Bórxij ng Diệopgi p Thiêopgi n rấcvmd t nhanh đzrbr ãwefc biếilzd n mấcvmd t trong màlaer n đzrbr êopgi m.
Chỉzgkt còcbkj n mộtsbf t mìzqgj nh ôcbkj ng giàlaer đzrbr órxij nhìzqgj n cảbovn nh khuya trong con ngõlbdy , ácvmd nh mắoiek t chậffxn p chờsdxq n.
Xong chuyệopgi n, Diệopgi p Thiêopgi n liềzqdv n quay vềzqdv khácvmd ch sạzgkt n!
Nhéwcri t thẻsjfn , mởrxij cửrvav a mớrxij i nhậffxn n ra đzrbr èrslr n trong phòcbkj ng đzrbr ang sácvmd ng.
Hơjhrq n nữnwka a trêopgi n chiếilzd c giưbovn ờsdxq ng lớrxij n giữnwka a phòcbkj ng córxij mộtsbf t ngưbovn ờsdxq i con gácvmd i đzrbr ang nằphbd m.
Thấcvmd y Diệopgi p Thiêopgi n quay vềzqdv , Mạzgkt c Linh xấcvmd u hổjckf đzrbr ỏzldq mặyysb t, cúrxij i đzrbr ầjhrq u khôcbkj ng dácvmd m nhìzqgj n thẳoiek ng vàlaer o Diệopgi p Thiêopgi n.
Córxij vẻsjfn côcbkj đzrbr ãwefc tắoiek m rửrvav a vàlaer ăkmmb n vậffxn n cẩijjz n thậffxn n, trêopgi n ngưbovn ờsdxq i còcbkj n khoácvmd c mộtsbf t chiếilzd c khăkmmb n tắoiek m đzrbr ểzldq lộtsbf ra xưbovn ơjhrq ng quai xanh tinh tếilzd vớrxij i đzrbr ôcbkj i châzrbr n dàlaer i miêopgi n man trắoiek ng nuộtsbf t khiếilzd n ngưbovn ờsdxq i ta mêopgi mẩijjz n.
Thêopgi m vàlaer o đzrbr órxij làlaer đzrbr ôcbkj i mácvmd hồbkcx ng phấcvmd n, phảbovn i nórxij i làlaer vôcbkj cùrlkf ng cuốfnrw n húrxij t.
“Anh, anh Diệopgi p, anh vềzqdv rồbkcx i sao?”
Tiếilzd ng củzgkt a Mạzgkt c Linh rấcvmd t khẽyysb , rấcvmd t khẽyysb , tớrxij i mứtqxt c ngay cảbovn bảbovn n thâzrbr n côcbkj cũepgr ng khôcbkj ng nghe rõlbdy .
“Ừxduo m!”
Diệopgi p Thiêopgi n gậffxn t đzrbr ầjhrq u liếilzd c nhìzqgj n Mạzgkt c Linh mộtsbf t cácvmd i rồbkcx i thôcbkj i.
“Nhưbovn ng, côcbkj nhưbovn vậffxn y làlaer córxij ýgooc gìzqgj ?”
Nghe Diệopgi p Thiêopgi n nórxij i vậffxn y, Mạzgkt c Linh xấcvmd u hổjckf đzrbr ỏzldq mặyysb t tíbkcx a tai, côcbkj cúrxij i đzrbr ầjhrq u giấcvmd u mìzqgj nh vàlaer o trong chăkmmb n khôcbkj ng dácvmd m nhìzqgj n Diệopgi p Thiêopgi n.
“Tôcbkj i, tôcbkj i chỉzgkt muốfnrw n đzrbr ềzqdv n đzrbr ácvmd p anh!”
Mạzgkt c Linh nórxij i rấcvmd t nhỏzldq , rấcvmd t nhỏzldq , tớrxij i mứtqxt c anh gầjhrq n nhưbovn khôcbkj ng nghe thấcvmd y.
“Nhưbovn vậffxn y sao? Vậffxn y thìzqgj côcbkj khôcbkj ng cầjhrq n phảbovn i làlaer m vậffxn y đzrbr âzrbr u!”
Diệopgi p Thiêopgi n nhẹismd nhàlaer ng lêopgi n tiếilzd ng, nórxij i xong liềzqdv n quay ngưbovn ờsdxq i đzrbr ịowtz nh bỏzldq đzrbr i.
“Anh Diệopgi p Thiêopgi n!” Mạzgkt c Linh ngẩijjz ng lêopgi n, gọhphv i anh đzrbr ứtqxt ng lạzgkt i: “Tôcbkj i, tôcbkj i thựcvmd c sựcvmd chỉzgkt muốfnrw n đzrbr ềzqdv n ơjhrq n anh màlaer thôcbkj i, anh!”
Diệopgi p Thiêopgi n dừcvmd ng bưbovn ớrxij c, đzrbr ầjhrq u cũepgr ng khôcbkj ng ngoảbovn nh lạzgkt i.
“Nhàlaer họhphv Mạzgkt c vốfnrw n làlaer gia tộtsbf c sốfnrw mộtsbf t Nam Cảbovn nh, chủzgkt nhàlaer họhphv Mạzgkt c trưbovn ớrxij c đzrbr âzrbr y cũepgr ng chíbkcx nh làlaer ôcbkj ng nộtsbf i côcbkj đzrbr ộtsbf t ngộtsbf t qua đzrbr ờsdxq i! Tậffxn p đzrbr oàlaer n củzgkt a nhàlaer họhphv Mạzgkt c bịowtz chèrslr n éwcri p phảbovn i thu lạzgkt i cổjckf phầjhrq n, bịowtz tụjtjq t hạzgkt ng xuốfnrw ng làlaer m gia tộtsbf c hạzgkt ng hai!”
“Thácvmd ng trưbovn ớrxij c, cậffxn u chủzgkt nhàlaer họhphv Vưbovn ơjhrq ng ởrxij Nam Cảbovn nh đzrbr íbkcx ch thâzrbr n tớrxij i nhàlaer muốfnrw n côcbkj gảbovn cho hắoiek n, dùrlkf ng lợoiek i lộtsbf c uy hiếilzd p dụjtjq dỗucnt , côcbkj khôcbkj ng muốfnrw n nêopgi n mớrxij i chạzgkt y tớrxij i Bắoiek c An! Đwefc úrxij ng khôcbkj ng?”
“Anh”
Lúrxij c nàlaer y, Mạzgkt c Linh mởrxij to mắoiek t, ngạzgkt c nhiêopgi n ra mặyysb t.
Côcbkj khôcbkj ng thểzldq nàlaer o ngờsdxq đzrbr ưbovn ợoiek c, Diệopgi p Thiêopgi n lạzgkt i biếilzd t rõlbdy tưbovn ờsdxq ng tậffxn n vềzqdv thâzrbr n thếilzd , thậffxn m chỉzgkt cảbovn tìzqgj nh hìzqgj nh gia tộtsbf c côcbkj !
Trừcvmd phi, Diệopgi p Thiêopgi n thựcvmd c sựcvmd cốfnrw ýgooc tiếilzd p cậffxn n côcbkj ?
Đwefc ộtsbf t nhiêopgi n mộtsbf t luồbkcx ng khíbkcx lạzgkt nh lan khắoiek p sốfnrw ng lưbovn ng côcbkj .
Côcbkj nhìzqgj n ácvmd nh mắoiek t củzgkt a Diệopgi p Thiêopgi n, giốfnrw ng nhưbovn đzrbr ang nhìzqgj n ma quỷrvav !
“Khôcbkj ng cầjhrq n căkmmb ng thẳoiek ng, tôcbkj i khôcbkj ng córxij ýgooc xấcvmd u!”
Diệopgi p Thiêopgi n quay đzrbr ầjhrq u, trêopgi n mặyysb t vẫzqdv n giữnwka nụjtjq cưbovn ờsdxq i lạzgkt nh nhạzgkt t.
“Tôcbkj i chỉzgkt nhắoiek c nhởrxij côcbkj , nếilzd u nhưbovn côcbkj muốfnrw n dùrlkf ng cácvmd ch nàlaer y đzrbr ểzldq nhờsdxq tôcbkj i giúrxij p giảbovn i quyếilzd t rắoiek c rốfnrw i củzgkt a nhàlaer họhphv Mạzgkt c mấcvmd y ngưbovn ờsdxq i, vậffxn y thìzqgj , côcbkj phảbovn i chuẩijjz n bịowtz tinh thầjhrq n đzrbr órxij n nhậffxn n phiềzqdv n phứtqxt c lớrxij n hơjhrq n!”
“Đwefc ưbovn ơjhrq ng nhiêopgi n ýgooc kiếilzd n củzgkt a tôcbkj i làlaer tốfnrw t nhấcvmd t côcbkj hãwefc y rờsdxq i khỏzldq i Bắoiek c Cưbovn ơjhrq ng, phiềzqdv n phứtqxt c nàlaer y nhàlaer họhphv Mạzgkt c cácvmd c côcbkj khôcbkj ng dâzrbr y vàlaer o đzrbr ưbovn ợoiek c.”
“Đwefc ưbovn ơjhrq ng nhiêopgi n, lựcvmd a chọhphv n cụjtjq thểzldq thếilzd nàlaer o, côcbkj tựcvmd lo lấcvmd y!”
Nórxij i xong, Diệopgi p Thiêopgi n quay ngưbovn ờsdxq i bỏzldq đzrbr i, khôcbkj ng chúrxij t do dựcvmd !
Bỏzldq lạzgkt i mộtsbf t mìzqgj nh Mạzgkt c Linh ngồbkcx i khéwcri p néwcri p bêopgi n giưbovn ờsdxq ng thẫzqdv n thờsdxq nhìzqgj n cảbovn nh đzrbr êopgi m.
Trong lòcbkj ng cảbovn m xúrxij c lẫzqdv n lộtsbf n!
Cảbovn đzrbr êopgi m yêopgi n tĩoiek nh!
Sácvmd ng hôcbkj m sau, Diệopgi p Thiêopgi n bịowtz nhữnwka ng tiếilzd ng gõlbdy cửrvav a liêopgi n hồbkcx i làlaer m tỉzgkt nh giấcvmd c.
“Anh Diệopgi p, xảbovn y ra chuyệopgi n lớrxij n rồbkcx i, mọhphv i chuyệopgi n khôcbkj ng ổjckf n rồbkcx i!”
Cửrvav a vừcvmd a mởrxij đzrbr ãwefc thấcvmd y Mạzgkt c Linh lo lắoiek ng ra mặyysb t nhìzqgj n anh đzrbr ầjhrq y hoảbovn ng hốfnrw t.
“Khôcbkj ng vộtsbf i, từcvmd từcvmd nórxij i!”
Néwcri t mặyysb t củzgkt a Diệopgi p Thiêopgi n vẫzqdv n thảbovn n nhiêopgi n khôcbkj ng chúrxij t kinh ngạzgkt c. Anh néwcri ngưbovn ờsdxq i cho Mạzgkt c Linh vàlaer o trong!
Mạzgkt c Linh hai mắoiek t đzrbr ỏzldq hoe, vộtsbf i vàlaer ng nắoiek m lấcvmd y vạzgkt t ácvmd o củzgkt a Diệopgi p Thiêopgi n.
“Anh Diệopgi p làlaer thếilzd nàlaer y, Tăkmmb ng Vũepgr nhậffxn n đzrbr ưbovn ợoiek c tin Hồbkcx ng Bácvmd c Văkmmb n chếilzd t rồbkcx i, chếilzd t rấcvmd t thảbovn m! Chu Nhiêopgi n nórxij i córxij thểzldq làlaer anh giếilzd t, bâzrbr y giờsdxq ngưbovn ờsdxq i nhàlaer họhphv Hồbkcx ng đzrbr ang dẫzqdv n ngưbovn ờsdxq i tớrxij i đzrbr âzrbr y!”
“Dùrlkf gìzqgj đzrbr âzrbr y cũepgr ng làlaer Bắoiek c An, nhàlaer họhphv Hồbkcx ng vốfnrw n làlaer gia tộtsbf c hạzgkt ng hai, lạzgkt i córxij thêopgi m nhàlaer họhphv Chu chốfnrw ng lưbovn ng. Giờsdxq phảbovn i làlaer m sao!”
Mạzgkt c Linh đzrbr ỏzldq hoe đzrbr ôcbkj i mắoiek t, nưbovn ớrxij c mắoiek t đzrbr ãwefc rưbovn ng rưbovn ng.
Ngưbovn ờsdxq i côcbkj lo lắoiek ng khôcbkj ng phảbovn i làlaer Hồbkcx ng Bácvmd c Văkmmb n đzrbr ãwefc chếilzd t, cũepgr ng khôcbkj ng phảbovn i bảbovn n thâzrbr n mìzqgj nh.
Màlaer làlaer sựcvmd an toàlaer n củzgkt a Diệopgi p Thiêopgi n.
Mặyysb c dùrlkf biếilzd t rõlbdy thựcvmd c lựcvmd c củzgkt a Diệopgi p Thiêopgi n khôcbkj ng đzrbr ơjhrq n giảbovn n nhưbovn ng nhàlaer họhphv Hồbkcx ng cũepgr ng khôcbkj ng phảbovn i hạzgkt ng xoàlaer ng.
Hơjhrq n nữnwka a anh lạzgkt i đzrbr ang ởrxij trong đzrbr ịowtz a bàlaer n nhàlaer ngưbovn ờsdxq i ta, côcbkj thựcvmd c sựcvmd khôcbkj ng hy vọhphv ng Diệopgi p Thiêopgi n bịowtz tổjckf n hạzgkt i!
“Nhàlaer họhphv Hồbkcx ng!”
Ai biếilzd t Diệopgi p Thiêopgi n chỉzgkt cưbovn ờsdxq i lạzgkt nh nhạzgkt t, biểzldq u cảbovn m khôcbkj ng mộtsbf t chúrxij t sợoiek hãwefc i.
Ngưbovn ợoiek c lạzgkt i còcbkj n thưbovn thácvmd i ngồbkcx i xuốfnrw ng sôcbkj pha!
“Anh Diệopgi p, anh, anh khôcbkj ng sợoiek sao?”
Mạzgkt c Linh cảbovn m thấcvmd y khórxij hiểzldq u!
Cũepgr ng khôcbkj ng tớrxij i mứtqxt c, ngay cảbovn nhàlaer họhphv Hồbkcx ng vàlaer nhàlaer họhphv Chu anh cũepgr ng khôcbkj ng coi ra gìzqgj chứtqxt ?
“Sợoiek ? Tạzgkt i sao tôcbkj i phảbovn i sợoiek ?”
Diệopgi p Thiêopgi n cưbovn ờsdxq i nhẹismd nhưbovn mâzrbr y trôcbkj i nưbovn ớrxij c chảbovn y.
“Chỉzgkt mộtsbf t nhàlaer họhphv Hồbkcx ng màlaer thôcbkj i, bọhphv n họhphv córxij thểzldq làlaer m đzrbr ưbovn ợoiek c gìzqgj ? Hơjhrq n nữnwka a, ngưbovn ờsdxq i cũepgr ng khôcbkj ng phảbovn i tôcbkj i giếilzd t, tôcbkj i sợoiek cácvmd i gìzqgj !”
Nghe Diệopgi p Thiêopgi n nórxij i vậffxn y, Mạzgkt c Linh mộtsbf t lầjhrq n nữnwka a sữnwka ng sờsdxq .
“Anh Diệopgi p àlaer , tôcbkj i biếilzd t anh khôcbkj ng giếilzd t ngưbovn ờsdxq i, nhưbovn ng”
Lẽyysb nàlaer o ngưbovn ờsdxq i khácvmd c khôcbkj ng biếilzd t sao?
Khôcbkj ng nórxij i ai xa lạzgkt màlaer Chu Nhiêopgi n chắoiek c chắoiek n biếilzd t rõlbdy .
Nhưbovn ng ngưbovn ờsdxq i ta quan tâzrbr m mấcvmd y chuyệopgi n nàlaer y sao? Nếilzd u muốfnrw n đzrbr ốfnrw i phórxij vớrxij i anh chỉzgkt cầjhrq n tìzqgj m cácvmd i cớrxij làlaer đzrbr ủzgkt .
“Khôcbkj ng córxij , nhưbovn ng màlaer !”
Diệopgi p Thiêopgi n lắoiek c đzrbr ầjhrq u, néwcri t mặyysb t vẫzqdv n khôcbkj ng chúrxij t thay đzrbr ổjckf i!
“Yêopgi n tâzrbr m đzrbr i, sẽyysb khôcbkj ng sao đzrbr âzrbr u! Cho dùrlkf họhphv ra chiêopgi u gìzqgj , tôcbkj i cũepgr ng tiếilzd p!”
Câzrbr u nórxij i nàlaer y khiếilzd n Mạzgkt c Linh thựcvmd c sựcvmd phảbovn i câzrbr m níbkcx n.
Côcbkj nhìzqgj n thấcvmd y sựcvmd tựcvmd tin trêopgi n ngưbovn ờsdxq i Diệopgi p Thiêopgi n.
Tấcvmd t cảbovn mọhphv i thứtqxt , anh gầjhrq n nhưbovn khôcbkj ng xem ra gìzqgj .
Trừcvmd khi nhàlaer họhphv Hồbkcx ng thựcvmd c sựcvmd khôcbkj ng thểzldq làlaer m gìzqgj Diệopgi p Thiêopgi n?
Khôcbkj ng biếilzd t tạzgkt i sao trong lòcbkj ng Mạzgkt c Linh đzrbr ộtsbf t nhiêopgi n nhẹismd nhõlbdy m đzrbr i nhiềzqdv u!
“Mẹismd kiếilzd p, thằphbd ng khốfnrw n Diệopgi p Thiêopgi n đzrbr órxij đzrbr âzrbr u? Dácvmd m giếilzd t con tao, tao bắoiek t nórxij nợoiek mácvmd u trảbovn bằphbd ng mácvmd u!”
Cũepgr ng chíbkcx nh lúrxij c nàlaer y, tiếilzd ng mắoiek ng nhiếilzd c đzrbr ãwefc phácvmd vỡtmfq sựcvmd tĩoiek nh lặyysb ng củzgkt a khácvmd ch sạzgkt n.
Càlaer ng khiếilzd n sắoiek c mặyysb t củzgkt a Mạzgkt c Linh trởrxij nêopgi n khórxij coi hơjhrq n bao giờsdxq hếilzd t.
“Anh Diệopgi p, ngưbovn ờsdxq i nhàlaer họhphv Hồbkcx ng, tớrxij i rồbkcx i!”
Mạzgkt c Linh nhìzqgj n Diệopgi p Thiêopgi n khôcbkj ng khỏzldq i lo lắoiek ng trong lòcbkj ng!
“Tớrxij i thìzqgj tớrxij i thôcbkj i, sợoiek gìzqgj ?”
Diệopgi p Thiêopgi n ngồbkcx i dựcvmd a vàlaer o sôcbkj pha, sắoiek c mặyysb t khôcbkj ng chúrxij t lo lắoiek ng.
Thậffxn m chíbkcx còcbkj n córxij chúrxij t cợoiek t nhảbovn , chúrxij t đzrbr ùrlkf a giỡtmfq n.
Mạzgkt c Linh cắoiek n môcbkj i, đzrbr ứtqxt ng sau lưbovn ng anh khôcbkj ng nórxij i gìzqgj !
Bụjtjq p!
Ngay sau đzrbr órxij , cửrvav a phòcbkj ng bịowtz đzrbr ạzgkt p toang ra.
Mộtsbf t gãwefc đzrbr àlaer n ôcbkj ng tuổjckf i chừcvmd ng năkmmb m mưbovn ơjhrq i hằphbd m hằphbd m đzrbr ứtqxt ng trưbovn ớrxij c cửrvav a.
Sau lưbovn ng córxij thêopgi m mưbovn ờsdxq i mấcvmd y têopgi n khácvmd c, Chu Nhiêopgi n làlaer mộtsbf t trong sốfnrw đzrbr órxij !
Áhtjo nh mặyysb t ôcbkj ng ta lạzgkt nh giácvmd tớrxij i mứtqxt c Mạzgkt c Linh khôcbkj ng dácvmd m nhìzqgj n thẳoiek ng.
“Màlaer y, chíbkcx nh làlaer Diệopgi p Thiêopgi n? Chíbkcx nh màlaer y giếilzd t con trai tao?”
Gãwefc đzrbr àlaer n ôcbkj ng đzrbr ảbovn o quanh căkmmb n phòcbkj ng mộtsbf t lưbovn ợoiek t rồbkcx i cuốfnrw i cùrlkf ng nhìzqgj n chằphbd m chằphbd m lêopgi n ngưbovn ờsdxq i Diệopgi p Thiêopgi n!
Lửrvav a giậffxn n trong mắoiek t ôcbkj ng ta khôcbkj ng thểzldq nàlaer o che giấcvmd u đzrbr ưbovn ợoiek c!
“Tôcbkj i đzrbr úrxij ng làlaer Diệopgi p Thiêopgi n, nhưbovn ng rấcvmd t đzrbr ácvmd ng tiếilzd c, con trai ôcbkj ng khôcbkj ng phảbovn i tôcbkj i giếilzd t!”
Diệopgi p Thiêopgi n thẳoiek ng thừcvmd ng đzrbr ácvmd p lạzgkt i vớrxij i néwcri t mặyysb t thờsdxq ơjhrq .
“Diệopgi p Thiêopgi n, màlaer y còcbkj n dácvmd m giảbovn o biệopgi n!”
Cũepgr ng chíbkcx nh lúrxij c nàlaer y, Chu Nhiêopgi n đzrbr ứtqxt ng ra chỉzgkt vàlaer o Diệopgi p Thiêopgi n, khôcbkj ng nórxij i khôcbkj ng rằphbd ng đzrbr ãwefc lớrxij n tiếilzd ng mắoiek ng anh!
“Tốfnrw i qua chỉzgkt córxij mộtsbf t mìzqgj nh màlaer y gâzrbr y mâzrbr u thuẫzqdv n vớrxij i Hồbkcx ng Bácvmd c Văkmmb n, nhấcvmd t đzrbr ịowtz nh làlaer màlaer y giếilzd t hạzgkt i Hồbkcx ng Bácvmd c Văkmmb n, màlaer y còcbkj n chốfnrw i nữnwka a khôcbkj ng?”
Chu Nhiêopgi n nórxij i giọhphv ng hùrlkf ng hổjckf , hoàlaer n toàlaer n khôcbkj ng cho Diệopgi p Thiêopgi n cơjhrq hộtsbf i giảbovn i thíbkcx ch.
Mạzgkt c Linh nghe vậffxn y, khôcbkj ng thấcvmd y Diệopgi p Thiêopgi n córxij bấcvmd t cứtqxt hàlaer nh đzrbr ộtsbf ng nàlaer o nêopgi n rấcvmd t sốfnrw t ruộtsbf t.
“Chu Nhiêopgi n, sao, sao anh córxij thểzldq nhưbovn vậffxn y chứtqxt !”
“Hôcbkj m qua em luôcbkj n ởrxij cùrlkf ng Diệopgi p Thiêopgi n, sao anh ấcvmd y córxij thểzldq giếilzd t Hồbkcx ng Bácvmd c Văkmmb n chứtqxt , anh đzrbr ừcvmd ng ngậffxn m mácvmd u phun ngưbovn ờsdxq i!”
Nhìzqgj n dácvmd ng vẻsjfn phẫzqdv n nộtsbf bảbovn o vệopgi Diệopgi p Thiêopgi n củzgkt a Mạzgkt c Linh, lửrvav a giậffxn n trong lòcbkj ng Chu Nhiêopgi n càlaer ng sụjtjq c sôcbkj i.
“Biếilzd t ngưbovn ờsdxq i biếilzd t mặyysb t khôcbkj ng biếilzd t lòcbkj ng, Tiểzldq u Mạzgkt c àlaer , em bịowtz hắoiek n ta lừcvmd a rồbkcx i!”
“Têopgi n nàlaer y làlaer hung thủzgkt giếilzd t ngưbovn ờsdxq i, nhấcvmd t đzrbr ịowtz nh khôcbkj ng thểzldq đzrbr ểzldq hắoiek n ta ung dung ngoàlaer i vòcbkj ng phácvmd p luậffxn t đzrbr ưbovn ợoiek c!”
Chỉ
Xong chuyệ
Nhé
Hơ
Thấ
Có
Thê
“Anh, anh Diệ
Tiế
“Ừ
Diệ
“Như
Nghe Diệ
“Tô
Mạ
“Như
Diệ
“Anh Diệ
Diệ
“Nhà
“Thá
“Anh”
Lú
Cô
Trừ
Đ
Cô
“Khô
Diệ
“Tô
“Đ
“Đ
Nó
Bỏ
Trong lò
Cả
Sá
“Anh Diệ
Cử
“Khô
Né
Mạ
“Anh Diệ
“Dù
Mạ
Ngư
Mà
Mặ
Hơ
“Nhà
Ai biế
Ngư
“Anh Diệ
Mạ
Cũ
“Sợ
Diệ
“Chỉ
Nghe Diệ
“Anh Diệ
Lẽ
Khô
Như
“Khô
Diệ
“Yê
Câ
Cô
Tấ
Trừ
Khô
“Mẹ
Cũ
Cà
“Anh Diệ
Mạ
“Tớ
Diệ
Thậ
Mạ
Bụ
Ngay sau đ
Mộ
Sau lư
Á
“Mà
Gã
Lử
“Tô
Diệ
“Diệ
Cũ
“Tố
Chu Nhiê
Mạ
“Chu Nhiê
“Hô
Nhì
“Biế
“Tê
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.