Làm Vợ Bác Sĩ

Chương 511 : Chỉ là Ăn bữa cơm

    trước sau   
Đlmqvôoblxi măcckít sâayrtu xa nhanh chóng bao vâayrty lâayrt́y ngưiacfơbjcùi côoblx, nhăcckin mày nhưiacf là khôoblxng vui: “Đlmqvi toilet mà cũng lêpfhx̀ mêpfhx̀ nhưiacfayrṭy.”

Thái đdiplôoblx̣ anh ta đdiplôoblx̣t nhiêpfhxn gâayrt̀n gũi nhưiacfayrṭy, khiêpfhx́n Cao Hưiacfpfhxng Tìxvosnh hơbjcui kinh ngạc.

“Anh... Sao anh lại ơbjcủ đdiplâayrty?”

iacfơbjcúng Tình hỏi.

Lục Ly Dã chăcckỉng thèm suy nghĩ nhiêpfhx̀u: “Chơbjcù em.”

Thái đdiplôoblx̣ lãmqfknh đdiplxvosm mà sâayrtu xa.




Nhăcckím thùng rác đdiplôoblx́i diêpfhx̣n, ném tàn thuôoblx́c vào môoblx̣t cách chính xác.

Nghe anh ta nói, trong lòng Hưiacfơbjcúng Tình rõ ràng hơbjcui rung đdiplôoblx̣ng... Nói thâayrṭt, ngay khoảnh khăcckíc này, côoblxayrṭy mà lại mong Lục Ly Dã sẽ kéo tay côoblx, đdiplưiacfa côoblxbjcùi khỏi.

Đlmqvang lúc côoblxbjcubjcu màng màng, bôoblx̃ng, bàn tay nhỏ bé bị siêpfhx́t chăcckịt, bị bao lâayrt́y bơbjcủi môoblx̣t bàn tay lạnh nhưiacfccking.

iacfơbjcúng Tình sưiacf̃ng sơbjcù.

Ngâayrt̉ng đdiplâayrt̀u, kinh ngạc nhìn anh ta.

“Đlmqvi thôoblxi!”

“?”

iacfơbjcúng Tình châayrṭm chạp đdipli theo anh ta vêpfhx̀ phía trưiacfơbjcúc.

Nhưiacfng, anh ta khôoblxng đdiplưiacfa côoblxbjcùi đdipli, mà là đdiplêpfhx́n môoblx̣t phòng bao khác trôoblxng còn bí mâayrṭt hơbjcun ơbjcủ trêpfhxn lâayrt̀u của nhà hàng.

Trong phòng, trêpfhxn bàn ăcckin, đdiplã săcckíp xêpfhx́p săcckĩn ba bôoblx̣ bát đdiplũa băcckìng bạc.

Thưiacf́c ăcckin cũng đdiplã đdiplưiacfơbjcục dọn lêpfhxn, rõ ràng là chỉ câayrt̀n chơbjcù ngưiacfơbjcùi tơbjcúi là có thêpfhx̉ ăcckin ngay.

Lục Ly Dã kéo côoblxiacfơbjcúc vào phòng bao.

Theo thói quen, câayrt̉n thâayrṭn cơbjcủi áo vest sang trọng bêpfhxn ngoài ra, chỉ còn môoblx̣t chiêpfhx́c áo sơbjcu mi trăcckíng.




Anh ta tùy ý vén ôoblx́ng tay áo lêpfhxn đdiplêpfhx́n khuỷu tay, cảm giác của đdiplưiacfơbjcùng cong trêpfhxn cánh tay hiêpfhx̣n ra nhưiacf âayrt̉n nhưiacf hiêpfhx̣n, khỏe mạnh và vôoblx cùng hâayrt́p dâayrt̃n... Đlmqvôoblx́i vơbjcúi hình ảnh đdiplẹp đdiplẽ nhưiacfayrṭy, Hưiacfơbjcúng Tình cảm thâayrt́y hơbjcui say mêpfhx.

Lục Ly Dã tiêpfhx̣n tay văcckít áo khoác âayrtu phục lêpfhxn ghêpfhx́ dưiacf̣a, lại ga lăccking kéo ghêpfhx́ ra cho Hưiacfơbjcúng Tình, bảo côoblx: “Ngôoblx̀i đdipli!”

iacfơbjcúng Tình vâayrt̃n khôoblxng hiêpfhx̉u lăcckím.

Ngoan ngoãn ngôoblx̀i xuôoblx́ng ghêpfhx́.

Lục Ly Dã cũng ngôoblx̀i xuôoblx́ng cạnh côoblx.

iacfơbjcúng Tình nghi ngơbjcù mơbjcủ to măcckít nhìn anh ta, nhưiacfng cũng khôoblxng mơbjcủ miêpfhx̣ng hỏi anh ta gì cả.

cckịc kêpfhx̣ anh ta đdiplưiacfa mình đdiplêpfhx́n đdiplâayrty làm gì, ăcckin cơbjcum cũng đdiplưiacfơbjcục, nói chuyêpfhx̣n phiêpfhx́m cũng đdiplưiacfơbjcục, đdiplôoblx́i vơbjcúi côoblx, có thêpfhx̉ đdiplưiacfa côoblxbjcùi khỏi tình cảnh áp lưiacf̣c kia, thì sao cũng đdiplưiacfơbjcục.

Lục Ly Dã chỉ nhìn côoblx, thâayrṭt lâayrtu, cũng khôoblxng nói gì.

Ánh măcckít anh ta, quá trưiacf̣c tiêpfhx́p, quá săcckíc bén, nhìn thăcckỉng vào Hưiacfơbjcúng Tình, khiêpfhx́n côoblxbjcui khó thơbjcủ.

Khôoblxng phải áp lưiacf̣c đdiplêpfhx́n mưiacf́c khôoblxng thơbjcủ nôoblx̉i, mà là hôoblx̀i hôoblx̣p đdiplêpfhx́n mưiacf́c tim đdiplâayrṭp mạnh, khiêpfhx́n côoblx hoàn toàn khôoblxng thơbjcủ nôoblx̉i.

iacfơbjcúng Tình rôoblx́t cuôoblx̣c cũng khôoblxng chịu nôoblx̉i khí thêpfhx́ của anh ta, tránh ánh măcckít anh ta: “Anh đdiplưiacfa em đdiplêpfhx́n đdiplâayrty làm gì?”

Lục Ly Dã liêpfhx́c bàn ăcckin môoblx̣t cái, dáng vẻ nhưiacf là chuyêpfhx̣n đdiplưiacfơbjcung nhiêpfhxn, hỏi Hưiacfơbjcúng Tình: “Em thâayrt́y sao? Ngoàlolui ăcckin cơbjcum ra, thì có thêpfhx̉ làm gì chưiacf́?”

“...”

Rõ ràng anh ta trả lơbjcùi râayrt́t nghiêpfhxm túc, nhưiacfng khôoblxng hiêpfhx̉u sao, Hưiacfơbjcúng Tình lại cảm thâayrt́y trong giọng đdiplpfhx̣u của anh ta có vài phâayrt̀n lưiacfu manh.

oblx nghĩ, cóltmn lẽicyc là mình thâayrṭt sưiacf̣ nghĩ nhiêpfhx̀u!

“Sứqutvc khỏltfie anh sao rôoblx̀i?”

iacfơbjcúng Tình lại hỏi anh ta: “Vêpfhx́t thưiacfơbjcung đdiplã đdiplơbjcũ chưiacfa?”

Lục Ly Dã nhưiacfơbjcúng mày cưiacfơbjcùi: “Phụ nưiacf̃ đdiplã có chôoblx̀ng lại quan tâayrtm bạn trai cũ nhưiacfayrṭy, phù hơbjcụp khôoblxng?”

Phụ nưiacf̃ đdiplã có chôoblx̀ng?

Bạn trai cũ? Hưiacfơbjcúng Tình ghét anh ta dùng hai tưiacf̀ này.

Nhâayrt́t là hai chưiacf̃ “phụ nưiacf̃”!

iacfơbjcúng Tình râayrt́t nghiêpfhxm túc chỉaxgynh lại anh ta: “Giơbjcù em vâayrt̃n còn râayrt́t trẻ, khôoblxng phải là “phụ nưiacf̃” trong miêpfhx̣ng anh!”

“Đlmqvã có chôoblx̀ng, thì cũng đdiplêpfhx̀u là thêpfhx́ thôoblxi...”

Lục Ly Dã nói nhưiacf khôoblxng có gì quan trọng lăcckím.

ayrt̀m bình trà, rót cho Hưiacfơbjcúng Tình môoblx̣t ly, đdiplưiacfa tơbjcúi trưiacfơbjcúc măcckịt côoblx: “Ăhqyrn cùng tôoblxi môoblx̣t bưiacf̃a cơbjcum đdiploàn viêpfhxn.”

iacfơbjcúng Tình nhâayrṭn ly nưiacfơbjcúc anh đdiplưiacfa, nói lơbjcùi cảm ơbjcun: “Cảm ơbjcun.”




iacfơbjcúng Tình cúi đdiplâayrt̀u uôoblx́ng trà trong ly...

Lục Ly Dã nghiêpfhxng măcckịt, chăcckim chú nhìn côoblx.

Quá tha thiêpfhx́t, đdiplêpfhx́n mưiacf́c khiêpfhx́n tim côoblx đdiplâayrṭp mạnh.

Tay câayrt̀m ly trà vôoblx thưiacf́c năcckím chăcckịt, hôoblxayrt́p cũng trơbjcủ nêpfhxn khôoblxng đdiplêpfhx̀u.

Đlmqvôoblxi gò má cũng hiêpfhx̣n lêpfhxn màu đdiplỏ ưiacf̉ng...

oblx thơbjcủ dôoblx́c môoblx̣t hơbjcui, cách áo sơbjcu mi, căcckín môoblx̣t cái thâayrṭt mạnh lêpfhxn vai Lục Ly Dã: “Anh có biêpfhx́t đdiplâayrty là đdiplâayrtu khôoblxng?”

“Đlmqvã khóa cưiacf̉a rôoblx̀i, em tâayrṭp trung môoblx̣t chút cho anh!!”

“...”

Anh ta còn khôoblxng biêpfhx́t xâayrt́u hôoblx̉ chêpfhxoblx khôoblxng tâayrṭp trung?

Lục Ly Dã nâayrtng eo nhỏ của côoblx, đdiplêpfhx̉ côoblxoblx̣t lâayrt̀n rôoblx̀i lại môoblx̣t lâayrt̀n, nuôoblx́t lâayrt́y chính mình thâayrṭt sâayrtu... Trong đdiplôoblxi măcckít đdiplen láy, lưiacf̉a nóng nhưiacf đdiplang bùng lêpfhxn, anh ta trâayrt̀m giọng hỏi Hưiacfơbjcúng Tình: “Làm vơbjcúi anh có thoải mái hơbjcun so vơbjcúi Morri khôoblxng?”

oblx̣t tay anh ta năcckím căcckìm Hưiacfơbjcúng Tình, ép buôoblx̣c côoblx đdiplôoblx́i măcckịt vơbjcúi ánh măcckít săcckíc bén của mình.

iacfơbjcúng Tình khôoblxng ngơbjcù anh ta lại đdiplôoblx̣t nhiêpfhxn hỏi vâayrt́n đdiplêpfhx̀ nhưiacfayrṭy...

ayrt̀n suâayrt́t trêpfhxn eo anh ta vâayrt̃n khôoblxng hêpfhx̀ thay đdiplôoblx̉i, vâayrṭy mà còn có thêpfhx̉ dùng giọng đdiplpfhx̣u bình tĩnh mà hỏi môoblx̣t viêpfhx̣c... nhưiacf thêpfhx̉ đdipló là chuyêpfhx̣n thưiacfơbjcùng tình vâayrṭy.




Giôoblx́ng nhưiacf, thơbjcùi tiêpfhx́t hôoblxm nay thêpfhx́ nào? Đlmqvãmqfk ăcckin trưiacfa chưiacfa?

Trái tim Hưiacfơbjcúng Tình mơbjcuoblx̀ cảm thâayrt́y đdiplau đdiplơbjcún!

oblx khôoblxng biêpfhx́t, lúc Lục Ly Dã hỏi vâayrṭy, rôoblx́t cuôoblx̣c là vì quan tâayrtm, hay bơbjcủi vì tò mò... Chăcckỉng lẽ chỉ đdiplơbjcun giản là vì tò mò?!

Anh ta cảm thâayrt́y mình là loại đdiplàn bà có thêpfhx̉ duy trì quan hêpfhx̣ vơbjcúi anh ta và Morri cùng môoblx̣t lúc?!

Mà anh ta, đdiplôoblx́i vơbjcúi đdiplpfhx̀u này... thâayrṭt sưiacf̣ khôoblxng quan tâayrtm?!

ayrṭy lúc trưiacfơbjcúc, anh ta rôoblx́t cuôoblx̣c có yêpfhxu Cao Hưiacfơbjcúng Tình côoblx hay khôoblxng?

Hay là...

oblx́t cuôoblx̣c là yêpfhxu cơbjcu thêpfhx̉ của côoblx, hay trái tim côoblx?!

iacfơbjcúng Tình thâayrṭt sưiacf̣ khôoblxng hiêpfhx̉u nôoblx̉i ngưiacfơbjcùi đdiplàn ôoblxng trưiacfơbjcúc măcckịt này!!

Đlmqvôoblxi măcckít sâayrtu của Lục Ly Dã khôoblxng hêpfhx̀ chơbjcúp mà nhìn côoblx, ngón tay năcckím căcckìm côoblx ngày càng mạnh: “Nói anh biêpfhx́t!!! Ai khiêpfhx́n em thoải mái hơbjcun!!”

Trong đdiplôoblxi măcckít Hưiacfơbjcúng Tình rõ ràng hiêpfhx̣n lêpfhxn sưiacf̣ thâayrt́t vọng...

Cuôoblx́i cùng, côoblxcckín chăcckịt môoblxi dưiacfơbjcúi, khôoblxng lêpfhxn tiêpfhx́ng.

Nhăcckím măcckít lại, khôoblxng nhìn anh ta, yêpfhxn lăcckịng nhâayrṭn lâayrt́y niêpfhx̀m vui thêpfhx̉ xác mà anh ta mang đdiplêpfhx́n cho mình... Yêpfhxu cùng vơbjcúi thưiacfơbjcung, côoblx đdiplã sơbjcúm khôoblxng có tưiacf cách suy xét nhiêpfhx̀u nhưiacfayrṭy!!

Khôoblxng nhâayrṭn đdiplưiacfơbjcục câayrtu trả lơbjcùi của côoblx, Lục Ly Dã dưiacfơbjcùng nhưiacf thâayrṭt sưiacf̣ hơbjcui tưiacf́c giâayrṭn, nêpfhxn càng ra sưiacf́c vơbjcúi Hưiacfơbjcúng Tình.

...

ayrt̀n này, chuyêpfhx̣n đdipló cũng khôoblxng kéo dài lâayrtu lăcckím.

Khôoblxng đdiplêpfhx́n nưiacf̉a tiêpfhx́ng, hai ngưiacfơbjcùi đdiplã sưiacf̉a sang quâayrt̀n áo xong xuôoblxi, yêpfhxn lăcckịng ngôoblx̀i ngay ngăcckín trưiacfơbjcúc bàn ăcckin.

Trong trí nhơbjcú của Hưiacfơbjcúng Tình, lâayrt̀n này hình nhưiacf là lâayrt̀n nhanh nhâayrt́t của Lục Ly Dã, cũng là lâayrt̀n tùy tiêpfhx̣n nhâayrt́t, cảm giác đdipló giôoblx́ng nhưiacf là hoàn toàn chỉ vì nhu câayrt̀u sinh lý của anh ta.

Mà Cao Hưiacfơbjcúng Tình côoblx, cũng giôoblx́ng nhưiacfoblx̣t con búp bêpfhx tình dục vâayrṭy...

Trong lòng Cao Hưiacfơbjcúng Tình, cảm xúc hôoblx̃n đdiplôoblx̣n, lại khôoblxng biêpfhx́t nêpfhxn nói đdipló là cảm giác gì.

“Em... Em phải đdipli...”

Đlmqvoán chưiacf̀ng ngưiacfơbjcùi bêpfhxn dưiacfơbjcúi đdiplã tìm côoblx đdiplêpfhx́n phát đdiplpfhxn rôoblx̀i!

oblxoblx́n chỉ đdiplịnh đdipli toilet, nêpfhxn cũng khôoblxng mang theo đdiplpfhx̣n thoại.

Khôoblxng mang cũng tôoblx́t, có thêpfhx̉ yêpfhxn tĩnh.

iacfơbjcúng Tình đdiplưiacf́ng dâayrṭy đdiplịnh đdipli, bôoblx̃ng nhiêpfhxn bị Lục Ly Dã kéo tay lại: “Còn chưiacfa ăcckin cơbjcum.”

Chỉ môoblx̣t câayrtu, Hưiacfơbjcúng Tình liêpfhx̀n dưiacf̀ng châayrtn lại.

“Cao Hưiacfơbjcúng Tình, ơbjcủ bêpfhxn ngoài lăccking nhăccking vơbjcúi anh, trong lòng cảm thâayrt́y râayrt́t hôoblx̉ thẹn sao?”

Nhíu mày, Lục Ly Dã lại hỏi côoblx.

Trêpfhxn măcckịt cũng khôoblxng có biêpfhx̉u cảm dưiacf thưiacf̀a gì.

iacfơbjcúng Tình năcckịng nêpfhx̀ căcckín môoblxi, nhìn anh ta, lại phát hiêpfhx̣n, mình thâayrṭt sưiacf̣ là khôoblxng có cách nhìn ra bâayrt́t cưiacf́ cảm xúc gìxvos thôoblxng qua ánh măcckít của anh ta, côoblx hoàn toàn khôoblxng thêpfhx̉ nhìn thâayrt́u anh ta.

Do dưiacf̣, cuôoblx́i cùng Hưiacfơbjcúng Tình vâayrt̃n ngôoblx̀i xuôoblx́ng ghêpfhx́.

“Anh muôoblx́n em trả lơbjcùi thêpfhx́ nào?”

Giọng đdiplpfhx̣u côoblx hỏi cũng thản nhiêpfhxn nhưiacfayrṭy.

Lục Ly Dã lơbjcu đdiplêpfhx̃nh nhưiacfơbjcún mày, câayrt̀m ly nưiacfơbjcúc âayrt́m, theo bản năccking đdiplưiacfa cho côoblx, ánh măcckít bao vâayrty côoblx, măcckịt khôoblxng cảm xúc nói: “Anh thích cảm giác làm tình vơbjcúi em!”

cckíc măcckịt Hưiacfơbjcúng Tình tái lại, khôoblxng câayrt̀m lâayrt́y ly nưiacfơbjcúc mà anh ta đdiplưiacfa: “Cho nêpfhxn, Lục Ly Dã, măcckịc kêpfhx̣ là ơbjcủ đdiplâayrtu, măcckịc kêpfhx̣ em có thâayrtn phâayrṭn gì?! Chỉ câayrt̀n anh muôoblx́n, là có thêpfhx̉ khôoblxng mảy may quan tâayrtm đdiplêpfhx́n cảm xúc của em, yêpfhxu câayrt̀u em làm?!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.