Kỷ Cambri Trở Lại

Chương 318 :

    trước sau   
Dung Lan răpsilng va vàjitao nhau: “Cậubeeu đnrlmbrljn xem… giờdftijita bao nhiêcqksu đnrlmcwoc.”

Sởquae Tinh Châuonfu đnrlmoxoyng dậubeey đnrlmi mởquae tủmwrp lạsggmnh nhỏosvq, phábrljt hiệlfrln bêcqksn trong còlovtn mộcwoct chúuqqtt bábrljnh quy vàjita hoa quảcwoc, đnrlmeymhu vẫnotdn chưzgrma hỏosvqng. Hắmpjtn hỏosvqi: “Anh ăpsiln uốoxyfng gìftip chưzgrma?”

“Ăspwjn rồjitai, cậubeeu thìftip sao?”

“Em chưzgrma, buổorlii sábrljng em vừzrdka dậubeey thìftip khábrljch sạsggmn đnrlmãdhfm trốoxyfng khôuqdjng.” Sởquae Tinh Châuonfu xéopffuqqti đnrlmóybbjng góybbji, ăpsiln hai góybbji bábrljnh quy vớucxsi nưzgrmucxsc khoábrljng, vừzrdka ăpsiln vừzrdka nóybbji: “Anh cóybbj kếnotd hoạsggmch gìftip khôuqdjng? Chúuqqtng ta ởquae lạsggmi khábrljch sạsggmn đnrlmfxapi cứoxoyu việlfrln hay tựeymh nghĩdftibrljch rờdftii khỏosvqi đnrlmâuonfy?”

Dung Lan suy nghĩdfti: “Chúuqqtng ta vẫnotdn nêcqksn ởquae lạsggmi đnrlmâuonfy chờdftijitai ngàjitay đnrlmi. Chỉisba cầyackn khôuqdjng cúuqqtp đnrlmiệlfrln làjita đnrlmjita ăpsiln trong tủmwrp lạsggmnh vẫnotdn đnrlmmwrp cho chúuqqtng ta ăpsiln mộcwoct, hai ngàjitay.”

Sởquae Tinh Châuonfu lắmpjtc đnrlmyacku: “Nếnotdu cóybbj thểnxut kiểnxutm soábrljt tìftipnh hìftipnh thìftip cho dùopff chịwnwju đnrlmóybbji vàjitai ngàjitay cũosvqng khôuqdjng sao, thếnotd nhưzgrmng anh đnrlmãdhfm nghĩdfti đnrlmếnotdn chuyệlfrln ngộcwoc nhỡbosv khôuqdjng thểnxut kiểnxutm soábrljt, ngộcwoc nhỡbosv tiếnotdp tụavjqc chuyểnxutn biếnotdn xấqnyuu nữquaea thìftip sao khôuqdjng?”


Dung Lan trầyackm mặnxutc mộcwoct chúuqqtt: “Bâuonfy giờdfti chúuqqtng ta xuốoxyfng nhàjita bếnotdp khábrljch sạsggmn dựeymh trữquae chúuqqtt thứoxoyc ăpsiln đnrlmi. Nếnotdu thứoxoy chúuqqtng ta đnrlmang trảcwoci qua làjita tậubeen thếnotd thậubeet thìftipuqdjm nay mớucxsi chỉisbajita ngàjitay đnrlmyacku tiêcqksn, trậubeet tựeymhdhfm hộcwoci vẫnotdn chưzgrma hoàjitan toàjitan hỗmwrpn loạsggmn. Thêcqksm vàjitai ngàjitay nữquaea, nhữquaeng ngưzgrmdftii đnrlmóybbji khábrljt sẽeorn bắmpjtt đnrlmyacku giàjitanh giậubeet củmwrpa nhau.”

Sởquae Tinh Châuonfu gậubeet đnrlmyacku: “Em cũosvqng nghĩdfti vậubeey, đnrlmi thôuqdji.”

Xuốoxyfng đnrlmếnotdn tầyackng mộcwoct, họruvk phábrljt hiệlfrln nhữquaeng ngưzgrmdftii khábrljch tậubeep trung ởquae đnrlmsggmi sảcwocnh đnrlmang phábrljt sinh xung đnrlmcwoct. Nghe tiếnotdng họruvk tranh luậubeen, hai ngưzgrmdftii mớucxsi biếnotdt đnrlmâuonfy làjita mộcwoct đnrlmjitan du lịwnwjch, mộcwoct nửhlhsa sốoxyf ngưzgrmdftii muốoxyfn ởquae lạsggmi khábrljch sạsggmn, mộcwoct nửhlhsa lạsggmi muốoxyfn đnrlmếnotdn trạsggmm xe lửhlhsa hoặnxutc bếnotdn xe, nghĩdftibrljch rờdftii đnrlmi. Hai ngưzgrmdftii liếnotdc nhau, tâuonfm trạsggmng phứoxoyc tạsggmp vìftip họruvkosvqng đnrlmang lăpsiln tăpsiln giữquaea hai sựeymh lựeymha chọruvkn nàjitay. Trong lúuqqtc nàjitay, tấqnyut cảcwoc đnrlmeymhu khôuqdjng ngờdfti rằkganng bấqnyut luậubeen họruvk chọruvkn cábrljch nàjitao thìftiposvqng làjita sai hếnotdt.

Sau khi tìftipm xuốoxyfng bếnotdp, họruvk lấqnyuy từzrdk trong tủmwrp lạsggmnh ra mộcwoct sốoxyf loạsggmi thựeymhc phẩiaaqm khábrlj dễiaaq bảcwoco quảcwocn, vậubeen chuyểnxutn vềeymh phòlovtng. Khábrljch sạsggmn đnrlmeymhu cóybbj thiếnotdt bịwnwj cấqnyup đnrlmiệlfrln khẩiaaqn cấqnyup, cho dùopffuqqtp đnrlmiệlfrln cũosvqng còlovtn cóybbj thểnxut giữquae đnrlmưzgrmfxapc thêcqksm mộcwoct thờdftii gian, họruvkybbj thểnxut ôuqdjm thứoxoyc ăpsiln chờdftiftipnh hìftipnh tốoxyft lêcqksn. Lúuqqtc nàjitay hai ngưzgrmdftii vẫnotdn cảcwocm thấqnyuy sựeymh hỗmwrpn hoạsggmn kỳoxyf lạsggmjitay chỉisbajita tạsggmm thờdftii, chíbrtmnh phủmwrp sẽeorn nghĩdftibrljch giảcwoci quyếnotdt.

Sắmpjtp xếnotdp thựeymhc phẩiaaqm xong, họruvk ngồjitai trong khábrljch sạsggmn mắmpjtt to nhìftipn mắmpjtt nhỏosvq. Rảcwocnh rỗmwrpi rồjitai, sựeymh xấqnyuu hổorli củmwrpa cuộcwocc cãdhfmi vãdhfm tốoxyfi qua đnrlmeymhu bịwnwj nhớucxs lạsggmi.

Dung Lan thởquaejitai: “Tinh Châuonfu, tốoxyfi qua làjitauqdji khôuqdjng đnrlmúuqqtng, cậubeeu vẫnotdn giậubeen àjita?”

Sởquae Tinh Châuonfu khẽeorn hừzrdk mộcwoct tiếnotdng: “Anh nóybbji xem.”

“Tôuqdji chỉisba thấqnyuy côuqdjuqdjn quảcwoc thậubeet rấqnyut đnrlmưzgrmfxapc, tuổorlii tábrljc cũosvqng hợfxapp vớucxsi…”

Sởquae Tinh Châuonfu cau màjitay: “Anh còlovtn nóybbji nữquaea?”

Dung Lan khôuqdjng nóybbji.

Sởquae Tinh Châuonfu nhớucxs tớucxsi chuyệlfrln tốoxyfi qua, trong lòlovtng vẫnotdn ứoxoya ra lửhlhsa: “Anh thấqnyuy côuqdj ta tốoxyft nhưzgrm vậubeey thìftip sao khôuqdjng theo đnrlmuổorlii đnrlmi, anh cũosvqng hợfxapp tuổorlii côuqdj ta.”

“Côuqdjqnyuy cứoxoydhfmi nhìftipn cậubeeu.”

Sởquae Tinh Châuonfu nghiếnotdn răpsilng: “Vậubeey nếnotdu ngưzgrmdftii côuqdj ta nhìftipn làjita anh thìftip nhấqnyut đnrlmwnwjnh khôuqdjng liêcqksn quan đnrlmếnotdn em phảcwoci khôuqdjng?”


Dung Lan thởquaejitai: “Sao cậubeeu lạsggmi làjitam quábrljcqksn thếnotd.”

“Làjita em làjitam quábrlj hay làjita anh xen vàjitao chuyệlfrln củmwrpa ngưzgrmdftii khábrljc?”

Trong mắmpjtt Dung Lan chợfxapt lóybbje mộcwoct sựeymh khôuqdjng vui: “Phảcwoci, làjitauqdji xen vàjitao chuyệlfrln củmwrpa ngưzgrmdftii khábrljc, nhiềeymhu năpsilm nhưzgrm vậubeey, tôuqdji quen lo chuyệlfrln rồjitai, tôuqdji sẽeorn sửhlhsa.” Nóybbji xong quay đnrlmyacku đnrlmi, khôuqdjng nhìftipn Sởquae Tinh Châuonfu nữquaea.

Sởquae Tinh Châuonfu nhìftipn dábrljng vẻdpvd lạsggmnh lùopffng củmwrpa hắmpjtn, trong lòlovtng thấqnyuy rấqnyut tệlfrl. Dung Lan rấqnyut íbrtmt khi nổorlii giậubeen vớucxsi hắmpjtn, nhưzgrmng nếnotdu giậubeen thậubeet… hắmpjtn từzrdkng mấqnyut tậubeen hai thábrljng mớucxsi làjitam hòlovta đnrlmưzgrmfxapc. Từzrdk đnrlmóybbj vềeymh sau hắmpjtn vẫnotdn cẩiaaqn thậubeen thửhlhs đnrlmiểnxutm mấqnyuu chốoxyft Dung Lan. Mọruvki thay đnrlmorlii đnrlmdftii nàjitay củmwrpa hắmpjtn đnrlmeymhu vìftip mộcwoct ngưzgrmdftii, chỉisba sợfxapybbj ngàjitay Dung Lan sẽeorn thấqnyut vọruvkng màjita khôuqdjng đnrlmnxut ýbdkj đnrlmếnotdn hắmpjtn nữquaea. Nghĩdfti đnrlmếnotdn đnrlmâuonfy, Sởquae Tinh Châuonfu thấqnyuy hơlovti đnrlmoxoyng ngồjitai khôuqdjng yêcqksn, đnrlmi qua ôuqdjm lấqnyuy bảcwoc vai Dung Lan, giọruvkng đnrlmiệlfrlu hơlovti mang chúuqqtt làjitam nũosvqng: “Anh, anh lo chuyệlfrln khábrljc củmwrpa em đnrlmi, côuqdjbrlji kia em khôuqdjng thíbrtmch, tốoxyfi qua anh khiếnotdn em xấqnyuu hổorli quábrlj.”

Dung Lan vỗmwrp vỗmwrp vai hắmpjtn: “Cho nêcqksn tôuqdji giảcwoci thíbrtmch cho cậubeeu đnrlmâuonfy, sau nàjitay sẽeorn khôuqdjng nhưzgrm vậubeey nữquaea.”

Sởquae Tinh Châuonfu cưzgrmdftii cưzgrmdftii: “Anh xem, tốoxyfi qua cũosvqng khôuqdjng ngủmwrp ngon, giờdfti đnrlmi ngủmwrp trưzgrma đnrlmi, đnrlmếnotdn chiềeymhu chúuqqtng ta ra ngoàjitai xem cóybbjftipm đnrlmưzgrmfxapc chỗmwrpjitao gọruvki đnrlmiệlfrln đnrlmưzgrmfxapc khôuqdjng. Em còlovtn muốoxyfn gọruvki cho ba mẹkbkk.”

“Ừpkwwm.” Tốoxyfi qua Dung Lan cũosvqng uốoxyfng khôuqdjng íbrtmt, quảcwoc thậubeet thấqnyuy hơlovti nhứoxoyc đnrlmyacku, hắmpjtn nằkganm xuốoxyfng giưzgrmdfting.

Sởquae Tinh Châuonfu nằkganm xuốoxyfng cạsggmnh Dung Lan, đnrlmfxapi đnrlmếnotdn khi nghe thấqnyuy tiếnotdng híbrtmt thởquae đnrlmeymhu đnrlmeymhu bêcqksn cạsggmnh, hắmpjtn mớucxsi mởquae mắmpjtt, xoay ngưzgrmdftii, ngắmpjtm nhìftipn tỉisba mỉisbazgrmơlovtng mặnxutt say ngủmwrpqnyuy.

Khuôuqdjn mặnxutt nàjitay hắmpjtn đnrlmãdhfm nhìftipn hai mưzgrmơlovti mấqnyuy năpsilm, từzrdk đnrlmoxoya trẻdpvd non nớucxst, thiếnotdu niêcqksn ngâuonfy ngôuqdj đnrlmếnotdn lúuqqtc trưzgrmquaeng thàjitanh, dùopffybbj nhìftipn bao nhiêcqksu lầyackn cũosvqng khôuqdjng thấqnyuy chábrljn. Dung Lan cóybbj bềeymh ngoàjitai lịwnwjch sựeymh nho nhãdhfm, anh tuấqnyun phi phàjitam, cóybbj mộcwoct đnrlmôuqdji môuqdji hồjitang hàjitao thanh túuqqt rấqnyut íbrtmt khi xuấqnyut hiệlfrln trêcqksn mặnxutt đnrlmàjitan ôuqdjng. Đdhfmôuqdji môuqdji kia thưzgrmdfting míbrtmm nhẹkbkk, ábrljnh mắmpjtt luôuqdjn mang theo chúuqqtt hờdfti hữquaeng nhưzgrmybbj nhưzgrm khôuqdjng khiếnotdn hắmpjtn mang lạsggmi cho ngưzgrmdftii ta cảcwocm giábrljc lạsggmnh lùopffng xa cábrljch. Khíbrtm chấqnyut mâuonfu thuẫnotdn giữquaea lạsggmnh nhạsggmt màjita khôuqdjng thấqnyut lễiaaq, mịwnwj lựeymhc khôuqdjn cùopffng lạsggmi mang theo hơlovti thởquae cấqnyum dụavjqc khiếnotdn Sởquae Tinh Châuonfu chìftipm trong mêcqks đnrlmmpjtm.

“Anh…” Sởquae Tinh Châuonfu kiềeymhm chếnotduqqtc đnrlmcwocng trong lòlovtng, dùopffng âuonfm lưzgrmfxapng cựeymhc thấqnyup gọruvki mộcwoct tiếnotdng. Dung Lan khôuqdjng hềeymh tỉisbanh giấqnyuc. Hắmpjtn vưzgrmơlovtn tay, khẽeornopffn sốoxyfybbjc lưzgrma thưzgrma rủmwrp xuốoxyfng trábrljn Dung Lan. Đdhfmyacku ngóybbjn tay xẹkbkkt qua vầyackng trábrljn bóybbjng mưzgrmfxapt, lòlovtng hắmpjtn bỗmwrpng nổorlii lêcqksn mộcwoct sựeymh run rẩiaaqy vừzrdka chua xóybbjt lạsggmi vừzrdka ngọruvkt ngàjitao. Hắmpjtn từzrdkng vôuqdj sốoxyf lầyackn ngủmwrp chung mộcwoct giưzgrmdfting vớucxsi Dung Lan, nhưzgrmng chưzgrma lầyackn nàjitao đnrlmưzgrmfxapc ôuqdjm ngưzgrmdftii mìftipnh khábrljt khao nhấqnyut vàjitao lòlovtng cảcwoc. Càjitang lớucxsn lêcqksn, hắmpjtn càjitang cảcwocm thấqnyuy sâuonfu trong lòlovtng mìftipnh cóybbj mộcwoct con dãdhfm thúuqqtjita hắmpjtn càjitang ngàjitay càjitang khôuqdjng thểnxut kiềeymhm chếnotd nổorlii nữquaea…

ftipnh thếnotd khôuqdjng tốoxyft lêcqksn nhưzgrm họruvk đnrlmãdhfmzgrmquaeng màjitajitang ngàjitay càjitang trởquaecqksn thậubeem tệlfrl.

uqdjm sau, khi họruvk nhìftipn xuốoxyfng từzrdk cửhlhsa sổorli khábrljch sạsggmn, cỏosvq dạsggmi dưzgrmucxsi đnrlmqnyut đnrlmãdhfm hoàjitan toàjitan bao trùopffm phốoxyfbrlj. Trêcqksn đnrlmưzgrmdfting cóybbj rấqnyut nhiềeymhu ôuqdjuqdj bỏosvq hoang, tìftipm bừzrdka mộcwoct con chóybbjosvqng cóybbj thểnxut lớucxsn hơlovtn ngưzgrmdftii. Ởdwua đnrlmâuonfu cũosvqng cóybbj đnrlmábrljm ngưzgrmdftii đnrlmábrljnh đnrlmábrljnh cưzgrmucxsp cưzgrmucxsp, cảcwocnh sábrljt vũosvq trang vàjita bộcwoc đnrlmcwoci tràjitan ra trấqnyun ábrljp trêcqksn mọruvki tuyếnotdn đnrlmưzgrmdfting, thếnotd nhưzgrmng hiệlfrlu quảcwoc thìftip rấqnyut nhỏosvq.

uqqtc nàjitay, lòlovtng ngưzgrmdftii hoảcwocng sợfxap, Sởquae Tinh Châuonfu vàjita Dung Lan trábrljnh trong khábrljch sạsggmn khôuqdjng ra ngoàjitai, bàjitan bạsggmc bưzgrmucxsc tiếnotdp theo sẽeornjitam gìftip.


Sởquae Tinh Châuonfu hỏosvqi: “Đdhfmjita ăpsiln trong tủmwrp lạsggmnh đnrlmmwrp cho chúuqqtng ta ăpsiln bao lâuonfu?”

Dung Lan thởquaejitai: “Nếnotdu tiếnotdt kiệlfrlm thìftip chắmpjtc làjita bốoxyfn, năpsilm ngàjitay. Nhưzgrmng tôuqdji sợfxap chẳybbjng bao lâuonfu nữquaea nguồjitan đnrlmiệlfrln dựeymh trữquaeosvqng sẽeornopffng hếnotdt. Mộcwoct khi cúuqqtp đnrlmiệlfrln, mấqnyuy thứoxoyjitay sẽeorn biếnotdn chấqnyut chỉisba trong vàjitai tiếnotdng.”

“Nhàjita bếnotdp khábrljch sạsggmn nhấqnyut đnrlmwnwjnh đnrlmãdhfm bịwnwjzgrmucxsp sạsggmch, bâuonfy giờdfti chúuqqtng ta chỉisbaybbj mấqnyuy thứoxoyjitay làjita ăpsiln đnrlmưzgrmfxapc. Nếnotdu cúuqqtp đnrlmiệlfrln thậubeet hoặnxutc ăpsiln hếnotdt chỗmwrpjitay rồjitai thìftip nhấqnyut đnrlmwnwjnh phảcwoci ra ngoàjitai kiếnotdm ăpsiln.” Sởquae Tinh Châuonfu véopffn rèeornm lêcqksn, nhìftipn thàjitanh phốoxyf hỗmwrpn loạsggmn: “Nhưzgrmng bêcqksn ngoàjitai rấqnyut nguy hiểnxutm.”

“Tôuqdji thậubeet sựeymh khôuqdjng thểnxut tin, cho đnrlmếnotdn giờdfti vẫnotdn… qua mộcwoct đnrlmêcqksm, sao thếnotd giớucxsi lạsggmi trởquaecqksn thếnotdjitay.”

“Em nghĩdfti ai cũosvqng vậubeey thôuqdji. Nhưzgrmng chúuqqtng ta nhấqnyut đnrlmwnwjnh phảcwoci lậubeep tứoxoyc tỉisbanh tábrljo lạsggmi rồjitai nghĩdftibrljch sốoxyfng sóybbjt.”

“Phảcwoci, nhấqnyut đnrlmwnwjnh bâuonfy giờdfti ba mẹkbkk đnrlmang rấqnyut lo lắmpjtng, chúuqqtng ta nhấqnyut đnrlmwnwjnh phảcwoci nghĩdftibrljch vềeymh nhàjita.”

Sởquae Tinh Châuonfu vỗmwrp vỗmwrp bảcwoc vai Dung Lan: “Anh, em sẽeorn bảcwoco vệlfrl anh.”

Dung Lan cưzgrmdftii mộcwoct tiếnotdng: “Đdhfmưzgrmfxapc.”

“Anh cưzgrmdftii gìftip thếnotd?”

“Néopfft mặnxutt vừzrdka rồjitai củmwrpa cậubeeu thậubeet giốoxyfng trưzgrmucxsc kia.”

“Trưzgrmucxsc nàjitao?”

Dung Lan lạsggmi cưzgrmdftii: “Khôuqdjng nhớucxs nữquaea.”

Sởquae Tinh Châuonfu khôuqdjng nhịwnwjn đnrlmưzgrmfxapc cũosvqng cưzgrmdftii theo: “Cho dùopffuqqtc nàjitao, em cũosvqng sẽeorn bảcwoco vệlfrl anh.”


Mộcwoct ngàjitay sau, khábrljch sạsggmn cúuqqtp đnrlmiệlfrln, mọruvki đnrlmjita ăpsiln họruvk tiếnotdt kiệlfrlm khôuqdjng nỡbosv ăpsiln nay đnrlmeymhu nhéopfft hếnotdt vàjitao bụavjqng, sau đnrlmóybbjlovtjitao bếnotdp tìftipm mấqnyuy câuonfy dao bằkganng théopffp mang theo trêcqksn ngưzgrmdftii, rờdftii khỏosvqi khábrljch sạsggmn.

uqqtc nàjitay làjita ngàjitay thứoxoyzgrm sau khi đnrlmcwocng đnrlmqnyut xảcwocy ra, do cábrljch Golmud quábrlj gầyackn nêcqksn Tâuonfy Ninh đnrlmãdhfm hoàjitan toàjitan chìftipm trong hỗmwrpn loạsggmn. Bốoxyfn ngàjitay biếnotdn mộcwoct thàjitanh phốoxyf hiệlfrln đnrlmsggmi thàjitanh mộcwoct phếnotdbrtmch cỏosvq mọruvkc um tùopffm, phốoxyfbrlj rảcwoci đnrlmyacky thi thểnxut, xábrljc ngưzgrmdftii, xábrljc đnrlmcwocng vậubeet đnrlmeymhu đnrlmãdhfm phâuonfn hủmwrpy mứoxoyc đnrlmcwoc cao, thoạsggmt nhìftipn cựeymhc kỳoxyf đnrlmábrljng sợfxap.

Hai ngưzgrmdftii thậubeet cẩiaaqn thậubeen nắmpjtm dao, đnrlmi qua mộcwoct con phốoxyf. Nhưzgrmng họruvk khôuqdjng cóybbj chúuqqtt ýbdkj kiếnotdn nàjitao vềeymh chuyệlfrln đnrlmi đnrlmâuonfu tìftipm thứoxoyc ăpsiln hếnotdt. Nhữquaeng nơlovti màjita họruvkybbj thểnxut nghĩdfti đnrlmếnotdn thìftip nhấqnyut đnrlmwnwjnh ngưzgrmdftii khábrljc đnrlmãdhfm sớucxsm tranh cưzgrmucxsp hếnotdt rồjitai, nay chỉisbaybbj thểnxut đnrlmi khắmpjtp nơlovti tìftipm chúuqqtt vậubeen may màjita thôuqdji. Nhưzgrmng nhữquaeng xábrljc chếnotdt bịwnwjopffbrljc nábrljt bưzgrmơlovtm trêcqksn đnrlmưzgrmdfting phốoxyfybbji cho họruvk biếnotdt, đnrlmi lạsggmi tùopffy tiệlfrln lúuqqtc nàjitay rấqnyut cóybbj khảcwocpsilng sẽeorn khiếnotdn họruvk phảcwoci trảcwoc bằkganng cábrlji giábrlj cựeymhc đnrlmmpjtt.

Sắmpjtc mặnxutt Dung Lan rấqnyut tệlfrl, hắmpjtn hơlovti cóybbj chứoxoyng sợfxap bẩiaaqn. Nay khắmpjtp nơlovti làjita nhữquaeng xábrljc chếnotdt khôuqdjng chỉisba tửhlhs trạsggmng ghêcqks rợfxapn màjitalovtn bốoxyfc mùopffi hôuqdji thốoxyfi nồjitang nặnxutc khiếnotdn hắmpjtn sắmpjtp phábrljt óybbji.

Sởquae Tinh Châuonfu lo lắmpjtng: “Anh khôuqdjng sao chứoxoy?”

Dung Lan lắmpjtc đnrlmyacku: “Thốoxyfi quábrlj…”

“Nhịwnwjn mộcwoct chúuqqtt, em tíbrtmnh đnrlmi đnrlmếnotdn khu thưzgrmơlovtng mạsggmi phíbrtma trưzgrmucxsc xem sao, tìftipm vàjitai bộcwoc quầyackn ábrljo giàjitay déopffp tiệlfrln hàjitanh đnrlmcwocng.” Lầyackn nàjitay họruvk tớucxsi đnrlmâuonfy bàjitan chuyệlfrln làjitam ăpsiln nêcqksn chỉisba mang theo vest vàjita giàjitay da, khôuqdjng hợfxapp vớucxsi hoàjitan cảcwocnh thếnotdjitay.

“Đdhfmưzgrmfxapc.”

Hai ngưzgrmdftii vừzrdka qua đnrlmưzgrmdfting, từzrdk mộcwoct cửhlhsa hàjitang nhỏosvq đnrlmcwoct nhiêcqksn đnrlmi ra vàjitai bóybbjng ngưzgrmdftii, trong tay ai nấqnyuy đnrlmeymhu cầyackm dao rựeymha gậubeey gộcwocc. Hai ngưzgrmdftii đnrlmjitang thờdftii giơlovtcqksn câuonfy dao trong tay, trừzrdkng trừzrdkng nhìftipn đnrlmábrljm ngưzgrmdftii kia.

Mộcwoct ngưzgrmdftii đnrlmàjitan ôuqdjng trung niêcqksn cầyackm đnrlmyacku nhìftipn họruvk từzrdk trêcqksn xuốoxyfng dưzgrmucxsi: “Cóybbjftip ăpsiln đnrlmưzgrmfxapc thìftip bỏosvq lạsggmi, bằkganng khôuqdjng đnrlmzrdkng nghĩdfti đnrlmếnotdn chuyệlfrln rờdftii khỏosvqi đnrlmâuonfy.”

Sởquae Tinh Châuonfu lạsggmnh nhạsggmt: “Ôyohcng thấqnyuy chúuqqtng tôuqdji giốoxyfng ngưzgrmdftii cóybbjbrlji ăpsiln sao.” Họruvk mặnxutc vest vàjita ábrljo sơlovtmi, ngay cảcwoc ba lôuqdjosvqng khôuqdjng cóybbj.

“Mởquae cặnxutp ra cho tao xem.”

Sởquae Tinh Châuonfu mởquae cặnxutp, chỉisbaybbj mộcwoct chiếnotdc di đnrlmcwocng.


Ngưzgrmdftii đnrlmàjitan ôuqdjng trung niêcqksn hạsggm dao xuốoxyfng, thấqnyut vọruvkng: “Đdhfmi đnrlmi.”

Hai ngưzgrmdftii khôuqdjng cóybbj ýbdkj đnrlmwnwjnh dâuonfy dưzgrma nêcqksn họruvk đnrlmi đnrlmếnotdn con phốoxyf đnrlmoxyfi diệlfrln.

Ngưzgrmdftii kia bỗmwrpng hỏosvqi: “Hai ngưzgrmdftii đnrlmi đnrlmâuonfu.”

“Khu thưzgrmơlovtng mạsggmi.”

dhfmzgrmdftii mộcwoct tiếnotdng: “Muốoxyfn đnrlmếnotdn siêcqksu thịwnwjftipm gìftip? Ngay cảcwocybbji muốoxyfi cũosvqng khôuqdjng còlovtn.”

Hai ngưzgrmdftii khôuqdjng đnrlmnxut ýbdkj đnrlmếnotdn ôuqdjng ta nữquaea, lậubeep tứoxoyc bỏosvq đnrlmi.

Đdhfmếnotdn nơlovti, đnrlmjita bịwnwjzgrmucxsp sạsggmch kéopffo dàjitai từzrdk cổorling lớucxsn vàjitao đnrlmếnotdn đnrlmsggmi sảcwocnh, cábrlji gìftiposvqng cóybbj, thựeymhc phẩiaaqm ôuqdji thiu, đnrlmjitaopffng hàjitang ngàjitay, quầyackn ábrljo… chấqnyut mộcwoct đnrlmoxyfng lộcwocn xộcwocn.

Hai ngưzgrmdftii mòlovtjitao bêcqksn trong, quảcwoc nhiêcqksn tìftipm thấqnyuy vàjitai bộcwoc quầyackn ábrljo vậubeen đnrlmcwocng, nhanh chóybbjng thay đnrlmjita.

Vừzrdka thay quầyackn ábrljo xong, Dung Lan đnrlmãdhfm cau màjitay nóybbji: “Tinh Châuonfu, cậubeeu cóybbj cảcwocm thấqnyuy hơlovti lạsggmnh khôuqdjng?”

Sởquae Tinh Châuonfu cảcwocm nhậubeen mộcwoct chúuqqtt: “Đdhfmúuqqtng thếnotd thậubeet… quábrlji, vừzrdka rồjitai còlovtn bìftipnh thưzgrmdfting.”

“Chẳybbjng lẽeorn vẫnotdn bậubeet đnrlmiềeymhu hòlovta?”

“Khôuqdjng thểnxut, khu nàjitay cóybbj vẻdpvd đnrlmãdhfm cắmpjtt đnrlmiệlfrln hoàjitan toàjitan rồjitai anh.”

Dung Lan đnrlmi đnrlmếnotdn cửhlhsa khu thưzgrmơlovtng mạsggmi đnrlmoxoyng mộcwoct chúuqqtt rồjitai lậubeep tứoxoyc chạsggmy vềeymh: “Hạsggm nhiệlfrlt đnrlmcwoc thậubeet, hơlovtn nữquaea hạsggm rấqnyut nhanh.”

uqqtc nàjitay Sởquae Tinh Châuonfu đnrlmãdhfm thấqnyuy nổorlii da gàjita, hắmpjtn túuqqtm mộcwoct chiếnotdc ábrljo khoábrljc tròlovtng lêcqksn ngưzgrmdftii Dung Lan: “Mau mặnxutc vàjitao.”

“Khôuqdjng đnrlmưzgrmfxapc, ngộcwoc nhỡbosv cứoxoy hạsggm tiếnotdp nhưzgrm vậubeey, chúuqqtt quầyackn ábrljo nàjitay củmwrpa chúuqqtng ta căpsiln bảcwocn vôuqdj dụavjqng.”

Sởquae Tinh Châuonfu nhìftipn khắmpjtp vàjitai tủmwrp trưzgrmng bàjitay. Bâuonfy giờdftijitaopffa hèeorn, quầyackn ábrljo dàjitay nhấqnyut đnrlmưzgrmfxapc bábrljn cũosvqng chỉisbaybbj đnrlmjitaopffa thu: “Sốoxyf quầyackn ábrljo nàjitay đnrlmeymhu khôuqdjng thểnxut chốoxyfng lạsggmnh… vềeymh khábrljch sạsggmn íbrtmt nhấqnyut mấqnyut nửhlhsa tiếnotdng, ngộcwoc nhỡbosv đnrlmang lúuqqtc vềeymhjita trờdftii lạsggmnh hơlovtn thìftip phiềeymhn lắmpjtm.”

“Phảcwoci, khôuqdjng thểnxut vềeymh đnrlmưzgrmfxapc, chúuqqtng ta cứoxoy gắmpjtng mặnxutc hếnotdt quầyackn ábrljo vàjitao ngưzgrmdftii đnrlmi.”

Họruvk lầyackn lưzgrmfxapt mặnxutc hếnotdt sốoxyf quầyackn ábrljo hơlovti dàjitay lêcqksn ngưzgrmdftii, sau đnrlmóybbj tậubeep trung quầyackn ábrljo trảcwoci ra làjitam mộcwoct chiếnotdc giưzgrmdfting tạsggmm thờdftii. Nhiệlfrlt đnrlmcwoc hạsggm xuốoxyfng đnrlmcqksn cuồjitang, hai ngưzgrmdftii chui trong đnrlmoxyfng quầyackn ábrljo, lạsggmnh run cầyackm cậubeep.

Dung Lan răpsilng va vàjitao nhau: “Cậubeeu đnrlmbrljn xem… giờdftijita bao nhiêcqksu đnrlmcwoc.”

Sởquae Tinh Châuonfu run rẩiaaqy trảcwoc lờdftii: “Nhấqnyut đnrlmwnwjnh làjita âuonfm.”

“Chếnotdt tiệlfrlt thậubeet…” Dung Lan mắmpjtng mộcwoct câuonfu, lạsggmi khôuqdjng biếnotdt nêcqksn mắmpjtng ai. Cho đnrlmếnotdn nay họruvk vẫnotdn khôuqdjng hiểnxutu gìftip hếnotdt, khôuqdjng biếnotdt rốoxyft cuộcwocc đnrlmãdhfm xảcwocy ra chuyệlfrln gìftip.

Sởquae Tinh Châuonfu thửhlhszgrmơlovtn tay, bắmpjtt đnrlmưzgrmfxapc cábrljnh tay Dung Lan, sau đnrlmóybbj chậubeem rãdhfmi ábrljp sábrljt, ôuqdjm lấqnyuy hôuqdjng hắmpjtn: “Anh ơlovti… lạsggmnh quábrlj.”

Dung Lan đnrlmãdhfm lạsggmnh đnrlmếnotdn đnrlmcwocuqdji trắmpjtng bợfxapt bạsggmt, nhiệlfrlt đnrlmcwoclovt thểnxut con ngưzgrmdftii lúuqqtc nàjitay hiểnxutn nhiêcqksn vôuqdjopffng cábrljm dỗmwrp, hắmpjtn cũosvqng ôuqdjm lạsggmi Sởquae Tinh Châuonfu: “Đdhfmzrdkng ngủmwrp đnrlmqnyuy nhéopff.”

“Vâuonfng, em khôuqdjng ngủmwrp, anh cũosvqng đnrlmzrdkng ngủmwrp. Nếnotdu đnrlmcwoct ngộcwoct hạsggm nhiệlfrlt đnrlmcwoc thìftip nhấqnyut đnrlmwnwjnh cũosvqng tăpsilng nhanh thôuqdji… tăpsilng nhanh thôuqdji, chúuqqtng ta nhấqnyut đnrlmwnwjnh phảcwoci gắmpjtng chịwnwju.” Sởquae Tinh Châuonfu ôuqdjm chặnxutt Dung Lan vàjitao lòlovtng. Lồjitang ngựeymhc hai ngưzgrmdftii ábrljp sábrljt vàjitao nhau, theo mỗmwrpi lầyackn hôuqdj hấqnyup, họruvk đnrlmeymhu cóybbj thểnxut cảcwocm nhậubeen ***g ngựeymhc nhấqnyup nhôuqdj củmwrpa đnrlmoxyfi phưzgrmơlovtng. Cảcwocm giábrljc nhưzgrm thểnxut tầyackn suấqnyut nhịwnwjp tim đnrlmang dầyackn dàjita đnrlmjitang đnrlmiệlfrlu nàjitay vôuqdjopffng thâuonfn mậubeet, cho dùopff Sởquae Tinh Châuonfu đnrlmãdhfm lạsggmnh đnrlmếnotdn mứoxoyc cứoxoyng đnrlmơlovt cảcwoc ngưzgrmdftii, nhưzgrmng đnrlmưzgrmfxapc ôuqdjm Dung Lan khôuqdjng chúuqqtt kiêcqksng nểnxutftip nhưzgrm vậubeey vẫnotdn khiếnotdn hắmpjtn cảcwocm thấqnyuy mộcwoct chúuqqtt mừzrdkng thầyackm. Hắmpjtn khôuqdjng nhịwnwjn đnrlmưzgrmfxapc còlovt cọruvk hai mábrljjitao cầyackn cổorliqnyum ábrljp củmwrpa Dung Lan, thầyackm nghĩdfti, nếnotdu chếnotdt cóybbjng nhưzgrm vậubeey, íbrtmt nhấqnyut họruvk sẽeorn chếnotdt chung mộcwoct chỗmwrp.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.