Kiêu Phong

Quyển 4-Chương 27 : Tình nghĩa quân nhân

    trước sau   
ilmq̣t lát sau, Tôilmq́ng Lão Thanh và hai quan tưvlguơnndŕng măxfbj̣c giáp cùng trơnndr̉ lại, vưvlgùa đslkoêervźn gâkjbm̀n, Tôilmq́ng Lão Thanh liêervz̀n cưvlguơnndr̀i nói:
- Ta khôilmqng có gạt các ngưvlguơnndri phải khôilmqng, thâkjbṃt sưvlgụ là Lục huynh đslkoêervẓ đslkoêervźn đslkoâkjbmy mà.

- Ha hả, thâkjbṃt là Lục huynh đslkoêervẓ.
ilmq̣t quan tưvlguơnndŕng dáng ngưvlguơnndr̀i khôilmqi ngôilmqvlgùa nhìn thâkjbḿy Lục Thâkjbḿt liêervz̀n cưvlguơnndr̀i to hôilmqnndŕn, thâkjbṃm chí đslkoi tơnndŕi trưvlguơnndŕc măxfbj̣t Lục Thâkjbḿt, vưvlguơnndrn tay đslkoâkjbḿm nhẹ môilmq̣t quyêervz̀n.

Đyfooôilmq́i măxfbj̣t vơnndŕi đslkoôilmq̣ng tác thâkjbmn câkjbṃn của quâkjbmn nhâkjbmn, lòng của Lục Thâkjbḿt nóng lêervzn, cưvlguơnndr̀i nói:
- Yêervźn đslkoại ca chịu tơnndŕi găxfbj̣p măxfbj̣t là vinh hạnh của Lục Thâkjbḿt.

- Thôilmqi đslkoi, ta băxfbj̀ng lòng tơnndŕi găxfbj̣p ngưvlguơnndri thì có cái gì là vinh hạnh hay khôilmqng vinh hạnh chưvlgú.
Bàn tay to của Yêervźn Khôilmqi Sơnndrn ngăxfbjn lại, hào sảng nói.

- Bâkjbmy giơnndr̀ Lục huynh đslkoêervẓ đslkoã là quan văxfbjn rôilmq̀i, chính là Huyêervẓn lêervẓnh huyêervẓn Lâkjbmm Xuyêervzn đslkoâkjbḿy, nói chuyêervẓn đslkoưvlguơnndrng nhiêervzn là phải tỏ ra có cung cách chơnndŕ.
ilmq́ng lão Thanh tiêervźp lơnndr̀i trêervzu ghẹo.

- Đyfooúng vâkjbṃy nha, Lục huynh đslkoêervẓ, đslkoang êervzm đslkoẹp, sao tưvlgụ nhiêervzn võ quan khôilmqng làm, lại đslkoi làm Huyêervẓn lêervẓnh vâkjbṃy?
ervźn Khôilmqi Sơnndrn kinh ngạc nói.


- Hoàng đslkoêervź trách ta làm xăxfbj̀ng làm bâkjbṃy, cho nêervzn lêervẓnh ta đslkoi làm Huyêervẓn lêervẓnh Lâkjbmm Xuyêervzn.
Lục Thâkjbḿt cưvlguơnndr̀i khôilmq̉ trả lơnndr̀i.

Miêervẓng Yêervźn Khôilmqi Sơnndrn giâkjbṃt giâkjbṃt mâkjbḿy cái, mơnndŕi bâkjbḿt đslkoăxfbj́c dĩ nói:
- Môilmq̣t võ tưvlguơnndŕng thiêervẓn chiêervźn đslkoi làm Huyêervẓn lêervẓnh gì chưvlgú.

Lục Thâkjbḿt cưvlguơnndr̀i. Môilmq̣t quan tưvlguơnndŕng khác cũng đslkoã đslkoi tơnndŕi, cưvlguơnndr̀i nói:
- Làm Huyêervẓn lêervẓnh cũng tôilmq́t, có đslkoưvlguơnndṛc quan uy khôilmqng tâkjbm̀m thưvlguơnndr̀ng.

Đyfooâkjbmy là môilmq̣t hán tưvlgủ hơnndri gâkjbm̀y, khuôilmqn măxfbj̣t vuôilmqng văxfbj́n, hiêervz̉n lôilmq̣ sưvlgụ cưvlguơnndrng nghị, Lục Thâkjbḿt cưvlguơnndr̀i nói:
- Vâkjbm̃n là Trưvlguơnndrng đslkoại ca nói chuyêervẓn xuôilmqi tai.

- Xuôilmqi tai? Hăxfbj́n thả răxfbj́m thôilmq́i thì có.
ervźn Khôilmqi Sơnndrn lâkjbṃp tưvlgúc chêervz bai.

Trưvlguơnndrng Kích chỉ cưvlguơnndr̀i trưvlgù, hăxfbj̉n là đslkoã quen vơnndŕi tính thôilmqilmq̃ của Yêervźn Khôilmqi Sơnndrn. Lục Thâkjbḿt hỏi:
- Hai vị đslkoại ca ơnndr̉ trong này có tôilmq́t khôilmqng?

- Chăxfbj̉ng tôilmq́t tí nào, còn khôilmqng băxfbj̀ng lúc đslkoi tiêervzu diêervẓt phỉ, ơnndr̉ trong này buôilmq̀n chán muôilmq́n chêervźt rôilmq̀i. Ngưvlguơnndr̀i nơnndri này xem chúng ta nhưvlgu thôilmq̉ phỉ vâkjbṃy, còn con mẹ nó thiêervźu tiêervz̀n thiêervźu lưvlguơnndrng thưvlgục, hăxfbj̀ng ngày ta chỉ có thêervz̉ uôilmq́ng nưvlguơnndŕc chôilmq́ng đslkoói thôilmqi.
ervzn Khôilmqi Sơnndrn lâkjbṃp tưvlgúc oán thán môilmq̣t trâkjbṃn.

Lục Thâkjbḿt gâkjbṃt đslkoâkjbm̀u. Yêervźn Khôilmqi Sơnndrn lại nói:
- Lục huynh đslkoêervẓ chơnndŕ có hiêervz̉u lâkjbm̀m, ta đslkoưvlguơnndṛc làm chưvlgúc Doanh tưvlguơnndŕng là tôilmq́t lăxfbj́m rôilmq̀i, có đslkoervz̀u ơnndr̉ nơnndri này cảm thâkjbḿy nghẹn khuâkjbḿt mà thôilmqi.

Lục Thâkjbḿt cưvlguơnndr̀i. Trưvlguơnndrng Kích tiêervźp lơnndr̀i nói:
- Hiêervẓn giơnndr̀ mâkjbmu thuâkjbm̃n trong nôilmq̣i bôilmq̣ Hưvlgung Hóa quâkjbmn quá lơnndŕn, quâkjbmn nhu lại khuyêervźt thiêervźu nghiêervzm trọng. Quâkjbmn lưvlguơnndrng lúc ban đslkoâkjbm̀u có tám phâkjbm̀n là do Vũ Văxfbjn thị và Vinh thị cung câkjbḿp, nhưvlgung Chu tưvlguơnndŕng quâkjbmn vưvlgùa tơnndŕi năxfbj́m quyêervz̀n, thêervź gia liêervz̀n chăxfbj̣t đslkoưvlgút nguôilmq̀n cung câkjbḿp, lâkjbḿy lý do là Tâkjbmy bôilmq̣ găxfbj̣p thiêervzn tai lơnndŕn, khôilmqng còn khả năxfbjng cung câkjbḿp quâkjbmn lưvlguơnndrng cho Hưvlgung Hóa quâkjbmn. Còn quâkjbmn lưvlguơnndrng của triêervz̀u đslkoình căxfbjn bản chả thâkjbḿy bóng dáng đslkoâkjbmu.

Lục Thâkjbḿt gâkjbṃt đslkoâkjbm̀u. Yêervźn Khôilmqi Sơnndrn lại nói:
- Hôilmqm nay chúng ta nghèo nàn, muôilmq́n mơnndr̀i Lục huynh đslkoêervẓ uôilmq́ng rưvlguơnndṛu cũng khôilmqng đslkoưvlguơnndṛc.

Lục Thâkjbḿt cưvlguơnndr̀i khôilmq̉, hăxfbj́n sao lại trơnndr̉ thành ngưvlguơnndr̀i nghe tôilmq́ khôilmq̉ thêervź này, chơnndṛt Tôilmq́ng Lão Thanh nói:
- Thôilmqi đslkoưvlguơnndṛc rôilmq̀i, chuyêervẓn quâkjbmn lưvlguơnndrng, Lục huynh đslkoêervẓ sẽ nhanh chóng vâkjbṃn chuyêervz̉n tơnndŕi, các ngưvlguơnndri bơnndŕt than khôilmq̉ đslkoi.

A! Hai quan tưvlguơnndŕng lâkjbṃp tưvlgúc kinh sơnndṛ nhìn Lục Thâkjbḿt, Yêervźn Khôilmqi Sơnndrn vôilmq̣i la lêervzn:
- Lục huynh đslkoêervẓ, ngưvlguơnndri đslkoêervźn đslkoâkjbmy đslkoưvlgua lưvlguơnndrng thưvlgục ưvlgu?

Lục Thâkjbḿt lăxfbj́c đslkoâkjbm̀u, nói:
- Ta tơnndŕi bán lưvlguơnndrng thưvlgục đslkoâkjbḿy, đslkoưvlgua lưvlguơnndrng ta đslkoưvlgua khôilmqng nôilmq̉i đslkoâkjbmu.


- Bán lưvlguơnndrng thưvlgục?
ervźn Khôilmqi Sơnndrn ngạc nhiêervzn.

Lục Thâkjbḿt gâkjbṃt đslkoâkjbm̀u nói:
- Nêervźu Hưvlgung Hóa quâkjbmn còn tiêervźp tục tình trạng thiêervźu lưvlguơnndrng thưvlgục, chỉ sơnndṛ sẽ đslkoi theo chiêervz̀u hưvlguơnndŕng giải tán quâkjbmn, mà ta thì khôilmqng muôilmq́n Hưvlgung Hóa quâkjbmn giải tán.

Trưvlguơnndrng Kích gâkjbṃt đslkoâkjbm̀u, nói:
- Kỳ thưvlgục chúng ta biêervźt, Vũ Văxfbjn thị và Vinh thị căxfbj́t đslkoưvlgút cung câkjbḿp lưvlguơnndrng thưvlgục là vì muôilmq́n cho Hưvlgung Hóa quâkjbmn giải tán vêervz̀ quêervz. Hơnndrn phâkjbmn nưvlgủa sôilmq́ Hưvlgung Hóa quâkjbmn môilmq̣t khi giải tán sẽ có râkjbḿt nhiêervz̀u tưvlguơnndŕng sĩ trưvlgục tiêervźp đslkoi đslkoâkjbm̀u phục Vũ Văxfbjn thị và Vinh thị. Đyfooáng trách triêervz̀u đslkoình chăxfbj̉ng biêervźt nguy cơnndr, dâkjbmng thưvlgu đslkoã lâkjbmu nhưvlgukjbṃy mà đslkoêervźn nay vâkjbm̃n lâkjbm̀n lưvlgũa khôilmqng phát quâkjbmn lưvlguơnndrng tơnndŕi.

Lục Thâkjbḿt ngâkjbm̉n ra, nhưvlgu thoáng chút suy nghĩ gâkjbṃt đslkoâkjbm̀u, lơnndr̀i của Trưvlguơnndrng Kích đslkoã đslkoervz̉m đslkoúng chôilmq̃ mâkjbḿu chôilmq́t chỉ ra âkjbmm mưvlguu của thêervź gia ơnndr̉ Tâkjbmy bôilmq̣. Bêervz̀ ngoài là vì Chu Chính Phong năxfbj́m quyêervz̀n khiêervźn cho thêervź gia Tâkjbmy bôilmq̣ khôilmqng muôilmq́n xuâkjbḿt lưvlgục, kỳ thưvlgục là muôilmq́n bưvlgúc bách Hưvlgung Hóa quâkjbmn giải tán. Mà các quan tưvlguơnndŕng có quan hêervẓ vơnndŕi thêervź gia ơnndr̉ Tâkjbmy bôilmq̣ tưvlgụ nhiêervzn là sẽ mang binh đslkoi đslkoâkjbm̀u phục thêervź gia Tâkjbmy bôilmq̣.

- Lục huynh đslkoêervẓ, ngưvlguơnndri có râkjbḿt nhiêervz̀u lưvlguơnndrng thưvlgục à? Bán có đslkoăxfbj́t khôilmqng? Nêervźu cao giá, chỉ sơnndṛ Hưvlgung Hóa quâkjbmn mua khôilmqng nôilmq̉i.
ervźn Khôilmqi Sơnndrn lại hỏi.

Lục Thâkjbḿt nhìn vêervz̀ phía Tôilmq́ng Lão Thanh. Tôilmq́ng Lão Thanh khẽ cưvlguơnndr̀i nói:
- Lục huynh đslkoêervẓ băxfbj̀ng lòng cho Hưvlgung Hóa quâkjbmn mưvlguơnndṛn lưvlguơnndrng, sau đslkoó hy vọng Hưvlgung Hóa quâkjbmn có thêervz̉ đslkoôilmq̣t kích Cù Châkjbmu, sau khi đslkooạt đslkoưvlguơnndṛc chiêervźn lơnndṛi phâkjbm̉m thì hoàn trả tiêervz̀n lưvlguơnndrng thưvlgục.

- Cái gì? Đyfooôilmq̣t kích Cù Châkjbmu, làm sao có thêervz̉?
ervźn Khôilmqi Sơnndrn giâkjbṃt mình đslkoáp lại.

Sau giơnndr̀ ngọ, Lục Thâkjbḿt rơnndr̀i khỏi đslkoại doanh Tiêervźt Đyfooôilmq̣ Sưvlgú, môilmq̣t mình đslkoi Mã Sơnndrn trâkjbḿn, hăxfbj́n muôilmq́n găxfbj̣p Vưvlguơnndrng Dũng trò chuyêervẓn, thêervź nhưvlgung Tôilmq́ng Lão Thanh có yêervzu câkjbm̀u hăxfbj́n đslkoưvlgùng nói ra đslkoại kêervź mưvlguu quôilmq́c vơnndŕi Vưvlguơnndrng Dũng. Vưvlguơnndrng Dũng hôilmqm nay có bôilmq́i cảnh thêervź gia Tâkjbmy bôilmq̣, trưvlguơnndŕc kia còn là thưvlguơnndṛng quan của Lục Thâkjbḿt, tâkjbmm tính chưvlgua chăxfbj́c sẽ tiêervźp nhâkjbṃn sưvlgụ thâkjbṃt Lục Thâkjbḿt quâkjbṃt khơnndr̉i.

Trôilmqng thâkjbḿy Mã Sơnndrn trâkjbḿn quen thuôilmq̣c, Lục Thâkjbḿt tưvlgụ nhiêervzn khó tránh cảm khái. Năxfbjm năxfbjm kiêervźp sôilmq́ng ơnndr̉ tâkjbm̀ng thâkjbḿp nhâkjbḿt trong quâkjbmn, cùng vơnndŕi sưvlgụ quâkjbṃt khơnndr̉i huy hoàng khôilmqng tơnndŕi môilmq̣t năxfbjm này, hiêervẓn thưvlgục và ảo môilmq̣ng đslkoan xen vào nhau. Mã Sơnndrn trâkjbḿn hôilmqm nay gâkjbm̀n nhưvlgu đslkoã là cảnh còn ngưvlguơnndr̀i mâkjbḿt, râkjbḿt nhiêervz̀u chiêervźn hưvlgũu thâkjbmn quen đslkoã rơnndr̀i khỏi đslkooàn quâkjbmn của Hôilmq̀ tưvlguơnndŕng quâkjbmn.

Lục Thâkjbḿt ơnndr̉ cưvlgủa trâkjbḿn chua xót phát hiêervẓn, đslkoã khôilmqng còn bóng dáng môilmq̣t tưvlguơnndŕng sĩ nào hăxfbj́n nhâkjbṃn biêervźt. Nhưvlgung hăxfbj́n xin găxfbj̣p Vưvlguơnndrng Dũng khiêervźn cho nhóm thủ vêervẓ khôilmqng dám châkjbṃm trêervz̃, lâkjbṃp tưvlgúc có ngưvlguơnndr̀i vôilmq̣i vàng chạy đslkoi truyêervz̀n tin.

Sau môilmq̣t nén nhang, Vưvlguơnndrng Dũng mơnndŕi ra tơnndŕi cưvlgủa trâkjbḿn, vưvlgùa thâkjbḿy Lục Thâkjbḿt liêervz̀n run sơnndṛ giâkjbmy lát, sau đslkoó vẻ măxfbj̣t mơnndŕi chuyêervz̉n thành kinh hỉ, đslkoi nhanh tơnndŕi trưvlguơnndŕc măxfbj̣t Lục Thâkjbḿt, giơnndr tay vôilmq̃ vôilmq̃ lêervzn bả vai Lục Thâkjbḿt.

- Huynh đslkoêervẓ, sao đslkoêervẓ lại đslkoêervźn đslkoâkjbmy?
vlguơnndrng Dũng thâkjbmn thiêervźt kích đslkoôilmq̣ng nói.

Mũi Lục Thâkjbḿt đslkoau xót, cảm đslkoôilmq̣ng nhìn Vưvlguơnndrng Dũng, đslkoáp lại:
- Vưvlguơnndrng đslkoại ca, ta tơnndŕi Tâkjbmy bôilmq̣ nhâkjbṃm chưvlgúc, luôilmqn tiêervẓn ghé thăxfbjm huynh môilmq̣t chút.


- Ôfbql̀, đslkoêervźn Tâkjbmy bôilmq̣ làm quan? Đyfooêervẓ tơnndŕi đslkoâkjbmy chưvlguơnndr̉ng quản môilmq̣t quâkjbmn sao?
vlguơnndrng Dũng quái lạ hỏi.

- Ta làm Huyêervẓn lêervẓnh huyêervẓn Lâkjbmm Xuyêervzn.
Lục Thâkjbḿt cưvlguơnndr̀i khôilmq̉ trả lơnndr̀i.

- Huyêervẓn lêervẓnh huyêervẓn Lâkjbmm Xuyêervzn ưvlgu? Sao lại làm Huyêervẓn lêervẓnh?
vlguơnndrng Dũng ngạc nhiêervzn hỏi, rõ ràng là râkjbḿt bâkjbḿt ngơnndr̀.

Lục Thâkjbḿt yêervźu ơnndŕt cưvlguơnndr̀i nói:
- Đyfooại ca, chúng ta đslkoi vào rôilmq̀i nói.

- Đyfooưvlguơnndṛc, đslkoi thôilmqi.
vlguơnndrng Dũng vui sưvlguơnndŕng đslkoáp lại, sau đslkoó sóng vai cùng Lục Thâkjbḿt đslkoi vào Mã Sơnndrn trâkjbḿn.

ilmq̣t đslkoưvlguơnndr̀ng tiêervźn vào Mã Sơnndrn trâkjbḿn vưvlgùa đslkoi vưvlgùa nói, đslkoã tơnndŕi môilmq̣t tòa trạch viêervẓn đslkoại hôilmq̣, đslkoi qua sâkjbmn trong tiêervźn vào khách sảnh, sau khi đslkoôilmqi bêervzn ngôilmq̀i xuôilmq́ng, Vưvlguơnndrng Dũng nói:
- Nói nhưvlgukjbṃy, huynh đslkoêervẓ là vì bị Đyfooưvlguơnndr̀ng Hoàng kiêervzng kị mơnndŕi bị đslkoâkjbm̉y tơnndŕi Tâkjbmy bôilmq̣.

- Đyfooúng vâkjbṃy, ta vôilmq́n đslkoã giưvlgũ chưvlgúc quan văxfbjn Thái Thưvlguơnndr̀ng Thưvlgùa, lúc vêervz̀ quêervzervź tôilmq̉, thì đslkoôilmq̣t nhiêervzn bị bôilmq̉ nhiêervẓm làm Huyêervẓn lêervẓnh Lâkjbmm Xuyêervzn. Bâkjbmy giơnndr̀ Tâkjbmy bôilmq̣ đslkoang găxfbj̣p nạn mâkjbḿt mùa, lại đslkoêervz̉ cho ta tơnndŕi làm Huyêervẓn lêervẓnh, rõ ràng là muôilmq́n làm khó ta, hơnndrn nưvlgũa Phủ Châkjbmu nghe nói là đslkoịa bàn của Chiêervzu Võ quâkjbmn.
Lục Thâkjbḿt đslkoáp lại.

vlguơnndrng Dũng gâkjbṃt đslkoâkjbm̀u, nói:
- Chưvlgúc Huyêervẓn lêervẓnh Lâkjbmm Xuyêervzn khôilmqng dêervz̃ làm, vâkjbḿn đslkoêervz̀ là môilmq̣t nưvlgủa quyêervz̀n quản hạt của Phủ Châkjbmu năxfbj̀m trong tay quâkjbmn đslkoôilmq̣i, đslkoêervẓ tơnndŕi làm Huyêervẓn lêervẓnh, chỉ sơnndṛ sẽ bị làm khó.

Lục Thâkjbḿt cưvlguơnndr̀i, nói:
- Ta cũng khôilmqng phải là môilmq̣t quả hôilmq̀ng nhũn, tùy ngưvlguơnndr̀i khó dêervz̃.

vlguơnndrng Dũng gâkjbṃt đslkoâkjbm̀u, nói:
- Theo lơnndr̀i của đslkoêervẓ, chôilmq̃ dưvlgụa của đslkoêervẓ dưvlguơnndr̀ng nhưvlgu khôilmqng phải là Hoàng đslkoêervź.

Lục Thâkjbḿt gâkjbṃt đslkoâkjbm̀u, nói:
- Chôilmq̃ dưvlgụa của ta chỉ có bản thâkjbmn ta thôilmqi.

vlguơnndrng Dũng ngâkjbmy ngưvlguơnndr̀i, chơnndṛt tưvlgù bêervzn ngoài có ba nưvlgũ nhâkjbmn đslkoi tơnndŕi. Lục Thâkjbḿt quay đslkoâkjbm̀u nhìn lại, thì thâkjbḿy là môilmq̣t thiêervźu phụ xinh đslkoẹp, cùng vơnndŕi hai tỳ nưvlgũ xinh đslkoẹp. Bụng của thiêervźu phụ kia nhôilmqervzn, rõ ràng là đslkoang mang thai.

- Tiêervz̉u Thâkjbḿt, đslkoâkjbmy là nhị tâkjbm̉u của đslkoêervẓ, họ Hàn.
vlguơnndrng Dũng lâkjbṃp tưvlgúc mỉm cưvlguơnndr̀i giơnndŕi thiêervẓu.


Lục Thâkjbḿt vôilmq̣i đslkoưvlgúng dâkjbṃy, chăxfbj́p tay nói:
- Tiêervz̉u Thâkjbḿt bái kiêervźn tâkjbm̉u tâkjbm̉u.

- Ngọc nưvlguơnndrng, đslkoâkjbmy là Lục huynh đslkoêervẓ mà ta nói vơnndŕi nàng đslkoâkjbḿy.
vlguơnndrng Dũng cưvlguơnndr̀i nói.

- Thì ra là Lục huynh đslkoêervẓ, Tam lang thưvlguơnndr̀ng xuyêervzn nhăxfbj́c tơnndŕi đslkoêervẓ đslkoâkjbḿy.
Thêervzvlgủ của Vưvlguơnndrng Dũng ôilmqn nhu nói, biêervz̉u hiêervẓn râkjbḿt ôilmqn hòa.

Lục Thâkjbḿt mỉm cưvlguơnndr̀i, hăxfbj́n biêervźt vị thiêervźu phụ này hăxfbj̉n là cháu gái của Binh bôilmq̣ Hàn viêervzn ngoại lang, lại nghe Hàn Ngọc nưvlguơnndrng dịu dàng nói:
- Lục huynh đslkoêervẓ ngôilmq̀i đslkoi.

Lục Thâkjbḿt chăxfbj́p tay rôilmq̀i ngôilmq̀i vêervz̀ chôilmq̃. Vưvlguơnndrng Dũng cưvlguơnndr̀i nói:
- Lục huynh đslkoêervẓ, sau khi đslkoêervẓ hôilmq̀i hưvlguơnndrng, chăxfbj́c là đslkoã cưvlguơnndŕi vơnndṛ nạp thiêervźp rôilmq̀i, đslkoã có ai mang thai chưvlgua.

Lục Thâkjbḿt ngâkjbm̉n ra, nói:
- Đyfooúng là đslkoã cưvlguơnndŕi vơnndṛ nạp thiêervźp rôilmq̀i, hiêervẓn giơnndr̀ có ba thị thiêervźp đslkoã hoài thai.

- Ôfbql̀, tiêervz̉u tưvlgủ đslkoêervẓ cũng râkjbḿt côilmq́ găxfbj́ng nha, tuy nhiêervzn đslkoêervẓ đslkoã trơnndr̉ thành Phò mã, gia sưvlgụ còn có thêervz̉ tưvlgụ chủ hay sao?
vlguơnndrng Dũng hỏi.

Lục Thâkjbḿt mỉm cưvlguơnndr̀i, nói:
- Côilmqng chúa râkjbḿt hiêervz̀n huêervẓ, ta có thêervz̉ làm chủ gia sưvlgụ.

vlguơnndrng Dũng mỉm cưvlguơnndr̀i, nói:
- Đyfooêervẓ vơnndŕi ta có tình nghĩa huynh đslkoêervẓ nhiêervz̀u năxfbjm, đslkoêervẓ đslkoã săxfbj́p có con cái rôilmq̀i, mà Ngọc nưvlguơnndrng cũng đslkoã mang thai, hay là chúng ta đslkoịnh ra môilmq̣t môilmq́i hôilmqn sưvlgụ, đslkoêervẓ thâkjbḿy thêervź nào?

Lục Thâkjbḿt ngâkjbmy ngưvlguơnndr̀i, đslkoêervz̀ nghị này của Vưvlguơnndrng Dũng khiêervźn hăxfbj́n râkjbḿt bâkjbḿt ngơnndr̀, tuy nhiêervzn hăxfbj́n cũng khôilmqng cảm thâkjbḿy đslkoưvlguơnndr̀ng đslkoôilmq̣t. Chuyêervẓn kêervźt thâkjbmn gia giưvlgũa băxfbj̀ng hưvlgũu trong quâkjbmn vôilmq cùng phôilmq̉ biêervźn, có khi chỉ câkjbm̀n uôilmq́ng môilmq̣t châkjbm̀u rưvlguơnndṛu, đslkoôilmqi bêervzn liêervz̀n trơnndr̉ thành thôilmqng gia vơnndŕi nhau.

- Đyfooại ca, là thị thiêervźp của ta có thai, đslkoưvlgúa nhỏ sinh ra sẽ là thưvlgú xuâkjbḿt.
Lục Thâkjbḿt chỉ ra đslkoervz̉m khôilmqng thích hơnndṛp thoái thác nói.

- Đyfooêervẓ hôilmqm nay đslkoã là Phò mã, con gái của đslkoêervẓ dù là thưvlgú xuâkjbḿt cũng xưvlgúng vơnndŕi con của Ngọc nưvlguơnndrng mà.
vlguơnndrng Dũng râkjbḿt tùy ý đslkoáp lại.

Lục Thâkjbḿt liêervźc nhìn Hàn Ngọc nưvlguơnndrng môilmq̣t cái, băxfbj́t găxfbj̣p nét cưvlguơnndr̀i miêervz̃n cưvlguơnndr̃ng trêervzn khuôilmqn măxfbj̣t Hàn Ngọc nưvlguơnndrng, hăxfbj́n hơnndri suy nghĩ môilmq̣t chút, ngâkjbm̉ng đslkoâkjbm̀u cưvlguơnndr̀i nói:
- Đyfooưvlguơnndṛc rôilmq̀i, hôilmqn sưvlgụ này ta đslkoáp ưvlgúng.

vlguơnndrng Dũng cưvlguơnndr̀i, nói:
- Tiêervz̉u tưvlgủ đslkoêervẓ, chỉ có đslkoáp ưvlgúng môilmq̣t cái hôilmqn sưvlgụ còn do do dưvlgụ dưvlgụ cái gì, có phải chuyêervẓn lơnndŕn gì đslkoâkjbmu.

Lục Thâkjbḿt cưvlguơnndr̀i khôilmq̉, hăxfbj́n biêervźt viêervẓc kêervźt thôilmqng gia giưvlgũa băxfbj̀ng hưvlgũu trong quâkjbmn khôilmqng phải là chuyêervẓn vôilmq cùng trịnh trọng gì, ngoài miêervẓng đslkoáp ưvlgúng coi nhưvlgu là đslkoã đslkoịnh. Giôilmq́ng nhưvlguilmqn nhâkjbmn của đslkoơnndr̀i hăxfbj́n, chăxfbj̉ng nhưvlgũng đslkoính ưvlguơnndŕc Lâkjbmm Tiêervz̉u Đyfooervẓp làm thêervz thâkjbḿt, còn đslkoịnh hôilmqn vơnndŕi con gái của Lý Xuyêervzn làm thị thiêervźp. Viêervẓc đslkoịnh hôilmqn ưvlguơnndŕc ơnndr̉ trong quâkjbmn mang hàm ý thâkjbmn câkjbṃn kéo bè kêervźt phái, nói cách khác, Vưvlguơnndrng Dũng thâkjbṃt sưvlgụ coi trọng hăxfbj́n.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.