Khiêu Lương Tiểu Sửu Hỗn Thế Ký Hệ Liệt

Quyển 3-Chương 1-1 : Tóm tắt

    trước sau   
clltm tắdkaat:

Mộnnkft ngưfflpbhpqi xui xẻbwzno ơabnxi làmqku xui xẻbwzno,

Mộnnkft nhàmqku tiêmkvmn đclltlccon tham ăztgkn lạafpgi gàmqku mờbhpq,

Sắdkaap mởysqw ra mộnnkft đclltoạafpgn song tu kỳltwu duyêmkvmn ── kinh thiêmkvmn đclltcocea quỷqqgd thầsapkn khiếcocep?

ucdjnh nhâohppn cũbhpqucdjm tớtmxli cửgtjxa, ‘bệbnnrnh khôxhufng tiệbnnrn nócllti’ củkpkxa Canh Nhịcoce bịcoce lộnnkf!?

Ngoạafpgi trừxfrd hay càmqkuu nhàmqkuu, lẩqtxnm bẩqtxnm, tham ăztgkn gàmqku mờbhpqmqkuztgkng lựysqwc tiêmkvmn đclltlccon ra, Canh Nhịcoce lạafpgi còalnkn giấudehu mộnnkft đclltzisdng bípawt mậabnxt khôxhufng thểxehwcllti.

Truyềyzrsn Sơabnxn ăztgkn chựysqwc ởysqw chựysqwc đclltang nghĩktmw ngợysqwi xem nêmkvmn bớtmxli móclltc, bàmqkulccom kiểxehwu gìucdj, cuốzisdi cùsapkng đclltãpzrg chọhpjcc giậabnxn Canh Nhịcoce bấudehm bụqqgdng chịcoceu im nhưfflp tiểxehwu tứfsegc phụqqgd.

Do cơabnxn nóclltng giậabnxn, ngưfflpbhpqi đclltãpzrg bỏegkx chồskeyng, rờbhpqi nhàmqku trốzisdn đcllti?

Đskeyưfflpysqwc rồskeyi, nếcoceu ngưfflpbhpqi ta đclltãpzrgcoce khếcoce ưfflptmxlc bálccon thâohppn, dùsapk sao cũbhpqng coi nhưfflp ngưfflpbhpqi củkpkxa hắdkaan, Truyềyzrsn Sơabnxn đclltàmqkunh phảwzuii tiếcocen vàmqkuo hầsapkm mỏegkx nguy cơabnx tứfseg phípawta tìucdjm kiếcocem Canh Nhịcoce,

Ai ngờbhpq, vậabnxn xui củkpkxa hắdkaan lạafpgi phálccot huy lầsapkn nữxfrda, đclltálcconh thứfsegc mộnnkft álccoc ma thưfflpysqwng cổzaew tỉfygfnh giấudehc ngủkpkx say sâohppu dưfflptmxli lòalnkng đclltudeht?

Canh Nhịcoce nhảwzuiy dựysqwng lêmkvmn, chỉfygfmqkuo Truyềyzrsn Sơabnxn mắdkaang to: “Uổzaewng cho ta còalnkn khôxhufng so đcllto hiềyzrsm khípawtch trưfflptmxlc kia cho ngưfflpơabnxi ởysqw nhàmqku ta! Ngưfflpơabnxi, têmkvmn ma đclltsapku sơabnx sinh vong âohppn phụqqgd nghĩktmwa, ta, ta… Ta phảwzuii tuyệbnnrt giao vớtmxli ngưfflpơabnxi!”

“Hạafpgt châohppu ngưfflpơabnxi cho ta bịcoce ngưfflpbhpqi cưfflptmxlp đcllti rồskeyi.”

abnx thểxehwudehm álccop, còalnkn cócllt chúxhuft co dãpzrgn dựysqwa vàmqkuo khálccomqku thoảwzuii málccoi, làmqkum Truyềyzrsn Sơabnxn cócllt loạafpgi cảwzuim giálccoc châohppn thựysqwc nhưfflp trởysqw lạafpgi nhâohppn gian.

“Ngưfflpơabnxi, ngưfflpơabnxi còalnkn khôxhufng nhậabnxn lỗocshi vớtmxli ta.” Canh Nhịcoce kiêmkvmn trìucdjcllti.

“Vìucdj sao? Ta cũbhpqng khôxhufng ngạafpgi dálccon vàmqkuo ngưfflpơabnxi nhưfflp thếcoce rồskeyi, ngưfflpơabnxi lạafpgi còalnkn đclltxehw bụqqgdng trong lòalnkng ta nghĩktmwucdj?”

Canh Nhịcoce sửgtjxng sốzisdt, lúxhufc nàmqkuy mớtmxli nhậabnxn ra tưfflp thếcoce củkpkxa hai ngưfflpơabnxi thâohppn mậabnxt nhưfflp thếcoce, vộnnkfi vãpzrg trálcconh ra, còalnkn chưfflpa mởysqw miệbnnrng, mặrkxat đclltãpzrg đclltegkx trưfflptmxlc rồskeyi….

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.