxdoj p.
Thậxdoj t đwlpj úamij ng làawqo mộttho t rấwihp t trảnixk i nghiệubsj m kỳbjrc lạyexi .
Trưctjh ớgdhl c đwlpj ójyrf khôlehi ng lâwlpj u, ngay cảnixk suy nghĩzdey cưctjh ớgdhl i vợcogd , anh cũcixf ng khôlehi ng cójyrf , khôlehi ng nghĩzdey tớgdhl i, chỉcyvd qua mấwihp y tháippb ng ngắwiej n ngủxetc i, ngay cảnixk con, anh cũcixf ng cójyrf rồjmgd i.
Đoiki ềebvs u nójyrf i đwlpj ứawqo a nhỏhkam làawqo sựbjrc képujr o dàawqo i củxetc a sinh mệubsj nh ba mẹzjit , nhưctjh vậxdoj y cójyrf phảnixk i sinh mệubsj nh củxetc a anh vàawqo côlehi tiếaxrt p tụgdhl c đwlpj ưctjh ợcogd c képujr o dàawqo i hay khôlehi ng?
“Trầthps n Việubsj t.” Trong lúamij c ngủxetc mơecvl , Giang Nhung nójyrf i mớgdhl .
“Anh đwlpj âwlpj y?” Trầthps n Việubsj t níippb n thởdjbj , lẳpdmy ng lặmybj ng lắwiej ng nghe côlehi muốcyvd n nójyrf i gìwxgt .
“Chúamij ng ta sẽhrtj mãsvif i ởdjbj bêflkv n nhau.” Giọbfxf ng nójyrf i củxetc a côlehi rấwihp t nhỏhkam , thếaxrt nhưctjh ng Trầthps n Việubsj t vẫaxrt n cójyrf thểjvmq nghe thấwihp y rõippb ràawqo ng.
Tuy côlehi khôlehi ng nhìwxgt n thấwihp y, khôlehi ng nghe thấwihp y, anh vẫaxrt n gậxdoj t đwlpj ầthps u nójyrf i: “Dĩzdey nhiêflkv n rồjmgd i.”
Chỉcyvd cầthps n côlehi nguyệubsj n ýwxgt , bọbfxf n họbfxf dĩzdey nhiêflkv n sẽhrtj mãsvif i luôlehi n ởdjbj bêflkv n nhau.
Anh khôlehi ng biếaxrt t trong lòebvs ng côlehi nghĩzdey nhưctjh thếaxrt nàawqo o, nhưctjh ng anh hiểjvmq u rõippb trong lòebvs ng mìwxgt nh nghĩzdey gìwxgt .
Từpdmy lúamij c quyếaxrt t đwlpj ịhsta nh đwlpj ăqabw ng kýwxgt kếaxrt t hôlehi n vớgdhl i côlehi , suy nghĩzdey nàawqo y đwlpj ãsvif xuấwihp t hiệubsj n trong đwlpj ầthps u anh, anh rấwihp t kiêflkv n đwlpj ịhsta nh, chưctjh a từpdmy ng do dựbjrc .
Ngàawqo y hôlehi m sau.
Giang Nhung thứawqo c dậxdoj y tưctjh ơecvl ng đwlpj ốcyvd i sớgdhl m, côlehi mởdjbj to mắwiej t, theo bảnixk n năqabw ng nhìwxgt n vềebvs phíippb a cửjfwj a sổhsta , thếaxrt nhưctjh ng khôlehi ng nhìwxgt n thấwihp y mộttho t Trầthps n Việubsj t ăqabw n mặmybj c chỉcyvd nh tềebvs , ngồjmgd i cạyexi nh cửjfwj a sổhsta đwlpj ọbfxf c báippb o giốcyvd ng nhưctjh trưctjh ớgdhl c.
“Em dậxdoj y rồjmgd i àawqo ?”
Giọbfxf ng nójyrf i củxetc a anh bỗdxfe ng nhiêflkv n vang lêflkv n đwlpj ỉcyvd nh đwlpj ầthps u củxetc a côlehi , côlehi vừpdmy a quay đwlpj ầthps u liềebvs n thấwihp y anh đwlpj ang nằqqic m bêflkv n cạyexi nh côlehi , trêflkv n ngưctjh ờwhgt i anh còebvs n mặmybj c đwlpj ồjmgd ngủxetc .
“Hôlehi m nay anh khôlehi ng bậxdoj n sao?” Bọbfxf n họbfxf kếaxrt t hôlehi n lâwlpj u nhưctjh thếaxrt , ngoạyexi i trừpdmy lầthps n anh pháippb t sốcyvd t, đwlpj âwlpj y làawqo lầthps n đwlpj ầthps u tiêflkv n khi côlehi tỉcyvd nh lạyexi i, anh vẫaxrt n còebvs n bêflkv n ngưctjh ờwhgt i côlehi .
“Hôlehi m nay anh nghỉcyvd mộttho t ngàawqo y.” Anh nójyrf i.
“Lúamij c nàawqo y em vừpdmy a mang thai anh liềebvs n nghỉcyvd , sau nàawqo y còebvs n mấwihp y tháippb ng nữlowq a đwlpj ójyrf , chẳpdmy ng lẽhrtj mỗdxfe i ngàawqo y anh đwlpj ềebvs u khôlehi ng cầthps n đwlpj i làawqo m àawqo ?” Giang Nhung nghe xong liềebvs n hiểjvmq u vìwxgt sao anh khôlehi ng đwlpj i làawqo m?
Mang thai làawqo mộttho t chuyệubsj n tốcyvd t, thếaxrt nhưctjh ng côlehi khôlehi ng hy vọbfxf ng anh quáippb coi trọbfxf ng chuyệubsj n nàawqo y, càawqo ng khôlehi ng muốcyvd n vìwxgt chuyệubsj n nàawqo y màawqo làawqo m ảnixk nh hưctjh ởdjbj ng đwlpj ếaxrt n côlehi ng việubsj c củxetc a anh.
“Hôlehi m nay anh vui.” Anh nójyrf i.
Anh rõippb ràawqo ng nójyrf i vui vẻpbph , nhưctjh ng népujr t mặmybj t anh vẫaxrt n bìwxgt nh thảnixk n nhưctjh trưctjh ớgdhl c, căqabw n bảnixk n khôlehi ng nhìwxgt n ra anh cójyrf bao nhiêflkv u vui vẻpbph .
“Em còebvs n phảnixk i đwlpj i làawqo m.” Côlehi khôlehi ng muốcyvd n mang thai liềebvs n bỏhkam bêflkv côlehi ng việubsj c, côlehi còebvs n phảnixk i cốcyvd gắwiej ng kiếaxrt m tiềebvs n bỉcyvd m sữlowq a, côlehi tuyệubsj t đwlpj ốcyvd i sẽhrtj khôlehi ng làawqo m mọbfxf t gạyexi o, ỷjfwj lạyexi i vàawqo o anh.
“Khôlehi ng sao, anh đwlpj i vớgdhl i em.” Anh nójyrf i.
Giang Nhung: “…”
Anh đwlpj âwlpj y làawqo muốcyvd n cho côlehi áippb y náippb y khôlehi ng yêflkv n.
Anh đwlpj ưctjh ờwhgt ng đwlpj ưctjh ờwhgt ng làawqo ngưctjh ờwhgt i cầthps m láippb i củxetc a tậxdoj p đwlpj oàawqo n Thịhsta nh Thiêflkv n lạyexi i theo côlehi đwlpj i làawqo m, sốcyvd tiềebvs n côlehi kiếaxrt m đwlpj ưctjh ợcogd c, khôlehi ng bằqqic ng sốcyvd lẻpbph anh làawqo m ra.
Anh nhấwihp t đwlpj ịhsta nh làawqo muốcyvd n dùgjos ng hàawqo nh đwlpj ộttho ng thựbjrc c tếaxrt đwlpj ểjvmq gâwlpj y áippb p lựbjrc c cho côlehi , khiếaxrt n cho côlehi ngoan ngoãsvif n ởdjbj nhàawqo nghỉcyvd ngơecvl i, khôlehi ng đwlpj i làawqo m việubsj c.
“Anh là
“Giang Nhung…” Anh gọ
“Dạ
“Hô
Nghe thấ
Anh nhấ
Cô
“Giang Nhung à
“Đ
Giang Nhung vừ
Dá
“Ngà
“Anh khô
Đ
Giang Nhung chớ
Trầ
Anh khô
Giang Nhung gố
Trầ
Giang Nhung tiế
“Ừ
“Chú
“Ngủ
Trư
Hô
“Bở
“Trư
“Em ghé
Cô
Cô
Gầ
Rố
Đ
Anh hy vọ
Suy nghĩ
Thậ
Trư
Đ
“Trầ
“Anh đ
“Chú
Tuy cô
Chỉ
Anh khô
Từ
Ngà
Giang Nhung thứ
“Em dậ
Giọ
“Hô
“Hô
“Lú
Mang thai là
“Hô
Anh rõ
“Em cò
“Khô
Giang Nhung: “…”
Anh đ
Anh đ
Anh nhấ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.