Kỷ Cambri Trở Lại

Chương 195 :

    trước sau   
[PN3] Ngôdsrj Du x Trầjzhkn thiếepavu

Trong mắcyedt Trầjzhkn thiếepavu bốlojyc hỏrnkha, hậsqiyn khôdsrjng thểdbmi biếepavn thâtlxmn, ătxpyn tưrudvơqttci nuốlojyt sốlojyng gãuiby đbcoxàaxxun ôdsrjng nàaxxuy.

Sau khi Ngôdsrj Du bưrudvmilcc ra khỏrnkhi lềzqlmu trạmiqmi thìsqiy đbcoxi cùwnedng Trầjzhkn thiếepavu vàaxxuo trạmiqmi củbcoxa họsdda. Nhìsqiyn bólgpkng lưrudvng cứgutdng ngắcyedc củbcoxa Trầjzhkn thiếepavu, hắcyedn dựdazea vàaxxuo cửghaka, lạmiqmnh nhạmiqmt nólgpki: “Anh lạmiqmi sao vậsqiyy? Côdsrjng cụrehi phònibbng thủbcox bằsddang nătxpyng lưrudvgussng làaxxu thứgutd tốlojyt, chẳehnung lẽhyhc anh khôdsrjng muốlojyn?”

Trầjzhkn thiếepavu quay đbcoxjzhku, lạmiqmnh lùwnedng nhìsqiyn hắcyedn: “Tao muốlojyn gìsqiy thìsqiy tao tựdaze lấrehiy, khôdsrjng cầjzhkn màaxxuy ban âtlxmn.”

Ngôdsrj Du tùwnedy tay hạmiqmmrptm xuốlojyng, chậsqiym rãuibyi đbcoxi vềzqlm phíyerfa hắcyedn, ákftbnh sákftbng trong trạmiqmi đbcoxorqmt nhiêwnedn hiu hắcyedt, trákftbi tim Trầjzhkn thiếepavu cũwqikng siếepavt lạmiqmi.

Ngôdsrj Du ngồmiqmi xuốlojyng bêwnedn cạmiqmnh hắcyedn, ngólgpkn tay xưrudvơqttcng xưrudvơqttcng niếepavt cằsddam hắcyedn, buộorqmc hắcyedn nhìsqiyn mìsqiynh: “Tíyerfnh tìsqiynh củbcoxa anh… tôdsrji biếepavt nólgpki thếepavaxxuo đbcoxâtlxmy? Tôdsrji chỉpekr muốlojyn bảpbbbo đbcoxpbbbm an toàaxxun cho anh, vậsqiyy màaxxu anh khôdsrjng thểdbmi cảpbbbm kíyerfch?”


“Bảpbbbo đbcoxpbbbm an toàaxxun cho tao?” Trầjzhkn thiếepavu cưrudvzklgi lạmiqmnh: “Thếepav thìsqiy đbcoxoxblng cólgpk đbcoxưrudva tao đbcoxếepavn Thanh Hảpbbbi, màaxxuy tưrudvlojyng tao muốlojyn đbcoxi chịurmnu chếepavt vớmilci màaxxuy chắcyedc?”

“Tôdsrji màaxxu khôdsrjng đbcoxưrudva anh đbcoxi cùwnedng, khôdsrjng biếepavt Trùwnedng Khákftbnh sẽhyhc bịurmn anh làaxxum thàaxxunh cákftbi dạmiqmng gìsqiy. Hơqttcn nữkftba, cho dùwned đbcoxi Thanh Hảpbbbi làaxxu chịurmnu chếepavt thìsqiydsrji vẫbcoxn muốlojyn đbcoxưrudva anh theo. Tôdsrji sốlojyng, anh hưrudvlojyng thụrehi vớmilci tôdsrji tôdsrji chếepavt, anh phảpbbbi cùwnedng chếepavt vớmilci tôdsrji, trêwnedn đbcoxưrudvzklgng xuốlojyng Hoàaxxung Tuyềzqlmn cólgpk cốlojy nhâtlxmn làaxxum bạmiqmn, khôdsrjng phảpbbbi làaxxu mộorqmt chuyệjdogn tốlojyt ưrudv?”

Trầjzhkn thiếepavu đbcoxákftbnh tay hắcyedn: “Hưrudvlojyng thụrehi? Ngôdsrj Du, mẹaevblgpkaxxuy vẫbcoxn nêwnedn sớmilcm đbcoxưrudva tao đbcoxi chếepavt mộorqmt chútnxzt đbcoxi, tao cólgpk chếepavt cũwqikng khôdsrjng muốlojyn gặpekrp lạmiqmi màaxxuy.”

Áoxblnh mắcyedt Ngôdsrj Du tốlojyi sầjzhkm lạmiqmi, tólgpkm tay hắcyedn ấrehin ngãuiby xuốlojyng giưrudvzklgng, lạmiqmnh lùwnedng nhìsqiyn hắcyedn.

Trầjzhkn thiếepavu đbcoxãuibyrudvzklgi giãuibyy dụrehia, quay mặpekrt sang chỗghak khákftbc.

Đyerfôdsrji môdsrji Ngôdsrj Du nhẹaevb nhàaxxung chạmiqmm vàaxxuo hai mákftb hắcyedn, khẽhyhc khàaxxung nólgpki: “Sao anh cứgutd luôdsrjn tựdaze khólgpk chịurmnu vớmilci mìsqiynh? Suốlojyt ngàaxxuy nhưrudv vậsqiyy vui lắcyedm àaxxu?”

“Tao khôdsrjng khólgpk chịurmnu vớmilci mìsqiynh, tao khólgpk chịurmnu vớmilci màaxxuy.”

“Trùwnedng Khákftbnh làaxxu củbcoxa tôdsrji, cũwqikng làaxxu củbcoxa anh, nếepavu anh đbcoxãuiby khôdsrjng thay đbcoxtlxmi đbcoxưrudvgussc hiệjdogn trạmiqmng thìsqiysqiy sao khôdsrjng thửghak chấrehip nhậsqiyn? Trầjzhkn thiếepavu, anh biếepavt rõdazedsrji thíyerfch anh…”

“Liêwnedn quan gìsqiy đbcoxếepavn tao?” Khólgpke miệjdogng Trầjzhkn thiếepavu nhếepavch nụrehirudvzklgi giễrudvu cợgusst.

Ngôdsrj Du nheo mắcyedt lạmiqmi, sắcyedc mặpekrt lộorqm vẻepav giậsqiyn dữkftb, hắcyedn bólgpkp chặpekrt hai gònibbkftb củbcoxa Trầjzhkn thiếepavu, dùwnedng sứgutdc lấrehip đbcoxôdsrji môdsrji mỏrnkhng manh kia, mútnxzt lấrehiy môdsrji dưrudvmilci non mềzqlmm, chàaxxu đbcoxmiqmp đbcoxorqmc ákftbc. Trầjzhkn thiếepavu đbcoxmiqmy mạmiqmnh vai hắcyedn ra, song khôdsrjng đbcoxmiqmy đbcoxưrudvgussc, dứgutdt khoákftbt hákftb miệjdogng cắcyedn lạmiqmi đbcoxôdsrji môdsrji kia. Mùwnedi mákftbu tưrudvơqttci tràaxxun ngậsqiyp trong khoang miệjdogng hai ngưrudvzklgi, Ngôdsrj Du đbcoxau đbcoxếepavn chau màaxxuy, nhưrudvng khôdsrjng buôdsrjng Trầjzhkn thiếepavu ra, lạmiqmi càaxxung thêwnedm dùwnedng sứgutdc niếepavt cằsddam Trầjzhkn thiếepavu, buộorqmc cákftbi miệjdogng quậsqiyt cưrudvzklgng kia phảpbbbi mởlojy ra, bákftb đbcoxmiqmo đbcoxmiqmy lưrudvceaji vàaxxuo, tùwnedy ývbxd quấrehiy nhiễrudvu.

Trầjzhkn thiếepavu bịurmndsrjn đbcoxếepavn nỗghaki sắcyedp khôdsrjng kịurmnp thởlojy, mặpekrt mũwqiki đbcoxrnkhwnedn.

Ngôdsrj Du buôdsrjng hắcyedn ra, liếepavm liếepavm khólgpke miệjdogng bịurmnkftbch: “Khôdsrjng phảpbbbi đbcoxãuiby sớmilcm khôdsrjng phảpbbbn khákftbng sao?”

“Hôdsrjm nay thấrehiy màaxxuy phákftb lệjdog muốlojyn ătxpyn đbcoxònibbn.” Trầjzhkn thiếepavu muốlojyn đbcoxmiqmy Ngôdsrj Du ra rồmiqmi đbcoxgutdng dậsqiyy.


Ngôdsrj Du lạmiqmi đbcoxèmrpt hắcyedn xuốlojyng giưrudvzklgng lầjzhkn nữkftba, từoxbl sau lưrudvng ôdsrjm lấrehiy hôdsrjng hắcyedn, cũwqikng nhẹaevb nhàaxxung cắcyedn lỗghak tai hắcyedn, khẽhyhclgpki: “Chútnxzng ta đbcoxzqlmu biếepavt Thanh Hảpbbbi rấrehit nguy hiểdbmim, khôdsrjng phảpbbbi nólgpki chơqttci, sau khi vàaxxuo đbcoxólgpk loạmiqmi tíyerfnh tìsqiynh [224] nàaxxuy củbcoxa anh cũwqikng phảpbbbi tiếepavt chếepav, hiểdbmiu khôdsrjng?”

[224] Nguyêwnedn vătxpyn “cẩmiqmu tỳkalc khíyerf” (狗脾气): Tíyerfnh cákftbch đbcoxlojyi nộorqmi thìsqiylgpkng nảpbbby thôdsrj bạmiqmo, đbcoxlojyi ngoạmiqmi thìsqiy nhỏrnkh nhẹaevb.

“Màaxxuy biếepavt rõdaze Thanh Hảpbbbi nguy hiểdbmim, vìsqiy sao cònibbn muốlojyn đbcoxi? Khôdsrjng phảpbbbi màaxxuy chỉpekr muốlojyn thảpbbbnh thơqttci làaxxum vua mộorqmt cõdazei àaxxu.”

Ngôdsrj Du cưrudvzklgi nhẹaevb: “Phảpbbbi, thếepav giớmilci đbcoxãuiby biếepavn thàaxxunh thếepavaxxuy, chútnxzng ta cũwqikng khôdsrjng sốlojyng đbcoxưrudvgussc bao lâtlxmu, tôdsrji cònibbn cólgpk thểdbmilgpk khákftbt vọsddang gìsqiy? Tôdsrji chỉpekr muốlojyn sốlojyng thoảpbbbi mákftbi vớmilci anh, ătxpyn uốlojyng khôdsrjng lo, muốlojyn chơqttci anh lútnxzc nàaxxuo thìsqiy tậsqiyn tìsqiynh chơqttci lútnxzc đbcoxólgpk.” Hắcyedn nólgpki xong, cốlojy ývbxdwnedng nửghaka ngưrudvzklgi dưrudvmilci cọsdda cọsddaaxxuo môdsrjng Trầjzhkn thiếepavu, cákftbi nơqttci gồmiqmwnedn khiếepavn thâtlxmn thểdbmi Trầjzhkn thiếepavu hơqttci cứgutdng lạmiqmi.

Trầjzhkn thiếepavu cắcyedn rătxpyng nólgpki: “Màaxxuy làaxxu đbcoxmiqm ngụrehiy quâtlxmn tửghak.”

“Tôdsrji chưrudva bao giờzklg tựdazerudvng làaxxu quâtlxmn tửghak, chỉpekraxxu ngưrudvzklgi lớmilcn cảpbbb rồmiqmi, íyerft nhiềzqlmu phảpbbbi ra dákftbng ngưrudvzklgi lớmilcn mộorqmt chútnxzt, anh thìsqiy…” Bàaxxun tay Ngôdsrj Du đbcoxưrudva vàaxxuo trong quầjzhkn ákftbo Trầjzhkn thiếepavu, bákftb đbcoxmiqmo vuốlojyt ve ***g ngựdazec rắcyedn chắcyedc bólgpkng loákftbng: “Anh từoxbl nhỏrnkh đbcoxếepavn lớmilcn chẳehnung thay đbcoxtlxmi gìsqiy cảpbbb, lútnxzc tôdsrji đbcoxếepavn Trùwnedng Khákftbnh, liếepavc mắcyedt mộorqmt cákftbi đbcoxãuiby nhậsqiyn ra anh, anh lạmiqmi hoàaxxun toàaxxun khôdsrjng nhớmilcdsrji, ngay cảpbbbwnedn củbcoxa tôdsrji cũwqikng quêwnedn, tôdsrji thậsqiyt sựdaze rấrehit giậsqiyn.”

Trầjzhkn thiếepavu cưrudvzklgi lạmiqmnh: “Dựdazea vàaxxuo cákftbi gìsqiyaxxu tao phảpbbbi nhớmilcaxxuy, màaxxuy muốlojyn nhắcyedc lạmiqmi cákftbi chuyệjdogn vớmilc vẩmiqmn ấrehiy bao nhiêwnedu lầjzhkn nữkftba?”

“Nhắcyedc đbcoxếepavn khi anh nhớmilc ra tôdsrji mớmilci thôdsrji.”

“Tao chẳehnung nhớmilc, trưrudvmilcc khôdsrjng nhớmilc, chờzklg đbcoxếepavn lútnxzc màaxxuy chếepavt tao cũwqikng quêwnedn lậsqiyp tứgutdc.”

Ngôdsrj Du cưrudvzklgi nhẹaevbwnedn tai hắcyedn: “Anh cólgpk biếepavt dákftbng vẻepav khôdsrjng coi ai ra gìsqiyaxxuy khiếepavn ngưrudvzklgi khákftbc muốlojyn chơqttci anh nhấrehit?” Nólgpki xong, bàaxxun tay khôdsrjng thàaxxunh thậsqiyt kia đbcoxãuiby luồmiqmn vàaxxuo trong quầjzhkn Trầjzhkn thiếepavu, khiêwnedu khíyerfch lưrudvmilct đbcoxi trêwnedn quầjzhkn lólgpkt củbcoxa hắcyedn.

Trầjzhkn thiếepavu lấrehiy khuỷaxxuu tay đbcoxsqiyp mạmiqmnh vàaxxuo bụrehing Ngôdsrj Du: “Mẹaevblgpk ban ngàaxxuy ban mặpekrt màaxxuy đbcoxoxblng cólgpkwnedn cơqttcn!”

“Yêwnedn tâtlxmm, tôdsrji cònibbn cólgpk chíyerfnh sựdaze, tôdsrji đbcoxgussi đbcoxếepavn tốlojyi mớmilci lêwnedn cơqttcn đbcoxưrudvgussc chứgutd?” Ngôdsrj Du lậsqiyt ngưrudvzklgi đbcoxpekrt trêwnedn ngưrudvzklgi hắcyedn, késqdlo sơqttc mi củbcoxa hắcyedn ra, cútnxzi đbcoxjzhku liếepavm ngựdazec hắcyedn: “Cólgpk đbcoxiềzqlmu, cho tôdsrji nếepavm trưrudvmilcc mộorqmt chútnxzt, tôdsrji thíyerfch nhìsqiyn lútnxzc anh giậsqiyn, đbcoxólgpkaxxutnxzc tuyệjdogt diệjdogu nhấrehit.”

Trầjzhkn thiếepavu tíyerfnh tìsqiynh nólgpkng nảpbbby, bịurmn Ngôdsrj Du nólgpki hai ba câtlxmu khiếepavn lửghaka giậsqiyn chạmiqmy toákftbn loạmiqmn, hắcyedn hung tợgussn nólgpki: “Cútnxzt ra màaxxuaxxum chíyerfnh sựdaze củbcoxa màaxxuy đbcoxi.”


Ngôdsrj Du mắcyedt đbcoxiếepavc tai ngơqttc, nụrehidsrjn rơqttci trêwnedn ngựdazec Trầjzhkn thiếepavu, hai tay tùwnedy ývbxd vuốlojyt ve thâtlxmn thểdbmi quyếepavn rũwqik tràaxxun ngậsqiyp nam tíyerfnh kia.

Trầjzhkn thiếepavu késqdlo tólgpkc ésqdlp hắcyedn ngẩmiqmng đbcoxjzhku: “Tao bảpbbbo màaxxuy cútnxzt!”

Khólgpke miệjdogng Ngôdsrj Du cưrudvzklgi nhẹaevb: “Bảpbbbo bốlojyi, tôdsrji cólgpk thểdbmiaxxum bấrehit cứgutd chuyệjdogn gìsqiy cho anh, nhưrudvng uy hiếepavp vàaxxu mệjdognh lệjdognh củbcoxa anh thìsqiydsrj dụrehing vớmilci tôdsrji, đbcoxâtlxmy khôdsrjng phảpbbbi chuyệjdogn khiếepavn anh bấrehit lựdazec lắcyedm sao? Trầjzhkn đbcoxmiqmi thiếepavu gia trưrudvmilcc giờzklg luôdsrjn hôdsrj phong hoákftbn vũwqik nay nólgpki chuyệjdogn đbcoxorqmt nhiêwnedn khôdsrjng cólgpk ngưrudvzklgi nghe, khôdsrjng chỉpekr nhưrudv thếepav, cònibbn phảpbbbi nằsddam dưrudvmilci thâtlxmn cho tôdsrji làaxxum… Chậsqiyc chậsqiyc, tôdsrji rấrehit thíyerfch nésqdlt mặpekrt lútnxzc nàaxxuy củbcoxa anh, chỉpekr cầjzhkn nhìsqiyn mộorqmt cákftbi làaxxulgpk thểdbmi khiếepavn tôdsrji cứgutdng lêwnedn.” Hắcyedn liếepavm môdsrji, trong mắcyedt tràaxxun ngậsqiyp dụrehic vọsddang dãuibyyerfnh.

“Mẹaevblgpkaxxuy làaxxu biếepavn thákftbi àaxxu.”

Ngôdsrj Du cưrudvzklgi: “Đyerfútnxzng vậsqiyy.”

Trong mắcyedt Trầjzhkn thiếepavu bốlojyc hỏrnkha, hậsqiyn khôdsrjng thểdbmi biếepavn thâtlxmn, ătxpyn tưrudvơqttci nuốlojyt sốlojyng gãuiby đbcoxàaxxun ôdsrjng nàaxxuy, khôdsrjng phảpbbbi hắcyedn chưrudva từoxblng thửghak, chỉpekraxxu lầjzhkn nàaxxuo hắcyedn cũwqikng thua, dầjzhkn dàaxxu hắcyedn cũwqikng lưrudvzklgi phảpbbbn khákftbng, ba lầjzhkn bảpbbby lưrudvgusst thỏrnkha hiệjdogp gãuiby đbcoxàaxxun ôdsrjng nàaxxuy khiếepavn hắcyedn cảpbbbm thấrehiy xấrehiu hổtlxmaxxu phẫbcoxn nộorqm, nhưrudvng hắcyedn khôdsrjng cólgpkkftbch nàaxxuo khảpbbb thi, Trùwnedng Khákftbnh đbcoxãuiby biếepavn thàaxxunh củbcoxa Ngôdsrj Du, ngay cảpbbb hắcyedn cũwqikng khôdsrjng cònibbn làaxxusqiynh nữkftba.

Ngôdsrj Du cútnxzi xuốlojyng, liếepavm bờzklgdsrji hắcyedn: “Tôdsrji thíyerfch tìsqiym tònibbi đbcoxbcox loạmiqmi biểdbmiu cảpbbbm củbcoxa anh, anh tựdazea nhưrudv mộorqmt mólgpkn trákftbng miệjdogng khiếepavn ngưrudvzklgi ta kinh ngạmiqmc.”

Trầjzhkn thiếepavu mắcyedng: “Đyerfjzhku ólgpkc cólgpk bệjdognh.”

Ngôdsrj Du nếepavm đbcoxbcox “mólgpkn trákftbng miệjdogng”, liếepavm môdsrji bònibbwnedn, hắcyedn nhésqdlo nhésqdlo mũwqiki Trầjzhkn thiếepavu, dùwnedng sựdaze dịurmnu dàaxxung làaxxum ngưrudvzklgi ta kinh hãuibyi nólgpki: “Buổtlxmi tốlojyi sẽhyhc trịurmn anh sau.”

Trầjzhkn thiếepavu mặpekrt nólgpkng vôdsrjwnedng, trừoxblng mắcyedt nhìsqiyn hắcyedn.

Ngôdsrj Du cưrudvzklgi nólgpki: “Đyerfútnxzng rồmiqmi, anh muốlojyn biếepavt vìsqiy sao tôdsrji muốlojyn đbcoxi Thanh Hảpbbbi phảpbbbi khôdsrjng? Tôdsrji nólgpki cho anh, rấrehit đbcoxơqttcn giảpbbbn, vìsqiy giútnxzp họsdda lấrehiy đbcoxưrudvgussc ngọsddac Con Rốlojyi, vìsqiy khiếepavn họsddalgpk thểdbmisqiym đbcoxưrudvgussc biệjdogn phákftbp giảpbbbi quyếepavt tai họsddaa nàaxxuy. Nếepavu cólgpk ngàaxxuy thếepav giớmilci lạmiqmi thákftbi bìsqiynh, họsdda sẽhyhc khôdsrjng tìsqiym lývbxd do làaxxum khólgpk chútnxzng ta vìsqiytnxzc nàaxxuy chútnxzng ta khôdsrjng gólgpkp phầjzhkn. Dùwned sao cũwqikng phảpbbbi nólgpki, tôdsrji cònibbn muốlojyn chơqttci anh thêwnedm vàaxxui nătxpym, khôdsrjng muốlojyn chếepavt sớmilcm thếepav.”

“Cútnxzt!”

Ngôdsrj Du hôdsrjn mộorqmt cákftbi xuốlojyng mặpekrt Trầjzhkn thiếepavu, cưrudvzklgi rồmiqmi bỏrnkh đbcoxi.

Trầjzhkn thiếepavu nằsddam ngửghaka trêwnedn giưrudvzklgng, ra sứgutdc đbcoxiềzqlmu chỉpekrnh hôdsrj hấrehip, muốlojyn mìsqiynh dễrudv chịurmnu mộorqmt chútnxzt.

Hắcyedn nhắcyedm hai mắcyedt lạmiqmi, trưrudvmilcc mắcyedt xuấrehit hiệjdogn mộorqmt đbcoxgutda trẻepav, mộorqmt đbcoxgutda trẻepav gầjzhky loắcyedt choắcyedt, thoạmiqmt nhìsqiyn nhỏrnkhqttcn bạmiqmn cùwnedng trang lứgutda đbcoxếepavn vàaxxui tuổtlxmi, thanh tútnxz xinh xắcyedn nhưrudv mộorqmt côdsrjsqdl, hắcyedn tiếepavn lêwnedn đbcoxmiqmp đbcoxgutda trẻepav đbcoxólgpk mộorqmt cákftbi, chẳehnung vìsqiy sao hếepavt, chỉpekraxxu ngứgutda mắcyedt vớmilci dákftbng vẻepav thỏrnkh thẻepav yếepavu đbcoxuốlojyi ấrehiy màaxxu thôdsrji, đbcoxgutda trẻepav khólgpkc, hắcyedn cưrudvzklgi rồmiqmi bỏrnkh đbcoxi.

Mẹaevblgpk, âtlxmn oákftbn từoxblkftbi hồmiqmi mặpekrc quầjzhkn thủbcoxng đbcoxíyerft đbcoxếepavn giờzklgnibbn nhớmilc, đbcoxútnxzng làaxxunibbng dạmiqm hẹaevbp hònibbi, thằsddang bésqdl õdazeng ẹaevbo lútnxzc ấrehiy sao lạmiqmi biếepavn thàaxxunh thằsddang khốlojyn âtlxmm hiểdbmim biếepavn thákftbi đbcoxólgpk chứgutd!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.