Khế Ước Hào Môn

Chương 342 : Cuối cùng cũng nhìn thấy bóng hình anh

    trước sau   
Mộfbqnt lơaebỳi cảbmhknh cáyqyso trầpkpcm thấmuxqp, khiếjzlhn đfuiuáyqysm cảbmhknh sáyqyst đfuiuang bao vay xung quanh trởkmlowiacn tỉpyqlnh táyqyso.

Ngay lậjqcmp tứjabgc khuôfztln mặcztpt bọyuadn họyuad trởkmlowiacn lúyzklng túyzklng còvarxn chưvqrfa kịkdklp phảbmhkn ứjabgng, nhưvqrfng lạbdrgi thậjqcmt sựivvf hạbdrgyzklng xuốfhtxng che đfuiujqcmy giữvwzea hai châivvfn, dùbxfrng quầpkpcn áyqyso che đfuiui.

Sandy đfuiuưvqrf́ng bêwiacn cạbdrgnh bị dọyuada cho sợxwofvjlni, gâivvf́p gáp nhưvqrffuiung đfuiuưvqrffuiung, đfuiuếjzlhn khi đfuiuôfztḷi cảbmhknh sáyqyst đfuiuã hoàn toàn ra khỏi phòvarxng bệwjxsnh, khuôfztln mặcztpt nhỏwdei nhăsmućn của côfztl đfuiuã tái nhơaebỵt đfuiuêwiaćn tôfztḷt cùng, chóvwzep mũtkxii toáyqyst ra lớualbp mồjguzfztli lạbdrgnh, run giọyuadng hỏwdeii Mạbdrgc Dĩojrm Thàvcsxnh: "Chuyệwjxsn gìfuiu vừlaiga xảbmhky ra vậjqcmy? Khôfztlng phảbmhki anh nóvwzei cảbmhknh sáyqyst sẽctqs khôfztlng tìfuium thấmuxqy Joe sao? Anh âivvf́y bịkdkl cảbmhknh sáyqyst băsmućt đfuiui sau đfuiuó sẽctqs bịkdkl giam lại! Đyzkló làvcsx tộfbqni mưvqrfu sáyqyst, ai cóvwze thểpvdc bảbmhko lãnh cho anh âivvf́y ra ngoài?!"

Đyzklôfztli măsmućt Mạbdrgc Dĩojrm Thàvcsxnh cũng lạbdrgnh lẽctqso nhưvqrfsmucng, con ngưvqrfơaebyi đfuiuen láy sâivvfu thăsmuc̉m nhưvqrf sắkmlop cóvwzevqrfualbc chảbmhky ra.

Đyzklôfztli môfztli mỏwdeing săsmućc bén khẽctqs mởkmlo, hắkmlon lạnh lùng trả lơaebỳi: "Tôfztli biêwiaćt."

Trêwiacn chóvwzep mũtkxii Sandy đfuiupkpcy mồjguzfztli lạbdrgnh, áyqysnh mắkmlot nóng rưvqrf̣c đfuiupkpcy cảm thôfztlng nhìfuiun vềaeby phízyyka cửfldya phòvarxng bệwjxsnh nơaebyi Tầpkpcn Mộfbqnc Ngữvwze đfuiuang ôfztlm Tiêwiac̉u Măsmuc̣c.


aeby thêwiac̉ gầpkpcy yếjzlhu xanh xao đfuiuó vâivvf̃n còvarxn hơaebyi suy yêwiaću, hàvcsxng lôfztlng mi cong dàvcsxi của côfztl run rẩzyyky, hơaebyi thởkmlo yếjzlhu ơaebýt, áyqysnh mắkmlot lúyzklc nàvcsxy mớualbi từlaigaebyi mà hình bóng anh vưvqrf̀a biếjzlhn mấmuxqt chậjqcmm rãvjlni thu hôfztl̀i vêwiac̀, đfuiuôfztli mắkmlot trong trẻo long lanh ngấmuxqn lệwjxs, nhìfuiun chăsmucm chúyzkl con trai trong lòvarxng.

fztl nởkmlo nụrhumvqrffuiui nhẹfldy, táyqysi nhợxwoft nhưvqrfng vôfztlbxfrng xinh đfuiuẹp, dịkdklu dàvcsxng hỏwdeii: "Cục cưvqrfng, khoảbmhkng thờfuiui gian nàvcsxy cóvwze ngoan khôfztlng? Cóvwze nhớualb mẹ hay khôfztlng?"

Ánh măsmućt trong suôfztĺt của Tiểpvdcu Mặcztpc lại nhìfuiun chằnokpm chằnokpm lớualbp băsmucng gạbdrgc trêwiacn đfuiuâivvf̀u côfztl khôfztlng dơaebỳi, cái miêwiac̣ng nhỏ nhăsmućn đfuiuwdei bừlaigng cong lêwiacn: "Mẹfldy, cóvwze phảbmhki làvcsxvwze ngưvqrffuiui xấmuxqu băsmućt nạt mẹ khôfztlng? Sao mẹ lại bị thưvqrfơaebyng?"

Tầpkpcn Mộfbqnc Ngữvwzevqrffuiui yếjzlhu ớualbt, chậjqcmm rãvjlni kéjgtso bàn tay nhỏ bé của con trai đfuiuang muốfhtxn chạm tơaebýi lớualbp băsmucng gạbdrgc, năsmućm chăsmuc̣t lấmuxqy, đfuiuăsmuc̣t lêwiacn môfztli hôfztln nhẹ môfztḷt cái.

"Khôfztlng phải." Côfztl dịkdklu dàvcsxng trảbmhk lờfuiui, trong đfuiuôfztli mắkmlot toảbmhk ra áyqysnh sáyqysng lấmuxqp láyqysng, "Mẹfldy chỉpyqlvcsxvwze việwjxsc phải đfuiui cùbxfrng vơaebýi chú, bâivvfy giơaebỳ đfuiuãvjln giảbmhki quyếjzlht xong."

"Wow!" Tiểpvdcu Mặcztpc cảbmhkm tháyqysn thậjqcmt lớualbn, sau đfuiuó đfuiuôfztli măsmućt xinh đfuiufldyp hízyykp lạbdrgi, "Mẹfldy khôfztlng tôfztĺt, cùbxfrng chú đfuiui ra ngoàvcsxi chơaebyi thếjzlhvcsx khôfztlng rủcefx Tiểpvdcu Mặcztpc!" Sau đfuiuóvwze lạbdrgi nghịkdklch ngợxwofm chạbdrgy đfuiuếjzlhn sàvcsx vào lòvarxng côfztl, "Mẹfldy, hai ngưvqrfơaebỳi đfuiuã đfuiui Hokkaido sao, vâivvf̣y mẹ có chụp ảnh cho Tiêwiac̉u Măsmuc̣c xem khôfztlng?!"

vcsxn châivvfn nho nhỏ giâivvf̃m lêwiacn bôfztḷ quâivvf̀n áo bêwiac̣nh nhâivvfn của côfztl đfuiuêwiac̉ lại vài dâivvf́u châivvfn, giôfztĺng hêwiac̣t môfztḷt chú gấmuxqu koala ôfztlm chăsmuc̣t lấmuxqy côfztl.

Sandy vộfbqni vàvcsxng chạy tơaebýi, muốfhtxn thay côfztl đfuiupyyp lấmuxqy Tiểpvdcu Mặcztpc, mởkmlo miệwjxsng nóvwzei: "Anglia, côfztl có mêwiac̣t khôfztlng, vào trong phòvarxng nghỉpyql ngơaebyi mộfbqnt chúyzklt đfuiui, nóvwzei khôfztlng chừlaigng ngàvcsxy mai mọyuadi thứjabg sẽctqshypfn, Joe anh âivvf́y..."

Mộfbqnt áyqysnh mắkmlot trong trẻo nhưvqrfvqrfualbc nhìfuiun qua, nhẹfldy nhàvcsxng nhìfuiun Sandy chăsmucm chúyzkl, Tầpkpcn Mộfbqnc Ngữvwze nhìfuiun côfztl, sắkmloc mặcztpt dịkdklu dàvcsxng đfuiupkpcy châivvfn thàvcsxnh.

"Khôfztlng sao đfuiuâivvfu Sandy, mấmuxqy ngàvcsxy nay cảm ơaebyn côfztl đfuiuã giúyzklp tôfztli chăsmucm sóc cục cưvqrfng, tôfztli muốfhtxn ơaebỷ cùng vơaebýi thăsmuc̀ng bé môfztḷt lúc, tôfztli râivvf́t nhơaebý nó."

Sandy ngơaeby ngáyqysc mộfbqnt chúyzklt, liềaebyn vộfbqni vàvcsxng gậjqcmt đfuiupkpcu, rúyzklt tay trởkmlo vềaeby.

Cửfldya phòvarxng bệwjxsnh mởkmlo ra rôfztl̀i đfuiuóvwzeng lại, toàn bôfztḷ hành lang khôfztli phụrhumc lại trạng thái yêwiacn tĩojrmnh.

Từlaig bệwjxsnh việwjxsn trởkmlo vềaeby chung cưvqrf, đfuiuã là chuyêwiac̣n của môfztḷt hai ngày sau.


Sandy giẫkdklm lêwiacn giàvcsxy cao góvwzet bưvqrfơaebýc lêwiacn xe, nóvwzei thầpkpcm: " Loạbdrgn, loạbdrgn rôfztl̀i, loạbdrgn hếjzlht lêwiacn rôfztl̀i! Có hai ngưvqrfơaebỳi giưvqrf̃ vị trí lãnh đfuiuạo cao nhâivvf́t trong côfztlng ty, mộfbqnt ngưvqrfơaebỳi nửfldya chếjzlht nửfldya sốfhtxng ơaebỷ trong bêwiac̣nh viêwiac̣n, mộfbqnt ngưvqrfơaebỳi thì bịkdkl cảbmhknh sáyqyst băsmućt đfuiui thẩzyykm tra! Megnific Coper thưvqrf̣c sưvqrf̣ loạn hêwiaćt lêwiacn rôfztl̀i, lạbdrgi khôfztlng ai đfuiuưvqrf́ng ra đfuiuwiac̀u hành, đfuiuã thêwiać còn bịkdklivvf́y lãvjlno cổhypf đfuiuôfztlng thọc gâivvf̣y bánh xe!"

Nói xong côfztl khơaebỷi đfuiufbqnng xe, nhưvqrfng vặcztpn nửfldya ngàvcsxy, chiêwiaćc xe nhỏ màvcsxu đfuiuỏ lạbdrgi chỉpyql có tiếjzlhng đfuiufbqnng cơaeby vang lêwiacn, khôfztlng hêwiac̀ nhúyzklc nhízyykch.

"Oh no!!" Sandy trợxwofn mắkmlot trừlaigng mộfbqnt cáyqysi, dưvqrfơaebỳng nhưvqrf muốfhtxn xuốfhtxng xe đfuiuêwiac̉ kiểpvdcm tra xem xét.

Tầpkpcn Mộfbqnc Ngữvwze cũng xuốfhtxng xe theo, nhẹfldy nhàvcsxng hỏi: "Côfztlvwze cầpkpcn giúp đfuiuơaebỹ gì khôfztlng?"

Sandy cũtkxing khôfztlng ngẩzyykng đfuiupkpcu lêwiacn, búyzklng tay môfztḷt cái: "Câivvf̀n! Gọyuadi con nuôfztli tôfztli tớualbi, háyqyst "Thuyêwiac̀n trưvqrfơaebỷng hải tăsmuc̣c" tưvqrf̀ Trung Quôfztĺc của các ngưvqrfơaebỳi cho tôfztli nghe!"

Tầpkpcn Mộfbqnc Ngữvwze giậjqcmt mìfuiunh, khuôfztln mặcztpt nhỏwdei nhăsmućn xinh đfuiuẹp ngay lâivvf̣p tưvqrf́c bậjqcmt cưvqrffuiui: "Cáyqysi gìfuiuaeby? Con trai tôfztli là con nuôfztli côfztl sao tôfztli khôfztlng biếjzlht." Têwiacn tiểpvdcu quỷjzlh kia cũng từlaig cửfldya sau nhảbmhky xuốfhtxng, bưvqrfualbc tưvqrf̀ng bưvqrfơaebýc nhỏ trêwiacn nêwiac̀n đfuiuâivvf́t đfuiui tơaebýi, bàn tay nhỏwdei yếjzlhu củcefxa Tầpkpcn Mộfbqnc Ngữvwze đfuiuăsmuc̣t trêwiacn đfuiupkpcu thăsmuc̉ng bé, cưvqrffuiui đfuiuếjzlhn rạbdrgng rỡpyyp, còvarxn cóvwze "Thuyêwiac̀n trưvqrfơaebỷng hải tăsmuc̣c."

Tiểpvdcu Mặcztpc từlaigvqrfualbi tay côfztl chui qua, vâivvfy quanh bêwiacn ngưvqrffuiui Sandy: "Đyzklúyzklng vâivvf̣y! Tiểpvdcu Mặcztpc biếjzlht háyqyst! Dì Sandy cũng thízyykch nghe!"

Sandy mơaebỷ năsmućp capo ơaebỷ mũi xe lêwiacn, véjgtsn tay áyqyso lêwiacn liềaebyn bắkmlot đfuiupkpcu kiểpvdcm tra, hai bàn tay dính đfuiuâivvf̀y dâivvf̀u nhơaebýt.

Tiểpvdcu Mặcztpc rấmuxqt phốfhtxi hợxwofp, vưvqrf̀a lắkmloc lắkmloc vưvqrf̀a ra sứjabgc dùbxfrng tiêwiaćng Trung háyqyst: " Thuyêwiac̀n trưvqrfơaebỷng hải tăsmuc̣c, hey... heey...! Phấmuxqn Hồjguzng Nưvqrfơaebyng Nưvqrfơaebyng, ai u, ôfztli!"

Tầpkpcn Mộfbqnc Ngữvwze nhìn cảbmhknh tưvqrfxwofng này khôfztlng chơaebýp măsmućt, khôfztlng bao lâivvfu liềaebyn dưvqrf̣a vàvcsxo trêwiacn cửfldya xe mà cưvqrfơaebỳi, vêwiac̀ ca tưvqrf̀ thì côfztl nghe qua cũng có thêwiac̉ hiểpvdcu đfuiuưvqrfxwofc, thếjzlh nhưvqrfng lại thâivvf́y bôfztḷ dáng non nơaebýt hồjguzn nhiêwiacn củcefxa con trai, côfztl thựivvfc sựivvf khôfztlng nhịn đfuiuưvqrfxwofc cưvqrffuiui.

Sau môfztḷt lúc, nét cưvqrfơaebỳi trêwiacn khuôfztln thanh tú của côfztlivvf̀n vơaebyi bơaebýt đfuiui, ngăsmućm nhìfuiun Tiểpvdcu Mặcztpc, trưvqrfualbc mắkmlot đfuiufbqnt nhiêwiacn lại hiêwiac̣n lêwiacn khuôfztln măsmuc̣t của Thưvqrfơaebỵng Quan Hạo.

... Rốfhtxt cuộfbqnc làvcsx anh nhưvqrf thếjzlhvcsxo rôfztl̀i?!

Đyzkliệwjxsn thoạbdrgi đfuiuăsmuc̣t ngay trêwiacn ghếjzlhyqysi phụrhum, côfztl thò ngưvqrfơaebỳi vào cầpkpcm lêwiacn, vuốfhtxt ve vỏ di đfuiufbqnng màu tím nhạt, nhấmuxqn mộfbqnt dãy sôfztĺ đfuiuwiac̣n thoại.


Sau môfztḷt lúc, bêwiacn trong truyềaebyn đfuiuếjzlhn giọyuadng nói êwiacm tai của nưvqrf̃ nhâivvfn viêwiacn tôfztl̉ng đfuiuài: "Thậjqcmt xin lỗwjxsi, sôfztĺ máy quý khách vưvqrf̀a gọi tạm thơaebỳi khôfztlng liêwiacn lạc đfuiuưvqrfơaebỵc."

vcsxng lôfztlng mi cong dàvcsxi của côfztl run lêwiacn mộfbqnt cáyqysi, khẽ cưvqrffuiui, cóvwze mộfbqnt chúyzklt gìfuiu đfuiuóvwze yếjzlhu ớualbt đfuiupkpcy cay đfuiukmlong, sao côfztl lạbdrgi có thêwiac̉ quêwiacn mâivvf́t, phạbdrgm nhâivvfn trong lúc đfuiuang bị thâivvf̉m tra thì khôfztlng đfuiuưvqrfơaebỵc phéjgtsp liêwiacn lạc vơaebýi bêwiacn ngoài, chízyyknh côfztl cũng đfuiuã bưvqrfơaebýc châivvfn vàvcsxo phòvarxng giám sáyqyst, vìfuiu sao lạbdrgi quêwiacn mấmuxqt.

yzklưvqrfơaebỵc rôfztl̀i!" Sandy hoàn thành xuâivvf́t săsmućc, lùi vêwiac̀ phízyyka sau mộfbqnt bưvqrfualbc, đfuiuóng mui xe lạbdrgi, "Chúyzklng ta cóvwze thểpvdc đfuiui!"

Sau đfuiuó quay đfuiuâivvf̀u nhìfuiun khuôfztln mặcztpt nhỏwdei nhăsmućn của Tiêwiac̉u Măsmuc̣c, Sandy xịkdkl mặcztpt xuốfhtxng làvcsxm bôfztḷ dáng đfuiuáyqysng sợxwof, hai tay dính dầpkpcu đfuiuen sì đfuiuưvqrfa vêwiac̀ phízyyka Tiểpvdcu Mặcztpc muôfztĺn chàvcsxo hỏwdeii, Tiểpvdcu Mặcztpc hét to mộfbqnt tiếjzlhng, chạbdrgy vềaeby chôfztl̃ mẹ: "Mẹfldy, mẹfldy! Nhìfuiun dì Sandy thâivvf̣t giốfhtxng quỷjzlh!"

Tầpkpcn Mộfbqnc Ngữvwze đfuiuang thấmuxqt thầpkpcn, con trai chạbdrgy tớualbi ôfztlm lấmuxqy châivvfn thì côfztl mớualbi có cảbmhkm giáyqysc, ngưvqrfualbc mắkmlot trôfztlng thấmuxqy bộfbqn dạng của Sandy, lạbdrgi nhịkdkln khôfztlng đfuiuưvqrfxwofc cưvqrffuiui lêwiacn mộfbqnt tiếjzlhng. Côfztlyqysi nàvcsxy cũtkxing sốfhtxng ởkmlo mộfbqnt đfuiumuxqt nưvqrfualbc xa lạbdrg nhưvqrfng lạbdrgi đfuiufbqnc lậjqcmp vàvcsx kiêwiacn cưvqrffuiung, cốfhtx gắkmlong khôfztlng ngừlaigng nghỉpyql.

"Tôfztli hỏi này Anglia, rốfhtxt cuộfbqnc côfztlvcsx Joe đfuiuã đfuiui đfuiuâivvfu, làvcsxm cáyqysi gìfuiu mà sau khi trơaebỷ vềaeby trêwiacn ngưvqrffuiui đfuiuaebyu làvcsxwiaćt thưvqrfơaebyng vâivvf̣y? Mặcztpc dùbxfr trưvqrfơaebýc đfuiuó Joe đfuiupvdc mặcztpc cho Rolls làvcsxm loạbdrgn vu khốfhtxng vàvcsxvjlnm hạbdrgi anh ấmuxqy, nhưvqrfng cho tớualbi bâivvfy giờfuiutkxing khôfztlng hêwiac̀ giơaeby tay chịkdklu tróvwzei, lầpkpcn nàvcsxy đfuiuãvjln xảbmhky ra chuyệwjxsn gìfuiu?!" Sandy vừlaiga láyqysi xe vừlaiga nóvwzei, nghiêwiacng măsmuc̣t nhìfuiun sang, côfztl gái ngưvqrfơaebỳi phưvqrfơaebyng Đyzklôfztlng ngôfztl̀i bêwiacn cạbdrgnh xinh đfuiufldyp đfuiuếjzlhn mứjabgc châivvf́n đfuiuôfztḷng lòng ngưvqrfơaebỳi, ngay cảbmhk lớualbp băsmucng gạbdrgc trêwiacn tráyqysn cũtkxing khiếjzlhn ngưvqrffuiui kháyqysc chúyzkl ýtlix.

Khuôfztln mặcztpt nhỏwdei nhắkmlon củcefxa côfztlvwze chúyzklt thấmuxqt thầpkpcn, đfuiuôfztli măsmućt có tia sáng lấmuxqp lóvwzee, lắkmloc đfuiupkpcu.

fztl khôfztlng biêwiaćt nưvqrf̃a.

fztltkxing khôfztlng biêwiaćt, đfuiuếjzlhn cùbxfrng làvcsx đfuiuãvjln xảbmhky ra chuyệwjxsn gìfuiu.

Tiêwiac̉u Măsmuc̣c ngôfztl̀i ơaebỷ phía sau giậjqcmt mìfuiunh mộfbqnt cáyqysi tỉpyqlnh táyqyso lạbdrgi, giốfhtxng nhưvqrf cũng biếjzlht mẹfldy và dì đfuiuang nóvwzei đfuiuêwiaćn Thưvqrfxwofng Quan Hạbdrgo, vểpvdcnh tai nghe, nhưvqrfng nghe môfztḷt lúc lâivvfu cũng khôfztlng hiểpvdcu, đfuiuàvcsxnh ngôfztl̀i tại chỗwjxs đfuiuung đfuiuưvqrfa hai châivvfn, khuôfztln mặcztpt nhỏwdei nhìfuiun vềaeby ra ngoàvcsxi cửfldya sổhypf, đfuiufbqnt nhiêwiacn, đfuiuôfztli mắkmlot trong suôfztĺt bôfztl̃ng sáyqysng rựivvfc lêwiacn.

"Chú!" Cái miệwjxsng đfuiuỏ bưvqrf̀ng nhỏ nhăsmućn lâivvf̉m bâivvf̉m mộfbqnt tiếjzlhng.

aeby thểpvdc nho nhỏwdei chui ra khỏwdeii đfuiuai an toàvcsxn, Tiểpvdcu Mặcztpc bám lấmuxqy cửfldya sổhypf, giọng nói giòn tan vang lêwiacn: "Mẹfldy, mẹfldy nhìfuiun kìa! Chú, chú đfuiuang ơaebỷ trêwiacn TV đfuiuó."

Tạbdrgi trung tâivvfm thành phôfztĺ Manchester rôfztḷng lơaebýn nhưvqrfivvf̣y, tòa nhà có kiếjzlhn trúyzklc hình thoi vơaebýi biêwiac̉u tưvqrfơaebỵng trang nghiêwiacm tỏa ra ánh hào quang sáng chói, trêwiacn màvcsxn hìfuiunh lớualbn đfuiuang pháyqyst tin tứjabgc đfuiuưvqrfxwofc truyềaebyn hìfuiunh trựivvfc tiếjzlhp, trong lòvarxng côfztl đfuiuang giâivvf́u diêwiaćm nôfztl̃i nhớualb ngưvqrfơaebỳi đfuiuàn ôfztlng đfuiuóvwze, khuôfztln măsmuc̣t tuấmuxqn dậjqcmt lạbdrgnh lùng lại đfuiufbqnt nhiêwiacn xuấmuxqt hiệwjxsn ởkmlo trêwiacn màvcsxn hình khiêwiaćn ngưvqrfơaebỳi ta giâivvf̣t mình, toàvcsxn bộfbqn thàvcsxnh phốfhtx đfuiuêwiac̀u chăsmucm chúyzkl xem, anh đfuiuơaebyn đfuiufbqnc mộfbqnt mìfuiunh, giốfhtxng nhưvqrf quỷ Satan dưvqrfơaebýi đfuiuịa ngục đfuiuang ngồjguzi ưvqrfu nhã trưvqrfơaebýc bàn thâivvf̉m tra, đfuiuôfztli môfztli mỏwdeing lạbdrgnh nhạbdrgt nhâivvf́n mạnh từlaigng chữvwze mộfbqnt cáyqysch rõsmucvcsxng.

Khuôfztln mặcztpt nhỏwdei nhăsmućn của Tâivvf̀n Môfztḷc Ngưvqrf̃ thoáyqysng chốfhtxc trởkmlowiacn hoảbmhkng hốfhtxt nhìfuiun lêwiacn.

"Dừlaigng xe!" Côfztl run giọyuadng nóvwzei, "Sandy, dừlaigng xe!"

Sandy cũtkxing nhìfuiun thấmuxqy tin tứjabgc đfuiuang pháyqyst trêwiacn màvcsxn hìfuiunh, dừlaigng xe lạbdrgi ởkmlo ven đfuiuưvqrffuiung, xe còvarxn chưvqrfa dưvqrf̀ng hăsmuc̉n côfztl đfuiuã tưvqrf̀ trong xe bưvqrfơaebýc xuôfztĺng, làn váy màvcsxu trắkmlong trong nháyqysy mắkmlot bịkdkl gióvwze thổhypfi tung, bay lưvqrfơaebỵn trong khôfztlng trung.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.