Khiêu Lương Tiểu Sửu Hỗn Thế Ký Hệ Liệt

Quyển 6-Chương 1-1 : Tóm tắt

    trước sau   
ifinm tắtngkt:

Mộkzajt kẻvpmk cựcmbmc kỳeemq xui xẻvpmko,

Mộkzajt nhàcmbm tiêhimvn đqqbimoltn tham ăklwun lạkflhi gàcmbm mờonkc,

Sắtngkp sửsooba mởwxix ra mộkzajt đqqbioạkflhn… song, tu, kỳeemq, duyêhimvn kinh thiêhimvn đqqbiycena, quỷwvzi thầkzajn khiếvenpp?

Điojgvmge tu luyệjuvln thàcmbmnh côcxszng trong kỳeemq hạkflhn gấwvzip gámoltp, Truyềooien Sơhcctn mộkzajt mìalzhnh vàcmbmo huyếvenpt hồuxdcn hảgcahi.

cmbmm bạkflhn vớrhiri hắtngkn chỉbhxzifinalzhnh tiểvmgeu ngọuxdcc quy tham ăklwun khôcxszng thua Canh Nhịycen,


Khôcxszng ngờonkc nhấwvzit thờonkci côcxsz đqqbiơhcctn yếvenpu đqqbiuốrfyji (?), vôcxsz ýzqma đqqbiưhaxia tớrhiri tâqqbim ma!

qqbic nàcmbmy Canh Nhịycen xuấwvzit hiệjuvln ngoàcmbmi ýzqma muốrfyjn, dẹywjxp yêhimvn ngưhaxionkci nửsooba xưhaxiơhcctng khôcxsz sắtngkp hung bạkflho,

An ủkauii vàcmbm mừgcahng rỡcodc trong bưhaxirhirc đqqbiưhaxionkcng cùvdceng,

Lạkflhi làcmbmm Truyềooien Sơhcctn dầkzajn cảgcahm thấwvziy… lòecwzng dạkflh ngứwvaqa ngámolty vớrhiri Canh Nhịycen?

Nhưhaxing màcmbm vui quámoltifina buồuxdcn, vậzfyrn xui càcmbmng vôcxsz bờonkc bếvenpn,

Truyềooien Sơhcctn bấwvzit hạkflhnh cuốrfyjn vàcmbmo tranh đqqbioạkflht chíqleo bảgcaho huyếvenpt hồuxdcn hảgcahi, lạkflhi đqqbiưhaxia tớrhiri đqqbiiềooieu làcmbmm ngưhaxionkci tu châqqbin đqqbiooieu thèkrywm nhỏahxxcodci,

Điojgvmge cứwvaqu vớrhirt Truyềooien Sơhcctn mạkflhng đqqbiang treo lửsoobng lơhcct,

Canh Nhịycen phảgcahi dùvdceng thủkaui đqqbioạkflhn cuốrfyji cùvdceng ── song tu?!



“Canh Nhịycen, ngưhaxiơhccti vẫkuszn theo ta àcmbm? … Nơhccti đqqbiâqqbiy làcmbm thứwvaqc hảgcahi củkauia ta, ngưhaxiơhccti vẫkuszn đqqbionkci ởwxix chỗcxszcmbmy sao?” Árfyjnh mắtngkt Truyềooien Sơhcctn lộkzaj vẻvpmk mừgcahng rỡcodcajbg rệjuvlt.

mbxu… Hiểvmgeu lầkzajm nàcmbmy tựcmbma hồuxdcmoltng khôcxszng tệjuvl. Canh Nhịycen lo lắtngkng đqqbiôcxszi chúqqbit, khôcxszng gậzfyrt cũmoltng chẳzrxhng lắtngkc đqqbikzaju, chỉbhxz nghiêhimvm túqqbic nóifini: “Ngưhaxiơhccti hãcodcy nghe ta nóifini, tìalzhnh huốrfyjng hiệjuvln tạkflhi củkauia ngưhaxiơhccti rấwvzit nguy hiểvmgem, ngưhaxiơhccti phảgcahi…”

“Ta biếvenpt tiểvmgeu tửsoob ngưhaxiơhccti cóifinmoltch màcmbm!” Truyềooien Sơhcctn bộkzajhaxiơhcctng khôcxszhaxionkci vui ‘khanh khámoltch’, “tìalzhnh huốrfyjng hiệjuvln tạkflhi củkauia ta cóifin phảgcahi rấwvzit làcmbm nguy hiểvmgem, cho nêhimvn ngưhaxiơhccti mớrhiri chạkflhy tớrhiri nhắtngkc nhởwxix ta?”

Trong lòecwzng Truyềooien Sơhcctn cóifin vui vẻvpmk khóifinifini nêhimvn lờonkci. Nếvenpu tiểvmgeu Canh Nhịycencmbm thậzfyrt, hắtngkn sẽvpmk khôcxszng cầkzajn mộkzajt mìalzhnh ởwxix huyếvenpt hồuxdcn hảgcahi bốrfyjn trăklwum năklwum, dùvdcecmbmm bạkflhn vớrhiri hắtngkn chỉbhxzcmbm linh hồuxdcn củkauia Canh Nhịycen.

“Ngưhaxiơhccti ởwxix chỗcxszcmbmy, thậzfyrt làcmbm tốrfyjt.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.