Lao Tù Ác Ma

Quyển 6-Chương 73 : Phiên ngoại 6

    trước sau   
Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn nhấuygnt thờfwvii cảoilb kinh, theo bảoilbn năcfjsng, đbfxknxbct nhiêmfxon vưdoazơstzdn mìagzfnh dậapugy đbfxkènqokmfxon trêmfxon ngưdoazfwvii bêmfxon cạiftdnh, đbfxkưdoaza tay mạiftdnh mẽuygnbpdap lấuygny cáagzfi cổkbkp ngưdoazfwvii dưdoazehdei thâfgjyn.

“Làggbt ai!” Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn quáagzft lớehden mộnxbct câfgjyu, nhấuygnt thờfwvii tỉmhtpnh rưdoazjqldu khôztjbng ífxkxt.

“Tâfgjyn…. làggbt…. làggbt em…” Huyềdktnn Phong cảoilbm thấuygny hôztjb hấuygnp củiocda mìagzfnh sắbtvfp bịbnqb cắbtvft đbfxkbtvft, từkbkp trong miệlcxqng gian nan phun ra vàggbti chữvevj “Em… khôztjbng…. khôztjbng thởsdmg…. đbfxkưdoazjqldc…. nữvevja….”

Nhậapugn ra ngưdoazfwvii nằfivcm dưdoazehdei thâfgjyn làggbt ai, Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn liềdktnn vộnxbci vàggbtng buôztjbng tay ra.

“Huyềdktnn Phong? Tạiftdi sao lạiftdi làggbt cậapugu? Sao cậapugu lạiftdi ởsdmg đbfxkâfgjyy?” Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn kinh ngạiftdc nóbpdai, đbfxkkzwmng thờfwvii cũmfxong vừkbkpa nghĩfivcggbt sợjqld, vừkbkpa nãmfzey suýcfjst chúfxkxt nữvevja anh đbfxkãmfzebpdap chếagzft têmfxon nhóbpdac nàggbty rồkzwmi.

Huyềdktnn Phong vộnxbci vàggbtng đbfxkiềdktnu hòsujka lạiftdi hôztjb hấuygnp, cóbpda chúfxkxt ngưdoazjqldng ngùdoazng khôztjbng dáagzfm đbfxkjqldi đbfxkaorxu vớehdei áagzfnh mắbtvft Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn, cúfxkxi đbfxkaorxu xoa xoa cáagzfi cổkbkp, đbfxkaorxu óbpdac bắbtvft đbfxkaorxu hoạiftdt đbfxknxbcng hếagzft côztjbng suấuygnt tìagzfm kiếagzfm lýcfjs do.


“Em…. em chífxkxnh làggbt muốjqldn…. muốjqldn cùdoazng Tâfgjyn ca…. kểbtvf chuyệlcxqn cưdoazfwvii” Huyềdktnn Phong đbfxkáagzfnh chếagzft cũmfxong khôztjbng cóbpda mặwxibt mũmfxoi nóbpdai bảoilbn thâfgjyn mìagzfnh đbfxkếagzfn làggbt đbfxkbtvffgjyu dẫfxkxn Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn.

fxkxnh tìagzfnh củiocda Huyềdktnn Phong nhưdoaz thếagzfggbto, Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn biếagzft rấuygnt rõziug, chỉmhtp cầaorxn suy nghĩfivc mộnxbct chúfxkxt liềdktnn biếagzft đbfxkưdoazjqldc nguyêmfxon nhâfgjyn Huyềdktnn Phong xuấuygnt hiệlcxqn ởsdmg đbfxkâfgjyy, xem ra ngưdoazfwvii phụmdefc vụmdef khi nãmfzey chífxkxnh làggbt cậapugu ta.

“Tâfgjyn, anh sẽuygn khôztjbng giậapugn em chứbtvf hảoilb?” Huyềdktnn Phong cẩhvifn thậapugn từkbkpng li từkbkpng tífxkx mộnxbct nóbpdai “Thậapugt ra làggbtagzf em quáagzf nhớehde anh, khoảoilbng thờfwvii gian nàggbty anh chỉmhtp biếagzft làggbtm việlcxqc, em…”

“Huyềdktnn Phong, tôztjbi cho ngưdoazfwvii đbfxkưdoaza cậapugu vềdktn nhàggbt.” Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn cắbtvft lờfwvii Huyềdktnn Phong, vẻgyjb mặwxibt phứbtvfc tạiftdp nóbpdai.

Trong lòsujkng vẫfxkxn còsujkn lưdoazu luyếagzfn Lăcfjsng Nghịbnqb, Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn căcfjsn bảoilbn vẫfxkxn chưdoaza cóbpdaagzfch nàggbto gỡjqld xuốjqldng nặwxibng nềdktnfxkxch tụmdef trong lòsujkng đbfxkbtvf tiếagzfp nhậapugn Huyềdktnn Phong, lúfxkxc trưdoazehdec anh hếagzft sứbtvfc tráagzfnh némfze Huyềdktnn Phong, chífxkxnh làggbt muốjqldn đbfxkbtvf cho Huyềdktnn Phong thấuygny khóbpdaggbt lui, nhưdoazng lạiftdi hoàggbtn toàggbtn ngưdoazjqldc lạiftdi, Huyềdktnn Phong so vớehdei trưdoazehdec càggbtng thêmfxom đbfxkmfxon cuồkzwmng báagzfm đbfxkztjbi anh, thậapugm chífxkx ngay cảoilb khi sang nưdoazehdec ngoàggbti vẫfxkxn nhìagzfn thấuygny Huyềdktnn Phong từkbkp mộnxbct góbpdac nàggbto đbfxkóbpda đbfxkmdefng phảoilbi rồkzwmi cưdoazfwvii ha ha.

Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn đbfxkjqldi vớehdei Huyềdktnn Phong khôztjbng đbfxkàggbtnh tâfgjym lạiftdnh lùdoazng sắbtvft đbfxkáagzf, nhìagzfn vẻgyjb mặwxibt vôztjb hạiftdi kia củiocda Huyềdktnn Phong, Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn thậapugm chífxkx ngay cảoilb đbfxkáagzfnh đbfxkuổkbkpi cậapugu cũmfxong khôztjbng đbfxkàggbtnh lòsujkng, dùdoaz sao cậapugu cũmfxong đbfxkãmfze từkbkpng cứbtvfu anh, cũmfxong coi nhưdoaz cậapugu làggbt âfgjyn nhâfgjyn cứbtvfu mạiftdng củiocda anh.

“Em khôztjbng muốjqldn vềdktn.” Huyềdktnn Phong kémfzeo Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn, làggbtm ra vẻgyjb mặwxibt vôztjbdoazng đbfxkáagzfng thưdoazơstzdng “Tâfgjyn, anh thu nhậapugn giúfxkxp đbfxkjqld em mộnxbct đbfxkêmfxom đbfxki, em biếagzft mìagzfnh khôztjbng đbfxkưdoazjqldc ưdoazu túfxkx nhưdoazcfjsng Nghịbnqb, nhưdoazng nhữvevjng gìagzf em làggbtm cho Tâfgjyn tuyệlcxqt đbfxkjqldi khôztjbng ífxkxt hơstzdn so vớehdei Lăcfjsng Nghịbnqb a, Tâfgjyn, anh khôztjbng thểbtvf suy nghĩfivc lạiftdi cho em mộnxbct chúfxkxt sao? Em…. đbfxkâfgjyy làggbt lầaorxn đbfxkaorxu tiêmfxon cho Tâfgjyn…” Nóbpdai xong lờfwvii cuốjqldi cùdoazng, thanh âfgjym Huyềdktnn Phong hạiftd thấuygnp xuốjqldng “Hồkzwmi trưdoazehdec em làggbt tổkbkpng côztjbng đbfxkóbpda.”

“Huyềdktnn Phong, thựkkioc ra tôztjbi…” Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn nghe Huyềdktnn Phong nóbpdai nhưdoaz vậapugy, khôztjbng đbfxkàggbtnh lòsujkng làggbtm ra vẻgyjb mặwxibt lạiftdnh lùdoazng “Tôztjbi hiệlcxqn tạiftdi khôztjbng muốjqldn nghĩfivc đbfxkếagzfn chuyệlcxqn yêmfxou đbfxkưdoazơstzdng, cậapugu muốjqldn tìagzfnh yêmfxou, tôztjbi sợjqldggbt khôztjbng thểbtvf cho cậapugu đbfxkưdoazjqldc.” Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn vừkbkpa nóbpdai vừkbkpa mặwxibc quầaorxn áagzfo, bộnxbc dạiftdng dĩfivc nhiêmfxon đbfxkang muốjqldn đbfxkuổkbkpi khémfzeo Huyềdktnn Phong.

“Tâfgjyn làggbtm sao biếagzft em muốjqldn thứbtvfagzfnh cảoilbm gìagzf?!” Huyềdktnn Phong gấuygnp gáagzfp lớehden tiếagzfng nóbpdai “Tâfgjyn chífxkxnh làggbt cháagzfn ghémfzet em cóbpda phảoilbi khôztjbng?! Chífxkxnh làggbt hậapugn khôztjbng thểbtvf đbfxkbtvf em ngay lậapugp tứbtvfc cúfxkxt khỏrhqli tầaorxm mắbtvft củiocda anh cóbpda phảoilbi khôztjbng?!”

Huyềdktnn Phong đbfxkãmfze quyếagzft đbfxkbnqbnh chủiocd ýcfjs, bấuygnt luậapugn đbfxkêmfxom nay Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn cóbpda cảoilbn cậapugu thếagzfggbto, cậapugu cũmfxong cứbtvfagzfm lìagzf trêmfxon chiếagzfc giưdoazfwving nàggbty khôztjbng đbfxki, Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn đbfxkjqldi vớehdei tìagzfnh yêmfxou vốjqldn rấuygnt khôztjb khan cứbtvfng nhắbtvfc, nếagzfu nhưdoaz cậapugu khôztjbng dùdoazng thếagzf tiếagzfn côztjbng dữvevj dộnxbci, chắbtvfc khôztjbng thểbtvfggbto đbfxkuổkbkpi kịbnqbp đbfxkưdoazjqldc! Vìagzf thếagzfmfxon cậapugu quyếagzft vôztjb sỉmhtp tớehdei cùdoazng!

“Huyềdktnn Phong, đbfxkkbkpng giởsdmgfxkxnh trẻgyjb con nữvevja, mau đbfxkbtvfng lêmfxon mặwxibc quầaorxn áagzfo tửmfze tếagzfggbto, tôztjbi tựkkioagzfnh đbfxkưdoaza cậapugu trởsdmg vềdktn đbfxkưdoazjqldc khôztjbng?” Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn gầaorxn nhưdoaz cốjqld gắbtvfng khôztjbng quáagzft lớehden, nhưdoazng Huyềdktnn Phong đbfxknxbct nhiêmfxon lạiftdi nằfivcm xuốjqldng, mífxkxm môztjbi tứbtvfc giậapugn, làggbtm ra bộnxbc dạiftdng “đbfxkáagzfnh chếagzft cũmfxong khôztjbng đbfxki”.

“Vậapugy cậapugu ngủiocdsdmg đbfxkâfgjyy đbfxki, tôztjbi sang phòsujkng kháagzfch ngủiocd” Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn bấuygnt đbfxkbtvfc dĩfivcbpdai, cũmfxong chuẩhvifn bịbnqb rờfwvii khỏrhqli giưdoazfwving.

Huyềdktnn Phong đbfxknxbct nhiêmfxon ngồkzwmi dậapugy, từkbkp phífxkxa sau ôztjbm chầaorxm lấuygny lưdoazng Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn, gòsujkagzf áagzfp vàggbto trêmfxon lưdoazng Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn lớehden tiếagzfng nóbpdai “Em khôztjbng cho Tâfgjyn đbfxki! Đwcurêmfxom nay nhấuygnt đbfxkbnqbnh Tâfgjyn phảoilbi ngủiocddoazng vớehdei em! Nếagzfu khôztjbng…. nếagzfu khôztjbng thìagzf em… em đbfxki chếagzft cho coi!”


Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn muốjqldn đbfxkhvify mấuygny ngóbpdan tay đbfxkang báagzfm chặwxibt trêmfxon bụmdefng mìagzfnh ra, kếagzft quảoilb Huyềdktnn Phong lạiftdi càggbtng ôztjbm chặwxibt hơstzdn, càggbtng nguy hiểbtvfm hơstzdn chífxkxnh làggbt, Huyềdktnn Phong vìagzf muốjqldn câfgjyu dẫfxkxn Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn màggbt trènqoko lêmfxon giưdoazfwving, thếagzfmfxon khắbtvfp toàggbtn thâfgjyn từkbkp trêmfxon xuốjqldng dưdoazehdei, đbfxkdktnu hoàggbtn toàggbtn trầaorxn truồkzwmng.

“Huyềdktnn Phong! Đwcurkbkpng hồkzwm đbfxkkzwm nữvevja!” Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn thầaorxn sắbtvfc từkbkp từkbkp trởsdmgmfxon nghiêmfxom túfxkxc, kếagzft quảoilb Huyềdktnn Phong khôztjbng chỉmhtp khôztjbng buôztjbng tay, màggbt tráagzfi lạiftdi thâfgjyn thểbtvf chuyểbtvfn tớehdei phífxkxa trưdoazehdec Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn, hai đbfxkaorxu gốjqldi quỳpogi xuốjqldng hai bêmfxon châfgjyn Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn, nhìagzfn qua giốjqldng nhưdoaz đbfxkang ngồkzwmi trêmfxon đbfxkùdoazi Mạiftdnh Truyềdktnn tâfgjyn, hai tay đbfxkkbkpi thàggbtnh ôztjbm lấuygny cổkbkp Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn, môztjbi vộnxbci vàggbtng đbfxkưdoaza đbfxkếagzfn, Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn trọsuipng tâfgjym khôztjbng ổkbkpn đbfxkbnqbnh, thâfgjyn thểbtvf nằfivcm ngãmfze trêmfxon giưdoazfwving, nhưdoazng anh lậapugp tứbtvfc nâfgjyng mặwxibt Huyềdktnn Phong lêmfxon khôztjbng đbfxkbtvf nụmdefztjbn nàggbty rơstzdi xuốjqldng.

Huyềdktnn Phong tựkkioa hồkzwm muốjqldn cùdoazng Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn so kènqok, liềdktnu mạiftdng lắbtvfc đbfxkaorxu, hai tay cởsdmgi đbfxkkzwm Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn ra, bộnxbc dạiftdng tưdoaz thếagzfagzfdoazơstzdng ngạiftdnh thưdoazjqldng cung.

Huyềdktnn Phong thâfgjyn thểbtvf nhỏrhqlmfzeggbtm sao đbfxkuygnu lạiftdi đbfxkưdoazjqldc vớehdei Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn, Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn xoay ngưdoazfwvii khiếagzfn cảoilb hai đbfxkoilbo ngưdoazjqldc 180 đbfxknxbc, Huyềdktnn Phong liềdktnn bịbnqb Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn đbfxkwxibt nằfivcm xuốjqldng dưdoazehdei thâfgjyn.

Huyềdktnn Phogn thấuygny Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn còsujkn đbfxkbnqbnh rờfwvii đbfxki, lậapugp tứbtvfc ôztjbm chặwxibt lấuygny cổkbkp Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn, hai châfgjyn báagzfm lấuygny kẹjvfyp chặwxibt lấuygny thắbtvft lưdoazng Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn.

“Em đbfxkãmfzefgjyng đbfxkếagzfn tậapugn cửmfzea nhưdoaz vậapugy rồkzwmi, Tâfgjyn thậapugt sựkkio ngay cảoilb sờfwviggbto mộnxbct chúfxkxt cũmfxong cảoilbm thấuygny phiềdktnn sao? Tâfgjyn ghémfzet em đbfxkếagzfn nhưdoaz vậapugy ưdoaz? Em biếagzft màggbt, bấuygnt kểbtvf em cóbpda phảoilbi làggbt đbfxkãmfze cứbtvfu mạiftdng Tâfgjyn hay khôztjbng, cóbpda phảoilbi từkbkpng giúfxkxp Tâfgjyn hay khôztjbng, Tâfgjyn đbfxkdktnu xem em nhưdoaz mộnxbct phiềdktnn phứbtvfc, em…. em thậapugt sựkkio khôztjbng bằfivcng chếagzft đbfxki cho rồkzwmi.”

Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn cóbpda chúfxkxt hơstzdi xúfxkxc đbfxknxbcng, xen lẫfxkxn áagzfy náagzfy, hắbtvfn làggbt bởsdmgi vìagzf chuyệlcxqn củiocda Lăcfjsng Nghịbnqbmfxon khôztjbng muốjqldn mởsdmgsujkng vớehdei bấuygnt kỳpogi ai nữvevja, nhưdoazng hắbtvfn đbfxkjqldi vớehdei Huyềdktnn Phong khôztjbng phảoilbi cháagzfn ghémfzet, ngưdoazjqldc lạiftdi rấuygnt cảoilbm kífxkxch cậapugu ta, thậapugm chífxkx đbfxkôztjbi khi buôztjbng thảoilbdoazsdmgng thụmdef sựkkio theo đbfxkuổkbkpi nhiệlcxqt tìagzfnh củiocda Huyềdktnn Phong.

“Huyềdktnn Phong, xin lỗnbmqi… tôztjbi…” Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn cúfxkxi đbfxkaorxu, thầaorxn sắbtvfc phứbtvfc tạiftdp.

Thấuygny Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn rốjqldt cuộnxbcc thỏrhqla hiệlcxqp vớehdei mìagzfnh, Huyềdktnn Phong lậapugp tứbtvfc lấuygnn tớehdei, nhẹjvfy nhàggbtng nhu nhu giốjqldng nhưdoaz đbfxkang làggbtm nũmfxong “Em muốjqldn Tâfgjyn hôztjbn em, giốjqldng nhưdoaz lầaorxn Tâfgjyn say rưdoazjqldu đbfxkóbpda.”

Nhắbtvfc đbfxkếagzfn lầaorxn say rưdoazjqldu kia, sắbtvfc mặwxibt Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn hơstzdi quẫfxkxn báagzfch, lầaorxn kia…. quảoilb thựkkioc làggbt hắbtvfn say rưdoazjqldu thấuygnt đbfxkbtvfc.

Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn tuy rằfivcng theo Tiếagzfu Tẫfxkxn Nghiêmfxom nhiềdktnu năcfjsm nhưdoaz vậapugy, nhưdoazng từkbkp trong xưdoazơstzdng tủiocdy khôztjbng tàggbtn lạiftdnh âfgjym hàggbtn nhưdoaz Tiếagzfu Tẫfxkxn Nghiêmfxom, anh làggbt mộnxbct ngưdoazfwvii đbfxkàggbtn ôztjbng trong nóbpdang ngoàggbti lạiftdnh, đbfxki theo Tiếagzfu Tẫfxkxn Nghiêmfxom làggbtm việlcxqc quảoilb đbfxkagzfn đbfxkiftdi sáagzft tứbtvf phưdoazơstzdng, nhưdoazng khi đbfxkjqldi mặwxibt vớehdei phưdoazơstzdng diệlcxqn tìagzfnh cảoilbm, anh liềdktnn lạiftdi cóbpda chúfxkxt lúfxkxng túfxkxng khôztjbng biếagzft nêmfxon làggbtm sao.

Huyềdktnn Phong thấuygny Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn vẫfxkxn còsujkn sữvevjng sờfwvi, liềdktnn quýcfjsnh lêmfxon, đbfxknxbct nhiêmfxon nhấuygnc đbfxkaorxu hôztjbn lêmfxon môztjbi Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn, Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn hiểbtvfn nhiêmfxon muốjqldn kháagzfng lạiftdi, nhưdoazng đbfxkaorxu bịbnqb Huyềdktnn Phong kémfzeo mạiftdnh xuốjqldng, Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn lạiftdi khôztjbng đbfxkàggbtnh lòsujkng đbfxkáagzfnh Huyềdktnn Phong, thếagzfmfxon khóbpdabpda thểbtvf nhấuygnc đbfxkaorxu lêmfxon.

“Ưnigym… Tâfgjyn….”


Huyềdktnn Phong hôztjbn rấuygnt cóbpda kỹlbnm xảoilbo, dầaorxn dầaorxn, từkbkp từkbkp, Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn khôztjbng chốjqldng cựkkio giốjqldng nhưdoaz trưdoazehdec nữvevja, anh nhìagzfn Huyềdktnn Phong trưdoazehdec mặwxibt đbfxkjvfyp trai thâfgjym tìagzfnh, sắbtvfc mặwxibt từkbkp từkbkpsujka hoãmfzen ôztjbn nhu.

“Ưnigym….” Huyềdktnn Phong nghẹjvfyn ngàggbto mộnxbct tiếagzfng, sau đbfxkóbpda trợjqldn mắbtvft lêmfxon, giậapugt mìagzfnh nhìagzfn Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn đbfxknxbcng táagzfc bắbtvft đbfxkaorxu trởsdmgmfxon nôztjbn nóbpdang gấuygnp gáagzfp.

Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn mộnxbct tay cốjqld đbfxkbnqbnh đbfxkaorxu Huyềdktnn Phong, dùdoazng sứbtvfc màggbti émfzep bờfwviztjbi Huyềdktnn Phong, mộnxbct tay kháagzfc bắbtvft đbfxkaorxu cấuygnp tốjqldc cởsdmgi y phụmdefc trêmfxon ngưdoazfwvii ra.

Anh nhấuygnt đbfxkbnqbnh phảoilbi hàggbtnh đbfxknxbcng quyếagzft đbfxkagzfn, nêmfxon táagzfch bỏrhql do dựkkio trong lòsujkng, đbfxkbtvf bảoilbn thâfgjyn biếagzft đbfxkưdoazjqldc rõziugziugggbtng ràggbtng, giờfwvi khắbtvfc nàggbty nêmfxon quýcfjs trọsuipng đbfxkiềdktnu gìagzf.

“Huyềdktnn Phong…” Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn ngẩhvifng đbfxkaorxu lêmfxon, hai mắbtvft ôztjbn nhu nhìagzfn Huyềdktnn Phong, nhẹjvfy nhàggbtng dịbnqbu dàggbtng xoa xoa gòsujkagzf Huyềdktnn Phong, thanh âfgjym êmfxom áagzfi nghe vàggbto tràggbtn ngậapugp mùdoazi vịbnqb sủiocdng nịbnqbch “Thằfivcng nhóbpdac ngốjqldc….”

…………………….

“Tâfgjyn…. hay làggbt…. hay làggbt tụmdefi mìagzfnh…. nghỉmhtp mộnxbct láagzft…. nha…” Huyềdktnn Phong hơstzdi mởsdmg mắbtvft, nhìagzfn Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn đbfxkang báagzfn mạiftdng rong ruổkbkpi trêmfxon thâfgjyn thểbtvfagzfnh, thởsdmg hồkzwmng hộnxbcc đbfxkbtvft quãmfzeng nóbpdai “Em…. em sắbtvfp….A…”

Lờfwvii nóbpdai còsujkn chưdoaza hếagzft, Huyềdktnn Phong lạiftdi bịbnqb cuốjqldn vàggbto bêmfxon trong tiếagzfn côztjbng cuồkzwmng nhiệlcxqt.

Thểbtvf lựkkioc củiocda Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn, Huyềdktnn Phong hoàggbtn toàggbtn khôztjbng sáagzfnh đbfxkưdoazjqldc, Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn quanh năcfjsm rènqokn luyệlcxqn, thâfgjyn thểbtvf mỗnbmqi mộnxbct nơstzdi đbfxkdktnu tỏrhqla ra sứbtvfc mạiftdnh đbfxkàggbtn ôztjbng dưdoazơstzdng cưdoazơstzdng mạiftdnh mẽuygn, bêmfxon trong thâfgjyn thểbtvf kiệlcxqn mỹlbnm tràggbtn ngậapugp sứbtvfc mạiftdnh kia cóbpdaztjb sốjqld bảoilbn năcfjsng củiocda đbfxkàggbtn ôztjbng!

Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn chưdoaza từkbkpng trảoilbi qua nhiềdktnu vềdktn chuyệlcxqn giưdoazfwving chiếagzfu, chỉmhtp mớehdei cóbpda hai lầaorxn, đbfxkdktnu làggbtggbtm trong lúfxkxc say rưdoazjqldu, cho nêmfxon khi anh tỉmhtpnh táagzfo cảoilbm nhậapugn đbfxkưdoazjqldc nhiệlcxqt đbfxknxbcdoazng khoáagzfi cảoilbm nơstzdi thâfgjyn thểbtvf Huyềdktnn Phong mang đbfxkếagzfn, cảoilbm thấuygny thâfgjyn thểbtvfagzfnh cựkkioc kỳpogi thoảoilbi máagzfi, tâfgjym hồkzwmn giốjqldng nhưdoazggbtsdmg trêmfxon Thiêmfxon đbfxkưdoazfwving, thếagzfmfxon ôztjbm lấuygny eo Huyềdktnn Phong, cưdoazfwving đbfxknxbcdoazng tầaorxn suấuygnt va chạiftdm củiocda Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn càggbtng lúfxkxc càggbtng mấuygnt đbfxki khốjqldng chếagzf, hậapugn khôztjbng thểbtvf đbfxkem toàggbtn thâfgjyn đbfxkdktnu chen vàggbto đbfxkbnqba phưdoazơstzdng nhỏrhql hẹjvfyp mềdktnm mạiftdi kia.

Nhưdoaz vậapugy chỉmhtp tộnxbci cho Huyềdktnn Phong, a a a gọsuipi xong, liềdktnn bắbtvft đbfxkaorxu xin tha.

Lầaorxn đbfxkaorxu tiêmfxon rõziugggbtng cảoilbm nhậapugn đbfxkưdoazjqldc cảoilbm giáagzfc nàggbty, Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn cóbpda chúfxkxt khôztjbng kiềdktnm chếagzf đbfxkưdoazjqldc bảoilbn thâfgjyn, nhưdoazng nhìagzfn nam nhâfgjyn nhỏrhqlmfzedoazehdei thâfgjyn bộnxbc dạiftdng cóbpda chúfxkxt khôztjbng chịbnqbu nổkbkpi, liềdktnn vộnxbci vàggbtng giảoilbm nhẹjvfydoazfwving đbfxknxbc xuốjqldng, vậapugt cứbtvfng nóbpdang bỏrhqlng chậapugm rãmfzei ma sáagzft.

Huyềdktnn Phong cảoilbm thấuygny nhưdoaz vậapugy thoảoilbi máagzfi hơstzdn nhiềdktnu, thỏrhqla mãmfzen nhắbtvfm mắbtvft lạiftdi, nhẹjvfy nhàggbtng đbfxkhvify đbfxknxbcng, mệlcxqt muốjqldn chếagzft đbfxki sốjqldng lạiftdi, cậapugu rấuygnt nhanh liềdktnn cảoilbm thấuygny buồkzwmn ngủiocd.

Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn thấuygny Huyềdktnn Phong cùdoazng mìagzfnh làggbtm chuyệlcxqn nàggbty còsujkn cóbpda thểbtvf ngủiocd, cảoilbm thấuygny tựkkioztjbn đbfxkàggbtn ôztjbng bịbnqb tổkbkpn thưdoazơstzdng, liềdktnn đbfxknxbcng thâfgjyn mạiftdnh mẽuygn, toàggbtn bộnxbc nỗnbmq lựkkioc tiếagzfn vàggbto nơstzdi sâfgjyu nhấuygnt trong Huyềdktnn Phong, Huyềdktnn Phong kinh sợjqld đbfxkếagzfn mứbtvfc lậapugp tứbtvfc mởsdmg mắbtvft ra, kêmfxou lêmfxon mộnxbct tiếagzfng, chỉmhtpggbtsujkn chưdoaza kịbnqbp ngăcfjsn lạiftdi, Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn lạiftdi lậapugt trởsdmg ngưdoazfwvii cậapugu, bắbtvft đbfxkaorxu tiếagzfp trậapugn mớehdei….

Mộnxbct hồkzwmi lâfgjyu qua đbfxki, Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn rốjqldt cuộnxbcc đbfxkìagzfnh chiếagzfn lạiftdi, hàggbti lòsujkng nằfivcm nhoàggbti phífxkxa sau lưdoazng Huyềdktnn Phong, hôztjbn lêmfxon gòsujkagzf thấuygnm mồkzwmztjbi củiocda Huyềdktnn Phong.

“Tâfgjyn…. anh… quáagzf…. quáagzf lợjqldi hạiftdi rồkzwmi…” Huyềdktnn Phong uểbtvf oảoilbi thởsdmgggbti nóbpdai.

Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn chỉmhtpdoazfwvii cưdoazfwvii khôztjbng nóbpdai lờfwvii nàggbto.

Sau khi đbfxkáagzfnh vỡjqld đbfxkưdoazjqldc chưdoazehdeng ngạiftdi tâfgjym lýcfjs, Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn đbfxkãmfze bắbtvft đbfxkaorxu xem Huyềdktnn Phong nhưdoazggbt ngưdoazfwvii yêmfxou củiocda mìagzfnh.

“Cha em bảoilbo em vềdktn nhàggbt mấuygny ngàggbty…. ” Huyềdktnn Phong dựkkioa vàggbto trong lồkzwmng ngựkkioc Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn, thanh âfgjym kémfzeo dàggbti “Lầaorxn nàggbty đbfxki chắbtvfc mộnxbct tháagzfng nửmfzea em mớehdei trởsdmg lạiftdi thàggbtnh phốjqld X, làggbtm sao bâfgjyy giờfwvifgjyn? Em khôztjbng muốjqldn xa anh.”

Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn hôztjbn lêmfxon tráagzfn Huyềdktnn Phong, nhẹjvfy giọsuipng nóbpdai “Anh trởsdmg vềdktn vớehdei em.”

“Thậapugt chứbtvf?” Hai mắbtvft Huyềdktnn Phong tỏrhqla ra áagzfnh sáagzfng “Tâfgjyn thậapugt sựkkio đbfxkkzwmng ýcfjsdoazng em vềdktn nhàggbt mộnxbct tháagzfng?”

Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn nhẹjvfy nhàggbtng nởsdmg nụmdefdoazfwvii “Bâfgjyy giờfwvi anh đbfxkãmfzeggbt bạiftdn trai em, đbfxki cùdoazng em, làggbt chuyệlcxqn đbfxkưdoazơstzdng nhiêmfxon.”

Huyềdktnn Phong ôztjbm chặwxibt lấuygny eo Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn, kífxkxch đbfxknxbcng đbfxkếagzfn suýcfjst nữvevja khóbpdac lêmfxon “Tâfgjyn, chúfxkxng ta nhấuygnt đbfxkbnqbnh sẽuygn hạiftdnh phúfxkxc…. so vớehdei Tiếagzfu tổkbkpng hay Phụmdefc gia còsujkn hạiftdnh phúfxkxc hơstzdn…” (Jian: Phụmdefc gia giờfwvi ngồkzwmi chồkzwmm hổkbkpm cong lưdoazng ra giặwxibt đbfxkkzwm cho vợjqldagzfa =))))) xong đbfxki nấuygnu ăcfjsn cho vợjqld banh chàggbtnh luôztjbn cáagzfi bếagzfp =))))))))

Mạiftdnh Truyềdktnn Tâfgjyn nhẹjvfy nhàggbtng tựkkioa cằfivcm trêmfxon tóbpdac Huyềdktnn Phong, khẽuygnkbkp mộnxbct tiếagzfng, trêmfxon mặwxibt tấuygnt cảoilb đbfxkdktnu làggbt vẻgyjb thoảoilbi máagzfi.

Jian: Xong xuôztjbi cặwxibp nàggbty:3 kếagzft đbfxkjvfyp:3

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.