Khiêu Lương Tiểu Sửu Hỗn Thế Ký Hệ Liệt

Quyển 17-Chương 5 :

    trước sau   
Canh Nhịclik đwhrauiru bừsxlbng mặebrft ôuirum tiểchtlu ngốsgwfc chạcmjvy trởewhx lạcmjvi phòuihing khámgkmch, tiểchtlu ma đwhraedbxu hỗoebxn đwhrarlzfn chỉoebx thífmvgch ngậdqxkm tai y!

Canh Nhịclik cấsxlbt bùniwq nhìdsnhn đwhrai, ngồkeuii ngay ngắgecjn trêfvkyn ghếlkwj, đwhraiềihxju chỉoebxnh sắgecjc mặebrft, vêfvkynh vámgkmo nówhrai: “Bảrlzfo Hồkeui tiểchtlu kêfvky kia tớkzaqi gặebrfp ta!”

ukvdm têfvkyn tưfumnkzaqng sĩfvky vẫhngtn đwhraang ngồkeuii lạcmjvi đwhraqdshi phầedbxn thưfumnewhxng cùniwqng sửtffkng sốsgwft nhìdsnhn y.

Đrfxecmjvo sĩfvky mắgecjt mùniwq suýufvgt thìdsnhfumndofxi thàxqjunh tiếlkwjng, lãfvkyo từsxlbng thấsxlby kẻewhx ngốsgwfc rồkeuii, nhưfumnng chưfumna từsxlbng thấsxlby ai ngốsgwfc nhưfumn thếlkwj, y vộytbni vàxqjung muốsgwfn chếlkwjt đwhraếlkwjn vậdqxky sao?

Nghiêfvkym Nhưfumn Liễhrvuu đwhraang hoàxqjui nghi vàxqjuo tai mìdsnhnh, thiếlkwju niêfvkyn nàxqjuy gọcgmii tiểchtlu vưfumnơchtlng gia làxqjudsnhchtl?

“Mau lêfvkyn đwhrai, quámgkm hạcmjvn khôuirung chờdofx nữqmbba. Trẻewhx con nhàxqju ta còuihin chưfumna đwhraưfumnqdshc ăukvdn đwhraâewhxu!” Truyềihxjn Sơchtln dạcmjvy thếlkwjxqjuo, Canh Nhịclik liềihxjn nówhrai vậdqxky.


Hồkeui Kếlkwj Hiếlkwju ngồkeuii bêfvkyn trong cũppqxng nghe thấsxlby Canh Nhịclik thékzaqt to, giậdqxkn xong cũppqxng rấsxlbt hiếlkwju kỳomhk, ngưfumndofxi nàxqjuo dámgkmm vôuiru lễhrvu vớkzaqi hắgecjn nhưfumn vậdqxky? Hơchtln nữqmbba… Hồkeui tiểchtlu kêfvky? Cámgkmch gọcgmii nàxqjuy sao nghe quen tai thếlkwj nhỉoebx? Hìdsnhnh nhưfumn trưfumnkzaqc đwhraâewhxy cũppqxng từsxlbng cówhra mấsxlby têfvkyn khôuirung sợqdsh chếlkwjt đwhraãfvky gọcgmii hắgecjn nhưfumn thếlkwj?

whra đwhraiềihxju, hễhrvuxqju ngưfumndofxi đwhraãfvky từsxlbng sỉoebx nhụfaikc thẳtffkng mặebrft hắgecjn, bâewhxy giờdofxfumnơchtlng cốsgwft đwhraihxju đwhraãfvkyfvkyy rờdofxi hếlkwjt cảrlzf rồkeuii.

Hồkeui Kếlkwj Hiếlkwju đwhraorhwng dậdqxky, hắgecjn thậdqxkt sựgygc muốsgwfn xem ngưfumndofxi khôuirung biếlkwjt trờdofxi cao đwhrasxlbt dàxqjuy ngoàxqjui kia trôuirung thếlkwjxqjuo.

Canh Nhịclikrwru mặebrft bàxqjun, “Nàxqjuy, cámgkmc ngưfumndofxi mờdofxi ngưfumndofxi ta tớkzaqi, cũppqxng khôuirung mang chúuirut tràxqjumgkmnh lêfvkyn. Cówhrauihin làxqju Nhiếlkwjp chífmvgnh vưfumnơchtlng phủkzaq khôuirung vậdqxky, còuihin khôuirung bằqdshng mấsxlby hộytbnewhx Bắgecjc thàxqjunh, cówhrafmvgmgkmnh trámgkmi tràxqjufumnkzaqc cũppqxng ki bo!”

“Câewhxm miệrsesng! Khôuirung đwhraưfumnqdshc nówhrai bậdqxky. Còuihin nówhrai bậdqxky nữqmbba ta liềihxjn kékzaqo ngưfumnơchtli ra ngoàxqjui đwhraámgkmnh đwhraòuihin!” Nghiêfvkym Nhưfumn Liễhrvuu nổfvkyi giậdqxkn.

Canh Nhịclikfvkyu môuirui, “Ngưfumnơchtli đwhrasxlbng cówhra sủkzaqa nữqmbba, chủkzaq tửtffk củkzaqa ngưfumnơchtli khôuirung sốsgwfng đwhraưfumnqdshc lâewhxu, mệrsesnh ngưfumnơchtli càxqjung ngắgecjn hơchtln, đwhraihxju làxqju mệrsesnh bịclik ngưfumndofxi ta treo lêfvkyn đwhraedbxu tưfumndofxng.”

“Thằqdshng ranh con nàxqjuy nówhrai năukvdng bậdqxky bạcmjv! Ngưfumndofxi đwhraâewhxu, kékzaqo nówhra ra ngoàxqjui cho ta…”

“Đrfxeưfumnqdshc rồkeuii đwhraưfumnqdshc rồkeuii, khôuirung cầedbxn cámgkmc ngưfumnơchtli kékzaqo, ta tựgygc đwhrai. Cówhra đwhraiềihxju phífmvg xem bówhrai đwhraâewhxu rồkeuii? Trăukvdm lưfumnqdshng hoàxqjung kim, mau lấsxlby ra đwhraâewhxy. Mặebrfc kệrseswhra hỏuirui hay khôuirung, chỉoebx cầedbxn ta tớkzaqi, cámgkmc ngưfumnơchtli đwhraihxju phảrlzfi trảrlzf!”

“Ngưfumnơchtli ngưfumnơchtli ngưfumnơchtli! Rốsgwft cuộytbnc ai cho phékzaqp màxqju ngưfumnơchtli dámgkmm làxqjum càxqjun nhưfumn vậdqxky ởewhx Hồkeuifumnơchtlng phủkzaq?”

“Ômgkmng trờdofxi cho phékzaqp đwhrasxlby.”

“Vậdqxky ôuirung trờdofxi củkzaqa ngưfumnơchtli cówhrawhrai cho ngưfumnơchtli, hôuirum nay ngưfumnơchtli cówhra thểchtl ra khỏuirui Hồkeuifumnơchtlng phủkzaq củkzaqa ta khôuirung?” Hồkeui Kếlkwj Hiếlkwju vêfvkynh vámgkmo đwhrai ra ngoàxqjui.

Canh Nhịclik thàxqjunh thựgygcc gậdqxkt đwhraedbxu, “Đrfxeưfumnơchtlng nhiêfvkyn làxqjuwhra thểchtl, chỗoebx ngưfumnơchtli cũppqxng chẳtffkng phảrlzfi đwhraedbxm rồkeuing hang hổfvky.” Kểchtl cảrlzfwhra đwhraúuirung đwhrai chăukvdng nữqmbba, ta cũppqxng vẫhngtn ra đwhraưfumnqdshc.

“Ngưfumnơchtli… làxqju kẻewhx ngốsgwfc àxqju?” Khôuirung phảrlzfi kẻewhx ngốsgwfc thìdsnh sao lạcmjvi dámgkmm nówhrai nhữqmbbng lờdofxi nàxqjuy trưfumnkzaqc mặebrft Hồkeui Kếlkwj Hiếlkwju hắgecjn? Tuy kẻewhx ngốsgwfc nàxqjuy rấsxlbt đwhrachtlp, nhưfumnng màxqjusxlb, nếlkwju gầedbxy hơchtln nữqmbba thìdsnh tốsgwft hơchtln.


“Ngưfumnơchtli mớkzaqi làxqju kẻewhx ngốsgwfc! Cảrlzf nhàxqju ngưfumnơchtli đwhraihxju làxqju kẻewhx ngốsgwfc!” Canh Nhịclik nổfvkyi giậdqxkn, y rấsxlbt ghékzaqt ngưfumndofxi khámgkmc nówhrai y ngốsgwfc vàxqju ngu. Tiểchtlu ma đwhraedbxu nhàxqju y vàxqju mấsxlby têfvkyn hỗoebxn đwhrarlzfn nówhrai vậdqxky y còuihin cho qua, ngưfumndofxi khámgkmc tuyệrsest đwhrasgwfi khôuirung đwhraưfumnqdshc phékzaqp nówhrai!

“Ngưfumnơchtli! Thậdqxkt to gan!” Hồkeui Kếlkwj Hiếlkwju giậdqxkn tífmvgm mặebrft, “Ngưfumndofxi đwhraâewhxu! Au!”

Canh Nhịclik cầedbxm chékzaqn tràxqjukzaqm trúuirung miệrsesng hắgecjn, “Gọcgmii tớkzaqi gọcgmii lui cũppqxng chỉoebxwhra đwhraytbnc câewhxu nàxqjuy, khôuirung cówhra hộytbni chówhraukvdn thìdsnh khôuirung biếlkwjt làxqjum gìdsnh hảrlzf?”

Truyềihxjn Sơchtln ẩppqxn từsxlb mộytbnt nơchtli bífmvg mậdqxkt gầedbxn đwhraówhra, ma khífmvg dầedbxn dầedbxn tảrlzfn ra.

Ma khífmvgsxlby chui xuốsgwfng dưfumnkzaqi nềihxjn đwhrasxlbt Hồkeui phủkzaq nhưfumn thểchtl mộytbnt con rắgecjn nhỏuiruxqjuu đwhraen, men theo nhữqmbbng đwhraưfumndofxng ranh kỳomhk lạcmjv lan khắgecjp ra mọcgmii nơchtli trong Hồkeui phủkzaq.

ukvdng cửtffka củkzaqa Hồkeui Kếlkwj Hiếlkwju bịclik đwhradqxkp gãfvkyy, mámgkmu tưfumnơchtli tràxqjuo ra từsxlb chỗoebx sứorhwt.

Nghiêfvkym Nhưfumn Liễhrvuu quámgkm sợqdshfvkyi, thékzaqt gọcgmii ngưfumndofxi tớkzaqi.

ukvdm tưfumnkzaqng sĩfvky khámgkmc mặebrft vàxqjung nhưfumn nghệrses, chỉoebx sợqdsh bịclik liêfvkyn lụfaiky. Đrfxechtl thểchtl hiệrsesn mìdsnhnh hoàxqjun toàxqjun khôuirung cówhra liêfvkyn quan tớkzaqi thiếlkwju niêfvkyn, năukvdm ngưfumndofxi đwhraihxju lớkzaqn tiếlkwjng chỉoebx trífmvgch Canh Nhịclik, bảrlzfo y mau quỳomhk xuốsgwfng xin tộytbni.

“Đrfxeihxju làxqjumgkmi thứorhw phámgkm gia màxqjuuihin bảrlzfo ta đwhraihxjn tộytbni?” Canh Nhịclik thấsxlby mộytbnt đwhraámgkmm hộytbn vệrses chạcmjvy àxqjuo tớkzaqi, vộytbni ôuirum tiểchtlu ngốsgwfc tửtffk nhảrlzfy lêfvkyn trêfvkyn ghếlkwj.

Hộytbn vệrsesuirung tớkzaqi muốsgwfn bắgecjt y, y liềihxjn ôuirum tiểchtlu ngốsgwfc tửtffk nhảrlzfy tớkzaqi nhảrlzfy lui trêfvkyn nhữqmbbng chiếlkwjc bàxqjun ghếlkwj trong phòuihing. Nhữqmbbng têfvkyn hộytbn vệrses kia mấsxlbt hếlkwjt cảrlzf sứorhwc màxqjuppqxng khôuirung thểchtl bắgecjt y đwhraưfumnqdshc.

“Hồkeui gia song vưfumnơchtlng… Chậdqxkc chậdqxkc chậdqxkc, cámgkmc ngưfumnơchtli làxqju mệrsesnh gìdsnh chứorhw? Xem, cámgkmc ngưfumnơchtli khôuirung phảrlzfi đwhraãfvky sớkzaqm biếlkwjt kếlkwjt cụfaikc củkzaqa hai cha con cámgkmc ngưfumnơchtli chífmvgnh làxqju mộytbnt nhàxqju đwhraihxju chếlkwjt sao?”

“Bắgecjt nówhra cho bảrlzfn vưfumnơchtlng!” Hồkeui Kếlkwj Hiếlkwju che miệrsesng kêfvkyu to. Cámgkmi miệrsesng tiểchtlu mậdqxkp mạcmjvp kia quámgkm xấsxlbu, quámgkm ámgkmc đwhraytbnc!

“Ngưfumnơchtli dámgkmm nguyềihxjn rủkzaqa bảrlzfn vưfumnơchtlng vàxqju phụfaikfumnơchtlng, ai sai ngưfumnơchtli tớkzaqi?”


“Khặebrfc khặebrfc khặebrfc!” Mộytbnt tiếlkwjng cưfumndofxi làxqjum kinh sợqdsh hồkeuin ngưfumndofxi bỗoebxng dưfumnng vang lêfvkyn.

Giữqmbba ban ngàxqjuy ban mặebrft, bầedbxu trờdofxi Hồkeui quýufvg phủkzaq bỗoebxng dưfumnng âewhxm khífmvg cuồkeuin cuộytbnn, rõrwruxqjung đwhraang làxqjuniwqa hèvkhrxqju Hồkeui phủkzaq lạcmjvi nhưfumn chìdsnhm vàxqjuo trờdofxi đwhraôuirung rékzaqt lạcmjvnh.

Khôuirung chỉoebxwhra bầedbxu trờdofxi màxqju ngay cảrlzffumnkzaqi lòuihing đwhrasxlbt Hồkeui phủkzaqppqxng bắgecjt đwhraedbxu toámgkmt ra nhữqmbbng làxqjun khówhrai đwhraen mỏuirung, làxqjun khówhrai đwhraen ấsxlby cứorhw gặebrfp ngưfumndofxi làxqju quấsxlbn lấsxlby nhưfumn thểchtl nhữqmbbng con rắgecjn.

Hồkeui phủkzaq chìdsnhm trong tiếlkwjng kêfvkyu thékzaqt sợqdshfvkyi.

mgkmch tífmvgnh Tâewhxn kinh thấsxlby Hồkeui phủkzaq bịclik phủkzaq trong làxqjun khówhrai đwhraen, tớkzaqi gầedbxn tưfumndofxng Hồkeui phủkzaq ba bưfumnkzaqc làxqju lạcmjvnh run cảrlzf ngưfumndofxi, cảrlzf đwhraámgkmm lậdqxkp tứorhwc nhưfumnqdshng bộytbn lui binh, chỉoebxmgkmm đwhraorhwng từsxlb xa bàxqjun támgkmn vềihxj Hồkeui phủkzaq.

Dịclikfumnqdshng ấsxlby cũppqxng làxqjum kinh đwhraytbnng tớkzaqi sởewhx binh mãfvkyxqjumgkmc nha môuirun ởewhxewhxn kinh, vôuiru sốsgwf nha dịclikch vàxqju binh sĩfvky chạcmjvy tớkzaqi Hồkeui phủkzaq, nhưfumnng phámgkmt hiệrsesn.

Trêfvkyn đwhracmjvi môuirun vàxqju hai pho tưfumnqdshng sưfumn tửtffk đwhraámgkmewhx hai bêfvkyn chảrlzfy xuốsgwfng nhữqmbbng dòuihing mámgkmu tưfumnơchtli màxqjuu đwhrauiru đwhraen!

mgkmch tífmvgnh Tâewhxn kinh đwhraihxju kêfvkyu thékzaqt, đwhraếlkwjn ngay cảrlzf binh sĩfvky chạcmjvy tớkzaqi cũppqxng khôuirung mộytbnt ai dámgkmm tiếlkwjp cậdqxkn đwhracmjvi môuirun Hồkeui phủkzaq.

“A a a a ───!”

Tiếlkwjng thékzaqt củkzaqa Hồkeui Kếlkwj Hiếlkwju lớkzaqn hơchtln hếlkwjt thảrlzfy, hắgecjn sợqdshvkhr ra quầedbxn vìdsnh ma quỷuiru đwhraytbnt nhiêfvkyn xuấsxlbt hiệrsesn trong đwhracmjvi sảrlzfnh.

Truyềihxjn Sơchtln thấsxlby mắgecjt hắgecjn sắgecjp trợqdshn trắgecjng, đwhraàxqjunh phảrlzfi rúuirut đwhrai mộytbnt phầedbxn ma khífmvg, lầedbxn đwhraedbxu tiêfvkyn dùniwqng ma khífmvg tấsxlbn côuirung ngưfumndofxi phàxqjum, thao támgkmc củkzaqa hắgecjn vẫhngtn chưfumna thàxqjunh thạcmjvo lắgecjm.

Hồkeui Kếlkwj Hiếlkwju chỉoebx cảrlzfm thấsxlby ngộytbnt ngạcmjvt, âewhxm khífmvgewhxy quanh ngưfumndofxi hắgecjn đwhraãfvky ífmvgt đwhrai nhiềihxju, thầedbxn trífmvg hồkeuii phụfaikc đwhraưfumnqdshc mộytbnt chúuirut, thếlkwjxqju hắgecjn liềihxjn thékzaqt lêfvkyn: “Qủkzaqy a! Cówhra quỷuiru a! Ngưfumndofxi đwhraâewhxu cứorhwu mạcmjvng a ───!”

“Ngưfumnơchtli mớkzaqi làxqju quỷuiru, lãfvkyo tửtffkxqju ma!” Truyềihxjn Sơchtln hówhraa thàxqjunh kim cưfumnơchtlng ma thúuiru, cao tầedbxm mưfumndofxi thưfumnkzaqc bựgygcc tứorhwc giậdqxkm châewhxn.


Phòuihing khámgkmch Hồkeui phủkzaq nhấsxlbt thờdofxi rung chuyểchtln, cốsgwfc chékzaqn trêfvkyn bàxqjun đwhraihxju rơchtli vỡzzfu, tấsxlbm biểchtln treo trêfvkyn đwhracmjvi sảrlzfnh rơchtli ‘bịclikch’ xuốsgwfng đwhrasxlbt, mámgkmi ngówhrai bêfvkyn ngoàxqjui đwhraihxju rơchtli xoang xoảrlzfng.

“Ngưfumndofxi đwhraâewhxu! Hộytbn giámgkm! Hộytbn giámgkm!”

Hồkeui Kếlkwj Hiếlkwju chắgecjc đwhraãfvky tựgygc coi mìdsnhnh nhưfumn hoàxqjung thámgkmi tửtffkfvkyn kêfvkyu lêfvkyn “hộytbn giámgkm” luôuirun, thékzaqt đwhraếlkwjn khảrlzfn cảrlzf tiếlkwjng, trốsgwfn đwhraqdshng sau bọcgmin hộytbn vệrsesppqxng run rẩppqxy nhưfumn hắgecjn, vừsxlba ra sứorhwc đwhrappqxy bọcgmin chúuirung ngăukvdn trởewhx đwhraqdshng trưfumnkzaqc, vừsxlba quámgkmt thámgkmo năukvdm têfvkyn tưfumnkzaqng sĩfvky kia: “Khôuirung phảrlzfi cámgkmc ngưfumnơchtli làxqju thầedbxy bówhrai sao? Mau, mau bắgecjt lấsxlby ámgkmc ma kia đwhrai! Bảrlzfn vưfumnơchtlng cówhra thưfumnewhxng hậdqxku hĩfvkynh!”

uihin năukvdm têfvkyn tưfumnkzaqng sĩfvky kia lúuiruc nàxqjuy hậdqxkn khôuirung thểchtl biếlkwjn thàxqjunh kiếlkwjn chui vàxqjuo khe tưfumndofxng, cảrlzf đwhraámgkmm đwhraihxju run nhưfumn cầedbxy sấsxlby, chỉoebx mong ma quỷuiru đwhraámgkmng sợqdsh nhưfumn thúuiru nhưfumn ma kia đwhrasxlbng nhìdsnhn thấsxlby họcgmi.

Canh Nhịclik ôuirum tiểchtlu ngốsgwfc thấsxlby chỗoebx dựgygca đwhraãfvky tớkzaqi, đwhraưfumna tay lấsxlby ra hai linh quảrlzf từsxlb trong ngựgygcc, cho tiểchtlu hàxqjui tửtffk mộytbnt quảrlzf, còuihin y mộytbnt quảrlzf.

ukvdm têfvkyn tưfumnkzaqng sĩfvky kia chỉoebx thấsxlby tiểchtlu đwhracmjvo sĩfvkykzaqo vàxqju tiểchtlu hàxqjui tửtffk kia mỗoebxi ngưfumndofxi cầedbxm mộytbnt quảrlzf gặebrfm nhai, nhưfumn thểchtl khôuirung nhìdsnhn thấsxlby ma quỷuiru trong sảrlzfnh, mắgecjt họcgmi đwhraihxju trợqdshn trừsxlbng lêfvkyn!

Tiềihxjn sảrlzfnh nhốsgwfn nhámgkmo, Hồkeuifumn trong phòuihing tốsgwfi sợqdshwhra ngưfumndofxi đwhraếlkwjn ámgkmm sámgkmt, vộytbni vãfvky gọcgmii đwhraámgkmm hộytbn vệrsesewhxy lấsxlby tiềihxjn sảrlzfnh, đwhraưfumnơchtlng nhiêfvkyn cũppqxng bảrlzfo nhiềihxju ngưfumndofxi bảrlzfo vệrses lấsxlby hắgecjn nữqmbba. Cámgkmc loạcmjvi dịclikfumnqdshng ởewhx Hồkeui phủkzaqppqxng càxqjung làxqjum hắgecjn run nhưfumn cầedbxy sấsxlby.

Truyềihxjn Sơchtln đwhraówhran lấsxlby tiểchtlu ngốsgwfc tửtffk từsxlbuihing Canh Nhịclik, gỡzzfu kẹchtlp tai trêfvkyn vàxqjunh tai nówhra xuốsgwfng, quámgkmt têfvkyn Hồkeui Kếlkwj Hiếlkwju kia: “Hồkeui tiểchtlu kêfvky, ngưfumnơchtli xem đwhraâewhxy làxqju ai nàxqjuo?”

Tiểchtlu ngốsgwfc tửtffk nhếlkwjch miệrsesng, tay đwhraang cầedbxm linh quảrlzf, tựgygcfumnng ưfumnzzfun cámgkmi bụfaikng lêfvkyn, khuôuirun mặebrft đwhradofx đwhrahngtn trôuirung cũppqxng cówhra phầedbxn nghiêfvkym túuiruc.

Hồkeui Kếlkwj Hiếlkwju túuirum chặebrft lấsxlby vạcmjvt ámgkmo hộytbn vệrsesukvdn bảrlzfn khôuirung dámgkmm nhìdsnhn, hắgecjn chỉoebx sợqdsh nhìdsnhn lêfvkyn thấsxlby ma vậdqxkt gìdsnh đwhraámgkmng sợqdshchtln nữqmbba.

“Hồkeuifvkyo tặebrfc, Hồkeui tiểchtlu kêfvky, thámgkmnh thưfumnqdshng ởewhx đwhraâewhxy, còuihin khôuirung mau ra bámgkmi kiếlkwjn!”

Hồkeui Kếlkwj Hiếlkwju ngưfumndofxi run bầedbxn bậdqxkt.

Thiếlkwjp thâewhxn hộytbn vệrses củkzaqa hắgecjn cùniwqng nhìdsnhn vềihxj phífmvga hắgecjn.


Hồkeuifumn trốsgwfn đwhraqdshng sau vừsxlba nghe thấsxlby tiếlkwjng quámgkmt ấsxlby, linh hồkeuin đwhraãfvky bịclik run bắgecjn lêfvkyn. Lậdqxkp tứorhwc cũppqxng bấsxlbt chấsxlbp trốsgwfn nữqmbba, vộytbni vãfvky mang đwhracmjvi đwhraytbni hộytbn vệrses chạcmjvy tớkzaqi tiềihxjn sảrlzfnh.

“Sai ngưfumndofxi bảrlzfo vệrses cho cảrlzfuihia vưfumnơchtlng phủkzaq, khôuirung đwhraưfumnqdshc cho phékzaqp bấsxlbt cứorhw kẻewhxxqjuo ra vàxqjuo! Mặebrft khámgkmc sai Lưfumnu Nghĩfvkya Đrfxeorhwc phámgkmi ba nghìdsnhn… Khôuirung.. năukvdm nghìdsnhn quâewhxn phòuihing thủkzaq tớkzaqi vâewhxy quanh vưfumnơchtlng phủkzaq, khôuirung đwhraưfumnqdshc cho bấsxlbt cứorhw kẻewhxxqjuo chạcmjvy trốsgwfn!”

“Vâewhxng!” Mộytbnt hộytbn vệrsesewhxng mệrsesnh rờdofxi đwhrai, mộytbnt khắgecjc sau lạcmjvi bịclik dọcgmia vềihxj, hắgecjn căukvdn bảrlzfn khôuirung cówhramgkmch nàxqjuo ra ngoàxqjui cảrlzf, toàxqjun bộytbn cửtffka ngõrwrufumndofxng vâewhxy Hồkeui phủkzaq đwhraãfvky bịclikmgkmu đwhraen hoen ốsgwf, vừsxlba chạcmjvm tay vàxqjuo đwhraãfvky bịclikuirung trởewhx lạcmjvi.

Sau tiếlkwjng ra lệrsesnh củkzaqa Hồkeuifumn, bốsgwfn phífmvga tiềihxjn sảrlzfnh đwhraãfvky bịclik trăukvdm cung tiễhrvun thủkzaqewhxy lạcmjvi.

Cảrlzf Hồkeuifumnơchtlng phủkzaq đwhraihxju lâewhxm vàxqjuo trạcmjvng thámgkmi khẩppqxn trưfumnơchtlng chuẩppqxn bịclik chiếlkwjn đwhrasxlbu, toàxqjun bộytbn cửtffka trong cửtffka ngoàxqjui đwhraihxju bịclik đwhraówhrang chặebrft, toàxqjun bộytbn gia quyếlkwjn vàxqjuuiru bộytbnc đwhraihxju bịclik giam trong phòuihing khôuirung cho ra vàxqjuo.

fvkyn nàxqjuy, ngưfumndofxi phámgkmi Thanh Vâewhxn đwhraưfumnqdshc tôuirun sùniwqng làxqju khámgkmch quýufvg, ẩppqxn nấsxlbp trong phòuihing tốsgwfi đwhraang dùniwqng thầedbxn thứorhwc dòuihikzaqt tìdsnhnh hìdsnhnh Hồkeui phủkzaq xong cũppqxng đwhraihxju lộytbn ra vẻewhx mặebrft quámgkmi dịclik.

“Sưfumn phụfaik, ngưfumndofxi xem ma đwhraedbxu kia cówhra phảrlzfi làxqju Ma tu tàxqjun hạcmjvi đwhrakeuing môuirun Thanh Vâewhxn ta, cưfumnkzaqp đwhraoạcmjvt chífmvg bảrlzfo Thanh Vâewhxn ta ởewhxewhxm Diêfvkyu khôuirung?” Minh Quyếlkwjt Tửtffk nghi hoặebrfc nhìdsnhn vềihxj phífmvga sưfumn phụfaik củkzaqa hắgecjn, đwhracmjvi trưfumnewhxng lãfvkyo nộytbni đwhraiệrsesn Thanh Khâewhxu Tửtffk.

“Cówhra khảrlzfukvdng lắgecjm. Theo lờdofxi kểchtl củkzaqa nhữqmbbng tu giảrlzf thoámgkmt khỏuirui Lâewhxm Diêfvkyu, hìdsnhnh tưfumnqdshng nàxqjuy cũppqxng vừsxlba khớkzaqp. Tiếlkwjc làxqjuuiru Vong bịclik thưfumnơchtlng nặebrfng khôuirung vềihxj, vẫhngtn khôuirung nhậdqxkn đwhraưfumnqdshc tin tứorhwc chífmvgnh xámgkmc truyềihxjn lạcmjvi, bằqdshng khôuirung…” Thanh Khâewhxu Tửtffk thởewhxxqjui.

“Hừsxlb! Têfvkyn Vôuiru Vong kia cấsxlbu kếlkwjt vớkzaqi Ma Tu, ámgkmm hạcmjvi đwhrakeuing môuirun, dùniwq hắgecjn truyềihxjn tin vềihxjppqxng khôuirung thểchtl tin đwhraưfumnqdshc!” Mộytbnt gãfvky đwhracmjvo sĩfvky trung niêfvkyn khámgkmc bêfvkyn cạcmjvnh cówhra vếlkwjt khắgecjc phámgkmp lệrsesnh sâewhxu trêfvkyn mặebrft mởewhx mắgecjt ra cưfumndofxi nhạcmjvt.

Minh Quyếlkwjt Tửtffkuirui đwhraedbxu khôuirung dámgkmm nówhrai câewhxu nàxqjuo, vịclikxqjuy chífmvgnh làxqju trưfumnewhxng lãfvkyo chấsxlbp phámgkmp màxqju đwhraámgkmm đwhrarses tửtffk phámgkmi Thanh Vâewhxn sợqdsh nhấsxlbt Thanh Thámgkmnh Tửtffk.

uirun giảrlzf hộytbn phámgkmp Vôuiru Vong lãfvkyo tổfvky rờdofxi thàxqjunh Lâewhxm Diêfvkyu xong thìdsnh khôuirung còuihin trởewhx lạcmjvi sơchtln môuirun nữqmbba, hiệrsesn giờdofxppqxng khôuirung biếlkwjt trốsgwfn trong gówhrac nàxqjuo tu luyệrsesn. Khôuirung biếlkwjt vìdsnh sao, cámgkmc trưfumnewhxng lãfvkyo liêfvkyn quan lấsxlby Thanh Thámgkmnh Tửtffk dẫhngtn đwhraedbxu đwhraihxju nówhrai Vôuiru Vong lãfvkyo tổfvkyxqju đwhrarses tửtffk Minh Hàxqju Tửtffk đwhraãfvky phảrlzfn bộytbni phámgkmi Thanh Vâewhxn, đwhraếlkwjn ngay cảrlzffumn phụfaik củkzaqa Minh Hàxqju Tửtffk – Thanh Nham Tửtffkppqxng bịclik liêfvkyn lụfaiky. Còuihin tin tứorhwc trong đwhraówhra, hỏuirui sưfumn phụfaikppqxng khôuirung đwhraưfumnqdshc rõrwru lắgecjm.

whra đwhraiềihxju lãfvkyo tổfvky phámgkmi Thanh Vâewhxn vẫhngtn khôuirung nówhrai gìdsnh, Thanh Thámgkmnh Tửtffk tuy kiêfvkyn trìdsnh muốsgwfn bắgecjt Vôuiru Vong lãfvkyo tổfvkyxqju Minh Hàxqju Tửtffk vềihxj thẩppqxm vấsxlbn cũppqxng chỉoebxwhra thểchtl tạcmjvm thờdofxi thôuirui.

Thanh Khâewhxu Tửtffk vộytbni ho mộytbnt tiếlkwjng, chặebrfn đwhraihxjxqjui nàxqjuy lạcmjvi, “Hồkeui gia nàxqjuy cũppqxng khôuirung biếlkwjt sao lạcmjvi đwhragecjc tộytbni ma đwhraedbxu kia, còuihin bịclik ngưfumndofxi ta bàxqjuy trậdqxkn phámgkmp nhưfumn thếlkwj trong phủkzaq, hiệrsesn giờdofx toàxqjun bộytbn mọcgmii ngưfumndofxi đwhraihxju khôuirung ra đwhraưfumnqdshc. Ừuihim, trậdqxkn phámgkmp nàxqjuy thúuiru vịclik đwhrasxlby, cówhra nhữqmbbng chỗoebx trôuirung nhưfumn thểchtl mộytbnt phầedbxn củkzaqa truyềihxjn tốsgwfng trậdqxkn, kỳomhk lạcmjv…”

“Thưfumna trưfumnewhxng lãfvkyo, nghe têfvkyn Hồkeuifumn kia nówhrai, Ma đwhraedbxu kia hìdsnhnh nhưfumn đwhraãfvky theo dõrwrui họcgmi từsxlbewhxu.” Minh Quyếlkwjt Tửtffk mau chówhrang đwhraámgkmp, đwhrakeuing thờdofxi rấsxlbt hoàxqjui nghi hai ngưfumndofxi giảrlzf mạcmjvo hắgecjn lừsxlba tinh đwhrakeui từsxlb Hồkeui gia chífmvgnh làxqju Ma đwhraedbxu nàxqjuy vàxqju tiểchtlu đwhracmjvo sĩfvky mậdqxkp mạcmjvp kia.

“Thiêfvkyn hạcmjv đwhracmjvi loạcmjvn, yêfvkyu ma hoàxqjunh hàxqjunh, chífmvgnh làxqjuuiruc chúuirung ta phảrlzfi trừsxlb ma vệrses đwhracmjvo.” Lạcmjvi thêfvkym mộytbnt gãfvky đwhracmjvo sĩfvky trung niêfvkyn cówhra bộytbnewhxu quai nówhran bảrlzfnh bao mởewhx miệrsesng nówhrai, đwhraâewhxy làxqju mộytbnt tôuirun giảrlzf hộytbn phámgkmp khámgkmc củkzaqa Thanh Vâewhxn – Vôuiruewhxm.

Thanh Khâewhxu Tửtffkniwqng thầedbxn thứorhwc nhìdsnhn quékzaqt mộytbnt lầedbxn trong phạcmjvm vi Hồkeui phủkzaq, cũppqxng khôuirung phámgkmt hiệrsesn ra ngưfumndofxi nàxqjuo cówhra thểchtl uy hiếlkwjp đwhraếlkwjn mìdsnhnh, thếlkwjxqju khôuirung thèvkhrm quan tâewhxm đwhraếlkwjn trậdqxkn phámgkmp vâewhxy khốsgwfn con ngưfumndofxi kia, chỉoebxchtli lo lắgecjng hỏuirui: “Thanh Thámgkmnh Tửtffk, ngưfumnơchtli cówhra thểchtl nhìdsnhn ra tu vi củkzaqa ma đwhraedbxu kia chứorhw?”

Hắgecjn vừsxlba phówhrang thầedbxn thứorhwc ra quan sámgkmt Ma đwhraedbxu kia hồkeuii lâewhxu, nhưfumnng khôuirung thểchtl nhìdsnhn ra tu vi củkzaqa đwhrasgwfi phưfumnơchtlng sâewhxu cạcmjvn ra sao, màxqju đwhraówhra chỉoebxwhra thểchtlwhra hai khảrlzfukvdng: mộytbnt làxqju trêfvkyn ngưfumndofxi đwhrasgwfi phưfumnơchtlng cówhra mang phámgkmp bảrlzfo cówhra thểchtlppqxn dấsxlbu tu vi vàxqju khífmvg tứorhwc, còuihin mộytbnt chífmvgnh làxqju tu vi củkzaqa đwhrasgwfi phưfumnơchtlng đwhraãfvky trêfvkyn cơchtl hắgecjn.

Thanh Khâewhxu Tửtffk đwhraưfumnơchtlng nhiêfvkyn khôuirung muốsgwfn làxqju khảrlzfukvdng sau.

Thanh Thámgkmnh Tửtffkxqju mộytbnt trong nhữqmbbng vịclik cao nhấsxlbt phámgkmi Thanh Vâewhxn, ngoạcmjvi trừsxlbfvkyo tổfvky ra, hiệrsesn giờdofx đwhraãfvkyewhx trung kỳomhk Xuấsxlbt Khiếlkwju. Nhưfumnng hắgecjn tỉoebx mỉoebx tra xékzaqt mãfvkyi cũppqxng khôuirung nhìdsnhn ra đwhraưfumnqdshc tu vi củkzaqa Ma đwhraedbxu kia.

Thanh Thámgkmnh Tửtffk cau cówhra, “Ta thấsxlby Ma đwhraedbxu kia támgkmm phầedbxn mưfumndofxi làxqjufvkyn Ma tu làxqjum ámgkmc trong thàxqjunh Lâewhxm Diêfvkyu, bằqdshng khôuirung trêfvkyn đwhradofxi nàxqjuy sao cówhra nhiềihxju Ma tu lợqdshi hạcmjvi nhưfumn thếlkwj? Hơchtln nữqmbba chúuirung ta còuihin khôuirung nghe thấsxlby bấsxlbt kỳomhk chúuirut giówhra thổfvkyi cỏuiru lay nàxqjuo.”

Nhữqmbbng ngưfumndofxi khámgkmc cũppqxng thấsxlby cówhraufvg.

Thanh Khâewhxu Tửtffkuihing khẽzzfu đwhraytbnng, hỏuirui: “Minh Quyếlkwjt Tửtffk, ngưfumnơchtli nhìdsnhn lạcmjvi xem ma đwhraedbxu kia cówhra phảrlzfi chífmvgnh làxqju ma đwhraedbxu đwhraãfvkyfumnkzaqp bảrlzfo vậdqxkt củkzaqa ngưfumnơchtli, ámgkmm hạcmjvi ngưfumnơchtli hay khôuirung?”

Minh Quyếlkwjt Tửtffk do dựgygc.

“Sao vậdqxky?”

“Đrfxerses tửtffk… khôuirung nhớkzaq ra đwhraưfumnqdshc hìdsnhnh dạcmjvng cụfaik thểchtl củkzaqa hai ma đwhraedbxu kia.” Minh Quyếlkwjt Tửtffk xấsxlbu hổfvky, “Nhưfumnng đwhrarses tửtffk nhớkzaq kỹoigu hai ma đwhraedbxu kia từsxlbng cówhradsnhnh ngưfumndofxi.”

uiruewhxm vuốsgwft râewhxu, “Ma Tu muốsgwfn cówhra mộytbnt cơchtl thểchtl phàxqjum nhâewhxn còuihin khôuirung dễhrvu sao? Ngưfumnơchtli khôuirung nghĩfvky ra hìdsnhnh dạcmjvng củkzaqa hai ma đwhraedbxu kia cũppqxng khôuirung cówhradsnh lạcmjv, Ma tu luôuirun cówhra đwhrakzaq loạcmjvi phámgkmp thuậdqxkt kỳomhk dịclik đwhraedbxu đwhraytbnc lòuihing ngưfumndofxi, làxqjum chífmvgnh tu chúuirung ta khówhrauihing đwhraihxj phòuihing.”

Thanh Khâewhxu Tửtffkppqxng gậdqxkt đwhraedbxu, “Lãfvkyo tổfvky nếlkwju bảrlzfo chúuirung ta tớkzaqi đwhraâewhxy hàxqjung phụfaikc, chắgecjc đwhraãfvky bảrlzfy phầedbxn chắgecjc chắgecjn. Nhưfumnng bấsxlbt kểchtlwhra phảrlzfi ma đwhraedbxu đwhrasgwfi nghịclikch vớkzaqi Thanh Vâewhxn ta kia hay khôuirung, chỉoebx cầedbxn làxqju Ma Tu, bọcgmin ta cũppqxng khôuirung thểchtl buôuirung tha!”

“Tiểchtlu mậdqxkp mạcmjvp kia cũppqxng khôuirung thểchtl buôuirung tha. Tuy trôuirung y khôuirung giốsgwfng Ma tu, nhưfumnng y tớkzaqi, Ma tu liềihxjn xuấsxlbt hiệrsesn, thờdofxi cơchtlxqjuy cũppqxng khôuirung khỏuirui quámgkm khékzaqo.” Thanh Thámgkmnh Tửtffk lạcmjvnh lùniwqng nówhrai.

“Sưfumn phụfaik, lãfvkyo tổfvky…” Minh Quyếlkwjt Tửtffk muốsgwfn hỏuirui lãfvkyo tổfvkyewhx đwhraâewhxu. Lầedbxn nàxqjuy xuốsgwfng núuirui trừsxlb ma, phámgkmi Thanh Vâewhxn đwhraãfvky đwhraiềihxju đwhraytbnng ífmvgt nhấsxlbt mộytbnt nửtffka sốsgwf tinh anh, cámgkmc đwhrarses tửtffk nộytbni môuirun hàxqjung chữqmbb Minh cũppqxng tớkzaqi khôuirung ífmvgt, nhưfumnng lãfvkyo tổfvkyxqju ngũppqx trưfumnewhxng lãfvkyo đwhraưfumna họcgmi tớkzaqi xong, cũppqxng khôuirung biếlkwjt đwhraãfvky đwhrai đwhraâewhxu nữqmbba.

Thanh Khâewhxu Tửtffk nhìdsnhn Minh Quyếlkwjt Tửtffk mộytbnt cámgkmi.

Minh Quyếlkwjt Tửtffk thówhrat dạcmjv mộytbnt cámgkmi, khôuirung dámgkmm hỏuirui nhiềihxju nữqmbba.

Đrfxecmjvi sảrlzfnh Hồkeui phủkzaq.

“Loạcmjvn đwhrarlzfng tặebrfc tửtffk từsxlb đwhraâewhxu tớkzaqi, lạcmjvi dámgkmm giảrlzf mạcmjvo Thámgkmnh thưfumnqdshng!” Hồkeuifumn đwhracmjvi tểchtlfumnkzaqng ngưfumndofxi chưfumna tớkzaqi, tiếlkwjng đwhraãfvky vang lêfvkyn, coi vịclik vua thựgygcc thàxqjunh loạcmjvn đwhrarlzfng luôuirun.

“Cha! Cẩppqxn thậdqxkn! Cha, mau tớkzaqi cứorhwu ta!” Hồkeui Kếlkwj Hiếlkwju nghe thấsxlby tiếlkwjng cha hắgecjn liềihxjn hôuiru to lêfvkyn.

Mấsxlby bówhrang ngưfumndofxi xuấsxlbt hiệrsesn ởewhx cửtffka đwhracmjvi sảrlzfnh, Hồkeuifumn liềihxjn trốsgwfn đwhraqdshng sau họcgmi.

Truyềihxjn Sơchtln quay đwhraedbxu.

Hộytbn vệrses đwhrauổfvkyi tớkzaqi đwhrakeuing loạcmjvt lùniwqi vềihxj sau, Hồkeuifumnppqxng nhìdsnhn thấsxlby hìdsnhnh dámgkmng củkzaqa loạcmjvn đwhrarlzfng, sợqdshfvkyi suýufvgt thìdsnh ngãfvky thẳtffkng cẳtffkng xuốsgwfng đwhrasxlbt. Cámgkmc hộytbn vệrsesfvkyn cạcmjvnh hắgecjn cũppqxng bịclik dọcgmia khôuirung nhẹchtl, nhấsxlbt thờdofxi khôuirung đwhrachtl ýufvg tớkzaqi chủkzaq tửtffk nhàxqjudsnhnh, làxqjum Hồkeuifumn quỳomhk rạcmjvp xuốsgwfng đwhrasxlbt.

“Ngưfumnơchtli ngưfumnơchtli ngưfumnơchtli… Ngưfumnơchtli làxqju ai? Ngưfumnơchtli đwhraếlkwjn vưfumnơchtlng phủkzaqxqjum làxqjum làxqjum gìdsnh?” Mộytbnt môuirun khámgkmch tâewhxm phúuiruc củkzaqa Hồkeuifumn bịclik đwhrappqxy lêfvkyn run rẩppqxy hỏuirui Truyềihxjn Sơchtln. Đrfxeámgkmng thưfumnơchtlng cho hắgecjn tưfumnewhxng giọcgming mìdsnhnh đwhraãfvky lớkzaqn, lạcmjvi khôuirung biếlkwjt ngưfumndofxi ngoàxqjui chỉoebx nghe nhưfumn tiếlkwjng muỗoebxi vo ve.

Truyềihxjn Sơchtln cưfumndofxi khặebrfc khặebrfc âewhxm hiểchtlm, hắgecjn còuihin chưfumna phówhrang ra đwhraưfumnqdshc bao nhiêfvkyu ma khífmvg đwhraâewhxu, chỉoebx trìdsnhnh đwhraytbn Luyệrsesn Khífmvg Kỳomhk đwhraãfvkyxqjum mọcgmii ngưfumndofxi nơchtli đwhraâewhxy sợqdsh vỡzzfu tim nứorhwt mậdqxkt.

“Hồkeuifvkyo tặebrfc, sao ngưfumnơchtli cówhra thểchtlwhrai tiểchtlu hoàxqjung đwhraếlkwj trêfvkyn tay Ma tôuirun gia gia củkzaqa ngưfumnơchtli làxqju giảrlzf mạcmjvo? Tiểchtlu hoàxqjung đwhraếlkwjxqjuy khôuirung phảrlzfi làxqju do ngưfumnơchtli tựgygc tay hiếlkwjn cho bảrlzfn tôuirun sao? Lẽzzfuxqjuo ngưfumnơchtli dámgkmm lừsxlba gạcmjvt bảrlzfn tôuirun?” Kim cưfumnơchtlng ma thúuiru nam vừsxlba cấsxlbt tiếlkwjng, giọcgming nówhrai nhưfumn sấsxlbm vang rềihxjn liêfvkyn tụfaikc truyềihxjn ra ngoàxqjui Hồkeui phủkzaq.

uirun khámgkmch quỳomhk ‘bụfaikp’ xuốsgwfng đwhrasxlbt, mộytbnt dòuihing nưfumnkzaqc tiểchtlu chảrlzfy ra từsxlbfumnkzaqi thâewhxn hắgecjn.

Sắgecjc mặebrft Hồkeuifumn từsxlb xanh chuyểchtln tífmvgm, cốsgwf lấsxlby lámgkm gan hôuiru to: “Ngưfumnơchtli nówhrai bậdqxky! Bảrlzfn vưfumnơchtlng, bảrlzfn vưfumnơchtlng sao cówhra thểchtlewhxng Thámgkmnh thưfumnqdshng lêfvkyn cho ngưfumnơchtli?”

“Khặebrfc khặebrfc khặebrfc! Hồkeuifumn, ngưfumnơchtli đwhraãfvky đwhrakeuing ýufvgewhxng toàxqjun bộytbn hoàxqjung thấsxlbt Hi triềihxju cho bảrlzfn tôuirun, đwhrachtl bảrlzfn tôuirun hấsxlbp thu long khífmvgxqju huyếlkwjt nhụfaikc củkzaqa họcgmi đwhrachtl tu luyệrsesn, còuihin bảrlzfn tôuirun sẽzzfu giúuirup ngưfumnơchtli trởewhx thàxqjunh Hoàxqjung đwhraếlkwj mớkzaqi. Khôuirung ngờdofx ngưfumnơchtli lạcmjvi dámgkmm lậdqxkt lọcgming, vừsxlba đwhrachtl bảrlzfn tôuirun húuirut long khífmvg hoàxqjung thấsxlbt Hi triềihxju, ăukvdn hếlkwjt vậdqxkn mệrsesnh quốsgwfc gia, vừsxlba âewhxm thầedbxm tìdsnhm đwhracmjvo sĩfvky tớkzaqi muốsgwfn đwhrasgwfi phówhra bảrlzfn tôuirun, ngưfumnơchtli thậdqxkt to gan!”

Phàxqjum làxqju ngưfumndofxi trong ngoàxqjui Hồkeui phủkzaq nghe thấsxlby lờdofxi ấsxlby, tấsxlbt cảrlzf đwhraihxju thầedbxn sắgecjc đwhracmjvi biếlkwjn.

Hồkeuifumn tứorhwc lêfvkyn, chỉoebxxqjuo Ma thúuiru nam mắgecjng to: “Ngưfumnơchtli nówhrai bậdqxky! Câewhxm miệrsesng, ngưfumnơchtli câewhxm miệrsesng cho bảrlzfn vưfumnơchtlng!”

“Ngưfumnơchtli cũppqxng dámgkmm bảrlzfo bảrlzfn tôuirun câewhxm miệrsesng?” Ma thúuiru nam thoámgkmng cámgkmi đwhraãfvky tớkzaqi gầedbxn Hồkeuifumn.

Hồkeuifumn sợqdsh ngãfvky ngửtffka, đwhraúuirung lúuiruc nàxqjuy hắgecjn nghe thấsxlby bêfvkyn tai cówhra ngưfumndofxi nówhrai vớkzaqi hắgecjn: “Hồkeuifumnkzaqng, cảrlzfm giámgkmc bịclik ngưfumndofxi ta vu oan hãfvkym hạcmjvi thếlkwjxqjuo? Khặebrfc khặebrfc khặebrfc, đwhraâewhxy mớkzaqi chỉoebxxqju bắgecjt đwhraedbxu thôuirui.”

Ngưfumndofxi Hồkeuifumn run bầedbxn bậdqxkt, kêfvkyu thékzaqt lêfvkyn: “Tiêfvkyn trưfumnewhxng! Tiêfvkyn trưfumnewhxng cứorhwu ta!”

Mộytbnt giọcgming nówhrai vang lêfvkyn trong đwhraedbxu Hồkeuifumn, “Cámgkmi giámgkm thếlkwjxqjuo?”

Hồkeuifumn khówhrac than, “Tiêfvkyn trưfumnewhxng chỉoebx cầedbxn chịcliku cứorhwu ta, ta nguyệrsesn phong ngưfumnơchtli làxqjum quốsgwfc sưfumn! Phong phámgkmi Thanh Vâewhxn làxqjum quốsgwfc giámgkmo! Toàxqjun bộytbnxqjui nguyêfvkyn khoámgkmng sảrlzfn trong thiêfvkyn hạcmjvxqjuy đwhraihxju mặebrfc ngưfumnơchtli dùniwqng!”

“Đrfxeưfumnqdshc.”

Ma thúuiru nam tựgygc nhiêfvkyn cũppqxng nghe thấsxlby tiếlkwjng kêfvkyu củkzaqa Hồkeuifumn, nhưfumnng hắgecjn căukvdn bảrlzfn khôuirung cówhra ýufvg ngăukvdn cảrlzfn đwhracmjvo sĩfvky Thanh Vâewhxn vàxqju Hồkeuifumn lậdqxkp khếlkwj ưfumnkzaqc. Bởewhxi vìdsnh chỉoebx cầedbxn Hồkeuifumn khôuirung thểchtl nắgecjm thiêfvkyn hạcmjv trong tay hoặebrfc làxqju chếlkwjt hẳtffkn, chữqmbb đwhraưfumnqdshc nàxqjuy tựgygc nhiêfvkyn cũppqxng vôuiru hiệrsesu.

Thanh Khâewhxu Tửtffk mởewhx mắgecjt ra, gậdqxkt đwhraedbxu vớkzaqi Minh Quyếlkwjt Tửtffk, “Ngưfumnơchtli đwhrai kékzaqo dàxqjui thờdofxi gian, tậdqxkn lựgygcc cứorhwu cha con Hồkeuifumn, lãfvkyo tổfvkymgkmt nữqmbba sẽzzfu ra. Ta sẽzzfuxqjunh sựgygc theo hoàxqjun cảrlzfnh, khi cầedbxn tựgygc sẽzzfu ra tay, ngưfumnơchtli khôuirung phảrlzfi sợqdsh, đwhrai đwhrai.”

Minh Quyếlkwjt Tửtffk sợqdsh muốsgwfn chếlkwjt, nhưfumnng khôuirung đwhrai cũppqxng khôuirung đwhraưfumnqdshc. Ởtbok đwhraâewhxy chỉoebxwhradsnhnh hắgecjn vai nhỏuiru nhấsxlbt, biếlkwjt rõrwru bịclik coi nhưfumn đwhraámgkmuihi đwhraưfumndofxng màxqjuppqxng phảrlzfi đwhrai làxqjum.

Minh Quyếlkwjt Tửtffk cắgecjn răukvdng lấsxlby ra bùniwqa trừsxlb ma vàxqju phámgkmp bảrlzfo màxqjufvkyo tổfvky mớkzaqi ban cho hắgecjn, mặebrfc đwhracmjvo bàxqjuo phòuihing vệrses thấsxlbt tinh cấsxlbp trung, biếlkwjn mấsxlbt khỏuirui phòuihing tốsgwfi.

uiruc Minh Quyếlkwjt Tửtffk xuấsxlbt hiệrsesn bêfvkyn cạcmjvnh Hồkeuifumn, Ma thúuiru nam vẫhngtn đwhraang đwhraèvkhr cha con Hồkeuifumn xuốsgwfng đwhraámgkmnh tơchtli bờdofxi.

Hai cha con cùniwqng nằqdshm mộytbnt chỗoebx, toàxqjun bộytbn hộytbn vệrses ngăukvdn cảrlzfn đwhraihxju bịclikkzaqm ra khỏuirui đwhracmjvi sảrlzfnh.

Ma thúuiru nam cũppqxng khôuirung dùniwqng ma côuirung, chỉoebxniwqng sứorhwc lựgygcc củkzaqa ngưfumndofxi thưfumndofxng đwhrachtl vung nắgecjm đwhrasxlbm vàxqjuo cha con Hồkeuifumn.

Nhữqmbbng ngưfumndofxi khámgkmc còuihin lạcmjvi trong phòuihing đwhraihxju nằqdshm ởewhx mộytbnt gówhrac, cảrlzf đwhraámgkmm lạcmjvnh run, chỉoebx sợqdsh bịclik Ma tôuirun kia chúuiru ýufvg.

Canh Nhịclikppqxng ôuirum tiểchtlu ngốsgwfc tửtffk chầedbxm chậdqxkm đwhrai qua trưfumnkzaqc mặebrft nhữqmbbng ngưfumndofxi đwhraówhra, tiếlkwjp tụfaikc gặebrfm linh quảrlzf ‘rồkeuin rộytbnt’.

Tiểchtlu ngốsgwfc tửtffk rấsxlbt lạcmjv, nówhra tuyệrsest khôuirung sợqdsh, miệrsesng gặebrfm linh quảrlzf, thỉoebxnh thoảrlzfng còuihin chỉoebxxqjuo cha con Hồkeuifumn, khe khẽzzfuwhrai tiếlkwjng ‘đwhraámgkmnh’.

Canh Nhịclik nhìdsnhn nówhra mộytbnt cámgkmi, nghĩfvky thầedbxm bảrlzfn chấsxlbt củkzaqa tiểchtlu ngốsgwfc tửtffk khôuirung phảrlzfi cũppqxng làxqju mộytbnt phầedbxn tửtffk bạcmjvo lựgygcc đwhrasxlby chứorhw?

Cha con Hồkeuifumn bịclik đwhraámgkmnh đwhraau đwhrakzaqn, liềihxju mạcmjvng cầedbxu xin tha thứorhw, mặebrft hai cha con đwhraihxju sưfumnng nhưfumn đwhraedbxu heo, vếlkwjt thưfumnơchtlng trêfvkyn ngưfumndofxi càxqjung thảrlzfm hạcmjvi hơchtln.

Hồkeuifumn vừsxlba cầedbxu xin tha thứorhw vừsxlba mắgecjng to, miễhrvun cưfumnzzfung vẫhngtn còuihin khífmvg khámgkmi tểchtlfumnkzaqng.

Hồkeui Kếlkwj Hiếlkwju tuy khôuirung tiểchtlu ưfumnkzaqt quầedbxn, nhưfumnng khówhrac lówhrac nhưfumn thểchtl đwhraàxqjun bàxqju.

mgkmc hộytbn vệrses, gia đwhrainh vàxqjuuirun khámgkmch Hồkeui gia ngoàxqjui phòuihing khámgkmch sốsgwft ruộytbnt muốsgwfn chếlkwjt, nhưfumnng làxqjum thếlkwjxqjuo cũppqxng khôuirung thểchtluirung vàxqjuo đwhracmjvi sảrlzfnh, chỉoebxwhra thểchtl mởewhx mắgecjt ra nhìdsnhn song vưfumnơchtlng bịclik đwhraámgkmnh, bịclik sỉoebx nhụfaikc. Còuihin vềihxj phưfumnơchtlng diệrsesn cówhra ai thầedbxm hôuirufvkyn trong lòuihing ‘đwhraámgkmnh hay lắgecjm’ hay khôuirung thìdsnh chỉoebxwhradsnhnh họcgmi mớkzaqi hiểchtlu.

Ma thúuiru nam thấsxlby cha con Hồkeuifumn nhưfumn vậdqxky tựgygcfumnng cũppqxng thấsxlby vôuiru nghĩfvkya. Hắgecjn muốsgwfn giếlkwjt hoặebrfc trừsxlbng trịclik hai ngưfumndofxi nàxqjuy quámgkm đwhraơchtln giảrlzfn, trưfumnkzaqc khi ra tay thìdsnh chỉoebx muốsgwfn giếlkwjt, nhưfumnng nay thựgygcc sựgygc ra tay đwhraámgkmnh họcgmi lạcmjvi nghĩfvky đwhraámgkmnh họcgmi chỉoebx thấsxlby bẩppqxn tay mìdsnhnh.

uiruc hắgecjn cówhra thểchtl khinh bỉoebx kẻewhx đwhraclikch, hắgecjn đwhraãfvky khôuirung cầedbxn mấsxlbt côuirung sứorhwc thùniwq hằqdshn họcgmi, bởewhxi vìdsnh họcgmi khôuirung xứorhwng màxqjuppqxng chẳtffkng đwhraámgkmng.

“Hai cha con ngưfumnơchtli támgkmng tậdqxkn thiêfvkyn lưfumnơchtlng, đwhrachtlmgkmc ngưfumnơchtli chếlkwjt nhưfumn thếlkwjppqxng quámgkm dễhrvuxqjung, biếlkwjt cámgkmi gìdsnh mớkzaqi gọcgmii làxqju khổfvky khôuirung? Bắgecjt đwhraedbxu vàxqjuo giờdofxufvg tốsgwfi nay, sau nàxqjuy dùniwqmgkmc ngưfumnơchtli mặebrfc tơchtl lụfaika mềihxjm mạcmjvi nhấsxlbt vàxqjuo ngưfumnơchtli, chỉoebx cầedbxn cówhra thứorhwdsnh tiếlkwjp xúuiruc tớkzaqi da cámgkmc ngưfumnơchtli, cámgkmc ngưfumnơchtli sẽzzfu cảrlzfm thấsxlby đwhrakzaq loạcmjvi dằqdshn vặebrft nhưfumn kim châewhxm, lửtffka đwhrasgwft, ăukvdn mòuihin, đwhraámgkmnh đwhradqxkp, gãfvkyi ngứorhwa.”

Hồkeuifumn thékzaqt lêfvkyn, “Ngưfumnơchtli khôuirung thểchtlxqjum thếlkwj vớkzaqi bảrlzfn vưfumnơchtlng! Ta làxqju Nhiếlkwjp Chífmvgnh Vưfumnơchtlng, ta làxqju bộytbn mặebrft củkzaqa Hi triềihxju, ta làxqju vậdqxkn mệrsesnh quốsgwfc gia tưfumnơchtlng lai! Ngưfumnơchtli sao cówhra thểchtlxqjum vậdqxky vớkzaqi thiêfvkyn tửtffkfumnơchtlng lai! Lãfvkyo thiêfvkyn gia sẽzzfu nghiêfvkym phạcmjvt ngưfumnơchtli, nhấsxlbt đwhracliknh sẽzzfu nghiêfvkym phạcmjvt ngưfumnơchtli!”

“Thiêfvkyn tửtffkfumnơchtlng lai ưfumn? Nằqdshm mơchtl hửtffk?” Ma thúuiru nam cưfumndofxi châewhxm chọcgmic.

Hồkeuifumn ôuirum đwhraedbxu rêfvkyn rỉoebx, vẫhngtn muốsgwfn giữqmbb lạcmjvi mộytbnt phầedbxn tôuirun nghiêfvkym củkzaqa Nhiếlkwjp chífmvgnh vưfumnơchtlng, lạcmjvi khôuirung biếlkwjt mìdsnhnh đwhraãfvky giàxqjun giụfaika nưfumnkzaqc mắgecjt từsxlbewhxu.

“Khôuirung phảrlzfi cámgkmc ngưfumnơchtli nghĩfvky sau nàxqjuy cứorhw khôuirung mặebrfc quầedbxn ámgkmo làxqju sẽzzfu khôuirung sao chứorhw? Khặebrfc khặebrfc khặebrfc, trừsxlb phi cámgkmc ngưfumnơchtli khôuirung ngồkeuii, khôuirung ngủkzaq, ngay cảrlzf châewhxn cũppqxng khôuirung chạcmjvm đwhrasxlbt, bằqdshng khôuirung… thậdqxkm chífmvgmgkmc ngưfumnơchtli ăukvdn cámgkmi gìdsnhxqjuo, thứorhwc ăukvdn qua miệrsesng cũppqxng cówhra thểchtlxqjum cámgkmc ngưfumnơchtli chịcliku cựgygcc hìdsnhnh. Đrfxeâewhxy làxqjumgkmo ứorhwng vìdsnhmgkmc ngưfumnơchtli đwhraãfvky hạcmjvi chếlkwjt nhiềihxju ngưfumndofxi nhưfumn vậdqxky, nhữqmbbng tưfumnkzaqng sĩfvky, dâewhxn chúuirung vàxqju cảrlzf nhữqmbbng hàxqjui tửtffkxqjuy… họcgmi đwhraihxju đwhraang nhìdsnhn cámgkmc ngưfumnơchtli đwhrasxlby. Sốsgwfng màxqju chịcliku đwhrai, bảrlzfn tôuirun khôuirung đwhrachtlmgkmc ngưfumnơchtli chếlkwjt, cámgkmc ngưfumnơchtli muốsgwfn chếlkwjt cũppqxng đwhrasxlbng mơchtl! Khặebrfc khặebrfc khặebrfc!”

“Khôuirung ───!” Hồkeuifumn khówhrac lówhrac đwhrafvkyn cuồkeuing.

Hồkeui Kếlkwj Hiếlkwju khówhrac thékzaqt ra sứorhwc lắgecjc đwhraedbxu, hắgecjn đwhraang ảrlzfo tưfumnewhxng nhữqmbbng việrsesc xảrlzfy ra ngàxqjuy hôuirum nay chỉoebxxqju mộytbnt cơchtln ámgkmc mộytbnng.

“Cứorhw chờdofx đwhrai, chờdofxmgkmc ngưfumnơchtli chịcliku đwhrakzaq giàxqjuy vòuihi, sau nàxqjuy tựgygc nhiêfvkyn sẽzzfuwhra ngưfumndofxi khámgkmc lấsxlby mạcmjvng chówhra củkzaqa cámgkmc ngưfumnơchtli, khi đwhraówhrawhra lẽzzfumgkmc ngưfumnơchtli sẽzzfu cảrlzfm kífmvgch vìdsnhxqjunh đwhraytbnng củkzaqa họcgmi đwhrasxlby.”

Ma thúuiru nam mộytbnt cưfumnkzaqc đwhraámgkmukvdng hai ngưfumndofxi, nhìdsnhn vềihxj phífmvga Minh Quyếlkwjt Tửtffk đwhraytbnt nhiêfvkyn xuấsxlbt hiệrsesn.

Minh Quyếlkwjt Tửtffkppqxng khôuirung biếlkwjt làxqju khôuirung dámgkmm ngăukvdn cảrlzfn, hay khinh thưfumndofxng ngăukvdn cảrlzfn màxqju vẫhngtn đwhraorhwng ởewhx mộytbnt bêfvkyn khôuirung lêfvkyn tiếlkwjng.

Cha con Hồkeuifumn thấsxlby Minh Quyếlkwjt Tửtffk nhưfumn thếlkwj thấsxlby cứorhwu tinh, quỳomhkuihi đwhrai tớkzaqi, liềihxju mạcmjvng kêfvkyu khówhrac: “Tiêfvkyn trưfumnewhxng cứorhwu mạcmjvng!”

“Ádofxi chàxqju, tớkzaqi hảrlzf? Lầedbxn trưfumnkzaqc bảrlzfn tôuirun khôuirung thểchtl bậdqxkn tâewhxm đwhrachtl ngưfumnơchtli chạcmjvy trốsgwfn, lầedbxn nàxqjuy… Khặebrfc khặebrfc khặebrfc! Tuy tiểchtlu đwhracmjvo sĩfvky ngưfumnơchtli còuihin chưfumna kếlkwjt đwhraan, nhưfumnng cówhrauihin hơchtln khôuirung.” Ma thúuiru nam nhìdsnhn Minh Quyếlkwjt Tửtffk rồkeuii liếlkwjm môuirui.

Minh Quyếlkwjt Tửtffk dựgygcng thẳtffkng tówhrac gámgkmy, lậdqxkp tứorhwc lùniwqi vềihxj sau mộytbnt bưfumnkzaqc. Đrfxeâewhxy thựgygcc sựgygcxqju mộytbnt trong hai ma đwhraedbxu hắgecjn gặebrfp lầedbxn trưfumnkzaqc ưfumn? Hơchtln nữqmbba ma đwhraedbxu nàxqjuy còuihin nhưfumn muốsgwfn ăukvdn hắgecjn nữqmbba?

Đrfxeámgkmng trámgkmch làxqju lầedbxn trưfumnkzaqc khôuirung biếlkwjt nộytbni tìdsnhnh Ma đwhraedbxu nàxqjuy, chịcliku mộytbnt ca khổfvky nhưfumn thếlkwj, nếlkwju khôuirung phảrlzfi lãfvkyo tổfvky đwhraúuirung lúuiruc chạcmjvy tớkzaqi, cámgkmi mạcmjvng nhỏuiru củkzaqa hắgecjn nówhrai khôuirung chừsxlbng đwhraãfvky phảrlzfi bỏuiru lạcmjvi rồkeuii.

Minh Quyếlkwjt Tửtffk thầedbxm hậdqxkn khôuirung thểchtl giếlkwjt Ma đwhraedbxu nàxqjuy ngay, nhưfumnng lầedbxn trưfumnkzaqc ngưfumndofxi ta tùniwqy tiệrsesn cho mộytbnt chưfumnewhxng đwhraãfvkyxqjum hắgecjn ngãfvky xuốsgwfng khơchtli sâewhxu, bùniwqa trừsxlb ma lãfvkyo tổfvky đwhraưfumna cũppqxng khôuirung cówhramgkmc dụfaikng gìdsnh vớkzaqi đwhrasgwfi phưfumnơchtlng, hơchtln nữqmbba hắgecjn vẫhngtn khôuirung nhìdsnhn ra đwhraưfumnqdshc tu vi củkzaqa đwhrasgwfi phưfumnơchtlng!

Lầedbxn trưfumnkzaqc hắgecjn cũppqxng bịclik ngấsxlbt đwhrai, khôuirung thểchtl nhìdsnhn ra tu vi đwhrasgwfi phưfumnơchtlng, khôuirung lẽzzfu tu vi đwhrasgwfi phưfumnơchtlng cao hơchtln hắgecjn? Hơchtln nữqmbba… đwhraếlkwjn ngay cảrlzf trưfumnewhxng lãfvkyo Thanh Thámgkmnh Tửtffk trung kỳomhk Xuấsxlbt Khiếlkwju cũppqxng khôuirung nhìdsnhn ra đwhraưfumnqdshc tu vi củkzaqa Ma đwhraedbxu nàxqjuy.

Minh Quyếlkwjt Tửtffkuiruc cầedbxn thìdsnhppqxng co đwhraưfumnqdshc dãfvkyn đwhraưfumnqdshc, thếlkwjfvkyn hắgecjn hàxqjunh lễhrvu vớkzaqi Truyềihxjn Sơchtln, “Đrfxerses tửtffk nộytbni môuirun phámgkmi Thanh Vâewhxn – Minh Quyếlkwjt Tửtffk xin chàxqjuo tiềihxjn bốsgwfi, lầedbxn trưfumnkzaqc tạcmjvi hạcmjv vụfaikng vềihxj, thấsxlbt lễhrvu vớkzaqi tiềihxjn bốsgwfi, mong tiềihxjn bốsgwfi đwhracmjvi nhâewhxn đwhracmjvi lưfumnqdshng, xin chớkzaqwhra trámgkmch.”

“Tiêfvkyn trưfumnewhxng cứorhwu mạcmjvng ạcmjv!” Hồkeui Kếlkwj Hiếlkwju đwhrafvkyn cuồkeuing gàxqjuo lêfvkyn.

Minh Quyếlkwjt Tửtffk chẳtffkng thèvkhrm nhìdsnhn hai ngưfumndofxi họcgmi mộytbnt cámgkmi.

Truyềihxjn Sơchtln cưfumndofxi cưfumndofxi, “Ngưfumnơchtli muốsgwfn cứorhwu họcgmi sao?”

“Chỉoebxxqju hai con kiếlkwjn hôuirui màxqju thôuirui, mặebrfc cho tiềihxjn bốsgwfi xửtffk trífmvg.” Thámgkmi đwhraytbn củkzaqa Minh Quyếlkwjt Tửtffkxqjung kífmvgnh cẩppqxn hơchtln.

Nghe thấsxlby lờdofxi ấsxlby củkzaqa Minh Quyếlkwjt Tửtffk, cha con Hồkeuifumn hoàxqjun toàxqjun mấsxlbt hy vọcgming, nằqdshm rũppqx trêfvkyn đwhrasxlbt nhưfumn thểchtl chếlkwjt rồkeuii.

“Cówhra đwhraiềihxju nếlkwju tiềihxjn bốsgwfi chịcliku buôuirung tha cho hai con kiếlkwjn hôuirui nàxqjuy thìdsnh tạcmjvi hạcmjv nguyệrsesn lấsxlby ma thạcmjvch chuộytbnc tộytbni.

Trong mắgecjt cha con Hồkeuifumn lạcmjvi xuấsxlbt hiệrsesn tia hy vọcgming cầedbxu sốsgwfng.

“Ừuihim? Bao nhiêfvkyu?”

“Aizz, hai ngưfumndofxi nàxqjuy tuy làxqju con ngưfumndofxi, nhưfumnng nểchtldsnhnh họcgmiwhra liêfvkyn quan tớkzaqi vậdqxkn mệrsesnh quốsgwfc gia, vìdsnh sinh linh thiêfvkyn hạcmjv, phámgkmi Thanh Vâewhxn ta đwhrakeuing ýufvg trảrlzf trăukvdm viêfvkyn ma thạcmjvch cấsxlbp thấsxlbp đwhrachtl chuộytbnc hai sinh mệrsesnh bọcgmin họcgmi.” Minh Quyếlkwjt Tửtffkwhrai nhưfumn thểchtl đwhraếlkwjn ngàxqjuy tậdqxkn thếlkwj.

“Trăukvdm viêfvkyn ma thạcmjvch cấsxlbp thấsxlbp?” Truyềihxjn Sơchtln nhìdsnhn Minh Quyếlkwjt Tửtffk từsxlb trêfvkyn xuốsgwfng.

“Vâewhxng. Nếlkwju tiềihxjn bốsgwfi thấsxlby…A!”

Truyềihxjn Sơchtln támgkmt cho Minh Quyếlkwjt Tửtffk mộytbnt cámgkmi ngãfvky xuốsgwfng đwhrasxlbt, lạcmjvi giẫhngtm mộytbnt phámgkmt lêfvkyn.

Cha con Hồkeuifumn thấsxlby tiêfvkyn trưfumnewhxng Minh Quyếlkwjt Tửtffk ngãfvky xuốsgwfng đwhrasxlbt liềihxjn ngâewhxy dạcmjvi.

Đrfxeếlkwjn ngay cảrlzf tiêfvkyn trưfumnewhxng cũppqxng khôuirung cứorhwu đwhraưfumnqdshc cha con họcgmi?

Lẽzzfuxqjuo sau nàxqjuy họcgmi phảrlzfi chịcliku tộytbni màxqju sốsgwfng thậdqxkt ưfumn? Khôuirung! Khôuirung! Hắgecjn làxqju Nhiếlkwjp Chífmvgnh vưfumnơchtlng, làxqju Hoàxqjung đwhraếlkwj Hi triềihxju tưfumnơchtlng lai! Hắgecjn làxqju Thiêfvkyn tửtffk, làxqju ngưfumndofxi đwhraưfumnqdshc trờdofxi xanh thiêfvkyn vịclik! Sao hắgecjn lạcmjvi rơchtli vàxqjuo kếlkwjt cụfaikc nàxqjuy?!

Hồkeuifumn tuyệrsest vọcgming nhàxqjuo tớkzaqi Ma thúuiru nam, “Van cầedbxu ngạcmjvi, Ma tôuirun đwhracmjvi nhâewhxn, van cầedbxu ngàxqjui! Bảrlzfn vưfumnơchtlng… Khôuirung… bỉoebx nhâewhxn sẽzzfuxqjum bấsxlbt cứorhw chuyệrsesn gìdsnh, mong Ma tôuirun đwhracmjvi nhâewhxn thưfumnơchtlng hạcmjvi! Bấsxlbt kểchtl ngưfumnơchtli muốsgwfn đwhrakeuing nam đwhrakeuing nữqmbb hay núuirui vàxqjung núuirui bạcmjvc, bỉoebx nhâewhxn đwhraihxju cówhra thểchtl cho ngàxqjui! Ta, ta cówhra thểchtl chia cho ngàxqjui mộytbnt tòuihia thàxqjunh, khôuirung, hai tòuihia! Ngàxqjui muốsgwfn gìdsnhppqxng đwhraưfumnqdshc!”

Truyềihxjn Sơchtln chámgkmn ghékzaqt nhìdsnhn Hồkeuifumnfumnkzaqc mắgecjt nưfumnkzaqc mũppqxi ròuihing ròuihing, “Bảrlzfn tôuirun muốsgwfn gìdsnhppqxng đwhraưfumnqdshc? Dùniwq bảrlzfn tôuirun muốsgwfn mộytbnt nửtffka huyếlkwjt nhụfaikc củkzaqa bámgkmch tífmvgnh Nam Hi đwhrachtl tu luyệrsesn, cũppqxng đwhraưfumnqdshc sao?”

Hồkeuifumn khôuirung biếlkwjt cuộytbnc đwhrasgwfi thoạcmjvi lúuiruc nàxqjuy củkzaqa họcgmi đwhraãfvky bịclik Truyềihxjn Sơchtln cốsgwf ýufvg truyềihxjn ra ngoàxqjui, vừsxlba thấsxlby đwhrasgwfi phưfumnơchtlng chịcliku đwhraàxqjum phámgkmn, hắgecjn đwhraãfvky vộytbni vãfvky ôuirum lấsxlby chúuirut khảrlzfukvdng mong manh ấsxlby, ti tiệrsesn năukvdn nỉoebx, nówhrai: “Đrfxesxlbng nówhrai làxqju mộytbnt nửtffka, kểchtl cảrlzf nhiềihxju hơchtln nữqmbba, chỉoebx cầedbxn Ma tôuirun đwhracmjvi nhâewhxn chịcliku tha cho cámgkmi mạcmjvng chówhra củkzaqa cha con ta, chúuirung ta đwhraihxju đwhrakeuing ýufvg!”

Khôuirung nówhrai tớkzaqi ngoàxqjui Hồkeui phủkzaq, kểchtl cảrlzfxqju mọcgmii ngưfumndofxi đwhraorhwng ngoàxqjui Hồkeui phủkzaq nghe thấsxlby đwhraoạcmjvn đwhrasgwfi thoạcmjvi nàxqjuy cũppqxng đwhraihxju im lặebrfng.

Hồkeuifumn xoay chuyểchtln suy nghĩfvky rấsxlbt nhanh, hắgecjn căukvdn bảrlzfn khôuirung sợqdsh lờdofxi hôuirum nay sẽzzfu truyềihxjn ra ngoàxqjui. Thứorhw nhấsxlbt, hắgecjn làxqju bịclikfvkyu ma ékzaqp buộytbnc, bấsxlbt đwhragecjc dĩfvky mớkzaqi nówhrai vậdqxky đwhrachtl giữqmbb mạcmjvng; thứorhw hai, chỉoebx cầedbxn hắgecjn thoámgkmt khỏuirui khốsgwfn khổfvkyuiruc nàxqjuy, ngưfumndofxi khôuirung nêfvkyn giữqmbb trong phủkzaqxqjuy hắgecjn đwhraihxju sẽzzfu xửtffkufvg hếlkwjt, tựgygc nhiêfvkyn cũppqxng khôuirung cówhrachtl đwhrachtl tiếlkwjt lộytbn ra.

Truyềihxjn Sơchtln cưfumndofxi châewhxm chọcgmic, lầedbxn lưfumnqdsht đwhracmjvp ngưfumndofxi tớkzaqi nưfumnkzaqc đwhraưfumndofxng cùniwqng.

uihin đwhraámgkmm ngưfumndofxi Thanh Khâewhxu Tửtffk đwhraang ởewhx trong phòuihing tốsgwfi khôuirung ngờdofx Ma tu kia ra tay nhanh vàxqju khôuirung nểchtl mặebrft nhưfumn vậdqxky!

Tuy họcgmippqxng thấsxlby trăukvdm viêfvkyn ma thạcmjvch cấsxlbp thấsxlbp đwhrasgwfi vớkzaqi mộytbnt Ma tôuirun khôuirung rõrwru tu vi đwhraúuirung làxqju quámgkm ífmvgt, nhưfumnng… giámgkm cảrlzf vẫhngtn cówhra thểchtlxqjun lạcmjvi màxqju, vìdsnh sao ngay từsxlb đwhraedbxu đwhraãfvky thôuiru bạcmjvo nhưfumn thếlkwj?

Mộytbnt bówhrang ngưfumndofxi đwhraytbnt nhiêfvkyn xuấsxlbt hiệrsesn trong phòuihing tốsgwfi.

“Lãfvkyo tổfvky!” Đrfxeámgkmm Thanh Khâewhxu Tửtffk đwhrakeuing loạcmjvt đwhraorhwng dậdqxky.

fvkyo tổfvky Thanh Vâewhxn tówhrac bạcmjvc mặebrft hồkeuing hàxqjuo, thầedbxn thứorhwc tựgygc nhiêfvkyn quékzaqt qua toàxqjun bộytbn Hồkeui phủkzaq.

“Hửtffkm? Ma tu nàxqjuy…” Sámgkmt khífmvg trêfvkyn mặebrft lãfvkyo tổfvky chợqdsht lówhrae qua.

“Lãfvkyo tổfvkyppqxng thấsxlby đwhrasgwfi phưfumnơchtlng chífmvgnh làxqju Ma tu đwhraãfvky hạcmjvi đwhrarses tửtffk Thanh Vâewhxn ta ởewhx thàxqjunh Lâewhxm Diêfvkyu?” Thanh Khâewhxu Tửtffk cẩppqxn thậdqxkn nówhrai.

fvkyo tổfvky Thanh Vâewhxn khôuirung đwhraámgkmp màxqju hỏuirui ngưfumnqdshc lạcmjvi, “Ma tu nàxqjuy vàxqjufvkyn lầedbxn trưfumnkzaqc tổfvkyn thưfumnơchtlng Minh Quyếlkwjt Tửtffk, cưfumnkzaqp ma bảrlzfo củkzaqa hắgecjn chífmvgnh làxqjuniwqng mộytbnt ngưfumndofxi đwhraúuirung khôuirung?”

“Minh Quyếlkwjt Tửtffkwhrai hắgecjn cũppqxng khôuirung thểchtl chắgecjc chắgecjn. Cówhra đwhraiềihxju theo đwhrarses tửtffk thấsxlby, hắgecjn cówhra khảrlzfukvdng nhấsxlbt.” Thanh Khâewhxu Tửtffk đwhraámgkmp.

“Bấsxlbt kểchtl hắgecjn cówhra phảrlzfi hay khôuirung, chỉoebx cầedbxn hắgecjn làxqju Ma tu thìdsnh khôuirung thểchtl buôuirung tha đwhraưfumnqdshc.”

“Vâewhxng.”

“Ma tu trong ba nghìdsnhn dặebrfm quanh đwhraâewhxy đwhraihxju đwhraãfvky mấsxlbt mạcmjvng trong tay bảrlzfn tổfvky, chỉoebxuihin lạcmjvi mộytbnt nơchtli nàxqjuy, tu vi củkzaqa Ma đwhraedbxu nàxqjuy… Hay lắgecjm!” Lãfvkyo tổfvky Thanh Vâewhxn nhìdsnhn quékzaqt qua nhưfumnng cũppqxng khôuirung phámgkmt hiệrsesn ra tu vi củkzaqa Ma thúuiru nam kia, trong mắgecjt khôuirung khỏuirui lówhrae lêfvkyn mộytbnt tia sámgkmng kỳomhk dịclik.

“Cówhradsnhm hiểchtlu ra vìdsnh sao Ma đwhraedbxu nàxqjuy lạcmjvi ởewhx đwhraâewhxy khôuirung?” Lãfvkyo tổfvky Thanh Vâewhxn hỏuirui.

Thanh Khâewhxu Tửtffk đwhraámgkmp: “Căukvdn cứorhw theo lờdofxi Ma đwhraedbxu kia, hắgecjn từsxlbng lậdqxkp khếlkwj ưfumnkzaqc vớkzaqi Nhiếlkwjp chífmvgnh vưfumnơchtlng Hồkeuifumn, giúuirup Hồkeuifumn phámgkm long khífmvg hoàxqjung thấsxlbt Nam Hi, nhưfumnng vìdsnh đwhraúuirung làxqju chúuirung ta gặebrfp nhau, hìdsnhnh nhưfumn hắgecjn đwhraãfvky hiểchtlu lầedbxm, tưfumnewhxng chúuirung ta làxqju ngưfumndofxi Hồkeuifumn mờdofxi tớkzaqi đwhrasgwfi phówhra hắgecjn.”

“Thìdsnh ra khôuirung phảrlzfi, cówhra đwhraiềihxju bâewhxy giờdofx…” Lãfvkyo tổfvky Thanh Vâewhxn cưfumndofxi nhạcmjvt, “Cámgkmc ngưfumnơchtli theo ta đwhrai ra, chưfumna nhậdqxkn đwhraưfumnqdshc lệrsesnh thìdsnh đwhrasxlbng ra tay vộytbni.”

“Vâewhxng.”

HẾqoyxT5

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.