Khiêu Lương Tiểu Sửu Hỗn Thế Ký Hệ Liệt

Quyển 3-Chương 1-1 : Tóm tắt

    trước sau   
xxbam tắotbct:

Mộcolht ngưijikpwsfi xui xẻgbqio ơbcbli lànxkw xui xẻgbqio,

Mộcolht nhànxkw tiêtghdn đijikotbcn tham ăfxvgn lạpwsfi gànxkw mờpwsf,

Sắotbcp mởkapk ra mộcolht đijikoạpwsfn song tu kỳrloq duyêtghdn ── kinh thiêtghdn đijikajhya quỷgysq thầsidsn khiếvgapp?

awnsnh nhâuppmn cũubmqawnsm tớtpfii cửwqiha, ‘bệyhqinh khôgmjrng tiệyhqin nóxxbai’ củoqnca Canh Nhịajhy bịajhy lộcolh!?

Ngoạpwsfi trừlelf hay cànxkwu nhànxkwu, lẩdxhgm bẩdxhgm, tham ăfxvgn gànxkw mờpwsfnxkwfxvgng lựqvkrc tiêtghdn đijikotbcn ra, Canh Nhịajhy lạpwsfi còrloqn giấdxhgu mộcolht đijikawnsng bídxhg mậqtklt khôgmjrng thểusluxxbai.

Truyềovkbn Sơbcbln ăfxvgn chựqvkrc ởkapk chựqvkrc đijikang nghĩlrvj ngợijiki xem nêtghdn bớtpfii móxxbac, bànxkwotbcm kiểusluu gìawns, cuốawnsi cùdvmhng đijikãdsda chọbcblc giậqtkln Canh Nhịajhy bấdxhgm bụklmang chịajhyu im nhưijik tiểusluu tứpzpec phụklma.

Do cơbcbln nóxxbang giậqtkln, ngưijikpwsfi đijikãdsda bỏasyj chồuhgpng, rờpwsfi nhànxkw trốawnsn đijiki?

Đfxvgưijikijikc rồuhgpi, nếvgapu ngưijikpwsfi ta đijikãdsdabbqa khếvgap ưijiktpfic báotbcn thâuppmn, dùdvmh sao cũubmqng coi nhưijik ngưijikpwsfi củoqnca hắotbcn, Truyềovkbn Sơbcbln đijikànxkwnh phảkbwbi tiếvgapn vànxkwo hầsidsm mỏasyj nguy cơbcbl tứpzpe phídxhga tìawnsm kiếvgapm Canh Nhịajhy,

Ai ngờpwsf, vậqtkln xui củoqnca hắotbcn lạpwsfi pháotbct huy lầsidsn nữpwsfa, đijikáotbcnh thứpzpec mộcolht áotbcc ma thưijikijikng cổfxvg tỉrloqnh giấdxhgc ngủoqnc say sâuppmu dưijiktpfii lòrloqng đijikdxhgt?

Canh Nhịajhy nhảkbwby dựqvkrng lêtghdn, chỉrloqnxkwo Truyềovkbn Sơbcbln mắotbcng to: “Uổfxvgng cho ta còrloqn khôgmjrng so đijiko hiềovkbm khídxhgch trưijiktpfic kia cho ngưijikơbcbli ởkapk nhànxkw ta! Ngưijikơbcbli, têtghdn ma đijiksidsu sơbcbl sinh vong âuppmn phụklma nghĩlrvja, ta, ta… Ta phảkbwbi tuyệyhqit giao vớtpfii ngưijikơbcbli!”

“Hạpwsft châuppmu ngưijikơbcbli cho ta bịajhy ngưijikpwsfi cưijiktpfip đijiki rồuhgpi.”

bcbl thểusludxhgm áotbcp, còrloqn cóxxba chúsydht co dãdsdan dựqvkra vànxkwo kháotbcnxkw thoảkbwbi máotbci, lànxkwm Truyềovkbn Sơbcbln cóxxba loạpwsfi cảkbwbm giáotbcc châuppmn thựqvkrc nhưijik trởkapk lạpwsfi nhâuppmn gian.

“Ngưijikơbcbli, ngưijikơbcbli còrloqn khôgmjrng nhậqtkln lỗoiehi vớtpfii ta.” Canh Nhịajhy kiêtghdn trìawnsxxbai.

“Vìawns sao? Ta cũubmqng khôgmjrng ngạpwsfi dáotbcn vànxkwo ngưijikơbcbli nhưijik thếvgap rồuhgpi, ngưijikơbcbli lạpwsfi còrloqn đijikuslu bụklmang trong lòrloqng ta nghĩlrvjawns?”

Canh Nhịajhy sửwqihng sốawnst, lúsydhc nànxkwy mớtpfii nhậqtkln ra tưijik thếvgap củoqnca hai ngưijikơbcbli thâuppmn mậqtklt nhưijik thếvgap, vộcolhi vãdsda tráotbcnh ra, còrloqn chưijika mởkapk miệyhqing, mặoieht đijikãdsda đijikasyj trưijiktpfic rồuhgpi….

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.