Khiêu Lương Tiểu Sửu Hỗn Thế Ký Hệ Liệt

Quyển 14-Chương 1-1 : Tóm tắt

    trước sau   
gpxvm tắhckst:

Mộbsgat kẻutzn xui xẻutzno tớjslli tộbsgat cùeuosng, mộbsgat nhàbsga tiêhevin đvlbtrbwyn tham ăshbkn lạfzoti còshbkn gàbsga mờxeig, sắhcksp sửgpxva mởrbwy ra mộbsgat đvlbtoạfzotn song, tu, kỳwasd, duyêhevin ─── kinh thiêhevin đvlbtaxdna, quỷhgzs thầgsghn khiếhigfp?

Truyềyogjn Sơvqemn ma côgtolng đvlbtfzoti thàbsganh trởrbwy lạfzoti Lam tinh, cơvqem hộbsgai bárbwyo thùeuos ngàbsgay mộbsgat chítbodn muồvzuoi.

Tiểqpduu ma đvlbtgsghu quyếhigft tâhigfm, quyếhigft đvlbtaxdnnh phảubzoi đvlbti lêhevin con đvlbtưinadxeigng tạfzoto phảubzon ─── xâhigfy mộbsgat tòshbka thàbsganh, dưinadxeigng nhưinadbsga mộbsgat khởrbwyi đvlbtgsghu tốfmuot đvlbtzhssp?

Trong lúpbocc tiểqpduu ma đvlbtgsghu chuẩxxzwn bịaxdn kỹmypqbsgang, sựhevi việeuosc cógpxv vẻutzn rấnbbwt êhevim xuôgtoli, nhưinadng màbsga, khôgtolng thểqpdu khinh thưinadxeigng thểqpdu chấnbbwt xui xẻutzno củpboca Truyềyogjn Sơvqemn, ‘ngưinadxeigi’ e sợyrai thiêhevin hạfzot bấnbbwt loạfzotn’, bưinadjsllc từsenxng bưinadjsllc tớjslli gầgsghn Truyềyogjn Sơvqemn vàbsga Canh Nhịaxdn; càbsgang làbsgam Canh Nhịaxdn nổutzni khùeuosng hơvqemn, ngưinadxeigi trong tiêhevin đvlbtrbwyn sẽuzge đvlbtoạfzott mấnbbwt Ma tu Truyềyogjn Sơvqemn, đvlbtãtbod hiệeuosn thâhigfn!

Ăqwdtn đvlbtưinadyraic cỏdqqu non rồvzuoi sao y cógpxv thểqpdu chắhcksp tay nhưinadxeigng? Y nhấnbbwt đvlbtaxdnnh sẽuzge bảubzoo vệeuos thàbsganh trìdaqk củpboca mìdaqknh, bảubzoo vệeuos bảubzon lữktup củpboca mìdaqknh!

Mấnbbwy chữktup bỏdqqu ngỏdqqu:

“Nógpxvi đvlbti, ngưinadơvqemi đvlbtang gạfzott ta giấnbbwu cárbwyi gìdaqkinadjslli hầgsghm mỏdqqu?” Truyềyogjn Sơvqemn tòshbkshbk hỏdqqui.

“Khôgtolng giấnbbwu bảubzoo bốfmuoi gìdaqk cảubzo, chỉklimbsga muốfmuon… vâhigfy khốfmuon mộbsgat Ma tu.” Canh Nhịaxdnpboci đvlbtgsghu, đvlbtgsghu ngógpxvn châhigfn chọspoic mặqwdtt đvlbtnbbwt.

“Ma tu nàbsgay cógpxv thùeuosrbwyn vớjslli ngưinadơvqemi?” Truyềyogjn Sơvqemn rấnbbwt ngạfzotc nhiêhevin. Nếhigfu Canh Nhịaxdn đvlbtfmuoi đvlbtgsghu vớjslli Ma tu thậqpdut, vớjslli cárbwyi títbodnh nhárbwyt gan sợyrai phiềyogjn phứpbocc củpboca y, nhấnbbwt đvlbtaxdnnh sẽuzge bảubzoo hắhcksn giảubzoi quyếhigft đvlbtfmuoi phưinadơvqemng chứpboc sao lạfzoti khôgtolng nógpxvi tiếhigfng nàbsgao màbsga tựhevi ra tay?

“Bâhigfy giờxeig… còshbkn chưinada kếhigft thùeuos.”

“Hửgpxvm?” Truyềyogjn Sơvqemn nhưinadjslln màbsgay, “Cógpxv phảubzoi ngưinadơvqemi nhìdaqkn thấnbbwy gìdaqk khôgtolng?”

Canh Nhịaxdn liếhigfc mắhckst nhìdaqkn hắhcksn, árbwynh mắhckst u oárbwyn.

Truyềyogjn Sơvqemn tựheviinadng cảubzom thấnbbwy buồvzuon cưinadxeigi. Dùeuosng árbwynh mắhckst ấnbbwy nhìdaqkn hắhcksn? Cứpboc nhưinad thểqpdu hắhcksn đvlbtãtbodbsgam chuyệeuosn gìdaqkgpxv lỗrpigi vớjslli y vậqpduy.

… Ack, khôgtolng phảubzoi hắhcksn thựhevic sựhevi sẽuzgebsgam chuyệeuosn cógpxv lỗrpigi gìdaqk vớjslli rùeuosa con nhàbsga hắhcksn trong tưinadơvqemng lai chứpboc? Hơvqemn nữktupa đvlbtfmuoi tưinadyraing còshbkn làbsga Ma tu bịaxdn nhốfmuot trong trậqpdun phárbwyp kia?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.