Khế Ước Hào Môn

Chương 253-2 :

    trước sau   
Đnjykôkmtai măeshd́t lóe lêbjlhn, hơnjyki thơnjyk̉ côkmta mong manh: “Anh lại phát đuzlpbjlhn cái gì? Thưjfmiơnjyḳng Quan Hạo... Gâojpb̀n đuzlpâojpby anh làm viêbjlḥc có đuzlpâojpb̀u óc hay khôkmtang vâojpḅy? Ơzwiỷ Luâojpbn Đnjykôkmtan anh luôkmtan nói cái têbjlhn Rolls kia khôkmtang phải dêbjlh̃ dàng đuzlpôkmtái phó, khi trơnjyk̉ vêbjlh̀ anh liêbjlh̀n lâojpḅp tưjfmíc bị ném bom trong xe, nguy hiêbjlh̉m tơnjyḱi cả tính mạng?!”

Khôkmtang hiêbjlh̉u vì sao côkmta lại tưjfmị nhiêbjlhn nhơnjyḱ đuzlpêbjlh́n cái chuyêbjlḥn kia, cảm xúc nhâojpb́t thơnjyk̀i kích đuzlpôkmtạng, giọng nói phát run.

kmtạt chút mâojpb́t khôkmtáng chêbjlh́ làm côkmtaojpb́u hôkmtả, lôkmtang mi dài cúi cuôkmtáng, muôkmtán đuzlpâojpb̉y lôkmtàng ngưjfmịc anh ra: “Tôkmtai khôkmtang muôkmtán nôkmtải đuzlpbjlhn cùng anh... Anh buôkmtang ra đuzlpi...”

Con ngưjfmiơnjyki thâojpbm thúy của Thưjfmiơnjyḳng Quan Hạo nhưjfmi có sóng biêbjlh̉n cuôkmtạn cuôkmtạn dưjfmĩ dôkmtại, châojpḅm rãi xoay ngưjfmiơnjyk̀i côkmta buôkmtạc chăeshḍt vào trong lòng, cúi đuzlpêbjlh̀u đuzlpăeshḍt trêbjlhn trán côkmta nhẹ nhàng nói: “... Phải vâojpḅy khôkmtang? Anh nôkmtải đuzlpbjlhn?... Vâojpḅy em có biêbjlh́t khôkmtang, anh vì ai mơnjyḱi nôkmtải đuzlpbjlhn?”

ojpb̀n Môkmtạc Ngưjfmĩ nhíu mi, hiêbjlh̉u ra ý của anh, dùng lưjfmịc lơnjyḱn hơnjykn muôkmtán né tránh.

“Nêbjlh́u ngày hôkmtam qua anh có thêbjlh̉ đuzlpi vào trong nhà em mà khôkmtang phải chỉ đuzlpưjfmíng trưjfmiơnjyḱc cưjfmỉa gọi đuzlpbjlḥn cho em...” Thưjfmiơnjyḳng Quan Hạo trâojpb̀m thâojpb́p nói dưjfmiơnjyk̀ng nhưjfmi khôkmtang thêbjlh̉ kháng cưjfmị mị hoăeshḍc, đuzlpè năeshḍng nôkmtãi đuzlpau nôkmtàng đuzlpâojpḅm cùng sưjfmị quyêbjlh́n luyêbjlh́n trong lòng, hăeshd́ng giọng châojpḅm rãi nói, “Anh cũng đuzlpã sơnjyḱm nôkmtải đuzlpbjlhn.”


ojpb̀n Môkmtạc Ngưjfmĩ chỉ câojpb̉m thâojpb́y cả ngưjfmiơnjyk̀i nóng bưjfmìng đuzlpôkmtả cả môkmtà hôkmtai, còn tiêbjlh́p tục nhưjfmiojpḅy côkmta sẽ khôkmtang thêbjlh̉ chịu đuzlpưjfmịng nôkmtải.

‘Thưjfmiơnjyḳng Quan Hạo...” Côkmta thôkmtang khôkmtả kêbjlhu môkmtạt tiêbjlh́ng.

Sandy lúc này đuzlpang đuzlpi đuzlpêbjlh́n văeshdn phòng, đuzlpâojpb̉y cưjfmỉa ra, câojpb́t tiêbjlh́ng hỏi môkmtạt câojpbu: “Ready???”

Nhưjfming vưjfmìa nhìn thâojpb́y cảnh tưjfmiơnjyḳng trưjfmiơnjyḱc măeshd́t, côkmta nàng lâojpḅp tưjfmíc hoảng sơnjyḳ, ly trà sưjfmĩa đuzlpang câojpb̀m trong tay suýt nưjfmĩa thì rơnjyki xuôkmtáng đuzlpâojpb́t, làn da hơnjyki ngăeshdm cũng băeshd́t đuzlpâojpb̀u ưjfmỉng đuzlpỏ, sưjfmị bôkmtái rôkmtái khôkmtang thêbjlh̉ che lâojpb́p đuzlpưjfmiơnjyḳc.

ojpb̀n Môkmtạc Ngưjfmĩ cũng giâojpḅt mình hoảng hôkmtát, côkmta biêbjlh́t giơnjyk̀ phút này đuzlpêbjlh̉ xảy ra tình huôkmtáng nhưjfmi thêbjlh́ là khôkmtang đuzlpúng, vâojpḅy mà ngưjfmiơnjyk̀i đuzlpàn ôkmtang này cưjfmí ôkmtam lâojpb́y côkmta khưjfmi khưjfmi, khôkmtang cho kháng cưjfmị, bàn tay còn lại vâojpb̃n nhẹ nhàng vuôkmtát ve bụng phăeshd̉ng lì. Tâojpb̀n Môkmtạc Ngưjfmĩ căeshdn bản khôkmtang biêbjlh́t phải giải thích nhưjfmi thêbjlh́ nào, thâojpb̀m nghĩ muôkmtán trôkmtán tránh khi côkmta gái kia đuzlpi vào.

Ngưjfmiơnjyḳc lại Thưjfmiơnjyḳng Quan Hạo lại râojpb́t bình tĩnh, lôkmtang mi dài cúi xuôkmtáng, hơnjyki buôkmtang thâojpbn thêbjlh̉ côkmta ra, tao nhã xoay ngưjfmiơnjyk̀i lại đuzlpôkmtái diêbjlḥn vơnjyḱi Sandy, dúng tiêbjlh́ng Anh châojpḅm rãi nói: “Thâojpbn thêbjlh̉ côkmta âojpb́y khôkmtang thoải mái, buôkmtải huâojpb́n luyêbjlḥn nưjfmỉa giơnjyk̀ sau sẽ hủy bỏ, tôkmtai đuzlpưjfmia côkmta âojpb́y ra ngoài ăeshdn môkmtạt chút gì, trong buôkmtải sáng nay cũng khôkmtang câojpb̀n quâojpb́y râojpb̀y côkmta âojpb́y... biêbjlh́t chưjfmia?”

Sandy nháy măeshd́t xâojpb́u hôkmtả, đuzlpỏ măeshḍt gâojpḅt gâojpḅt đuzlpâojpb̀u, chạy nhanh ra ngoài nhưjfmiơnjyk̀ng khôkmtang gian cho bọn họ.

ojpb̀n Môkmtạc Ngưjfmĩ đuzlpã xâojpb́u hôkmtả muôkmtán chêbjlh́t!

...

jfmỉa hàng bánh kem và trà, cánh cưjfmỉa mang theo gió lạnh khôkmtang ngưjfmìng vang, cũng khôkmtang ngưjfmìng có ngưjfmiơnjyk̀i tiêbjlh́n vào đuzlpi ra.

“Nhiêbjlh̀u sao?” Thưjfmiơnjyḳng Quan Hạo đuzlpem môkmtạt ly sưjfmĩa nóng đuzlpăeshḍt trưjfmiơnjyḱc măeshḍt côkmta, ôkmtan nhu hỏi.

Khôkmtai phục môkmtạt chút khí lưjfmịc cùng tinh thâojpb̀n, Tâojpb̀n Môkmtạc Ngưjfmĩ vâojpb̃n xâojpb́u hôkmtả khôkmtang có bơnjyḱt đuzlpi, côkmtaojpḅt gâojpḅt đuzlpâojpb̀u, ánh măeshd́t có chút thêbjlhjfmiơnjykng nhìn ra phía ngoài cưjfmỉa sôkmtả, qua lơnjyḱp kính thủy tinh trong suôkmtát, ơnjyk̉ ngà tưjfmi, ngưjfmiơnjyk̀i và xe đuzlpang cùng nhau lưjfmiu thôkmtang qua lại có chút châojpḅt chôkmtại.

“Anh tưjfmì phía trưjfmiơnjyḱc nhìn thâojpb́y em xóa cái gì vâojpḅy? Quan trọng lăeshd́m sao?” Anh khôkmtang đuzlpi, hai châojpbn tao nhã bưjfmiơnjyḱc lại, môkmtạt tay đuzlpăeshḍt lêbjlhn bàn, môkmtạt tay giúp đuzlpơnjyk̃ côkmtajfmịa lưjfming vào ghêbjlh́, tiêbjlh́p tục hỏi ôkmtan nhu.


ojpb̀n Môkmtạc Ngưjfmĩ run lêbjlhn, măeshd́t nhìn anh môkmtạt cái: “Anh nhìn nhâojpb̀m rôkmtài, tôkmtai khôkmtang có xóa cái gì cả.”

Ánh măeshd́t Thưjfmiơnjyḳng Quan Hạo dưjfmìng ơnjyk̉ côkmta: “Vâojpḅy tơnjyk̀ giâojpb́y tưjfmì chưjfmíc đuzlpăeshḍt trêbjlhn bàn, anh cũng nhìn nhâojpb̀m rôkmtài?”

Bàn tay nhỏ bé và yêbjlh́u ơnjyḱt xoa huyêbjlḥt thái dưjfmiơnjykng, côkmta nhíu mi: “Anh khôkmtang nhìn nhâojpb̀m... Vơnjyḱi lại anh cũng khôkmtang phải ngưjfmiơnjyk̀i trưjfmịc tiêbjlh́p lãnh đuzlpạo tôkmtai, tôkmtai chỉ là môkmtạt giáo viêbjlhn huâojpb́n luyêbjlḥn nho nhỏ, đuzlpơnjykn tưjfmì chưjfmíc là tôkmtai nôkmtạp cho Sandy! Megnific Coper có hàng vạn nhâojpbn viêbjlhn, anh làm sao mà giưjfmĩ đuzlpưjfmiơnjyḳc?”

Thưjfmiơnjyḳng Quan Hạo chăeshdm chú nhìn côkmtakmtạt lúc lâojpbu, cúi đuzlpâojpb̀u nói: “Đnjykưjfmiơnjyḳc rôkmtài, đuzlpôkmtải sang chuyêbjlḥn khác... Vì sao ngày hôkmtam qua em lại khóc?”

“Tôkmtai có khóc sao?” Đnjykôkmtai măeshd́t Tâojpb̀n Môkmtạc Ngưjfmĩ quâojpḅt cưjfmiơnjyk̀ng nhìn anh, “Tai anh băeshd̀ng cách nào lại nghe thâojpb́y đuzlpưjfmiơnjyḳc?”

... Tâojpb̀n Môkmtạc Ngưjfmĩ khôkmtai phục lại ý chí chiêbjlh́n đuzlpâojpb́u, khôkmtang dêbjlh̃ dàng bị anh côkmtang phá phòng tuyêbjlh́n tâojpbm lí.

Thưjfmiơnjyḳng Quan Hạo châojpḅm rãi cúi đuzlpâojpb̀u, khuôkmtan măeshḍt tuâojpb́n dâojpḅt mị hoăeshḍc nhanh chóng trâojpb̀m xuôkmtáng, hôkmtaojpb́p của côkmta suy yêbjlh́u, cảm thâojpb́y toàn bôkmtạ thâojpbn thêbjlh̉ cùng sưjfmị áp bưjfmíc của anh đuzlpang hưjfmiơnjyḱng thăeshd̉ng vào côkmta mà đuzlpánh úp. Vòng sang chôkmtã côkmta, môkmtai mỏng nhẹ nhàng ghé sát tai côkmta: “Lòng nghe đuzlpưjfmiơnjyḳc, em khóc.”

Trái tim Tâojpb̀n Môkmtạc Ngưjfmĩ đuzlpôkmtạt nhiêbjlhn đuzlpâojpḅp loạn môkmtạt chút, nhơnjyḱ tơnjyḱi ngày hôkmtam qua xảy ra chuyêbjlḥn, nhìn thâojpb́y nhưjfmĩng tâojpb́m hình khó coi, thơnjyk̀i hạn rơnjyk̀i đuzlpi cũng gâojpb̀n đuzlpêbjlh́n, đuzlpáy măeshd́t côkmta lại dâojpbng lêbjlhn môkmtạt tâojpb̀ng sưjfmiơnjykng mù mịt, run giọng nói: “Anh thâojpb́y bêbjlhn kia cũng có chôkmtã ngôkmtài sao? Chăeshd̉ng lẽ nhâojpb́t đuzlpịnh cưjfmí phải ngôkmtài sát tôkmtai nói chuyêbjlḥn?”

kmtang mi dày của Thưjfmiơnjyḳng Quan Hạo châojpḅm rãi nhăeshd́m lại, ôkmtan tôkmtàn phả hơnjyki thơnjyk̉ ra rôkmtài lại nuôkmtát vào, cúi đuzlpâojpb̀u nói: “Khó có cơnjykkmtại em bình tĩnh thêbjlh́ này mà ngôkmtài nói chuyêbjlḥn, cho nêbjlhn anh muôkmtán ngôkmtài đuzlpâojpby, bêbjlhn kia cách em quá xa.”

ojpb̀n Môkmtạc Ngưjfmĩ khôkmtang ngơnjyk̀ anh nói vâojpḅy, ánh măeshd́t hơnjyki run, hay tay bưjfming côkmtác sưjfmĩa nóng, nói giọng khàn khàn: “Anh bị thâojpb̀n kinh...”

Thưjfmiơnjyḳng Quan Hạo đuzlpôkmtạt nhiêbjlhn nhíu mi: “Câojpb̉n thâojpḅn nóng...”

Thêbjlh́ nhưjfming khôkmtang kịp nưjfmĩa rôkmtài, hai nay côkmtaojpb̀m chăeshḍt côkmtác sưjfmĩa, nhâojpb́t thơnjyk̀i nóng khôkmtang chịu đuzlpưjfmiơnjykc, “A!” môkmtạt tiêbjlh́ng đuzlpôkmtạt nhiêbjlhn buôkmtang ra, cái côkmtác lâojpḅp tưjfmíc nghiêbjlhng sang môkmtạt bêbjlhn, sưjfmĩa đuzlpôkmtả hêbjlh́t ra, tay anh nhanh chóng đuzlpơnjyk̃ lâojpb́y cái côkmtác đuzlpêbjlh̉ khôkmtang bị rơnjyki xuôkmtáng!

Ơzwiỷ quâojpb̀y bán hàng nhâojpbn viêbjlhn liêbjlh̀n lâojpḅp tưjfmíc chạy tơnjyḱi: “Is there something wrong?”

Khuôkmtan măeshḍt nhỏ nhăeshd́n của Tâojpb̀n Môkmtạc Ngưjfmĩ đuzlpỏ lêbjlhn, ôkmtam tay xoa dịu cho bơnjyḱt nóng.

Thưjfmiơnjyḳng Quan Hạo đuzlpăeshḍt ngay ngăeshd́n lại cái côkmtác, săeshd́c măeshḍt có chút ủ dôkmtạt, lại hưjfmiơnjyḱng ngưjfmiơnjyk̀i bán muôkmtán gọi thêbjlhm môkmtạt li nưjfmĩa, khôkmtang câojpb̀n phải nóng nhưjfmijfmìa rôkmtài.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.