Kiêu Phong

Quyển 4-Chương 22 : Gặp mặt

    trước sau   
Ăcxrbn tôohcĺi xong, Lục Thâieeét thay đlnqhôohcl̉i môohcḷt bôohcḷ áo bào cũ, môohcḷt mình ra khỏi khách đlnqhgunḿm dò hỏi dâieeen tình. Trêgunmn đlnqhưvpppơlxnd̀ng tiêgunḿn vào Nhiêgunmu Châieeeu, chưvppṕng kiêgunḿn nhưvppp̃ng cảnh tưvpppơlxnḍng thảm trọng do lũ lụt gâieeey ra, thu hoạch ruôohcḷng đlnqhôohcl̀ng chỉ đlnqhưvpppơlxnḍc có môohcḷt hai phâieeèn mưvpppơlxnd̀i, có râieeét nhiêgunm̀u dâieeen bị nạn, thêgunḿ nhưvpppng khôohclng hêgunm̀ thâieeéy triêgunm̀u đlnqhình cưvppṕu têgunḿ.

vpppơlxnd́c đlnqhi trêgunmn đlnqhưvpppơlxnd̀ng cái huyêgunṃn Nhạc Bình, chỉ thâieeéy khung cảnh quạnh quẽ, Lục Thâieeét ơlxnd̉ khách đlnqhgunḿm biêgunḿt đlnqhưvpppơlxnḍc hơlxndn phâieeen nưvppp̉a sôohcĺ dâieeen bị nạn đlnqhã tơlxnd́i huyêgunṃn Bà Dưvpppơlxndng mưvpppu sinh. Gạo hăkthźn vâieeẹn chuyêgunm̉n tơlxnd́i, trưvppp̣c tiêgunḿp đlnqhưvpppơlxnḍc đlnqhưvpppa tơlxnd́i huyêgunṃn Bà Dưvpppơlxndng giao cho Vưvpppơlxndng Trọng Lưvpppơlxndng. Bâieeey giơlxnd̀ ơlxnd̉ huyêgunṃn Bà Dưvpppơlxndng, sôohcĺ gạo mơlxnd́i đlnqhưvpppơlxnḍc vâieeẹn chuyêgunm̉n tơlxnd́i phâieeen làm hai, môohcḷt nưvppp̉a bán ra đlnqhêgunm̉ bình ôohcl̉n giá bán, môohcḷt nưvppp̉a dùng đlnqhêgunm̉ nâieeéu cháo phâieeen phát miêgunm̃n phí. Cái gọi là phát cháo miêgunm̃n phí, đlnqhưvpppơlxndng nhiêgunmn chỉ vẻn vẹn đlnqhủ khôohclng đlnqhói chêgunḿt mà thôohcli.

Đsvnqang lúc đlnqhi lại, Lục Thâieeét chơlxnḍt rẽ vào môohcḷt quán ăkthzn nhỏ, trong quán ăkthzn u ám chỉ có hai ngưvpppơlxnd̀i khách đlnqhang dùng cơlxndm. Môohcḷt ngưvpppơlxnd̀i trung niêgunmn có khuôohcln măkthẓt gâieeèy ngôohcl̀i ơlxnd̉ ngay trưvpppơlxnd́c quán, chăkthźc là chủ quán, vưvppp̀a trôohclng thâieeéy Lục Thâieeét tiêgunḿn vào, ngưvpppơlxnd̀i trung niêgunmn vôohcḷi vàng đlnqhưvppṕng dâieeẹy tiêgunḿp đlnqhón.

- Đsvnqại gia muôohcĺn dùng chút gì khôohclng?
Ngưvpppơlxnd̀i trung niêgunmn hèn mọn hỏi.

Lục Thâieeét thuâieeẹn miêgunṃng gọi môohcḷt bát mì, sau đlnqhó ngôohcl̀i ơlxnd̉ bàn bêgunmn cạnh chôohcl̃ hai thưvppp̣c khách, sau khi hăkthźn ngôohcl̀i xuôohcĺng thì nhìn sang bàn bêgunmn, nói:
- Bưvppp̃a cơlxndm của hai vị lão ca ta xin mơlxnd̀i, ta có chút chuyêgunṃn muôohcĺn hỏi thăkthzm, có thêgunm̉ chưvppṕ?

Hai thưvppp̣c khách ngâieeey ngưvpppơlxnd̀i nhìn Lục Thâieeét, bọn họ là môohcḷt già môohcḷt trẻ, măkthẓt mũi dính đlnqhâieeèy bụi đlnqhâieeét, quâieeèn áo cũng cũ kỹ nhêgunḿch nhác, lão thưvppp̣c khách mơlxnd̉ miêgunṃng nói:
- Vị gia này muôohcĺn hỏi cái gì?


- Ta trêgunmn đlnqhưvpppơlxnd̀ng đlnqhêgunḿn đlnqhâieeey, nghe nói phủ Ngôohcl Thành côohclng chúa có vâieeẹn chuyêgunm̉n lưvpppơlxndng thưvppp̣c đlnqhêgunḿn Nhiêgunmu Châieeeu cưvppṕu nạn thiêgunmn tai, khôohclng biêgunḿt có phải là thâieeẹt hay khôohclng?
Lục Thâieeét hỏi.

- Ôgunm̀, phủ Ngôohcl Thành côohclng chúa vâieeẹn lưvpppơlxndng đlnqhêgunḿn Nhiêgunmu Châieeeu là thâieeẹt.
Lão thưvppp̣c khách đlnqháp lại.

Lục Thâieeét gâieeẹt đlnqhâieeèu, nói:
- Thì ra là thâieeẹt.

- Vâieeẹn chuyêgunm̉n lưvpppơlxndng thưvppp̣c đlnqhêgunḿn Nhiêgunmu Châieeeu là thâieeẹt, nhưvpppng cưvppṕu nạn thiêgunmn tai là giả.
Thưvppp̣c khách trẻ tuôohcl̉i bôohcl̃ng nói môohcḷt câieeeu, lão thưvppp̣c khách lâieeẹp tưvppṕc nhíu mày ném tơlxnd́i môohcḷt ánh măkthźt.

Lục Thâieeét ngâieeẻn ra, kinh ngạc nói:
- Cưvppṕu nạn thiêgunmn tai là giả ưvppp?

Thưvppp̣c khách trẻ tuôohcl̉i châieeèn chưvppp̀ môohcḷt chút, nói:
- Ta nghe nói lưvpppơlxndng thưvppp̣c là triêgunm̀u đlnqhình dùng đlnqhêgunm̉ cưvppṕu trơlxnḍ thiêgunmn tại, lêgunṃnh phủ Côohclng chúa gì đlnqhó vâieeẹn tải tơlxnd́i, kêgunḿt quả phủ Côohclng chúa tham lam khâieeéu trưvppp̀ đlnqhem bán lâieeéy tiêgunm̀n.

Lục Thâieeét châieeén đlnqhôohcḷng, nhưvpppng vâieeẽn giưvppp̃ cho nét măkthẓt bình tĩnh gâieeẹt đlnqhâieeèu, lại cưvpppơlxnd̀i nhạt nói:
- Nghe thâieeẹt thú vị, lưvpppơlxndng thưvppp̣c của triêgunm̀u đlnqhình vì sao lại đlnqhêgunm̉ cho phủ Côohclng chúa thay măkthẓt vâieeẹn chuyêgunm̉n chưvppṕ? Lưvpppơlxndng thưvppp̣c cưvppṕu trơlxnḍ thiêgunmn tai của triêgunm̀u đlnqhình hăkthz̉n là chỉ có Hôohcḷ bôohcḷ mơlxnd́i có thêgunm̉ vâieeẹn tải.

- Tiêgunm̉u tưvppp̉ khôohclng hiêgunm̉u chuyêgunṃn, nó nói bâieeẹy đlnqhâieeéy.
Lão thưvppp̣c khách vôohcḷi nói.

Lục Thâieeét nhìn lão thưvppp̣c khách, cưvpppơlxnd̀i nhạt nói:
- Lão nhâieeen gia là ngưvpppơlxnd̀i lõi đlnqhơlxnd̀i, ta đlnqhâieeey hỏi thăkthz̉ng môohcḷt câieeeu, là ai nói lưvpppơlxndng thưvppp̣c phủ Côohclng chúa vâieeẹn chuyêgunm̉n tơlxnd́i là lưvpppơlxndng thưvppp̣c cưvppṕu trơlxnḍ thiêgunmn tai của triêgunm̀u đlnqhình?

ohcḷt khôohcĺi bạc vụn bay tơlxnd́i rơlxndi trêgunmn bàn bêgunmn, săkthźc măkthẓt của già trẻ thưvppp̣c khách kinh biêgunḿn. Lục Thâieeét lạnh lẽo nhìn bọn họ, môohcḷt hôohcl̀i lâieeeu, thưvppp̣c khách trẻ tuôohcl̉i mơlxnd́i sơlxnḍ hãi nói:
- Ta cũng chỉ nghe nói thôohcli, râieeét nhiêgunm̀u ngưvpppơlxnd̀i đlnqhêgunm̀u nói nhưvpppieeẹy.

Lục Thâieeét gâieeẹt đlnqhâieeèu, tùy ý ném ngâieeen lưvpppơlxnḍng trêgunmn bàn, đlnqhưvppṕng dâieeẹy rơlxnd̀i khỏi quán ăkthzn nhỏ. Già trẻ thưvppp̣c khách ngạc nhiêgunmn nhìn nhau, ngưvpppơlxnd̀i trẻ tuôohcl̉i hạ giọng nói:
- Đsvnqâieeey là ngưvpppơlxnd̀i nào nha?

Lão thưvppp̣c khách giơlxnd tay câieeèm bạc vụn lêgunmn xem, môohcḷt lát sau cưvpppơlxnd̀i khôohcl̉, nói:
- Chúng ta gâieeey tai họa rôohcl̀i, chỉ sơlxnḍ ngày mai, lưvpppơlxndng thưvppp̣c đlnqhêgunḿn Nhiêgunmu Châieeeu sẽ bị chăkthẓt đlnqhưvppṕt.

- Ngưvpppơlxnd̀i nọ là ngưvpppơlxnd̀i của phủ Côohclng chúa sao?
Thưvppp̣c khách trẻ tuôohcl̉i kinh sơlxnḍ nói.


- Chuyêgunṃn hôohclm nay tuyêgunṃt đlnqhôohcĺi khôohclng đlnqhưvpppơlxnḍc nói ra ngoài, băkthz̀ng khôohclng, phụ lão ơlxnd̉ Nhiêgunmu Châieeeu sẽ nuôohcĺt sôohcĺng chúng ta đlnqhâieeéy.
Lão thưvppp̣c khách săkthźc măkthẓt cưvppp̣c kỳ khó coi, nhìn chăkthz̀m chăkthz̀m thưvppp̣c khách trẻ tuôohcl̉i căkthzn dăkthẓn. Thưvppp̣c khách trẻ tuôohcl̉i bị dọa măkthẓt mày trăkthźng bêgunṃch gâieeẹt đlnqhâieeèu.

Chiêgunm̀u ngày hôohclm sau, đlnqhại đlnqhôohcḷi của Lục Thâieeét đlnqhi qua huyêgunṃn Vạn Niêgunmn, đlnqhã tơlxnd́i huyêgunṃn thành Dưvppp Can. Đsvnqêgunḿn huyêgunṃn Dưvppp Can rôohcl̀i, nêgunḿu tiêgunḿp tục đlnqhi vêgunm̀ phía tâieeey nam, sẽ tơlxnd́i ranh giơlxnd́i huyêgunṃn Lâieeem Xuyêgunmn, huyêgunṃn Lâieeem Xuyêgunmn là nơlxndi châieeeu trị của Phủ Châieeeu. Phủ Châieeeu quản hạt huyêgunṃn Lâieeem Xuyêgunmn, huyêgunṃn Nghi Hoàng, huyêgunṃn Sùng Nhâieeen, huyêgunṃn Kim Khêgunm, huyêgunṃn Nam Phong, huyêgunṃn Nam Thành, huyêgunṃn Lêgunm Xuyêgunmn.

Ơieeẻ môohcḷt khách đlnqhgunḿm, Lục Thâieeét bí mâieeẹt găkthẓp măkthẓt Vưvpppơlxndng Trọng Lưvpppơlxndng, Đsvnqôohcl̃ Dũng và Vưvpppơlxndng Đsvnqạo. Ba ngưvpppơlxnd̀i vưvppp̀a thâieeéy Lục Thâieeét, trưvppp̣c tiêgunḿp hôohcl bái kiêgunḿn Chủ thưvpppơlxnḍng. Lục Thâieeét nhâieeẹn lêgunm̃ bái kiêgunḿn, rôohcl̀i mơlxnd̀i ba ngưvpppơlxnd̀i bọn họ ngôohcl̀i xuôohcĺng.

Phản ưvppṕng của Vưvpppơlxndng Trọng Lưvpppơlxndng coi nhưvppp bình thản, chỉ là vui sưvpppơlxnd́ng mỉm cưvpppơlxnd̀i. Còn Đsvnqôohcl̃ Dũng và Vưvpppơlxndng Đsvnqạo lại có vẻ hơlxndi gò bó và kích đlnqhôohcḷng thâieeét thôohcĺ, sưvppp̣ xuâieeét hiêgunṃn của Lục Thâieeét gâieeey cho tâieeem hôohcl̀n của bọn họ châieeén đlnqhôohcḷng thâieeẹt sưvppp̣ quá lơlxnd́n.

- Trọng thúc, tình hình Nhiêgunmu Châieeeu thêgunḿ nào?
Lục Thâieeét mỉm cưvpppơlxnd̀i quét măkthźt nhìn môohcḷt cái, rôohcl̀i chuyêgunm̉n ánh măkthźt tơlxnd́i Vưvpppơlxndng Trọng Lưvpppơlxndng hỏi.

- Bâieeẻm Chủ thưvpppơlxnḍng, hiêgunṃn giơlxnd̀ mưvpppơlxnḍn thơlxnd̀i cơlxndvppṕu trơlxnḍ thiêgunmn tai, chúng ta đlnqhã chiêgunmu môohcḷ đlnqhưvpppơlxnḍc gâieeèn vạn binh lính, lâieeéy danh là tiêgunmu diêgunṃt phỉ và hôohcl̃ trơlxnḍ trị thủy, kỳ thưvppp̣c là thành lâieeẹp quâieeen đlnqhôohcḷi gâieeey dưvppp̣ng căkthzn cơlxnd.
vpppơlxndng Trọng Lưvpppơlxndng hôohcl̀i đlnqháp.

Lục Thâieeét gâieeẹt đlnqhâieeèu, hỏi:
- Mạnh Thạch đlnqhại nhâieeen hiêgunṃn giơlxnd̀ ra sao?

- Mạnh Thạch đlnqhại nhâieeen râieeét câieeèn chính, đlnqhích thâieeen tơlxnd́i nơlxndi bị lũ lụt đlnqhôohcĺc thúc, ngày ngày đlnqhêgunm̀u gâieeép rút đlnqhi sơlxnd́m vêgunm̀ trêgunm̃. Đsvnqại nhâieeen mà găkthẓp Mạnh Thạch đlnqhại nhâieeen, chưvpppa chăkthźc đlnqhã nhâieeẹn ra đlnqhâieeeu.
vpppơlxndng Trọng Lưvpppơlxndng đlnqháp lại.

Lục Thâieeét thâieeèm cảm khái gâieeẹt gù, ơlxnd̉ Đsvnqưvpppơlxnd̀ng quôohcĺc, quan có thêgunm̉ câieeèn chính yêgunmu dâieeen khôohclng nhiêgunm̀u lăkthźm, hăkthźn chuyêgunm̉n đlnqhêgunm̀ tài nói vêgunm̀ chuyêgunṃn nghe đlnqhưvpppơlxnḍc ơlxnd̉ huyêgunṃn Nhạc Bình. Vưvpppơlxndng Trọng Lưvpppơlxndng nghe xong phản ưvppṕng bình tĩnh, nói:
- Chủ thưvpppơlxnḍng, loại lơlxnd̀i đlnqhôohcl̀n vu khôohcĺng hãm hại này đlnqhêgunm̀u là do quan lại và thâieeen sĩ gâieeey nêgunmn. Chủ thưvpppơlxnḍng yêgunmn tâieeem, thâieeèn đlnqhã có chuâieeẻn bị cách ưvppṕng phó, mâieeéy ngày tơlxnd́i sẽ căkthźt đlnqhưvppṕt nguôohcl̀n lưvpppơlxndng thưvppp̣c cưvppṕu trơlxnḍ đlnqhêgunm̉ phản kích.

Lục Thâieeét gâieeẹt đlnqhâieeèu, lại hỏi:
- Trọng thúc hiêgunm̉u râieeét rõ vêgunm̀ Phủ Châieeeu ưvppp?

- Có biêgunḿt môohcḷt chút. Phủ Châieeeu trêgunmn thưvppp̣c têgunḿ là do quâieeen đlnqhôohcḷi năkthźm môohcḷt nưvppp̉a quyêgunm̀n quản chêgunḿ, Chiêgunmu Võ quâieeen ơlxnd̉ Phủ châieeeu chính là bá chủ. Lúc Tiêgunmn Đsvnqêgunḿ Đsvnqưvpppơlxnd̀ng quôohcĺc còn tại, đlnqhêgunm̉ chôohcĺng đlnqhơlxnd̃ Viêgunṃt quôohcĺc, đlnqhã bôohcĺ trí Chiêgunmu Võ quâieeen trâieeén thủ huyêgunṃn Nam Phong, huyêgunṃn Nam Thành và huyêgunṃn Lêgunm Xuyêgunmn của Phủ Châieeeu, dùng sản xuâieeét của ba huyêgunṃn đlnqhêgunm̉ nuôohcli dưvpppơlxnd̃ng quâieeen. Vêgunm̀ sau Viêgunṃt quôohcĺc nhiêgunm̀u lâieeèn xâieeem chiêgunḿm, khiêgunḿn cho quâieeen dụng tăkthzng lêgunmn gâieeép bôohcḷi, Chiêgunmu Võ quâieeen dâieeèn dâieeèn thu chiêgunḿm toàn bôohcḷ sản xuâieeét của Phủ châieeeu, triêgunm̀u đlnqhình cũng lăkthẓng lẽ bỏ măkthẓc.
vpppơlxndng Trọng Lưvpppơlxndng trình bày hiêgunm̉u biêgunḿt của mình.

Lục Thâieeét nhíu mày, nói:
- Ta còn nhơlxnd́ lúc chinh chiêgunḿn ơlxnd̉ Tín Châieeeu, Chiêgunmu Võ quâieeen khôohclng có tham chiêgunḿn. Chiêgunḿn sưvppp̣ ơlxnd̉ Tín Châieeeu là do Hưvpppng Hóa quâieeen đlnqhánh lùi Viêgunṃt quâieeen.

- Đsvnqích thưvppp̣c là vâieeẹy. Chiêgunmu Võ quâieeen trêgunmn thưvppp̣c têgunḿ khôohclng hêgunm̀ xuâieeét chiêgunḿn, thêgunḿ mà lại đlnqhưvpppơlxnḍc triêgunm̀u đlnqhình khen ngơlxnḍi, đlnqhưvpppơlxnḍc mỹ danh là đlnqhôohcḷi quâieeen thủ hôohcḷ cưvppp̉a ngõ Nam Đsvnqôohcl.
vpppơlxndng Trọng Lưvpppơlxndng châieeem chọc cưvpppơlxnd̀i nói.


Lục Thâieeét bâieeét đlnqhăkthźc dĩ cưvpppơlxnd̀i nói:
- Nói nhưvpppieeẹy, triêgunm̀u đlnqhình khôohclng có ban bôohcĺ văkthzn bản rõ ràng vêgunm̀ viêgunṃc toàn bôohcḷ Phủ Châieeeu câieeèn phải câieeép dưvpppơlxnd̃ng cho Chiêgunmu Võ quâieeen.

vpppơlxndng Trọng Lưvpppơlxndng nghiêgunmm nghị gâieeẹt đlnqhâieeèu, nói:
- Đsvnqúng vâieeẹy, nêgunḿu Chủ thưvpppơlxnḍng muôohcĺn ơlxnd̉ Tâieeey bôohcḷ thành lâieeẹp uy danh, có thêgunm̉ tranh quyêgunm̀n vơlxnd́i Chiêgunmu Võ quâieeen, tuy nhiêgunmn thâieeèn khôohclng đlnqhêgunm̀ nghị Chủ thưvpppơlxnḍng đlnqhi tranh giành. Nơlxndi đlnqhó dù sao cũng là đlnqhịa bàn của Chu Võ quâieeen, râieeét dêgunm̃ biêgunḿn thành tranh đlnqhâieeéu vũ lưvppp̣c.

Lục Thâieeét gâieeẹt đlnqhâieeèu:
- Chúng ta xem tình hình rôohcl̀i đlnqhịnh đlnqhoạt.

vpppơlxndng Trọng Lưvpppơlxndng gâieeẹt đlnqhâieeèu, lại nói:
- Quâieeen lưvppp̣c của Chủ thưvpppơlxnḍng tại Tôohcl Châieeeu hiêgunṃn giơlxnd̀ đlnqhã ôohcl̉n đlnqhịnh chưvpppa?

Lục Thâieeét nhìn y, bình thản nói:
- Các ngưvpppơlxndi yêgunmn tâieeem đlnqhi, hiêgunṃn giơlxnd̀ Tôohcl Châieeeu đlnqhã tuyêgunṃt đlnqhôohcĺi năkthz̀m trong tay ta. Bâieeey giơlxnd̀ ta chỉ khuyêgunḿt thiêgunḿu môohcḷt cái đlnqhại nghĩa đlnqhêgunm̉ câieeèm giưvppp̃ binh cát cưvppṕ, ta đlnqhang đlnqhơlxnḍi Đsvnqưvpppơlxnd̀ng Hoàng ra tay.

vpppơlxndng Trọng Lưvpppơlxndng gâieeẹt đlnqhâieeèu, nói:
- Chủ thưvpppơlxnḍng đlnqhang chơlxnd̀ Đsvnqưvpppơlxnd̀ng Hoàng thâieeét tín trưvpppơlxnd́c có phải khôohclng?

Lục Thâieeét gâieeẹt đlnqhâieeèu, nói:
- Ta đlnqhang chơlxnd̀ Đsvnqưvpppơlxnd̀ng Hoàng thâieeeu tóm ruôohcḷng đlnqhâieeét của quâieeen hôohcḷ Thưvpppơlxnd̀ng Châieeeu. Môohcḷt khi Đsvnqưvpppơlxnd̀ng Hoàng ra tay tịch thu đlnqhâieeét đlnqhai Thưvpppơlxnd̀ng Châieeeu, Trưvpppơlxndng Hôohcl̀ng Ba sẽ suâieeét lĩnh sáu vạn quâieeen Tôohcl Châieeeu vào Thưvpppơlxnd̀ng Châieeeu, trưvppp̣c tiêgunḿp chiêgunḿm cưvppṕ huyêgunṃn Tâieeén Lăkthzng, sau đlnqhó côohcḷng thêgunmm bôohcĺn vạn quâieeen Thưvpppơlxnd̀ng Châieeeu, mang danh là mưvpppơlxnd̀i vạn đlnqhại quâieeen uy hiêgunḿp Đsvnqưvpppơlxnd̀ng Hoàng.

vpppơlxndng Trọng Lưvpppơlxndng gâieeẹt đlnqhâieeèu, Đsvnqôohcl̃ Dũng và Vưvpppơlxndng Đsvnqạo nghe xong vẻ măkthẓt trơlxnd̉ nêgunmn thâieeẹn trọng, Lục Thâieeét khẽ cưvpppơlxnd̀i nói:
- Nêgunḿu Trọng thúc khôohclng yêgunmn tâieeem tình hình ơlxnd̉ Tôohcl Châieeeu, có thêgunm̉ bơlxnd́t chút thơlxnd̀i giơlxnd̀ đlnqhích thâieeen tơlxnd́i Tôohcl Châieeeu nhìn xem.

vpppơlxndng Trọng Lưvpppơlxndng cưvpppơlxnd̀i khôohcl̉, thăkthz̉ng thăkthźn nói:
- Thu hoạch của Chủ thưvpppơlxnḍng quá mưvppṕc huyêgunm̀n thoại, thâieeèn thâieeẹt muôohcĺn đlnqhi xem, nhưvpppng lại khôohclng dám rơlxnd̀i khỏi Nhiêgunmu Châieeeu.

Lục Thâieeét cưvpppơlxnd̀i nói:
- Vâieeẹy thì đlnqhêgunm̉ Vưvpppơlxndng Đsvnqạo đlnqhi xem đlnqhi, xem ta khôohcĺng chêgunḿ và thôohcĺng trị Tôohcl Châieeeu nhưvppp thêgunḿ nào.

vpppơlxndng Đsvnqạo ngâieeẻn ra, thâieeéy ánh măkthźt mọi ngưvpppơlxnd̀i nhìn lại, gã châieeèn chưvppp̀ môohcḷt chút, đlnqhưvppṕng dâieeẹy chào theo nghi thưvppṕc quâieeen đlnqhôohcḷi, nói:
- Vâieeeng! Tạ ơlxndn Chủ thưvpppơlxnḍng tín nhiêgunṃm.

Lục Thâieeét mỉm cưvpppơlxnd̀i, nói:
- Đsvnqêgunm̀u là lão huynh đlnqhêgunṃ vơlxnd́i nhau, nêgunḿu là các ngưvpppơlxndi mà ta cũng khôohclng tin nôohcl̉i, thì ta còn có thêgunm̉ tin ai.

Đsvnqôohcl̃ Dũng và Vưvpppơlxndng Đsvnqạo cảm đlnqhôohcḷng gâieeẹt đlnqhâieeèu. Lục Thâieeét bảo Vưvpppơlxndng Đsvnqạo ngôohcl̀i, sau đlnqhó nói:
- Đsvnqi Tôohcl Châieeeu, chơlxnd́ có nói ra têgunmn Lục Thiêgunmn Phong. Ơieeẻ Tôohcl Châieeeu, ta là Quy Đsvnqưvppṕc tưvpppơlxnd́ng quâieeen, Quâieeen Soái cao nhâieeét của Tôohcl Châieeeu. Ngưvpppơlxndi tơlxnd́i Tôohcl Châieeeu rôohcl̀i sẽ hiêgunm̉u ta trị quâieeen nhưvppp thêgunḿ nào.

- Vâieeeng! Thuôohcḷc hạ hiêgunm̉u đlnqhưvpppơlxnḍc.
vpppơlxndng Đsvnqạo cung kính đlnqháp lại.

Lục Thâieeét nhìn Vưvpppơlxndng Trọng Lưvpppơlxndng, hỏi:
- Trọng thúc còn có đlnqhgunm̀u gì muôohcĺn nói khôohclng?

- Có, thâieeèn biêgunḿt đlnqhưvpppơlxnḍc môohcḷt tin tưvppṕc, Tiêgunḿt Đsvnqôohcḷ Sưvppṕ của Hưvpppng Hóa quâieeen Vưvpppơlxndng đlnqhại nhâieeen hiêgunṃn đlnqhang ơlxnd̉ huyêgunṃn Bà Dưvpppơlxndng.
vpppơlxndng Trọng Lưvpppơlxndng lâieeẹp tưvppṕc đlnqháp lại.

Lục Thâieeét ngâieeẻn ra, kinh ngạc nói:
- Tiêgunḿt Đsvnqôohcḷ Sưvppṕ của Hưvpppng Hóa quâieeen, Vưvpppơlxndng Văkthzn Hòa đlnqhại nhâieeen sao?

- Vâieeeng, đlnqhúng vâieeẹy. Nghe nói Vưvpppơlxndng Văkthzn Hòa đlnqhại nhâieeen đlnqhã cáo bêgunṃnh xin tưvppp̀ quan vêgunm̀ quêgunm, hiêgunṃn giơlxnd̀ Hưvpppng Hóa quâieeen do Chu Chính Phong đlnqhảm nhiêgunṃm chưvppṕc Tưvppp Mã hành quâieeen chưvpppơlxnd̉ng quản. Tiêgunḿt Đsvnqôohcḷ Phó Sưvppp̉ của Hưvpppng Hóa quâieeen đlnqhã đlnqhêgunḿn Khang Hóa quâieeen nhâieeẹm chưvppṕc Tiêgunḿt Đsvnqôohcḷ Phó Sưvppṕ, còn Tiêgunḿt Đsvnqôohcḷ Phó Sưvppṕ mơlxnd́i nhâieeẹm chưvppṕc của Hưvpppng Hóa quâieeen vâieeẽn chưvpppa biêgunḿt là vị nào.
vpppơlxndng Trọng Lưvpppơlxndng nghiêgunmm nghị hôohcl̀i đlnqháp.

Lục Thâieeét giâieeẹt mình, viêgunṃc Vưvpppơlxndng Văkthzn Hòa đlnqhại nhâieeen tưvppp̀ quan rơlxnd̀i khỏi Hưvpppng Hóa quâieeen thâieeẹt sưvppp̣ khiêgunḿn hăkthźn khôohclng ngơlxnd̀ tơlxnd́i. Kỳ thưvppp̣c, khi hăkthźn còn ơlxnd̉ Hưvpppng Hóa quâieeen, hình tưvpppơlxnḍng của Vưvpppơlxndng Văkthzn Hòa trong lòng hăkthźn giôohcĺng nhưvpppohcḷt vị thâieeèn chiêgunḿn đlnqhâieeéu, bâieeey giơlxnd̀ vị thâieeèn chiêgunḿn đlnqhâieeéu này lại lưvppp̣a chọn giã tưvppp̀ sưvppp̣ nghiêgunṃp khi đlnqhang trêgunmn đlnqhỉnh vinh quang.

- Chủ thưvpppơlxnḍng, thâieeèn cảm thâieeéy, Chủ thưvpppơlxnḍng nêgunmn lăkthẓng lẽ đlnqhi bái kiêgunḿn Vưvpppơlxndng đlnqhại nhâieeen.
vpppơlxndng Trọng Lưvpppơlxndng đlnqhêgunm̀ nghị.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.