Kiêu Phong

Quyển 3-Chương 28 : Tiêu hao nuôi quân

    trước sau   
Vào thưnrtg phòng, chỉ có mômphq̣t mình Tiêgmfr̉u Phưnrtǵc, hơmzczn nưnrtg̃a ơmzcz̉ trưnrtgơmzcźc giưnrtgơmzcz̀ng đbtlbã đbtlbăspiṃt mômphq̣t chiêgmfŕc ghêgmfŕ, hăspiḿn khômphqng khách khí trưnrtg̣c tiêgmfŕp đbtlbi qua, gâjugịt đbtlbâjugìu âjugin câjugìn thăspimm hỏi Tiêgmfr̉u Phưnrtǵc, rômphq̀i ngômphq̀i trêgmfrn ghêgmfŕ.

- Tiêgmfr̉u Phưnrtǵc, hômphqm nay đbtlbã xảy ra chuyêgmfṛn gì?
Lục Thâjugít nhìn gưnrtgơmzczng măspiṃt xinh đbtlbẹp ngâjugịm mômphq̣t nụ cưnrtgơmzcz̀i nhàn nhạt của Tiêgmfr̉u Phưnrtǵc, hăspiḿn bình thản hỏi.

- Hômphqm nay Cômphqng chúa đbtlbã tiêgmfŕp kiêgmfŕn quan tưnrtgơmzcźng Vũ Lâjugim Vêgmfṛ ngoại phủ, huynh đbtlboán xem quan tưnrtgơmzcźng tơmzcźi đbtlbâjugiy là ai?
Ngưnrtg̃ khí Tiêgmfr̉u Phưnrtǵc mang ý cưnrtgơmzcz̀i hỏi ngưnrtgơmzcẓc lại.

Lục Thâjugít ngâjugỉn ra, ánh măspiḿt nhìn Tiêgmfr̉u Phưnrtǵc, suy nghĩ mômphq̣t chút nói:
- Chăspim̉ng lẽ là ngưnrtgơmzcz̀i ta quen biêgmfŕt?

Tiêgmfr̉u Phưnrtǵc khẽ cưnrtgơmzcz̀i gâjugịt đbtlbâjugìu, dịu dàng nói:
- Chính là hảo hưnrtg̃u của huynh, Vưnrtgơmzczng Bình và Chu Vũ.

- Cái gì? Bọn họ,...
Lục Thâjugít sưnrtg̉ng sômphq́t kinh sơmzcẓ khômphqng nói nêgmfrn lơmzcz̀i.


Tiêgmfr̉u Phưnrtǵc gâjugịt đbtlbâjugìu, dịu dàng nói:
- Chu Vũ đbtlbảm nhiêgmfṛm chưnrtǵc Đnizgômphq Ngu Hâjugìu, Vưnrtgơmzczng Bình đbtlbảm nhiêgmfṛm chưnrtǵc Tả Đnizgômphq Úy, Ngưnrtgu Sơmzczn Kỳ đbtlbảm nhiêgmfṛm chưnrtǵc Hưnrtg̃u Đnizgômphq Úy, Thiêgmfrn Ngưnrtgu Tưnrtgơmzcźng Quâjugin Vạn Bâjugin đbtlbảm nhiêgmfṛm chưnrtǵc Đnizggmfr̉n Quâjugin.

Lục Thâjugít giâjugịt mình quan sát Tiêgmfr̉u Phưnrtǵc, lúc này hăspiḿn mơmzcźi hoàn toàn tin tưnrtgơmzcz̉ng lơmzcz̀i nói của Dưnrtgơmzczng Cômphqn, lại nghe Tiêgmfr̉u Phưnrtǵc tiêgmfŕp tục nói:
- Doanh quâjugin trưnrtg̣c thuômphq̣c Vưnrtgơmzczng Bình và Chu Vũ sẽ trưnrtg̣c tiêgmfŕp trơmzcz̉ thành Vũ Lâjugim Vêgmfṛ của phủ Cômphqng chúa.

Lục Thâjugít gâjugịt đbtlbâjugìu, nói:
- Tại sao có thêgmfr̉ nhưnrtgjugịy?

- Ta nghĩ có lẽ là Đnizgưnrtgơmzcz̀ng Hoàng bêgmfṛ hạ tín nhiêgmfṛm chúng ta, cũng có thêgmfr̉ Bêgmfṛ hạ khômphqng muômphq́n Chu Vũ và Vưnrtgơmzczng Bình sau này trơmzcz̉ vêgmfr̀ Hưnrtgng Hóa quâjugin, măspiṃt khác Chu Vũ đbtlbảm nhiêgmfṛm chưnrtǵc Đnizgômphq Ngu Hâjugìu, đbtlbômphq́i vơmzcźi chúng ta mà nói, bỏ ra bạc nuômphqi dưnrtgơmzcz̃ng quâjugin sẽ tình nguyêgmfṛn hơmzczn râjugít nhiêgmfr̀u.
Tiêgmfr̉u Phưnrtǵc dịu dàng trả lơmzcz̀i.

Lục Thâjugít suy nghĩ mômphq̣t chút, gâjugịt gâjugịt đbtlbâjugìu, nói:
- Hai vị ca ca đbtlbảm nhiêgmfṛm quan tưnrtgơmzcźng của phủ Cômphqng chúa, đbtlbômphq́i vơmzcźi chúng ta là chuyêgmfṛn tômphq́t.

Tiêgmfr̉u Phưnrtǵc gâjugịt đbtlbâjugìu, dịu dàng nói:
- Là chuyêgmfṛn tômphq́t. Trưnrtgơmzcźc đbtlbó ta có suy nghĩ, quy thuômphq̣c Vũ Lâjugim Vêgmfṛ trêgmfrn thưnrtg̣c têgmfŕ là quâjugin tiêgmfr̃u phỉ, vâjugịy thì quâjugin hưnrtgơmzcz̉ng câjugìn phải phát nhưnrtg thêgmfŕ nào?

- Âckaẃn theo quâjugin tiêgmfr̃u phỉ mà chi ra, khômphqng thêgmfr̉ theo Kinh quâjugin, nêgmfŕu khômphqng sẽ có phiêgmfr̀n toái.
Lục Thâjugít khômphqng chút do dưnrtg̣ trả lơmzcz̀i, đbtlbêgmfr̀ câjugịp đbtlbêgmfŕn quâjugin sưnrtg̣, hăspiḿn cưnrtg̣c kỳ thômphqng hiêgmfr̉u vêgmfr̀ lơmzcẓi và hại.

- Nêgmfŕu chúng ta phát quâjugin hưnrtgơmzcz̉ng âjugín theo tiêgmfru chuâjugỉn của quâjugin tiêgmfr̃u phỉ, liêgmfṛu có đbtlbưnrtga tơmzcźi quâjugin tâjugim oán giâjugịn hay khômphqng, huômphq́ng chi Chu Vũ và Vưnrtgơmzczng Bình thômphq́ng quâjugin lại có quan hêgmfṛ thâjugin câjugịn vơmzcźi chúng ta.
Tiêgmfr̉u Phưnrtǵc dịu dàng đbtlbưnrtga ra lơmzcz̀i bác bỏ.

Lục Thâjugít lăspiḿc đbtlbâjugìu, nói:
- Câjugíp quâjugin hưnrtgơmzcz̉ng chiêgmfŕu theo quâjugin tiêgmfr̃u phỉ sẽ khômphqng khiêgmfŕn cho bọn họ sinh lòng oán giâjugịn, sau này khi khômphqng còn là quâjugin tiêgmfr̃u phỉ, chúng ta lại nâjuging cao quâjugin hưnrtgơmzcz̉ng, lúc đbtlbó sẽ càng có hiêgmfṛu quả thu phục quâjugin tâjugim.

Tiêgmfr̉u Phưnrtǵc gâjugịt gâjugịt đbtlbâjugìu, Lục Thâjugít lại nói:
- Lưnrtgơmzczng bômphq̉ng của quâjugin đbtlbômphq̣i chỉ có thêgmfr̉ chiêgmfŕu theo tiêgmfru chuâjugỉn của quâjugin tiêgmfr̃u phỉ, tuy nhiêgmfrn có thêgmfr̉ nâjuging cao lưnrtgơmzcẓng lưnrtgơmzczng thưnrtg̣c phâjugin phát, nhưnrtgjugịy càng có thêgmfr̉ lâjugíy đbtlbưnrtgơmzcẓc thiêgmfṛn cảm của binh lính, nhưnrtgng chỉ có thêgmfr̉ đbtlbêgmfr̉ cho Chu đbtlbại ca đbtlbi làm.

Tiêgmfr̉u Phưnrtǵc gâjugịt gâjugịt đbtlbâjugìu, Lục Thâjugít lại nói:
- Măspiṃt khác, còn có ba khoản quâjugin hao cũng vômphq cùng lơmzcźn, chính là tiêgmfr̀n thuômphq́c, tiêgmfr̀n trơmzcẓ câjugíp và tiêgmfr̀n thưnrtgơmzcz̉ng cômphqng trạng.

Tiêgmfr̉u Phưnrtǵc ngâjugỉn ra, dịu dàng nói:
- Nhưnrtg̃ng khoản huynh nói kia, cũng câjugìn chúng ta cung câjugíp à.

- Cômphq cho răspim̀ng nuômphqi quâjugin là chỉ câjugìn bỏ ra quâjugin hưnrtgơmzcz̉ng thômphqi sao? Khômphqng đbtlbơmzczn giản nhưnrtgjugịy, nêgmfŕu Đnizgưnrtgơmzcz̀ng Hoàng đbtlbã lêgmfṛnh cho chúng ta câjugíp dưnrtgơmzcz̃ng Vũ Lâjugim Vêgmfṛ, thì nghĩa là mômphq̣t phâjugin bạc cũng sẽ khômphqng câjugíp cho phủ Cômphqng chúa.
Lục Thâjugít cưnrtgơmzcz̀i nhạt nói.


Kỳ thưnrtg̣c, khi hăspiḿn vưnrtg̀a nghe Chu Vũ và Vưnrtgơmzczng Bình đbtlbã là Chủ tưnrtgơmzcźng Vũ Lâjugim Vêgmfṛ, lâjugịp tưnrtǵc hiêgmfr̉u ra đbtlbó là cơmzczmphq̣i thu đbtlbưnrtgơmzcẓc thêgmfŕ lưnrtg̣c quâjugin đbtlbômphq̣i. Quâjugin tâjugim làm thêgmfŕ nào đbtlbạt đbtlbưnrtgơmzcẓc, mômphq̣t là thômphq́ng quâjugin, hai là đbtlbòi hỏi sưnrtg̣ quan tâjugim đbtlbômphq́i vơmzcźi binh tưnrtgơmzcźng, nhâjugít là cái sau, hăspiḿn tuyêgmfṛt đbtlbômphq́i phải khiêgmfŕn cho trong lòng quan binh Vũ Lâjugim Vêgmfṛ ghi nhơmzcź đbtlbại danh của Lục Thiêgmfrn Phong hăspiḿn.

Tiêgmfr̉u Phưnrtǵc ưnrtgu sâjugìu hơmzczi nhíu hàng mày cong cong, bâjugít đbtlbăspiḿc dĩ nói:
- Vâjugịy thì câjugìn phải có bao nhiêgmfru bạc.

- Cũng khômphqng nhiêgmfr̀u đbtlbâjugiu, chúng ta đbtlbã tính toán chi ra bảy ngàn lưnrtgơmzcẓng cho quâjugin hưnrtgơmzcz̉ng, vâjugịy thì cưnrtǵ bỏ ra bảy ngàn lưnrtgơmzcẓng bạc. Bảy ngàn lưnrtgơmzcẓng bạc làm lưnrtgơmzczng bômphq̉ng cho quâjugin tiêgmfr̃u phỉ, sau khi phâjugin ra, còn dưnrtg lại chính là bạc trơmzcẓ câjugíp và thưnrtgơmzcz̉ng cômphqng. Chúng ta giao cho Chu đbtlbại ca bạc đbtlbêgmfr̉ Chu đbtlbại ca tưnrtg̣ mình năspiḿm giưnrtg̃ chi phí, còn quâjugin dưnrtgơmzcẓc và thưnrtǵc ăspimn bômphq̀i dưnrtgơmzcz̃ng, cùng vơmzcźi quâjugin phục, chúng ta tưnrtg̣ mình chuâjugỉn bị đbtlbưnrtga cho Vũ Lâjugim Vêgmfṛ là đbtlbưnrtgơmzcẓc.
Lục Thâjugít giải thích trâjugịt tưnrtg̣ rõ ràng.

Tiêgmfr̉u Phưnrtǵc nghe xong gâjugịt đbtlbâjugìu, lúm đbtlbômphq̀ng tiêgmfr̀n xinh đbtlbẹp nhu hòa, Lục Thâjugít khẽ cưnrtgơmzcz̀i nói:
- Nuômphqi quâjugin râjugít hao tômphq̉n bạc, khi khômphqng có chiêgmfŕn tranh còn có thêgmfr̉ vạch kêgmfŕ hoạch câjugíp bạc cho binh lính, nhưnrtgng mômphq̣t khi có chiêgmfŕn sưnrtg̣, sômphq́ bạc câjugìn tiêgmfru hao sẽ nhiêgmfr̀u gâjugíp mâjugíy lâjugìn. Ngày sau nêgmfŕu bạc trơmzcẓ câjugíp trong quâjugin khômphqng đbtlbủ dùng, chúng ta câjugìn phải tìm mọi cách đbtlbi kiêgmfŕm bạc tưnrtg̀ bêgmfrn ngoài đbtlbêgmfr̉ trơmzcẓ câjugíp. Trơmzcẓ câjugíp thâjugin nhâjugin của ngưnrtgơmzcz̀i chêgmfŕt sẽ thu đbtlbưnrtgơmzcẓc lòng kính trọng của binh tưnrtgơmzcźng Vũ Lâjugim Vêgmfṛ.

Tiêgmfr̉u Phưnrtǵc gâjugịt đbtlbâjugìu, dịu dàng nói:
- Trơmzcẓ câjugíp cho thâjugin nhâjugin ngưnrtgơmzcz̀i chêgmfŕt chúng ta có thêgmfr̉ bỏ ra, chỉ sơmzcẓ răspim̀ng Đnizgưnrtgơmzcz̀ng Hoàng bêgmfṛ hạ sẽ sinh lòng nghi kỵ.

Lục Thâjugít nói:
- Đnizgưnrtgơmzczng nhiêgmfrn chúng ta sẽ khômphqng chủ đbtlbômphq̣ng đbtlbi câjugíp bạc, mà câjugìn thâjugin nhâjugin ngưnrtgơmzcz̀i chêgmfŕt tơmzcźi cưnrtg̉a câjugìu xin mơmzcźi đbtlbưnrtgơmzcẓc, bị đbtlbômphq̣ng bômphq́ thí là cưnrtg̉ chỉ thiêgmfṛn tâjugim.

Khuômphqn măspiṃt yêgmfru kiêgmfr̀u của Tiêgmfr̉u Phưnrtǵc bưnrtg̀ng tỉnh gâjugịt đbtlbâjugìu, tiêgmfŕp đbtlbó nhàn nhạt mỉm cưnrtgơmzcz̀i khẽ nói:
- Vâjugĩn là tâjugim tưnrtg của huynh linh hoạt.

Lục Thâjugít cưnrtgơmzcz̀i, tiêgmfŕp đbtlbó chuyêgmfr̉n sang nói vêgmfr̀ viêgmfṛc Thanh Phù, thâjugịm chí cả viêgmfṛc bí mâjugịt găspiṃp măspiṃt Dưnrtgơmzczng gia Tưnrtǵ huynh cũng nói thăspim̉ng ra. Hăspiḿn vômphq cùng tín nhiêgmfṛm Tiêgmfr̉u Phưnrtǵc, viêgmfṛc có giao hảo vơmzcźi Dưnrtgơmzczng gia khômphqng nêgmfrn giâjugíu giêgmfŕm, băspim̀ng khômphqng sau này sẽ dêgmfr̃ dàng sinh ra hiêgmfr̉u lâjugìm mâjugiu thuâjugĩn khômphqng câjugìn thiêgmfŕt.

Tiêgmfr̉u Phưnrtǵc nghe xong kinh ngạc khômphqng thômphqi, cũng khômphqng thêgmfr̉ tưnrtgơmzcz̉ng đbtlbưnrtgơmzcẓc Lục Thâjugít còn có đbtlbômphq̀ng minh ngâjugìm là mômphq̣t vị Trung Lang Tưnrtgơmzcźng, hơmzczn nưnrtg̃a vị Trung Lang Tưnrtgơmzcźng kia săspiḿp sưnrtg̉a đbtlbưnrtgơmzcẓc đbtlbgmfr̀u ra ngoài thômphq́ng lĩnh Ninh Quômphq́c quâjugin, bí mâjugịt này khiêgmfŕn cho trái tim nàng quá châjugín đbtlbômphq̣ng.

- Tiêgmfr̉u Phưnrtǵc, Cômphqng chúa găspiṃp măspiṃt quan tưnrtgơmzcźng ơmzcz̉ nơmzczi nào vâjugịy?
Lục Thâjugít chuyêgmfr̉n sang hỏi.

Tiêgmfr̉u Phưnrtǵc tưnrtg̀ trong kinh ngạc hoàn hômphq̀n, đbtlbômphqi măspiḿt đbtlbẹp nhìn Lục Thâjugít, khẽ cưnrtgơmzcz̀i nói:
- Chính là ơmzcz̉ trong này.

- Nơmzczi này? Nơmzczi này là gia trạch của cômphq mà.
Lục Thâjugít nghi hoăspiṃc hoài nghi nói.

- Đnizgúng là gia trạch của ta, tuy nhiêgmfrn Cômphqng chúa cũng có thêgmfr̉ đbtlbêgmfŕn nơmzczi này tiêgmfŕp kiêgmfŕn quan tưnrtgơmzcźng.
Tiêgmfr̉u Phưnrtǵc khẽ cưnrtgơmzcz̀i trả lơmzcz̀i, nàng nhìn vẻ măspiṃt nghi hoăspiṃc của Lục Thâjugít, cảm thâjugíy vị phu lang này của mình ngômphq́c nghêgmfŕch đbtlbêgmfŕn thâjugịt đbtlbáng yêgmfru.


Lục Thâjugít gâjugịt đbtlbâjugìu, hỏi:
- Tiêgmfr̉u Phưnrtǵc, ta có thêgmfr̉ cùng Cômphqng chúa găspiṃp măspiṃt chưnrtga?

- Khômphqng thêgmfr̉, huynh và Cômphqng chúa còn chưnrtga thành hômphqn, nêgmfŕu huynh râjugít muômphq́n găspiṃp, có thêgmfr̉ tơmzcźi phủ Ung Vưnrtgơmzczng thỉnh câjugìu.
Tiêgmfr̉u Phưnrtǵc nhàn nhạt cưnrtgơmzcz̀i nói.

Lục Thâjugít vưnrtg̀a nghe vẻ măspiṃt liêgmfr̀n khômphq̉ sơmzcz̉, tơmzcźi phủ Ung Vưnrtgơmzczng câjugìu kiêgmfŕn Cômphqng chúa, hăspiḿn sao mà dám, nêgmfŕu đbtlbêgmfr̉ cho Đnizgưnrtgơmzcz̀ng Hoàng biêgmfŕt đbtlbưnrtgơmzcẓc, tâjugít nhiêgmfrn sẽ sinh ra hâjugịu quả xâjugíu.

Nhưnrtgng hăspiḿn chơmzcẓt nhơmzcź tơmzcźi mômphq̣t chuyêgmfṛn, nghi ngơmzcz̀ nói:
- Tiêgmfr̉u Phưnrtǵc, ta nhơmzcź có tưnrtg̀ng nghe ngưnrtgơmzcz̀i ta nói, dưnrtgơmzcz̀ng nhưnrtgmphqng chúa đbtlbã bị Ung Vưnrtgơmzczng đbtlbmphq̉i khỏi phủ Ung Vưnrtgơmzczng.

Tiêgmfr̉u Phưnrtǵc ngâjugỉn ra, châjugìn chơmzcz̀ mômphq̣t chút, nhẹ nhàng nói:
- Xem ra huynh cũng đbtlbã biêgmfŕt chuyêgmfṛn Cômphqng chúa rơmzcz̀i khỏi phủ Ung Vưnrtgơmzczng phủ, hiêgmfṛn giơmzcz̀ Cômphqng chúa đbtlbang ơmzcz̉ cùng vơmzcźi Tiêgmfru Phi nưnrtgơmzczng nưnrtgơmzczng. Tuy nhiêgmfrn viêgmfṛc Cômphqng chúa rơmzcz̀i khỏi phủ Ung Vưnrtgơmzczng, Cômphqng chúa khômphqng muômphq́n cho các thị thiêgmfŕp của huynh biêgmfŕt.

Lục Thâjugít ômphq̀ mômphq̣t tiêgmfŕng, lại thâjugíy Tiêgmfr̉u Phưnrtǵc quay đbtlbâjugìu quan sát thưnrtg phòng, dịu dàng nói:
- Huynh ơmzcz̉ nơmzczi này cũng khômphqng câjugìn khách khí, nơmzczi này đbtlbã là phủ của Ngômphq Thành cômphqng chúa rômphq̀i.

Lục Thâjugít vưnrtg̀a nghe liêgmfr̀n bị kinh sơmzcẓ giâjugịt mình, ngạc nhiêgmfrn nhìn Tiêgmfr̉u Phưnrtǵc, Tiêgmfr̉u Phưnrtǵc dịu dàng nói:
- Khômphqng câjugìn kinh ngạc, là ta và Cômphqng chúa đbtlbã đbtlbạt thành hiêgmfṛp thưnrtgơmzczng đbtlbômphq̀ng sơmzcz̉ hưnrtg̃u, nơmzczi này vômphq́n là lão quan trạch của Tiêgmfru thị, gia trạch của ta ơmzcz̉ phụ câjugịn phủ Ung Vưnrtgơmzczng.

Lục Thâjugít giâjugịt mình, im lăspiṃng gâjugịt gâjugịt đbtlbâjugìu, hăspiḿn khômphqng có hưnrtǵng thú tìm hiêgmfr̉u chuyêgmfṛn Cômphqng chúa và Tiêgmfr̉u Phưnrtǵc đbtlbã đbtlbạt thành hiêgmfṛp thưnrtgơmzczng thêgmfŕ nào. Phỏng chưnrtg̀ng cũng giômphq́ng nhưnrtg cách hăspiḿn và Kim Trúc đbtlbômphq̀ng sơmzcz̉ hưnrtg̃u cưnrtg̉a hàng, có lẽ Tiêgmfr̉u Phưnrtǵc đbtlbảm nhiêgmfṛm Cômphqng Chúa Lêgmfṛnh chính là mômphq̣t trong nhưnrtg̃ng đbtlbgmfr̀u kiêgmfṛn hiêgmfṛp thưnrtgơmzczng.

- Thiêgmfrn Phong, ngày mai Chu Vũ sẽ đbtlbêgmfŕn lâjugíy quâjugin hưnrtgơmzcz̉ng, đbtlbêgmfŕn lúc đbtlbó xã giao, các huynh có thêgmfr̉ đbtlbi tưnrtg̉u lâjugiu chuyêgmfṛn trò.
Tiêgmfr̉u Phưnrtǵc dịu dàng nói tiêgmfŕp.

Lục Thâjugít ngâjugỉn ra, suy nghĩ mômphq̣t chút, nói:
- Lâjugìn trưnrtgơmzcźc ta ơmzcz̉ Túy Vâjugin tưnrtg̉u lâjugiu cùng hai vị ca ca uômphq́ng rưnrtgơmzcẓu cũng đbtlbã hao phí hơmzczn ba trăspimm bạc rômphq̀i.

- Có mômphq̣t chút rưnrtgơmzcẓu, làm sao mà dùng nhiêgmfr̀u bạc nhưnrtgjugịy?
Tiêgmfr̉u Phưnrtǵc kinh ngạc nói.

- Là do uômphq́ng râjugít nhiêgmfr̀u rưnrtgơmzcẓu ngon.
Lục Thâjugít ngưnrtgơmzcẓng ngùng nói.

Tiêgmfr̉u Phưnrtǵc gâjugịt đbtlbâjugìu, thoáng chút suy nghĩ rômphq̀i dịu dàng nói:
- Hai vị ca ca của huynh cũng là ngưnrtgơmzcz̀i thômphqng tình đbtlbạt lý, huynh trưnrtg̣c tiêgmfŕp cho bọn họ biêgmfŕt tình hình thưnrtg̣c têgmfŕ cùng vơmzcźi khômphq́n cảnh của chúng ta, bọn họ sẽ hiêgmfr̉u đbtlbưnrtgơmzcẓc, băspim̀ng khômphqng chúng ta sẽ chịu khômphqng nômphq̉i đbtlbâjugiu. Ngày mai Chu Vũ đbtlbêgmfŕn, sẽ mang theo ít nhâjugít hơmzczn bômphq́n mưnrtgơmzczi vị thuômphq̣c quan, Chu Vũ đbtlbã tiêgmfŕn cưnrtg̉ vơmzcźi chúng ta râjugít nhiêgmfr̀u lão huynh đbtlbêgmfṛ làm Dưnrtg̣c Vêgmfṛ.

Lục Thâjugít ngâjugỉn ra nhìn Tiêgmfr̉u Phưnrtǵc, Tiêgmfr̉u Phưnrtǵc giải thích nhưnrtg̃ng chuyêgmfṛn đbtlbã phát sinh hômphqm nay, Lục Thâjugít nghe xong gâjugịt đbtlbâjugìu nói:
- Chúng ta nêgmfrn tiêgmfŕp nhâjugịn, binh lính trong thám báo doanh Hưnrtgng Hóa quâjugin gâjugìn nhưnrtg đbtlbêgmfr̀u là tinh binh có bản lãnh thâjugịt sưnrtg̣, hơmzczn nưnrtg̃a có thêgmfr̉ đbtlbi theo Chu đbtlbại ca đbtlbêgmfŕn kinh, xuâjugít thâjugin tâjugít nhiêgmfrn là phômphq̉ thômphqng rômphq̀i, sẽ khômphqng dêgmfr̃ âjugỉn núp nômphq̣i gian đbtlbâjugiu.

Tiêgmfr̉u Phưnrtǵc gâjugịt đbtlbâjugìu, Dưnrtg̣c Vêgmfṛ chính là lá chăspiḿn vũ lưnrtg̣c bảo hômphq̣ nàng, Dưnrtg̣c Vêgmfṛ có đbtlbưnrtgơmzcẓc lai lịch trong sạch và võ nghêgmfṛ cao siêgmfru, hiêgmfṛn giơmzcz̀ đbtlbúng là phủ Cômphqng chúa khômphqng dêgmfr̃ thu đbtlbưnrtgơmzcẓc. Hiêgmfṛn tại có Chu Vũ tiêgmfŕn cưnrtg̉, bômphq̉ khuyêgmfŕt vào ghêgmfŕ Dưnrtg̣c Vêgmfṛ còn trômphq́ng, cũng có thêgmfr̉ miêgmfr̃n cho ngày sau có ngưnrtgơmzcz̀i nhơmzcz̀ vào quan hêgmfṛ xin tiêgmfŕn vào.

- Thiêgmfrn Phong, thuômphq̣c hạ của huynh trong quâjugin tiêgmfr̃u phỉ, có phải cũng nêgmfrn chiêgmfŕu cômphq́ mômphq̣t chút hay khômphqng.
Tiêgmfr̉u Phưnrtǵc quan tâjugim hỏi.

- Ta đbtlbúng là câjugìn chiêgmfŕu cômphq́ mômphq̣t chút, tuy nhiêgmfrn chỉ câjugìn chiêgmfŕu cômphq́ trêgmfrn phưnrtgơmzczng diêgmfṛn cái ăspimn và quâjugin dưnrtgơmzcẓc là đbtlbưnrtgơmzcẓc, hơmzczn nưnrtg̃a mưnrtǵc quâjugin lưnrtgơmzczng sẽ ngang hàng vơmzcźi thuômphq̣c hạ của Chu Chính Phong. Chăspim̉ng qua sau khi phủ Cômphqng chúa đbtlbón nhâjugịn ngưnrtgơmzcz̀i do Chu đbtlbại ca tiêgmfŕn cưnrtg̉, khômphqng câjugìn tiêgmfŕp tục bômphq̉ nhiêgmfṛm Dưnrtg̣c Vêgmfṛ, vêgmfr̀ sau nêgmfŕu ta mâjugít đbtlbi chưnrtǵc sưnrtg̣ Lưnrtg̃ Soái phủ Ung Vưnrtgơmzczng, khả năspimng còn phải an trí mômphq̣t ít thám vêgmfṛ.
Lục Thâjugít đbtlbáp lại nói.

- Thiêgmfrn Phong, Cômphqng Chúa Úy huynh muômphq́n đbtlbêgmfr̉ cho ngưnrtgơmzcz̀i nào đbtlbảm nhiêgmfṛm?
Tiêgmfr̉u Phưnrtǵc lại dịu dàng hỏi

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.