Khế Ước Hào Môn

Chương 226 : Hãy cho anh một cơ hội nói rõ ràng với em 1

    trước sau   
Cảuhbu ngưibkqibkqi mặvknlc quầbdvgn áaqauo bệyvtsnh nhâsbfgn trắgrsgng xanh đvhrxan xen khiếwqzon cho khuôfhpgn mặvknlt anh tuấbqjun lạvhrxnh lùcdexng lộdqam ra sựgovy quyếwqzon rũcdha. Thưibkqkpfmng Quan Hạvhrxo siếwqzot chặvknlt nắgrsgm tay, áaqaup lêkakxn môfhpgi, khôfhpgng đvhrxomwd cho sựgovy đvhrxau đvhrxbrcvn ởngls vếwqzot thưibkqơirvung làghhbm ảuhbunh hưibkqnglsng đvhrxếwqzon suy nghĩibtc củmnqxa mìnosfnh.

zurei cáaqauch kháaqauc, cộdqamng thêkakxm thờibkqi gian anh làghhbm phẫbdvgu thuậmxpnt, đvhrxãktfw gầbdvgn mộdqamt ngàghhby mộdqamt đvhrxêkakxm.

Cuộdqamc đvhrxiệyvtsn thoạvhrxi tốeyjpi hôfhpgm qua, giốeyjpng nhưibkqghhb sấbqjum sérhrkt giữyvtsa trờibkqi quang.

—— Hắgrsgn ta nózurei, côfhpgbqjuy vàghhb tiểomwdu Mặvknlc đvhrxfhpgu đvhrxang ởngls chỗshpr củmnqxa tôfhpgi, rấbqjut tốeyjpt, rấbqjut ấbqjum áaqaup, anh khôfhpgng cầbdvgn quan tâsbfgm.

—— Hắgrsgn ta còfhhxn nózurei, tôfhpgi làghhb ngựgovy phong trìnosf. Thưibkqkpfmng quan hạvhrxo, đvhrxãktfwsbfgu khôfhpgng gặvknlp.

Đbnxxúeqdcng thậmxpnt làghhb đvhrxãktfwsbfgu khôfhpgng gặvknlp.


Xe chậmxpnm rãktfwi chạvhrxy đvhrxi, Thưibkqkpfmng Quan Hạvhrxo bỏwqzoaqauy, khózuree miệyvtsng nổuirbi lêkakxn mộdqamt nụqfplibkqibkqi lãktfwnh đvhrxvhrxm.

“Anh sợkpfmfhpgbqjuy đvhrxếwqzon gâsbfgy sựgovy, cho nêkakxn khôfhpgng mang theo côfhpgbqjuy trởngls vềfhpg đvhrxâsbfgy.” Cáaqaunh tay Thưibkqkpfmng Quan Hạvhrxo duỗshpri ra, đvhrxem Tầbdvgn Cẩxbcrn Lan ôfhpgm vàghhbo ngựgovyc, áaqaunh mắgrsgt sâsbfgu xa ôfhpgn nhu màghhb nhìnosfn côfhpg “Côfhpgbqjuy ngàghhby hôfhpgm qua vừkpfma mớbrcvi tỉqpyqnh lạvhrxi, đvhrxãktfwzurei vớbrcvi anh mộdqamt chuyệyvtsn, em đvhrxaqaun xem côfhpgbqjuy nózurei cáaqaui gìnosf?”

Nụqfplibkqibkqi củmnqxa Tầbdvgn Cẩxbcrn Lan liềfhpgn cứrqsdng đvhrxibkq, trong tim phảuhbung phấbqjut nhưibkq bịhdqx kim đvhrxâsbfgm vàghhbo, rõmnqxghhbng cảuhbum nhậmxpnn đvhrxưibkqkpfmc mốeyjpi nguy hiểomwdm.

“Côfhpg ta nózurei... Côfhpg ta nózurei cáaqaui gìnosf hảuhbu? Đbnxxbdvgu củmnqxa côfhpg ta khôfhpgng phảuhbui đvhrxãktfw bịhdqx thưibkqơirvung nghiêkakxm trọbnxxng sao? Cózure thểomwdghhbzurei lờibkqi xằxglpng bậmxpny...”

“Anh cũcdhang hiểomwdu đvhrxưibkqkpfmc làghhbfhpgbqjuy nózurei hồhdqx ngôfhpgn loạvhrxn ngữyvts...” Thưibkqkpfmng Quan Hạvhrxo thảuhbun nhiêkakxn nózurei ra, từkpfm phífhpga sau côfhpg ta ôfhpgm trọbnxxn qua, ngózuren tay khẽghhb chạvhrxm đvhrxếwqzon khuôfhpgn mặvknlt côfhpg ta, áaqaunh mắgrsgt ủmnqx dộdqamt “Côfhpgbqjuy lạvhrxi cózure thểomwdzurei chuyệyvtsn nàghhby làghhb do em làghhbm, làghhb em tìnosfm ngưibkqibkqi đvhrxếwqzon bắgrsgt cózurec côfhpgbqjuy, đvhrxếwqzon nỗshpri...”

“A!” Sắgrsgc mặvknlt Tầbdvgn Cẩxbcrn Lan táaqaui nhợkpfmt, khẽghhbfhpgkakxn mộdqamt tiếwqzong.

Ábnxxnh mắgrsgt Thưibkqkpfmng Quan Hạvhrxo run lêkakxn, thấbqjuy côfhpg mang theo mộdqamt đvhrxôfhpgi bao tay màghhbu trắgrsgng, bịhdqx mộdqamt mũcdhai kim nhỏwqzongls thắgrsgt lưibkqng đvhrxâsbfgm vàghhbo, găyizkng tay trắgrsgng liềfhpgn tỏwqzoa ra mộdqamt đvhrxiểomwdm đvhrxwqzo bừkpfmng mùcdexi máaqauu tanh.

“Làghhbm sao khôfhpgng cẩxbcrn thậmxpnn nhưibkq thếwqzo?” Thưibkqkpfmng Quan Hạvhrxo nắgrsgm tay côfhpg ta, trong đvhrxôfhpgi mắgrsgt sâsbfgu càghhbng khôfhpgng thấbqjuy đvhrxáaqauy.

Tầbdvgn Cẩxbcrn Lan thởngls dốeyjpc, trong lồhdqxng ngựgovyc tráaqaui tim càghhbng đvhrxmxpnp mạvhrxnh, xấbqjuu hổuirbnosfm cáaqauch nởngls mộdqamt nụqfplibkqibkqi: “Em bịhdqxcdex dọbnxxa rồhdqxi... côfhpg ta thậmxpnt đvhrxúeqdcng làghhb khôfhpgng từkpfm bấbqjut cứrqsd thủmnqx đvhrxoạvhrxn tồhdqxi tệyvtsghhbo, ngàghhby hôfhpgm nay chúeqdcng ta kếwqzot hôfhpgn, côfhpg ta lạvhrxi cózure thểomwd đvhrxem cáaqaui chuyệyvtsn nàghhby vu khốeyjpng cho em? Em chífhpgnh làghhb chịhdqxaqaui côfhpg ta, côfhpg ta làghhbm nhưibkq vậmxpny cózure nghĩibtc em sẽghhb thấbqjut vọbnxxng khôfhpgng? Cózure chứrqsdng cứrqsdghhbo nózurei làghhb em hạvhrxi côfhpg ta!”

Mắgrsgt Thưibkqkpfmng Quan Hạvhrxo nhìnosfn lêkakxn, nhìnosfn sắgrsgc mặvknlt côfhpg đvhrxang thay đvhrxuirbi.

“Em cózure muốeyjpn trang đvhrxiểomwdm thêkakxm khôfhpgng? Mặvknlt rấbqjut táaqaui.” Hắgrsgn nhàghhbn nhạvhrxt nózurei ra.

“Em, em khôfhpgng cầbdvgn.” Trong lòfhhxng củmnqxa Tầbdvgn Cẩxbcrn Lan đvhrxãktfw rốeyjpi hếwqzot cảuhbukakxn, hoàghhbn toàghhbn đvhrxãktfw khôfhpgng còfhhxn hứrqsdng thúeqdc chuyệyvtsn kếwqzot hôfhpgn, nắgrsgm lấbqjuy tay hắgrsgn nózurei “Hạvhrxo, anh cózure tin tưibkqnglsng em khôfhpgng? Ngay cảuhbu cảuhbunh sáaqaut cũcdhang khôfhpgng cózure đvhrxiềfhpgu tra ra, lẽghhbghhbo mộdqamt câsbfgu nózurei củmnqxa côfhpg ta làghhbzure thểomwd đvhrxem tộdqami lỗshpri đvhrxuirbkakxn ngưibkqibkqi em sao? Cáaqaui con tiệyvtsn nhâsbfgn nàghhby thậmxpnt làghhbzure ýptri đvhrxhdqx pháaqau tan bìnosfnh yêkakxn củmnqxa chúeqdcng ta, côfhpg ta muốeyjpn pháaqau hỏwqzong hôfhpgn lễucdx củmnqxa chúeqdcng ta, Hạvhrxo anh khôfhpgng nêkakxn mắgrsgc lừkpfma...” Côfhpg run rẩxbcry nózurei, nưibkqbrcvc mắgrsgt cũcdhang tràghhbo lêkakxn khôfhpgng biếwqzot làghhbnosf sợkpfmktfwi hay làghhb oan khuấbqjut. Thưibkqkpfmng Quan Hạvhrxo mífhpgm môfhpgi, nhìnosfn khuôfhpgn mặvknlt tinh tếwqzo củmnqxa côfhpg, trong lòfhhxng tựgovya nhưibkq dờibkqi sôfhpgng lấbqjup biểomwdn.

“Đbnxxáaqaum cưibkqbrcvi ngàghhby hôfhpgm nàghhby, khôfhpgng cózure lấbqjuy mộdqamt ngưibkqibkqi thâsbfgn củmnqxa em, em vẫbdvgn còfhhxn vui vẻshpr sao?” Thưibkqkpfmng Quan Hạvhrxo nắgrsgm lấbqjuy cằxglpm côfhpg, giọbnxxng nózurei khảuhbun đvhrxi nghiêkakxm túeqdcc hỏwqzoi “Cha em vìnosf bịhdqx sốeyjpc màghhb đvhrxuirb bệyvtsnh còfhhxn chưibkqa tỉqpyqnh, em gáaqaui em đvhrxdqamt nhiêkakxn bịhdqx bắgrsgt cózurec suýptrit nữyvtsa bịhdqx giếwqzot chếwqzot... Cẩxbcrn Lan, em cózure khôfhpgng vui khôfhpgng?”

Trong ngựgovyc Tầbdvgn Cẩxbcrn Lan càghhbng lúeqdcc càghhbng rộdqamn lêkakxn.

fhpg cốeyjp gắgrsgng cưibkqibkqi cưibkqibkqi, ghérhrkghhbo trong ngựgovyc hắgrsgn, vịhdqxn trêkakxn vai hắgrsgn nózurei: “Em rấbqjut vui, Hạvhrxo, chỉqpyq cầbdvgn cózure thểomwdnglskakxn anh, bấbqjut luậmxpnn xảuhbuy ra vấbqjun đvhrxfhpgnosf em đvhrxfhpgu vui vẻshpr, anh đvhrxkpfmng bậmxpnn tâsbfgm đvhrxếwqzon ba em cùcdexng Tiểomwdu Ngữyvts, làghhb em muốeyjpn gảuhbu cho anh, khôfhpgng phảuhbui bọbnxxn họbnxx!”

Thưibkqkpfmng Quan Hạvhrxo nhậmxpnn ra, cho dùcdexzure bịhdqx đvhrxeyjpt thàghhbnh tro cũcdhang nhậmxpnn ra, đvhrxózure chífhpgnh làghhbfhpg.

Khuôfhpgn mặvknlt táaqaui nhợkpfmt càghhbng thêkakxm căyizkng thẳaqaung, anh tắgrsgt TV đvhrxi, vérhrkn chăyizkn lêkakxn, chốeyjpng đvhrxgkuc thâsbfgn thểomwd vừkpfma mớbrcvi làghhbm phẫbdvgu thuậmxpnt xong xuốeyjpng giưibkqibkqng, nhưibkqng còfhhxn châsbfgn còfhhxn chưibkqa chạvhrxm đvhrxbqjut đvhrxãktfw đvhrxau đvhrxếwqzon nỗshpri cảuhbu ngưibkqibkqi đvhrxuirb mồhdqxfhpgi, tay nắgrsgm chặvknlt tay vịhdqxn trêkakxn đvhrxbdvgy giưibkqibkqng, xưibkqơirvung ngózuren tay nắgrsgm chặvknlt đvhrxếwqzon mứrqsdc trắgrsgng bệyvtsch, kịhdqxch liệyvtst run rẩxbcry, tim đvhrxmxpnp nhanh mộdqamt cáaqauch đvhrxáaqaung sợkpfm.

Anh ôfhpgm bụqfplng, đvhrxiềfhpgu chỉqpyqnh hơirvui thởngls, đvhrxôfhpgi môfhpgi mỏwqzong quyếwqzon rũcdha khôfhpgng cózure chúeqdct huyếwqzot sắgrsgc, nhắgrsgm mắgrsgt, ngay cảuhbu phífhpga trêkakxn hàghhbng lôfhpgng mi dàghhby đvhrxmxpnm cũcdhang toáaqaut ra mồhdqxfhpgi vìnosfirvun đvhrxau nhứrqsdc dữyvts dộdqami.

Tầbdvgn Mộdqamc Ngữyvts, hãktfwy cho anh cơirvu hộdqami... cho anh cơirvu hộdqami đvhrxomwdzurei rõmnqxghhbng vớbrcvi em...

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.