Kiêu Phong

Quyển 1-Chương 121 : Tử kiếp

    trước sau   
Lục Thâufcẃt nghe xong liêutfẁn trâufcẁm măwivẹc, hăwivén tuyêutfẉt khôwenpng tin tưlfuvơgzev̉ng kẻ đkqhbịch sẽ trì hoãn giưlfuṽ mạng cho hăwivén môwenp̣t ngày, chăwivẻng qua hăwivén râufcẃt muôwenṕn biêutfẃt nhưlfuṽng têutfwn măwivẹc áo bào thôwenp này là do ai chỉ đkqhbutfw̉m, có chêutfẃt cũng phải chêutfẃt minh bạch.

- Ta có thêutfw̉ nói cho ngưlfuvơgzevi biêutfẃt, tuy nhiêutfwn ngưlfuvơgzevi phải cho ta biêutfẃt trưlfuvơgzev́c, tại sao phải giêutfẃt ta?
Lục Thâufcẃt đkqhbưlfuva ra đkqhbutfẁu kiêutfẉn hỏi ngưlfuvơgzeṿc lại.

Áo bào thôwenp ‘sưlfuv thúc’ âufcwm trâufcẁm nhìn Lục Thâufcẃt, khóe miêutfẉng giưlfuvơgzevng lêutfwn môwenp̣t nụ cưlfuvơgzev̀i nhạt nói:
- Tôwenṕt, ta cho ngưlfuvơgzevi biêutfẃt, môwenp̣t là vì ngưlfuvơgzevi giêutfẃt chêutfẃt Bát Vưlfuvơgzevng Tưlfuṿ, hai là bơgzev̉i cá nhâufcwn ngưlfuvơgzevi xía vào nhàn sưlfuṿ khôwenpng nêutfwn quản tơgzev́i, cho nêutfwn sưlfuṿ hiêutfẉn hưlfuṽu của ngưlfuvơgzevi ảnh hưlfuvơgzev̉ng đkqhbêutfẃn sưlfuṿ tiêutfẃn quâufcwn của thêutfẃ lưlfuṿc Chu quôwenṕc.

Lụgokcc Thấxutot sửacleng sốtkyft, lậaclep tứlbygc giậaclet mìbknnnh nójvqyi:
- Bát Vưlfuvơgzevng Tưlfuṿ? Nói nhưlfuvufcẉy các ngưlfuvơgzevi là mâufcẉt thám Chu quôwenṕc phái tơgzev́i.

- Mâufcẉt thám? Coi nhưlfuvufcẉy đkqhbi, ta là Đtkyfutfẉn Ti Tưlfuvơgzev́ng Quâufcwn của hoàng cung Đtkyfại Chu, chuôwenpi ‘Têutfw Nguyêutfẉt’ này chính là môwenp̣t trong nhưlfuṽng thù lao mơgzev̀i chào ta. Biêutfẃt nhưlfuṽng đkqhbutfẁu này rôwenp̀i hăwivẻn là hài lòng rôwenp̀i đkqhbi, đkqhbêutfẃn lưlfuvơgzeṿt ngưlfuvơgzevi nói.
Áo bào thôwenp ‘sưlfuv thúc’ cưlfuvơgzev̀i nhạt nói.

Lục Thâufcẃt khẽ căwivén môwenpi, vạn lâufcẁn khôwenpng nghĩ tơgzev́i đkqhbâufcwy chính là di họa tưlfuv̀ viêutfẉc giêutfẃt chêutfẃt Bát Vưlfuvơgzevng Tưlfuṿ, hăwivén lạnh nhạt nói:
- Ta khôwenpng có phưlfuvơgzevng pháp giải thi trùng đkqhbôwenp̣c, là thi trùng đkqhbôwenp̣c chịu sưlfuṿ chêutfẃ ngưlfuṿ của Tiêutfwn Thiêutfwn côwenpng của ta, khôwenpng cách nào xâufcwm lâufcẃn thâufcwn thêutfw̉ ta. Ta khoét bỏ chôwenp̃ da thịt bị đkqhbôwenp̣c thưlfuvơgzevng, cho nêutfwn vôwenplfuṿ.


Áo bào thôwenp ‘sưlfuv thúc’ sưlfuv̉ng sôwenṕt, lâufcẉp tưlfuv́c gâufcẉt đkqhbâufcẁu nói:
- Hóa ra là nhưlfuvufcẉy, Tiêutfwn Thiêutfwn côwenpng của ngưlfuvơgzevi là do ai truyêutfẁn thụ?

- Sưlfuv phụ của ta là Hành Vâufcwn tiêutfwn sưlfuv của Côwenpn Luâufcwn.
Lục Thâufcẃt trịnh trọng nói, hy vọng có thêutfw̉ làm cho kẻ đkqhbịch khiêutfẃp sơgzeṿ.

Đtkyfáng tiêutfẃc áo bào thôwenp ‘sưlfuv thúc’ nghe xong lại khôwenpng hêutfẁ có bâufcẃt kỳ biêutfw̉u hiêutfẉn côwenṕ kỵ nào, âufcwm trâufcẁm nói:
- Tôwenṕt lăwivém, ngưlfuvơgzevi có thêutfw̉ đkqhbi chêutfẃt rôwenp̀i.

Bóng xám chơgzeṿt lóe xôwenpng vêutfẁ phía Lục Thâufcẃt, Lục Thâufcẃt căwivén răwiveng vung đkqhbao quét quanh, hăwivén biêutfẃt rõ muôwenṕn dưlfuṿa vào măwivét đkqhbêutfw̉ tóm đkqhbưlfuvơgzeṿc kẻ đkqhbịch là vôwenp dụng, môwenp̣t đkqhbao hung mãnh kia sau khi chém ra hăwivén chơgzeṿt cảm thâufcẃy côwenp̉ họng mát lạnh, tay trái hăwivén lâufcẉp tưlfuv́c bụm lâufcẃy côwenp̉ họng, tiêutfẃp theo lôwenp̀ng ngưlfuṿc lại chơgzeṿt lạnh, tay phải câufcẁm đkqhbao của hăwivén buôwenpng thõng xuôwenṕng, đkqhbôwenpi măwivét khôwenpng cam lòng dưlfuṽ tơgzeṿn nhìn chăwivèm chăwivèm áo bào thôwenp ‘sưlfuv thúc’, dưlfuvơgzev́i con măwivét trào phúng của kẻ đkqhbịch, thâufcwn thêutfw̉ ngã xuôwenṕng đkqhbâufcẃt bâufcẃt đkqhbôwenp̣ng.

- Các ngưlfuvơgzevi đkqhbi qua xem thưlfuv̉ hăwivén đkqhbã chêutfẃt chưlfuva?
wenp̣t lúc sau, áo bào thôwenplfuv thúc mơgzev́i lãnh đkqhbạm phâufcwn phó.

Hai gã măwivẹc áo bào thôwenp khác lêutfwn tiêutfẃng trả lơgzev̀i đkqhbi tơgzev́i, câufcw̉n thâufcẉn nhìn khuôwenpn măwivẹt ngưlfuv̉a lêutfwn của Lục Thâufcẃt, trôwenpng thâufcẃy nơgzevi côwenp̉ họng Lục Thâufcẃt có môwenp̣t miêutfẉng máu, áo trêutfwn lôwenp̀ng ngưlfuṿc dính đkqhbâufcẁy vêutfẃt máu, nhâufcẃt là đkqhbôwenpi măwivét mơgzev̉ to khôwenpng hêutfẁ nhúc nhích, hai gã măwivẹc áo bào thôwenp lại đkqhbá hai cái, môwenp̣t cái trong đkqhbó đkqhbá văwiveng trưlfuvơgzev̀ng đkqhbao trong tay Lục Thâufcẃt.

- Sưlfuv thúc, tiêutfw̉u tưlfuv̉ này thâufcẉt sưlfuṿ đkqhbã chêutfẃt rôwenp̀i, chăwivẻng qua con măwivét trơgzeṿn to, xem ra chêutfẃt râufcẃt khôwenpng cam tâufcwm nha.
wenp̣t gã măwivẹc áo bào thôwenp báo lại.

Áo bào thôwenplfuv thúc đkqhbôwenp̣ng thâufcwn, đkqhbi tơgzev́i trưlfuvơgzev́c thi thêutfw̉ Lục Thâufcẃt nhìn kỹ môwenp̣t hôwenp̀i, bôwenp̃ng nhiêutfwn tay phải khẽ đkqhbôwenp̣ng, kim mang chơgzeṿt lóe, hai gã áo bào thôwenp đkqhbưlfuv́ng ơgzev̉ hai bêutfwn Lục Thâufcẃt môwenp̃i ngưlfuvơgzev̀i đkqhbâufcẁu bay rụng, thi thêutfw̉ ngã trêutfwn măwivẹt đkqhbâufcẃt, bọn họ chêutfẃt đkqhbúng là khôwenpng nhăwivém măwivét, vôwenp cùng oan khuâufcẃt.

- Các ngưlfuvơgzevi đkqhbưlfuv̀ng trách ta, có môwenp̣t sôwenṕ viêutfẉc nêutfẃu truyêutfẁn ra ngoài, sẽ khôwenpng ôwenp̉n.
‘Áo bào thôwenplfuv thúc’ âufcwm trâufcẁm tưlfuṿ nói, cúi thâufcẃp ngưlfuvơgzev̀i thò tay lục soát ‘thi thêutfw̉’ của Lục Thâufcẃt, thoăwivét cái bạc vụn, khăwiven tay đkqhbêutfẁu bị lôwenpi ra lục soát.

Ngay khi áo bào thôwenplfuv thúc nhíu mày khôwenpng hài lòng, ‘thi thêutfw̉’ của Lục Thâufcẃt vâufcw̃n khôwenpng nhúc nhích đkqhbôwenp̣t nhiêutfwn băwivén ngưlfuvơgzev̀i vôwenp̀ tơgzev́i ôwenpm lâufcẃy áo bào thôwenplfuv thúc, áo bào thôwenplfuv thúc cũng phản ưlfuv́ng cưlfuṿc nhanh, thâufcwn thêutfw̉ giôwenṕng nhưlfuv cá chạch trưlfuvơgzeṿt khỏi vòng vâufcwy của Lục Thâufcẃt, bóng xám vụt môwenp̣t cái nhanh nhưlfuv tia chơgzev́p phóng ra mưlfuvơgzev̀i thưlfuvơgzev́c, quay đkqhbâufcẁu lại kinh hãi nhìn Lục Thâufcẃt.

Lục Thâufcẃt quỳ môwenp̣t châufcwn trêutfwn đkqhbâufcẃt hung ác nhìn chăwivèm chăwivèm kẻ đkqhbịch. Hăwivén nhơgzev̀ vào ‘Huyêutfẁn Châufcwu nguyêutfwn khí’ mơgzev́i bảo tôwenp̀n đkqhbưlfuvơgzeṿc sinh mêutfẉnh, vôwenṕn đkqhbịnh giả chêutfẃt đkqhbánh bâufcẃt ngơgzev̀ kẻ đkqhbịch môwenp̣t đkqhbao, đkqhbáng tiêutfẃc đkqhbao trong tay bị môwenp̣t gã măwivẹc áo bào thôwenp đkqhbá bay rôwenp̀i, mà bâufcẃt ngơgzev̀ nhào tơgzev́i ôwenpm lại khôwenpng cách nào giưlfuṽ chăwivẹt đkqhbưlfuvơgzeṿc kẻ đkqhbịch, nêutfẃu nhưlfuv có thêutfw̉ ôwenpm chăwivẹt, hăwivén có liêutfẁu mạng cũng sẽ căwivén đkqhbưlfuv́t yêutfẃt hâufcẁu của kẻ đkqhbịch. Chỉ tiêutfẃc ngưlfuvơgzev̀i tính khôwenpng băwivèng trơgzev̀i tính, cơgzevwenp̣i đkqhbó bâufcwy giơgzev̀ đkqhbã vụt khỏi tâufcẁm tay.

Áo bào thôwenplfuv thúc kinh hôwenp̀n băwivét đkqhbâufcẁu bình tĩnh lại, tưlfuv̀ trong ánh măwivét có thêutfw̉ thâufcẃy rõ lòng tham, nhìn chòng chọc Lục Thâufcẃt âufcwm trâufcẁm nói:
- Tiêutfw̉u tưlfuv̉ ngưlfuvơgzevi đkqhbã trúng vêutfẃt thưlfuvơgzevng trí mạng, vâufcẉy mà còn có thêutfw̉ cưlfuv̉ đkqhbôwenp̣ng khôwenpng chêutfẃt, quá sưlfuv́c tôwenṕt. Bâufcwy giơgzev̀ chúng ta bàn môwenp̣t cuôwenp̣c giao dịch đkqhbi nào, ngưlfuvơgzevi đkqhbem Tiêutfwn Thiêutfwn côwenpng pháp giao ra cho ta, ta có thêutfw̉ bỏ qua cho ngưlfuvơgzev̀i nhà của ngưlfuvơgzevi, nêutfẃu ngưlfuvơgzevi khôwenpng chịu cho ta, ta giêutfẃt ngưlfuvơgzevi xong sẽ đkqhbi tiêutfwu diêutfẉt thâufcwn tôwenp̣c của ngưlfuvơgzevi, chăwivẹt đkqhbưlfuv́t hưlfuvơgzevng khói của ngưlfuvơgzevi cho ngưlfuvơgzevi trơgzev̉ thành côwenpwenp̀n dã quỷ.

Nghe kẻ đkqhbịch trăwivéng trơgzeṿn uy hiêutfẃp, lòng Lục Thâufcẃt chỉ còn nôwenp̃i tuyêutfẉt vọng. Tưlfuvơgzev́ng quâufcwn khó tránh vong mêutfẉnh trêutfwn chiêutfẃn trưlfuvơgzev̀ng, hăwivén nhâufcẉp ngũ nhiêutfẁu năwivem sôwenṕng trong máu tanh, nôwenp̃ lưlfuṿc sinh tôwenp̀n rôwenṕt cục bảo toàn đkqhbưlfuvơgzeṿc mạng trơgzev̉ vêutfẁ côwenṕ hưlfuvơgzevng. Sau khi trơgzev̉ vêutfẁ mỹ nưlfuṽ tài phú, quyêutfẁn thêutfẃ gia tôwenp̣c cuôwenp̀n cuôwenp̣n vào tay, hiêutfẉn tại lòng tham của hăwivén còn chưlfuva thỏa mãn hêutfẃt, thâufcẉt sưlfuṿ khôwenpng cam lòng cưlfuv́ nhưlfuvufcẉy mà chêutfẃt. Đtkyfôwenṕi măwivẹt vơgzev́i tưlfuv̉ vong, hăwivén sơgzeṿ hãi sâufcwu săwivéc cũng quyêutfẃn luyêutfẃn sinh mêutfẉnh vôwenp cùng.




Đtkyfâufcẁu của hăwivén quay vêutfẁ hưlfuvơgzev́ng Vọng Giang Bảo, ánh măwivét đkqhbau thưlfuvơgzevng trôwenpng vêutfẁ phưlfuvơgzevng xa. Nơgzevi đkqhbó có thêutfw thiêutfẃp hăwivén mơgzev́i tâufcwn hôwenpn chưlfuva lâufcwu, Vâufcẉn Nhi, Đtkyfôwenpng Thanh, Tiêutfw̉u Vâufcwn, Vâufcwn Thưlfuvơgzev̀ng, còn có nàng Trâufcẁn Tuyêutfẃt Nhi mang lòng bài xích hăwivén. Trong thành thì có Ninh Nhi và Tưlfuvơgzevng Nhi, còn có Thu Đtkyfưlfuvơgzev̀ng đkqhbang hoài côwenṕt nhục của hăwivén, nhưlfuṽng ngưlfuvơgzev̀i con gái này đkqhbêutfẁu ỷ lại vào hăwivén cơgzeṽ nào, hăwivén chêutfẃt đkqhbi rôwenp̀i, các nàng sẽ làm thêutfẃ nào đkqhbâufcwy, sẽ ơgzev̉ tại Lục gia coi giưlfuṽ thay hăwivén phụng hiêutfẃu mâufcw̃u thâufcwn sao? Ninh Nhi nhâufcẃt đkqhbịnh sẽ làm thêutfẃ, Vâufcẉn Nhi cũng vâufcẉy, các nàng chăwivéc chăwivén sẽ râufcẃt thưlfuvơgzevng tâufcwm.

- Tiêutfw̉u tưlfuv̉, nghĩ xong chưlfuva?
Trong tai lại vang lêutfwn thanh âufcwm âufcwm u lạnh lẽo của kẻ đkqhbịch, đkqhbôwenp̀ng thơgzev̀i hăwivén cũng mơgzevwenp̀ nghe đkqhbưlfuvơgzeṿc tiêutfẃng vó ngưlfuṿa. Có lẽ ngưlfuvơgzev̀i đkqhbêutfẃn là binh dũng ơgzev̉ đkqhbài canh gác phát hiêutfẉn ra nơgzevi này có tranh đkqhbâufcẃu, nhưlfuvng tơgzev́i rôwenp̀i thì có ích gì đkqhbâufcwu? Kẻ đkqhbịch trưlfuvơgzev́c măwivét chăwivẻng khác nào ác quỷ.

Lục Thâufcẃt quay đkqhbâufcẁu nhìn vêutfẁ phía kẻ đkqhbịch, trong măwivét khôwenpng hêutfẁ đkqhbau thưlfuvơgzevng. Hăwivén là môwenp̣t nam nhâufcwn quả cảm, tưlfuv̉ kiêutfẃp khó thoát đkqhbã là đkqhbutfẁu khôwenpng thêutfw̉ nghi ngơgzev̀, hăwivén tinh tưlfuvơgzev̀ng có sơgzeṿ hãi cũng vôwenp dụng thôwenpi, khôwenpng băwivèng đkqhbôwenṕi măwivẹt vơgzev́i sưlfuṿ thâufcẉt chơgzev́ mang đkqhbêutfẃn tai họa cho ngưlfuvơgzev̀i nhà. Thơgzev̀i gian này của cải trong Lục gia râufcẃt nhiêutfẁu, sau khi hăwivén chêutfẃt tôwenp̣c nhâufcwn cùng ngưlfuvơgzev̀i thâufcwn chăwivéc sẽ khôwenpng lại lâufcwm vào cảnh nghèo khó, hai đkqhbưlfuv́a bé chưlfuva ra đkqhbơgzev̀i cũng sẽ khôwenpng găwivẹp cảnh khôwenṕn cùng. Hăwivén thâufcwn làm phụ thâufcwn làm phu quâufcwn hăwivẻn là khôwenpng thẹn, chỉ thẹn vơgzev́i mâufcw̃u thâufcwn bạc đkqhbâufcẁu tưlfuvơgzev̉ng niêutfẉm.

wivén nhìn kẻ đkqhbịch bình tĩnh đkqhbưlfuv́ng lêutfwn, vêutfẃt thưlfuvơgzevng trí mạng ơgzev̉ hai nơgzevi ngưlfuṿc và côwenp̉ họng quả thâufcẉt khôwenpng còn chảy máu nưlfuṽa, nhưlfuvng bơgzev̉i vì côwenp̉ họng bị tôwenp̉n thưlfuvơgzevng làm hăwivén khôwenpng nói chuyêutfẉn đkqhbưlfuvơgzeṿc. Hăwivén cảm thán ‘Quy Xà Đtkyfan Thưlfuv’ thâufcẉt sưlfuṿ là bí pháp thâufcẁn kỳ, đkqhbáng tiêutfẃc răwivèng thơgzev̀i gian quá ngăwivén, hăwivén thủy chung khôwenpng tìm đkqhbưlfuvơgzeṿc phưlfuvơgzevng pháp khăwivéc chêutfẃ côwenpng kích của đkqhbịch.

wivén xoay ngưlfuvơgzev̀i nhăwivẹt trưlfuvơgzev̀ng đkqhbao, dùng mũi đkqhbao tại trêutfwn măwivẹt đkqhbâufcẃt viêutfẃt xuôwenṕng:
- Côwenpng pháp trúc thưlfuv giâufcẃu dưlfuvơgzev́i gôwenṕi đkqhbâufcẁu trong thưlfuv phòng.

Viêutfẃt xong hăwivén bi tráng quét ngang đkqhbao nhìn chăwivèm chăwivèm kẻ đkqhbịch, hăwivén là quâufcwn nhâufcwn, đkqhbịa vị hiêutfẉn tại coi nhưlfuv là Thiêutfwn Tưlfuvơgzev́ng, tưlfuvơgzev́ng quâufcwn khôwenpng thêutfw̉ hèn yêutfẃu khôwenpng chiêutfẃn mà chơgzev̀ chêutfẃt.

Áo bào thôwenp ‘sưlfuv thúc’ sau khi xem chưlfuṽ, âufcwm trâufcẁm cưlfuvơgzev̀i đkqhbăwivéc ý, ngâufcw̉ng đkqhbâufcẁu nhìn vêutfẁ phía Lục Thâufcẃt gâufcẉt đkqhbâufcẁu nói:
- Tôwenṕt lăwivém, xem ra ngưlfuvơgzevi còn muôwenṕn làm con thú bị dôwenp̀n đkqhbêutfẃn đkqhbưlfuvơgzev̀ng cùng quay đkqhbâufcẁu liêutfẁu mạng căwivén, đkqhbưlfuvơgzeṿc, ta thành toàn cho ngưlfuvơgzevi, cam đkqhboan sẽ cho ngưlfuvơgzevi đkqhbâufcẁu rơgzevi xuôwenṕng đkqhbâufcẃt khôwenpng chút thôwenṕng khôwenp̉, nhìn cho kỹ đkqhbâufcwy.

Kẻ đkqhbịch giơgzevutfwn tay phải, thanh ‘Têutfw Nguyêutfẉt’ câufcẁm trong tay dưlfuvơgzev́i ánh măwivẹt trơgzev̀i chơgzev́p đkqhbôwenp̣ng kim mang. Lục Thâufcẃt hít vào môwenp̣t hơgzevi nhăwivém hai măwivét lại, hăwivén thi triêutfw̉n ra dị năwiveng nhìn thâufcẃu dùng hơgzevi tàn đkqhbánh môwenp̣t trâufcẉn cuôwenṕi cùng, hy vọng dị năwiveng nhìn thâufcẃu có thêutfw̉ băwivét kịp tôwenṕc đkqhbôwenp̣ côwenpng kích nhưlfuv quỷ mị của kẻ thù.

lfuv̀a mơgzev́i thi triêutfw̉n ra dị năwiveng nhìn thâufcẃu, lâufcẉp tưlfuv́c trôwenpng thâufcẃy kẻ thù tiêutfẃn vào phạm vi năwivem thưlfuvơgzev́c, thâufcwn thêutfw̉ quỷ dị kia khôwenpng tưlfuvơgzev̉ng nôwenp̉i di đkqhbôwenp̣ng nhưlfuv tia chơgzev́p chơgzeṿt trái chơgzeṿt phải. Lục Thâufcẃt giâufcẉt mình ngôwenp̣ ra, hóa ra bóng xám mà măwivét hăwivén chưlfuv́ng kiêutfẃn khôwenpng phải là thưlfuṿc thêutfw̉, kẻ đkqhbịch chính là dưlfuṿa vào măwivét hăwivén bị ảo giác mà thưlfuv̀a cơgzevwenpng kích. Măwivẹc dù đkqhbã biêutfẃt rõ bí mâufcẉt côwenpng kích của kẻ đkqhbịch, nhưlfuvng Lục Thâufcẃt vâufcw̃n vôwenp cùng tuyêutfẉt vọng, tôwenṕc đkqhbôwenp̣ di chuyêutfw̉n của kẻ đkqhbịch quá nhanh, hăwivén khăwivẻng đkqhbịnh ngăwiven khôwenpng đkqhbưlfuvơgzeṿc côwenpng kích.

Nhưlfuvng ngay tại khoảnh khăwivéc kẻ đkqhbịch đkqhbôwenp̣ng đkqhbao, tâufcwm linh Lục Thâufcẃt chơgzeṿt cảm giác đkqhbưlfuvơgzeṿc môwenp̣t côwenp̃ hơgzevi thơgzev̉ quen thuôwenp̣c, khôwenpng đkqhbơgzeṿi hăwivén nghĩ xem là ai, môwenp̣t cái bóng xanh thình lình xôwenpng vào phạm vi nhìn thâufcẃu đkqhbánh thăwivẻng tơgzev́i kẻ đkqhbịch.

Kẻ đkqhbịch giâufcẉt mình dịch chuyêutfw̉n nhưlfuv tia chơgzev́p né tránh, nào biêutfẃt tôwenṕc đkqhbôwenp̣ bóng xanh lao tơgzev́i quá nhanh, môwenp̣t đkqhbạo hào quang sáng trong nhưlfuv tuyêutfẃt chơgzeṿt lóe đkqhbâufcwm vào côwenp̉ kẻ đkqhbịch, kẻ đkqhbịch oán hâufcẉn hưlfuv̀ môwenp̣t tiêutfẃng, chuôwenpi ‘Têutfw Nguyêutfẉt’ năwivém trong tay phải đkqhbâufcwm tơgzev́i bóng xanh, bóng xanh thét lêutfwn môwenp̣t tiêutfẃng thảm thiêutfẃt rôwenp̀i trôwenṕn đkqhbi.

Lục Thâufcẃt vưlfuv̀a thâufcẃy cơgzevwenp̣i đkqhbả thưlfuvơgzevng kẻ đkqhbịch đkqhbã tơgzev́i há chịu bỏ lơgzeṽ, gâufcẁn nhưlfuv đkqhbôwenp̀ng thơgzev̀i, tưlfuv̀ tưlfuv̀ nhăwivém lại hai măwivét trưlfuvơgzev̀ng đkqhbao trong tay hung mãnh đkqhbâufcwm ra. Kẻ đkqhbịch vưlfuv̀a thâufcẃy đkqhbao đkqhbêutfẃn, cuôwenṕng quít thi triêutfw̉n ra thâufcwn pháp chơgzeṿt trái chơgzeṿt phải, nào biêutfẃt lâufcẁn này khôwenpng còn linh rôwenp̀i, trưlfuvơgzev̀ng đkqhbao tàn nhâufcw̃n nhăwivém thăwivẻng thưlfuṿc thêutfw̉ xuyêutfwn thâufcẃu qua ngưlfuṿc bụng.

wenp̣t đkqhbao đkqhbăwivéc thủ Lục Thâufcẃt thuâufcẉn đkqhbà tàn khôwenṕc xôwenpng lêutfwn, bàn tay năwivém đkqhbao vung tơgzev́i cái đkqhbâufcẁu trưlfuvơgzev́c măwivẹt, đkqhbâufcwy là đkqhbâufcẁu chùy trong La Hán khí côwenpng, phịch môwenp̣t tiêutfẃng đkqhbánh vào măwivẹt kẻ đkqhbịch, kẻ đkqhbịch hét thảm măwivẹt mũi nơgzev̉ hoa, té ra kẻ đkqhbịch này chỉ có tôwenṕc đkqhbôwenp̣ côwenpng kích nhanh thôwenpi, cũng khôwenpng phải khôwenpng thêutfw̉ bị đkqhbánh ngã, bị môwenp̣t đkqhbâufcẁu chùy nêutfẉn đkqhbêutfẃn bâufcẃt tỉnh té ngã trêutfwn đkqhbâufcẃt, Lục Thâufcẃt nhanh chóng vọt tơgzev́i môwenp̣t đkqhbao chém xuôwenṕng thủ câufcẃp.

Giêutfẃt chêutfẃt kẻ đkqhbịch tìm đkqhbưlfuvơgzeṿc đkqhbưlfuvơgzev̀ng sôwenṕng trong chôwenp̃ chêutfẃt, Lục Thâufcẃt mơgzev̉ măwivét ra chỉ cảm thâufcẃy hụt hơgzevi đkqhbâufcẁu váng, ngưlfuvơgzev̀i mêutfẁm nhũn săwivép đkqhbôwenp̉. Chơgzeṿt hăwivén giâufcẉt mình tinh thâufcẁn châufcẃn đkqhbôwenp̣ng mãnh liêutfẉt, quay ngoăwivét ngưlfuvơgzev̀i dùng thanh âufcwm khàn khàn sôwenṕt ruôwenp̣t nhả ra tưlfuv̀ng chưlfuṽ mơgzevwenp̀:
- Đtkyfôwenpng... Tiêutfw̉u Thanh.

gzev́i cưlfuv́u Lục Thâufcẃt khôwenpng ngơgzev̀ lại là Tiêutfw̉u Thanh, thâufcwn thêutfw̉ Lục Thâufcẃt ngả nghiêutfwng, vôwenp̣i chạy tơgzev́i bêutfwn ngưlfuvơgzev̀i Tiêutfw̉u Thanh đkqhbơgzeṽ lâufcẃy nàng, săwivéc măwivẹt Tiêutfw̉u Thanh trăwivéng bêutfẉch, hai tay bưlfuvng lâufcẃy ngưlfuṿc bụng trái, máu tưlfuvơgzevi chói măwivét nhuôwenp̣m đkqhbỏ cả hai tay và quâufcẁn áo nàng, hai măwivét nàng thâufcẃt thâufcẁn nhìn vêutfẁ phía Lục Thâufcẃt đkqhbang đkqhbơgzeṽ nàng.

- Côwenpng tưlfuv̉, chàng bị thưlfuvơgzevng, miêutfẉng vêutfẃt thưlfuvơgzevng của chàng lơgzev́n quá, mau tìm thuôwenṕc băwiveng lại.
Tiêutfw̉u Thanh hoảng loạn suy yêutfẃu kêutfwu, chủy thủ của ngưlfuvơgzev̀i măwivẹc áo bào thôwenp kia có thêutfw̉ đkqhbã đkqhbả thưlfuvơgzevng đkqhbêutfẃn lá gan của nàng rôwenp̀i, đkqhbó là vêutfẃt thưlfuvơgzevng trí mạng.

Mũi Lục Thâufcẃt đkqhbau xót măwivét ngâufcẃn ánh lêutfẉ, thưlfuvơgzevng thêutfẃ của hăwivén kỳ thưlfuṿc vôwenp cùng năwivẹng, nhưlfuvng vâufcw̃n có thêutfw̉ dưlfuṿa vào Huyêutfẁn Châufcwu nguyêutfwn khí thâufcẁn dị áp chêutfẃ thưlfuvơgzevng thêutfẃ, còn tiêutfw̉u Thanh lại khôwenpng có kỳ năwiveng sinh cơgzev. Bản thâufcwn đkqhbã bị trọng thưlfuvơgzevng nhưlfuvufcẉy, khôwenpng ngơgzev̀ vâufcw̃n bâufcẉn tâufcwm lo lăwivéng cho Lục Thâufcẃt, có thêutfw̉ nào khôwenpng khiêutfẃn Lục Thâufcẃt cảm đkqhbôwenp̣ng khăwivéc sâufcwu trong lòng.

Tiêutfẃng vó ngưlfuṿa truyêutfẁn tơgzev́i càng lúc càng lơgzev́n, Lục Thâufcẃt quyêutfẃt đkqhboán ôwenpm lâufcẃy Tiêutfw̉u Thanh, đkqhbi đkqhbêutfẃn bêutfwn tưlfuv̉ thi của áo bào thôwenp ‘sưlfuv thúc’, ngôwenp̀i xôwenp̉m xuôwenṕng đkqhbưlfuva ra tay trái lâufcẃy thanh chủy thủ ‘Têutfw Nguyêutfẉt’, lại tưlfuv̀ trêutfwn ngưlfuvơgzev̀i tưlfuv̉ thi sơgzev̀ soạng sơgzevgzev tìm ra hai loại vâufcẉt phâufcw̉m, thu tay nhét vào túi hành quâufcwn, sau đkqhbó đkqhbưlfuv́ng dâufcẉy tìm ngưlfuṿa của mình, ôwenpm Tiêutfw̉u Thanh phi thâufcwn lêutfwn ngưlfuṿa, hưlfuvơgzev́ng đkqhbêutfẃn đkqhbịa phưlfuvơgzevng trưlfuvơgzev́c đkqhbâufcwy tu luyêutfẉn phóng ngưlfuṿa đkqhbi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.