Khế Ước Hào Môn

Chương 213 : Thô bạo và dịu dàng luân phiên

    trước sau   
Tay suy yếnxxqu màclog run rẩgaofy chốyyqung đcagntava bộecxr ngựnqwyc củuxmda anh, giọwoubng nógbkti lýjiko nhíktmx nhưpnkq muỗecxri củuxmda côxoca truyềcagnn đcagnếnxxqn, mang theo nghẹrxaln ngàclogo, cũng mang theo hậekken ýjikoclog nghiếnxxqn răjddxng nógbkti, “Anh phạqssgm tộecxri cưpnkqylhwng bạqssgo... Tôxocai hậekken khôxocang thểadat giếnxxqt chếnxxqt anh, anh thảyvfaxocai ra!

Mộecxrt câpnkqu nógbkti đcagnekkep náyvfat chúhbszt lýjiko tríktmx cuốyyqui cùasedng củuxmda Thưpnkqekkeng Quan Hạqssgo, lựnqwyc ởtjdeclogn tay anh từvkyq từvkyq gia tăjddxng, bàclogn tay còuqybn lạqssgi xuôxocai theo tấnecwm lưpnkqng trơtrtin mịrzfrn củuxmda côxoca đcagni xuốyyqung dưpnkquxmdi, từvkyq phíktmxa sau lưpnkqng hung hăjddxng xéacjeyvfach váyvfay củuxmda côxoca!

xoca théacjet lêclogn, tay củuxmda anh cũvczjng đcagnãvmip hoàclogn toàclogn xâpnkqm chiếnxxqm toàclogn bộecxr tấnecwm lưpnkqng nhỏnebhacje mềcagnm mạqssgi củuxmda côxoca!

Tầcagnn Mộecxrc Ngữpnkq cốyyqu hếnxxqt sứvcyqc muốyyqun đcagngaofy lồkrujng ngựnqwyc củuxmda anh ra, lạqssgi bịrzfr anh bấnecwt ngờylhwxocan xuốyyqung nhưpnkq muốyyqun cuốyyqun sạqssgch mọwoubi thứvcyq khiếnxxqn côxoca chỉxqhxgbkt thểadat ngửlhyia đcagncagnu, mạqssgnh mẽfumshbszt lấnecwy, toàclogn bộecxr cổnqwyxoca tràclogn đcagncagny dấnecwu hôxocan đcagnnebh bừvkyqng chuyểadatn thàclognh màclogu xanh, côxoca lui lạqssgi, cho đcagnếnxxqn khi bảyvfa vai  chạqssgm vàclogo cửlhyia xe ởtjde phíktmxa sau, khôxocang còuqybn đcagnưpnkqylhwng lui nữpnkqa.

“Giếnxxqt tôxocai sao?” Thưpnkqekkeng Quan Hạqssgo vùasedi đcagncagnu ởtjde cổnqwyxoca, thởtjde dốyyquc khàclogn giọwoubng nógbkti, tìvmipnh ýjiko nồkrujng đcagnekkem: “Từvkyq rấnecwt lâpnkqu trưpnkquxmdc đcagnâpnkqy côxoca luôxocan muốyyqun giếnxxqt tôxocai... Khôxocang nắkadsm chắkadsc thìvmipvczjng đcagnvkyqng mong sau nàclogy tôxocai sẽfums bỏnebh qua cho côxoca!”

gbkti xong anh ngay lậekkep tứvcyqc đcagnem tay xâpnkqm nhậekkep vàclogo bêclogn trong quầcagnn áyvfao củuxmda côxoca hung hăjddxng nhàclogo nặovkon!


xoca vẫicxxn nhỏnebh nhưpnkqvczj, mềcagnm nhưpnkq vậekkey, lựnqwyc đcagnqssgo thôxoca bạqssgo củuxmda anh ởtjde trêclogn ngưpnkqylhwi nàclogng tạqssgo ra đcagncagny vếnxxqt đcagnnebh, bàclogn tay hung hăjddxng vuốyyqut ve đcagnếnxxqn gầcagnn quầcagnn lógbktt củuxmda côxoca, cáyvfach mộecxrt lớuxmdp vảyvfai vógbktc hung hăjddxng kíktmxch thíktmxch nơtrtii mẫicxxn cảyvfam củuxmda côxoca, tiếnxxqng théacjet chógbkti tai vang lêclogn lấnecwy tay đcagnovkot ởtjde bờylhw vai củuxmda anh, thầcagnn tríktmx đcagnãvmip bịrzfr tra tấnecwn đcagnếnxxqn tan vỡtava, “Khôxocang muốyyqun... Thưpnkqekkeng Quan Hạqssgo anh buôxocang ra... Anh sẽfums hốyyqui hậekken vìvmip chuyệtjden đcagnãvmipclogm ngàclogy hôxocam nay, đcagnvkyqng đcagnadatxocai hậekken anh! Khôxocang muốyyqun!”

xoca khógbktc, âpnkqm thanh củuxmda tiếnxxqng khógbktc làclog tiếnxxqng lòuqybng đcagnang sợekkevmipi.

Ngay sau đcagnógbkt, bàclogn tay củuxmda anh đcagnãvmip hung hăjddxng xâpnkqm nhậekkep vàclogo bêclogn trong lớuxmdp vảyvfai, chạqssgm đcagnếnxxqn lãvmipnh đcagnrzfra suốyyqut bốyyqun năjddxm khôxocang cógbkt ai chạqssgm qua, mỗecxri mộecxrt đcagnecxrng táyvfac tinh tếnxxq củuxmda anh đcagncagnu mang theo run rẩgaofy, ngógbktn tay đcagnecxrt nhiêclogn thậekket sâpnkqu đcagni vàclogo đcagngaofy côxocaclogo hoàclogn cảyvfanh pháyvfat đcagnclogn.

xoca ngửlhyia đcagncagnu, nưpnkquxmdc mắkadst thuậekken theo lăjddxn xuốyyqung ưpnkquxmdt mặovkot.

“Rấnecwt chặovkot...” Anh run giọwoubng lâpnkq̉m bâpnkq̉m, đcagnôxocai mắkadst đcagnnebh au đcagnãvmip trởtjdeclogn mơtrticlogng, cáyvfanh môxocai đcagnovkot ởtjdeclogn tai côxocagbkti, “Vìvmip sao lạqssgi chặovkot nhưpnkq vậekkey... Hắkadsn ta rốyyqut cụpwllc làclog đcagnãvmip khai pháyvfaxoca nhưpnkq thếnxxqclogo vậekkey... Bao lâpnkqu khôxocang cógbktasedng côxocaclogm...”

Đrlrzau…

acjeyvfach đcagnau đcagnuxmdn từvkyqtrtii yếnxxqu mềcagnm nhấnecwt lan ra tớuxmdi thẳtrting tráyvfai tim côxoca.

Bảyvfa vai côxoca gồkrujng lêclogn, đcagnau đcagnếnxxqn pháyvfat run, khógbktc thúhbszt thíktmxt, cũvczjng bịrzfr nhụpwllc nhãvmip muốyyqun chếnxxqt ngay lậekkep tứvcyqc.

Sựnqwyvmipm néacjen củuxmda côxocaclogng kíktmxch thíktmxch Thưpnkqekkeng Quan Hạqssgo, anh cúhbszi xuốyyqung cắkadsn môxocai dưpnkquxmdi củuxmda côxoca khiếnxxqn côxoca khẽfumsclogn lêclogn mộecxrt tiếnxxqng, tiếnxxqp đcagnógbktpnkqtavai anh chui qua kẽfumsjddxng quắkadsp lấnecwy chiếnxxqc lưpnkqtavai non mềcagnm máyvfat lạqssgnh củuxmda côxoca, giọwoubng khàclogn khàclogn: “Kêclogu lêclogn… Vìvmipyvfai gìvmipclog khôxocang kêclogu… Anh ta dạqssgy côxoca nhưpnkq thếnxxq sao?”

Tầcagnn Mộecxrc Ngữpnkq bịrzfr anh giàclogy vòuqyb đcagnếnxxqn sụpwllp đcagnnqwy, toàclogn thâpnkqn đcagnnqwy mồkrujxocai lạqssgnh, giọwoubng run run nógbkti: “Tôxocai khôxocang nêclogn quen anh… Thưpnkqekkeng Quan Hạqssgo, ngay từvkyqhbszc đcagncagnu tôxocai đcagnãvmip khôxocang nêclogn quen biếnxxqt anh… Vìvmipyvfai gìvmip anh khôxocang chếnxxqt đcagni…”

Đrlrzcagnu ngógbktn tay côxoca bấnecwu thậekket sâpnkqu vàclogo ngưpnkqylhwi anh, giọwoubng run rẩgaofy, nghiếnxxqn răjddxng lạqssgi rưpnkqng rưpnkqng nógbkti từvkyqng câpnkqu từvkyqng chữpnkq.

pnkqng Thưpnkqekkeng Quan Hạqssgo cứvcyqng đcagnylhw.

Đrlrzôxocai mắkadst đcagnnebh au củuxmda anh ngưpnkquxmdc lêclogn, cũvczjng bịrzfrktmxch thíktmxch cựnqwyc đcagniểadatm, đcagnecxrt nhiêclogn kéacjeo cảyvfa ngưpnkqylhwi côxoca lạqssgi.

xoca va phảyvfai ghếnxxq ngồkruji, nhữpnkqng sợekkei tógbktc màclogu đcagnen rơtrtii táyvfan loạqssgn trêclogn ghếnxxq, sau lưpnkqng đcagnekkep vàclogo hộecxrp đcagnnqwyng đcagnkruj bịrzfrktmxm xanh mộecxrt khoảyvfang, Thưpnkqekkeng Quan Hạqssgo rúhbszt ngógbktn tay ởtjde trong cơtrti thểadatxoca ra, hung hăjddxng kéacjeo khoáyvfa xuốyyqung, kéacjeo căjddxng máyvfai tógbktc hỗecxrn loạqssgn củuxmda côxoca đcagnèvrhi xuốyyqung, giọwoubng khàclogn khàclogn: “Hốyyqui hậekken vìvmip quen tôxocai cógbkt đcagnúhbszng khôxocang? Nhưpnkqng Tầcagnn Mộecxrc Ngữpnkq, côxoca đcagnvkyqng quêclogn… đcagnvkyqng quêclogn làclog ai từvkyqhbszc ban đcagncagnu đcagnãvmip muốyyqun gầcagnn tôxocai, làclog ai nógbkti thíktmxch tôxocai!... Thếnxxq nhưpnkqng côxoca chíktmxnh làclog dạqssgng nàclogy, chỉxqhxclogpnkqm phụpwll ai cũvczjng cógbkt thểadatclogm chồkrujng!”

Anh dùasedng hếnxxqt toàclogn lựnqwyc đcagnecxrt nhiêclogn xuyêclogn qua nơtrtii yếnxxqu ớuxmdt côxoca vẫicxxn luôxocan gắkadst gao chốyyqung đcagntava.

“A…” Côxocaacjet lêclogn, khuôxocan mặovkot táyvfai nhợekket đcagncagny mồkrujxocai bịrzfrgbktc che kíktmxn.

Thưpnkqekkeng Quan Hạqssgo híktmxt vàclogo mộecxrt ngụpwllm khíktmx lạqssgnh. Anh rõpwllclogng thấnecwy mìvmipnh nógbkti rấnecwt tàclogn nhẫicxxn, rõpwllclogng biếnxxqt dạqssgng tra tấnecwn nàclogy vớuxmdi côxoca sốyyqung còuqybn khógbkt chịrzfru hơtrtin làclog chếnxxqt! Anh thấnecwy đcagnưpnkqekkec miệtjdeng vếnxxqt thưpnkqơtrting cũvczj trêclogn cổnqwyxoca, vếnxxqt sẹrxalo màclogu hồkrujng do bịrzfrclogn thuốyyquc làclogm bỏnebhng, ngay lậekkep tứvcyqc đcagnôxocai mắkadst đcagnnebhclogn, cúhbszi đcagncagnu hôxocan lêclogn khôxocang đcagnadat cho mìvmipnh nghĩarjj, càclogng khôxocang đcagnadat cho mìvmipnh thưpnkqơtrting hạqssgi, chỉxqhxgbkt chiếnxxqm hữpnkqu đcagnclogn cuồkrujng nhấnecwt!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.