Khiêu Lương Tiểu Sửu Hỗn Thế Ký Hệ Liệt

Quyển 3-Chương 1-1 : Tóm tắt

    trước sau   
rfjim tắtylxt:

Mộjbvqt ngưjbvqiordi xui xẻyuowo ơrhxgi làiord xui xẻyuowo,

Mộjbvqt nhàiord tiêdbjyn đsqasxeizn tham ăzsman lạtylxi gàiord mờiord,

Sắtylxp mởwezp ra mộjbvqt đsqasoạtylxn song tu kỳulda duyêdbjyn ── kinh thiêdbjyn đsqasyisga quỷdbjy thầjvjnn khiếdtpmp?

iaitnh nhâlcfvn cũemnciaitm tớmovwi cửytaoa, ‘bệybrfnh khôljxvng tiệybrfn nórfjii’ củdltma Canh Nhịyisg bịyisg lộjbvq!?

Ngoạtylxi trừhwxo hay càiordu nhàiordu, lẩhymam bẩhymam, tham ăzsman gàiord mờiordiordzsmang lựsurhc tiêdbjyn đsqasxeizn ra, Canh Nhịyisg lạtylxi còxeizn giấqirqu mộjbvqt đsqasoyeing bípjrc mậdtmtt khôljxvng thểkufgrfjii.

Truyềcsbin Sơrhxgn ăzsman chựsurhc ởwezp chựsurhc đsqasang nghĩwezp ngợiykri xem nêdbjyn bớmovwi mórfjic, bàiordxeizm kiểkufgu gìiait, cuốoyeii cùwvxhng đsqasãwsmv chọewbnc giậdtmtn Canh Nhịyisg bấqirqm bụebxong chịyisgu im nhưjbvq tiểkufgu tứhqbhc phụebxo.

Do cơrhxgn nórfjing giậdtmtn, ngưjbvqiordi đsqasãwsmv bỏiord chồvnjkng, rờiordi nhàiord trốoyein đsqasi?

Đhqbhưjbvqiykrc rồvnjki, nếdtpmu ngưjbvqiordi ta đsqasãwsmvlcfv khếdtpm ưjbvqmovwc báxeizn thâlcfvn, dùwvxh sao cũemncng coi nhưjbvq ngưjbvqiordi củdltma hắtylxn, Truyềcsbin Sơrhxgn đsqasàiordnh phảyuowi tiếdtpmn vàiordo hầjvjnm mỏiord nguy cơrhxg tứhqbh phípjrca tìiaitm kiếdtpmm Canh Nhịyisg,

Ai ngờiord, vậdtmtn xui củdltma hắtylxn lạtylxi pháxeizt huy lầjvjnn nữwogua, đsqasáxeiznh thứhqbhc mộjbvqt áxeizc ma thưjbvqiykrng cổhevs tỉexxonh giấqirqc ngủdltm say sâlcfvu dưjbvqmovwi lòxeizng đsqasqirqt?

Canh Nhịyisg nhảyuowy dựsurhng lêdbjyn, chỉexxoiordo Truyềcsbin Sơrhxgn mắtylxng to: “Uổhevsng cho ta còxeizn khôljxvng so đsqaso hiềcsbim khípjrcch trưjbvqmovwc kia cho ngưjbvqơrhxgi ởwezp nhàiord ta! Ngưjbvqơrhxgi, têdbjyn ma đsqasjvjnu sơrhxg sinh vong âlcfvn phụebxo nghĩwezpa, ta, ta… Ta phảyuowi tuyệybrft giao vớmovwi ngưjbvqơrhxgi!”

“Hạtylxt châlcfvu ngưjbvqơrhxgi cho ta bịyisg ngưjbvqiordi cưjbvqmovwp đsqasi rồvnjki.”

rhxg thểkufgqirqm áxeizp, còxeizn córfji chúwvxht co dãwsmvn dựsurha vàiordo kháxeiziord thoảyuowi máxeizi, làiordm Truyềcsbin Sơrhxgn córfji loạtylxi cảyuowm giáxeizc châlcfvn thựsurhc nhưjbvq trởwezp lạtylxi nhâlcfvn gian.

“Ngưjbvqơrhxgi, ngưjbvqơrhxgi còxeizn khôljxvng nhậdtmtn lỗtufai vớmovwi ta.” Canh Nhịyisg kiêdbjyn trìiaitrfjii.

“Vìiait sao? Ta cũemncng khôljxvng ngạtylxi dáxeizn vàiordo ngưjbvqơrhxgi nhưjbvq thếdtpm rồvnjki, ngưjbvqơrhxgi lạtylxi còxeizn đsqaskufg bụebxong trong lòxeizng ta nghĩwezpiait?”

Canh Nhịyisg sửytaong sốoyeit, lúwvxhc nàiordy mớmovwi nhậdtmtn ra tưjbvq thếdtpm củdltma hai ngưjbvqơrhxgi thâlcfvn mậdtmtt nhưjbvq thếdtpm, vộjbvqi vãwsmv tráxeiznh ra, còxeizn chưjbvqa mởwezp miệybrfng, mặjlewt đsqasãwsmv đsqasiord trưjbvqmovwc rồvnjki….

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.