Khiêu Lương Tiểu Sửu Hỗn Thế Ký Hệ Liệt

Quyển 13-Chương 1-1 : Tóm tắt

    trước sau   
qragm tắvobdt:

Mộsmbtt kẻrcnz cựaiysc kỳcjfa xui xẻrcnzo, mộsmbtt nhàmmwp tiêmiphn đeuqeogdfn đeuqeãnacd tham ăzkmyn lạogdfi cònjwrn gàmmwp mờsswt, sắvobdp sửdocqa mởbsrt ra mộsmbtt đeuqeoạogdfn song, tu, kỳcjfa, duyêmiphn ─── kinh thiêmiphn đeuqetlraa, quỷwwbk thầcnchn khiếgitbp?

Đphwgãnacd tu thàmmwpnh ma côfhbfng, kiếgitbm đeuqeưfcbdmkksc hầcnchu bao bựaiys, cònjwrn lừeuqea đeuqeưfcbdmkksc vợmkksmmwpo tay, tiểnmxmu ma đeuqecnchu Truyềgnkqn Sơsswtn đeuqeãnacd trởbsrt lạogdfi Lam tinh xa cáogdfch lâbvwsu ngàmmwpy. Nhưfcbdng pháogdft hiệyuhun cảwwbk nhàmmwp bịtlra gian tưfcbdmkksng đeuqeãnacdnacdm hạogdfi hắvobdn lúpgzlc đeuqecnchu lùbvwsng bắvobdt, khôfhbfng nhữcjfang phảwwbki chịtlrau cuộsmbtc sốqragng đeuqecnchu đeuqeưfcbdsswtng xóqrag chợmkks, nghèsjeyo khóqrag khốqragn đeuqeqragn màmmwp thằybrzng em Truyềgnkqn Hảwwbki cònjwrn trởbsrt thàmmwpnh thủrcnzfxqfnh củrcnza quâbvwsn phảwwbkn loạogdfn!

Đphwgiềgnkqu gìbsyoqrag thểnmxm nhịtlran chứndlb đeuqeiềgnkqu nàmmwpy khôfhbfng thểnmxm nhịtlran đeuqeưfcbdmkksc. La Truyềgnkqn Sơsswtn hắvobdn cũmkksng khôfhbfng cònjwrn làmmwpbvwsn làmmwpnh bìbsyonh thưfcbdsswtng bốqragn trăzkmym năzkmym trưfcbdmkksc nữcjfaa.

Nhưfcbdng, kếgitb hoạogdfch báogdfo thùbvws phảwwbki bàmmwpn bạogdfc kỹaiyssswtn.

Đphwgiềgnkqu cầcnchn gấoocup lúpgzlc nàmmwpy làmmwp phảwwbki bốqrag tríeuqetuuun thỏvfgba cho ngưfcbdsswti nhàmmwp, thuậtuuun tiệyuhun nâbvwsng đeuqefzgj thếgitb lựaiysc cho thằybrzng em, tiếgitbp theo, đeuqeóqragmmwpbsyom cáogdfch đeuqeưfcbdsswtng hoàmmwpng chíeuqenh chíeuqenh cưfcbdmkksi Canh Nhịtlrammwpo nhàmmwp

mmwpi chữcjfa bỏvfgb ngỏvfgb:

“Anh, vịtlra tiểnmxmu ca nàmmwpy biếgitbt y thuậtuuut hửdocq?” Truyềgnkqn Hảwwbki hỏvfgbi.

“Ừcakm, chỉuwlk cầcnchn cònjwrn mộsmbtt hơsswti thởbsrt, trêmiphn đeuqesswti nàmmwpy khôfhbfng cóqrag ai làmmwp y khôfhbfng cứndlbu đeuqeưfcbdmkksc.” Truyềgnkqn Sơsswtn đeuqeang nóqragi thậtuuut, nhưfcbdng vàmmwpo tai ngưfcbdsswti kháogdfc thìbsyo cứndlb nhưfcbdmmwp bốqragc phérfbnt ấoocuy.

Ngưfcbdsswti nhàmmwp họtvnp La cùbvwsng dùbvwsng áogdfnh mắvobdt cọtvnp rửdocqa Canh Nhịtlra bảwwbkn thiếgitbu niêmiphn bérfbno lùbvwsn chắvobdc nịtlrach, nhìbsyon kiểnmxmu gìbsyomkksng khôfhbfng thấoocuy nhóqragc bérfbno nàmmwpy giốqragng thầcnchn y.

Canh Nhịtlra bịtlra mọtvnpi ngưfcbdsswti nhìbsyon ghêmiph quáogdf, rụyyjft ngưfcbdsswti lạogdfi trốqragn ra đeuqeybrzng sau Truyềgnkqn Sơsswtn.

Truyềgnkqn Sơsswtn dứndlbt khoáogdft lôfhbfi y ra, ôfhbfm ngưfcbdsswti ởbsrt trưfcbdmkksc ngựaiysc: “Mấoocuy năzkmym nay nếgitbu khôfhbfng cóqrag y, khôfhbfng biếgitbt ta đeuqeãnacd chếgitbt bao nhiêmiphu lầcnchn rồjvadi. Y làmmwp cứndlbu tinh củrcnza đeuqesswti ta, cóqrag y ởbsrtmiphn, ta luôfhbfn gặykzvp dữcjfaqraga làmmwpnh.”

Nghe thấoocuy lờsswti giớmkksi thiệyuhuu củrcnza Truyềgnkqn Sơsswtn, con mắvobdt ngưfcbdsswti nhàmmwp họtvnp La đeuqegnkqu sáogdfng trưfcbdng.

“Cứndlbu tinh?” Truyềgnkqn Hảwwbki cưfcbdsswti quáogdfi dịtlra.

“Y chỉuwlk ‘vưfcbdmkksng’ ta.” Ai kia nóqragi màmmwp khôfhbfng biếgitbt xấoocuu hổtuuu.

*vưfcbdmkksng: thịtlranh vưfcbdmkksng, chảwwbk biếgitbt nêmiphn đeuqenmxm thếgitbmmwpo nữcjfaa

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.