Khiêu Lương Tiểu Sửu Hỗn Thế Ký Hệ Liệt

Quyển 4-Chương 1-1 : Tóm tắt

    trước sau   
ibhrm tắnpqat:

Mộidtzt ngưoaqvuoiki xui xẻxsmko ơoaqvi làozfl xui xẻxsmko,

Mộidtzt nhàozfl tiêagfun đtpzknhmin tham ăpaown lạuvini gàozfl mờuoik,

Sắnpqap mởfwbi ra mộidtzt đtpzkoạuvinn song tu kỳthog duyêagfun ── kinh thiêagfun đtpzkenhea quỷifvg thầlswxn khiếuhilp?

Nuốpaowt tưoaqvơoaqvi đtpzkuvini ma đtpzklswxu thưoaqvoaqvng cổwwnv, La Truyềozfln Sơoaqvn nhanh chóibhrng biếuhiln hóibhra ── biếuhiln thàozflnh tiểvlawu ma đtpzklswxu ‘môsxgxi tinh cao chiếuhilu’, lạuvini làozflm mộidtzt đtpzkánhmim đtpzkuvino sĩesux nghe tiếuhilng màozfl đtpzkếuhiln, ýgupp đtpzkvciw thay trờuoiki hàozflnh đtpzkuvino!

Ngưoaqvuoiki ta nóibhri lúrmhzc làozflm ngưoaqvuoiki nêagfun tàozfln nhẫagfun thìhkfc phảzrgci tàozfln nhẫagfun, nêagfun cứvwzwng rắnpqan thìhkfcrthgng khôsxgxng thểvlaw mềozflm yếuhilu,

Canh Nhịenhe tựzxqy cảzrgcm thấmalcy mìhkfcnh tu vi rấmalct cao(?), quyếuhilt đtpzkenhenh tạuvinm thờuoiki vứvwzwt bỏsckt thâduwsm cừmebxu đtpzkuvini hậzjdvn vớzppji Truyềozfln Sơoaqvn, hảzrgco hảzrgco dẫagfun dắnpqat têagfun ma đtpzklswxu mớzppji sinh nàozfly càozflng đtpzki càozflng lệizjich đtpzkưoaqvuoikng, ai ngờuoik tổwwnv hợoaqvp “quỷifvg yếuhilu + củrawti mụvlawc” căpaown bảzrgcn làozfl mộidtzt đtpzkuvini bi kịenhech tuyệizjit đtpzkpaowi,

Canh Nhịenhe giấmalcu diếuhilm bảzrgco bốpaowi khôsxgxng nhữumwing bịenhe Truyềozfln Sơoaqvn lộidtzt sạuvinch, còfcjqn suýguppt thìhkfc bịenheaqmvi trong khốpaown ma trậzjdvn, ngay cảzrgc mặpzmjt mũrthgi thựzxqyc đtpzkau khổwwnvpqmgn dấmalcu, làozflm ngưoaqvuoiki kinh hánhmich (kinh diễymsom?) cũrthgng sơoaqv suấmalct màozfl phơoaqvi ra…?



“Cho ta.” Truyềozfln Sơoaqvn nhìhkfcn vềozfl phífwbia Canh Nhịenhe, chífwbinh xánhmic màozflibhri làozfl nhìhkfcn vềozfl phífwbia ngựzxqyc y.

rthgng may làozfl Canh Nhịenhe khôsxgxng phảzrgci nữumwi nhâduwsn, dưoaqvzppji ánhminh mắnpqat mang tífwbinh côsxgxng kífwbich mạuvinnh mẽzjdvozfl bỉipiwwwnvi nhưoaqv vậzjdvy, cũrthgng khôsxgxng cảzrgcm thấmalcy khóibhr chịenheu gìhkfc, chẳafhyng qua trêagfun cổwwnv chỉipiw sởfwbin da gàozfl thôsxgxi.

Canh Nhịenhe cảzrgcnh giánhmic mộidtzt tay bưoaqvng ngựzxqyc, “Cho ngưoaqvơoaqvi cánhmii gìhkfc?”

Truyềozfln Sơoaqvn dùaqmvng móibhrng vuốpaowt xưoaqvơoaqvng khôsxgx ngoắnpqac vạuvint ánhmio củrawta y, liếuhilm môsxgxi: “Ma thạuvinch.”

“Dựzxqya vàozflo cánhmii gìhkfc?” Canh Nhịenhe tứvwzwc nghiếuhiln răpaowng vìhkfcnhmii thánhmii đtpzkidtz củrawta hắnpqan.

Truyềozfln Sơoaqvn liếuhilc y, xôsxgxng lêagfun cưoaqvzppjp.

Canh Nhịenhe muốpaown cao giọnbpxng kêagfuu, lạuvini sợoaqvozflm mấmalcy đtpzkuvino sĩesux phánhmii Thanh Vâduwsn chúrmhz ýgupp, tứvwzwc đtpzksckt mặpzmjt tífwbia tai, càozflng khôsxgxng ngừmebxng nhỏsckt giọnbpxng chửavawi bậzjdvy: “Cánhmii têagfun cưoaqvuoikng đtpzkuvino nhàozfl ngưoaqvơoaqvi! Vôsxgx sỉipiw! Sao khôsxgxng tựzxqy đtpzki màozflhkfcm? Chỉipiw biếuhilt cưoaqvzppjp củrawta ta!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.