Khế Ước Hào Môn

Chương 29 : Tôi khiến cô thỏa mãn thì thế nào?

    trước sau   
Trong khoảxsxznh khắfnarc, tiếlkntng gàdfamo khiếlkntn Tầmkarn Mộxsxzc Ngữlxzm dừceitng lạunkbi sửtffgng sốrjost, tìkrmfm khôsmogng ra phưlcxtơhomong hưlcxtltrung.

“Chútffgng tôsmogi khôsmogng phảxsxzi nhưlcxt thếlknt, anh ta chỉvfrxdfam...” Nàdfamng tứvopyc giậknbxn đcjjbếlkntn đcjjbvfrx mặqoeft.

“Tôsmogi khôsmogng cócjjb hứvopyng thútffg biếlkntt rõyzfbmyzlc ngưlcxtnfmzi làdfamm tròbqpgkrmf?” Thưlcxtwmmgng Quan Hạunkbo lạunkbnh lùpnznng nócjjbi: “Vềwdgh nhàdfam.”

cjjbi xong tay hắfnarn tútffgm lấceity Tầmkarn Mộxsxzc Ngữlxzmsmogi lêydidn xe, nàdfamng bịjmgi đcjjbau nêydidn than nhẹltru mộxsxzt tiếlkntng, hắfnarn vẫjmgin sảxsxzi bưlcxtltruc nhưlcxt trưlcxtltruc. Trong khoảxsxznh khámyzlc sắfnarp bịjmgibrnam vàdfamo trong xe thìkrmf Tầmkarn Mộxsxzc Ngữlxzm lạunkbi chốrjosng tay lêydidn nócjjbc xe, quay đcjjbmkaru nócjjbi: “Anh cócjjb thểhntzcjjbi cho rõyzfb sựlxzm việomfhc hay khôsmogng nếlkntu khôsmogng lạunkbi sẽsekh nổouvxi cámyzlu? Anh ta chẳpcbbng qua làdfam đcjjbưlcxta tôsmogi vềwdgh nhàdfam, chútffgng tôsmogi chưlcxta làdfamm gìkrmf cảxsxz, anh tạunkbi sao lạunkbi muốrjosn đcjjbámyzlnh ngưlcxtnfmzi?”

Con mắfnart nàdfamng trong vắfnart lócjjbe ra ámyzlnh hàdfamo quang chócjjbi lọkbsii, cámyzlnh môsmogi mềwdghm mạunkbi đcjjbvfrxlcxtơhomoi.

Trong lòbqpgng Thưlcxtwmmgng Quan Hạunkbo khôsmogng rõyzfbhomon tứvopyc giậknbxn từceit đcjjbâpfggu đcjjbếlkntn, nắfnarm chặqoeft tay nàdfamng chốrjosng ởtffg cửtffga xe, khôsmogng nócjjbi hai lờnfmzi đcjjbem toàdfamn bộxsxz ngưlcxtnfmzi nàdfamng nhébrnat vàdfamo trong xe, Tầmkarn Mộxsxzc Ngữlxzmtffgi đcjjbmkaru kêydidu mộxsxzt tiếlkntng, đcjjbãdfam bịjmgi bỏvfrxdfamo trong.


“Thưlcxtwmmgng Quan Hạunkbo!” Nàdfamng nhổouvxm dậknbxy vỗyfyiydidn cửtffga sổouvx xe.

Tấceitt cảxsxz xảxsxzy ra quámyzl nhanh chócjjbng, chờnfmz Ngựlxzm Phong Trìkrmf từceit trong xe đcjjbi ra, chỉvfrx nhìkrmfn thấceity Thưlcxtwmmgng Quan Hạunkbo lạunkbnh lùpnznng đcjjbócjjbng cửtffga xe, nhanh chócjjbng khởtffgi đcjjbxsxzng xe rẽsekh sang hưlcxtltrung khámyzlc, hưlcxtltrung vềwdgh phíecgza trưlcxtltruc đcjjbydidn cuồsihhng chạunkby.

“Anh...” Tầmkarn Mộxsxzc Ngữlxzm chợwmmgt tứvopyc giậknbxn, khuôsmogn mặqoeft nhỏvfrx nhắfnarn đcjjbvfrxydidn “Anh quảxsxz thậknbxt khôsmogng chịjmgiu hiểhntzu sao!”

“Tôsmogi nêydidn hiểhntzu nhưlcxt thếlkntdfamo?” Thưlcxtwmmgng Quan Hạunkbo cưlcxtnfmzi giậknbxn dữlxzm, con mắfnart sâpfggu xa lạunkbnh lùpnznng nhìkrmfn vềwdgh phíecgza nàdfamng “Tầmkarn Mộxsxzc Ngữlxzm, trưlcxtltruc đcjjbócjjb khôsmogng lâpfggu làdfam ai còbqpgn khôsmogng biếlkntt xấceitu hổouvxcjjbi thíecgzch tôsmogi, còbqpgn chủjmgi đcjjbxsxzng hiếlkntn dâpfggng, bịjmgismogi từceit chốrjosi thìkrmf ngay tứvopyc khắfnarc tìkrmfm mộxsxzt ngưlcxtnfmzi đcjjbàdfamn ôsmogng khámyzlc. Cócjjb phảxsxzi tôsmogi làdfamm phiềwdghn cámyzlc ngưlcxtnfmzi làdfamm chuyệomfhn tốrjost hay khôsmogng? Cámyzlc ngưlcxtnfmzi còbqpgn muốrjosn tiếlkntp tụxfiqc chơhomoi tròbqpg trong xe sao?!”

Con mắfnart Tầmkarn Mộxsxzc Ngữlxzm trừceitng lớltrun, nỗyfyii căwsqwm phẫjmgin cùpnznng nhụxfiqc nhãdfam trong nhámyzly mắfnart vâpfggy quanh.

“Anh...” Hắfnarn sao cócjjb thểhntzcjjbi lờnfmzi cay đcjjbxsxzc nhưlcxt thếlknt! Tầmkarn Mộxsxzc Ngữlxzm khôsmogng chịjmgiu nổouvxi “Anh dừceitng xe, tôsmogi khôsmogng muốrjosn ngồsihhi xe củjmgia anh vềwdgh nhàdfam!”

dfamng chẳpcbbng qua làdfam bịjmgi di chútffgc củjmgia ba làdfamm cho phiềwdghn muộxsxzn, trong lútffgc đcjjbócjjb chỉvfrx muốrjosn cùpnznng bạunkbn bèdfam tròbqpg chuyệomfhn thếlknt thôsmogi, nàdfamng đcjjbãdfam đcjjbxfiqng chạunkbm đcjjbếlkntn ai?!

Sắfnarc mặqoeft Thưlcxtwmmgng Quan Hạunkbo lạunkbnh hơhomon, tốrjosc đcjjbxsxz xe chạunkby càdfamng nhanh hơhomon.

“... Thưlcxtwmmgng Quan Hạunkbo, tôsmogi nócjjbi anh dừceitng xe!” Giọkbsing nócjjbi củjmgia Tầmkarn Mộxsxzc Ngữlxzm đcjjbmkary tứvopyc giậknbxn cùpnznng khuôsmogn mặqoeft nhỏvfrx nhắfnarn củjmgia nàdfamng hoàdfamn toàdfamn đcjjbvfrxydidn.

Hắfnarn đcjjbxsxzt nhiêydidn phanh lạunkbi, lầmkarn nàdfamy Tầmkarn Mộxsxzc Ngữlxzm khôsmogng thắfnart dâpfggy an toàdfamn, cảxsxz ngưlcxtnfmzi lao vềwdgh phíecgza trưlcxtltruc, đcjjbmkaru hung hăwsqwng đcjjbknbxp vàdfamo kíecgznh chắfnarn giócjjb!

“...” Tầmkarn Mộxsxzc Ngữlxzm chốrjosng đcjjbnfmzhomo thểhntz, đcjjbau đcjjbếlkntn sắfnarc mặqoeft támyzli nhợwmmgt.

Xe đcjjbãdfam dừceitng lạunkbi ổouvxn đcjjbjmginh, Thưlcxtwmmgng Quan Hạunkbo liếlkntc mắfnart nhìkrmfn nàdfamng chăwsqwm chútffg, cócjjb chútffgt khôsmogng nỡnfmz, nhưlcxtng đcjjbôsmogi mắfnart nhưlcxt trưlcxtltruc vẫjmgin lãdfamnh liệomfht nhưlcxtwsqwng.

Tầmkarn Mộxsxzc Ngữlxzmbqpgng xócjjbt xa mộxsxzt hồsihhi, ôsmogm lấceity cámyzli trámyzln, trong mắfnart đcjjbãdfamcjjbng lámyzlnh hai hàdfamng lệomfh.


Khuôsmogn mặqoeft nàdfamng nhỏvfrx nhắfnarn trong sạunkbch nhìkrmfn vềwdgh phíecgza hắfnarn, mộxsxzt mảxsxznh bưlcxtltrung bỉvfrxnh: “Thưlcxtwmmgng Quan Hạunkbo, tôsmogi biếlkntt anh ghébrnat tôsmogi, ghébrnat tôsmogi đcjjboạunkbt lấceity mọkbsii thứvopy củjmgia chịjmgi, lạunkbi càdfamng ghébrnat tôsmogi cùpnznng chịjmgiceity tranh giàdfamnh đcjjbàdfamn ôsmogng, tôsmogi biếlkntt rõyzfb anh yêydidu chịjmgiceity vôsmogpnznng, cho nêydidn tôsmogi sẽsekh khôsmogng tranh giàdfamnh! Đhomoưlcxtwmmgc chưlcxta?! Tôsmogi hiệomfhn tạunkbi phảxsxzi đcjjbi tìkrmfm ngưlcxtnfmzi đcjjbàdfamn ôsmogng khámyzlc, tôsmogi sẽsekh khôsmogng quấceity rầmkary anh nữlxzma! Anh cũapcjng khôsmogng cầmkarn lo tôsmogi đcjjbi tìkrmfm ai, cùpnznng ai chơhomoi đcjjbùpnzna trong xe, việomfhc đcjjbócjjb khôsmogng liêydidn quan tớltrui anh!!”

cjjbi xong nàdfamng mởtffg cửtffga xe.

Mắfnart Thưlcxtwmmgng Quan Hạunkbo trởtffgydidn hung ámyzlc nguy hiểhntzm, đcjjbãdfamydidn đcjjbếlkntn cựlxzmc đcjjbiểhntzm.

myzlnh tay hắfnarn duỗyfyii ra, trưlcxtltruc khi nàdfamng bưlcxtltruc ra khỏvfrxi cửtffga xe đcjjbãdfam bịjmgi hắfnarn hung hăwsqwng tócjjbm lấceity! Tầmkarn Mộxsxzc Ngữlxzmydidu lêydidn mộxsxzt tiếlkntng, còbqpgn chưlcxta kịjmgip phảxsxzn ứvopyng lạunkbi, cảxsxz ngưlcxtnfmzi nàdfamng đcjjbãdfam bịjmgi hắfnarn lôsmogi vàdfamo trong lồsihhng ngựlxzmc! Thắfnart lưlcxtng nàdfamng hơhomoi đcjjbau, mắfnart vừceita đcjjbưlcxta lêydidn thìkrmf nhậknbxn thấceity ámyzlnh mắfnart Thưlcxtwmmgng Quan Hạunkbo đcjjbang nổouvxi giậknbxn.

“Nếlkntu muốrjosn ra ngoàdfami tìkrmfm đcjjbàdfamn ôsmogng, tôsmogi đcjjbâpfggy khiếlkntn côsmog thỏvfrxa mãdfamn thìkrmf thếlkntdfamo?” Hắfnarn âpfggm lãdfamnh nócjjbi.

Khuôsmogn mặqoeft Tầmkarn Mộxsxzc Ngữlxzm nhấceitt thờnfmzi trởtffgydidn trắfnarng bệomfhch.

myzlnh môsmogi nàdfamng mởtffg ra, câpfggu phảxsxzn khámyzlng còbqpgn chưlcxta kịjmgip nócjjbi ra, hắfnarn đcjjbãdfamdfamnh liệomfht hôsmogn xuốrjosng phámyzlt khôsmogng ra tiếlkntng.

pnznng lựlxzmc cựlxzmc mạunkbnh giữlxzm cốrjos đcjjbjmginh phíecgza sau cámyzli gámyzly củjmgia nàdfamng, Thưlcxtwmmgng Quan Hạunkbo mãdfamnh liệomfht màdfam ngưlcxtwmmgng ngùpnznng cạunkby mởtffg kẽsekhwsqwng nàdfamng, chiếlkntm đcjjboạunkbt toàdfamn bộxsxz vịjmgi ngọkbsit bêydidn trong.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.