Khế Ước Hào Môn

Chương 213 : Thô bạo và dịu dàng luân phiên

    trước sau   
Tay suy yếhermu màzigh run rẩooqdy chốzrgpng đctzxksqo bộhylx ngựmfujc củyyaga anh, giọhwpjng nóarobi lýtftg nhíhwpj nhưddwy muỗerkni củyyaga cômskt truyềwwgin đctzxếhermn, mang theo nghẹeewwn ngàzigho, cũng mang theo hậudgdn ýtftgzigh nghiếhermn răerknng nóarobi, “Anh phạaipgm tộhylxi cưddwydlpcng bạaipgo... Tômskti hậudgdn khômsktng thểbwsn giếhermt chếhermt anh, anh thảjasdmskti ra!

Mộhylxt cânrmpu nóarobi đctzxudgdp nátejjt chújbsbt lýtftg tríhwpj cuốzrgpi cùbiqdng củyyaga Thưddwysxowng Quan Hạaipgo, lựmfujc ởruszzighn tay anh từgmsg từgmsg gia tăerknng, bàzighn tay còxonyn lạaipgi xuômskti theo tấxemim lưddwyng trơwwgin mịwmomn củyyaga cômskt đctzxi xuốzrgpng dưddwyjrdqi, từgmsg phíhwpja sau lưddwyng hung hăerknng xébvkbtejjch vátejjy củyyaga cômskt!

mskt thébvkbt lêajwkn, tay củyyaga anh cũfqnqng đctzxãotky hoàzighn toàzighn xânrmpm chiếhermm toàzighn bộhylx tấxemim lưddwyng nhỏtntlbvkb mềwwgim mạaipgi củyyaga cômskt!

Tầfqnqn Mộhylxc Ngữvdmb cốzrgp hếhermt sứwmomc muốzrgpn đctzxooqdy lồirvwng ngựmfujc củyyaga anh ra, lạaipgi bịwmom anh bấxemit ngờdlpcmsktn xuốzrgpng nhưddwy muốzrgpn cuốzrgpn sạaipgch mọhwpji thứwmom khiếhermn cômskt chỉzkdwarob thểbwsn ngửhxgwa đctzxfqnqu, mạaipgnh mẽdltijbsbt lấxemiy, toàzighn bộhylx cổbzaemskt tràzighn đctzxfqnqy dấxemiu hômsktn đctzxtntl bừgmsgng chuyểbwsnn thàzighnh màzighu xanh, cômskt lui lạaipgi, cho đctzxếhermn khi bảjasd vai  chạaipgm vàzigho cửhxgwa xe ởrusz phíhwpja sau, khômsktng còxonyn đctzxưddwydlpcng lui nữvdmba.

“Giếhermt tômskti sao?” Thưddwysxowng Quan Hạaipgo vùbiqdi đctzxfqnqu ởrusz cổbzaemskt, thởrusz dốzrgpc khàzighn giọhwpjng nóarobi, tìjgkznh ýtftg nồirvwng đctzxudgdm: “Từgmsg rấxemit lânrmpu trưddwyjrdqc đctzxânrmpy cômskt luômsktn muốzrgpn giếhermt tômskti... Khômsktng nắjrdqm chắjrdqc thìjgkzfqnqng đctzxgmsgng mong sau nàzighy tômskti sẽdlti bỏtntl qua cho cômskt!”

arobi xong anh ngay lậudgdp tứwmomc đctzxem tay xânrmpm nhậudgdp vàzigho bêajwkn trong quầfqnqn átejjo củyyaga cômskt hung hăerknng nhàzigho nặinkcn!


mskt vẫcaaun nhỏtntl nhưddwyfqnq, mềwwgim nhưddwy vậudgdy, lựmfujc đctzxaipgo thômskt bạaipgo củyyaga anh ởrusz trêajwkn ngưddwydlpci nàzighng tạaipgo ra đctzxfqnqy vếhermt đctzxtntl, bàzighn tay hung hăerknng vuốzrgpt ve đctzxếhermn gầfqnqn quầfqnqn lóarobt củyyaga cômskt, cátejjch mộhylxt lớjrdqp vảjasdi vóarobc hung hăerknng kíhwpjch thíhwpjch nơwwgii mẫcaaun cảjasdm củyyaga cômskt, tiếhermng thébvkbt chóarobi tai vang lêajwkn lấxemiy tay đctzxinkct ởrusz bờdlpc vai củyyaga anh, thầfqnqn tríhwpj đctzxãotky bịwmom tra tấxemin đctzxếhermn tan vỡksqo, “Khômsktng muốzrgpn... Thưddwysxowng Quan Hạaipgo anh buômsktng ra... Anh sẽdlti hốzrgpi hậudgdn vìjgkz chuyệajwkn đctzxãotkyzighm ngàzighy hômsktm nay, đctzxgmsgng đctzxbwsnmskti hậudgdn anh! Khômsktng muốzrgpn!”

mskt khóarobc, ânrmpm thanh củyyaga tiếhermng khóarobc làzigh tiếhermng lòxonyng đctzxang sợsxowotkyi.

Ngay sau đctzxóarob, bàzighn tay củyyaga anh đctzxãotky hung hăerknng xânrmpm nhậudgdp vàzigho bêajwkn trong lớjrdqp vảjasdi, chạaipgm đctzxếhermn lãotkynh đctzxwmoma suốzrgpt bốzrgpn năerknm khômsktng cóarob ai chạaipgm qua, mỗerkni mộhylxt đctzxhylxng tátejjc tinh tếherm củyyaga anh đctzxwwgiu mang theo run rẩooqdy, ngóarobn tay đctzxhylxt nhiêajwkn thậudgdt sânrmpu đctzxi vàzigho đctzxooqdy cômsktzigho hoàzighn cảjasdnh phátejjt đctzxajwkn.

mskt ngửhxgwa đctzxfqnqu, nưddwyjrdqc mắjrdqt thuậudgdn theo lăerknn xuốzrgpng ưddwyjrdqt mặinkct.

“Rấxemit chặinkct...” Anh run giọhwpjng lânrmp̉m bânrmp̉m, đctzxômskti mắjrdqt đctzxtntl au đctzxãotky trởruszajwkn mơwwgizighng, cátejjnh mômskti đctzxinkct ởruszajwkn tai cômsktarobi, “Vìjgkz sao lạaipgi chặinkct nhưddwy vậudgdy... Hắjrdqn ta rốzrgpt cụudgdc làzigh đctzxãotky khai phátejjmskt nhưddwy thếhermzigho vậudgdy... Bao lânrmpu khômsktng cóarobbiqdng cômsktzighm...”

Đwwgiau…

bvkbtejjch đctzxau đctzxjrdqn từgmsgwwgii yếhermu mềwwgim nhấxemit lan ra tớjrdqi thẳylpqng trátejji tim cômskt.

Bảjasd vai cômskt gồirvwng lêajwkn, đctzxau đctzxếhermn phátejjt run, khóarobc thújbsbt thíhwpjt, cũfqnqng bịwmom nhụudgdc nhãotky muốzrgpn chếhermt ngay lậudgdp tứwmomc.

Sựmfujjgkzm nébvkbn củyyaga cômsktzighng kíhwpjch thíhwpjch Thưddwysxowng Quan Hạaipgo, anh cújbsbi xuốzrgpng cắjrdqn mômskti dưddwyjrdqi củyyaga cômskt khiếhermn cômskt khẽdltiajwkn lêajwkn mộhylxt tiếhermng, tiếhermp đctzxóarobddwyksqoi anh chui qua kẽdltierknng quắjrdqp lấxemiy chiếhermc lưddwyksqoi non mềwwgim mátejjt lạaipgnh củyyaga cômskt, giọhwpjng khàzighn khàzighn: “Kêajwku lêajwkn… Vìjgkztejji gìjgkzzigh khômsktng kêajwku… Anh ta dạaipgy cômskt nhưddwy thếherm sao?”

Tầfqnqn Mộhylxc Ngữvdmb bịwmom anh giàzighy vòxony đctzxếhermn sụudgdp đctzxbzae, toàzighn thânrmpn đctzxbzae mồirvwmskti lạaipgnh, giọhwpjng run run nóarobi: “Tômskti khômsktng nêajwkn quen anh… Thưddwysxowng Quan Hạaipgo, ngay từgmsgjbsbc đctzxfqnqu tômskti đctzxãotky khômsktng nêajwkn quen biếhermt anh… Vìjgkztejji gìjgkz anh khômsktng chếhermt đctzxi…”

Đwwgifqnqu ngóarobn tay cômskt bấxemiu thậudgdt sânrmpu vàzigho ngưddwydlpci anh, giọhwpjng run rẩooqdy, nghiếhermn răerknng lạaipgi rưddwyng rưddwyng nóarobi từgmsgng cânrmpu từgmsgng chữvdmb.

ddwyng Thưddwysxowng Quan Hạaipgo cứwmomng đctzxdlpc.

Đwwgiômskti mắjrdqt đctzxtntl au củyyaga anh ngưddwyjrdqc lêajwkn, cũfqnqng bịwmomhwpjch thíhwpjch cựmfujc đctzxiểbwsnm, đctzxhylxt nhiêajwkn kébvkbo cảjasd ngưddwydlpci cômskt lạaipgi.

mskt va phảjasdi ghếherm ngồirvwi, nhữvdmbng sợsxowi tóarobc màzighu đctzxen rơwwgii tátejjn loạaipgn trêajwkn ghếherm, sau lưddwyng đctzxudgdp vàzigho hộhylxp đctzxmfujng đctzxirvw bịwmomhwpjm xanh mộhylxt khoảjasdng, Thưddwysxowng Quan Hạaipgo rújbsbt ngóarobn tay ởrusz trong cơwwgi thểbwsnmskt ra, hung hăerknng kébvkbo khoátejj xuốzrgpng, kébvkbo căerknng mátejji tóarobc hỗerknn loạaipgn củyyaga cômskt đctzxèmfuj xuốzrgpng, giọhwpjng khàzighn khàzighn: “Hốzrgpi hậudgdn vìjgkz quen tômskti cóarob đctzxújbsbng khômsktng? Nhưddwyng Tầfqnqn Mộhylxc Ngữvdmb, cômskt đctzxgmsgng quêajwkn… đctzxgmsgng quêajwkn làzigh ai từgmsgjbsbc ban đctzxfqnqu đctzxãotky muốzrgpn gầfqnqn tômskti, làzigh ai nóarobi thíhwpjch tômskti!... Thếherm nhưddwyng cômskt chíhwpjnh làzigh dạaipgng nàzighy, chỉzkdwzighnrmpm phụudgd ai cũfqnqng cóarob thểbwsnzighm chồirvwng!”

Anh dùbiqdng hếhermt toàzighn lựmfujc đctzxhylxt nhiêajwkn xuyêajwkn qua nơwwgii yếhermu ớjrdqt cômskt vẫcaaun luômsktn gắjrdqt gao chốzrgpng đctzxksqo.

“A…” Cômsktbvkbt lêajwkn, khuômsktn mặinkct tátejji nhợsxowt đctzxfqnqy mồirvwmskti bịwmomarobc che kíhwpjn.

Thưddwysxowng Quan Hạaipgo híhwpjt vàzigho mộhylxt ngụudgdm khíhwpj lạaipgnh. Anh rõfhmczighng thấxemiy mìjgkznh nóarobi rấxemit tàzighn nhẫcaaun, rõfhmczighng biếhermt dạaipgng tra tấxemin nàzighy vớjrdqi cômskt sốzrgpng còxonyn khóarob chịwmomu hơwwgin làzigh chếhermt! Anh thấxemiy đctzxưddwysxowc miệajwkng vếhermt thưddwyơwwging cũfqnq trêajwkn cổbzaemskt, vếhermt sẹeewwo màzighu hồirvwng do bịwmomzighn thuốzrgpc làzighm bỏtntlng, ngay lậudgdp tứwmomc đctzxômskti mắjrdqt đctzxtntlajwkn, cújbsbi đctzxfqnqu hômsktn lêajwkn khômsktng đctzxbwsn cho mìjgkznh nghĩrkli, càzighng khômsktng đctzxbwsn cho mìjgkznh thưddwyơwwging hạaipgi, chỉzkdwarob chiếhermm hữvdmbu đctzxajwkn cuồirvwng nhấxemit!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.