Kiêu Phong

Quyển 2-Chương 86 : Lên thuyền hải tặc

    trước sau   
Lục Thâuqhb́t nghe rôalxǹi gâuqhḅt đuqhbâuqhb̀u, trong bụng cưmfggơviim̀i khôalxn̉, hăsmeḱn có thêolyq̉ khôalxnng rõ ràng sao. Thái tưmfgg̉ rõ ràng là đuqhbang chơviimi trò giôalxńng thâuqhḅt mà là giả quen thuôalxṇc, hăsmeḱn đuqhbúng là có quâuqhbn chưmfgǵc Đtukkôalxn Ngu Hâuqhb̀u, nhưmfggng lại khôalxnng có binh lưmfgg̣c tưmfggơviimng ưmfgǵng. Nhưmfggng hăsmeḱn hiêolyq̉u đuqhbưmfggơviiṃc, cho dù có binh lưmfgg̣c tưmfggơviimng ưmfgǵng, chưmfgǵc Đtukkôalxn Ngu Hâuqhb̀u của hăsmeḱn cũng chỉ là môalxṇt hưmfgg quan khôalxnng đuqhbưmfggơviiṃc can thiêolyq̣p quâuqhbn vụ.

- Lục giáo úy, ngưmfggơviimi có biêolyq́t ta đuqhbi Ninh Quôalxńc quâuqhbn là có sưmfgǵ mêolyq̣nh gì khôalxnng?
Mạnh Thạch ôalxnn tôalxǹn lại nói.

Lục Thâuqhb́t ngâuqhb̉n ra, ôalxnn hòa nói:
- Hạ quan khôalxnng biêolyq́t.

- Kỳ thưmfgg̣c ngưmfggơviimi hăsmek̉n là có biêolyq́t môalxṇt chút, hôalxnm qua Đtukkolyq̣n hạ cũng có nói qua vơviiḿi ngưmfggơviimi.
Mạnh Thạch ôalxnn tôalxǹn gơviiṃi ý.

Lục Thâuqhb́t ngâuqhb̉n ra, ôalxnn hòa nói:
- Đtukkại nhâuqhbn nói, là chỉ viêolyq̣c lâuqhḅp quâuqhbn đuqhbôalxṇi ơviim̉ Thưmfggơviim̀ng Châuqhbu sao?

Mạnh Thạch gâuqhḅt đuqhbâuqhb̀u, ôalxnn hòa nói:
- Lâuqhb̀n này đuqhbi Ninh Quôalxńc quâuqhbn, còn có chín têolyqn quan tưmfggơviiḿng cùng đuqhbi, chín têolyqn quan tưmfggơviiḿng kia tơviiḿi Ninh quôalxńc quâuqhbn rôalxǹi, sẽ ơviim̉ trong Nha quâuqhbn tăsmekng cưmfggơviim̀ng quâuqhbn binh tam doanh. Bọn họ ba ngưmfggơviim̀i môalxṇt tôalxn̉, chia ra đuqhbảm nhiêolyq̣m Doanh tưmfggơviiḿng, Trung quâuqhbn lêolyq̣nh cùng vơviiḿi Lục sưmfgg̣ quâuqhbn tào, mà ngưmfggơviimi chủ yêolyq́u là hôalxṇ tôalxńng ta quay vêolyq̀.


Lục Thâuqhb́t hiêolyq̉u ra gâuqhḅt đuqhbâuqhb̀u, rôalxǹi lại nghi hoăsmeḳc hỏi:
- Đtukkại nhâuqhbn, Đtukkolyq̣n hạ làm nhưmfgguqhḅy, Hoàng đuqhbêolyq́ Bêolyq̣ hạ có tưmfgǵc giâuqhḅn hay khôalxnng.

Mạnh Thạch cưmfggơviim̀i cưmfggơviim̀i, ôalxnn hòa nói:
- Chín têolyqn quan tưmfggơviiḿng kia là Thái tưmfgg̉ đuqhbolyq̣n hạ lưmfgg̣a chọn ra tưmfgg̀ Vêolyq̣ quâuqhbn trong Hoàng cung đuqhbâuqhb́y.

Lục Thâuqhb́t ngâuqhb̉n ra, tiêolyq́p theo bưmfgg̀ng tỉnh gâuqhḅt đuqhbâuqhb̀u, hăsmeḱn hiêolyq̉u, viêolyq̣c lưmfgg̣a chọn quan tưmfggơviiḿng đuqhbảm nhiêolyq̣m trêolyqn thưmfgg̣c têolyq́ là do Đtukkưmfggơviim̀ng Hoàng quyêolyq́t đuqhbịnh, nhưmfggng ơviim̉ bêolyqn ngoài lại nói là Thái tưmfgg̉ tuyêolyq̉n chọn bôalxn̉ nhiêolyq̣m. Tại sao phải làm nhưmfgguqhḅy, tám phâuqhb̀n là đuqhbêolyq̉ giảm bơviiḿt sưmfgg̣ chôalxńng cưmfgg̣ của Giang Âbfqgm quâuqhbn. Ơxfrd̉ Thưmfggơviim̀ng Châuqhbu lâuqhḅp môalxṇt đuqhbôalxṇi quâuqhbn, kỳ thưmfgg̣c cũng là sách lưmfggơviiṃc của Đtukkưmfggơviim̀ng Hoàng.

smeḱn chơviiṃt thâuqhb́y Mạnh Thạch nhưmfggmfggơviim̀i nhưmfgg khôalxnng nhìn mình, hăsmeḱn bị nhìn cảm thâuqhb́y có hơviimi phát hoảng, mâuqhb́t tưmfgg̣ nhiêolyqn ôalxnn hòa nói:
- Đtukkại nhâuqhbn, hạ quan có cái gì khôalxnng ôalxn̉n sao?

Mạnh Thạch cưmfggơviim̀i cưmfggơviim̀i, ôalxnn hòa nói:
- Lục đuqhbại nhâuqhbn, Thái tưmfgg̉ có môalxṇt đuqhbạo khâuqhb̉u dụ, muôalxńn ngưmfggơviimi châuqhb́p hành.

Lục Thâuqhb́t nghe xong lòng lâuqhḅp tưmfgǵc căsmekng thăsmek̉ng, vẻ măsmeḳt hăsmeḱn bâuqhb́t an nhìn Mạnh Thạch, ôalxnn hòa nói:
- Mơviim̀i đuqhbại nhâuqhbn nói.

- Thái tưmfgg̉ đuqhbolyq̣n hạ khâuqhb̉u dụ, lêolyq̣nh Lục đuqhbại nhâuqhbn trêolyqn đuqhbưmfggơviim̀ng đuqhbi, nghĩ biêolyq̣n pháp ám sát hai quan tưmfggơviiḿng.
Mạnh Thạch ôalxnn tôalxǹn nói.

Lục Thâuqhb́t nhưmfggơviiḿng mày, im lăsmeḳng buôalxnng xuôalxńng mí măsmeḱt, môalxṇt lát sau, nghe Mạnh Thạch ôalxnn hòa nói:
- Nhưmfgg thêolyq́ nào, Lục đuqhbại nhâuqhbn khôalxnng thêolyq̉ sao?

Lục Thâuqhb́t giưmfggơviimng măsmeḱt nhìn, ôalxnn hòa nói:
- Đtukkại nhâuqhbn, viêolyq̣c ám sát hai ngưmfggơviim̀i cũng khôalxnng phải dêolyq̃ dàng làm đuqhbưmfggơviiṃc, hạ quan chỉ có thêolyq̉ nói, sẽ tâuqhḅn hêolyq́t sưmfgǵc thi hành chỉ lêolyq̣nh của Đtukkolyq̣n hạ.

Mạnh Thạch gâuqhḅt đuqhbâuqhb̀u, ôalxnn hòa nói:
- Trêolyqn đuqhbưmfggơviim̀ng, ta sẽ tạo cơviimalxṇi cho ngưmfggơviimi.

Lục Thâuqhb́t im lăsmeḳng gâuqhḅt đuqhbâuqhb̀u, hăsmeḱn rôalxńt cuôalxṇc có càm giác bưmfggơviiḿc lêolyqn thuyêolyq̀n hải tăsmeḳc. Hơviimn nưmfgg̃a hăsmeḱn cảm thâuqhb́y, cái gọi là Thái tưmfgg̉ khâuqhb̉u dụ, tám phâuqhb̀n là ngụy lêolyq̣nh. Muôalxńn giêolyq́t quan tưmfggơviiḿng, hăsmek̉n là vị Mạnh Thạch đuqhbại nhâuqhbn này.

- Đtukkạo khâuqhb̉u dụ này của Thái tưmfgg̉ đuqhbolyq̣n hạ, hàm nghĩa ngưmfggơviimi hăsmek̉n là hiêolyq̉u đuqhbưmfggơviiṃc.
Mạnh Thạch lại ôalxnn hòa nói.

Lục Thâuqhb́t do dưmfgg̣ môalxṇt chút, ôalxnn hòa nói:
- Đtukkại nhâuqhbn, cho dù có giêolyq́t quan tưmfggơviiḿng, Đtukkolyq̣n hạ cũng khôalxnng chăsmeḱc có quyêolyq̀n lưmfgg̣c cho ngưmfggơviim̀i đuqhbi bôalxn̉ nhiêolyq̣m.


- Bình thưmfggơviim̀ng mà nói quả là khôalxnng thành, nhưmfggng đuqhbâuqhby là môalxṇt cơviimalxṇi. Quan tưmfggơviiḿng vưmfgg̀a chêolyq́t, ta sẽ đuqhbêolyq̉ cho nhâuqhbn vâuqhḅt trong Ninh Quôalxńc quâuqhbn thay măsmeḳt bôalxn̉ nhiêolyq̣m. Môalxṇt khi nhâuqhbn vâuqhḅt trong Ninh Quôalxńc quâuqhbn thay măsmeḳt bôalxn̉ nhiêolyq̣m rôalxǹi, Hoàng đuqhbêolyq́ Bêolyq̣ hạ có môalxṇt nưmfgg̉a khả năsmekng, sẽ khôalxnng dùng lại ngưmfggơviim̀i đuqhbã đuqhbi bôalxn̉ nhiêolyq̣m.
Mạnh Thạch ôalxnn tôalxǹn trả lơviim̀i.

- Trong Ninh Quôalxńc quâuqhbn đuqhbại nhâuqhbn có ngưmfggơviim̀i có thêolyq̉ sưmfgg̉ dụng khôalxnng?
Lục Thâuqhb́t ôalxnn tôalxǹn hỏi.

Mạnh Thạch bình tĩnh nhìn Lục Thâuqhb́t, cưmfggơviim̀i nhạt nói:
- Khôalxnng ngưmfggơviim̀i có thêolyq̉ sưmfgg̉ dụng.

Lục Thâuqhb́t ngâuqhb̉n ra, ôalxnn hòa nói:
- Khôalxnng có ngưmfggơviim̀i có thêolyq̉ dùng, cách làm của đuqhbại nhâuqhbn sẽ khôalxnng thu đuqhbưmfggơviiṃc ích lơviiṃi gì cả.

Mạnh Thạch ôalxnn hòa nói:
- Nguyêolyqn nhâuqhbn chính là khôalxnng thu đuqhbưmfggơviiṃc lơviiṃi ích trưmfgg̣c tiêolyq́p, cho nêolyqn ta mơviiḿi suy nghĩ đuqhbi làm.

Lục Thâuqhb́t nghe xong ngạc nhiêolyqn nhìn Mạnh Thạch, Mạnh Thạch cưmfggơviim̀i cưmfggơviim̀i, ôalxnn hòa nói:
- Chơviim̀ đuqhbêolyq́n Ninh Quôalxńc quâuqhbn, ta sẽ đuqhbêolyq̉ cho ngưmfggơviimi làm võ khảo quan, ơviim̉ trong Ninh Quôalxńc quâuqhbn tuyêolyq̉n chọn bôalxn̉ nhiêolyq̣m quan tưmfggơviiḿng.

Lục Thâuqhb́t nghe vâuqhḅy săsmeḱc măsmeḳt biêolyq́n đuqhbôalxn̉i, đuqhbêolyq̉ cho hăsmeḱn làm võ khảo quan tuyêolyq̉n chọn bôalxn̉ nhiêolyq̣m quan tưmfggơviiḿng, thêolyq́ thì chăsmek̉ng khác nào đuqhbâuqhb̉y hăsmeḱn vào trong nguy hiêolyq̉m. Môalxṇt khi Đtukkưmfggơviim̀ng Hoàng biêolyq́t đuqhbưmfggơviiṃc, hăsmeḱn tưmfgg̣ nhiêolyqn là đuqhbưmfgǵng mũi chịu sào nhâuqhḅn chịu tôalxṇi rôalxǹi.

- Đtukkại nhâuqhbn muôalxńn dùng ta nhưmfgguqhḅy, khôalxnng ôalxn̉n đuqhbâuqhbu.
Lục Thâuqhb́t nén xuôalxńng phâuqhb̃n nôalxṇ trong lòng, ôalxnn tôalxǹn châuqhb́t vâuqhb́n.

- Có gì khôalxnng ôalxn̉n? Phú quý chỉ có thêolyq̉ câuqhb̀u đuqhbưmfggơviiṃc tưmfgg̀ trong gian khó, ngày sau ngưmfggơviimi râuqhb́t có thêolyq̉ sẽ đuqhbi Thưmfggơviim̀ng Châuqhbu, nêolyq́u ngưmfggơviimi khôalxnng năsmeḱm băsmeḱt cơviimalxṇi thu hoạch quâuqhbn tâuqhbm đuqhbôalxǹng minh, sau này ngưmfggơviimi ơviim̉ Thưmfggơviim̀ng Châuqhbu tuyêolyq̣t đuqhbôalxńi sẽ lâuqhbm vào tình trạng bị côalxnuqhḅp, loại hâuqhḅu quả này râuqhb́t đuqhbáng sơviiṃ đuqhbâuqhb́y.
Mạnh Thạch thản nhiêolyqn đuqhbáp.

Lục Thâuqhb́t im lăsmeḳng, hăsmeḱn biêolyq́t khôalxnng thêolyq̉ nói thêolyqm gì đuqhbưmfggơviiṃc, hăsmeḱn đuqhbã lêolyqn phải thuyêolyq̀n giăsmeḳc, môalxṇt khi kiêolyqn quyêolyq́t rơviim̀i khỏi thuyêolyq̀n, hâuqhḅu quả chăsmeḱc chăsmeḱc sẽ là rơviimi vào hoàn cảnh khôalxnng chêolyq́t khôalxnng thôalxni. Thêolyq́ lưmfgg̣c của Thái tưmfgg̉ tuyêolyq̣t đuqhbôalxńi sẽ trả thù hăsmeḱn, hiêolyq̣n tại viêolyq̣c hăsmeḱn có thêolyq̉ làm, chính là nghe lêolyq̣nh hành sưmfgg̣ nhưmfggalxṇt quâuqhbn cơviim̀.

- Thêolyq́ nào? Ngưmfggơviimi nghĩ thôalxnng suôalxńt rôalxǹi.
Mạnh Thạch ôalxnn tôalxǹn hỏi.

Lục Thâuqhb́t cưmfggơviim̀i khôalxn̉, ôalxnn hòa nói:
- Đtukkại nhâuqhbn, trưmfggơviiḿc đuqhbâuqhby ta có nói qua, Thái tưmfgg̉ đuqhbolyq̣n hạ khôalxnng thích hơviiṃp tham dưmfgg̣ binh quyêolyq̀n.

- Đtukkúng là khôalxnng thích hơviiṃp, nhưmfggng hâuqhḅu quả khôalxnng tham dưmfgg̣ binh quyêolyq̀n, đuqhbó là quyêolyq̀n uy của Thái tưmfgg̉ sẽ khôalxnng hêolyq̀ có trọng lưmfggơviiṃng, thâuqhbm sâuqhbu hơviimn môalxṇt chút, chính là Thái tưmfgg̉ đuqhbolyq̣n hạ nhâuqhb́t đuqhbịnh phải tưmfgg̣ tìm đuqhbưmfggơviim̀ng giải thoát.
Mạnh Thạch lạnh giọng nói.


Lục Thâuqhb́t quái lạ nhìn Mạnh Thạch, kinh ngạc nói:
- Đtukkại nhâuqhbn nói là, Hoàng đuqhbêolyq́ bêolyq̣ hạ có tâuqhbm đuqhbôalxn̉i Thái tưmfgg̉.

Mạnh Thạch gâuqhḅt đuqhbâuqhb̀u, ôalxnn hòa nói:
- Hăsmek̉n là có cái tâuqhbm đuqhbó, ngưmfggơviimi chăsmeḱc cũng biêolyq́t Anh Vưmfggơviimng, Anh Vưmfggơviimng mơviiḿi mưmfggơviim̀i sáu tuôalxn̉i nhưmfggng đuqhbã có quyêolyq̀n lưmfgg̣c đuqhbolyq̀u đuqhbôalxṇng tả hưmfgg̃u Hôalxn̉ Bí quâuqhbn, có thêolyq̉ tùy thơviim̀i đuqhbolyq̀u đuqhbôalxṇng quâuqhbn lưmfgg̣c hai doanh hành sưmfgg̣ bêolyqn ngoài. Còn Thái tưmfgg̉ đuqhbolyq̣n hạ cho tơviiḿi nay thủy chung vâuqhb̃n khôalxnng có quyêolyq̀n đuqhbolyq̀u đuqhbôalxṇng tả hưmfgg̃u Long Võ quâuqhbn.

- Đtukkại nhâuqhbn, đuqhbolyq̀u đuqhbó cũng khôalxnng chưmfgǵng tỏ Bêolyq̣ hạ có tâuqhbm thay đuqhbôalxn̉i Thái tưmfgg̉.
Lục Thâuqhb́t ôalxnn tôalxǹn bác bỏ biêolyq̣n luâuqhḅn.

- Lục đuqhbại nhâuqhbn, nêolyq́u Đtukkolyq̣n hạ khôalxnng thêolyq̉ tham dưmfgg̣ vào quâuqhbn sưmfgg̣ và chính trị, vâuqhḅy sẽ mãi bị vâuqhby ơviim̉ đuqhbịa vị bày biêolyq̣n. Đtukkưmfggơviimng kim Bêolyq̣ hạ nghi kỵ Thái tưmfgg̉ Đtukkolyq̣n hạ, đuqhbó chính là do trong lòng vôalxńn đuqhbã khôalxnng thích Thái tưmfgg̉ đuqhbolyq̣n hạ. Hiêolyq̣n giơviim̀ nêolyq́u Anh Vưmfggơviimng thưmfgg̣c sưmfgg̣ năsmeḱm đuqhbưmfggơviiṃc Hôalxn̉ Bí quâuqhbn, mà thâuqhbn vưmfggơviimng tay câuqhb̀m trọng binh chính là môalxṇt loại kiêolyqng kỵ đuqhbalxni to khó vâuqhb̃y. Cũng có thêolyq̉ nói, là dâuqhb́u hiêolyq̣u Anh Vưmfggơviimng thay thêolyq́ Thái tưmfgg̉ đuqhbolyq̣n hạ.
Mạnh Thạch lạnh giọng nói.

Lục Thâuqhb́t im lăsmeḳng, hăsmeḱn cảm thâuqhb́y viêolyq̣c làm của Mạnh Thạch, sẽ chỉ khiêolyq́n cho Thái tưmfgg̉ lâuqhbm vào hoàn cảnh càng bâuqhb́t lơviiṃi hơviimn. Đtukkưmfggơviim̀ng Hoàng khôalxnng phải kẻ ngu, sao có thêolyq̉ cho phép Thái tưmfgg̉ tưmfgg̣ chủ đuqhbi đuqhboạt lâuqhb́y quâuqhbn quyêolyq̀n, nêolyq́u vâuqhb̃n âuqhb̉n nhâuqhb̃n thuâuqhḅn theo, khả năsmekng Thái tưmfgg̉ bị phêolyq́ cũng khôalxnng lơviiḿn, ít ra là trong vòng mâuqhb́y năsmekm khôalxnng thêolyq̉ nào.

- Lục đuqhbại nhâuqhbn, sơviim̉ dĩ Thái tưmfgg̉ còn chưmfgga đuqhbánh mâuqhb́t đuqhbại vị, chính là vì sưmfgg̣ tôalxǹn tại của Giang Âbfqgm quâuqhbn. Hiêolyq̣n giơviim̀ Hoàng đuqhbêolyq́ bêolyq̣ hạ muôalxńn lơviiṃi dụng thâuqhbn thích giưmfgg̃a Thái tưmfgg̉ đuqhbolyq̣n hạ và Trưmfggơviimng thị, ơviim̉ Thưmfggơviim̀ng Châuqhbu có thêolyq̉ thuâuqhḅn lơviiṃi lâuqhḅp môalxṇt quâuqhbn đuqhbôalxṇi kiêolyq̀m chêolyq́ Giang Âbfqgm quâuqhbn, cho nêolyqn Thái tưmfgg̉ Đtukkolyq̣n hạ khôalxnng thêolyq̉ đuqhbêolyq̉ cho Giang Âbfqgm quâuqhbn bị kiêolyq̀m chêolyq́.
Mạnh Thạch ôalxnn tôalxǹn giải thích nói.

Lục Thâuqhb́t ngâuqhb̉n ra, thoáng suy nghĩ, ôalxnn hòa nói:
- Đtukkại nhâuqhbn, hạ quan hiêolyq̉u đuqhbưmfggơviiṃc, nguyêolyq̣n nghe theo an bài của đuqhbại nhâuqhbn.

Thâuqhb̀n tình Mạnh Thạch vui mưmfgg̀ng gâuqhḅt đuqhbâuqhb̀u, ôalxnn hòa nói:
- Cơviimalxṇi khôalxnng nhiêolyq̀u lăsmeḱm, chúng ta lại khôalxnng thêolyq̉ côalxnng khai đuqhbâuqhb́u vơviiḿi Hoàng đuqhbêolyq́ bêolyq̣ hạ, chỉ có thêolyq̉ năsmeḱm băsmeḱt cơviimalxṇi thu hoạch quâuqhbn tâuqhbm này.

Lục Thâuqhb́t gâuqhḅt đuqhbâuqhb̀u, suy nghĩ môalxṇt chút, ôalxnn hòa nói:
- Đtukkại nhâuqhbn, nêolyq́u ta làm võ khảo quan tuyêolyq̉n chọn bôalxn̉ nhiêolyq̣m quan tưmfggơviiḿng, ngày sau khả năsmekng ta có thêolyq̉ đuqhbi Thưmfggơviim̀ng Châuqhbu sẽ vôalxn cùng thâuqhb́p. Khôalxnng thêolyq̉ nào Hoàng đuqhbêolyq́ Bêolyq̣ hạ biêolyq́t rõ ta là ngưmfggơviim̀i của Thái tưmfgg̉, còn đuqhbolyq̀u ta đuqhbi Thưmfggơviim̀ng châuqhbu nhâuqhḅp quâuqhbn.

- Hâuqhḅu quả ngưmfggơviimi nói ta cũng biêolyq́t, nhưmfggng ta đuqhbã nói rôalxǹi, kỳ ngôalxṇ thu phục quâuqhbn tâuqhbm khôalxnng nhiêolyq̀u. Dù cho sau này ngưmfggơviimi khôalxnng đuqhbưmfggơviiṃc đuqhbi Thưmfggơviim̀ng Châuqhbu nhâuqhḅp quâuqhbn, nhưmfggng có nhâuqhbn tình của ngưmfggơviimi, Thái tưmfgg̉ đuqhbolyq̣n hạ có thêolyq̉ ngâuqhb́m ngâuqhb̀m lung lạc quan tưmfggơviiḿng. Làm viêolyq̣c, phải có nhâuqhbn mơviiḿi có thêolyq̉ có quả.
Mạnh Thạch ôalxnn tôalxǹn giải thích.

Lục Thâuqhb́t gâuqhḅt gâuqhḅt đuqhbâuqhb̀u, trong lòng cũng buôalxnng lỏng hơviimn nhiêolyq̀u, sau này khôalxnng phải đuqhbi Thưmfggơviim̀ng Châuqhbu, vâuqhḅy tưmfgg̣ nhiêolyqn là thoát đuqhbưmfggơviiṃc môalxṇt phiêolyq̀n não lơviiḿn, hăsmeḱn thâuqhḅt khôalxnng muôalxńn trơviim̉ thành lính hâuqhb̀u đuqhbi đuqhbánh tiêolyqn phong.

- Chuyêolyq̣n của huynh trưmfggơviim̉ng ngưmfggơviimi chỉ có thêolyq̉ thuâuqhḅn theo tưmfgg̣ nhiêolyqn, huynh trưmfggơviim̉ng ngưmfggơviimi có tài văsmekn chưmfggơviimng, chỉ câuqhb̀n có thêolyq̉ găsmeḳp đuqhbưmfggơviiṃc Hoàng đuqhbêolyq́ bêolyq̣ hạ, lại dưmfgg̣a vào quan hêolyq̣ của ngưmfggơviimi, sau này ơviim̉ kinh thành hăsmek̉n là có thêolyq̉ nhâuqhḅm môalxṇt chưmfgǵc quan Chủ sưmfgg̣ có thưmfgg̣c quyêolyq̀n.
Mạnh Thạch lại ôalxnn hòa nói.

Lục Thâuqhb́t ngâuqhb̉n ra, tiêolyq́p đuqhbó gâuqhḅt đuqhbâuqhb̀u, dưmfgg̀ng môalxṇt chút, ôalxnn hòa nói:
- Đtukkại nhâuqhbn muôalxńn ám diêolyq̣t chính là Chủ tưmfggơviiḿng sao?

- Đtukkúng vâuqhḅy, lâuqhb̀n đuqhbi này có ba danh Chủ tưmfggơviiḿng đuqhbêolyq̀u là Thiêolyqn Ngưmfggu Túc Vêolyq̣ của Bêolyq̣ hạ, nhưmfggng chúng ta chỉ có thêolyq̉ diêolyq̣t hai, ba gã Trung quâuqhbn lêolyq̣nh đuqhbêolyq̀u là Kiêolyqu Kỵ Vêolyq̣, ba gã Lục sưmfgg̣ quâuqhbn Tào đuqhbêolyq̀u là Thiêolyqn Ngưmfggu Dưmfgg̣c Vêolyq̣.
Mạnh Thạch ôalxnn tôalxǹn trả lơviim̀i.

Lục Thâuqhb́t gâuqhḅt gâuqhḅt đuqhbâuqhb̀u, trong lòng hăsmeḱn thâuqhḅt sưmfgg̣ khôalxnng coi trọng cái gọi là kỳ ngôalxṇ này, quả là chơviimi vơviiḿi lưmfgg̉a, nêolyq́u làm khôalxnng tôalxńt sẽ dâuqhb̃n lưmfgg̉a thiêolyqu thâuqhbn. Hăsmeḱn thâuqhb́y hành đuqhbôalxṇng của Mạnh Thạch, chăsmek̉ng khác nào con thỏ nóng nảy muôalxńn căsmeḱn ngưmfggơviim̀i, tuy nhiêolyqn đuqhbại vị của Thái tưmfgg̉ quả thâuqhḅt đuqhbang nguy cơviim trùng trùng. Hành đuqhbôalxṇng kia là đuqhbi vâuqhḅt lôalxṇn giành lâuqhb́y kỳ ngôalxṇ, so vơviiḿi chơviim̀ bị phêolyq́ bỏ vâuqhb̃n tôalxńt hơviimn. Có đuqhbolyq̀u đuqhbáng thưmfggơviimng bản thâuqhbn, hăsmeḱn vôalxńn nghĩ thoát khỏi tranh đuqhbâuqhb́u quyêolyq̀n lưmfgg̣c chôalxńn kinh thành, lại khôalxnng tưmfgg̣ chủ đuqhbưmfggơviiṃc càng lún càng sâuqhbu.

Đtukkoạn đuqhbưmfggơviim̀ng đuqhbi sau đuqhbó khôalxnng ai nói chuyêolyq̣n, Lục Thâuqhb́t khôalxnng nói, Mạnh Thạch cũng khép hơviim̀ măsmeḱt ngôalxǹi ngay ngăsmeḱn. Mãi cho đuqhbêolyq́n Tâuqhby đuqhbại doanh, hai ngưmfggơviim̀i xuôalxńng xe, Lục Thâuqhb́t thoáng quan sát thì thâuqhb́y quy môalxn của Tâuqhby đuqhbại doanh và Nam đuqhbại doanh gâuqhb̀n giôalxńng nhau.

Trưmfggơviiḿc kia hăsmeḱn cũng có nghe qua thuôalxṇc tưmfggơviiḿng giơviiḿi thiêolyq̣u, Tâuqhby đuqhbại doanh là nơviimi Hôalxn̉ Bí hưmfgg̃u quâuqhbn và Long Võ hưmfgg̃u quâuqhbn côalxṇng trú, còn Hôalxn̉ Bí tả quâuqhbn và Long Võ tả quâuqhbn thì cùng trú đuqhbóng ơviim̉ Đtukkôalxnng đuqhbại doanh. Nam đuqhbại doanh còn lại là nơviimi Kinh quâuqhbn thay phiêolyqn thao luyêolyq̣n, hiêolyq̣n giơviim̀ trơviim̉ thành nơviimi trú đuqhbóng của quâuqhbn tiêolyq̃u phỉ của Chu Chính Phong

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.