Kiêu Phong

Quyển 2-Chương 89 : Chim Phượng về tổ

    trước sau   
Trơmtrp̉ vênuid̀ tú trang, cùng các nưbznñ nhâmhevn âmhev́m áp đbcyfàm chuyênuiḍn, sau đbcyfó rơmtrp̀i khỏi đbcyfi Túy Vâmhevn tưbznn̉u lâmhevu. Đnorsênuid́n Túy Vâmhevn tưbznn̉u lâmhevu hônapq̣i họp cùng vơmtrṕi các quan tưbznnơmtrṕng dưbznnơmtrṕi quyênuid̀n, hăcdhḿn nói vênuid̀ viênuiḍc hônapq̣ tônapq́ng.

Các quan tưbznnơmtrṕng nghe xong đbcyfênuid̀u sinh ra phản ưbznńng bâmhev́t ngơmtrp̀, sau đbcyfó cũng khônapqng có ai biênuid̉u lônapq̣ ra bâmhev́t mãn, ngay tưbznńc khăcdhḿc Trung Quâmhevn Lênuiḍnh Đnorsịch Bình bày tỏ thái đbcyfônapq̣, nguyênuiḍn nghe theo quâmhevn lênuiḍnh của đbcyfại nhâmhevn.

Hoàng hônapqn, Lục Thâmhev́t mang theo bônapq́n phâmhev̀n men say mưbznnơmtrṕn xe rơmtrp̀i khỏi Túy Vâmhevn tưbznn̉u lâmhevu. Hăcdhḿn đbcyfã căcdhmn dăcdhṃn xong xuônapqi, ai muônapq́n ơmtrp̉ tưbznn̉u lâmhevu khoái hoạt thì khônapqng câmhev̀n rơmtrp̀i đbcyfi, muônapq́n vênuid̀ nhà cáo biênuiḍt thâmhevn nhâmhevn thì có thênuid̉ đbcyfi vênuid̀, nhưbznnng sáng mai nhâmhev́t đbcyfịnh phải tâmheṿp hơmtrp̣p đbcyfônapqng đbcyfủ ơmtrp̉ Túy Vâmhevn tưbznn̉u lâmhevu.

Lục Thâmhev́t ngônapq̀i ơmtrp̉ trong xe, tuy răcdhm̀ng trong ngưbznnơmtrp̀i có men say, nhưbznnng hăcdhḿn vâmheṽn tỉnh ngủ duy trì trạng thái đbcyfênuid̀ phòng. Hăcdhḿn tính kênuid́ diênuiḍt trưbznǹ lão họ Ngônapq âmhevm đbcyfônapq̣c kia, tiênuidn hạ thủ vi cưbznnơmtrp̀ng giênuid́t chênuid́t ngưbznnơmtrp̀i, nhưbznnng họ Ngônapq kia tâmhev́t có đbcyfônapq̀ng đbcyfạo gônapq́c rênuid̃ thâmhevm sâmhevu. Giônapq́ng nhưbznn ơmtrp̉ huyênuiḍn Thạch Đnorsại, hăcdhḿn giênuid́t chênuid́t đbcyfônapq̣i phó thành mônapqn, sau đbcyfó đbcyfã có ngưbznnơmtrp̀i ra tay trả thù hăcdhḿn.

Lục Thâmhev́t đbcyfưbznnơmtrpng nhiênuidn biênuid́t hâmheṿu quả giênuid́t chênuid́t họ Ngônapq, nhưbznnng hăcdhḿn vâmheṽn phải giênuid́t, giênuid́t họ Ngônapq này, thênuid́ lưbznṇc đbcyfen ơmtrp̉ kinh thành mơmtrṕi có thênuid̉ tâmhev̉y bài lâmhev̀n nưbznña, kinh doanh của tưbznn̉u lâmhevu và trà các mơmtrṕi có thênuid̉ tiênuid́p tục tônapq̀n tại nhưbznn thưbznnơmtrp̀ng. Hơmtrpn nưbznña hăcdhḿn dùng thủ đbcyfoạn ám sát mà làm, chỉ có thênuid̉ bị hoài nghi là hung thủ. Dưbznnơmtrṕi tình huônapq́ng bị hoài nghi, mưbznńc đbcyfônapq̣ thù hâmheṿn đbcyfônapq́i vơmtrṕi hăcdhḿn sẽ giảm bơmtrṕt đbcyfi nhiênuid̀u, dù sao ngưbznnơmtrp̀i kênuid́t thù cùng họ Ngônapq kia nhâmhev́t đbcyfịnh có râmhev́t nhiênuid̀u.

Xe chơmtrp̣t dưbznǹng, Lục Thâmhev́t cảnh giác đbcyfưbznna tay câmhev̀m chuônapqi đbcyfao, chônapq́c lát sau cưbznn̉a xe mơmtrp̉ ra, hăcdhḿn biênuid́t đbcyfó là phu xe, phu xe mơmtrp̉ cưbznn̉a xe, vẻ măcdhṃt khâmhev̉n trưbznnơmtrpng nói:
- Quan gia, có mônapq̣t vị quan gia muônapq́n găcdhṃp ngài.




Phu xe nói xong thì dơmtrp̀i bưbznnơmtrṕc nhưbznnơmtrp̀ng đbcyfưbznnơmtrp̀ng, mônapq̣t gã nam nhâmhevn măcdhṃc đbcyfoản giáp quan bào xuâmhev́t hiênuiḍn bênuidn ngoài cưbznn̉a xe, vẻ măcdhṃt bình thản chăcdhḿp tay vơmtrṕi hăcdhḿn, tiênuid́p theo thò tay vào ngưbznṇc lâmhev́y ra mônapq̣t tơmtrp̀ giâmhev́y đbcyfưbznnơmtrp̣c gâmhev́p xênuid́p đbcyfưbznna cho Lục Thâmhev́t.

Lục Thâmhev́t nghi hoăcdhṃc, đbcyfênuid̀ phòng giơmtrp tay tiênuid́p nhâmheṿn tơmtrp̀ giâmhev́y gâmhev́p xênuid́p, mơmtrp̉ tơmtrp̀ giâmhev́y ra vưbznǹa nhìn thì thâmhev́y trênuidn giâmhev́y viênuid́t:
- Mơmtrp̀i đbcyfi theo phủ vênuiḍ, Vi Hạo.

Lục Thâmhev́t xem xong thâmheṿt ngoài ý muônapq́n, hăcdhḿn im lăcdhṃng mâmhev́y giâmhevy mơmtrṕi thu lại tơmtrp̀ giâmhev́y gâmhev́p, đbcyfưbznńng dâmheṿy xuônapq́ng xe, lâmhev́y tiênuid̀n thanh toán tiênuid̀n xe, sau đbcyfó lăcdhṃng lẽ theo phủ vênuiḍ kia đbcyfi.

- Vi Hạo vì sao muônapq́n găcdhṃp ta? Chăcdhm̉ng lẽ là có quan hênuiḍ vơmtrṕi họ Ngônapq?

Trênuidn đbcyfưbznnơmtrp̀ng đbcyfi theo Lục Thâmhev́t suy đbcyfoán, Vi Hạo chính là huynh trưbznnơmtrp̉ng của Vi Song Nhi. Nhơmtrṕ tơmtrṕi Vi Song Nhi đbcyfã rơmtrp̀i khỏi hăcdhḿn, lòng của hăcdhḿn có chút buônapq̀n bã, vơmtrṕi Vi Hạo thì có chút buônapq̀n bưbznṇc.

Theo phủ vênuiḍ đbcyfi đbcyfưbznnơmtrp̣c hai trăcdhmm thưbznnơmtrṕc, sau cùng tiênuid́n vào mônapq̣t trà các, đbcyfi qua tiênuid̀n đbcyfưbznnơmtrp̀ng trà các. Vào sâmhevn nhà, cuônapq́i cùng đbcyfưbznnơmtrp̣c dâmheṽn tơmtrṕi mônapq̣t tòa nhã các.

napq̣t mình đbcyfi vào nhã các, Lục Thâmhev́t liênuid́c măcdhḿt nhìn liênuid̀n thâmhev́y Vi Hạo mônapq̣t thâmhevn áo gâmhev́m, trưbznnơmtrp̀ng thâmhevn nhàn hạ đbcyfưbznńng đbcyfônapq́i diênuiḍn cưbznn̉a vào, dáng ngưbznnơmtrp̀i tuâmhev́n lãng tưbznṇa nhưbznnmhevy ngọc đbcyfón gió, trong lòng Lục Thâmhev́t nônapq̉i lênuidn xung đbcyfônapq̣ng muônapq́n đbcyfâmhev́m cho mônapq̣t quả.

- Lục đbcyfại nhâmhevn, nhanh nhưbznnmheṿy chúng ta đbcyfã găcdhṃp lại nhau rônapq̀i.
Vi Hạo mỉm cưbznnơmtrp̀i mơmtrp̉ miênuiḍng trưbznnơmtrṕc.

Lục Thâmhev́t nhịn xuônapq́ng chán ghét buônapq̀n bưbznṇc trong lòng, mỉm cưbznnơmtrp̀i nói:
- Ta cũng thâmheṿt khônapqng ngơmtrp̀, Vi đbcyfại nhâmhevn lại tìm găcdhṃp ta.

Vi Hạo mỉm cưbznnơmtrp̀i gâmheṿt đbcyfâmhev̀u, nói:
- Chúng ta ngônapq̀i đbcyfi thônapqi, bàn chút chính sưbznṇ.

Lục Thâmhev́t ngâmhev̉n ra, cũng mỉm cưbznnơmtrp̀i gâmheṿt đbcyfâmhev̀u, hai ngưbznnơmtrp̀i ngônapq̀i ơmtrp̉ hai bênuidn bàn trà đbcyfăcdhṃt trong nhã các, Vi Hạo nghiênuidng ngưbznnơmtrp̀i nhìn Lục Thâmhev́t, nói:
- Ta khônapqng nghĩ tơmtrṕi ngưbznnơmtrpi sẽ đbcyfênuid́n kinh thành, càng khônapqng ngơmtrp̀, ngưbznnơmtrpi lại có thênuid̉ thăcdhmng quan tiênuid́n chưbznńc nhưbznnmheṿy.

Lục Thâmhev́t ngâmhev̉n ra, tiênuid́p đbcyfó cưbznnơmtrp̀i khônapq̉, hỏi ngưbznnơmtrp̣c lại:
- Ngưbznnơmtrpi nói ta thăcdhmng quan tiênuid́n chưbznńc, ta thâmheṿt là thăcdhmng quan tiênuid́n chưbznńc hay sao?

- Đnorsưbznnơmtrpng nhiênuidn là thăcdhmng quan tiênuid́n chưbznńc rônapq̀i, bâmhevy giơmtrp̀ ngưbznnơmtrpi là Lưbznñ Soái phủ Ung Vưbznnơmtrpng, Binh Mã Sưbznń quâmhevn tiênuid̃u phỉ, lại đbcyfưbznnơmtrp̣c quan thâmhevn Giáo Úy Thiênuidn Ngưbznnu Vênuiḍ, chăcdhm̉ng lẽ khônapqng phải là tưbznǹng bưbznnơmtrṕc lênuidn mâmhevy à?
Vi Hạo ônapqn tônapq̀n đbcyfáp lại.


Lục Thâmhev́t cưbznnơmtrp̀i cưbznnơmtrp̀i, bâmhev́t đbcyfăcdhḿc dĩ nói:
- Ngưbznnơmtrpi cho là nhưbznnmheṿy, thì cưbznń nhưbznnmheṿy đbcyfi.

Vi Hạo lăcdhḿc đbcyfâmhev̀u, nói:
- Vônapq́n ta đbcyfã có tính toán cho ngưbznnơmtrpi, lại khônapqng ngơmtrp̀ tưbznṇ ngưbznnơmtrpi đbcyfã đbcyfâmhevm đbcyfâmhev̀u đbcyfênuid́n kinh thành.

Lục Thâmhev́t ngâmhev̉n ra nhìn Vi Hạo, Vi Hạo cũng nhìn hăcdhḿn, hai ngưbznnơmtrp̀i nhìn nhau mâmhev́y giâmhevy, Vi Hạo mơmtrṕi lạnh nhạt nói:
- Muônapq̣i muônapq̣i Song Nhi của ta cônapq́ châmhev́p quay vênuid̀ Lục gia rônapq̀i, muônapq̣i âmhev́y khônapqng chịu theo ta đbcyfi kinh thành, tình nguyênuiḍn đbcyfi làm thị thiênuid́p của ngưbznnơmtrpi.

Thâmhev̀n săcdhḿc Lục Thâmhev́t câmhev́p tônapq́c biênuid́n đbcyfônapq̉i thành sưbznn̉ng sônapq́t, ánh măcdhḿt khônapqng tin nônapq̉i nhìn Vi Hạo, qua mâmhev́y giâmhevy mơmtrṕi kinh ngạc nói:
- Song Nhi, nàng trơmtrp̉ vênuid̀ rônapq̀i.

Vi Hạo quay đbcyfâmhev̀u nhìn hăcdhḿn, lạnh nhạt nói:
- Trơmtrp̉ vênuid̀ rônapq̀i, muônapq̣i muônapq̣i suy tưbznn ưbznnu sâmhev̀u thâmheṿt lâmhevu, cuônapq́i cùng bỏ măcdhṃc lơmtrp̀i ta can ngăcdhmn, câmhev̀u ta đbcyfưbznna muônapq̣i âmhev́y trơmtrp̉ vênuid̀.

Lục Thâmhev́t quay đbcyfâmhev̀u dõi măcdhḿt vênuid̀ phía trưbznnơmtrṕc, trong lòng bơmtrp̉i vì sưbznṇ trơmtrp̉ vênuid̀ của Song Nhi mà hoảng hônapq́t sung sưbznnơmtrṕng bâmhev́t ngơmtrp̀ đbcyfan xen, hônapq̀i lâmhevu mơmtrṕi lâmhev̉m bâmhev̉m:
- Song Nhi, Song Nhi trơmtrp̉ vênuid̀ rônapq̀i.

- Ngưbznnơmtrpi có vẻ yênuidu thích muônapq̣i muônapq̣i của ta, thênuid́ thì vì sao khônapqng dùng thành ý giưbznñ nàng ơmtrp̉ lại?
Vi Hạo lạnh giọng hỏi.

Lục Thâmhev́t quay đbcyfâmhev̀u nhìn lại, hai ngưbznnơmtrp̀i nhìn nhau giâmhevy lát, hăcdhḿn mơmtrṕi đbcyfáp lại:
- Cái gì là thành ý? Là cho Song Nhi đbcyfịa vị bình thênuid sao? Nênuid́u ta cho, vâmheṿy sẽ khônapqng còn là thành ý nưbznña, mà là xem Song Nhi nhưbznn ngưbznnơmtrp̀i hám lơmtrp̣i trèo lênuidn đbcyfịa vị quyênuid̀n quý, ta thích Song Nhi, là thâmheṿt tâmhevm thích, khônapqng muônapq́n khiênuid́n cho Song Nhi trơmtrp̉ thành ngưbznnơmtrp̀i tham danh hám lơmtrp̣i.

Vi Hạo nhưbznnơmtrṕng mày, khônapqng vui nói:
- Ý nghĩ này của ngưbznnơmtrpi là nhưbznn thênuid́ nào, Song Nhi trơmtrp̉ thành bình thênuid của ngưbznnơmtrpi, đbcyfó là viênuiḍc bình thưbznnơmtrp̀ng, sao có thênuid̉ nói thành ngưbznnơmtrp̀i tham danh hám lơmtrp̣i rônapq̀i.

Lục Thâmhev́t quay đbcyfâmhev̀u trônapqng vênuid̀ cưbznn̉a, nói:
- Con ngưbznnơmtrp̀i của ta suy nghĩ chính là nhưbznnmheṿy đbcyfâmhev́y, nênuid́u ta dùng đbcyfịa vị bình thênuid đbcyfênuid̉ giưbznñ lại Song Nhi, lòng sẽ sinh ra chán ghét, sẽ cảm thâmhev́y Song Nhi bâmhev̀u bạn vơmtrṕi mình là vì đbcyfịa vị mà ơmtrp̉ lại thônapqi.

Vi Hạo im lăcdhṃng nhíu mày, mônapq̣t lát sau, Lục Thâmhev́t lại nói:
- Măcdhṃt khác, đbcyfịa vị của ta kém ngưbznnơmtrpi râmhev́t xa, ta nghĩ Song Nhi theo ta sẽ ủy khuâmhev́t, nàng có mônapq̣t vị huynh trưbznnơmtrp̉ng nhưbznn ngưbznnơmtrpi, mơmtrṕi có khả năcdhmng gả cho văcdhmn lang cao quan. Ta khônapqng biênuid́t ngưbznnơmtrpi nghĩ nhưbznn thênuid́ nào, nhưbznnng ta chính là nghĩ nhưbznnmheṿy đbcyfâmhev́y.

- Suy nghĩ của ngưbznnơmtrpi đbcyfúng là lý luâmheṿn kỳ quái.
Vi Hạo khônapqng hài lòng đbcyfáp lại.

Lục Thâmhev́t mỉm cưbznnơmtrp̀i, giọng đbcyfnuiḍu vui vẻ nói:
- Coi nhưbznn là lý luâmheṿn kỳ quái đbcyfi, nưbznñ nhâmhevn nhưbznnmheṿy ta sẽ khônapqng nghĩ thâmheṿt tâmhevm ưbznna thích, hoàn toàn là kênuid́t quả do kênuid́t thâmhevn ràng buônapq̣c bè đbcyfảng mà thônapqi. Giơmtrp̀ đbcyfâmhevy Song Nhi tưbznṇ mình trơmtrp̉ vênuid̀, cho dù nàng cả đbcyfơmtrp̀i chỉ ơmtrp̉ đbcyfịa vị thị thiênuid́p, cả đbcyfơmtrp̀i này ta cũng sẽ thích nàng.




- Nói nhưbznnmheṿy, ngưbznnơmtrpi sẽ khônapqng cho Song Nhi đbcyfịa vị bình thênuid.
Vi Hạo lạnh giọng nói.

Lục Thâmhev́t quay đbcyfâmhev̀u, nghiênuidm măcdhṃt nói:
- Đnorsúng vâmheṿy, làm thị thiênuid́p có thênuid̉ theo ta cả đbcyfơmtrp̀i, làm bình thênuid sẽ tùy theo quyênuid̀n thênuid́ mà biênuid́n đbcyfônapq̉i. Song Nhi nênuid́u đbcyfã chọn ta, ta cũng khônapqng nguyênuiḍn có ngày buônapqng tay nàng.

Vi Hạo ngâmhev̉n ra, tiênuid́p đbcyfó quay đbcyfâmhev̀u nhưbznn thoáng chút suy nghĩ, mônapq̣t lát sau, Lục Thâmhev́t lại nói:
- Đnorsại huynh khônapqng câmhev̀n suy nghĩ nhiênuid̀u, thâmhevn tỷ tỷ của ta đbcyfưbznnơmtrp̣c gả đbcyfi làm chính thênuid, nhưbznnng bơmtrp̉i vì Lục gia ta lụi bại, tỷ tỷ của ta đbcyfã bị đbcyfnapq̉i đbcyfi rônapq̀i. Cái gọi là quan hênuiḍ thônapqng gia giưbznña quan đbcyfảng, đbcyfênuid̀u là tùy theo thơmtrp̀i thênuid́ mà thay đbcyfônapq̉i.

Vi Hạo im lăcdhṃng buônapqng măcdhḿt, mônapq̣t lát sau đbcyfạm mạc nói:
- Ngưbznnơmtrpi giưbznñ lại thênuid vị, hăcdhm̉n là muônapq́n mưbznnu câmhev̀u mônapq́i hônapqn nhâmhevn vơmtrṕi thênuid́ lưbznṇc cao hơmtrpn đbcyfi?

Lục Thâmhev́t nghe xong phản ưbznńng bình tĩnh, trả lơmtrp̀i:
- Đnorsại huynh, tình huônapq́ng của ta ơmtrp̉ kinh thành chăcdhḿc đbcyfại huynh đbcyfênuid̀u biênuid́t, theo ý đbcyfại huynh, ta trơmtrp̉ thành Thiênuidn Ngưbznnu Vênuiḍ của Thái tưbznn̉ đbcyfnuiḍn hạ là họa hay phúc?

Vi Hạo im lăcdhṃng chưbznna đbcyfáp lại, mônapq̣t lát sau, Lục Thâmhev́t lại nói:
- Nênuid́u đbcyfại huynh có thênuid̉ trơmtrp̣ giúp ta thoát khỏi chưbznńc quan ơmtrp̉ kinh thành, giúp ta bình an trơmtrp̉ vênuid̀ huyênuiḍn Thạch Đnorsại, chỉ câmhev̀u làm mônapq̣t Huyênuiḍn Úy hônapq̣ quâmhevn, ta tình nguyênuiḍn cho Song Nhi đbcyfịa vị bình thênuid.

Vi Hạo ngâmhev̉n ra nhìn Lục Thâmhev́t, mônapq̣t lát sau mơmtrṕi nói:
- Ta vônapq́n dĩ muônapq́n cho ngưbznnơmtrpi thăcdhmng nhiênuiḍm chưbznńc quan Tưbznn Mã Trì Châmhevu.

Lục Thâmhev́t ngâmhev̉n ra, kinh ngạc nói:
- Tưbznn Mã Trì Châmhevu, Đnorsại huynh có năcdhmng lưbznṇc đbcyfó sao.

- Chưbznńc quan Tưbznn Mã Trì Châmhevu muônapq́n lâmhev́y cũng khônapqng khó. Chưbznńc quyênuid̀n của Tưbznn Mã mônapq̣t châmhevu là quản lý huâmhev́n luyênuiḍn hưbznnơmtrpng dũng quâmhevn, nênuid́u là ơmtrp̉ mônapq̣t châmhevu khônapqng có trú quâmhevn, có thênuid̉ râmhev́t có thưbznṇc quyênuid̀n. Mà Trì Châmhevu là đbcyfịa phưbznnơmtrpng của Khang Hóa quâmhevn, cho nênuidn khônapqng có tônapq̀n tại binh dũng quâmhevn các huyênuiḍn luâmhevn phiênuidn đbcyfênuid́n đbcyfóng quâmhevn. Còn binh dũng quâmhevn thuônapq̣c huyênuiḍn lại bị quan huyênuiḍn và quan ơmtrp̉ đbcyfịa phưbznnơmtrpng thônapq́ng lĩnh, cho nênuidn Tưbznn Mã Trì Châmhevu là mônapq̣t chưbznńc phó quan có thưbznṇc quyênuid̀n râmhev́t yênuid́u.
Vi Hạo giải thích đbcyfáp lại.

Lục Thâmhev́t hiênuid̉u ra gâmheṿt đbcyfâmhev̀u, lại nghe Vi Hạo nói:
- Tưbznn Mã Trì Châmhevu tuy răcdhm̀ng quyênuid̀n yênuid́u, nhưbznnng dù sao cũng là Phó quan mônapq̣t châmhevu có quyênuid̀n câmhev̀m quâmhevn. Nênuid́u ngưbznnơmtrpi đbcyfưbznnơmtrp̣c thăcdhmng nhiênuiḍm tưbznǹ chưbznńc quan Huyênuiḍn Úy hônapq̣ quâmhevn huyênuiḍn Thạch Đnorsại, ngày sau sẽ có kinh nghiênuiḍm và lý lịch của Châmhevu quan, sẽ có cơmtrpnapq̣i thăcdhmng nhiênuiḍm đbcyfi Châmhevu khác nhâmheṿm chưbznńc. Chỉ là hiênuiḍn tại, ta cũng khônapqng thênuid̉ giúp ngưbznnơmtrpi rônapq̀i, các chưbznńc quan kinh thành mà ngưbznnơmtrpi đbcyfảm nhiênuiḍm đbcyfênuid̀u râmhev́t chói măcdhḿt.

Lục Thâmhev́t gâmheṿt đbcyfâmhev̀u, hăcdhḿn cũng khônapqng có cách nào khác, sơmtrṕm biênuid́t có thênuid̉ thăcdhmng nhiênuiḍm Tưbznn Mã Trì Châmhevu, hăcdhḿn câmhev̀n gì phải đbcyfi câmhev̀u tiênuid́n vào Ung Vưbznnơmtrpng phủ, hăcdhḿn khônapqng kìm nônapq̉i hỏi:
- Đnorsại huynh, ngưbznnơmtrpi có biênuiḍn pháp có thênuid̉ làm cho ta thăcdhmng nhiênuiḍm Tưbznn Mã Trì Châmhevu sao?

- Biênuiḍn pháp của ta là theo con đbcyfưbznnơmtrp̀ng chính đbcyfônapq̀, chính là góp lơmtrp̀i đbcyfênuid̀ câmheṿp tơmtrṕi năcdhmng lưbznṇc của ngưbznnơmtrpi trưbznnơmtrṕc măcdhṃt Đnorsưbznnơmtrp̀ng Hoàng, cùng vơmtrṕi cônapqng lao của ngưbznnơmtrpi tại huyênuiḍn Thạch Đnorsại, sau đbcyfó đbcyfênuid̀ nghị cho ngưbznnơmtrpi thăcdhmng nhiênuiḍm. Thênuid́ nhưbznnng ta khônapqng có mưbznnơmtrp̀i phâmhev̀n năcdhḿm chăcdhḿc có thênuid̉ giúp ngưbznnơmtrpi thăcdhmng nhiênuiḍm, cho nênuidn mơmtrṕi khônapqng cho ngưbznnơmtrpi biênuid́t trưbznnơmtrṕc. Huônapq́ng chi ta vônapq́n cũng khônapqng nghĩ tơmtrṕi ngưbznnơmtrpi sẽ đbcyfênuid́n kinh thành, càng khônapqng ngơmtrp̀ ngưbznnơmtrpi ơmtrp̉ kinh thành sẽ là mônapq̣t đbcyfưbznnơmtrp̀ng lênuidn trơmtrp̀i.
Vi Hạo bâmhev́t đbcyfăcdhḿc dĩ nói.

Lục Thâmhev́t cưbznnơmtrp̀i khônapq̉ gâmheṿt đbcyfâmhev̀u, tiênuiḍn đbcyfà nói:
- Thiênuidn Phong tạ đbcyfại huynh đbcyfã quan tâmhevm.

- Muônapq̣i muônapq̣i của ta theo ngưbznnơmtrpi, ta tưbznṇ nhiênuidn là phải quan tâmhevm ngưbznnơmtrpi rônapq̀i. Đnorsưbznnơmtrpng nhiênuidn ta cũng có đbcyfnuid̀u trônapqng mong đbcyfâmhev́y, trônapqng mong ngưbznnơmtrpi cùng ta sau này có thênuid̉ trong quan đbcyfônapq̀ hônapq̃ trơmtrp̣ lâmheṽn nhau.
Vi Hạo thăcdhm̉ng thăcdhḿn thành khâmhev̉n nói.

Lục Thâmhev́t gâmheṿt đbcyfâmhev̀u, đbcyfáp lại nói:
- Ta cùng vơmtrṕi đbcyfại huynh hônapq̃ trơmtrp̣ lâmheṽn nhau thì nhâmhev́t đbcyfịnh đbcyfưbznnơmtrp̣c rônapq̀i, tuy nhiênuidn tình hình của ta khônapqng tônapq́t. Ta hy vọng đbcyfại huynh đbcyfưbznǹng cônapqng khai chuyênuiḍn Song Nhi đbcyfi theo ta, chúng ta ngâmhev̀m phônapq́i hơmtrp̣p vơmtrṕi nhau sẽ thích hơmtrp̣p hơmtrpn

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.