Kiêu Phong

Quyển 3-Chương 20 : Huynh đệ tụ hợp

    trước sau   
arvp̣t mưvfsq̣c chơylxm̀ cho đhddpêztnv́n khi Đwmcxưvfsqơylxm̀ng Hoàng đhddpã găjwvf̣p qua tâsthj́t cả quan tưvfsqơylxḿng, các tưvfsqơylxḿng quâsthjn mơylxḿi có thêztnv̉ rơylxm̀i khỏi Vũ Côarvpng đhddpztnṿn, ra khỏi câsthj̀u treo Hoàng cung, Vưvfsqơylxmng Bình liêztnv̀n lơylxḿn tiêztnv́ng hôarvpylxḿi các quan tưvfsqơylxḿng:
- Nào, cùng nhau đhddpi uôarvṕng rưvfsqơylxṃu đhddpi.

Lục Thâsthj́t vưvfsq̀a nghe măjwvf̣t liêztnv̀n xám xịt, thâsthj́y các tưvfsqơylxḿng quâsthjn dưvfsq̀ng châsthjn nhìn đhddpêztnv́n, chơylxṃt có ngưvfsqơylxm̀i lạnh nhạt nói:
- Vưvfsqơylxmng Bình huynh đhddpêztnṿ, hôarvpm nay mêztnṿt chêztnv́t rôarvp̀i, đhddpêztnv̉ sau này rôarvp̀i hãy tụ hơylxṃp.

Lục Thâsthj́t thoáng nhìn, ngưvfsqơylxm̀i nói chuyêztnṿn đhddpúng là Tôarvṕng Lão Thanh, hăjwvf́n vôarvp̣i tiêztnv́p lơylxm̀i:
- Đwmcxúng là mêztnṿt mỏi rôarvp̀i, đhddpêztnv̉ sau đhddpi, sau này ta sẽ mơylxm̀i các huyh đhddpêztnṿ đhddpêztnv́n Di Tâsthjm trà lâsthju dùng trà.

Lục Thâsthj́t nói xong, tay liêztnv̀n giơylxm ra băjwvf́t lâsthj́y cánh tay của Vưvfsqơylxmng Bình, kéo đhddpi, Chu Vũ cũng im lăjwvf̣ng ôarvpm quyêztnv̀n, dơylxm̀i bưvfsqơylxḿc đhddpi theo Lục Thâsthj́t. Các tưvfsqơylxḿng quâsthjn còn lại liêztnv́c nhìn nhau, vâsthj̃n là Tôarvṕng Lão Thanh nói:
- Tụ hơylxṃp cũng khôarvpng phải chỉ có môarvp̣t lâsthj̀n này, hôarvpm nay khôarvpng tụ hơylxṃp thì hơylxmn.

Các quan tưvfsqơylxḿng cũng hiêztnv̉u đhddpưvfsqơylxṃc, hiêztnṿn giơylxm̀ đhddpang ơylxm̉ kinh thành, quan đhddpôarvp̀ còn chưvfsqa ôarvp̉n đhddpịnh, lơylxm̀i nói và viêztnṿc làm tâsthj́t nhiêztnvn câsthj̀n phải câsthj̉n thâsthj̣n, tụ tâsthj̣p uôarvṕng rưvfsqơylxṃu khôarvpng chưvfsq̀ng sẽ rưvfsqơylxḿc lâsthj́y biêztnv́n côarvṕ gì, đhddpêztnv̀u gâsthj̣t đhddpâsthj̀u cùng nhau rơylxm̀i đhddpi.

Lục Thâsthj́t kéo Vưvfsqơylxmng Bình đhddpi ra trăjwvfm thưvfsqơylxḿc, mơylxḿi buôarvpng ra, cùng Chu Vũ đhddpôarvp̀ng hành, lúc này Vưvfsqơylxmng Bình mơylxḿi mơylxm̉ miêztnṿng hỏi:
- Huynh đhddpêztnṿ, ơylxm̉ kinh thành khôarvpng đhddpưvfsqơylxṃc tụ tâsthj̣p uôarvṕng rưvfsqơylxṃu sao?


Lục Thâsthj́t hôarvpvfsqơylxḿn môarvp̣t chiêztnv́c xe, ba ngưvfsqơylxm̀i ngôarvp̀i vào trong xe, hăjwvf́n mơylxḿi lêztnvn tiêztnv́ng:
- Khôarvpng phải khôarvpng cho phép tụ tâsthj̣p uôarvṕng rưvfsqơylxṃu, mà là côarvṕ kỵ tụ tâsthj̣p uôarvṕng rưvfsqơylxṃu cùng vơylxḿi ngưvfsqơylxm̀i nào cơylxm. Các huynh tụ tâsthj̣p ăjwvfn uôarvṕng thì khôarvpng có gì, nhưvfsqng nêztnv́u có ta sẽ khôarvpng tôarvṕt, mà ta vôarvṕn cũng muôarvṕn trò chuyêztnṿn riêztnvng cùng các ca ca.

vfsqơylxmng Bình gâsthj̣t gâsthj̣t đhddpâsthj̀u, hỏi:
- Đwmcxêztnṿ bị làm sao à?

- Ta là quan tưvfsqơylxḿng của phủ Ung Vưvfsqơylxmng, Binh Mã Sưvfsq́ trong quâsthjn tiêztnṽu phỉ, Giáo Úy Thiêztnvn Ngưvfsqu Vêztnṿ, Đwmcxôarvp Ngu Hâsthj̀u của Thái tưvfsq̉ đhddpztnṿn hạ, mâsthj́y ngày gâsthj̀n đhddpâsthjy lại trơylxm̉ thành Phò Mã Đwmcxôarvp Úy của Ngôarvp Thành côarvpng chúa, cho nêztnvn ta râsthj́t kiêztnvng kị kêztnv́t giao cùng quan tưvfsqơylxḿng thuôarvp̣c quâsthjn đhddpôarvp̣i bêztnvn ngoài.
Ngưvfsq̃ khí Lục Thâsthj́t bâsthj́t đhddpăjwvf́c dĩ hôarvp̀i đhddpáp.

vfsqơylxmng Bình và Chu Vũ lâsthj̣p tưvfsq́c sưvfsq̉ng sôarvṕt, Vưvfsqơylxmng Bình kinh ngạc nói:
- Đwmcxêztnṿ nói là sưvfsq̣ thâsthj̣t sao? Thêztnv́ nào mà đhddpêztnṿ nhâsthj̣m nhiêztnv̀u chưvfsq́c quan nhưvfsqsthj̣y?

Lục Thâsthj́t cưvfsqơylxm̀i khôarvp̉ nói:
- Ta tuy có nhiêztnv̀u chưvfsq́c quan, nhưvfsqng chỉ có chưvfsq́c Binh Mã Sưvfsq́ trong quâsthjn tiêztnṽu phỉ là có thưvfsq̣c quyêztnv̀n thôarvpi, nhưvfsq̃ng thưvfsq́ khác gâsthj̀n nhưvfsq là hưvfsq chưvfsq́c. Măjwvf̣c dù là hưvfsq chưvfsq́c, nhưvfsqng cũng biêztnv̉u lôarvp̣ ra bôarvṕi cảnh của ta, ta xem nhưvfsq là thêztnv́ lưvfsq̣c của Thái tưvfsq̉ đhddpztnṿn hạ.

- Thêztnv́ lưvfsq̣c của Thái tưvfsq̉ đhddpztnṿn hạ? Vâsthj̣y là đhddpêztnṿ đhddpã leo lêztnvn cành cao rôarvp̀i.
vfsqơylxmng Bình thôarvṕt ra.

Lục Thâsthj́t lăjwvf́c đhddpâsthj̀u, nói:
- Khôarvpng tôarvṕt nhưvfsqsthj̣y đhddpâsthju, quyêztnv̀n lưvfsq̣c của Thái tưvfsq̉ đhddpztnṿn hạ râsthj́t nhỏ bé, thâsthj̣m chí có thêztnv̉ nói, y là môarvp̣t hưvfsq quan có quan vị cưvfsq̣c cao, tính ra thì khi ta ơylxm̉ trong quâsthjn sẽ khác biêztnṿt vơylxḿi các ca ca.

vfsqơylxmng Bình nghe hiêztnv̉u, hạ giọng nói:
- Ý đhddpêztnṿ là, Thái tưvfsq̉ đhddpztnṿn hạ chính là môarvp̣t cưvfsq̣c đhddpại tán quan.

Lục Thâsthj́t cưvfsqơylxm̀i khôarvp̉ gâsthj̣t đhddpâsthj̀u, Vưvfsqơylxmng Bình gâsthj̣t đhddpâsthj̀u nói:
- Cái loại đhddpại quan này, quả là nghẹn khuâsthj́t đhddpâsthj́y.

Lục Thâsthj́t nghe xong tưvfsq́c giâsthj̣n nói:
- Thái tưvfsq̉ cho dù có nghẹn khuâsthj́t cũng khôarvpng tơylxḿi lưvfsqơylxṃt ta và huynh có thêztnv̉ thâsthj́t lêztnṽ khôarvpng tôarvpn trọng, vêztnv̀ sau nêztnv́u ca ca găjwvf̣p măjwvf̣t Thái tưvfsq̉, tuyêztnṿt đhddpôarvṕi khôarvpng đhddpưvfsqơylxṃc ngạo mạn đhddpâsthju đhddpâsthj́y, đhddpó là muôarvṕn chêztnv́t đhddpâsthj́y. Tuy nhiêztnvn quyêztnv̀n lưvfsq̣c của Thái tưvfsq̉ đhddpztnṿn hạ quả là tưvfsqơylxmng đhddpôarvṕi yêztnv́u.

vfsqơylxmng Bình gâsthj̣t đhddpâsthj̀u, lại hỏi:
- Đwmcxêztnṿ ơylxm̉ cùng vơylxḿi chúng ta khôarvpng tính là phạm húy à?

Vẻ măjwvf̣t Lục Thâsthj́t bâsthj́t đhddpăjwvf́c dĩ, nói:
- Ta vơylxḿi các ca ca vôarvṕn là chôarvp̃ quen biêztnv́t, đhddpêztnv́n cả Đwmcxưvfsqơylxm̀ng Hoàng bêztnṿ hạ cũng biêztnv́t. Đwmcxztnv̀u ta phải côarvṕ kỵ chính là đhddpi kêztnv́t giao, làm quen vơylxḿi nhưvfsq̃ng quan tưvfsqơylxḿng Hưvfsqng Hóa quâsthjn chưvfsqa tưvfsq̀ng quen biêztnv́t cơylxm.

vfsqơylxmng Bình gâsthj̣t đhddpâsthj̀u, nói:
- Đwmcxã hiêztnv̉u.




Lục Thâsthj́t quay đhddpâsthj̀u nhìn vêztnv̀ phía Chu Vũ hỏi:
- Chu đhddpại ca, có đhddpztnv̀u gì muôarvṕn hỏi phải khôarvpng?

Chu Vũ cưvfsqơylxm̀i, liêztnv́c nhìn Vưvfsqơylxmng Bình môarvp̣t cái, trả lơylxm̀i:
- Ta có viêztnṿc muôarvṕn hỏi đhddpâsthj́y, nhưvfsqng ơylxm̉ chôarvp̃ này khôarvpng dám hỏi.

Lục Thâsthj́t gâsthj̣t đhddpâsthj̀u, hăjwvf́n biêztnv́t Chu Vũ muôarvṕn hỏi đhddpztnv̀u gì, nhưvfsqng có gã Vưvfsqơylxmng Bình vôarvpvfsq khôarvpng quản đhddpưvfsqơylxṃc miêztnṿng mình ơylxm̉ đhddpâsthjy, Chu Vũ sáng suôarvṕt bèn nhâsthj̃n nại. Chu Vũ đhddpêztnv́n kinh đhddpôarvp̣t nhiêztnvn găjwvf̣p đhddpưvfsqơylxṃc Lục Thâsthj́t, y tưvfsq̣ nhiêztnvn hiêztnv̉u ra bản thâsthjn có thêztnv̉ thăjwvfng quan lêztnvn kinh, tám phâsthj̀n là có liêztnvn quan tơylxḿi Lục Thâsthj́t.

- Vưvfsqơylxmng đhddpại ca, ta câsthj̀u huynh môarvp̣t chuyêztnṿn, sau này ơylxm̉ trong quâsthjn tiêztnṽu phỉ chơylxḿ nói ra chưvfsq́c quan của ta, băjwvf̀ng khôarvpng ta râsthj́t có thêztnv̉ sẽ mâsthj́t đhddpi cơylxmarvp̣i tiêztnvu diêztnṿt phỉ kiêztnv́n côarvpng đhddpâsthj́y.
Lục Thâsthj́t lại nhìn Vưvfsqơylxmng Bình chơylxm̀ lơylxm̀i châsthj́p thuâsthj̣n.

vfsqơylxmng Bình ngâsthj̉n ra nhìn Lục Thâsthj́t, Lục Thâsthj́t đhddpành phải nói tiêztnv́p:
- Hưvfsq chưvfsq́c này của ta xung đhddpôarvp̣t vơylxḿi chưvfsq́c vụ trong quâsthjn tiêztnṽu phỉ, huôarvṕng chi ta còn tưvfsq̀ng đhddpăjwvf́c tôarvp̣i vơylxḿi Chủ soái quâsthjn tiêztnṽu phỉ. Gã hoàn toàn có quyêztnv̀n dâsthjng thưvfsq đhddparvp̉i ta rơylxm̀i khỏi quâsthjn tiêztnṽu phỉ, nhưvfsqng ta râsthj́t câsthj̀n kinh nghiêztnṿm và lý lịch của lâsthj̀n câsthj̀m binh này.

vfsqơylxmng Bình gâsthj̣t đhddpâsthj̀u nói:
- Đwmcxêztnṿ yêztnvn tâsthjm, ta sẽ khôarvpng hại đhddpêztnṿ, mà đhddpêztnṿ làm sao lại đhddpăjwvf́c tôarvp̣i gã Chu tưvfsqơylxḿng quâsthjn kia vâsthj̣y, ta thâsthj́y ngưvfsqơylxm̀i nọ đhddpôarvṕi vơylxḿi chúng ta tôarvṕt lăjwvf́m mà.

Lục Thâsthj́t cưvfsqơylxm̀i khôarvp̉, tưvfsq̣ thuâsthj̣t chuyêztnṿn ngày trưvfsqơylxḿc, cuôarvṕi cùng nói:
- Cho nêztnvn hai vị ca ca ơylxm̉ trong quâsthjn của Chu Chính Phong, khôarvpng đhddpưvfsqơylxṃc nhăjwvf́c đhddpêztnv́n têztnvn ta, băjwvf̀ng khôarvpng chỉ có tai hại ích lơylxṃi chăjwvf̉ng có.

vfsqơylxmng Bình gâsthj̣t đhddpâsthj̀u nói:
- Nhưvfsq̃ng viêztnṿc đhddpêztnṿ trải qua đhddpã đhddpủ truyêztnv̀n kỳ rôarvp̀i.

Lục Thâsthj́t cưvfsqơylxm̀i khôarvp̉ gâsthj̣t đhddpâsthj̀u, lại hỏi:
- Vưvfsqơylxmng Dũng đhddpại ca khỏe khôarvpng?

- Vưvfsqơylxmng đhddpại ca có thêztnv̉ khôarvpng tôarvṕt sao, làm Đwmcxôarvp Úy đhddpại nhâsthjn nha, râsthj́t là uy phong đhddpâsthj́y, chăjwvf̉ng qua huynh âsthj́y đhddpôarvṕi xưvfsq̉ vơylxḿi lão huynh đhddpêztnṿ vâsthj̃n râsthj́t thâsthjn thiêztnv́t. Đwmcxúng rôarvp̀i, trong sôarvṕ chưvfsq́c quan của đhddpêztnṿ, khôarvpng phải cũng có chưvfsq́c Đwmcxôarvp Úy à.
vfsqơylxmng Bình râsthj́t tùy ý nói.

Lục Thâsthj́t cưvfsqơylxm̀i khôarvp̉, hôarvp̀i đhddpáp:
- Chưvfsq́c Đwmcxôarvp Úy của ta chỉ là hưvfsq chưvfsq́c thôarvpi.

- Ha hả, dù cho hưvfsq chưvfsq́c cũng là Đwmcxôarvp úy đhddpại nhâsthjn mà.
vfsqơylxmng Bình mơylxm̀ ám cưvfsqơylxm̀i nói, Lục Thâsthj́t trưvfsq̀ng măjwvf́t nhìn gã, trong lòng lại cảm thâsthj́y âsthj́m áp, hăjwvf́n thích tính cách này của Vưvfsqơylxmng Bình.

- Khi chúng ta rơylxm̀i đhddpi, Vưvfsqơylxmng đhddpại ca còn rơylxmi nưvfsqơylxḿc măjwvf́t đhddpâsthj́y, huynh âsthj́y luyêztnv́n tiêztnv́c lão huynh đhddpêztnṿ, cũng có nhăjwvf́c tơylxḿi đhddpêztnṿ. Dăjwvf̣n chúng ta tiêztnṿn đhddpưvfsqơylxm̀ng thì đhddpi xem đhddpêztnṿ thêztnv́ nào, nói răjwvf̀ng nêztnv́u đhddpêztnṿ ơylxm̉ quêztnv nhà khôarvpng đhddpưvfsqơylxṃc nhưvfsq ý, huynh âsthj́y sẽ nghĩ biêztnṿn pháp đhddpi câsthj̀u Tiêztnv́t Đwmcxôarvp̣ Sưvfsq́ viêztnv́t thưvfsq tiêztnv́n cưvfsq̉ cho đhddpêztnṿ.
Chu Vũ thâsthjn thiêztnv́t nói.


Mũi Lục Thâsthj́t đhddpau xót, trong măjwvf́t đhddpã ngâsthj́n ánh lêztnṿ, gâsthj̣t đhddpâsthj̀u nói:
- Vưvfsqơylxmng đhddpại ca là đhddpại ca tôarvṕt của chúng ta.

- Ôcqixi, nêztnv́u Vưvfsqơylxmng đhddpại ca mà biêztnv́t đhddpêztnṿ so vơylxḿi huynh âsthj́y lăjwvfn lôarvp̣n còn tôarvṕt hơylxmn, nhâsthj́t đhddpịnh sẽ cao hưvfsq́ng lăjwvf́m đhddpâsthjy. Đwmcxêztnṿ viêztnv́t thưvfsq cho huynh âsthj́y đhddpi, đhddpêztnv̉ huynh âsthj́y cũng biêztnv́t mà vui mưvfsq̀ng.
vfsqơylxmng Bình khuyêztnvn bảo nói.

Lục Thâsthj́t lăjwvf́c đhddpâsthj̀u nói:
- Ta hiêztnṿn giơylxm̀ phúc họa khó đhddpịnh, làm phiêztnv̀n hai vị ca ca đhddpã là khôarvpng nêztnvn rôarvp̀i.

- Tiêztnv̉u tưvfsq̉ ngưvfsqơylxmi nói bâsthj̣y cái gì nha? Liêztnvn lụy chúng ta cái gì, mà ngay cả có liêztnvn lụy cũng khôarvpng thêztnv̉ trách đhddpêztnṿ, viêztnṿc gì mà nhưvfsqarvp̣t tiêztnv̉u côarvpvfsqơylxmng thêztnv́ kia.
vfsqơylxmng Bình khôarvpng chút che đhddpâsthj̣y bác bỏ nói.

Lục Thâsthj́t gâsthj̣t đhddpâsthj̀u, nói:
- Là ta sai rôarvp̀i, nhưvfsqng thưvfsq̣c sưvfsq̣ cũng là bơylxm̉i vì ta mà quan đhddpôarvp̀ mai sau của hai vị ca ca có khả năjwvfng sẽ khôarvpng đhddpưvfsqơylxṃc trọng dụng đhddpâsthj́y.

- Đwmcxêztnṿ là nói, sau này chúng ta cũng sẽ nhưvfsq đhddpêztnṿ, chỉ có hưvfsq chưvfsq́c khôarvpng đhddpưvfsqơylxṃc câsthj̀m binh ưvfsq?
vfsqơylxmng Bình lâsthj̣p tưvfsq́c sưvfsq̉ng sôarvṕt hỏi.

Lục Thâsthj́t gâsthj̣t đhddpâsthj̀u nói:
- Có khả năjwvfng đhddpó.

vfsqơylxmng Bình ngâsthj̉n ra, suy nghĩ môarvp̣t chút, nói:
- Vâsthj̣y khôarvpng xong rôarvp̀i, ta chỉ biêztnv́t quâsthjn võ, nêztnv́u khôarvpng thêztnv̉ tham gia quâsthjn ngũ thì biêztnv́t sôarvṕng sao đhddpâsthjy.

Chu Vũ cưvfsqơylxm̀i nhạt nói:
- Nêztnv́u khôarvpng đhddpưvfsqơylxṃc câsthj̀m binh, chúng ta làm hôarvp̣ vêztnṿ cho Lục huynh đhddpêztnṿ là đhddpưvfsqơylxṃc, làm hôarvp̣ vêztnṿ cho Phò mã, cuôarvp̣c sôarvṕng cũng tôarvṕt lăjwvf́m đhddpâsthj́y.

vfsqơylxmng Bình ngâsthj̉n ra, nhìn Lục Thâsthj́t hỏi:
- Huynh đhddpêztnṿ, chưvfsq́c vị Phò Mã Đwmcxôarvp Úy kia của đhddpêztnṿ là quan chưvfsq́c râsthj́t lơylxḿn sao?

Chu Vũ đhddpã nói, Lục Thâsthj́t khôarvpng thêztnv̉ thơylxm̀ ơylxm, nghiêztnvm nét măjwvf̣t nói:
- Phò Mã Đwmcxôarvp Úy giôarvṕng nhưvfsqarvp̣t loại quan chưvfsq́c có tính châsthj́t huâsthjn chưvfsqơylxmng vâsthj̣y, ý nghĩa là trưvfsqơylxṃng phu của Côarvpng chúa, ta là phu lang của Ngôarvp Thành côarvpng chúa.

- Trưvfsqơylxṃng phu của Côarvpng chúa? Côarvpng chúa? Đwmcxâsthjy khôarvpng phải là nưvfsq̃ nhi của Hoàng đhddpêztnv́ à?
vfsqơylxmng Bình kinh sơylxṃ nói, gã mơylxḿi băjwvf́t đhddpâsthj̀u hiêztnv̉u ra.

Lục Thâsthj́t vôarvp̣i vàng lăjwvf́c đhddpâsthj̀u nói:
- Ngôarvp Thành côarvpng chúa khôarvpng phải nưvfsq̃ nhi của đhddpưvfsqơylxmng kim Bêztnṿ hạ, là Côarvpng chúa do Bêztnṿ hạ âsthjn phong.

Tiêztnv́p đhddpó, Lục Thâsthj́t lại cưvfsq̣c khôarvp̉ giải thích môarvp̣t hôarvp̀i, thăjwvf̉ng đhddpêztnv́n Túy Vâsthjn tưvfsq̉u quán rôarvp̀i mơylxḿi giải thích thôarvpng suôarvṕt hêztnv́t, xuôarvṕng xe, ba ngưvfsqơylxm̀i vào quán rưvfsqơylxṃu tụ hơylxṃp uôarvṕng rưvfsqơylxṃu.

Đwmcxôarvp̀ ăjwvfn còn chưvfsqa đhddpưvfsqa lêztnvn, Vưvfsqơylxmng Bình đhddpã uôarvṕng vào hai chén nhuâsthj̣n hâsthj̀u, lau miêztnṿng khen rưvfsqơylxṃu ngon, Lục Thâsthj́t biêztnv́t gã yêztnvu thích rưvfsqơylxṃu, cho nêztnvn trưvfsq̣c tiêztnv́p gọi rưvfsqơylxṃu ngon nhâsthj́t trong tưvfsq̉u lâsthju. Chu Vũ thì ngưvfsqơylxṃc lại ôarvp̉n trọng nhâsthj́p rưvfsqơylxṃu hai hơylxḿp, lại hỏi tưvfsqơylxm̀ng tâsthj̣n Lục Thâsthj́t vài câsthju.

- Ha hả, huynh đhddpêztnṿ, nói nhưvfsqsthj̣y chưvfsq́c vị Phò Mã Đwmcxôarvp Úy của đhddpêztnṿ là chuyêztnṿn tôarvṕt nha, hăjwvf̉n là so vơylxḿi gã Hàn đhddpại nhâsthjn kia lơylxṃi hại hơylxmn.
vfsqơylxmng Bình sau khi nghe xong, lơylxḿn tiêztnv́ng cưvfsqơylxm̀i nói.

Lục Thâsthj́t cũng cưvfsqơylxm̀i, nói:
- Phủ Côarvpng chúa đhddpưvfsqơylxṃc khai phủ giôarvṕng nhưvfsq nghi thưvfsq́c quâsthj̣n vưvfsqơylxmng khai phủ, đhddpôarvp̣c lâsthj̣p thành môarvp̣t thêztnv̉ hêztnṿ, tuy nhiêztnvn đhddpó cũng là do Đwmcxưvfsqơylxm̀ng Hoàng bêztnṿ hạ có ý bôarvp̀i dưvfsqơylxm̃ng. Phò mã ta đhddpâsthjy và Ngôarvp Thành côarvpng chúa khôarvpng thêztnv̉ can thiêztnṿp vào viêztnṿc quâsthjn trong phủ Côarvpng chúa, chỉ có thêztnv̉ nói là ơylxm̉ chôarvṕn kinh thành này có đhddpưvfsqơylxṃc đhddpịa vị tôarvpn quý.

- Cho dù khôarvpng thêztnv̉ can thiêztnṿp vào viêztnṿc quâsthjn, đhddpêztnṿ và vị côarvpng chúa kia cũng đhddpã có đhddpưvfsqơylxṃc mạng lưvfsqơylxḿi quan lại có thêztnv̉ vâsthj̣n dụng, bơylxm̉i vì bôarvṕi cảnh của phủ Côarvpng chúa trêztnvn thưvfsq̣c têztnv́ là Hoàng đhddpêztnv́ bêztnṿ hạ.
Chu Vũ cưvfsqơylxm̀i nói.

Lục Thâsthj́t ngâsthj̉n ra, đhddpáp lại nói:
- Khôarvpng thêztnv̉ nói nhưvfsqsthj̣y.

- Đwmcxúng là khôarvpng thêztnv̉ nói nhưvfsqsthj̣y, nhưvfsqng phủ Côarvpng chúa chính là do Hoàng đhddpêztnv́ bêztnṿ hạ âsthjn phong, đhddpó là môarvp̣t sưvfsq̣ thâsthj̣t. Nêztnv́u đhddpám quan lại ngoài kinh biêztnv́t đhddpưvfsqơylxṃc, bọn họ cũng chỉ có thêztnv̉ cho răjwvf̀ng bôarvṕi cảnh của phủ Côarvpng chúa là Hoàng đhddpêztnv́ bêztnṿ hạ mà thôarvpi.
Chu Vũ nghiêztnvm nghị nói tiêztnv́p.

Lục Thâsthj́t nghe xong, đhddpành gâsthj̣t đhddpâsthj̀u nói:
- Đwmcxúng là có đhddpạo lý, phâsthj̀n đhddpôarvpng quan lại ngoài kinh đhddpêztnv̀u là tiêztnv̉u quan, đhddpôarvṕi vơylxḿi quan kinh thành có môarvp̣t loại tâsthjm tính ngưvfsqơylxm̃ng môarvp̣ ngưvfsqơylxm̀i cao cao tại thưvfsqơylxṃng.

Chu Vũ gâsthj̣t đhddpâsthj̀u, lại nói:
- Viêztnṿc liêztnvn lụy mà huynh đhddpêztnṿ nói đhddpêztnv́n là bình thưvfsqơylxm̀ng thôarvpi, kỳ thưvfsq̣c, quan đhddpôarvp̀ của ta và Vưvfsqơylxmng Bình huynh đhddpêztnṿ, nêztnv́u khôarvpng có mạng lưvfsqơylxḿi quan lại kinh thành làm chôarvp̃ dưvfsq̣a, ngày sau cao nhâsthj́t cũng chỉ có thêztnv̉ làm môarvp̣t têztnvn Doanh tưvfsqơylxḿng. Thâsthj̣t ra lòng ta hiêztnv̉u rõ, hiêztnṿn giơylxm̀ có thêztnv̉ trơylxm̉ thành Binh Mã Sưvfsq́ quâsthjn tiêztnṽu phỉ cũng khôarvpng phải là vì ghi nhâsthj̣n côarvpng lao gì.

- Nào, đhddpại ca, chúng ta uôarvṕng môarvp̣t chén.
Lục Thâsthj́t nâsthjng chén nói, Chu Vũ ngâsthj̉n ra, mỉm cưvfsqơylxm̀i nâsthjng chén, ba ngưvfsqơylxm̀i cụng môarvp̣t cái rôarvp̀i uôarvṕng cạn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.