Đnjyk ôkmta i măeshd ́t lóe lêbjlh n, hơnjyk i thơnjyk ̉ côkmta mong manh: “Anh lại phát đuzlp iêbjlh n cái gì? Thưjfmi ơnjyk ̣ng Quan Hạo... Gâojpb ̀n đuzlp âojpb y anh làm viêbjlh ̣c có đuzlp âojpb ̀u óc hay khôkmta ng vâojpb ̣y? Ơzwiy ̉ Luâojpb n Đnjyk ôkmta n anh luôkmta n nói cái têbjlh n Rolls kia khôkmta ng phải dêbjlh ̃ dàng đuzlp ôkmta ́i phó, khi trơnjyk ̉ vêbjlh ̀ anh liêbjlh ̀n lâojpb ̣p tưjfmi ́c bị ném bom trong xe, nguy hiêbjlh ̉m tơnjyk ́i cả tính mạng?!”
Khôkmta ng hiêbjlh ̉u vì sao côkmta lại tưjfmi ̣ nhiêbjlh n nhơnjyk ́ đuzlp êbjlh ́n cái chuyêbjlh ̣n kia, cảm xúc nhâojpb ́t thơnjyk ̀i kích đuzlp ôkmta ̣ng, giọng nói phát run.
Môkmta ̣t chút mâojpb ́t khôkmta ́ng chêbjlh ́ làm côkmta xâojpb ́u hôkmta ̉, lôkmta ng mi dài cúi cuôkmta ́ng, muôkmta ́n đuzlp âojpb ̉y lôkmta ̀ng ngưjfmi ̣c anh ra: “Tôkmta i khôkmta ng muôkmta ́n nôkmta ̉i đuzlp iêbjlh n cùng anh... Anh buôkmta ng ra đuzlp i...”
Con ngưjfmi ơnjyk i thâojpb m thúy của Thưjfmi ơnjyk ̣ng Quan Hạo nhưjfmi có sóng biêbjlh ̉n cuôkmta ̣n cuôkmta ̣n dưjfmi ̃ dôkmta ̣i, châojpb ̣m rãi xoay ngưjfmi ơnjyk ̀i côkmta buôkmta ̣c chăeshd ̣t vào trong lòng, cúi đuzlp êbjlh ̀u đuzlp ăeshd ̣t trêbjlh n trán côkmta nhẹ nhàng nói: “... Phải vâojpb ̣y khôkmta ng? Anh nôkmta ̉i đuzlp iêbjlh n?... Vâojpb ̣y em có biêbjlh ́t khôkmta ng, anh vì ai mơnjyk ́i nôkmta ̉i đuzlp iêbjlh n?”
Tâojpb ̀n Môkmta ̣c Ngưjfmi ̃ nhíu mi, hiêbjlh ̉u ra ý của anh, dùng lưjfmi ̣c lơnjyk ́n hơnjyk n muôkmta ́n né tránh.
“Nêbjlh ́u ngày hôkmta m qua anh có thêbjlh ̉ đuzlp i vào trong nhà em mà khôkmta ng phải chỉ đuzlp ưjfmi ́ng trưjfmi ơnjyk ́c cưjfmi ̉a gọi đuzlp iêbjlh ̣n cho em...” Thưjfmi ơnjyk ̣ng Quan Hạo trâojpb ̀m thâojpb ́p nói dưjfmi ơnjyk ̀ng nhưjfmi khôkmta ng thêbjlh ̉ kháng cưjfmi ̣ mị hoăeshd ̣c, đuzlp è năeshd ̣ng nôkmta ̃i đuzlp au nôkmta ̀ng đuzlp âojpb ̣m cùng sưjfmi ̣ quyêbjlh ́n luyêbjlh ́n trong lòng, hăeshd ́ng giọng châojpb ̣m rãi nói, “Anh cũng đuzlp ã sơnjyk ́m nôkmta ̉i đuzlp iêbjlh n.”
Tâojpb ̀n Môkmta ̣c Ngưjfmi ̃ chỉ câojpb ̉m thâojpb ́y cả ngưjfmi ơnjyk ̀i nóng bưjfmi ̀ng đuzlp ôkmta ̉ cả môkmta ̀ hôkmta i, còn tiêbjlh ́p tục nhưjfmi vâojpb ̣y côkmta sẽ khôkmta ng thêbjlh ̉ chịu đuzlp ưjfmi ̣ng nôkmta ̉i.
‘Thưjfmi ơnjyk ̣ng Quan Hạo...” Côkmta thôkmta ng khôkmta ̉ kêbjlh u môkmta ̣t tiêbjlh ́ng.
Sandy lúc này đuzlp ang đuzlp i đuzlp êbjlh ́n văeshd n phòng, đuzlp âojpb ̉y cưjfmi ̉a ra, câojpb ́t tiêbjlh ́ng hỏi môkmta ̣t câojpb u: “Ready???”
Nhưjfmi ng vưjfmi ̀a nhìn thâojpb ́y cảnh tưjfmi ơnjyk ̣ng trưjfmi ơnjyk ́c măeshd ́t, côkmta nàng lâojpb ̣p tưjfmi ́c hoảng sơnjyk ̣, ly trà sưjfmi ̃a đuzlp ang câojpb ̀m trong tay suýt nưjfmi ̃a thì rơnjyk i xuôkmta ́ng đuzlp âojpb ́t, làn da hơnjyk i ngăeshd m cũng băeshd ́t đuzlp âojpb ̀u ưjfmi ̉ng đuzlp ỏ, sưjfmi ̣ bôkmta ́i rôkmta ́i khôkmta ng thêbjlh ̉ che lâojpb ́p đuzlp ưjfmi ơnjyk ̣c.
Tâojpb ̀n Môkmta ̣c Ngưjfmi ̃ cũng giâojpb ̣t mình hoảng hôkmta ́t, côkmta biêbjlh ́t giơnjyk ̀ phút này đuzlp êbjlh ̉ xảy ra tình huôkmta ́ng nhưjfmi thêbjlh ́ là khôkmta ng đuzlp úng, vâojpb ̣y mà ngưjfmi ơnjyk ̀i đuzlp àn ôkmta ng này cưjfmi ́ ôkmta m lâojpb ́y côkmta khưjfmi khưjfmi , khôkmta ng cho kháng cưjfmi ̣, bàn tay còn lại vâojpb ̃n nhẹ nhàng vuôkmta ́t ve bụng phăeshd ̉ng lì. Tâojpb ̀n Môkmta ̣c Ngưjfmi ̃ căeshd n bản khôkmta ng biêbjlh ́t phải giải thích nhưjfmi thêbjlh ́ nào, thâojpb ̀m nghĩ muôkmta ́n trôkmta ́n tránh khi côkmta gái kia đuzlp i vào.
Ngưjfmi ơnjyk ̣c lại Thưjfmi ơnjyk ̣ng Quan Hạo lại râojpb ́t bình tĩnh, lôkmta ng mi dài cúi xuôkmta ́ng, hơnjyk i buôkmta ng thâojpb n thêbjlh ̉ côkmta ra, tao nhã xoay ngưjfmi ơnjyk ̀i lại đuzlp ôkmta ́i diêbjlh ̣n vơnjyk ́i Sandy, dúng tiêbjlh ́ng Anh châojpb ̣m rãi nói: “Thâojpb n thêbjlh ̉ côkmta âojpb ́y khôkmta ng thoải mái, buôkmta ̉i huâojpb ́n luyêbjlh ̣n nưjfmi ̉a giơnjyk ̀ sau sẽ hủy bỏ, tôkmta i đuzlp ưjfmi a côkmta âojpb ́y ra ngoài ăeshd n môkmta ̣t chút gì, trong buôkmta ̉i sáng nay cũng khôkmta ng câojpb ̀n quâojpb ́y râojpb ̀y côkmta âojpb ́y... biêbjlh ́t chưjfmi a?”
Sandy nháy măeshd ́t xâojpb ́u hôkmta ̉, đuzlp ỏ măeshd ̣t gâojpb ̣t gâojpb ̣t đuzlp âojpb ̀u, chạy nhanh ra ngoài nhưjfmi ơnjyk ̀ng khôkmta ng gian cho bọn họ.
Tâojpb ̀n Môkmta ̣c Ngưjfmi ̃ đuzlp ã xâojpb ́u hôkmta ̉ muôkmta ́n chêbjlh ́t!
...
Cưjfmi ̉a hàng bánh kem và trà, cánh cưjfmi ̉a mang theo gió lạnh khôkmta ng ngưjfmi ̀ng vang, cũng khôkmta ng ngưjfmi ̀ng có ngưjfmi ơnjyk ̀i tiêbjlh ́n vào đuzlp i ra.
“Nhiêbjlh ̀u sao?” Thưjfmi ơnjyk ̣ng Quan Hạo đuzlp em môkmta ̣t ly sưjfmi ̃a nóng đuzlp ăeshd ̣t trưjfmi ơnjyk ́c măeshd ̣t côkmta , ôkmta n nhu hỏi.
Khôkmta i phục môkmta ̣t chút khí lưjfmi ̣c cùng tinh thâojpb ̀n, Tâojpb ̀n Môkmta ̣c Ngưjfmi ̃ vâojpb ̃n xâojpb ́u hôkmta ̉ khôkmta ng có bơnjyk ́t đuzlp i, côkmta gâojpb ̣t gâojpb ̣t đuzlp âojpb ̀u, ánh măeshd ́t có chút thêbjlh lưjfmi ơnjyk ng nhìn ra phía ngoài cưjfmi ̉a sôkmta ̉, qua lơnjyk ́p kính thủy tinh trong suôkmta ́t, ơnjyk ̉ ngà tưjfmi , ngưjfmi ơnjyk ̀i và xe đuzlp ang cùng nhau lưjfmi u thôkmta ng qua lại có chút châojpb ̣t chôkmta ̣i.
“Anh tưjfmi ̀ phía trưjfmi ơnjyk ́c nhìn thâojpb ́y em xóa cái gì vâojpb ̣y? Quan trọng lăeshd ́m sao?” Anh khôkmta ng đuzlp i, hai châojpb n tao nhã bưjfmi ơnjyk ́c lại, môkmta ̣t tay đuzlp ăeshd ̣t lêbjlh n bàn, môkmta ̣t tay giúp đuzlp ơnjyk ̃ côkmta dưjfmi ̣a lưjfmi ng vào ghêbjlh ́, tiêbjlh ́p tục hỏi ôkmta n nhu.
Tâojpb ̀n Môkmta ̣c Ngưjfmi ̃ run lêbjlh n, măeshd ́t nhìn anh môkmta ̣t cái: “Anh nhìn nhâojpb ̀m rôkmta ̀i, tôkmta i khôkmta ng có xóa cái gì cả.”
Ánh măeshd ́t Thưjfmi ơnjyk ̣ng Quan Hạo dưjfmi ̀ng ơnjyk ̉ côkmta : “Vâojpb ̣y tơnjyk ̀ giâojpb ́y tưjfmi ̀ chưjfmi ́c đuzlp ăeshd ̣t trêbjlh n bàn, anh cũng nhìn nhâojpb ̀m rôkmta ̀i?”
Bàn tay nhỏ bé và yêbjlh ́u ơnjyk ́t xoa huyêbjlh ̣t thái dưjfmi ơnjyk ng, côkmta nhíu mi: “Anh khôkmta ng nhìn nhâojpb ̀m... Vơnjyk ́i lại anh cũng khôkmta ng phải ngưjfmi ơnjyk ̀i trưjfmi ̣c tiêbjlh ́p lãnh đuzlp ạo tôkmta i, tôkmta i chỉ là môkmta ̣t giáo viêbjlh n huâojpb ́n luyêbjlh ̣n nho nhỏ, đuzlp ơnjyk n tưjfmi ̀ chưjfmi ́c là tôkmta i nôkmta ̣p cho Sandy! Megnific Coper có hàng vạn nhâojpb n viêbjlh n, anh làm sao mà giưjfmi ̃ đuzlp ưjfmi ơnjyk ̣c?”
Thưjfmi ơnjyk ̣ng Quan Hạo chăeshd m chú nhìn côkmta môkmta ̣t lúc lâojpb u, cúi đuzlp âojpb ̀u nói: “Đnjyk ưjfmi ơnjyk ̣c rôkmta ̀i, đuzlp ôkmta ̉i sang chuyêbjlh ̣n khác... Vì sao ngày hôkmta m qua em lại khóc?”
“Tôkmta i có khóc sao?” Đnjyk ôkmta i măeshd ́t Tâojpb ̀n Môkmta ̣c Ngưjfmi ̃ quâojpb ̣t cưjfmi ơnjyk ̀ng nhìn anh, “Tai anh băeshd ̀ng cách nào lại nghe thâojpb ́y đuzlp ưjfmi ơnjyk ̣c?”
... Tâojpb ̀n Môkmta ̣c Ngưjfmi ̃ khôkmta i phục lại ý chí chiêbjlh ́n đuzlp âojpb ́u, khôkmta ng dêbjlh ̃ dàng bị anh côkmta ng phá phòng tuyêbjlh ́n tâojpb m lí.
Thưjfmi ơnjyk ̣ng Quan Hạo châojpb ̣m rãi cúi đuzlp âojpb ̀u, khuôkmta n măeshd ̣t tuâojpb ́n dâojpb ̣t mị hoăeshd ̣c nhanh chóng trâojpb ̀m xuôkmta ́ng, hôkmta hâojpb ́p của côkmta suy yêbjlh ́u, cảm thâojpb ́y toàn bôkmta ̣ thâojpb n thêbjlh ̉ cùng sưjfmi ̣ áp bưjfmi ́c của anh đuzlp ang hưjfmi ơnjyk ́ng thăeshd ̉ng vào côkmta mà đuzlp ánh úp. Vòng sang chôkmta ̃ côkmta , môkmta i mỏng nhẹ nhàng ghé sát tai côkmta : “Lòng nghe đuzlp ưjfmi ơnjyk ̣c, em khóc.”
Trái tim Tâojpb ̀n Môkmta ̣c Ngưjfmi ̃ đuzlp ôkmta ̣t nhiêbjlh n đuzlp âojpb ̣p loạn môkmta ̣t chút, nhơnjyk ́ tơnjyk ́i ngày hôkmta m qua xảy ra chuyêbjlh ̣n, nhìn thâojpb ́y nhưjfmi ̃ng tâojpb ́m hình khó coi, thơnjyk ̀i hạn rơnjyk ̀i đuzlp i cũng gâojpb ̀n đuzlp êbjlh ́n, đuzlp áy măeshd ́t côkmta lại dâojpb ng lêbjlh n môkmta ̣t tâojpb ̀ng sưjfmi ơnjyk ng mù mịt, run giọng nói: “Anh thâojpb ́y bêbjlh n kia cũng có chôkmta ̃ ngôkmta ̀i sao? Chăeshd ̉ng lẽ nhâojpb ́t đuzlp ịnh cưjfmi ́ phải ngôkmta ̀i sát tôkmta i nói chuyêbjlh ̣n?”
Lôkmta ng mi dày của Thưjfmi ơnjyk ̣ng Quan Hạo châojpb ̣m rãi nhăeshd ́m lại, ôkmta n tôkmta ̀n phả hơnjyk i thơnjyk ̉ ra rôkmta ̀i lại nuôkmta ́t vào, cúi đuzlp âojpb ̀u nói: “Khó có cơnjyk hôkmta ̣i em bình tĩnh thêbjlh ́ này mà ngôkmta ̀i nói chuyêbjlh ̣n, cho nêbjlh n anh muôkmta ́n ngôkmta ̀i đuzlp âojpb y, bêbjlh n kia cách em quá xa.”
Tâojpb ̀n Môkmta ̣c Ngưjfmi ̃ khôkmta ng ngơnjyk ̀ anh nói vâojpb ̣y, ánh măeshd ́t hơnjyk i run, hay tay bưjfmi ng côkmta ́c sưjfmi ̃a nóng, nói giọng khàn khàn: “Anh bị thâojpb ̀n kinh...”
Thưjfmi ơnjyk ̣ng Quan Hạo đuzlp ôkmta ̣t nhiêbjlh n nhíu mi: “Câojpb ̉n thâojpb ̣n nóng...”
Thêbjlh ́ nhưjfmi ng khôkmta ng kịp nưjfmi ̃a rôkmta ̀i, hai nay côkmta câojpb ̀m chăeshd ̣t côkmta ́c sưjfmi ̃a, nhâojpb ́t thơnjyk ̀i nóng khôkmta ng chịu đuzlp ưjfmi ơnjyk c, “A!” môkmta ̣t tiêbjlh ́ng đuzlp ôkmta ̣t nhiêbjlh n buôkmta ng ra, cái côkmta ́c lâojpb ̣p tưjfmi ́c nghiêbjlh ng sang môkmta ̣t bêbjlh n, sưjfmi ̃a đuzlp ôkmta ̉ hêbjlh ́t ra, tay anh nhanh chóng đuzlp ơnjyk ̃ lâojpb ́y cái côkmta ́c đuzlp êbjlh ̉ khôkmta ng bị rơnjyk i xuôkmta ́ng!
Ơzwiy ̉ quâojpb ̀y bán hàng nhâojpb n viêbjlh n liêbjlh ̀n lâojpb ̣p tưjfmi ́c chạy tơnjyk ́i: “Is there something wrong?”
Khuôkmta n măeshd ̣t nhỏ nhăeshd ́n của Tâojpb ̀n Môkmta ̣c Ngưjfmi ̃ đuzlp ỏ lêbjlh n, ôkmta m tay xoa dịu cho bơnjyk ́t nóng.
Thưjfmi ơnjyk ̣ng Quan Hạo đuzlp ăeshd ̣t ngay ngăeshd ́n lại cái côkmta ́c, săeshd ́c măeshd ̣t có chút ủ dôkmta ̣t, lại hưjfmi ơnjyk ́ng ngưjfmi ơnjyk ̀i bán muôkmta ́n gọi thêbjlh m môkmta ̣t li nưjfmi ̃a, khôkmta ng câojpb ̀n phải nóng nhưjfmi vưjfmi ̀a rôkmta ̀i.
Khô
Mô
Con ngư
Tâ
“Nê
Tâ
‘Thư
Sandy lúc này đ
Như
Tâ
Ngư
Sandy nháy mă
Tâ
...
Cư
“Nhiê
Khô
“Anh tư
Tâ
Ánh mă
Bàn tay nhỏ bé và yê
Thư
“Tô
... Tâ
Thư
Trái tim Tâ
Lô
Tâ
Thư
Thê
Ơ
Khuô
Thư
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.