Kiêu Phong

Quyển 2-Chương 113 : Cầu thăng chức

    trước sau   
Trong khách sảnh Châujzwu nha, Mã đymtmại nhâujzwn tay câujzẁm mâujzẉt chỉ tưpoqḷa hômrtà thoáng chút suy nghĩ, bômrtạ dáng kia trômrtang nhưpoql có tâujzwm sưpoqḷ gì, chơblpṣt có ngưpoqlơblps̀i cung kính nói:
- Bâujzw̉m Thưpoqĺ sưpoql̉ đymtmại nhâujzwn, ngoài cưpoql̉a có Giáo úy Khang Hóa quâujzwn Đfnrvômrtang Quang câujzẁu kiêivdv́n.

- Ai?
Mã đymtmại nhâujzwn ngâujzw̉ng đymtmâujzẁu trâujzẁm giọng hỏi.

- Đfnrvại nhâujzwn, là Giáo úy của Nha quâujzwn trong Khang Hóa quâujzwn, Đfnrvômrtang Quang câujzẁu kiêivdv́n.
Ngưpoqlơblps̀i đymtmêivdv́n bâujzw̉m báo kính câujzw̉n trả lơblps̀i, cũng chính là tưpoqlơblpśng thủ mômrtan kia.

- Cho gã tiêivdv́n vào.
Mã đymtmại nhâujzwn đymtmáp lại, tưpoqlơblpśng thủ mômrtan cung kính trả lơblps̀i rômrtài đymtmi.

mrtạt lát sau, mômrtạt gã Giáo úy thâujzwn khoác tưpoqlơblpśng giáp đymtmi đymtmêivdv́n, diêivdṿn mạo bình thưpoqlơblps̀ng, tuômrtải hai bảy hai tám, tay phải xách theo mômrtạt cái túi da, đymtmúng là Đfnrvômrtang Quang ngưpoqlơblps̀i mà Lục Thâujzẃt chủ đymtmômrtạng thiêivdv́t lâujzẉp quan hêivdṿ ngoại giao.

- Đfnrvômrtại trưpoqlơblps̉ng Nha quâujzwn Hưpoql̃u Vêivdṿ doanh Đfnrvômrtang Quang bái kiêivdv́n Tiêivdv́t Đfnrvômrtạ Sưpoqĺ đymtmại nhâujzwn.
Cánh tay trái của Đfnrvômrtang Quang đymtmưpoqla ngang ngưpoqḷc, quỳ mômrtạt châujzwn trêivdvn đymtmâujzẃt cung kính nói.


- Đfnrvômrtang Quang, ngưpoqlơblpsi tơblpśi găcadḅp bômrtản quâujzwn, có chuyêivdṿn gì sao?
Mã đymtmại nhâujzwn thản nhiêivdvn hỏi.

- Hômrtài bâujzw̉m đymtmại nhâujzwn, gia thúc của thuômrtạc hạ là Huyêivdṿn thưpoql̀a huyêivdṿn Thạch Đfnrvại mơblpśi nhâujzẉm chưpoqĺc, thuômrtạc hạ đymtmưpoqlơblpṣc gia thúc nhơblps̀ vả, hômrtam nay đymtmưpoqla tơblpśi mômrtạt vạn lưpoqlơblpṣng bạc làm lêivdṽ, kính xin đymtmại nhâujzwn nhâujzẉn cho.
Đfnrvômrtang Quang cung kính, thăcadb̉ng thăcadb́n hômrtài đymtmáp.

Mã đymtmại nhâujzwn nhìn Đfnrvômrtang Quang, mômrtạt lát sau mơblpśi lêivdvn tiêivdv́ng:
- Đfnrvưpoqĺng lêivdvn đymtmi.

- Vâujzwng, tạ đymtmại nhâujzwn.
Đfnrvômrtang Quang cung kính đymtmưpoqĺng dâujzẉy.

Mã đymtmại nhâujzwn nhìn hăcadb́n, hỏi:
- Gia thúc của ngưpoqlơblpsi, vì cơblpś gì muômrtán dâujzwng lêivdṽ cho bômrtản quâujzwn, khômrtang phải y đymtmã có quý nhâujzwn kinh thành câujzẃt nhăcadb́c hay sao?

- Hômrtài đymtmại nhâujzwn, gia thúc đymtmúng là có quý nhâujzwn kinh thành đymtmêivdv̀ bạt, nhưpoqlng vâujzw̃n hy vọng nhâujzẉn đymtmưpoqlơblpṣc sưpoqḷ bảo hômrtạ của đymtmại nhâujzwn.
Đfnrvômrtang Quang kính câujzw̉n trả lơblps̀i.

Mã đymtmại nhâujzwn im lăcadḅng, mômrtạt lát sau, đymtmômrtạt nhiêivdvn nói:
- Hăcadb̉n là ngưpoqlơblpsi có biêivdv́t Lục Thiêivdvn Phong.

Đfnrvômrtang Quang ngâujzw̉n ra, cung kính nói:
- Vâujzwng, thuômrtạc hạ có biêivdv́t Lục Thiêivdvn Phong, là trong mômrtạt lâujzẁn thi hành nhiêivdṿm vụ giêivdv́t hăcadb́n mà nhâujzẉn biêivdv́t, lâujzẁn đymtmó thuômrtạc hạ thâujzẃt thủ.

Mã đymtmại nhâujzwn lạnh nhạt nói:
- Gia thúc của ngưpoqlơblpsi cùng vơblpśi Lục Thiêivdvn Phong có tơblpśi lui gâujzẁn gũi hay khômrtang?

Đfnrvômrtang Quang ngâujzw̉n ra, đymtmáp lại:
- Hômrtài đymtmại nhâujzwn, gia thúc và Lục Thiêivdvn Phong khômrtang quen biêivdv́t nhau, thuômrtạc hạ có thêivdv̉ cam đymtmoan, gia thúc cùng Lục Thiêivdvn Phong tuyêivdṿt đymtmômrtái khômrtang có bâujzẃt kỳ quan hêivdṿ trưpoqḷc tiêivdv́p nào cả.

- Thâujzẉt vâujzẉy sao? Nhưpoqlng bômrtản quâujzwn nghe nói, gia thúc của ngưpoqlơblpsi tưpoql̀ khi nhâujzẉm chưpoqĺc Huyêivdṿn thưpoql̀a huyêivdṿn Thạch Đfnrvại, đymtmã năcadbm lâujzẁn bảy lưpoqlơblpṣt ngâujzẁm hômrtã trơblpṣ thêivdv́ lưpoqḷc của Lục Thiêivdvn Phong đymtmâujzẃy.
Mã đymtmại nhâujzwn lạnh lùng nói.

Đfnrvômrtang Quang cả kinh, do dưpoqḷ mômrtạt chút, cung kính nói:
- Đfnrvại nhâujzwn, gia thúc thâujzẉt sưpoqḷ khômrtang có nhâujzẉn biêivdv́t Lục Thiêivdvn Phong, nhưpoqlng gia thúc đymtmúng là có ngâujzẁm bảo hômrtạ Lục gia, tuy nhiêivdvn nguyêivdvn nhâujzwn căcadbn bản khômrtang hêivdv̀ có quan hêivdṿ gì vơblpśi Lục Thiêivdvn Phong.

Mã đymtmại nhâujzwn ngâujzw̉n ra, ánh măcadb́t oai nghiêivdvm lạnh lẽo nhìn chòng chọc Đfnrvômrtang Quang. Đfnrvômrtang Quang vưpoql̀a thâujzẃy săcadb́c măcadḅt liêivdv̀n trơblps̉ nêivdvn kinh hoàng, vômrtại nói:
- Đfnrvại nhâujzwn, thuômrtạc hạ nghe gia thúc nói răcadb̀ng, ngưpoqlơblps̀i vômrtán khômrtang muômrtán đymtmômrtái đymtmâujzẁu vơblpśi Ngưpoqlu huyêivdṿn úy, nhưpoqlng có mômrtạt vị tômrtảng quản trong Tiêivdvu phủ âujzwm thâujzẁm đymtmêivdv́n găcadḅp măcadḅt gia thúc, nhơblps̀ gia thúc ngâujzẁm bảo hômrtạ cho Lục gia, gia thúc khômrtang dám khômrtang nghe theo.




- Tiêivdvu phủ?
Mã đymtmại nhâujzwn sưpoql̉ng sômrtát khômrtang nói nêivdvn lơblps̀i.

- Là Tiêivdvu phủ đymtmâujzẃy ạ, đymtmại nhâujzwn. Lục Thiêivdvn Phong có mômrtạt muômrtại muômrtại, là tỳ nưpoql̃ tâujzwm phúc của Tưpoqĺ tiêivdv̉u thưpoql Tiêivdvu phủ, mà Tưpoqĺ tiêivdv̉u thưpoql Tiêivdvu phủ là vị hômrtan thêivdv của Binh bômrtạ Vinh thị lang. Gia thúc nói răcadb̀ng, có khả năcadbng chính là Tưpoqĺ tiêivdv̉u phủ Tiêivdvu phủ yêivdvu câujzẁu ngưpoqlơblps̀i bảo hômrtạ Lục gia.

Đfnrvômrtang Quang gâujzẃp giọng giải thích, trong lòng sơblpṣ hêivdv́t hômrtàn, hóa ra là hômrtam nay gã nhâujzẉn đymtmưpoqlơblpṣc vàng và mômrtạt phong thưpoql. Trong thưpoql có vạch ra năcadbm loại khả năcadbng ưpoqĺng đymtmômrtái, câujzwu trả lơblps̀i của gã chính là mômrtạt trong sômrtá nhưpoql̃ng khả năcadbng đymtmó. Gã khômrtang rõ thưpoql có phải là do Lục Thâujzẃt viêivdv́t hay khômrtang, nêivdv́u đymtmúng là vâujzẉy, gã Lục Thâujzẃt kia thâujzẉt sưpoqḷ râujzẃt đymtmáng sơblpṣ đymtmâujzẃy, lại có thêivdv̉ đymtmoán trưpoqlơblpśc đymtmưpoqlơblpṣc Mã đymtmại nhâujzwn sẽ tra hỏi nhưpoql̃ng gì.

Gã thâujzẃy măcadḅt mũi của Mã đymtmại nhâujzwn trơblps̉ nêivdvn nghiêivdvm trọng, xoay xoay đymtmâujzẁu nhưpoql có đymtmivdv̀u suy nghĩ, mômrtạt lát sau, Mã đymtmại nhâujzwn mơblpśi hỏi:
- Đfnrvômrtang Quang, quý nhâujzwn tại kinh thành của gia thúc ngưpoqlơblpsi là vị nào?

- Đfnrvại nhâujzwn, thuômrtạc hạ khômrtang dám nói loạn, kỳ thưpoqḷc, gia thúc cũng khômrtang biêivdv́t vị quý nhâujzwn câujzẃt nhăcadb́c ngưpoqlơblps̀i là vị nào. Là đymtmômrtạt nhiêivdvn có mômrtạt ngưpoqlơblps̀i trung niêivdvn tìm tơblpśi gia thúc, hỏi gia thúc có thêivdv̉ cung ưpoqĺng đymtmủ vạn ngâujzwn lưpoqlơblpṣng, cùng vơblpśi nghe lêivdṿnh làm mômrtạt vài viêivdṿc trong khả năcadbng cho phép hay khômrtang. Sau khi gia thúc nói có thêivdv̉, khômrtang lâujzwu sau đymtmã đymtmưpoqlơblpṣc Lại bômrtạ đymtmêivdv̀ bạt làm Huyêivdṿn thưpoql̀a huyêivdṿn Thạch Đfnrvại, tuy nhiêivdvn theo lơblps̀i gia thúc tưpoqḷ phỏng đymtmoán, vị quý nhâujzwn câujzẃt nhăcadb́c ngưpoqlơblps̀i khômrtang phải là Tiêivdvu phủ, mà chính là Vinh thị. Chăcadb́c chăcadb́n sẽ khômrtang là Chu thị, bơblps̉i vì Ngưpoqlu huyêivdṿn úy là gia nômrta cùa Cômrtang bômrtạ Thị lang, mà nghe nói Cômrtang bômrtạ Thị lang lại có bômrtái cảnh Chu thị.
Đfnrvômrtang Quang cung kính hômrtài đymtmáp, trả lơblps̀i cũng là theo mômrtạt trong nhưpoql̃ng khả năcadbng trong thưpoql.

Mã đymtmại nhâujzwn gâujzẉt gâujzẉt đymtmâujzẁu, chơblpṣt nói:
- Ngưpoqlơblpsi đymtmi đymtmi.

- Vâujzwng.
Đfnrvômrtang Quang cung kính đymtmáp lơblps̀i, tiêivdv́p đymtmó do dưpoqḷ mômrtạt chút, lại kính câujzw̉n nói:
- Đfnrvại nhâujzwn, thuômrtạc hạ có mômrtạt thỉnh câujzẁu muômrtán nói.

Mã đymtmại nhâujzwn nhìn gã mômrtạt cái, lạnh nhạt nói:
- Nói đymtmi.

- Đfnrvại nhâujzwn, lâujzẁn trưpoqlơblpśc thuômrtạc hạ giêivdv́t Lục Thiêivdvn Phong thâujzẃt bại, chọc cho Đfnrvômrta úy đymtmại nhâujzwn vômrta cùng khômrtang hài lòng, tưpoql̀ đymtmó vêivdv̀ sau vâujzw̃n lãnh đymtmạm thuômrtạc hạ. Thuômrtạc hạ muômrtán xin đymtmại nhâujzwn đymtmivdv̀u thuômrtạc hạ đymtmêivdv́n Tả Vêivdṿ doanh.
Đfnrvômrtang Quang kính câujzw̉n nói.

Đfnrvâujzwy chính là do gã tưpoqḷ phát huy, gã đymtmã nhiêivdv̀u năcadbm lăcadbn lômrtạn trong quâujzwn, dĩ nhiêivdvn hiêivdv̉u râujzẃt rõ nhưpoql̃ng quy tăcadb́c cùng kiêivdvng kị tiêivdv̀m âujzw̉n. Gã thỉnh câujzẁu đymtmưpoqlơblpṣc đymtmivdv̀u chuyêivdv̉n, mômrtạt là có thêivdv̉ làm cho Mã đymtmại nhâujzwn tiêivdvu hêivdv́t nghi ngơblps̀ vêivdv̀ viêivdṿc gã có biêivdv́t chuyêivdṿn tăcadbng cưpoqlơblps̀ng quâujzwn bị hay khômrtang, hai là trong quâujzwn luômrtan có quy tăcadb́c ngâujzẁm đymtmêivdv̉ trơblps̉ thành chi chính.

ivdv́u Mã đymtmại nhâujzwn đymtmem gã đymtmômrtải chômrtã vơblpśi đymtmômrtại trưpoqlơblps̉ng Tả Vêivdṿ doanh, vâujzẉy sẽ khiêivdv́n cho các quan tưpoqlơblpśng ngơblps̀ vưpoqḷc vômrtacadbn cưpoqĺ, sẽ cho răcadb̀ng Tiêivdv́t Đfnrvômrtạ Sưpoqĺ đymtmại nhâujzwn có ý khômrtang tín nhiêivdṿm. Dưpoqlơblpśi sưpoqḷ băcadbn khoan, Mã đymtmại nhâujzwn sẽ suy xét ưpoqlu tiêivdvn đymtmêivdv̀ bạt gã, cho dù khômrtang thêivdv̉ đymtmêivdv̀ bạt, Đfnrvômrtang Quang quả thâujzẉt cũng muômrtán rơblps̀i khỏi Hưpoql̃u Vêivdṿ doanh. Chuyêivdṿn của Lục Thâujzẃt đymtmã khiêivdv́n gã mâujzẃt vàng mâujzẃt ngưpoqlơblps̀i, xác thưpoqḷc làm cho gã tại Hưpoql̃u Vêivdṿ doanh chịu khinh miêivdṿt lạnh nhạt.

Mã đymtmại nhâujzwn nghe xong ngâujzw̉n ra, suy nghĩ mômrtạt chút, gâujzẉt đymtmâujzẁu nói:
- Đfnrvưpoqlơblpṣc rômrtài, ngưpoqlơblpsi trơblps̉ vêivdv̀ chơblps̀ tin đymtmi.

- Tạ đymtmại nhâujzwn, thuômrtạc hạ cáo lui.
Đfnrvômrtang Quang cung kính tạ ơblpsn, tiêivdv́n lêivdvn đymtmăcadḅt túi vàng trêivdvn bàn, sau đymtmó hưpoqlơblpśng vêivdv̀ Mã đymtmại nhâujzwn cung kính hành quâujzwn lêivdṽ, rômrtài rơblps̀i đymtmi.


Mã đymtmại nhâujzwn dõi vêivdv̀ phía cưpoql̉a sảnh, trong chômrtác lát nhưpoql thoáng chút suy nghĩ, chơblpṣt lâujzw̉m bâujzw̉m:
- Lục Thiêivdvn Phong hăcadb̉n là có Tiêivdvu thị chômrtáng lưpoqlng, tại Thưpoqlơblps̀ng Châujzwu lâujzẉp quâujzwn, ơblps̉ Thưpoqlơblps̀ng Châujzwu có mômrtạt trong nhưpoql̃ng nhánh chính của Tiêivdvu thị, chăcadb̉ng lẽ ý tưpoqĺ của Bêivdṿ hạ là muômrtán bômrtài dưpoqlơblps̃ng Tiêivdvu thị câujzẁm giưpoql̃ quâujzwn sao? Muômrtán trômrtang câujzẉy vào Tiêivdvu thị đymtmômrtái kháng vơblpśi Giang Âfxtcm quâujzwn của Trưpoqlơblpsng thị ưpoql?

- Nhưpoqlng nghe nói Tiêivdvu thị vâujzw̃n âujzwm thâujzẁm ủng hômrtạ Ung Vưpoqlơblpsng cơblps mà, nêivdv́u Bêivdṿ hạ làm vâujzẉy, chăcadb̉ng lẽ khômrtang phải là nuômrtai hômrtả thành họa, lâujzẃy hành đymtmômrtạng của Bêivdṿ hạ thơblps̀i gian qua, vâujzw̃n râujzẃt kiêivdvng kị Ung Vưpoqlơblpsng thêivdv́ lơblpśn.

Lúc này, ngưpoqlơblps̀i trung niêivdvn têivdvn Lưpoqlu Sơblpsn đymtmi đymtmêivdv́n, cung kính nói:
- Đfnrvại nhâujzwn, phu nhâujzwn đymtmã nói, xin đymtmại nhâujzwn yêivdvn tâujzwm, măcadḅt khác chômrtã của Lục Thiêivdvn Phong, thuômrtạc hạ đymtmã đymtmích thâujzwn đymtmi báo tin. Lục Thiêivdvn Phong nói răcadb̀ng, hăcadb́n sẽ ghi nhơblpś âujzwn tình đymtmại nhâujzwn thành toàn.

Mã đymtmại nhâujzwn gâujzẉt gâujzẉt đymtmâujzẁu, giưpoqlơblpsng măcadb́t nói:
- Lưpoqlu Sơblpsn, ngưpoqlơblpsi đymtmi kinh thành mômrtạt chuyêivdv́n, âujzwm thâujzẁm hỏi thăcadbm mômrtạt chút, Bêivdṿ hạ có phải là có tâujzwm dơblps̀i Đfnrvômrtamrtài hay khômrtang.

poqlu Sơblpsn cả kinh, kinh ngạc nói:
- Dơblps̀i Đfnrvômrta?

Mã đymtmại nhâujzwn gâujzẉt đymtmâujzẁu, nói:
- Bêivdṿ hạ muômrtán lâujzẉp quâujzwn tại Thưpoqlơblps̀ng Châujzwu, vâujzẉy hăcadb̉n là có ý kiêivdv̀m chêivdv́ Giang Âfxtcm quâujzwn, tại sao phải lâujzẉp mômrtạt đymtmômrtại quâujzwn khác kiêivdv̀m chêivdv́ Giang Âfxtcm quâujzwn, hăcadb̉n là vì Kinh quâujzwn phải trú quâujzwn vêivdv̀ Tâujzwy bômrtạ rômrtài.

- Đfnrvại nhâujzwn, khômrtang thêivdv̉ nào đymtmâujzwu, hiêivdṿn giơblps̀ Tâujzwy bômrtạ hômrtãn loạn, Bêivdṿ hạ làm sao dám dơblps̀i Đfnrvômrta đymtmêivdv́n Hômrtàng Châujzwu.
poqlu Sơblpsn hoài nghi nói.

- Cũng là bơblps̉i hômrtãn loạn, Bêivdṿ hạ mơblpśi biêivdv́t tình hình đymtmã câujzẃp bách lăcadb́m rômrtài, nêivdv́u mâujzẃt đymtmi Tâujzwy bômrtạ, cái giang sơblpsn Đfnrvưpoqlơblps̀ng quômrtác này còn có thêivdv̉ giưpoql̃ đymtmưpoqlơblpṣc à? Sơblpśm nêivdvn dơblps̀i Đfnrvômrta đymtmêivdv́n Tâujzwy bômrtạ rômrtài.
Mã đymtmại nhâujzwn lăcadb́c đymtmâujzẁu nói.

poqlu Sơblpsn ômrtà mômrtạt tiêivdv́ng, lại nghe Mã đymtmại nhâujzwn khẽ thơblps̉ dài, nói:
- Nêivdv́u Bêivdṿ hạ dơblps̀i đymtmômrta đymtmêivdv́n Hômrtàng Châujzwu, tâujzẃt nhiêivdvn câujzẁn phải ơblps̉ tại cưpoql̉a ngõ Bà Dưpoqlơblpsng Hômrtà trú đymtmóng đymtmại quâujzwn, mà đymtmivdv̀u bômrtản quâujzwn sơblpṣ nhâujzẃt chính là bị đymtmivdv̀u đymtmi khỏi Trì Châujzwu. Bômrtản quâujzwn tuyêivdṿt khômrtang nguyêivdṿn đymtmi Bà Dưpoqlơblpsng Hômrtà, lại càng khômrtang nguyêivdṿn đymtmi Thưpoqlơblps̀ng Châujzwu, bômrtản quâujzwn khômrtang nghĩ rơblps̀i khỏi Trì Châujzwu.

poqlu Sơblpsn ômrtà mômrtạt tiêivdv́ng, Mã đymtmại nhâujzwn lại phâujzwn phó nói:
- Ngưpoqlơblpsi đymtmi kinh thành, đymtmêivdv́n găcadḅp Cômrtang bômrtạ Thị lang mômrtạt chuyêivdv́n, dâujzwng lêivdvn năcadbm vạn bạc, lại nói cho Triêivdṿu đymtmại nhâujzwn biêivdv́t. Lục Thiêivdvn Phong đymtmêivdv́n Trì Châujzwu vơblpśi vai trò là Thiêivdvn Ngưpoqlu Vêivdṿ do Hoàng đymtmêivdv́ sai sưpoql̉, lại có Tiêivdvu phủ ngâujzẁm bảo hômrtạ, bômrtản quâujzwn khômrtang dám giêivdv́t, mong Triêivdṿu đymtmại nhâujzwn thưpoqĺ lômrtãi cho.

poqlu Sơblpsn cung kính đymtmáp lơblps̀i.

*****

Trong nhã gian tưpoql̉u lâujzwu, Lục Thâujzẃt câujzẁm mômrtạt phong thưpoqlivdṿnh viêivdv́t tay, đymtmâujzwy là quan viêivdvn thuômrtạc câujzẃp của Mã đymtmại nhâujzwn đymtmích thâujzwn đymtmưpoqla tơblpśi, nói cho hăcadb́n biêivdv́t ngày mai có thêivdv̉ đymtmi Di Tình viêivdṿn lĩnh ngưpoqlơblps̀i.

Vị trung niêivdvn kia lại nói Mã đymtmại nhâujzwn chưpoqla tưpoql̀ng găcadḅp qua chủ tơblpś Nhạn Nhi, âujzw̉n ý cho Lục Thâujzẃt, Nhạn Nhi tiêivdv̉u thưpoqlujzw̃n nguyêivdvn vẹn. Măcadḅt khác cũng giải thích răcadb̀ng vì đymtmêivdv̉ khômrtang phát sinh phêivdv bình chỉ trích, chỉ có thêivdv̉ đymtmem ngưpoqlơblps̀i bán vào Di Tình viêivdṿn, bảo Lục Thâujzẃt sau khi lãnh ngưpoqlơblps̀i rômrtài, khômrtang đymtmưpoqlơblpṣc đymtmưpoqla trơblps̉ vêivdv̀ huyêivdṿn Thạch Đfnrvại. Lục Thâujzẃt đymtmưpoqlơblpsng nhiêivdvn hiêivdv̉u đymtmưpoqlơblpṣc hêivdv́t thảy là vì tránh gâujzwy tômrtản hại đymtmêivdv́n thanh danh của Mã gia, hăcadb́n chỉ có thêivdv̉ tỏ ra cảm kích cung kính tạ ơblpsn.

Cung kính tiêivdṽn ngưpoqlơblps̀i trung niêivdvn đymtmi rômrtài, Lục Thâujzẃt mỉm cưpoqlơblps̀i đymtmưpoqla thưpoqlivdṿnh viêivdv́t tay cho Vưpoqlơblpsng Câujzẁm Nhi, cưpoqlơblps̀i nói:
- Câujzẁm Nhi, chúng ta khômrtang phải thâujzẃt vọng rômrtài.

poqlơblpsng Câujzẁm Nhi tiêivdv́p nhâujzẉn thưpoqlivdṿnh viêivdv́t tay nhìn xem mômrtạt chút, dịu dàng nói:
- Vị Mã đymtmại nhâujzwn kia vâujzw̃n luômrtan mang tiêivdv́ng lòng tham khômrtang đymtmáy, ômrtang ta thâujzwn là đymtmại quan năcadb́m quyêivdv̀n cưpoqḷc lơblpśn, lại có thêivdv̉ dêivdṽ dàng khoan dung cả nêivdv̉ lão gia, xem ra hăcadb̉n là mômrtạt têivdvn cáo già co đymtmưpoqlơblpṣc giãn đymtmưpoqlơblpṣc đymtmâujzẃy.

Lục Thâujzẃt gâujzẉt gâujzẉt đymtmâujzẁu, nói:
- Đfnrváng tiêivdv́c, Nhạn Nhi tiêivdv̉u thưpoql bị bán nhâujzẉp kỹ nưpoql̃ tịch, khômrtang biêivdv́t sau này có oán hâujzẉn ta hay khômrtang.

poqlơblpsng Câujzẁm Nhi cưpoqlơblps̀i nhạt nói:
- Lão gia khômrtang câujzẁn lo lăcadb́ng, ngày sau Nhạn Nhi sẽ khômrtang biêivdv́t đymtmêivdv́n viêivdṿc làm hào hiêivdṿp của lão gia đymtmâujzwu, nàng âujzẃy sẽ chỉ biêivdv́t mình là bị phu nhâujzwn Mã phủ đymtmômrtá kỵ nêivdvn bị bán đymtmi.

Lục Thâujzẃt ngâujzw̉n ra, tiêivdv́p đymtmó im lăcadḅng khômrtang nói gì, làm nghĩa sĩ vômrta danh, hăcadb́n đymtmưpoqlơblpsng nhiêivdvn băcadb̀ng lòng. Kỳ thưpoqḷc, hăcadb́n đymtmã khômrtang ngơblps̀ tơblpśi Mã gia sẽ bán chủ tơblpś Nhạn Nhi nhâujzẉp kỹ nưpoql̃ tịch, hâujzẉu quả tàn khômrtác của ngày hômrtam nay, hăcadb́n khômrtang muômrtán đymtmi gánh vác

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.